Khách qua đường vội vã (Tập 1) - Chương 04 - Phần 1

Chương
4

Lần
cuối cùng Thẩm An Nhược và Giang Hạo Dương cãi nhau, phương án của tổ dự án mà
Thẩm An Nhược tham gia cuối cùng cũng đã được đưa vào ứng dụng, vì thế buổi tối
tổ trưởng tổ dự án mời mọi người đi uống rượu chúc mừng. Tối hôm đó mọi người
uống được kha khá bắt đầu chuyển sang màn chuốc rượu lẫn nhau, An Nhược thấy
tình hình không ổn, vội vàng trốn vào nhà vệ sinh.


gọi điện cho Giang Hạo Dương đang đi thực tập dưới vùng quê, mới nói chưa được
nửa câu đã thấy không hài lòng, chẳng bao lâu sau thì bắt đầu bực mình khó
chịu. Thực ra gọi là cãi nhau thì không đúng, vì cô đã chán cãi vã, giọng nói
của Giang Hạo Dương cũng không giữ được kiên nhẫn nữa, chỉ không ngừng lặp lại
một câu nói:

“Thẩm
An Nhược, em đã nói đủ chưa? Bản thân em không thấy quá phiền phức sao? Ngày
mai chúng ta nói chuyện tiếp được không, hôm nay anh thực sự rất mệt rồi.”

Cuối
cùng Thẩm An Nhược kết thúc câu chuyện: “Giang Hạo Dương, không cần phải đợi
tới ngày mai đâu. Chúng ta cứ cố gắng duy trì như thế này làm gì, chỉ khiến cả
hai đều cảm thấy không thoải mái. Hay chúng ta chỉ làm bạn bình thường thôi,
được không?”

Giang
Hạo Dương im lặng trong giây lát, lạnh lùng nói: “Tùy em”, rồi cúp điện thoại.

Lúc
Thẩm An Nhược quay lại, đám đồng nghiệp nam đã uống say tới mức không phân biệt
được phương hướng, chỉ có cô là còn tỉnh. Cô nhìn chòng chọc điện thoại của
mình, cả buổi tối chỉ mong nó đổ chuông, nhưng từ đầu đến cuối vẫn im thin
thít. Cuối cùng không cam tâm, đành tự mình gọi lại, dù đã kết thúc nhưng vẫn
muốn nói một câu tạm biệt, một cuộc, hai cuộc... Đối phương không nhấc máy.

Thẩm
An Nhược nói với chính bản thân: Mình chỉ gọi mười cuộc, nhiều nhất là mười
cuộc, cũng là cơ hội cuối cùng của cả hai, nếu anh ấy không nhấc máy, như thế
sẽ thực sự dừng lại ở đây. Điện thoại đã nóng ran, một lần nữa thông báo “Thuê
bao không liên lạc được”.

Lòng
An Nhược mỗi lúc một lạnh lẽo, cô kiên quyết tắt điện thoại, cảm giác tuyệt
vọng lan ra khắp cơ thể; bàn chân, lòng bàn tay bắt đầu toát mồ hôi, dần dần
đến cả người, trái tim cũng bắt đầu cảm thấy nguội lạnh. Cô mím chặt môi, cảm
thấy trong đầu là một mớ bùng nhùng nhưng lại tỉnh táo hơn bao giờ hết, cũng
tựa như bị lạc ở một ngã tư vô cùng đông đúc, cuối cùng vẫn phải lựa chọn một
con đường để đi tiếp.

Sau
đó khi mọi người ra về, An Nhược nói: “Tôi còn đợi bạn, lát nữa sẽ gặp nhau ở
đây luôn.” Đám đàn ông đã uống nhiều dặn dò cô một hồi nhưng không cảm thấy có
điều gì không ổn.

An
Nhược ngồi trên ghế cao ở trước mặt quầy bar, gọi người pha chế rượu mang cho
mình một ly cocktail. Người đó hỏi cô: “Cô muốn uống loại nào?”

Trước
đây cô rất ít khi uống cocktail, lại không thường xuyên đến bar, trong chốc lát
không nghĩ ra cái tên nào bèn nói: “Tùy ý anh, chỉ cần màu sắc đẹp là được.”

Người
đó vui vẻ đáp lại cô: “Tôi mới chế được một loại bảy sắc cầu vồng, từ màu đỏ
cho đến màu tím, có bảy kiểu tất cả. Cô muốn uống loại nào?”

