Ương Ngạnh Thiên Tuế - Chương 12

Chương 12

Ngoài miệng thì
nói vậy, nhưng đôi tay lau mặt cho nàng lại dịu dàng vô cùng.

Tiểu Mãn đúng là
đáng yêu, thân thiện, làm cho người gặp người khác, so với những thiên kim của
các đại thần trong triều kia, Tiểu Mãn chẳng hoạt bát hơn nhiều, đôi mắt to
tinh nghịch kia như có khả năng nói chuyện vậy, từng giây từng phút đều làm cho
hắn phải chú ý.

Lúc này, nha đầu
này biết điều ngồi yên để hắn lau mặt, đôi môi đỏ hồng chím lại như có một ma
lực, làm cho hắn có khát vọng muốn được hưởng trọn nó.

Tay hắn dần chậm
lại, dưới ánh mắt hồn nhiên của Dung Tiểu Mãn, hắn ôm nàng vào ngực. Nàng
sợ hết hồn, đôi môi nhỏ nhắn mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng nhìn gương
mặt hắn càng ngày càng đến gần, nàng xấu hổ yên lặng, nhẹ nhàng nhắm mắt lại,
dáng vẻ như đang chờ nụ hôn của hắn.

Đáy lòng của Đông
Phương Lạc chợt xao động, thấy nàng đồng ý ngầm mà vui mừng khôn xiết, cảm xúc
trào dâng không khống chế được nữa, hắn nhanh chóng chiếm đoạt đôi môi ngọt
ngào kia.

Đối với tình cảm,
hắn luôn cố chấp, luôn chung thủy như thế. Dù cho trên đời này có biết bao
cô gái, nhưng từ sau khi thích Tiểu Mãn, trong lòng hắn đã không thể có thêm
người nào nữa. Vào lúc này, người trong lòng hắn đang tựa vào ngực hắn,
Đông Phương Lạc cảm thấy hạnh phúc vô tận đang tràn đầy trong lòng mình.

Giữ cổ nàng lại,
tuy hành vi của hắn bây giờ đang là cướp đoạt nụ hôn, nhưng động tác lại nhẹ
nhàng vô cùng.

Dung Tiểu Mãn
chợt rên khẽ, lại càng thêm kích thích ham muốn của hắn.

Hai người như hòa
mình vào nhau, nặng nề thở dốc, Đông Phương nhỏ nhẹ bên tai nàng: “Có nhớ lời
ta từng nói với ngươi không? Ta ghét nhất, hận nhất là người khác trộm đồ của
ta. Năm đó, ngươi bỏ đi mà không nói, làm cho ta vô tình mất đi thứ quý giá
nhất, Tiểu Mãn, ngươi có biết mình sắp bị trừng phạt như thế nào không.”

Không đợi nàng
đáp lời, hắn cầm lấy bàn tay của nàng, đặt lên ngực hắn. “Ngươi đã lấy mất trái
tim của ta, hại ta vì đau đớn mà tiều tụy, nhung nhớ suốt ba năm. Tiểu Mãn, bây
giờ ta phải tìm ngươi đòi nợ.”

Dung Tiểu Mãn
chợt hiểu ra. Thì ra, thứ mà Tam ca luôn miệng bảo rằng nàng trộm của hắn,
chính là trái tim.

Lòng nàng nhói
đau, đôi mắt rưng rưng, không ngờ trên đời này lại có một chàng trai si tình
như thế, mà chàng trai ấy lại là người thích nàng.

Hạnh phúc trào
dâng, Dung Tiểu Mãn chủ động đi lên, cam tâm tình nguyện dâng hiến bản thân cho
người đàn ông mình yêu.

Nàng không biết
bọn họ có thể yêu nhau được bao lâu, nhưng ít nhất, trước khi chia tay, nàng
cũng đã có được hắn một cách hoàn chỉnh nhất.

