Mùa đông ấm hoa sẽ nở - Chương 03 - Phần 2
2.
Anh
Hạo Đông thường cùng A Thái đến đón Lam Tố Hinh, sau đó, đưa cô đi khắp nơi,
ngắm chỗ này, chơi ở chỗ kia, còn không ngừng hỏi: “Em có thích không? Em có
thích không?”
Niềm
vui cứ trôi qua như vậy. Đến tuổi này rồi, nhưng ngoài mẹ ra, chưa có ai nâng
niu, đối xử với cô như vậy. Anh hoàn toàn coi cô là trung tâm của thế giới, mọi
cảm xúc luôn biến đổi theo cảm xúc của cô. Cô khẽ chau mày, anh cũng nhíu mày,
cô khẽ cười, anh liền vui mừng. Anh thường dịu dàng nhìn cô chăm chú, cô thường
bị anh nhìn đến mức đỏ mặt, trái tim vừa vui sướng vừa căng thẳng. Cô biết sự
dịu dàng của anh chỉ vì cô là “Diệp U Đàm”, nhưng cô vẫn nguyện vì anh mà chìm
đắm.
Nếu
có ngày, anh biết cô thực ra không phải là Diệp U Đàm mà là Lam Tố Hinh, e rằng
anh sẽ không nhìn cô thêm một lần nào nữa… Bất luận dung mạo của cô giống Diệp
U Đàm thế nào thì cô mãi mãi không thể thay thế được hình ảnh cô ấy trong trái
tim anh. Lúc này cô đang đóng giả làm Diệp U Đàm để có được tình yêu thuộc về
cô ấy, tựa như những hạt bong bóng xà phòng đặt trong lòng bàn tay, có thế phát
ra ánh sáng bảy màu đẹp đẽ nhưng… chỉ cần chớp mắt nó sẽ tan biến.
Nghĩ
vậy, Lam Tố Hinh bất giác buồn rầu. Buồn rầu là thế nhưng cô vẫn luôn trân
trọng những tháng ngày được Anh Hạo Đông yêu thương. Dù sao đi chăng nữa thì
thời khắc này, cô vẫn đang được đón nhận tình yêu sâu sắc của anh.
Sức
khỏe của Anh Hạo Đông hồi phục rất nhanh, ngoài việc ký ức vẫn hỗn loạn, đầu óc
vẫn mù mờ thì mọi biểu hiện bên ngoài của anh vẫn được coi là bình thường. Anh
cũng dần hoạt bát hơn, không ở lì trong phòng nữa mà thích đưa Lam Tố Hinh ra
ngoài dạo chơi. Việc này khiến Anh phu nhân vừa mừng vừa lo, bởi dù sao thì
bệnh của anh vẫn chưa khỏi hẳn, việc anh thường xuyên đi ra ngoài khiến bà
không yên tâm nhưng lại không thể nhốt anh ở nhà mãi được. Bà đành dặn dò A
Thái, nhất định phải theo sát anh từng bước.
“Không
được đến những chỗ náo nhiệt và đông người, miệng lưỡi người đời rất phức tạp,
nhất quyết không được để xảy ra chuyện.”
A
Thái hiểu rõ sự lo lắng của Anh phu nhân, liền gật đầu. “Phu nhân yên tâm, tôi
sẽ cẩn thận canh chừng nhị thiếu gia.”
May
mà canh chừng Anh Hạo Đông cũng không phải việc quá khó, anh rất nghe lời Lam
Tố Hinh, cô nói gì anh cũng làm theo. Một số nơi A Thái thấy không nên đi, ông
chỉ cần ra hiệu bằng ánh mắt, cô sẽ hiểu ý mà nói với anh rằng cô không muốn
đi, anh liền ngoan ngoãn nghe lời, không đi nữa.
Nhưng
cũng có lúc anh khiến cô và A Thái lúng túng. Ví như có lần, anh đến đón cô tan
học rồi cùng đi xem phim. Xem phim xong, không hiểu vì sao anh lại muốn đưa cô
về nhà, bảo A Thái lái xe đến Diệp gia. A Thái miệng thì đồng ý nhưng trán toát
mồ hôi. Lam Tố Hinh nhất thời không biết nên làm thế nào, cũng không thể nói cô
không muốn về Diệp gia mà muốn về nhà cùng anh được…
Anh
Hạo Đông lại không hiểu sự lúng túng của họ, luôn miệng giục A Thái lái xe đưa
“Diệp tiểu thư” về nhà trước, A Thái bất đắc dĩ phải khởi động xe, cố ý đi thật
chậm. Lam Tố Hinh đột nhiên nghĩ ra một cái cớ. “Hạo Đông, em muốn đến nhà
anh xem hoa quỳnh khổng tước. Chẳng phải anh nói tối nay hoa sẽ nở sao?”
