Mùa đông ấm hoa sẽ nở - Chương 03 - Phần 4
4.
Bước
về phía trước, bà Diệp kéo cánh tay Lam Tố Hinh, nói: “Tố Hinh, cháu không thể
ở lại Anh gia thêm nữa. Anh Hạo Đông đã giết chết U Đàm, ta không thể để nó làm
hại cháu.”
Sắc
mặt của Anh phu nhân trắng bệch. “Bà Diệp, xin bà đừng nói những lời như thế.
Cái gì mà Hạo Đông mà đã hại chết U Đàm? Con trai tôi chưa từng muốn hại người,
người có ý muốn hại người đầu tiên phải là con gái bà, chính con bé đã đâm Hạo
Đông trước.”
“Vì
sao con gái tôi đâm nó, vì trong bụng con bé đã mang đứa con của nó nhưng nó
lại muốn chia tay, còn yêu đương lăng nhăng với một đứa con gái khác. Là nó
phản bội nên mới khiến con bé nhất thời kích động.”
“Bà
Diệp, có thể con trai tôi đã sai nhưng con gái bà cũng đã quá kích động. Dùng
dao hành hung người khác có thể giải quyết được vấn đề không? Cuối cùng chỉ
khiến hai gia đình chính ta đều đau khổ thế này. Nếu con bé bình tĩnh hơn thì
bi kịch đã không xảy ra.”
“Bà
nói vậy là có ý trách cứ con gái tôi ư? Sao bà không thử nghĩ xem, nếu con trai
bà có trách nhiệm hơn thì mọi chuyện đã không xảy ra.”
Lam
Tố Hinh thấy họ càng nói càng gay gắt, vội khuyên nhủ: “Bà Diệp, Anh phu nhân,
hai người đừng cãi nhau nữa!”
Tranh
cãi thế này thực sự chẳng giải quyết được gì.
Anh
phu nhân hít một hơi thật sâu. “Đúng, tôi không nói nữa, tranh cãi cũng chỉ
uổng công vô ích thôi. Tôi có thể hiểu được tâm trạng mất con của hai người, vì
tôi cũng suýt mất đi con trai mình.”
Bà
Diệp nước mắt giàn giụa. “Không, bà không thể hiểu được đâu, vì con trai bà
chưa chết, còn con gái tôi đã chết rồi. Tôi mang thai chín tháng mười ngày, tay
chăm tay bẵm vất vả lắm mới nuôi dưỡng được mọt mụn con, thế mà con trai bà lại
đẩy ngã nó từ trên lầu xuống, thịt nát xương tan…”
Bà
Diệp vừa nói vừa chỉ tay về phía Anh Hạo Đông, ánh mắt đầy lửa căm hận. Anh Hạo
Đông lảo đảo, như bị ai đó dùng sức đập một cái. A Thái vội đỡ lấy cơ thể lắc
lư muốn ngã quỵ của anh. Anh không bị ngất, Lam Tố Hinh nhất thời kinh ngạc,
thầm cảm khái mũi tiêm thần kỳ của bác sĩ Uông.
Anh
phu nhân biết không thể ở lại đây lâu hơn nữa, bèn xoay người, đỡ con trai, nói
với Lam Tố Hinh và A Thái: “Chúng ta đi thôi!”
Bà
Diệp tóm chặt lấy Lam Tố Hinh. “Tố Hinh, cháu không thể đi cùng bọn họ. Cháu về
nhà với dì, dì là dì ruột của cháu kia mà!”
Anh
phu nhân nghe thấy vậy thì chấn động, quay lưng nhìn bà Diệp vẻ kinh ngạc: “Bà
nói gì? Bà là dì của Lam Tố Hinh?”
“Đúng,
người mẹ đã mất của Tố Hinh chính là chị gái song sinh thất lạc bao năm qua của
tôi. Nó là cháu gái tôi, tôi không thể để nó qua lại với Anh gia các người
nữa.”
Anh
phu nhân ngạc nhiên nhìn Lam Tố Hinh, cô đành phải giải thích: “Lần đó, khi bà
Diệp đến tìm tôi, tôi mới biết hóa ra trên thế giới này, tôi vẫn còn người
thân, bà ấy và người mẹ đã mất của tôi giống nhau như hai giọt nước.”