Sáng hôm sau, khi
Dung Tiểu Mãn tỉnh giấc thì Đông Phương Lạc đã rời khỏi. Nhớ lại tình cảnh
triền miên nồng nhiệt như lửa vào tối hôm qua, hai gò má nàng đỏ ửng lên, thẹn
thùng rúc vào chăn.

Tiếng bước chân
truyền đến ngoài cửa, “Dung cô nương, ngươi đã tỉnh chưa?”

Ra là Đông Nhi,
xem ra chuyện tối qua nàng ở lại phòng của Tam ca, Đông Nhi đã biết cả rồi.

Nghĩ đến đây, hai
gò má lại càng ửng hồng thêm. Nàng vội vàng ngồi dậy, thay váy áo vào,
nói: “Đợi tí, Đông Nhi ngươi đừng vào, đợi ta mặc xiêm y đã.”

Đông Nhi bật
cười, trêu chọc nói: “Sớm muộn gì cũng đã là người của vương gia rồi, Dung cô
nương còn xấu hổ gì nữa?”

Vừa nói, vừa đẩy
cửa vào, bắt quả tang gương mặt đỏ ửng của Dung Tiểu Mãn.

Nàng vội vàng
thay xiêm y vào, hờn dỗi trách móc nhìn Đông Nhi: “Ngươi đang nói hươu nói vượn
gì đó? Tối hôm qua ta chỉ ngủ quên trong phòng của Tam ca thôi. Còn nữa, chuyện
này nhất định không được nói ra ngoài, ta là một cô gái, nếu bị người khác biết
chuyện, sau này nhất định không gả đi được.”

Đông Nhi cười
cười bưng chậu nước đến gần, “Còn giấu giếm gì chứ? Toàn bộ trên dưới trong
vương phủ đều biết đêm qua vương gia vời ngươi thị tẩm rồi, trước khi vương gia
ra ngoài còn cố ý dặn dò, phải cẩn thận hầu hạ cho người, nếu không đến khi hồi
phủ nhất định sẽ không tha cho ta.”

Dung Tiểu Mãn
nghe vậy, gương mặt lại càng nóng lên. Nàng nắm chặt vạt áo, buồn bã nói: “Xong
rồi xong rồi, trong sạch của ta, thanh danh của ta đều mất hết trơn rồi, rốt
cuộc là ai dám để lộ chuyện này ra ngoài, nếu ta bắt được, nhất định sẽ cho
người đó câm luôn.”

Đông Nhi không
nhịn cười nổi, “Còn cần người khác nói sao? Đêm qua ngươi la to như vậy, đừng
nói là hạ nhân hầu hạ xung quanh đó, ngay cả bên sương phòng cũng nghe thấy.”

“Ta... Ta la lớn
đến vậy sao?”

Dung Tiểu Mãn tỏ
vẻ vô tội hỏi, tối qua nàng đúng là có la thật, nhưng đó là lần đầu tiên của
nàng, khi Tam ca đi vào, nàng thật sự rất đau, cho nên mới vừa khóc, vừa la
giống như một đứa bé.

Nhưng dù là vậy
thì cũng không khoa trương đến nỗi cả vương phủ đều nghe chứ. Nhìn mặt
nàng đỏ ửng, Đông Nhi cũng không đành lòng trêu chọc nàng nữa. Nàng vừa
vắt khăn, vừa nói, “Dung cô nương, ngươi đừng xấu hổ nữa, có thể được vương gia
yêu thương, đây là phước mà bao nhiêu cô gái trên đời này muốn còn không có.
Hơn nữa, mọi người trong phủ đều muốn ngươi làm chủ nhân tương lai của vương
phủ này, vậy nên...” Đông Nhi cười hì hì: “Ngươi phải mau chóng sinh một đứa
con cho vương gia, nhất định phải có vài ba tiểu quận chúa, tiểu vương gia mới
được, như vậy vương phủ mới vui vẻ, náo nhiệt chứ.”

