Mùa đông ấm hoa sẽ nở - Chương 05 - Phần 1

Chương
5: Hai người họ, rốt cuộc ai bất hạnh hơn!

Lúc
còn sống, Diệp U Đàm đã không thể khiến Anh Hạo Đông yêu cô, nhưng khi cô chết
lại khiến anh nhung nhớ đến vậy. Hơn nữa, có lẽ cả cuộc đời này, anh cũng không
thể gạt bỏ nỗi đau tinh thần mà cô để lại cho anh.

1.

Sắp
đến Giáng sinh, khắp nơi tràn ngập không khí náo nhiệt, vui tươi.

Diệp
gia cũng chuẩn bị đón Giáng sinh nhưng Lam Tố Hinh luôn cảm thấy khuôn mặt của
hai vợ chồng họ Diệp đều toát ra vẻ vô cùng bi ai. Hỏi ra mới biết, hóa ra sinh
nhật của Diệp U Đàm trùng vào đêm Giáng sinh. Ngày này mọi năm, Diệp gia vui vẻ
bao nhiêu thì năm nay lại bi thương bấy nhiêu.

Chiều
nay, Lam Tố Hinh cùng vợ chồng Diệp gia đến thăm mộ Diệp U Đàm. Lúc họ đến,
thấy bên mộ của cô ấy có rất nhiều hoa hồng trắng. Sau giây phút sững sờ, bà
Diệp liền đoán được ai đã mang đến chỗ hoa này. Sắc mặt bà tái xanh, bà quăng
hết chỗ hoa hồng đó đi, ông Diệp cũng xắn tay vào giúp. Lam Tố Hinh khuyên giải
không được, đành trầm mặc nhìn họ ném hết những bông hồng trước mộ đi.

Lúc
từ nghĩa trang trở về, họ tình cờ gặp bà Quảng ở bên đường. Bà ấy tay xách túi
lớn túi nhỏ từ trong chợ đi ra, bên cạnh còn có một cô gái xinh đẹp, dịu dàng.
Bà ta giới thiệu cô ấy là bạn gái của Quảng Viễn, hôm nay Giáng sinh nên đến
giúp bà chuẩn bị cơm tối.

Sắc
mặt của bà Diệp bỗng cứng đờ, đến tận lúc về nhà. Ông Diệp vỗ vai bà, an ủi:
“Tố Hinh không phải là U Đàm, con bé và Quảng Viễn chưa chắc đã hợp nhau.
Chuyện của bọn trẻ, em không nên lo lắng quá, ai có duyên của người đó.”


Diệp buông tiếng thở dài, chấp nhận sự thực.

Lam
Tố Hinh lại thầm cảm thấy nhẹ nhõm, nếu Quảng Viễn có bạn gái, chắc chắn anh ta
sẽ không rỗi hơi đi theo dõi cô nữa rồi.

Đêm
Giáng sinh, Lam Tố Hinh hẹn bạn học đến nhà thờ. Trước đây, cô chưa từng đến
đây nên khi các bạn hẹn nhau đến nhà thờ đón Giáng sinh, tuy rất ít khi tham
gia các hoạt động tập thể nhưng lần này cô cũng đồng ý.

Lúc
Lam Tố Hinh sắp đi, bà Diệp dặn dò: “Về nhà sớm chút nhé, muộn quá không an
toàn đâu.”

“Cháu
biết rồi ạ, cháu sẽ về sớm.”

Lam
Tố Hinh và các bạn đến nhà thờ lớn nhất trong thành phố. Đêm Giáng sinh an
lành, nhà thờ cao lớn, nguy nga, trang trí đủ các loại đèn neon rực rỡ. Giữa
quảng trường nhà thờ tụ tập rất đông người, họ đang xếp hàng để vào trong nhà
thờ. Nhóm của Lam Tố Hinh xếp hàng một tiếng đồng hồ mới vào được bên trong,
trước tượng Đức Mẹ Đồng trinh, cô bắt chước người bên cạnh, mua một ngọn nến
trắng thắp lên, thành khẩn cầu nguyện.


chỉ có một nguyện vọng đơn giản là tất cả những người quan tâm đến cô và những
người mà cô quan tâm đều được bình an, khỏe mạnh, vui vẻ và hạnh phúc.

