Ương Ngạnh Thiên Tuế - Chương 10

Chương 10

Nghe vậy, cỏ Linh
Chi trên tay nàng thoáng rơi xuống đất, môi run lên.

“Ra là nàng ta...”
Thật lâu sau, nàng mới thốt lên được một câu nói.

Dung Tiểu Mãn bị
nhốt trong vương phủ để dưỡng thương vô cùng ấm ức, tuy rằng nàng bị thương
nhưng vết thương cũng chẳng nghiêm trọng lắm, nghỉ ngơi một hai ngày thì sẽ
chẳng có gì đáng ngại.

Nhưng Tam ca
không những mắng nàng một trận mà còn không cho nàng làm cái này, không cho
nàng làm cái kia, cả ngày trừ ăn ra thì ngủ, chẳng khác gì con sâu gạo cả, chỉ
mới qua nửa tháng thôi mà nàng đã cảm thấy chịu không nổi rồi.

Dĩ nhiên, nàng có
kiện cáo gì Đông Phương Lạc cũng chỉ xem như đứa bé đang đòi mẹ cho ăn kẹo
đường, lần nào cũng mắng nàng một trận mới thôi.

Kiện cáo hai lần
đều không có kết quả gì, Dung Tiểu Mãn ấm ức tìm A Bảo kể khổ. Đáng tiếc, A Bảo
mặc dù nhìn bề ngoài thì hung dữ nhưng trước mặt chủ nhân lại ngoan như chú mèo
nhỏ vậy, cho nên đừng hòng nó sẽ vùng dậy cùng với nàng.

Ngày rồi lại ngày
trôi qua, Dung Tiểu Mãn phát hiện ở đằng sau vương phủ có một cánh cửa nhỏ, sau
khi nghiên cứu kỹ càng, hôm ấy, nàng thừa dịp Đông Phương Lạc vào triều, lén
chuồn ra khỏi phủ, vui vẻ đi dạo phố. Thật ra, nàng nghĩ mọi cách muốn chuồn ra
khỏi vương phủ đều có nguyên nhân.

Kể từ khi nhận
được cuốn sách cổ của “Quái Y”, nàng cảm thấy hứng thú với phương pháp luyện
chế phương thuốc trong sách vô cùng, đáng tiếc lại thiếu vài vị thuốc, nên hôm
nay mới nhân dịp Tam ca thượng triều mà lén đi ra ngoài.

Lần trước dạo phố
với Tam ca, nàng đã làm quen với vài ông chủ của các tiệm thuốc, còn cố ý bảo
bọn họ lưu ý giùm nàng vài vị thuốc quý.

Không biết gần
đây có thứ gì tốt không, ít nhất là nể mặt Tam vương gia, chắc hẳn bọn họ sẽ
không đối xử tệ với Dung Tiểu Mãn nàng đâu.

Nghĩ vậy, nàng
ghé vào vài tiệm thuốc để hỏi thăm, đáng tiếc, dạo quanh một vòng cũng không
tìm được những vị thuốc mà nàng muốn.

Từ tiệm thuốc “Thánh
Tâm Đường” đi ra, nàng nhìn thấy cách đó không xa, ở một hàng bánh nướng có một
đám người tụ tập lại.

Dung Tiểu Mãn
không có hứng thú muốn tham gia vào chuyện náo nhiệt ngoài đường, nhưng trong
đám người kia có một gương mặt làm cho nàng cảm thấy vô cùng quen mắt, cẩn thận
nhìn lại, lòng nàng chợt chấn động.

Là Ngụy Kim Chi!

Mặc dù chỉ mới
gặp đối phương một lần nhưng những cây trâm vàng trên đầu Ngụy Kim Chi thật sự
làm cho nàng khắc sâu ấn tượng.