Dung Tiểu Mãn bị
nàng trêu chọc, hoàn toàn không nói được gì, nhân lúc rửa mặt vờ như không nghe
thấy. Rửa mặt xong, lúc này mới xoay người hỏi Đông Nhi, “Sao hôm nay Tam
ca ra ngoài sớm thế? Không phải ba ngày mới lâm triều một lần sao? Hôm nay mới
ngày thứ hai thôi mà.”

Đông Nhi đang dọn
dẹp phòng cười cười trả lời: “Sao vậy? Mới không gặp vương gia một buổi sáng đã
thấy nhớ người rồi sao?”

Dung Tiểu Mãn
lườm nguýt nàng, “Đông Nhi, càng ngày ngươi càng hư, để xem sau này ta làm kem
dưỡng da có cho ngươi nữa không.”

Đông Nhi vội vàng
nở nụ cười nịnh nọt, “Đừng mà đừng mà, vừa rồi ta chỉ nói đùa thôi, hôm nay
vương gia đi sớm là vì có công công từ trong cung đến chuyển lời, nói hoàng
thượng có chuyện quan trọng cần tìm người bàn bạc.”

Dung Tiểu Mãn
đang chải tóc ngẩn ra, “Vậy ngươi có biết hoàng thượng tìm vương gia có chuyện
gì không?”

“Ta chỉ là một
nha hoàn nhỏ bé trong phủ, làm sao biết được những chuyện trọng đại như thế này.
Có điều...” Đông Nhi cẩn thận nói: “Sáng nay ta châm trà cho công công, nghe
nói hoàng thượng tìm vương gia để bàn bạc về một vụ án, nghe nói vụ án đó rất
chấn động, hình như có liên quan đến một vị tướng quân.”

Nghe đến đó, mặt
nàng tái mét. “Là chuyện của tướng quân Hạ Tử Ngang?”

Đông Nhi gật đầu,
“Đúng, là chuyện của Hạ tướng quân, trước đó không lâu ta từng nghe quản gia
Tiết nói, gần đây vương gia đang bận rộn chuyện tìm kiếm con gái út của Hạ
tướng quân, có lẽ do tiến độ hơi chậm nên hoàng thượng cảm thấy nóng nảy. Xem
xem, mới sáng sớm đã vời vương gia vào cung rồi.”

Dung Tiểu Mãn cảm
thấy căng thẳng vô cùng. Gần đây được Tam ca yêu thương cưng chiều quen
rồi, làm nàng gần như quên mất mục đích đến kinh thành của mình.

Ba năm trước, vì
thảm án đó mà cuộc đời của nàng như rơi vào vực đen của bóng tối, phải sống mai
danh ẩn tích, mang tiếng là tham sống sợ chết, chỉ vì muốn có một ngày có thể
tự tay đòi lại công đạo cho người nhà đã chết oan của nàng.

Nhưng vừa đặt
chân vào kinh thành đã bị Tam ca bắt tại trận, chuỗi hạnh phúc và vui vẻ kéo
đến, làm cho nàng suýt nữa quên mất thân phận và nhiệm vụ của mình.

Một vị quan, một
tên phản tặc, bọn họ đã định là không có kết quả.

“Dung cô nương,
Dung cô nương...”

“Hả?” Tỉnh táo
lại mới phát hiện, Đông Nhi đang lo lắng hỏi nàng: “Ngươi làm sao vậy? Tự nhiên
trở nên buồn bã như có tâm sự như thế, gọi một lúc lâu cũng không đáp lại. Tí
nữa ngươi muốn ăn gì? Vương gia nói ngươi muốn ăn gì thứ cứ nói với ta, ta sẽ
căn dặn đầu bếp làm cho ngươi.”

Dung Tiểu Mãn vội
vàng dọn dẹp lại dòng tâm sự của mình, cười nói: “Ta muốn ăn đùi gà.”