Sau
khi từ trong nhà thờ bước ra, họ không rời đi ngay mà tiếp tục ở lại quảng
trường, chờ nghe người bên ca đoàn giáo hội hát thánh ca. Một lát sau, tiếng
pipe organ[1] lảnh lót từ trong nhà thờ truyền ra, dưới nền
nhạc đệm, đội ca đoàn giáo hội hát vang ca khúc Đêm Giáng sinh, tiếng
ca thần thánh lay động lòng người. Nhóm người tập trung trên quảng trường cũng
cất vang tiếng hát, phần lớn đều là con chiên, ai cũng rất mực trang nghiêm và
thành kính.

[1]
Đại phong cầm: loại đàn organ lớn với hệ thống nhiều ống sáo khổng lồ liên kết
với đàn, thường chỉ sử dụng trong nhà thờ.

Lam
Tố Hinh không phải con chiên, cô không biết hát ca khúc này, cô chỉ đứng bên
cạnh, yên lặng lắng nghe. Tiếng ca vang vọng khiến trái tim cô bất giác tràn
ngập cảm giác an lành, bình yên.

Gần
đến nửa đêm, Lam Tố Hinh mới cùng nhóm bạn rời khỏi nhà thờ. Lúc này, chỉ nghe
thấy loáng thoáng tiếng ca du dương phát ra từ khu nhà thờ.

Trong
truyền thuyết, đêm Giáng sinh là đêm Chúa Jesus ra đời, nghe nói đêm đó, có một
người chăn cừu đang trông giữ bầy cừu ở nơi hoang dã, đột nhiên nghe thấy trên
trời truyền đến một âm thanh, báo cho ông ta biết Chúa Jesus sắp giáng sinh. Vì
vậy, theo truyền thuyết này, trong đêm Giáng sinh, mỗi giáo hội sẽ tổ chức hát
một số bài thánh ca, hoặc các con chiên tự phát sẽ tổ chức đội báo tin lành, họ
sẽ đến từng hộ gia đình hát bài thánh ca ở trước cửa hoặc dưới cửa sổ, nhằm tái
hiện lại việc ngày đó, thiên sứ báo tin mừng Chúa Jesus giáng sinh, đây chính
là tục “báo tin lành” của đạo Thiên chúa.

Các
bạn của Lam Tố Hinh cũng nhảy chân sáo đi theo đoàn báo tin lành, cô đã đồng ý
với bà Diệp sẽ về nhà sớm nên không gia nhập. Một bạn nam đề nghị đưa cô
về nhưng cô đã khéo léo từ chối, vì đêm Giáng sinh, đường phố rất đông người
qua lại, cô không lo sợ mà hòa cùng dòng người. Dù gì chỗ này cũng cách nhà
không còn xa.

Lúc
về đến dưới tòa nhà, bước chân Lam Tố Hinh bỗng khựng lại, có chút hoài nghi,
không phải cô bị hoa mắt đấy chứ? Cẩn thận nhìn lại, bóng dáng cao gầy đang
đứng đó chính xác là Anh Hạo Đông. Anh yên lặng đứng đó, ngẩng đầu nhìn về phía
cửa sổ tầng bảy của Diệp gia, vẻ mặt u sầu, hoang mang.

Muộn
thế này rồi, sao anh vẫn đứng ở đây? Ồ, hôm nay là sinh nhật Diệp U Đàm, chắc
anh đến đây để tưởng nhớ đến cô ấy.

Lam
Tố Hinh đứng im nhìn anh, đang không biết có nên qua đó chào hỏi không thì anh
bỗng quay lại, nhìn về phía cô.

Trên
bầu trời xanh thẫm lúc nửa đêm treo một vầng trăng lưỡi liềm màu vàng nhạt,
dường như ánh trăng rực rỡ đó đong đầy trong đôi mắt anh, đẹp vô cùng. Ở xa xa,
tiếng thánh ca báo tin lành khẽ truyền đến. Dưới ánh trăng, trong tiếng ca, đối
diện với ánh mắt dịu dàng của anh, Lam Tố Hinh cảm thấy tiếng trái tim mình khẽ
rung lên.

Sắc
đêm trầm lắng, hàng ngô đồng trên con đường dành cho người đi bộ chỉ còn là
những chiếc bóng đen nhạt. Lam Tố Hinh đứng dưới bóng cây, chiếc áo trắng cô
đang mặc tựa như nét bút lưu lại trên bức tranh thủy mặc thẫm màu. Anh Hạo Đông
chăm chú nhìn cô, ánh mắt mơ màng, người tuy gần ngay trước mắt nhưng linh hồn
như đang lơ lửng tận nghìn dặm xa.

