Thế hôn - Chương 315 + 316

Chương 315: Tâm nguyện

Lâm Cẩn Dung chỉ cười: “Chuyện này
công lao còn phải ghi tạc Tam ca, cũng không phải công lao của ta. Bất quá là
tin tức linh thông mà thôi. Ngô Nhị ca ngày sau ở bên kia nhậm chức, đúng là
gần quan được ban lộc, trong nhà cũng nên thử mới phải. Tiền nhiều hơn nữa cũng
không vô ích.”

Ngô Tương uống một ngụm rượu, thở
dài: “Muội sinh ra là thân nữ nhi, thật sự đáng tiếc.” Người trên đời này, mặc
dù là biết chính mình không thể ôm hết tiền tài trong thiên hạ, nhưng tùy tiện
nguyện ý đem phát tài chi đạo nói cho người bên ngoài biết cũng không nhiều. Đa
số chỉ là hi vọng người bên ngoài giúp nàng chiếu cố, cũng không muốn người bên
ngoài chiếm một chút tiện nghi.

Lâm Cẩn Dung cũng hận bản thân là nữ
nhi, nhưng cũng thấy, nếu làm nam tử, bản thân chẳng phải kinh thiên vĩ tài,
nàng quá rõ ràng mình có ưu thế nhược điểm gì, cho nên mặc dù lúc phong quang
nhất cũng không dám kiêu ngạo, ngược lại càng thêm vài phần nơm nớp lo sợ. Về
phần sinh ý bảo hóa, nàng lại biết, trong tương lai không xa, Lục Kiến Trung
cũng sẽ bởi vậy mà bị phá sản, về phần Ngô gia, Ngô Tương, người nhà hắn còn
linh mẫn hơn, cần gì cố ý che lấp? Liền cười giúp hai người Lục Giam, Ngô Tương
rót đầy rượu, thở dài: “Hết thảy đều là thiên định, cứ như vậy cũng tốt rồi.
Nên suy nghĩ theo nhiều chiều hướng tốt, ta xem như sinh ra trong phú gia, hô
nô dịch tì, lại càng chưa từng đói bụng, áo rách quần manh.”

“Nói đúng!” Ngô Tương nghe vậy, bưng
chén rượu cùng nàng dùng sức huých một chút, cười nhìn về phía Lục Giam: “A
Dung nói rất đúng, nên suy nghĩ theo nhiều chiều hướng tốt. Mặc dù ta... thất
ý, nhưng cũng tốt hơn so với nhiều người, chỉ cần có tài cán, ngày sau không
hẳn sẽ không thể đạt thành tâm nguyện. Đến đây, Mẫn Hành, ba người chúng ta làm
một ly! Chúng ta lần trước đánh đố, là ngươi thắng rồi!” Muốn thừa nhận thất
bại của bản thân thì rất khó, chân chính nói với người bên ngoài càng khó hơn
nữa. Trong thời gian ngắn hắn có lẽ không thể chân chính biểu lộ ra bên ngoài,
nhưng có thể ở trước mặt Lục Giam cùng Lâm Cẩn Dung thừa nhận thất bại, có thể
nói đã là bước đi đầu tiên.

Lục Giam thấy hắn hào phóng quang
minh, không khỏi càng thêm vài phần khâm phục, cũng bưng lên chén rượu cùng Ngô
Tương dùng sức huých một cái, một ngụm uống cạn: “Ta nguyện Mậu Hoành ngươi sớm
ngày đạt thành tâm nguyện, trở thành danh thần.”

“Đa tạ.” Ngô Tương đã uống vài chén,
hưng trí tăng vọt, cười ha ha: “Nhị lang, tâm nguyện cả đời của ngươi là cái
gì?”

“Ta không biết cả đời, ta chỉ biết
từng thời kì suy nghĩ của ta cũng không giống nhau, giống như vĩnh viễn không
có lúc nào thỏa mãn vậy.” Lục Giam có chút ngây người, ngày bé nguyện vọng của
hắn là trở lại bên cạnh Đồ thị; Lớn hơn lại hi vọng có thể chứng minh giá trị
của mình, đọc sách thật tốt, thành tựu công danh; Lớn chút nữa thì muốn cưới
một thê tử vừa lòng đẹp ý, sau đó là muốn cùng Lâm Cẩn Dung sống hạnh phúc,
càng về sau khát vọng cũng càng nhiều.

Ngô Tương mặc mặc, thở dài: “Ta biết
mình vì sao bại trong tay ngươi rồi, ta cũng không tính là oan uổng.” Lục Giam
là người như vậy, từng bước một đặt dấu chân, nhận định mục tiêu sẽ sống chết
tranh giành, thiên phú lại khá, cũng sẽ có thời điểm hắn thành công. Cảm thán
xong, trong lòng hắn cũng thả lỏng hơn nhiều, quay đầu nhìn Lâm Cẩn Dung nói:
“A Dung, muội thì sao, có nguyện vọng gì không? Đừng nói với ta cái gì giúp phu
dạy nhi tử cái gì, cứ nói suy nghĩ thật của mình đi.”