Lam
Tố Hinh cố ý đánh vào nhược điểm trí nhớ mơ hồ của Anh Hạo Đông, để anh quên
chuyện muốn đưa cô về nhà. “Đúng rồi, ông chủ cửa hàng hoa nói chậu hoa quỳnh
khổng tước đó mấy ngày tới sẽ nở hoa. A Thái, mau đưa chúng tôi về nhà.”
A
Thái thở phào một hơi, Lam Tố Hinh cũng thở phào nhưng lại thấy hơi đáng tiếc,
cô cũng muốn biết Diệp gia ở đâu nhưng lần này không được rồi. Sau này đành tìm
cơ hội đến Đại học A gặp Quảng Viễn hỏi thăm vậy.
Xế
chiều, Anh Hạo Đông đến đón Lam Tố Hinh như mọi ngày. Hôm nay, anh đưa cô lên
núi xem mặt trời lặn. Nhìn từ trên cao, vầng mặt trời phía xa xa to tròn, sáng
rực như một cái mâm vàng êm dịu. Ánh tà dương chưa tắt hẳn, mảnh trăng lưỡi
liềm cong cong đã e ấp nhô lên trên bầu trời xanh xám. Mặt trời và mặt trăng
cùng vẽ lên một bức tranh hoàng hôn ngày hạ tuyệt đẹp. Lam Tố Hinh nhìn ngắm
đến mức say đắm, khẽ thốt lên một tiếng cảm thán: “Đẹp quá!”
“Em
có thích không?” Anh Hạo Đông lại hỏi câu đó. Cô gật đầu, thật lòng đáp:
“Thích!”
“Em
thích là được rồi, sau này anh sẽ làm tất cả những việc mà em thấy thích.”
Anh
Hạo Đông nói xong, cúi người thật thấp, đặt một nụ hôn lên má cô. Nụ hôn cẩn
trọng, e dè, nhẹ nhàng mà dịu dàng. Từ lần anh hôn cô khiến cô khóc, sau này
mỗi khi muốn gần gũi cô, mỗi cái nắm tay, mỗi cái ôm, mỗi nụ hôn anh đều rất
cẩn thận, chỉ sợ làm cô tức giận.
Lam
Tố Hinh nhắm mắt, đón nhận nụ hôn của anh, trái tim đập dồn dập, tâm hồn phiêu
lãng. Thật kỳ lạ, không hiểu sao cô lại muốn khóc.
Lúc
hai người đang kề vai, ngắm ánh tà dương, trên con đường núi yên tĩnh bỗng vọng
lại tiếng xe phóng rất nhanh. Lam Tố Hinh bất giác quay lại nhìn, thấy một nhóm
thanh niên mặc đồ thể thao đang đua xe. Những chiếc xe phi nhanh như bay, chẳng
mấy chốc đã mất hút ở đoạn rẽ trước mặt. Bỗng một chiếc xe lúc đi lướt qua họ,
đột nhiên phanh gấp, người thanh niên lái chiếc xe tháo mũ bảo hiểm, nhảy
xuống, chiếc xe đổ kềnh ra đất. Sắc mặt anh ta tái xanh, ánh mắt đỏ rực, sải
bước đi đến. “Lam Tố Hinh, tại sao em lại ở cùng Anh Hạo Đông?”
Người
thanh niên cao cao, rắn rỏi có làn da màu nâu đồng khỏe khoắn đó… chính là
Quảng Viễn.
Nhìn
thấy Quảng Viễn, Lam Tố Hinh bất giác đờ đẫn, không ngờ lại có thể gặp anh ta ở
nơi này. Anh ta vừa nhìn thấy Anh Hạo Đông thì nghiến răng nghiến lợi như nhìn
thấy kẻ thù. Đã thế, anh ta còn lớn tiếng gọi tên cô là Lam Tố Hinh. Việc này…
Cô bất giác quay lại nhìn Anh Hạo Đông. Anh đờ đẫn, ánh mắt mơ hồ, hết nhìn
Quảng Viễn lại nhìn sang cô. “Anh ta là ai? Anh ta gọi em là gì?”