“Vậy
mỗi loại một ly đi.” Thực ra An Nhược đã uống khá nhiều, bắt đầu thấy váng vất,
suy nghĩ không còn rõ ràng nữa. Cô nhớ bản thân mình trước kia luôn luôn được
mọi người khen là con bé ngoan ngoãn dễ bảo, mọi người sẽ chẳng bao giờ biết
được đã bao lần cô có ý nghĩ làm chuyện xấu xa. Cô bỏ một ít ớt vào thức ăn của
con chó nhà bà Lý vì nó dám bắt nạt con mèo cô thích; cô lén làm hỏng lốp xe
đạp của cô Lâm ở lầu năm vì cô ấy chửi chú Triệu tàn tật ở lầu một. Phải rồi,
cô còn cùng Hạ Thu Nhạn lập mưu chơi xấu đứa bạn mập ú cùng bàn vì cô ta dám
ngang nhiên nói xấu cô ngay trước mặt Thu Nhạn. Lần đó, Hạ Thu Nhạn viết một
bức thư tình giấu tên gửi cho cô bạn cùng bàn với An Nhược đó, trong thư hẹn cô
ta đến một chỗ nào đó gặp mặt. Cô bạn mập ú ngơ ngơ ngẩn ngẩn nguyên cả ngày,
sau đó không thể kiềm được quay sang hỏi ý kiến của An Nhược làm cô cười đau cả
bụng. Trò đùa đó thực sự rất độc ác, sau đó An Nhược sợ rằng đã làm tổn thương
cô ấy, nhưng may mà không sao, cô bạn đó không những không bị đả kích mà từ đó
bỗng trở nên tự tin xinh đẹp hơn, trái lại khiến cho An Nhược cảm thấy rất khó
chịu.

Lúc
này, cô muốn làm chuyện chuyện xấu kinh khủng. Các cô gái độc thân trong tiểu
thuyết ngồi ở bar nhất định sẽ có người ái mộ, rồi từ đó thêu dệt nên một mối
tình lãng mạn. An Nhược nghĩ, cơ duyên đẹp đẽ thì thật sự cô không mong, có
điều nếu một người đàn ông nhìn thuận mắt, có thể dựa vào mà xuất hiện bây giờ,
không chừng cô sẽ phóng túng một chút, coi như chúc mừng bản thân chính thức
thất tình, lần này, cô nhất định sẽ không quay lại.

Bảy
ly cocktail đã được xếp thành một hàng, quả nhiên giống hệt như một chiếc cầu
vồng tuyệt mỹ. An Nhược hỏi: “Ly màu xanh lá cây tên là gì vậy?”

“Dập
dờn sóng biếc.”

“Còn
màu tím này thì sao?”

“Sắc
tím đam mê.”

An
Nhược cười: “Thật sự rất sáng tạo... Đều do tự anh đặt tên hả? Màu đỏ kia không
phải tên là lửa tình rực cháy đấy chứ?”

“Không
phải, ly đó gọi là nhiệt huyết sục sôi.”

Cuối
cùng Thẩm An Nhược không nhịn được, bò ra cười.

Đúng
lúc ấy, cô cảm thấy có người đang vỗ nhẹ vào vai mình, cô giật mình quay đầu
lại nhìn, thấy một người đàn ông trẻ đang cười với cô: “Tôi có thể ngồi ở đây
được không?”

“Xin
mời cứ tự nhiên. Quán bar này đâu phải do tôi mở.” Thẩm An Nhược liếc nhìn
người đàn ông kia, không phải Thượng đế nghe thấy lời than thở của cô mà ngay
lập tức cử người đàn ông này đến bên cô đấy chứ? Dáng người khá cao ráo, đáng
tiếc tư chất yếu đuối chỉ đạt ba điểm, rõ ràng là trông hơi tầm thường.

Thẩm
An Nhược cầm ly rượu màu đỏ lên, xoay đi xoay lại ngắm sắc rượu đổi màu, không
quan tâm tới anh ta nữa. Nhưng từ khóe mắt cô vẫn có thể nhận ra người đàn ông
đó đang nhìn mình.

“Cô
tên là gì?”

“Anh
đang kiểm tra hộ khẩu của tôi đấy sao?”

“Không,
cô dung mạo xinh đẹp, tư chất tuyệt vời, tôi mới nhìn từ xa đã thấy vô cùng
ngưỡng mộ, rất muốn làm quen với cô.”