Lâm Cẩn Dung vỗ về cái chén, trầm mặc
một lát, thấp giọng nói: “Ta là nữ tử, ý tưởng cùng các huynh đương nhiên không
giống nhau. Không nói cũng thế.”

Ngô Tương cũng không miễn cưỡng nàng,
cười nói: “Quên đi, suy nghĩ của nữ tử các muội đúng là rất khác chúng ta. Có
lẽ đều mong đồ cưới dày một chút, phu gia săn sóc một chút, tử nữ hiếu thuận có
tiền đồ... Suy nghĩ của muội khẳng định còn thêm phần kiếm nhiều tiền a.”

Lâm Cẩn Dung cười cười, cũng không
biện giải. Sau khi trở về Chư gia, trong lòng nàng ẩn ẩn có một ý niệm trong
đầu, lại không biết có thể thực hiện vào một ngày nào đó hay không. Nhưng muốn
thực hiện ý niệm đó, căn nguyên vẫn phải kiếm được nhiều tiền mới đúng.

Ngoài cửa sổ mưa chậm rãi nhỏ dần,
người đi đường trú mưa cũng dần dần rời đi, Ngô Tương đã sớm say bất tỉnh nhân
sự, Lục Giam vẫn còn chút thanh tỉnh, gọi chủ quán, thỉnh chủ quán mướn xe bò,
lại lệnh Trường Thọ đi theo, dẫn Ngô Tương trở về Ngô gia, rồi bảo Lâm Cẩn Dung
thưởng tiền, sau đó lên xe rời đi.

Thấm thoát qua mấy ngày, mưa hồi lâu
rốt cục đã ngừng, Lâm Cẩn Dung cùng giải quyết với Lâm Thế Toàn, đem điều nên
công đạo, nên thương lượng đều chu toàn thỏa đáng, thu thập tốt hành lý, hướng
Bình Tể tự cầu nguyện, đem sân viện giao cho Phương Trúc trông chừng, từ biệt
hai nhà Lâm Lục, phu thê cuối cùng bắt đầu lên kinh thành.

Từ Bình châu tới kinh thành, trước
phải đi đường bộ sau đó là đường thủy. Lục Giam thông cảm Lâm Cẩn Dung lần đầu
tiên xa nhà, lại sợ nàng say xe, không khỏi trên đường chỉ tên sông núi cho
nàng ngắm. Vài người Đậu Nhi hưng phấn tột đỉnh, kỉ kỉ oa oa nói chuyện không
ngớt, Lâm Cẩn Dung chỉ mỉm cười nghe, đoạn đường này, kỳ thật nàng đã từng đi
qua.

Từ nơi này đi thêm hai ngày đường
nữa, đó là Giang thần miếu làm cho nàng khắc cốt ghi tâm. Nơi đó có “Cố nhân”
của nàng, ông từ và dưỡng nữ Cẩm cô, nàng vẫn nhớ kĩ Cẩm cô. Khi đó mỗi người
đều cảm thấy bất an, nhưng Cẩm cô đối với nàng cùng Lệ Chi có thể nói là vô
cùng tốt, ăn ở, phàm là có thể nghĩ đến đều giúp đỡ, mà nàng đối với Cẩm cô,
bất quá chỉ là người xa lạ mà thôi. Người như vậy, có thể nói là chân chính
lương thiện.

Đối lập với đám người Đậu Nhi, Lục
Giam thấy Lâm Cẩn Dung có chút bình tĩnh khác thường, hiển nhiên là có tâm sự.
Không khỏi hỏi: “A Dung, nàng không thoải mái sao? Nếu không thoải mái, cũng
đừng chống đỡ, bảo bọn họ đi trước tìm chỗ râm mát nghỉ chân rồi đi tiếp được
không?”

Lâm Cẩn Dung lắc đầu: “Không phải
không thoải mái, ta là suy nghĩ, chúng ta còn phải đi thật xa mới có thể đến bờ
sông? Ta có chút khẩn cấp muốn ngồi thuyền a.” Kiếp trước chưa được thực hiện
giấc mộng, kiếp này sẽ thực hiện, cũng không sai.

Thật sự là tính trẻ con, Lục Giam
cười nói: “Ngày mai chạng vạng sẽ đến bến tàu, trước tiên sẽ sai người bàn bạc
với chủ thuyền, đến lúc đó ở đây một đêm, sáng sớm hôm sau sẽ lên thuyền.”

Lâm Cẩn Dung cười nói: “Ta nghe Tam
ca nói, tới gần bến tàu có Giang thần miếu, ta muốn vào trong đó bái tế một
chút, cầu Giang thần (thần sông) phù
hộ chúng ta lên đường bình an, có được không?”

Lục Giam cũng không để ở trong lòng,
thuận miệng đáp ứng.