Những ngày sau
đó, Đông Phương Lạc vẫn thường xuyên đi sớm về trễ, từ sáng đến tối đều không
thấy tăm hơi đâu.

Tối hôm đó, hắn
vừa trở về vương phủ đã nghe quản gia nói, Dung Tiểu Mãn tự tay chuẩn bị bữa
tối cho hắn, đợi hắn trở về dùng bữa Đông Phương Lạc nghe vậy, không khỏi
cảm thấy hứng thú. Dạo gần đây hắn thật đúng là bận rộn đến độ sứt đầu mẻ
trán, có lúc, trở về đã thấy Tiểu Mãn ngủ rồi, hắn không đành lòng đánh thức
nàng, đành phải ngồi ngắm giai nhân ngủ, lại không làm được gì, làm hắn táy máy
tay chân vô cùng.

Cho nên hôm nay
mới hồi phủ sớm, chỉ vì muốn cùng Tiểu Mãn ăn một bữa cơm vui vẻ, không ngờ nha
đầu kia cũng có thần giao cách cảm với hắn, ngay cả bữa tối cũng tự tay chuẩn
bị.

Vừa bước vào
phòng ăn, một mùi hương thơm phức đã xộc vào mũi, những món ăn ngon miệng đã
được đặt trên bàn, làm cho người ta cảm thấy đói bụng, còn A Bảo thì đang nằm
trong một góc, cúi đầu dùng hết sức chiến đấu với miếng thịt.

Vừa đẩy cửa vào,
Dung Tiểu Mãn đang dọn đồ ăn lên với Đông Nhi nở nụ cười ngọt ngào đón hắn về: “Tam
ca, hôm nay huynh trở về sớm thật, muội còn đang suy nghĩ xem có nên nhờ người
ta nhắn với huynh hôm nay trở về sớm không.”

Đông Phương Lạc
vẫy tay với Đông Nhi, ý bảo nàng lui xuống trước, nét vui mừng khó nén trên
mặt, đôi mắt hắn chăm chăm vào những món ăn đặt trên bàn, cười nhìn Dung Tiểu
Mãn: “Những món này đều do muội làm?”

“Sao? Tam ca nghĩ
muội biết nấu ăn sao?”

“Huynh chỉ nhớ
muội có một bản lĩnh phá hoại vô cùng mạnh mẽ, nhớ ba năm trước, huynh muốn
uống canh bí đao, nhờ muội nấu giúp, kết quả, muội lại làm cho nhà bếp cháy
sạch chẳng còn gì.”

Vì chuyện này,
hắn đã trách cứ Tiểu Mãn một trận, còn nhéo tai nàng nói, con gái lớn rồi mà
canh cũng không biết nấu, sau này nhất định không gả đi được Dung Tiểu Mãn
còn đang sợ hãi do trận hỏa hoạn đó, có một gia đinh còn bị bỏng ở tay, trong
lòng cảm thấy có lỗi vô cùng, nghe hắn trách móc như vậy, nàng khóc thét lớn
lên, chỉ biết nói: “Xin lỗi.”

Chuyện cũ như tái
hiện lại mồn một trước mắt Dung Tiểu Mãn dĩ nhiên chưa từng quên chuyện đó. Nàng
cười hì hì cởi áo khoác giúp Đông Phương Lạc, hầu hạ hắn ngồi xuống trước bàn: “Tam
ca, hồi đó do muội còn nhỏ, tay chân vụng về, chuyện quá khứ qua nhiều năm rồi,
sao muội có thể ngốc nghếch như hồi ấy được?” Vừa nói, nàng vừa múc một bát
canh còn bốc khói ra.”Muội biết Tam ca thích uống canh bí đao nhất, muội còn cố
tình luộc chín thịt bò bên trong, nhai là thấy mềm ngay, Tam ca thử xem có hài
lòng không?”