Anh
trầm mặc, Lam Tố Hinh cũng im lặng, không lên tiếng. Cô biết, không phải anh
đang nhìn cô mà đang tưởng nhớ đến Diệp U Đàm. Nếu cô lên tiếng lúc này thì sẽ
phá vỡ giả tưởng mơ màng của anh. Vậy nên, cô cúi đầu, không nói nửa lời, mặc
cho ánh mắt tựa ánh trăng của anh bao phủ thân mình.

Một
lát sau, Lam Tố Hinh nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ, Anh Hạo Đông bước về
phía cô, cất giọng trầm thấp: “Lam Tố Hinh, muộn như thế này rồi sao cô vẫn ở
đây?”

Anh
gọi tên cô, anh đã tỉnh táo lại rồi. Một niềm vui nho nhỏ lóe lên trong lòng
Lam Tố Hinh. “Đêm nay là đêm Giáng sinh, tôi cùng bạn học đến nhà thờ chơi.”

Anh
Hạo Đông khẽ gật đầu, nói một câu vô cùng thích hợp với hoàn cảnh: “Giáng sinh
vui vẻ!”

“Giáng
sinh vui vẻ!”

Họ
chúc nhau Giáng sinh vui vẻ nhưng vẻ mặt anh Hạo Đông không thể hiện chút biểu
cảm vui vẻ nào. Ngừng một lát, anh lại nói: “Muộn quá rồi, cô mau về nhà đi.”

Lam
Tố Hinh cũng nói với anh: “Muộn rồi, anh cũng mau về nhà đi!”

Vừa
nói cô vừa nhìn sang hai bên theo thói quen nhưng không thấy xe của Anh gia
đâu, ngơ ngác hỏi: “Không phải A Thái đưa anh đến đây à?”

“Tôi
đi một mình.”

Anh
Hạo Đông trả lời rất bình thản, Lam Tố Hinh sốt ruột nói: “Sao anh lại đi một
mình? Phu nhân có biết không?”

“Tôi
đâu phải trẻ con, ra ngoài nhất định phải nói với mẹ tôi sao?”

Vậy
là không ai biết anh ra ngoài. Lam Tố Hinh nóng ruột nói: “Không phải vậy, anh...
anh không được khỏe, muộn thế này rồi, trời lại lạnh như vậy, không nên ra
ngoài một mình.”

Anh
Hạo Đông lạnh nhạt nói: “Tôi không sao!”

“Anh
mau quay về đi, nếu không, phu nhân sẽ rất lo lắng.”

“Tôi
sẽ đi ngay, cô lên nhà trước đi.”

Lam
Tố Hinh lo lắng bước vào tòa nhà chung cư, liên tục quay đầu lại, bóng dáng
sừng sững, không hề nhúc nhích của Anh Hạo Đông trong màn đêm đen nhạt tựa như
một thân cây trơ trụi.

Lúc
Lam Tố Hinh mở cửa, bước vào nhà, vợ chồng Diệp gia đã ngủ rồi. Cô rón rén đi
vào phòng vệ sinh rửa mặt, trong lòng vẫn nhớ đến Anh Hạo Đông, không biết anh
đã đi chưa? Đường phố lúc nửa đêm, đêm càng khuya, gió càng lạnh, hy vọng anh
đã đi rồi, nếu không, cô lo cơ thể mỏng manh, gầy yếu của anh sẽ không chịu
được sự tấn công của gió lạnh.

Ra
khỏi phòng vệ sinh, lúc đi ngang qua phòng khách, Lam Tố Hinh không kìm được,
đi đến trước cửa sổ, ngó xuống, ánh đèn đường vàng vọt vẫn phản chiếu một bóng
dáng cao gầy. Anh vẫn đang đứng đó. Khuôn mặt ngẩng lên dưới ánh trăng xanh xao
tựa sương tuyết, biểu cảm hết sức thương tâm. Khi nhìn thấy cô xuất hiện ở cửa
sổ, cơ thể anh đột nhiên hơi chấn động.


biết sự chấn động của anh là vì lý do gì, cô vẫn nhớ rất rõ chuyện trước kia
Anh Hạo Đông từng kể cho cô. Nơi cánh cửa này, dưới ánh trăng già nua từng hiện
lên dáng vẻ háo hức dựa vào cửa sổ của Diệp U Đàm. Vào thời khắc này, phong
cảnh vẫn như cũ, hơn nữa, dáng vẻ của cô cũng rất giống với người trước đây, có
lẽ anh cho rằng mình đã nhìn thấy Diệp U Đàm.

