Lời hứa thủy chung - Chương 10
Kỳ
10: Nguyên Quang Dương
Chợt:
“Diệp Lệ Chi, cô không sao chứ?”
Lệ Chi quay lại thấy Kỳ Phong và Hoàng Cường chạy đến,
vẻ mặt của họ rất lo lắng.
“Tôi không sao, hai anh yên tâm.”
“Đầu gối cô chảy máu thế kia mà bảo không sao ư?” –
Hoàng Cường nhìn thấy vết thương của Lệ Chi.
Kỳ Phong toan cúi xuống xem thì Quang Dương đã cúi
người xuống trước, anh rút trong áo ra chiếc khăn, chấm nhẹ vào vết thương rướm
máu của cô gái.
“Ui!” – Lệ Chi nhăn mặt rồi đưa mắt nhìn Quang
Dương đang chăm sóc đôi chân cho mình – “Anh không cần phải làm thế đâu.”
“Cô đừng ngại, cũng do em trai tôi nên cô mới bị
thương vì thế hãy cho tôi làm chuyện này.” – Quang Dương bảo nhẹ nhàng.
Lệ Chi không biết nói gì nên gật đầu đồng ý. Đối diện,
Kỳ Phong đứng nhìn cử chỉ dịu dàng của anh chàng nhà giàu dành cho cô gái họ Diệp
trong sự im lặng.
Khi vết thương đã bớt chảy máu, Quang Dương đứng dậy:
“Xem như tạm ổn, nhưng cô cần đi bệnh viện để khám
cho chắc ăn. Tiếc là tôi có việc không thể đưa cô đi được.”
“Không sao, anh làm thế này là được rồi, anh cứ đi
giải quyết công việc của mình.” – Lệ Chi ngó sang chiếc khăn dính máu trên tay
Quang Dương – “Hay là anh để tôi giặt sạch khăn rồi mang trả cho anh.”
“Được, nếu cô muốn!” – Quang Dương đưa khăn cho cô
gái, xong trở lại xe.
Trước khi mở cửa bước vào anh chợt quay qua:
“À, nếu có thể cô cứ giữ chiếc khăn ấy xem như là
món quà kỷ niệm. Mong một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp lại nhau.”
Anh chàng nhà giàu chẳng để Lệ Chi nói thêm câu nào
đã lái xe chạy đi.
Hoàng Cường dõi mắt theo hỏi:
“Chẳng biết ai mà lại lịch thiệp thế nhỉ?” – Anh
đưa mắt sang Lệ Chi – “Cô may mắn gặp một người tốt bụng đấy. Vừa đẹp trai vừa
tốt bụng, hiếm có thật!”
Một lần nữa, Hoàng Cường lại “ngây thơ” tạo ra “mũi
tên ngầm” bắn trúng người Lâm Kỳ Phong. Nhưng xem ra, lần này mũi tên khá to
đây. Có lẽ là do cụm từ “vừa đẹp trai vừa tốt bụng” ấy mà.
“Tôi sẽ đón xe buýt về, hai anh bảo có việc mà nên
đi nhanh kẻo trễ. Đừng lo tôi có thể về đến nhà.” – Lệ Chi nhét chiếc khăn vào
túi áo khoác.
“Cô nhét “cái đó” vào coi chừng dơ áo tôi đấy!” – Kỳ
Phong khoanh tay, mắt lơ đễnh đâu đó, nói nhạt.
Tức thì, Hoàng Cường húc nhẹ khủy tay vào hông cậu
bạn.
“Thôi được, vậy tôi sẽ cầm…” – Lệ Chi thở hắt.
Vừa đúng lúc xe buýt đến trạm, Hoàng Cường đỡ Lệ
Chi lên xe. Nó cười chào anh rồi thoáng nhìn qua anh chàng họ Lâm, thấy anh vẫn
không nhìn mình nên đành quay bước tìm chỗ ngồi thích hợp.