Anh
phu nhân thực sự bất ngờ, không ngờ cô gái trông giống hệt Diệp U Đàm mà bà đã
tốn bao công sức tìm kiếm lại có quan hệ huyết thống với cô ấy. Bà sững sờ,
không thốt nổi một lời. Anh Hạo Đông vẫn luôn im lặng bỗng nhìn Lam Tố Hinh
chằm chằm, run rẩy hỏi: “Cô… cô và U Đàm là chị em họ?”
Lam
Tố Hinh còn chưa kịp gật đầu, bà Diệp đã giận dữ quát: “Phải hay không chẳng
liên quan gì đến mày!”
Sắc
mặt của Anh Hạo Đông càng lúc càng tái đi, anh không nói một lời, đầu cúi gằm.
Anh phu nhân cau mày, sự bức bối trong lòng đã lên đến cực điểm. Cố gắng giữ
dáng vẻ hòa nhã, bà khách khí nói: “Bà Diệp, cứ coi như bà là gì của Lam Tố
Hinh thì cô ấy cũng đã là người trưởng thành, cô ấy không cần bà lấy tư cách là
người giám hộ đến quản thúc việc làm của cô ấy. Vì thế, cô ấy muốn quay về Anh
gia với chúng tôi cũng chẳng liên quan gì đến bà. Tố Hinh, chúng ta đi thôi!”
Bà
Diệp giữ Lam Tố Hinh thật chặt. “Tố Hinh, cháu đừng đi, đừng để ý đến bọn họ!”
Lam
Tố Hinh khó xử nhìn bà. “Xin lỗi, bác Diệp, cháu cần phải quay về Anh gia.”
“Vì
sao? Dì là dì của cháu, lẽ nào dì không thân thiết bằng bọn họ sao? Vì sao cháu
nhất định phải đi cùng bọn họ?”
Quảng
Viễn đứng bên cạnh không kiềm chế nổi nữa, nói: “Lam Tố Hinh, lần trước anh đã
nói em đừng quay về Anh gia nữa, em không chịu nghe lời anh. Bây giờ bác Diệp
đích thân yêu cầu em, em cũng không chịu nghe sao? Lẽ nào Anh gia đã cho em
uống bùa mê thuốc lú?”
Ông
Diệp cũng lên tiếng: “Tố Hinh, chắc là cháu vẫn còn e ngại chú sẽ không chào
đón cháu. Nhưng cháu hãy tin tưởng ở chú, chú cũng giống dì cháu, rất hy vọng
cháu có thể đến nhà chú sống.”
Những
lời mời đón của họ rất khẩn thiết, Lam Tố Hinh đành nuốt nghẹn, từ chối: “Cảm
ơn hai bác, cháu biết hai người thật sự quý mến cháu, nhưng cháu thực sự cần
phải quay về Anh gia.”
Bà
Diệp vừa thất vọng vừa đau lòng. “Tại sao chứ? Có phải Anh gia bắt ép cháu
không?”
Sắc
mặt Anh phu nhân hết sức nghiêm túc. “Bà Diệp, xin bà chú ý tới lời lẽ. Anh gia
chúng tôi chưa từng ép buộc bất cứ ai làm bất cứ việc gì, là Lam tiểu thư tự
nguyện lựa chọn ở lại.”
Lam
Tố Hinh không thể phủ nhận điều này, lúc đầu đúng là cô đã tự nguyện lựa chọn
việc ký hợp đồng với Anh gia. Lúc túng quẫn cùng đường, Anh phu nhân tốt hơn
nhiều so với những người mà cô gặp trước đây. Trong thỏa thuận tuy có một điều
khiến cô vô cùng khó xử nhưng Anh Hạo Đông lại chưa từng đòi hỏi, điều này đã
khiến cô vô cùng cảm kích anh. Cho nên, sự ràng buộc của bản hợp đồng đó chỉ là
cái cớ, chỉ cần Anh gia vẫn cần cô thì cô sẽ không đi đâu cả.
Lam
Tố Hinh rụt rè, rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay của bà Diệp. “Xin lỗi, bác
Diệp.”