Đứng
trước cửa sổ một lát, Lam Tố Hinh quay người, khẽ bước ra khỏi nhà, chạy vội
xuống dưới. Anh Hạo Đông vẫn đờ đẫn đứng đó, nhìn thấy cô, bờ môi anh hơi run
run, muốn nói gì đó nhưng vẫn ngập ngừng. Cô đi thẳng đến trước mặt anh, dịu
giọng khuyên: “Anh thiếu gia, anh mau về đi!”

Anh
Hạo Đông làm như không nghe thấy, ánh mắt anh mơ màng, tinh thần hoảng hốt, như
người mộng du, anh bước lên trước rồi đột nhiên duỗi một cánh tay, nhẹ nhàng
vuốt ve gò má cô. Đúng lúc chạm vào làn da cô thì anh đột nhiên bừng tỉnh,
hoảng loạn rụt tay lại. “Xin lỗi!”

Tay
anh khi chạm vào gò má, Lam Tố Hinh cảm nhận được nó lạnh như băng. Cô còn chưa
kịp đỏ mặt vì hành động của anh, trong lòng đã phản ứng trước: tay lạnh như
vậy, anh đã đứng ở đây rất lâu rồi sao? Cô lo lắng nói: “Anh thiếu gia, anh
phải quay về rồi.”

Vừa
nói, cô vừa vẫy một chiếc xe taxi đi ngang qua, cô mở cửa xe, ra hiệu cho anh.
“Anh mau lên xe về nhà đi!”

Anh
Hạo Đông vẫn đứng bất động. Anh cúi đầu, không nói, biểu thị anh không muốn rời
đi. Một lọn tóc đen nhánh rủ xuống trước vầng trán xanh xao của anh, bị gió đêm
thổi tung. Tay cô hơi run rẩy, cô rất muốn vuốt lọn tóc đó giúp anh nhưng cố
kiềm chế, nắm chặt tay. Bất giác cô hạ thấp giọng, dịu dàng lặp lại: “Anh mau
về nhà đi!”

Anh
Hạo Đông ngước lên nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm như biển đêm. Anh chăm
chú nhìn cô rất lâu, đến khi tài xế không thể kiên nhẫn được nữa, hỏi: “Tiên
sinh, tiểu thư, rốt cuộc hai người có lên xe không?”

Lam
Tố Hinh vội vàng nói: “Có, có, lên ngay đây!”


bất chấp, tóm lấy cánh tay của Anh Hạo Đông, đẩy anh vào trong xe. “Anh mau lên
xe đi!”

Anh
Hạo Đông im lặng, mặc cho cô đẩy vào xe, giây phút cửa xe đóng lại, anh mới khẽ
nói với cô một câu: “Vậy tôi đi đây, tạm biệt!”

“Tạm
biệt!”

Chiếc
xe rời đi rồi, Lam Tố Hinh vẫn đứng đó, nhìn theo chiếc đèn phía sau xe hoàn
toàn biến mất thì sẽ lên nhà, nhưng cô bất ngờ nhìn thấy chiếc xe đỗ lại ở phía
xa, có chuyện gì vậy? Lẽ nào Anh Hạo Đông lại muốn xuống xe?

Lam
Tố Hinh đang suy đoán, chiếc taxi liền lùi lại, chẳng mấy chốc đã dừng trước
mặt cô. Tài xế mở cửa xe nhảy ra ngoài, vẻ mặt hết sức căng thẳng. “Tiểu thư,
thật may là cô vẫn chưa đi, có phải anh ta bị bệnh không? Anh ta vừa lên xe
liền ngất xỉu. Nếu anh ta xảy ra chuyện gì thì tôi không chịu trách nhiệm nổi
đâu.”

Lam
Tố Hinh nghe thấy vậy thì chấn kinh, hoảng hốt nói: “Anh ấy ngất xỉu rồi?”

“Đúng
vậy, tôi hỏi anh ta muốn đi đâu, hỏi mấy câu mà không nghe thấy tiếng trả lời.
Quay lại nhìn mới phát hiện anh ta đã nằm nghiêng trên ghế, bất tỉnh nhân sự
rồi. Nhìn qua gương chiếu hậu, tôi thấy cô vẫn chưa đi, vội vàng cho xe lùi lại.
Bây giờ hoặc là cô cho anh ta xuống xe, hoặc là cô lên xe, tôi đưa hai người
đến bệnh viện miễn phí.”