Thẩm
An Nhược uống hết một ly, lòng thầm nghĩ thời đại bây giờ còn có kiểu làm quen
như thế này sao. Thật đáng thương, thật đáng sợ, người đàn ông này không thể
không chấm trượt.


cười miễn cưỡng: “Xin lỗi anh, tôi đang đợi bạn trai.”

“Tôi
biết, những cô gái dè dặt và nhút nhát đều lấy cớ này cả. Tôi rất thật lòng
muốn làm quen với cô mà...”

Người
đàn ông này quá nóng vội, thậm chí còn dám cầm tay Thẩm An Nhược. An Nhược
giằng ra nhưng không được.

Quán
bar này được dư luận đánh giá rất tốt, trị an cũng không có gì phải phàn nàn,
không ngờ lần đầu tiên tới đây lại gặp phải chuyện này, chỉ trách số cô quá “may
mắn” mà thôi. Cô nhìn xung quanh, tìm hướng có bảo vệ để đi tới, nếu tình huống
bất lợi quá có thể yêu cầu giúp đỡ hay dùng bình xịt trong túi xách để xử lý
tên yêu râu xanh này nhỉ? Lúc cô còn đang tính toán thì bỗng nghe thấy giọng
của một người đàn ông ở trên đầu mình: “Xin lỗi, phiền anh bỏ tay bạn gái tôi
ra.”

Thẩm
An Nhược đang ở thế co kéo về phía đằng sau, lại bị người đàn ông bỏ tay ra đột
ngột, ngay lập tức theo quán tính ngã ngửa ra sau. Cô nhắm mắt, chuẩn bị tư thế
hi sinh trong vinh quang thì lại ngã vào một vòng tay đã đợi sẵn.

Rất
nhanh người đàn ông kia đỡ cô ngồi vững, Thẩm An Nhược quay đầu định cảm ơn,
nhìn rõ gương mặt của người đó thì lại bật cười: “Ôi, sao lại là anh?”

Người
đàn ông vừa nãy đứng sau lưng cô giờ cũng ngồi xuống bên cạnh, mỉm cười đáp
lại, lúm đồng tiền bên má lúc ẩn lúc hiện: “Không phải cô nên nói: Anh già thế
nào à?”

Câu
này có sự tích của nó. Hai người bọn họ lần đầu gặp nhau tại một đám cưới, họ
là bạn cùng học đại học của cô dâu chú rể, vừa hay bị xếp vào chung một bàn,
ngoài việc tự giới thiệu qua lại hoàn toàn không biết phải nói chuyện gì. Thật
trùng hợp, chỉ hai tháng sau, hai người lại gặp nhau, lần này họ cùng làm phù dâu
phù rể. Hành trình ngày hôm đó rất dài, từ nhà chú rể đến nhà cô dâu phải mất
đến ba tiếng. Trên xe, mọi người đều cảm thấy buồn chán bèn yêu cầu phù dâu phù
rể lần lượt kể chuyện cười. An Nhược không biết kể chuyện gì, suy đi nghĩ lại
cuối cùng miễn cưỡng nghĩ ra một chuyện: “How are you? Bạn thế nào? How old are
you? Bạn già thế nào?” Câu chuyện cười này hơi nhạt, hình như chỉ có anh cười
để giữ thể diện cho cô, vì thế ấn tượng của cô dành cho người đàn ông có lúm
đồng tiền này khá sâu sắc. Không ngờ anh vẫn còn nhớ.

Người
đàn ông vừa tùy tiện nắm tay An Nhược đã lủi mất, An Nhược lấy khăn lau chỗ cổ
tay bị tên đó nắm chặt, khẽ nghiêng đầu nói với vị cứu tinh của mình: “Vừa nãy
rất cảm ơn anh.”

“Chuyện
nhỏ thôi mà. Cô ngồi một mình à?”

“Tôi
ngồi với bạn. Anh là Trần... Thiếu...” Vừa rồi bị căng thẳng, đầu óc Thẩm An
Nhược vẫn chưa bình tĩnh trở lại.

“Trình
Thiếu Thần.”

“Cái
tên này thật trúc trắc, làm người ta khó phát âm rõ ràng.”

“Tôi
vô tội mà, tên của tôi đâu phải do tôi tự chọn đâu.” Lúm đồng tiền của Trình
Thiếu Thần lại sâu hơn một chút, “Thẩm An Nhược, là tên này đúng không? Cái tên
này đọc cũng đâu có dễ dàng, chúng ta kẻ tám lạng người nửa cân thôi.”