A Bảo nằm trong
góc vừa chiến đấu xong với miếng thịt bò, ngửi thấy mùi vị của thịt bò, thút
thít mũi vào cái, sau đó lúc lắc cái mông đi đến chỗ Dung Tiểu Mãn, lấy cái
chân mập mạp chà chà vào người nàng, dáng vẻ nịnh nọt rõ ràng, ý muốn ăn nữa.

Nàng sờ đầu A
Bảo, vờ nghiêm khắc nói: “A Bảo, ngươi đã ăn hai bát thịt lớn rồi, dù mập lên
không phải không tốt, nhưng mập như ngươi thật sự rất khoa trương. Nếu ngươi
còn muốn lấy vợ thì bước tiếp theo phải nghĩ đến chuyện giảm cân.”

A Bảo lúc lắc
đầu, dường như vô cùng nhạy cảm với hai chữ “giảm cân” này.

Nó lại dụi dụi
đầu vào nàng, thấy Dung Tiểu Mãn không hề có ý nhượng bộ, nó biết điều trở về
cái gối của mình, nằm yên trên nệm liếm chân.

Đông Phương Lạc
lấy chén canh bí đao, thử một ngụm, cảm thấy mùi vị không tệ, đôi chân mày dãn
ra, một hơi húp cả bát canh.

Dung Tiểu Mãn
thấy hắn hài lòng như vậy, cũng cảm thấy vui vẻ không thôi, nàng tinh nghịch
ngồi bên cạnh hắn, hỏi như đang muốn đòi phần thưởng: “Tam ca, huynh xem, tài
nấu nướng của muội có phải sau này sẽ gả đi được không?”

Bị lời của nàng
chọc cười, hắn ngắt yêu má của nàng, trêu chọc nói: “Chẳng lẽ muội dùng mọi tâm
tư của mình vào bàn ăn thịnh soạn này chỉ vì sợ sau này không ai muốn lấy sao?”

Nàng hất hàm, hờn
dỗi nhìn hắn, “Mỹ nhân bẩm sinh từ trong khí chất như muội, sao lại có chuyện
không ai muốn lấy chứ?”

“Hừm, muội đúng
là tự kỷ.”

“Muội không phải
tự kỷ, đó là tự tin.”

Đông Phương Lạc
cười ha ha, ôm nàng vào ngực, hôn lên đôi môi như trái táo huyên thuyên không
ngừng của nàng.

“Được được, huynh
rất thích dáng vẻ tự tin này của muội.”

Dung Tiểu Mãn
ngồi lên đùi hắn, cho hắn hôn đủ nàng rồi, đột nhiên hỏi: “Tam ca, muội nghe
quản gia Tiết nói, hoàng thượng đang tạo áp lực với huynh, muốn huynh nhanh
chóng tìm tung tích con gái út của Hạ tướng quân, đã có manh mối gì chưa?”

Đông Phương Lạc
cười nhìn nàng, thừa lúc nàng đang huyên thuyên không ngừng, gắp một viên thịt
nhét vào miệng nàng.

Dung Tiểu Mãn vừa
ăn, vừa nghe hắn nói: “Vụ án đã điều tra từ lâu, tìm ra không ít manh mối.”

Vất vả lắm mới
nuốt được miếng thịt xuống, nàng vội hỏi hắn: “Đầu mối gì? Đã tìm ra được cô
gái đó rồi ư? Tìm được cô ta rồi, Tam ca định xử lý thế nào?”

“Muội gấp gáp như
vậy làm gì?”

“Muội... lúc đầu
muội cũng nói với Tam ca rồi, Hạ tướng quân từng có ân với muội, muội không
muốn thấy dòng máu cuối cùng của Hạ gia cũng không còn.”

“Chuyện này huynh
sẽ suy nghĩ cẩn thận, có điều...” Hắn nhìn nàng, nghi ngại, “Theo luật lệ của
Bắc Nhạc, một khi bắt được con gái của ông ta, phải đưa và đại lao của Hình bộ
để thẩm vấn, có tội hay không phải thẩm tra mới biết được.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.