Lam
Tố Hinh không chút do dự, vội leo lên xe. Người Anh Hạo Đông mềm nhũn dựa vào
ghế sau, hai mắt nhắm nghiền, hôn mê sâu. Cô biết cơ thể anh không chịu được
gió lạnh, quả nhiên anh phát sốt rồi. Chắc anh bị sốt lâu rồi nhưng vẫn cố gắng
chịu đựng, không chịu rời đi. Sau khi cô cứng rắn đẩy anh lên xe, cơ thể anh
mới đổ sụp.


không đến bệnh viện mà bảo tài xế chở họ về Anh gia. Đầu Anh Hạo Đông từng bị
thương, khi sốt cao phải dùng đúng thuốc. Cô không dám đưa anh đến bệnh viện vì
sợ họ không hiểu rõ tiền sử bệnh của anh mà cho anh dùng sai thuốc, cô nghĩ đưa
anh về Anh gia vẫn hơn.

2.

Lam
Tố Hinh đưa Anh Hạo Đông trở về lúc đêm khuya, Anh phu nhân cảm kích vạn phần.

Đêm
Giáng sinh, bà đã bảo bà Chu trang trí nhà sao cho có không khí và sắc màu của
ngày lễ, để con trai bà được thư giãn nhưng không ngờ, anh lại càng buồn rầu, u
uất. Vừa sáng sớm, anh đã làm loạn, đòi đặt hoa hồng trắng rồi mang đến mộ Diệp
U Đàm, lúc ấy bà mới biết hôm nay là sinh nhật của cô ấy.

Từ
nghĩa trang quay về, Anh Hạo Đông nhốt mình trong phòng, không ăn cơm. Anh Duy
Hạ đưa Mộ Dung San về nhà, hỏi han tình hình của em trai, Anh phu nhân chỉ thở
dài. Anh ta gắng sức an ủi: “Mẹ, Hạo Đông đã tốt hơn nhiều rồi. Mẹ đừng lo lắng
quá, cứ từ từ rồi em sẽ khỏi hẳn.”

Mộ
Dung San cũng phụ họa: “Đúng vậy, thời gian có thể chữa lành mọi vết thương.
Cho Hạo Đông thêm chút thời gian, cậu ấy sẽ dần hồi phục thôi ạ.”

Anh
phu nhân cũng chỉ mong như vậy, cả tối không đến làm phiền anh. Đến lúc chuẩn
bị đi ngủ, bà lên thăm anh theo thói quen thì kinh ngạc phát hiện ra anh không
ở trong phòng. Tìm khắp nhà cũng không thấy, không ai biết anh đã lặng lẽ bỏ đi
đâu? Sức khỏe của anh vừa mới tốt lên một chút…

Anh
phu nhân hoảng hốt, nôn nóng bảo người đi khắp nơi tìm. Anh Duy Hạ sau khi biết
tin cũng lập tức lái xe quay lại, bình tĩnh phái thêm người đi tìm Anh Hạo Đông
rồi ra sức vỗ về Anh phu nhân: “Mẹ, mẹ đừng quá lo lắng, con đã bảo rất nhiều
người đi tìm rồi. Mẹ yên tâm, Hạo Đông nhất định sẽ không sao đâu!”

Anh
phu nhân lã chã hai hàng nước mắt. “Hạo Đông nhất định không thể có chuyện gì
được! Mẹ chỉ có một đứa con trai, nếu nó có chuyện gì…”


vội bịt chặt miệng, không nói tiếp, tâm trạng hoảng loạn, bà đã để mất sự trang
nhã thường ngày, cũng không để ý đến Anh Duy Hạ nghe thấy lời của bà sẽ có phản
ứng như thế nào.

Anh
Duy Hạ hơi nhướng mày, hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh rồi nói: “Mẹ, mẹ
yên tâm, Hạo Đông nhất định sẽ không sao đâu!”

Trong
lúc cả Anh gia đều đang rối tung lên, Lam Tố Hinh lặng lẽ đưa Anh Hạo Đông trở
về.

Lúc
Lam Tố Hinh rời khỏi Anh gia, Anh Duy Hạ lái xe đưa cô về. Lam Tố Hinh đưa Anh
Hạo Đông đang sốt cao về nhà, Anh phu nhân vô cùng cảm kích. Trên xe, Anh Duy
Hạ lại cảm ơn cô thêm lần nữa.

“Lam
tiểu thư, thực sự rất cảm ơn cô. Nếu cô không đưa Hạo Đông về, chắc cả đêm nay,
mẹ tôi sẽ lo đến chết mất!” Lời cảm ơn của anh ta hết sức chân thành.