Bà
Diệp nhìn cô, khóe mắt đỏ hoe. “Cháu cảm thấy dì rất xa lạ nên không chịu đến ở
cùng dì có phải không? Cháu thậm chí không muốn gọi ta một tiếng dì…”
Lam
Tố Hinh nhìn thẳng vào khuôn mặt giống mẹ mình kia, trái tim bỗng mềm nhũn, cô
luôn cảm thấy không thân thiết nên không thể xưng hô như thế được, nhưng lúc
này cô bất giác muốn gọi một tiếng: “Dì!”
Bà
Diệp nước mắt giàn giụa, gật đầu. “Tố Hinh, cháu nhận ta là dì thì đi cùng
ta nhé? Đừng đến Anh gia nữa!”
“Xin
lỗi dì, sau này cháu sẽ đến thăm dì!”
Từ
nãy đến giờ, Anh Hạo Đông vẫn đứng bên cạnh lắng nghe cuộc đối thoại giữa Lam
Tố Hinh và bà Diệp. Dường như anh đang suy nghĩ gì đó, bờ mối mấp máy muốn nói
nhưng bà Diệp lại ngước cặp mắt đầy phẫn nộ lườm anh, những lời muốn nói như
gió thoảng, bay đi mất.
Uể
oải cúi đầu, anh cắn môi nhìn phiến lá khô dưới chân. Đã là cuối thu, tiết trời
se se lạnh. Vệ cỏ ven đường được phủ một lớp sương trắng mỏng. Từng giọt sương
như đang thấm vào trái tim anh, trong lòng chỉ còn lại cảm giác lạnh lẽo.
Sau
khi quay về, Anh Hạo Đông vô cùng mệt mỏi. Phải đi cả một chặng đường dài, cơ
thể suy nhược của anh sắp không chống đỡ nổi. Rõ ràng anh rất mệt nhưng không
chịu nghỉ ngơi, khăng khăng đòi Lam Tố Hinh vào phòng hỏi chuyện.
“Cô
tên là gì?”
“Lam
Tố Hinh. Lam trong màu xanh lam, Tố Hinh trong hoa tố hinh.”
“Cô
ra đời vào lúc hoa tố hinh nở đúng không?”
Lam
Tố Hinh khẽ gật đầu, anh có thể đoán ra được điều này cũng chẳng có gì lạ. Rất
nhiều người sau khi nghe thấy tên của cô đều hỏi như vậy. Anh Hạo Đông chau
mày, như đang nghĩ ngợi gì đó, lát sau, anh thấp giọng nói: “U Đàm nói, đêm cô
ấy sinh ra, cây hoa quỳnh mà bố cô ấy tận tâm chăm bón đã nở hoa. Mẹ cô ấy sau
khi ngắm hoa quỳnh nở thì sinh cô ấy nên bố mẹ đặt tên cô ấy là U Đàm.”
Lam
Tố Hinh hơi sững sờ, hóa ra nguồn gốc tên của Diệp U Đàm cũng giống tên cô, đều
liên quan đến loài hoa nở rộ lúc họ chào đời. Lam Tố Hinh cũng sinh vào đêm,
lúc đó, bố mẹ cô sống trong một căn nhà nhỏ ở ngoại ô, trong sân trồng đầy hoa
tố hinh. Hoa nở rộ giữa đêm mùa hạ, dưới ánh trăng bàng bạc, những đóa hoa thơm
nồng, trắng như tuyết bao trùm khu vườn. Đêm cô chào đời, hoa tố hinh tỏa hương
thơm ngát, bố liền đặt tên cô là Tố Hinh.
Anh
Hạo Đông buồn bã, thất thần hồi lâu rồi tiếp tục hỏi: “Tại sao cô lại đến nhà
tôi?”
Vấn
đề này nói ra rất dài, Lam Tố Hinh do dự một lát rồi trả lời qua loa: “Tôi tìm
việc nên đến đây.”
Đáp
án này khiến sự nghi hoặc trong ánh mắt Anh Hạo Đông càng rõ. “Cô mới từng này
tuổi mà đã phải làm việc?”
Lam
Tố Hinh cúi đầu. “Vì tôi cần tiền đóng học.”
“Người
nhà cô đâu?”
Lam
Tố Hinh hít một hơi thật sâu. “Bố mẹ tôi đều qua đời rồi!”
Anh
Hạo Đông sững sờ nhìn cô hồi lâu. “Tôi xin lỗi!”