Xe lăn bánh chạy đi. Anh chàng tóc bạch kim quay
sang Hoàng Cường:
“Chúng ta cũng đi thôi.”
Nói xong lại bỏ đi một mạch. Hoàng Cường lắc đầu
theo sau.
***
Sáng hôm sau, Lệ Chi đến trường, chân bước đi khập
khiễn do vết thương chiều hôm qua. Khi gửi xe xong con bé bước ra khỏi hầm giữ
xe. Đúng lúc ấy, Hồ Trúc đi đến:
“Chân bồ bị thương hả?”
“Tớ đi không cẩn thận nên vấp té. Mà sao trường
mình nhộn nhịp thế?” – Lệ Chi nhìn đám học sinh nhôn nhao.
“Hình như nghe nói có anh chàng giám đốc khu thương
mại lớn đến thăm trường mình. Chẳng biết anh ta đẹp đến cỡ nào mà mấy nữ sinh cứ
hứng chí cả lên.”
“Thế à.” – Lệ Chi nói, mắt hướng ra phía xa thấy
các thầy cô đang đi với ai đó, có lẽ là anh ta chăng, xem ra họ rất vui vẻ.
Chuông vào lớp vang lên, Lệ Chi nhanh chóng bước
vào.
Trưa tan học, Lệ Chi dẫn xe ra khỏi trường. Nghĩ đến
việc phải đi siêu thị nấu bữa trưa cho hai anh chàng nọ nó đã thấy não lòng. Mắc
nợ người khác quả nhiên là khốn khổ!
Lệ Chi leo lên xe, chợt nhìn xuống, bánh xe bị nổ lốp
nằm dẹp trên mặt đường.
“Không phải chứ? Sao tự dưng lại nổ lốp thế này!
Còn phải đi siêu thị và qua nhà Kỳ Phong nữa, làm sao đây? Giờ này chắc ba đứa
kia về mất rồi.” – Lệ Chi ngó dáo dác xung quanh để tìm kiếm một tia hy vọng
nào đó.
“Xe bị xì lốp sao?” – Giọng một người vang lên ở
phía sau.
Lệ Chi quay qua, ngạc nhiên:
“Anh là…”
***
Khi ấy ở nhà, Kỳ Phong nằm vắt trên ghế sofa than
thở:
“Đói bụng quá, sao Diệp Lệ Chi vẫn chưa đến?”
“Cậu cứ từ từ mới hơn 11giờ thôi mà. Bình thường cậu
đâu đói nhanh vậy?” – Hoàng Cường nhìn đồng hồ.
“Làm sao biết được, tự dưng bụng réo.”
“Dạo này cậu hay “đói bụng” nhỉ?”
Kỳ Phong nhíu mày, không hiểu ngụ ý trong câu nói của
cậu bạn thân. Như biết Kỳ Phong nghĩ gì nên Hoàng Cường nói luôn:
“Ý tớ là hình như cậu “đang lớn” hay sao ấy, ăn bao
nhiêu cũng không no.”
Anh chàng tóc bạch kim cười phì trước lời nói đùa
đó.
“Mà nè.” – Hoàng Cường như nhớ ra điều gì – “Lát nữa
Diệp Lệ Chi có đến thì cậu phải cư xử dịu dàng với cô ấy nhé. Hôm qua cô ấy bị
thương, cậu không hỏi thăm đã đành còn “phán” ngay một câu vô tâm.”
Chẳng hiểu sao khi nhớ đến chuyện hôm qua anh chàng
họ Lâm thấy bực bực thế nào ấy.
“Tớ hỏi han làm gì?” – Kỳ Phong thản nhiên – “Cái
cô Diệp Lệ Chi đó được anh chàng nhà giàu “vừa đẹp trai vừa tốt bụng” chăm sóc
vết thương rồi đâu cần gì tớ.”
“Cái cậu này…” – Hoàng Cường toan giáo huấn tiếp
thì chợt nhìn qua cửa sổ thấy Lệ Chi – “Lệ Chi đến rồi! Cô ấy đi taxi chắc là
chân đau.”