Nhất
thời Lam Tố Hinh không biết nên trả lời thế nào. Quảng Viễn xông đến, kéo cô
lại, biểu cảm vô cùng phẫn nộ và kích động. “Hôm đó nhìn thấy em lên xe của Anh
gia, bác Diệp gần như đã ngất đi. Tại sao em lại còn sống ở Anh gia nữa?”
“Quảng
Viễn, anh bình tĩnh đi! Bây giờ anh đừng nói gì vội, được không?”
Lam
Tố Hinh nhìn Anh Hạo Đông sững sờ đứng bên cạnh, vẻ mặt đầy hoang mang, anh
hoàn toàn không lý giải được chuyện gì đang xảy ra. Cô muốn ngăn cản Quảng Viễn
nói ra ra chuyện Diệp U Đàm đã chết, nếu không, để Anh Hạo Đông nghe được thì
lớn chuyện rồi.
Quảng
Viễn lại bất chấp tất cả, chỉ tay vào mặt Anh Hạo Đông, gào lên: “Em ngày ngày
sống ở Anh gia cùng hắn ta sao? Em có biết hắn ta là loại người như thế nào
không? Hắn ta là hung thủ giết người, U Đàm chết thế nào em biết không? Chính
hắn ta đã đẩy cô ấy ngã từ tầng mười tám xuống.”
Lời
nói của Quảng Viễn giống như một chiếc búa lớn không ngừng đập xuống khiến đầu
cô ong ong, toàn thân chấn động, không dám tin vào tai mình, giọng nói trở nên
khô đắng: “Anh… anh nói gì?”
Quảng
Viễn chỉ thẳng vào mặt Anh Hạo Đông, nói: “Chính hắn ta đã hại chết U Đàm, vì U
Đàm không chịu chia tay với hắn nên hắn đẩy cô ấy rơi từ tầng mười tám xuống.”
Lam
Tố Hinh vô cùng kinh hãi nhìn sang Anh Hạo Đông, hàm răng va vào nhau lập cập.
Chuyện này là thật sao? Anh… đã đẩy Diệp U Đàm ngã từ trên lầu xuống?
Từng
lời nói của Quảng Viễn khiến khuôn mặt Anh Hạo Đông xanh như tàu lá, cả người
lảo đảo, không còn chút sinh khí. Đôi mắt đen láy thoáng chốc cũng trở nên mờ
đục, tựa hạt minh châu thoắt biến thành ngói vỡ.
Anh
nhìn Quảng Viễn, bờ môi run rẩy, mãi mà chẳng nói được một từ, thần sắc vô cùng
hỗn loạn và đau đớn. Run rẩy giơ hai tay lên, anh nhắm chặt mắt, ôm lấy đầu,
gào thét đau đớn rồi người anh trở nên mềm nhũn, đổ bịch xuống đất. Đại não đã
từng bị thương tổn của anh không thể chịu được cảm xúc biến động kịch liệt thế
này.
“Hạo
Đông!” Lam Tố Hinh đỡ lấy anh nhưng cô không đỡ nổi, bất giác nhìn sang Quảng
Viễn, ánh mắt anh ta vẫn lạnh lùng như vậy, lời nói ra cũng lạnh như băng: “Mặc
kệ hắn, hắn chết cũng đáng đời!”
A
Thái ở phía xa nhìn thấy tình hình bất thường, lập tức lái xe đến. Vừa xuống
xe, ông gấp gáp hỏi: “Lam tiểu thư, xảy ra chuyện gì vậy?”
Lam
Tố Hinh chưa kịp trả lời, Quảng Viễn ở bên cạnh đã “hừ” một tiếng. “Nghe nói
nhị thiếu gia nhà ông trí nhớ suy giảm, không còn nhớ gì cả nên tôi nhắc
lại một chút chuyện hắn đã từng giết người. Hắn vừa nghe đã không chịu đựng
được sự chỉ trích của lương tâm nên ngất rồi.”
A
Thái trừng mắt nhìn Quảng Viễn, tức tối nói: “Ai nói nhị thiếu gia nhà tôi giết
người?”
Quảng
Viễn oán hận đáp trả: “Hắn đẩy U Đàm từ trên lầu xuống, không gọi là giết người
thì gọi là gì?”
“Bên
cảnh sát đã nói đó chỉ là phòng vệ chính đáng. Cậu không thể chỉ nhìn vào
chuyện nhị thiếu gia lỡ tay đẩy Diệp tiểu thư mà kết tội cậu ấy được. Diệp tiểu
thư đã đâm cậu chủ tôi một dao cơ mà. Nếu không được cấp cứu kịp thời, nhị
thiếu gia cũng đã mất mạng rồi!”