Giọng
nói của anh vô cùng thành khẩn, Lam Tố Hinh miễn cưỡng nở nụ cười. “Không sao!”
Ngẫm
nghĩ giây lát, anh lại ngập ngừng hỏi: “Vừa rồi cô… vì sao không đi cùng dì
cô?”
Lam
Tố Hinh thành thật trả lời: “Tôi đã ký hợp đồng lao động với Anh gia, trong
thời hạn bốn năm, tôi phải ở đây, làm hộ lý đặc biệt cho anh.”
Sắc
mặt Anh Hạo Đông lập tức biến đổi, lông mày nhíu chặt, vừa nhìn là biết anh
đang bất mãn. Nhìn anh có vẻ muốn nổi khùng nhưng thực sự anh đã quá mệt mỏi,
không còn sức để nổi cáu nữa. Cuối cùng, anh chỉ đành nói một câu: “Cô ra ngoài
trước đi, tôi sẽ nói chuyện này với mẹ tôi sau.”
Giọng
nói của anh yếu dần, gần như chỉ là tiếng thì thầm. Lam Tố Hinh nghe không
hiểu, mơ hồ rời khỏi phòng.
Vừa
ra khỏi cửa, cô đột nhiên nhớ ra đã đến giờ cho Anh Hạo Đông uống thuốc. Anh
vẫn đang phải uống một số loại thuốc bổ theo giờ. Cô khẽ gõ cửa, đi vào phòng
nhưng thấy anh vẫn nằm nghiêng trên sofa, đã chìm vào giấc ngủ say. Một loạn
tóc đen mềm mại rủ xuống trước trán, lông mày anh vẫn nhíu chặt. Trông anh có
vẻ rất tiều tụy, rất buồn khổ nhưng cũng làm rung động lòng người.
Lam
Tố Hinh đứng trơ ra hồi lâu rồi không kìm được, khẽ đến gần, ngồi xổm trước
sofa, quan sát anh. Anh ngủ rất say, hai hàng mi dày khép chặt, dưới ánh đèn
phản chiếu, như hai cánh bướm đen đậu trên khuôn mặt trắng xanh, thỉnh thoảng
lại khẽ run rẩy. Cô bất giác duỗi tay, nhẹ nhàng gạt lọn tóc mai của anh về
phía sau. Bỗng thấy cử chỉ này quá thân mật, cô đỏ mặt, đứng bật dậy, trái tim
đập thình thịch.
Sau
khi đắp chăn cho Anh Hạo Đông, cô rời khỏi phòng anh giống như chạy trốn. Vừa
khéo Anh phu nhân đang đứng trước cửa, nhìn thấy cô, liền hỏi: “Nó nói gì với
cô?”
Lam
Tố Hinh cố gắng trấn tĩnh, tỉ mỉ thuật lại mẩu đối thoại giữa hai người cho Anh
phu nhân nghe, cô nói: “Tôi cảm thấy anh ấy tỉnh táo nhiều rồi, nói năng cũng
rất mạch lạc.”
Anh
phu nhân thở phào. “Xem ra nó đã chấp nhận cái chết của Diệp U Đàm rồi. Như thế
tôi cũng thấy yên tâm hơn nhiều.”
Anh
Hạo Đông ngủ cả một buổi chiều, tối mịt mới tỉnh giấc. Lúc ăn tối, anh nhìn Lam
Tố Hinh rồi nói với Anh phu nhân: “Mẹ, mẹ trả hợp đồng lao động cho Lam Tố
Hinh, để cô ấy đi đi!”
Anh
phu nhân hơi sững sờ, Lam Tố Hinh càng sững sờ hơn. Hồi lâu sau, Anh phu nhân
nhẹ nhàng hỏi: “Hạo Đông, con nói gì vậy? Để Lam Tố Hinh đi? Con muốn để cô ấy
đi đâu?”
“Đến
nhà U Đàm, mẹ U Đàm là gì của cô ấy, bà ấy luôn mong muốn cô ấy sống ở nhà họ.
Mẹ ràng buộc cô ấy bằng một bản hợp đồng là không thỏa đáng, để cô ấy đi đi!”