“Đừng
khách sáo!”

Lam
Tố Hinh lại một lần nữa khẳng định Anh Duy Hạ rất yêu thương và quan tâm đến
Anh Hạo Đông. Xem ra hai anh em họ tuy không cùng một mẹ sinh ra nhưng
tình cảm vẫn rất tốt.

Anh
Duy Hạ cũng là người cẩn thận, chu đáo. Lúc đưa cô về đến khu chung cư Diệp gia
ở, đã là hơn hai giờ sáng, anh ta xuống xe, đưa cô lên tầng bảy, nhìn thấy cô
vào nhà rồi mới rời đi.

Lam
Tố Hinh rón rén vào phòng, không làm kinh động đến ông bà Diệp nhưng bỗng thấy
cánh cửa phòng ngủ chính hé mở, bà Diệp bước ra ngoài. “Tố Hinh, sao giờ cháu
mới về?”

Lam
Tố Hinh lập tức nói: “Dì à, cháu xin lỗi đã làm dì tỉnh ngủ.”

“Dì
chưa ngủ, vẫn nằm đợi cháu về. Con gái đi đêm hôm về muộn, bà mẹ nào ngủ được
chứ!”

Lam
Tố Hinh không ngờ bà lại nghĩ cho cô nhiều như vậy, đột nhiên nhớ lại quãng
thời gian cô làm thêm trong quán ăn nhanh. Tối hôm ấy, có một bàn khách uống
rượu đến rất muộn mới rời đi, lại đúng là bàn cô phục vụ, cô đành bất lực ở lại
đến tận khuya. Sau khi về nhà, vừa mở cửa, mẹ cô đi từ trong phòng ra, hỏi han,
thì ra bà cũng chưa ngủ, nằm đợi cô về.

Khóe
mắt bỗng cay cay, nước mắt chực trào, cô nói: “Dì à, xin lỗi dì, để dì phải đợi
cháu rồi!”

“Nhưng
Tố Hinh, chẳng phải ban nãy cháu về nhà rồi sao? Còn đi đâu nữa?”

Ban
nãy, lúc Lam Tố Hinh về nhà, bà Diệp nghe thấy tiếng động, biết cô đã về thì
yên tâm nhắm mắt, chuẩn bị ngủ, nhưng lát sau, lại nghe thấy tiếng mở cửa rất
khẽ. Bà Diệp tưởng mình nghe nhầm, nghĩ Lam Tố Hinh mở cửa vào phòng mình,
trong lúc mơ màng, bà nghe nhầm thành tiếng mở cửa lớn. Nằm một lúc lâu, vẫn
thấy không yên tâm, bà khoác áo ngủ, bước xuống giường, đến phòng cô xem sao. Trong
phòng không một bóng người, quả nhiên cô lại ra ngoài rồi.

Sao
về rồi lại đi nữa chứ? Bà Diệp nghĩ mãi vẫn không lý giải được, đến bên cửa sổ,
nhìn xuống dưới lầu, lúc đó, Lam Tố Hinh đã lên xe, đưa Anh Hạo Đông về Anh gia
rồi, bà không thấy ai cả.

Lam
Tố Hinh đi đâu được nhỉ? Bà Diệp không biết tìm cô ở đâu, buồn bã quay về
phòng. Ông Diệp đang ngủ say, bà không biết nói cùng ai, đành thức, lắng tai
nghe ngóng. Đợi mãi đến sốt ruột, đang định gọi ông Diệp dậy thì bà lại nghe
thấy phía cửa lớn có tiếng động, thầm thở phào, cuối cùng cô đã về rồi.

Trước
nghi vấn của bà Diệp, Lam Tố Hinh đành nói dối: “Cháu định về nhà sớm nhưng các
bạn kéo cháu đi cùng đoàn báo tin lành, cháu không tiện từ chối nên đồng ý. Lúc
nãy cháu về nhà… là vì tối lạnh, vừa lúc đoàn báo tin lành đi ngang qua nhà
mình nên cháu lên nhà khoác thêm áo.”

Dường
như để chứng tỏ những lời Lam Tố Hinh nói là đúng, xa xa bên ngoài cửa sổ
truyền đến giọng hát thánh ca, bà Diệp không nghi ngờ nữa, nói: “Hóa ra là vậy,
muộn quá rồi, cháu mau tắm rửa rồi ngủ đi.”

Lam
Tố Hinh thở phào, quay về phòng ngủ, nhắm mắt nhưng trong lòng vẫn nghĩ đến Anh
Hạo Đông.