Lam
Tố Hinh nghe mà ngạc nhiên, mở to mắt, vài câu nói của A Thái đã phác họa cả
một bức tranh đẫm máu. Giữa Diệp U Đàm và Anh Hạo Đông rốt cuộc đã xảy ra
chuyện khủng khiếp gì? Cô vẫn luôn nghĩ rằng họ rất yêu nhau, chẳng lẽ suy đoán
của cô và hiện thực lại khác nhau đến vậy?
Quảng
Viễn không phục. “Mọi việc luôn có nguyên nhân của nó. Tại sao U Đàm phải đâm
hắn? Là do hắn có lỗi với cô ấy, cô ấy mang thai đứa con của hắn, vậy mà hắn
lại muốn ruồng bỏ cô ấy. Hắn đáng bị một dao đó.”
A
Thái không còn tâm trạng để tiếp tục đấu khẩu với anh ta, sau khi đưa Anh Hạo
Đông hôn mê bất tỉnh vào trong xe, anh vội vàng giục Lam Tố Hinh: “Lam tiểu
thư, mau lên xe!”
Đầu
óc Lam Tố Hinh lúc này hỗn loạn vô cùng, đôi chân di chuyển một cách máy móc,
Quảng Viễn vội xông đến, tóm lấy cổ tay cô. “Em không thể đi theo bọn họ. Nếu
em ở bên Anh Hạo Đông, em sẽ là U Đàm thứ hai. Em có biết con người này tồi tệ
thế nào không?”
A
Thái tức giận quát: “Cậu kia! Cậu nói năng cẩn thận một chút!”
Trong
lòng Lam Tố Hinh rối như tơ vò, những lời nói ban nãy thực sự khiến cô quá kinh
hãi. Cố gắng trấn tĩnh, cô ngẩng đầu, nhìn Quảng Viễn, thấp giọng nói: “Anh bỏ
tay ra, chúng tôi phải đi rồi!”
Sao
cô có thể không về Anh gia được chứ? Cô phải quay về đó, bởi sự ràng buộc của
một hợp đồng, hơn thế nữa, cảm xúc trong lòng cô không thể nói rõ ràng… Trước
đây Anh Hạo Đông là người như thế nào, cô không biết rõ. Nhưng cô thấu hiểu Anh
Hạo Đông của hiện tại, anh luôn đối xử với cô hết mực chân thành, tử tế, cô
không thể nhẫn tâm bỏ mặc anh.
Đêm
đó, Anh Hạo Đông sốt cao, không ngừng lẩm bẩm. Anh phu nhân lo lắng không yên,
túc trực ở bên anh, bà đã rơi nước mắt cả đêm.
Trong
phòng Lam Tố Hinh, bà Chu cẩn trọng kể mọi chuyện với cô, có một số việc, họ
không thể giấu cô nữa rồi, chỉ có thể nói hết ngọn ngành mà thôi.
Nhưng
những điều bà Chu biết vẫn rất ít, bà chỉ biết một số chuyện đại khái, chung
chung. Diệp U Đàm và Anh Hạo Đông từng có khoảng thời gian yêu nhau nhưng sau
này, Anh Hạo Đông muốn chia tay, Diệp U Đàm rất đau lòng, cuối cùng không hiểu
họ đã cãi vã như thế nào mà gây ra chuyện khủng khiếp đó.
“Sau
khi Hạo Đông đỗ đại học, cậu ấy nói sống ở nhà quá bó buộc, liền dọn ra căn hộ
chung cư đứng tên phu nhân ở thành bắc. Thanh niên luôn thích tự do tự tại,
không muốn bị quản thúc, phu nhân hiểu con trai trưởng thành ai cũng như vậy
nên đành chiều theo cậu ấy. Ai ngờ Hạo Đông và Diệp U Đàm lại xảy ra chuyện
đáng sợ như vậy trong căn hộ chung cư đó, một người chết một người bị trọng
thương. Lúc phu nhân nhận được điện thoại của cảnh sát, bà choáng váng, suýt
ngất đi.