Lời
nói của anh giống như đang cho rằng bà ép uổng Lam Tố Hinh ở lại. Anh phu nhân
khóc dở mếu dở, quay sang nhìn Lam Tố Hinh. “Được, nếu cô muốn đến Diệp gia,
lát nữa tôi sẽ hủy bản hợp đồng trước mặt cô, tùy cô muốn đi lúc nào cũng được,
tôi sẽ bảo A Thái đưa cô đi.”
Anh
Hạo Đông đã tiếp nhận cái chết của Diệp U Đàm, vai diễn của Lam Tố Hinh đã kết
thúc, cô ở lại đây cũng không có tác dụng gì. Nếu cô thực sự muốn rời khỏi Anh
gia, Anh phu nhân cũng không gây khó dễ.
Lam
Tố Hinh sững sờ, không nói được tiếng nào, sự việc quá đột ngột, cô nhất thời
không biết phải giải quyết ra sao.
Anh
Hạo Đông lại thay cô đưa ra quyết định: “Mẹ tôi đã đồng ý rồi, cô thu dọn đồ
đạc đi, vừa khéo mai là Chủ nhật, A Thái sẽ đưa cô đến nhà U Đàm.”
Lam
Tố Hinh không trả lời, cô có thể nói gì được nữa đây? Lúc đầu cô đến Anh gia là
vì muốn kiếm việc, bây giờ công việc này đã không còn ý nghĩa nữa, chủ nhà cũng
không muốn giữ, cô chẳng còn cách nào khác, huống hồ nơi mà họ muốn đưa cô đến
lại chính là nhà dì cô.
Lam
Tố Hinh mỉm cười lịch sự, nói: “Cảm ơn Anh phu nhân, cảm ơn… Anh thiếu gia.”
Anh
Hạo Đông, kể từ giây phút này, đó không còn là cái tên để cô có thể gọi một
cách thân mật nữa rồi.
5.
Màn
đêm buông xuống, Lam Tố Hinh ở trong phòng, lặng lẽ thu dọn đồ đạc. Tất cả váy
vóc, giày dép Anh gia chuẩn bị cho cô lúc đầu, cô đều bỏ lại, chỉ mang theo
chiếc túi hành lý đơn giản lúc mới đến và mặc chiếc áo sơ mi cũ của mình.
Phải
rời khỏi nơi này rồi, cho dù cố ý bỏ lại tất cả những thứ có liên quan nhưng
trong lòng Lam Tố Hinh vẫn xuất hiện từng sợi tơ nhỏ, dệt hết vòng này đến vòng
khác, không ngừng cuốn chặt lấy trái tim cô.
Lúc
lựa chọn ở lại, cô không hề cam tâm tình nguyện, nhưng đến khi phải rời đi, cô
lại thấy không nỡ. Có những lúc con người giống hệt một cái cây, chỉ cần cắm rễ
ở một chỗ, trải qua bao năm tháng thích nghi với chỗ mới, đến một ngày phải nhổ
rễ rời đi thì rất khó có thể ra đi một cách nhẹ nhàng, thanh thản.
Lúc
đầu cô đến Anh gia là một sự ngẫu nhiên đầy bất ngờ. Nếu hôm đó, cô vào tiệm
trang sức chậm hơn hai phút thì bà Chu đã rời đi rồi. Nhưng không sớm cũng
chẳng muộn, cô vào tiệm trang sức đó trước lúc bà ấy muốn rời đi. Trong sự ngẫu
nhiên có phải luôn hàm chứa sự tất nhiên không? Thế nên, cô đã rời khỏi nhà họ
Anh một lần nhưng số phận lại xếp đặt cho cô gặp bà Chu thêm lần nữa, rồi cuối
cùng là đồng ý với Anh phu nhân, trở thành hộ lý đặc biệt của Anh Hạo Đông.
Thời
gian cô ở Anh gia chỉ vỏn vẹn có hơn ba tháng, nhưng lúc sắp rời đi, Lam Tố
Hinh phát hiện ra cô rất lưu luyến nơi này. Dù có lưu luyến cũng muộn rồi, đối
với cô, Anh gia chỉ là trạm dừng chân tạm thời, xét cho cùng, cô cũng chỉ là
một vị khách qua đường mà thôi.