Nghe thế, Kỳ Phong thấy hơi chột dạ. Anh chàng bỗng
nhiên nhổm dậy nhưng để tránh sự “nghi ngờ” của Hoàng Cường nên anh vẫn giữ
thái độ điềm nhiên đến bên cửa giả vờ như không có chuyện gì. Đã thế, để cho chắc
ăn rằng cậu bạn sẽ không “suy diễn lung tung”, Kỳ Phong còn “phán” thêm một
câu:
“Giờ này mới đến, đói bụng chết đi được!”
Trước khi mở cửa, Kỳ Phong tự nhủ, sẽ đối xử dịu
dàng với Lệ Chi chứ không cáu gắt nữa. Và anh còn “ngụy biện” với mình rằng: chỉ
vì cô gái bị thương nên anh mới thay đổi thái độ chứ không có ý gì khác.
Kỳ Phong mở cửa ra nhưng khi thấy một cảnh tượng
thì gương mặt anh chàng này đang cười hiền lành lập tức chuyển sang “mặt lạnh”,
không cười nữa. Thấy Kỳ Phong đứng nhìn gì ngoài cửa với “nét mặt khác lạ” nên
Hoàng Cường đến gần xem thử. Anh bạn thấy Lệ Chi nói cười vui vẻ với chàng trai
đi xe hơi chiều hôm qua. Không những thế anh chàng còn phụ con bé dẫn chiếc xe
đạp vào trong sân, chưa hết anh lại lấy những túi thức ăn trong cốp xe ra đưa
cho cô nàng cận thị. Xong cả hai trò chuyện với nhau thêm vài phút thì anh
chàng đó lên xe chạy đi.
Lệ Chi ung dung bước vào trong chợt thấy hai chàng
trai, liền hỏi:
“Sao hai người lại đứng ở cửa thế?”
“Tại tưởng cô đi taxi về, sợ chân cô còn đau nên ra
xem sao nào ngờ thấy cô và anh chàng hôm qua. Anh ta chở cô về sao?” – Hoàng Cường
chỉ tay.
“Ừm.” – Lệ Chi gật gù – “Bánh xe tôi nổ lốp may gặp
anh ấy ở trường thấy tôi khó khăn nên anh ấy ngỏ lời đưa tôi về.”
“Vậy à, cũng may nhỉ. Chứ nếu cô vừa đi vừa dẫn
theo chiếc xe đạp thì khổ.” – Hoàng Cường bảo.
“Ừ, may mà gặp được anh ấy.” – Gật đầu tán đồng với
ý kiến của Hoàng Cường xong Lệ Chi nhìn sang anh chàng nọ cười – “Chào Kỳ
Phong!”
Kỳ Phong không nói với cô gái lời nào mà bỏ đi vào
trong. Con bé ngạc nhiên:
“Anh ấy sao thế?”
“À, chắc tại cậu ấy đói bụng đó mà. Thôi cô vào nhà
đi chứ ở ngoài mãi thế.”
Anh chàng họ Hoàng chạy ra xách phụ đồ cho cô gái.
Sau một giờ nấu nướng mệt phờ, Lệ Chi thở ra. Con
bé tháo tạp dề chuẩn bị dọn thức ăn lên bàn. Chợt nó thấy Kỳ Phong bước xuống
dưới nhà, mở tủ lạnh lấy chai nước lã.
“Kỳ Phong, chiều nay tôi sẽ cố gắng tìm được đối tượng.
Tôi vừa học hỏi thêm vài chiêu thức mới đảm bảo sẽ bắt được “cá” cho xem.”
Lệ Chi nói hớn hở nhưng Kỳ Phong vẫn không đáp lời.
Thấy lạ, con bé liền lân la:
“Anh có nghe tôi nói không?” – Vẫn thấy đối phương
sự im lặng, nó tiếp – “Có chuyện gì vậy? Anh giận tôi à? Tôi đã làm gì sai để
anh phật lòng sao?”