Một
người qua đường nhìn thấy sự việc đã báo cảnh sát, việc Diệp U Đàm rơi từ tầng
cao xuống đã làm kinh động những người có mặt ở con phố đó. Cô ấy va vào kính
cửa sổ rơi xuống, trên ô cửa kính đó còn mắc một phần váy của cô ấy, điều này
khiến người ta nhanh chóng xác định được căn hộ chung cư xảy ra chuyện. Bảo vệ
của tòa chung cư chạy lên đầu tiên, vừa vào cửa liền nhìn thấy Hạo Đông toàn
thân đẫm máu nằm trên sàn. Phần bụng của cậu ấy còn có một vết dao đâm sâu, tổn
thương đến nội tạng, máu tuôn xối xả. Nếu không phát hiện kịp thời, đưa đến
bệnh viện cấp cứu thì cậu ấy đã không sống nổi rồi. Mà con dao đâm cậu ấy lại
nằm trong tay Diệp U Đàm.
Hạo
Đông được đưa vào viện cấp cứu, bác sĩ phát hiện não bộ cậu ấy cũng bị thương
tổn, vì có lẽ lúc bị đâm, cậu ấy đã giãy giụa, đập đầu vào bàn trà. Vết thương
ở phần bụng được xử lý rất nhanh chóng, không có trở ngại gì lớn nhưng vết
thương trên đầu lại khiến cậu ấy hôn mê hơn một tháng mới tỉnh lại. Bên cảnh
sát vẫn đợi cậu ấy tỉnh để lấy lời khai, nhưng khi tỉnh lại, cậu ấy không nhớ
gì cả. Cứ nhìn thấy cửa sổ bằng kính là cậu ấy không kiểm soát được cảm xúc,
luôn miệng gào toáng lên, cuối cùng phu nhân đành đóng kín toàn bộ rèm cửa
trong phòng cậu ấy lại. Sau đó, cậu ấy thường xuyên bị đau đầu, ký ức hỗn loạn,
không ngừng đòi gặp Diệp U Đàm. Trong ký ức của cậu ấy, cô ấy vẫn còn sống nên
cậu ấy luôn làm loạn, đòi tìm cô ấy bằng được.
Khoảng
thời gian đó, bố mẹ của Diệp U Đàm thường xuyên đến Anh gia gây rối, gào thét
đòi Hạo Đông phải đền mạng cho con gái họ. Nhưng trong xã hội pháp trị này, mọi
việc đều phải tuân thủ theo luật pháp. Sau khi cảnh sát xem xét hiện trường,
tìm hiểu mối quan hệ giữa Hạo Đông và Diệp U Đàm, đoán cô ấy do không muốn chia
tay nên sinh hận, mang dao đến tìm Hạo Đông, trong lúc giằng co đã mất tự chủ
đâm cậu ấy một nhát, còn cậu ấy trong quá trình tự vệ đã lỡ tay đẩy cô ấy ngã
xuống lầu. Hành động của Hạo Đông chỉ là tự vệ, huống hồ trong việc này, cậu ấy
cũng suýt mất mạng. Cuối cùng cảnh sát quyết định cậu ấy không phải chịu bất cứ
trách nhiệm hình sự nào.
Diệp
gia vì vậy mà hận Hạo Đông đến tận xương tủy. Đứng trên lập trường đó, tôi có
thể hiểu được tâm trạng của họ. Nhưng khách quan mà nói thì tôi thấy bi kịch
này thực sự bắt nguồn từ Diệp U Đàm. Diệp gia liên tục nói nếu Hạo Đông không
chia tay cô ấy thì cô ấy sẽ không kích động mà đâm cậu ấy như vậy. Nhưng hai
người họ đều đã trưởng thành, trong chuyện yêu đương, hợp thì ở cùng nhau,
không hợp thì chia tay, nếu cứ chia tay lại đâm người ta trọng thương thì quả
thật là quá thiếu lý trí rồi. Cô nói có đúng không?”
Lời
của bà Chu rất thấu tình đạt lý, Lam Tố Hinh im lặng gật đầu. Anh Hạo Đông muốn
chia tay, Diệp U Đàm liền kích động đâm anh một dao, cô ấy làm thế thực sự
không thỏa đáng chút nào. Nhưng cô ấy mang thai đứa con của anh, anh lại muốn
chia tay, anh cũng hời hợt, vô tình đấy chứ? Chỉ là cô vẫn không hiểu, thời
gian qua, khi cô đóng giả Diệp U Đàm để ở bên anh, cô luôn có cảm giác anh rất
yêu thương cô ấy, vậy tại sao trước đây, anh lại muốn chia tay chứ?
“Tại
sao Hạo Đông lại muốn chia tay Diệp U Đàm?”