Bên
ngoài cửa sổ là màn đêm đen kịt, tĩnh lặng, bao trùm lên vạn vật, xóa mờ mọi
biên giới. Ánh trăng bàng bạc chiếu xuống cây phượng già cạnh cửa sổ, đổ bóng
trăng lên mặt sàn trước giường Lam Tố Hinh. Cô nhìn đăm đăm vào chiếc bóng mập
mờ đó, cảm thấy trái tim cũng khó nắm bắt như vậy.
Sáng
sớm hôm sau, A Thái lái xe đưa Lam Tố Hinh đến Diệp gia. Anh phu nhân lịch sự
nói từ biệt cô, bà Chu tiễn cô ra cổng, chân thành nói: “Vốn nên nói vài lời
khách sáo như sau này có thời gian, hoan nghênh cô đến thăm, nhưng giờ cô đến
Diệp gia, e là họ cũng không mong muốn cô có bất cứ quan hệ gì với chúng tôi
nữa đâu. Tố Hinh à, sau này không còn nhiều cơ hội gặp nhau nữa, cô bảo trọng
nhé!”
Lam
Tố Hinh khẽ mỉm cười, cô cũng biết vậy, sau này, chắc chắn không còn cơ hội qua
lại với Anh gia được nữa rồi. Cuộc sống ở Anh gia lặng lẽ chấm dứt, nếu cuộc
đời con người cũng có chương hồi như một vở kịch thì hồi này đã đến lúc hạ màn.
Lúc
Lam Tố Hinh xách hành lý lên xe, Anh Hạ Đông bất ngờ đi xuống. Đôi mắt anh chất
chứa nỗi niềm mà không ai hiểu được.
“Tôi
tiễn cô một đoạn.”
Lam
Tố Hinh thẹn thùng cúi đầu, khách khí nói: “Cảm ơn Anh thiếu gia, không cần
phiền anh đâu!”
Anh
Hạo Đông làm như không nghe thấy, bước vào trong xe.
Cùng
ngồi ở hàng ghế sau, trong không gian chật hẹp, cô ngửi thấy mùi thuốc tây
thoang thoảng trên cơ thể anh. Vì phải uống thuốc trong khoảng thời gian khá
dài trên người anh luôn mang mùi thuốc, đó là mùi đặc trưng của anh, Lam Tố
Hinh đã quen với nó rồi. Nhưng lần này chắc sẽ lần cuối cùng cô được ở gần anh
đến vậy. Vừa nghĩ đến đây, không hiểu sao cô lại thấy âu sầu.
Lam
Tố Hinh hạ cửa kính xe, để làn gió mai mát làn thổi vào. Mùi thuốc trong xe
bỗng chốc nhạt hơn, mái tóc của cô cũng bị gió thổi, bay lòa xòa, cô vuốt thẳng
lọn tóc bị gió làm rối, gài ra sau tai. Đột nhiên, tay cô bị Anh Hạo Đông nắm
chặt lấy. Ngạc nhiên quay đầu lại, cô nhìn vào mắt anh, đôi mắt đen láy, sâu
thẳm, tĩnh mịch đang nhìn xoáy vào cô.
Rất
nhanh sau đó, anh thả tay cô ra. Cụp hàng mi cong dài, che giấu cặp mắt sâu
thẳm, tĩnh mịch đó, anh lẩn tránh ánh mắt dò hỏi của cô, thấp giọng nói: “Xin
lỗi!”
Lam
Tố Hinh không hiểu chuyện gì đã xảy ra, Anh Hạo Đông không giải thích, cô cũng
không tiện hỏi. Cô không biết động tác vô thức của cô vừa rồi rất giống với
thói quen trước đây của Diệp U Đàm. Diệp U Đàm thích để tóc dài, đen thẳng,
thỉnh thoảng dùng tay vuốt các sợi tóc ra sau tai, một cử chỉ vô cùng duyên
dáng và nữ tính.
Im
lặng hạ cánh tay xuống, Lam Tố Hinh cảm thấy chỗ cổ tay vừa bị Anh Hạo Đông nắm
nóng bừng. Hai má cô bỗng ửng hồng. Trước đây, bị anh ôm hôn, cô cũng từng thẹn
thùng như vậy, nhưng lúc đó, cảm giác bất an và căng thẳng nhiều hơn, còn lúc
này, cô chỉ cảm thấy thẹn thùng mà thôi.