Anh
bị cảm lạnh, lúc được đưa về nhà thì đã sốt cao đến gần bốn mươi độ. Anh phu
nhân vội vàng bảo A Thái lái xe đi đón bác sĩ Uông. Lam Tố Hinh không đợi được
bác sĩ Uông đến, vì thực sự đã quá muộn, cô phải về. Anh phu nhân chu đáo, bảo
Anh Duy Hạ đưa cô về. Lúc này, nằm trên giường, cô lại nhớ đến Anh Hạo Đông.
Chắc giờ này bác sĩ Uông đã đến rồi nhỉ? Bệnh của Anh Hạo Đông có nghiêm trọng
không? Hy vọng anh nhanh chóng hạ sốt. Cô từng ở Anh gia nên hiểu rất rõ tình
trạng bệnh của anh. Đại não từng bị tổn thương, sốt cao sẽ khiến chứng đau đầu
của anh nặng thêm, e rằng lần này phải mất vài ngày anh mới khá hơn.

Hai
ngày sau, Lam Tố Hinh vẫn lo lắng về bệnh tình của Anh Hạo Đông, mấy lần muốn
gọi điện đến Anh gia nhưng còn chần chừ. Đúng lúc đó, bà Chu lại bất ngờ đến
trường tìm cô.

“Tố
Hinh, cô có thời gian đến thăm Hạo Đông một chút không?”

Lam
Tố Hinh có dự cảm chẳng lành. “Anh ấy vẫn chưa khỏe lại sao?”


Chu bất lực thở dài. “Đúng vậy, bác sĩ Uông đã đổi mấy loại thuốc rồi nhưng cậu
ấy vẫn sốt cao. Hai ngày nay, trong cơn mê sảng, Hạo Đông luôn gọi tên Diệp U
Đàm. Phu nhân nói, có lẽ cô có thể giúp được cậu ấy.”

Lam
Tố Hinh hiểu rõ ý trong lời nói của bà, không chút do dự, cô xin phép nghỉ học
nửa ngày rồi đi theo bà Chu. Thẩm Mỹ Kỳ thấy cô và bà Chu đi cùng nhau, cố tình
chặn đường, dò hỏi: “Bà Chu đến tìm cô vì Anh Hạo Đông sao? Có phải anh ấy xảy
ra chuyện gì rồi không?”

Lam
Tố Hinh trả lời qua loa: “Anh ấy bị bệnh.”

“Anh
ấy bị bệnh?” Thẩm Mỹ Kỳ nhắc lại lời nói của Lam Tố Hinh rồi đột nhiên cảm
khái: “Trước đây, Anh Hạo Đông khỏe mạnh như hổ, tôi chưa từng thấy anh chàng
nào dồi dào sức sống như anh ấy, thế mà bây giờ, anh ấy hễ ốm là ốm cả tháng
trời. Chắc anh ấy ốm yếu đến mức không ra hồn người nữa rồi, nhỉ?”

Lam
Tố Hinh trả lời cho xong chuyện: “Vẫn ổn!”

Thấy
cô kiệm lời, Thẩm Mỹ Kỳ cũng không hỏi han nhiều, biết ý nhường đường cho cô.
“Nếu có thể, cô chuyển lời hỏi thăm anh ấy dùm tôi nhé!” Ngừng một lát, cô ta
lại tự cười giễu. “Nhưng không biết anh ấy còn nhớ tôi không…”

Lam
Tố Hinh cùng bà Chu đến Anh gia thăm Anh Hạo Đông. Anh nằm bất động trên
giường, khuôn mặt đỏ bừng, trong cơn mê man vẫn không ngừng ho, miệng lẩm bẩm
nói gì đó, chỉ nghe được ba từ Diệp U Đàm.

Thấy
Lam Tố Hinh đến, Anh phu nhân đang ngồi bên cạnh giường liền chậm chạp đứng
dậy. “Tố Hinh, lại phiền cô rồi!”

“Phu
nhân, không cần khách khí, nếu tôi có thể giúp được gì, bà chỉ cần liên lạc với
tôi là được.”

Lam
Tố Hinh nói rất thật lòng. Anh phu nhân cảm kích, vỗ vỗ bàn tay cô. “Cảm ơn cô,
thay tôi ở bên Hạo Đông nhé!”