Lệ Chi nhìn anh chàng tóc bạch kim như thể chờ câu
trả lời. Cô nàng cận không hiểu mình đã làm gì sai khiến anh lại có thái độ như
vậy. Biết được sự sốt ruột của cô gái, Kỳ Phong miễn cưỡng trả lời nhưng nghe cộc
lốc, vô cảm:
“Không có gì… tại tôi đang bực bội vài chuyện…”
Lệ Chi toan hỏi tiếp thì Hoàng Cường xuất hiện, cất
giọng:
“Thức ăn nấu xong chưa, bụng tôi kêu ầm ĩ.”
“À xong rồi, để tôi dọn lên.”
Trong suốt bữa ăn chẳng ai nói chuyện với ai, không
khí im lặng kéo dài thật ngột ngạt. Lệ Chi thỉnh thoảng vẫn ngó sang Kỳ Phong để
dò xét thái độ của anh chàng này nhưng vô ích dường như anh chẳng bận tâm gì đến
nó. Con bé thở dài buồn bã.
Thấy vậy, Hoàng Cường bèn gợi chuyện:
“Lệ Chi, cô có biết tên anh chàng nhà giàu đó
không?”
Kỳ Phong đang gắp thức ăn chợt dừng lại. Thế mới
nói, Hoàng Cường tự dưng “khơi nguồn” ngay vấn đề đó khiến người bên cạnh bắt đầu
“xao động”.
“Hình như anh ấy tên Nguyên Quang Dương thì phải!”
“Nguyên Quang Dương? Tên nghe hay thật nhưng trùng
hợp là cùng họ Nguyên với Kỳ Phong.” – Hoàng Cường vừa cười vừa đặt tay lên vai
cậu bạn.
Đột nhiên anh chàng họ Hoàng ngưng cười vì bắt gặp
cái nhìn của Kỳ Phong chiếu về mình trông “không thiện cảm”. Thế là anh bèn bẻ
sang chuyện khác:
“Anh ta làm gì cô biết chứ?”
Hình như Hoàng Cường cố ý đây mà.
“Nghe nói anh ấy là giám đốc một khu thương mại.”
Đã vậy người trả lời cũng hùa theo thì phải.
“Làm giám đốc chắc là giỏi lắm?”
“Ừ tôi nghĩ vậy.”
Hai người này quả nhiên tàn độc. Nãy giờ Kỳ Phong
ngồi bất động y như bị gáo nước lạnh dội lên người.
“Xem ra anh chàng Quang Dương có vẻ đáng tin cậy?”
“Ừ, anh ấy rất tốt. Lúc nãy anh ấy còn ngỏ lời sẽ
đưa đón tôi đi học trong khi chờ chân tôi lành hẳn.”
Đột nhiên Kỳ Phong đứng bật dậy, lớn giọng khiến
hai người nọ giật mình:
“Không được, đi xe hơi có gì hay chứ? Cô không biết
đi xe đạp có nhiều lợi ích sao? Vừa không gây ô nhiễm lại tốt cho sức khỏe, ít
gặp tai nạn. Còn xe hơi thì làm ô nhiễm không khí, mỗi lần đậu xe thì choáng chỗ.”
“Thì tôi có nói là nhận lời đâu, sao anh lớn tiếng
thế làm tôi giật cả mình. Mà hôm nay anh lạ vậy?” – Lệ Chi thấy khó hiểu.
Lúc bấy giờ Kỳ Phong mới phát hiện ra mình quá trớn.
Anh lấy lại bình tĩnh và thấy hai người kia đang giương mắt nhìn mình như dò
xét điều gì.
“Không ăn nữa, tôi no rồi.”
Kỳ Phong bỏ đũa xuống, hành động này có thể xem là
trốn tránh. Anh rời bàn bỏ đi nhanh lên phòng. Có lẽ anh chàng tóc bạch kim sợ
những người bạn sẽ phát hiện ra điều kỳ lạ trên mặt mình.