Nàng len lén lách
người vào, nghe thấy Ngụy Kim Chi lớn giọng với một người phụ nữ đã có chồng: “Tên
tạp chủng này làm bẩn quần áo của bổn tiểu thư, ngươi có biết quần áo này trị
giá bao nhiêu không? Chỉ một tấm vải thôi cũng đủ cho đám dân nghèo các ngươi
ăn cả một năm rồi, tên tạp chủng này dám làm bẩn váy của bổn tiểu thư, nó chán
sống rồi đúng không?”

Người phụ nữ kia
bị chửi, mặt lúc xanh lúc đỏ, giận mà không dám nói gì, chỉ kéo cô con gái nhỏ
của mình vào lòng nhận tội với nàng ta. “Tiểu thư, nó thật sự không cố ý đâu,
tuổi nó còn nhỏ, mới học đi không bao lâu, dĩ nhiên đi không được vững, vô tình
làm bẩn váy của tiểu thư thôi.”

“Hừ! Vô tình?”
Lông mày của Ngụy Kim Chi dựng lên, “Vậy bổn tiểu thư vô tình đánh chết tên tạp
chủng này có được không?”

Người phụ nữ kia
nghe vậy, vội vàng quỳ xuống, “Xin tiểu thư tha cho chúng ta, đừng so đo với
người như chúng ta? Bộ quần áo này của ngươi giá trị bao nhiêu, chi bằng... Ta
bồi thường cho ngươi?”

“Bồi thường?”
Nàng ta lạnh lùng cười một tiếng, “Ngươi bồi thường nổi sao?”

Bên cạnh có vài
người đi đường bức xúc, nhỏ giọng làu bàu: “Không phải chỉ bẩn một chút thôi
sao? Đâu phải là làm hư nguyên cả cái váy đâu, cần gì phải làm khó đứa bé như
thế?”

“Đúng vậy, dù gì
nó cũng còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, vậy mà cũng tính toán với trẻ con.”

Nàng ta nghe vậy,
không khỏi giận dữ: “Bọn điêu dân các ngươi, có biết ta là ai không? Có biết
cha ta là ai không?”

Vài người nghe
nàng ta nói vậy, tỏ ra khinh thường, giống như vô cùng chán ghét lời nói của
nàng ta.

Dung Tiểu Mãn núp
ở đằng sau nghe vậy, nheo mắt tức giận nhìn dáng vẻ xấu xí của nàng ta.

Ngụy Kim Chi này
xuất thân danh môn, không ngờ tính tình lại xấu đến vậy, dáng vẻ chanh chua
kia, chẳng khác gì mấy bà góa chồng điêu ngoa cả.

Cách đó không xa
có một con chó màu đen lớn đang lục rác tìm kiếm đồ ăn, giống như đã đói bụng
ba ngày mà chẳng có gì để ăn cả.

Thấy thế, Dung
Tiểu Mãn lén lấy một gói giấy nhỏ trong tay áo ra, thừa dịp mọi người không chú
ý, rắc những hạt phấn trong gói giấy lên người Ngụy Kim Chi.

Nàng làm rất nhẹ
nhàng, mọi người cũng đang lo xem chuyện náo nhiệt, không ai chú ý đến hành
động này của nàng.

Rắc gần hết gói
giấy, Dung Tiểu Mãn mới lặng lẽ rút ra khỏi đám người.

Đúng lúc này, con
chó đen lớn kia bỗng “gâu” lên một tiếng.

Mọi người di dời
sự chú ý đi, thấy một con chó mực lớn, hai mắt đang nhìn lên, trong mắt toát ra
một tia sáng khác thường, không biết chuyện gì xảy ra, nó vừa nhìn thấy Ngụy
Kim Chi liền chạy về hướng nàng ta đứng, sủa không ngừng, còn nhào lên người
nàng ta.

Nàng ta sợ hãi,
sắc mặt tái nhợt, thét chói tai bỏ chạy.

Nhưng con chó đó
chẳng biết đã trúng tà gì, nhất quyết đuổi theo nàng ta không tha.