Chiếc
xe đỗ trước khu nhà của họ Diệp, họ sống ở tầng bảy của khu chung cư này. Anh
Hạo Đông xuống xe, ngước lên nhìn, chỉ tay vào ô cửa sổ màu trắng của căn phòng
cuối dãy hành lang bên phải, đó chính là Diệp gia.
Lam
Tố Hinh bất giác hỏi: “Anh nhớ rõ như vậy sao? Lúc trước, anh thường xuyên đến
đây à?”
Anh
Hạo Đông lắc đầu. “Không, tôi chỉ nhớ có một tối, tôi đưa U Đàm về. Cô ấy nói ô
cửa đó chính là nhà cô ấy. Lúc ấy, trên trời có một vầng trăng lưỡi liềm, từ
chỗ này nhìn lên, vừa khéo mảnh trăng treo ngay trên cửa sổ nhà cô ấy. Sau khi
lên lầu, cô ấy còn đứng trên ô cửa đó, vẫy tay chào tôi. Ánh trăng ánh lên
khuôn mặt cô ấy, rất đẹp!”
Trong
lời kể của anh mang theo sự nhớ nhung, rầu rĩ và thương cảm sâu sắc, biểu cảm
trên khuôn mặt cũng rất nghiêm túc. Lam Tố Hinh đột nhiên hiểu ra tại sao anh
lại kiên quyết muốn đi tiễn cô đến vậy, thực ra anh muốn đến thăm nơi Diệp U
Đàm từng sống. Chuyện đêm đó anh vẫn nhớ rõ như vậy, cô có chút kinh ngạc, nói
trong vô thức: “Vậy anh còn nhớ tối xảy ra chuyện kia chứ?”
Đột
nhiên cơ thể Anh Hạo Đông khẽ chấn động, Lam Tố Hinh biết mình lỡ lời, nhất
thời hối hận, chỉ muốn cắn đứt lưỡi mình. Anh trầm mặc rất lâu mới chậm rãi
nói: “Có rất nhiều việc tôi đều đã nhớ lại nhưng riêng chuyện xảy ra tối hôm
đó, tôi không thể nhớ ra.”
“Không
nhớ được thì đừng nhớ nữa, dù sao mọi việc cũng đã qua rồi, có nhớ lại cũng
chẳng ích gì.”
Ánh
mắt Anh Hạo Đông ngập tràn vẻ đau khổ. “Nhưng.. tôi nhất định phải nhớ lại, tôi
luôn cảm thấy… tôi đã quên một chi tiết nào đó rất quan trọng.”
Anh
vừa nói vừa ra sức day trán, Lam Tố Hinh biết triệu chứng đau đầu của anh lại
tái phát, cô vội chuyển chủ đề câu chuyện: “Anh tiễn đến đây rồi, lên trên cùng
tôi nhé?”
Anh
Hạo Đông hơi ngập ngừng, cuối cùng vẫn gật đầu, dẫn cô lên nhà họ Diệp. Đây là
lần đầu tiên anh đến Diệp gia, trước đây, anh mới chỉ đứng dưới lầu. Anh nói:
“Tôi chỉ tiễn cô đến đây thôi, họ không muốn nhìn thấy tôi đâu!”
Tuy
nói như vậy nhưng anh vẫn lưu luyến nhìn cánh cửa nhà họ Diệp, cô biết anh rất
muốn vào trong nhưng cũng hiểu vợ chồng Diệp thị nhất định sẽ không chào đón
anh. Cô gật đầu, nói: “Cảm ơn anh đã tiễn tôi, tạm biệt!”
Anh
Hạo Đông quay người rời đi, bước chân chậm chạp mà ngập ngừng. Nhưng cho dù có
đi chậm đến mức nào thì chẳng mấy chốc đã tới trước cửa cầu thang máy.
Đúng
lúc thang máy dừng lại ở tầng bảy, có người từ bên trong bước ra, nhìn thấy
anh, sắc mặt người ấy trắng bệch, đó chính là bà Diệp vừa đi chợ về. Nhìn thấy
Anh Hạo Đông, chiếc làn trong tay bà bỗng rơi xuống đất. Sửng sốt một lúc rồi
bà giận dữ, nghiến răng nghiến lợi nhào về phía anh, giáng cho anh một cái bạt
tai. “Hung thủ giết người, mày lại còn dám xuất hiện trước cửa nhà tao à?”