“Kỳ Phong hôm nay bị gì thế, khó hiểu thật?”
“Cậu ấy bị “bịnh” đó thôi.”
“Bệnh? Bệnh gì sao không đi khám?”
“Cái “bịnh” này khó chữa lắm, ngay cả cả bác sĩ giỏi
nhất cũng đành bó tay thôi. Cô yên tâm, tự nó sẽ khỏi!”
Lệ Chi nghĩ ngợi trước thái độ cười cười của Hoàng
Cường. Tại sao anh chàng họ Hoàng có vẻ bí ẩn thế nhỉ? Bây giờ con bé mới thấy,
con trai đôi lúc thật khó hiểu.
***
“Cô là sinh viên trường này sao?” – Quang Dương hỏi
Lệ Chi với vẻ mặt thân thiện.
“Ừm, còn anh là sinh viên cũ của trường?” – Lệ Chi
đáp lễ bằng một câu hỏi khác.
“Phải, tôi vừa du học về, một dịp tình cờ có công
chuyện đí ngang qua đây nên tiện thể về thăm trường.”
“Anh đi du học à? Giỏi quá nhỉ! Tôi cũng muốn được
như anh, chắc người ta kính nể anh lắm.” – Lệ Chi nói giọng đầy ngưỡng mộ.
Quang Dương cười nhẹ:
“Giống như tôi thì có gì là hay, vì tôi giỏi và
giàu ư? Cũng chính điều đó nên tôi không biết ai thật lòng với mình. Tôi thà giống
như Quang Nhân, em trai tôi, tự do muốn làm gì làm.”
Nghe anh chàng nói vậy Lệ Chi tỏ ra thông cảm. Đúng
là con người được cái này thì mất cái kia không bao giờ là trọn vẹn. Cuộc sống
của những người giàu có đôi khi cũng chẳng vui vẻ gì.
Quang Dương thấy mấy cô nữ sinh ở gần đó cứ nhìn
mình hoài bèn hỏi:
“Sao họ nhìn tôi mãi thế? Trông tôi ngộ lắm à?”
“Anh không hiểu hay giả vờ không hiểu vậy?” – Lệ
Chi ngạc nhiên hỏi đùa – “Vì anh trông rất bảnh nên các cô mê mệt đấy thôi.”
“Vậy ư, tôi bảnh à?” – Quang Dương thoáng nhìn qua
cô gái đi bên cạnh, ngập ngừng hỏi – “Cô… thấy tôi thế nào?”
“Tôi thấy anh thế nào ư? Để tôi nghĩ xem…” – Lệ Chi
rờ cằm – “Tôi thấy anh là một người tốt bụng, người nhà giàu hiếm khi có lòng tốt.”
“Chỉ vậy thôi ư?”
“Vâng, chỉ vậy thôi. Thế anh mong tôi sẽ nghĩ gì về
anh?”
“Không, tôi chỉ hỏi để biết.” – Quang Dương mỉm cười
vì thấy vui khi nghe Lệ Chi nói về mình như vậy.
Cả hai nói chuyện với nhau cho đến khi ra ngoài cổng.
Quang Dương quay qua bảo:
“Có lẽ phải tạm biệt ở đây rồi.”
“Vâng, tôi rất vui vì được nói chuyện với anh.
Chào!”
Lệ Chi cười tạm biệt, xong quay bước đi vào hầm giữ
xe. Bỗng, Quang Dương gọi, Lệ Chi liền quay lại nhìn. Anh chàng nhà giàu ngưng
trong vài giây rồi mới tiếp:
“Diệp Lệ Chi, tôi muốn chúng ta… hãy quen nhau!”
“Dĩ nhiên, nếu anh muốn chúng ta sẽ là bạn.”
“Không phải là bạn.” – Thấy cô gái nhíu mày, Quang
Dương mạnh bạo – “Ý của tôi là hai chúng ta hãy tìm hiểu nhau!”
“Tìm hiểu nhau?!” – Lệ Chi tròn xoe mắt, kinh ngạc