Cuối cùng, Ngụy
Kim Chi chẳng còn đường nào để chạy, chạy đến trước hồ Mẫu Đơn, “phịch” một
tiếng, thế là nàng ta bị một con chó rượt tới nỗi rớt xuống nước.

Nhìn thấy hình
ảnh này, mọi người không khỏi vỗ tay khen hay, có vài người to gan còn lên
tiếng châm chọc nàng ta.

Dung Tiểu Mãn
thấy vậy, vui vẻ xoay người lại định bỏ đi, không ngờ lại nhìn thấy người mà
nàng sợ gặp nhất vào lúc này.

Lúc này, trong An
Nhạc vương phủ.

Tam vương gia cao
cao tại thượng ngồi tựa vào chiếc ghế dài bằng gỗ quý, nheo mắt nhìn nha đầu
đang ấm ức quỳ gối trước mặt mình.

Dung Tiểu Mãn
đáng thương, bị nhéo lỗ tai kéo thẳng về phủ.

Nàng thật không
ngờ, toàn bộ những trò nàng bày ra đều bị Tam ca phát hiện hết.

Xong đời rồi,
nàng vẫn đang trong thời gian bị cấm túc, bây giờ lại tái phạm, vậy là tội
chồng lên tội.

Quỳ nửa canh giờ,
Dung Tiểu Mãn rốt cuộc chịu không nổi nữa, nháy nháy đôi mắt to long lanh, nhỏ
giọng lẩm bẩm: “Tam ca, chân ta đau.”

Đông Phương Lạc
phe phẩy chiếc quạt màu trắng ngà, ngoài cười nhưng trong không cười nói, “Chân
đau vẫn cứ quỳ, không đủ một canh giờ thì không được ngồi.”

Dung Tiểu Mãn
thấy ấm ức trong lòng, mặt như đưa đám nói: “Nhưng sao Tam ca lại phạt ta quỳ?
Chẳng lẽ ta giúp người cũng là sai sao? Tam ca thấy đó, Ngụy Kim Chi ỷ thế hiếp
người, nàng ta mới là người ác, ta cùng lắm cũng chỉ giúp đôi mẹ con kia thôi,
ta có lỗi gì chứ?”

“À, nói vậy thì
bổn vương nên thưởng cho ngươi sao?”

“Vậy cũng không
cần, Tam ca đừng tiếp tục phạt ta quỳ là được.”

Mặc dù dưới gối
có đặt thêm nệm để quỳ, nhưng quỳ lâu cũng biết mệt mà.

Hơn nữa, nàng
thấy mình chẳng sai gì cả, Ngụy Kim Chi chanh chua đỏng đảnh, bắt nạt dân
chúng, nàng thấy chuyện bất bình, chỉ rắc thuốc làm cho động vật nổi điên, bắt
nàng ta nhảy xuống hồ Mẫu Đơn mà thôi.

Dưới góc nhìn của
nàng, hành động này là do Ngụy Kim Chi tự làm tự chịu mà thôi, trách được ai
chứ?

Đông Phương Lạc
từ từ đứng dậy, đi đến trước mặt nàng, cúi đầu nhìn nàng: “Nếu lúc ấy ta không
ở bên cạnh ngươi che chở, một khi Ngụy Kim Chi phát hiện hung thủ đằng sau là
ngươi, ngươi có biết mình sẽ bị gì hay không?”

Nàng chớp đôi mắt
to, “Nàng ta... Nàng ta có thể làm thịt ta hay sao?”

Hắn cười lạnh một
tiếng, “Ngươi nghĩ là nàng ta không thể sao?”

“Nếu vậy thì trên
đời này chẳng còn vương pháp nữa rồi?”

“Dù e ngại vương
pháp nhưng nàng ta sẽ đối phó với ngươi, ngươi không sợ thủ đoạn của nàng ta
hay sao?” Từ từ ngồi xuống, hắn nâng cằm nàng lên: “Tiểu Mãn, ta phạt ngươi
không phải là giận ngươi ra tay giúp người khác, mà là ta không muốn ngươi cứ
tùy tiện như thế rồi mang lại nguy hiểm cho mình, ngươi hiểu chứ?”