“Cũng
không phải do tôi tự chọn mà.”

Thẩm
An Nhược bỗng cảm thấy thực ra tối nay mình không hẳn là quá xui xẻo.


và Trình Thiếu Thần gặp nhau lần thứ ba cũng tại một buổi hôn lễ. Con trai của
Chủ tịch Hội đồng quản trị Nghê thuộc tập đoàn Chính Dương cưới vợ, mấy cô gái
trẻ như Thẩm An Nhược cũng tới giúp chạy việc. Cô dâu chú rể vốn đang làm việc
ở nước ngoài, bởi thế tư tưởng của họ khá thoáng, lần này về nước chỉ là tổ
chức tiệc cưới bù, vì thế chỉ làm một bữa buffet ngoài trời đơn giản ở một
trang trại ngoại ô thành phố. Thẩm An Nhược đứng phía sau Chủ tịch Nghê ở lối
vào giúp chỉ đường, lúc Trình Thiếu Thần vừa xuống xe cô đã ngay lập tức nhận
ra anh.

Khách
khứa của ngày hôm đó phần nhiều đều là những vị đã qua tuổi trung niên đầu trọc
bụng phệ, Trình Thiếu Thần nhanh nhẹn phong độ lại rất anh tuấn, như thiên nga
giữa bầy vịt. Anh bắt tay với Chủ tịch Nghê và phu nhân, nói là thay mặt cha mẹ
đến dự, chúc mừng hạnh phúc và tỏ ý xin lỗi. Chủ tịch Nghê đối với anh rất
nhiệt tình, còn nói lúc nào rảnh rỗi muốn đến thành phố W thăm bạn cũ lâu ngày
không gặp.

Thẩm
An Nhược đứng ngoài quan sát rất hờ hững, cảm thấy người này thật sự có quá
nhiều bộ mặt. Lúc gặp nhau lần đầu tiên, anh chỉ là một thanh niên kiệm lời ít
nói, trong ánh mắt có chút buồn bã, hình như không nói câu nào, uống rượu cũng
ít nhưng vẫn rất phong độ, lúc người khác nói chuyện thường tập trung nhìn
thẳng vào mắt đối phương, chăm chú lắng nghe, khi tiệc tàn còn chủ động chở
Thẩm An Nhược và mấy cô gái về. Lần thứ hai khi làm phù rể, anh trở thành một
chàng trai nổi bật, ánh mắt dịu dàng ấm áp, nét cười rạng rỡ, vô cùng tích cực
giúp chú rể giải vây, còn hóa giải cho anh ấy vô số tình huống mà vẫn tỉnh bơ
như không, tư chất ngời ngời, nói năng lại khiêm tốn, là một mẫu hậu bối vừa
hào hoa phong nhã vừa lễ độ cung kính.

Chào
hỏi xong xuôi, anh cười khẽ với Thẩm An Nhược, cô đưa anh tới hội trường, cảm
thấy rất vui vì sự trùng hợp này nên khẽ mỉm cười.

Bộ
dạng lúc này của Trình Thiếu Thần cũng gần giống như lần thứ hai bọn họ gặp
nhau, rất thảnh thơi, ung dung và sáng chói. Anh hỏi: “Lần tới cô sẽ tham gia
lễ cưới của ai nữa? Có lẽ tôi cũng quen người đó.”

“Gần
đây thì không có.” Thẩm An Nhược cũng mỉm cười, “Gặp lại anh, bỗng dưng khiến
tôi nhớ tới một bộ phim...”

“Hả?
Phim nào?”

An
Nhược định nói Bốn đám cưới một đám ma[1], bỗng
nhiên nghĩ tới kết cục của bộ phim đó, nói ra sợ có phần hơi lẳng lơ bèn tìm
một chủ đề khác, giả vờ lảng đi.

[1]
Bốn đám cưới và một đám ma: Bộ phim của đạo diễn Mike Newell, kể về Charles
cùng nhóm bạn chuyên làm phù dâu, phù rể cho các đám cưới. Anh gặp Carrie trong
một đám cưới như thế và ngay lập tức phải lòng cô. Tuy nhiên, vì do dự, hoài
nghi trước tình yêu sét đánh mà anh đã bỏ lỡ cơ hội cưới Carrie - người mà sau
này anh mới nhận ra là tình yêu đích thực bấy lâu nay anh tìm kiếm...