Bà
Diệp tuy là một người phụ nữ trung niên với vóc dáng không cao, thân hình gầy
yếu nhưng cái tát đó lại rát vô cùng. Anh Hạo Đông loạng choạng lùi về phía
sau, dựa lưng vào tường thì mới đứng được vững. Mặt anh trắng bệch, bên má in
hằn năm đầu ngón tay tấy đỏ.
Bà
Diệp còn muốn lao đến đánh anh, Lam Tố Hinh kinh hãi, ném túi hành lý xuống,
vội chạy đến kéo bà lại. “Dì à, dì đừng như vậy!”
Nhìn
thấy Lam Tố Hinh, bà Diệp kinh ngạc. “Tố Hinh, cháu cũng ở đây à?”
“Vâng,
Anh thiếu gia đưa cháu đến, dì đừng nổi giận với anh ấy nữa.”
Lam
Tố Hinh ngẩng đầu, nhìn Anh Hạo Đông, trong ánh mắt chất chứa sự quan tâm: “Anh
không sao chứ?”
Anh
Hạo Đông không nói, chỉ khẽ lắc đầu, quay người, loạng choạng bước về phía cầu
thang bộ, anh không đợi thang máy nữa. Lam Tố Hinh không yên tâm, định đuổi
theo nhưng bị bà Diệp kéo lại. Bà nhìn túi hành lý vứt chỏng chơ, vừa ngạc
nhiên vừa vui mừng. “Tố Hinh, cháu định đến nhà dì sống rồi sao?”
“Vâng,
dì à, sau này cháu làm phiền dì rồi!”
Lam
Tố Hinh trịnh trọng khom người, bắt đầu từ hôm nay Diệp gia chính là nơi cô trú
chân. Tuy cũng là sống nhờ nhưng cô biết, họ nhất định sẽ đối xử tốt với cô.
“Đừng
nói những lời khách sáo như vậy, dì rất vui khi cháu chịu đến đây. Đi nào,
chúng ta về nhà thôi!”
Lúc
bị bà Diệp kéo đi, Lam Tố Hinh bất giác quay đầu nhìn về phía cầu thang bộ,
không còn thấy bóng dáng Anh Hạo Đông đâu nữa. Anh đi rồi, cô đột nhiên cảm
thấy mất mát. Sau này, cô có còn cơ hội gặp lại anh nữa không?
Lam
Tố Hinh nhận được sự chào đón vô cùng chân thành của Diệp gia, ông bà Diệp rất
vui mừng về việc cô quyết định đến đây sống. Ông Diệp lập tức xách làn đi siêu
thị mua đồ ăn, bởi những đồ ăn trước đó bà Diệp mua về quá đơn giản, ông cảm
thấy không đủ để chiêu đãi Lam Tố Hinh. Bà Diệp bận rộn thu dọn phòng cho cô,
cô ở phòng cua Diệp U Đàm trước đây, đó là một căn phòng nhỏ vuông vắn, bài trí
đơn giản, trang nhã.
Bà
Diệp thay cho cô một bộ chăn ga, gối đệm mới, còn sắp xếp gọn gàng đống quần áo
trong túi hành lý của cô vào trong tủ, luôn miệng nói quần áo của cô ít quá,
phải đưa cô đi mua thêm mấy bộ đồ mới.
Lam
Tố Hinh liên tục từ chối: “Không cần đâu, quần áo của cháu đủ mặc rồi!”
“Tố
Hinh, cháu không phải khách sáo với dì.” Bà Diệp dừng lại một lát rồi nói:
“Cháu yên tâm, dì không phải muốn cháu thay thế U Đàm, cháu là cháu, con bé là
con bé, dì hiểu rất rõ điều này. Nhưng dì nhất định sẽ chăm sóc cháu như chăm
sóc con gái ruột, cháu cũng coi dì chú như bố mẹ đẻ của cháu, được không?”
Lam
Tố Hinh nhìn bà Diệp, bà có khuôn mặt giống hệt mẹ cô, mà dung mạo của cô lại
giống con gái bà như vậy. Cô mất mẹ, bà Diệp mất con, họ thật giống như
hai nửa của hình tròn, từ nay, cả hai sẽ bổ khuyết cho những mất mát của nhau.