Nhìn vào đôi mắt
sâu thẳm trong trẻo của đối phương, Dung Tiểu Mãn không khỏi cảm thấy động
lòng, trái tim xót xa... Tam ca rốt cuộc vẫn thương nàng, chở che nàng như thế.

Có lẽ, nếu Ngụy
Kim Chi thật sự phát hiện ra thì kết quả của nàng chẳng khác gì lời Tam ca nói,
chết không đối chứng.

Trên đời này có
biết bao nhiêu chuyện xấu xa, bao nhiêu thủ đoạn độc ác, ba năm trước đã được
nếm trải một lần, sao nàng còn không hiểu?

Nghĩ đến đây,
nàng biết điều cúi đầu nhận lỗi, “Tam ca, sau này ta không dám nữa.”

Đông Phương Lạc
thở dài. Dù hắn rất muốn phạt nha đầu này quỳ đủ một canh giờ, nhưng nhìn hai
chân của nàng bắt đầu run lên, hắn biết nàng đã mệt rồi.

“Thôi, đứng lên
đi, sau này không có sự đồng ý của ta thì không được tùy tiện xuất phủ nữa,
nghe chưa?”

“Ta biết rồi!”

Nghe thấy hắn cho
nàng ngồi dậy, Dung Tiểu Mãn nhất thời mừng rỡ, nhưng có lẽ do thời gian quỳ
quá dài, lại vội vàng đứng lên, làm cho nàng nhất thời đứng không vững, lảo đảo
té về trước, Đông Phương Lạc nhanh hơn một chút, ôm nàng vào lòng.

Ôm giai nhân vào
ngực, hắn châm chọc nói: “Muốn ta ôm ngươi đứng dậy cứ việc nói thẳng, cần gì
phải lòng vòng như vậy, lỡ như bị té thì sao?”

Dung Tiểu Mãn đỏ
mặt vùi mặt vào ngực hắn, bĩu môi nói: “Ta... ta không có ý đó, Tam ca ngươi
đừng nói oan ta.” Mặc dù ngoài miệng cãi lại như vậy, nhưng trong lòng lại cảm
thấy ngọt ngào vô cùng.

Tam ca thật sự là
thương yêu nàng vô cùng.

“Tiểu nữ mặc dù
bình thường nóng tính bướng bỉnh nhưng tuyệt đối không nói dối, lúc ấy có rất
nhiều người trên đường nhưng nha hoàn thấy là cô nương ở vương phủ động tay
động chân, con chó kia mới đuổi theo tiểu nữ, làm cho tiểu nữ rơi xuống nước.”

Ngày hôm sau,
Ngụy Thế Sơn hùng hổ vào An Nhạc vương phủ đòi lại công đạo cho con gái mình.

Trơ mắt nhìn con
gái ướt sũng về nhà đã làm hắn đau lòng lắm rồi, hôm nay đi đâu cũng nghe thấy
dân chúng trong kinh thành bàn tán chuyện này, nào là nàng ta chửi bới um sùm
làm cho thần chó thấy chướng mắt mới ra tay trừng trị, nào là rơi xuống hồ là
quả báo, bao nhiêu danh tiếng của con gái hắn đều bị phá hư hết rồi, thân là
quốc sư như hắn làm sao mà để yên chuyện này đây?

May mà bên cạnh
con gái hắn có một nha hoàn thông minh lanh lợi, cảm thấy như có người động tay
động chân con chó đen đó mới nổi điên được nên mới cẩn thận nhớ lại, sau đó
nhìn thấy nha hoàn trong An Nhạc vương phủ mới nhớ được, người đó là nha đầu mà
Tam vương gia xem như châu như ngọc.