Hôm
nay, bọn họ lại gặp nhau tình cờ hệt như thế. Trình Thiếu Thần chỉ vào dãy ly
tách trước mặt Thẩm An Nhược: “Cô định uống hết chỗ này sao?”

“Tôi
mời anh, xin cứ tự nhiên lựa chọn cho mình.” Cô đã uống mất ly “Nhiệt huyết sục
sôi”, lại thuận tay cầm lên ly màu cam. Trình Thiếu Thần cũng cầm ly màu tím
gần anh nhất, ngắm nhìn mấy giây, rồi lại từ từ đặt xuống, đổi sang ly màu
xanh, nhấp một ngụm rồi nhíu mày: “Trong này có whisky sao? Tôi còn tưởng cô
đang uống nước ngọt.”

“Ai
lại tới chỗ này uống nước ngọt chứ? Quái đản quá.”

Trình
Thiếu Thần vẫy nhân viên phục vụ lại: “Mang cho tôi một cốc nước lạnh.” Ngừng
một chút rồi nói tiếp: “Mang thêm cho cô đây một cốc nữa.”

Thẩm
An Nhược chống cằm nghiêng đầu nhìn anh cười khẽ. “Anh biết không, cầu vồng
thật ra có hai loại, màu đỏ bên ngoài màu tím bên trong gọi là cầu vồng, màu
tím ở ngoài màu hồng ở trong gọi là mây ngũ sắc, ngoài vành của cầu vồng, chúng
ta rất ít khi có thể nhìn thấy. Ngày trước cha tôi đã từng nói, hôm tôi ra đời
cũng là lúc vừa mưa xong, trên trời có cầu vồng, suýt chút nữa đã đặt tên tôi
là Thẩm Nghê Hồng. À, mà tại sao anh không uống ly màu tím đó?”

“Đây
là lần đầu tiên tôi được nghe chuyện này. Cái tên Thẩm Nghê Hồng rất hay, lại
hợp với bộ dạng của cô bây giờ. Cô uống nhiêu cũng nói nhiều hơn bình thường
thì phải.” Trình Thiếu Thần cầm lấy ly rượu trên tay cô rồi đưa cho cô cốc nước
lạnh, “Bao giờ cô định về? Bạn cô đâu? Đã rất muộn rồi đấy.”

Hôm
đó anh uống thay cô mấy ly cocktail màu sắc bắt mắt, nhất định đợi cho tới khi
cô muốn về, rồi lại đi thanh toán, Trình Thiếu Thần nói: “Cho phép tôi được mời
cô.” Thẩm An Nhược liếc xéo anh: “Anh à, anh họ gì thế?”

“Tôi
họ Trình, tôi tưởng cô vẫn nhớ chứ.” Ở nơi công cộng giằng co nhau thật sự
không hay ho gì, anh chặn tay cô lại, ngón tay của anh rất mạnh mẽ, cô giằng ra
không được, chỉ đành nhìn anh thanh toán.


Thẩm An Nhược có say rượu nhưng vẫn hệt như lúc bình thường, bước đi rất vững
vàng, huống hồ lúc đó cô đã say đâu. Nhưng Trình Thiếu Thần luôn đi sát cạnh
cô. Lúc bước ra ngoài cửa, đột nhiên có người bước vào nên đụng phải, An Nhược
bị đẩy lại một bước, Trình Thiếu Thần vội đỡ lấy, cô thuận đà ngã vào vòng tay
anh. Gió lạnh bên ngoài thổi tạt vào người, hơi rượu dâng lên, thực ra cô uống
không nhiều, nhưng vòng tay của người đàn ông này thật sự khiến cho người khác
rất an tâm, thậm chí còn có cảm giác thân quen. Cô nghĩ tới ý định tà ác hồi
tối, trong đầu hai loại ý tưởng giao tranh nhau.

Trình
Thiếu Thần đỡ cô lên xe, cài dây an toàn giúp cô, còn mở hé cửa sổ. Gió thổi
vào làm đầu óc cô thật sự choáng váng, lại nghe thấy tiếng người bên cạnh hỏi: “Cô
đang ở đâu?” Thấy cô không trả lời, một lúc sau lại hỏi: “Cô định đi đâu?”

Thẩm
An Nhược nghe thấy tiếng của mình hình như từ nơi nào đó rất xa vọng lại: “Đi
đâu cũng được.” Cô hơi buồn ngủ.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.