Anh
phu nhân rời khỏi phòng, bà Chu cũng đi ra ngoài. Trong phòng chỉ còn lại một
mình Lam Tố Hinh. Cô đi đến, ngồi xuống bên giường, cúi đầu, tỉ mỉ quan sát
anh. Khuôn mặt trắng bệch, tiều tụy, hai gò má đỏ ửng, trán lấm tấm mồ hôi, mấy
sợi tóc đen nhánh dính bết vào trán, tựa như mấy vết mực đen in trên nền giấy
trắng.

Trong
phòng không còn ai khác, Lam Tố Hinh đưa tay, khẽ vuốt lại tóc trên trán anh.
Khi những sợi tóc mềm mại sượt qua ngón tay, trái tim cô cũng từ từ tan chảy.


mắt của Anh Hạo Đông khẽ run rẩy rồi đột nhiên anh mở trừng mắt. Lam Tố Hinh
giật mình, nhanh chóng thu tay lại.

Đôi
mắt mở to của Anh Hạo Đông trống rỗng mà mờ mịt, sau khi mơ hồ nhìn cô hồi lâu,
bờ môi anh khẽ mấp máy, giọng nói nhỏ đến mức không thể nghe thấy. Lam Tố
Hinh lắng tai mới nghe thấy anh đang nói: “U Đàm, em đến rồi?”

Sốt
cao mấy ngày liền khiến đầu óc anh trở nên mơ hồ, lại coi cô là Diệp U Đàm rồi.
Cô đã quá quen với vai diễn, liền nói: “Vâng, Hạo Đông, em đến thăm anh đây.”

Anh
nhìn cô chăm chú, khóe môi đột nhiên hơi rung động, anh cười. Nụ cười rất mờ
nhạt, như mầm xanh non mới nhú trên cành dương liễu lúc đầu xuân. Người không
tinh ý thì chẳng thể nhìn thấy nhưng Lam Tố Hinh là người rất tinh tế, nhìn nụ
cười như lộc non mới nhú của anh, cô có thể liên tưởng đến cả mùa xuân xanh
tươi, đầy sức sống.

Nhưng
nụ cười đó phút chốc cứng đờ bên bờ môi anh, như bông hoa héo úa bị băng tuyết
làm cho đông cứng.

“U
Đàm...” Anh Hạo Đông yếu ớt giơ một cánh tay về phía cô, ánh mắt đau khổ
và mê loạn. “Em đến đây.”

Lam
Tố Hinh đón lấy cánh tay anh, lòng bàn tay nóng rực như lửa. Anh kéo tay cô, ra
hiệu cho cô lại gần. Cô thuận theo, cúi người về phía anh, hai khuôn mặt kề sát
nhau, chỉ trong gang tấc. Anh mở to mắt nhìn cô, giọng nói run rẩy: “U
Đàm… Anh xin lỗi… Tha thứ cho anh… Tha thứ cho anh…”

Anh
vẫn luôn cảm thấy áy náy với Diệp U Đàm, dường như điều này đã trở thành tâm
bệnh. Lam Tố Hinh dịu giọng an ủi: “Em tha thứ cho anh, Hạo Đông, em tha thứ
cho anh mọi chuyện!”

Nước
mắt như thủy triều bỗng dâng đầy nơi khóe mắt, anh nghẹn ngào nói: “U Đàm… U
Đàm… U Đàm…”

Túm
chặt tay của Lam Tố Hinh, anh run rẩy gọi tên Diệp U Đàm, nước mắt không ngừng
tuôn rơi, thấm ướt chiếc gối. Nhìn anh đau lòng và tự trách, cô không biết phải
an ủi thế nào, đành im lặng nhìn những giọt nước mắt vẫn không ngừng lăn dài
trên má anh. Bác sĩ từng nói, khóc là một trong những phương thức tốt nhất để
tâm trạng bớt đau khổ. Lúc đau khổ nhất, con người khóc nghĩa là mọi việc sẽ
chóng qua, nước mắt có thể giải trừ mọi sự u uất, đau thương trong lòng. Chỉ là
khi nhìn anh khóc, từng giọt nước mắt mặn chát như xát vào trái tim cô, xót xa
vô hạn.

Cuối
cùng, anh mệt mỏi thiếp đi, giấc ngủ bình yên hơn nhiều. Anh vẫn nắm chặt tay
cô, như người sắp chết đuối cố bám vào một khúc gỗ trôi nổi giữa biển khơi,
nhất quyết không chịu buông. Khi ánh hoàng hôn đã bao trùm vạn vật, cô đặt tay
lên trán anh, kiểm tra nhiệt độ, cơn sốt đã hạ.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.