Nghe vậy, hắn lại
càng thêm nổi trận lôi đình. Tam vương gia ngày thường không nể mặt hắn thì
thôi, còn dám dung túng người trong phủ lấn lướt con gái của hắn, thật là khinh
người quá đáng!

“Quốc sư, cơm có
thể ăn bậy, nhưng nói thì không được nói lung tung, ngươi hùng hổ chạy đến đây
làm phiền bổn vương thì thôi, còn khăng khăng rằng chuyện tiểu thư nhà ngươi bị
rơi xuống nước có liên quan đến người trong phủ. Vậy xin hỏi quốc sư, trừ lời
của một nha hoàn nói ra thì còn có chứng cứ gì chứng minh là người trong phủ
làm?”

Ngụy Thế Sơn
không vui nói: “Lúc ấy có rất nhiều người nhìn thấy con chó đen đó đuổi theo
con gái của thần như điên không chịu tha, chỉ cần động não một chút là biết có
người động tay động chân, cho nên con chó đó mới nổi điên như vậy.” Hắn hừ một
tiếng, “Hơn nữa, ta nghe nói trong vương phủ có một nữ thần y, nắm rõ các loại
dược liệu rõ như lòng bàn tay, ngày hôm qua con gái của thần gặp chuyện nàng ta
cũng có mặt ở đó, cho nên chuyện này rõ ràng là có nghi vấn.”

Đông Phương Lạc
lạnh lùng cười một tiếng, nét mặt lạnh nhạt nói: “Lời của quốc sư hình như có
đôi chỗ gượng ép đấy nhỉ? Được, cứ cho là lúc ấy có người của bổn phủ đứng ở đó
đi, nhưng vẫn là câu đó, trừ phi có chứng cứ ra, tốt nhất đừng dùng miệng mà
nói, một khi nghi oan cho người tốt, quốc sư làm thế nào? Không làm thì không
sợ, chẳng lẽ con gái nhà ngươi không đáng bị như thế sao?”

Ngụy Thế Sơn ngẩn
người, nhất thời không biết nên trả lời thế nào cho phải.

Dung Tiểu Mãn đã
dậy, vốn muốn đến chào hỏi Đông Phương Lạc, nhưng vừa đi đến ngoài sảnh đã nghe
thấy tiếng nói chuyện truyền ra từ bên trong, nàng không dám xông vào, lén đến
gần cửa sổ, đưa mắt nhìn vào.

Khi gương mặt của
Ngụy Thế Sơn đập vào mắt, nàng sợ hết hồn.

Lúc này, Đông
Phương Lạc bắt đầu tỏ ra bực bội, “Nếu như quốc sư không phủ có thể đi tìm
chứng cứ, không có chứng cứ thì đừng ở đây làm phiền bổn vương nữa.”

Ngụy Thế Sơn nheo
mắt lại, muốn nói thêm gì đó nhưng ngại thân phận của nhau, không dám nói gì
thêm, nhìn Đông Phương Lạc bằng ánh mắt vô cùng hung ác.

Dung Tiểu Mãn
nhìn thấy hết nét mặt đáng sợ của hắn, dù chỉ trong nháy mắt ngắn ngủi nhưng
cũng đủ làm cho da đầu nàng tê dại.

“Nếu vương gia cố
ý bảo vệ cho người của mình thì hạ thần chẳng còn gì để nói, nể tình vương gia,
hạ thần không truy cứu nữa.” Nói xong, hắn nhanh chóng cáo từ, hổn hển xoay
người đi.

“Dung cô nương,
sao cô lại trốn ở đây?” Giọng nói của quản gia Tiết vang lên đằng sau nàng, hại
nàng sợ hãi kêu to một tiếng.

Đông Phương Lạc ở
trong phòng nghe thấy tiếng, nhìn qua cửa sổ, vừa lúc nhìn thấy được gương mặt
vừa khó xử, vừa khó coi của Dung Tiểu Mãn.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.