Tà dương nhuộm đỏ như máu, một số gần
như muốn rơi vào trong lòng sông, nước sông mênh mang, cỏ lau trong gió đêm qua
lại phập phồng, hai ba tiểu hài tử cởi trần, tay cầm xâu cá hi hi ha ha theo từ
nước đi lên, một con chó nhỏ mập mạp lông đen ưỡn bụng, phe phẩy cái đuôi, chạy
như điên trước bọn họ, khiến mấy con chim quanh đó kinh hãi bay lên, tiếng chó
sủa, tiếng cười của hài tử, tiếng quát mắng của người lớn, vang thành một mảnh.

“Chính là nơi này.” Lục Giam nhìn
cảnh tượng trước mặt, thư thái cười, xoay người đỡ Lâm Cẩn Dung xuống xe ngựa.

Lâm Cẩn Dung ngẩng đầu đánh giá Giang
thần miếu đứng sừng sững ở giữa trời chiều, vẫn giống như trong ấn tượng của
nàng, im lặng trầm mặc, chẳng qua lúc này Giang thần miếu chưa trải qua kiếp
nạn, tuy rằng chỉnh thể đơn giản, chiếm diện tích không lớn, nhưng chung quanh
còn có vẻ chỉnh tề, nhìn qua có vài phần trang nghiêm thần bí.

“Nhị gia, thiếu phu nhân cẩn thận
dưới chân.” Trượng phu Tống Bằng của Hạ Diệp đẩy cửa miếu đang khép vào, hướng
bên trong hô một tiếng: “Có người không? Chủ nhân nhà ta muốn bái tế.”

Lâm Cẩn Dung vội lên tiếng ngăn hắn
lại: “Nói nhỏ chút.” Nàng chết ở nơi này, lại không chết hoàn toàn, được trọng
sinh, trong lòng đối với Giang thần miếu luôn mang theo một ít tâm tư cẩn thận
tôn sùng cùng kính sợ, ngay cả nói chuyện thanh âm hơi lớn, nàng cũng thấy có
chút mạo phạm. Thời điểm có chút tiền, nàng đã muốn tới nơi này bái tế, nhưng
nàng là một nữ tử chưa bao giờ đi xa nhà, đột nhiên đi xa như vậy chỉ để bái tế
Giang thần miếu, dù thế nào cũng đều thấy kỳ quái. May mắn hôm nay cuối cùng đã
có cơ hội.

“Khách nhân là muốn bái tế sao?” Một
người nữ tử tuổi còn trẻ từ cửa hông lặng yên không một tiếng động đi ra. Nàng
mặc một thân vải thô màu xanh nhạt, tóc vấn thành hai búi đơn giản, gò má cao,
mắt nhỏ, toàn thân cao thấp chỉ có một cây trâm bằng đồng long lanh, trên mặt
mang theo vài phần mỏi mệt cùng tang thương, trong thần thái cung kính lại mang
theo vài phần lấy lòng.

Cẩm cô. Lâm Cẩn Dung thiếu chút nữa
gọi tên, tâm tình kích động vạn phần, chung quy vẫn rụt rè gật đầu: “Vâng.”

Cẩm cô nhìn nhìn đám người Trường Thọ
nâng tế phẩm, nói: “Mời khách nhân đi theo ta.”

Lục Giam ngạc nhiên hỏi: “Tại sao lại
là nữ tử quản lý?”

Cẩm cô cười cười, ôn tồn nói: “Khách
nhân có điều không biết. Ta vốn là bé gái mồ côi, không chỗ dung thân, ông từ
hảo tâm thu dưỡng, mới có chỗ an thân. Người đã cao tuổi, bận nhiều việc, lúc
trước vừa bị cảm phong hàn, không dậy nổi nên đành phải ta đến giúp đỡ. Thỉnh
khách nhân đừng ghét bỏ.”

Lục Giam gật gật đầu, cũng không hỏi
gì khác.

Lâm Cẩn Dung trầm mặc đánh giá hoàn
cảnh xung quanh, từng ngóc ngách một, cơ hồ đều chìm trong hồi ức.

Tới trước điện, Cẩm cô nâng đỡ một
lão nhân tầm hơn sáu mươi tuổi đi ra, chỉ điểm bái tế chi lễ. Thấy tế phẩm dày,
lại thỉnh Lục Giam cùng Lâm Cẩn Dung ra phía sau uống trà.

Lục Giam đi đường mỏi mệt, cũng không
muốn uống trà nhạt, đang định nhẹ nhàng xin miễn, chợt nghe Lâm Cẩn Dung nói:
“Vừa vặn mệt mỏi, nghỉ ngơi một chút cho khoan khoái.” Liền thỏa mãn tâm ý của
Lâm Cẩn Dung. Ba bước thành hai đi vào hậu viện, Lâm Cẩn Dung đứng trước cửa một
gian phòng, hai chân phảng phất trở nên trầm trọng, rốt cuộc đứng bất động.

Lục Giam hơi hơi nhíu mày: “A Dung?”

Lâm Cẩn Dung hướng hắn cười nhẹ: “Chớ
để ý ta, ta muốn nhìn xem.” Rồi gọi Cẩm cô: “Vị tỷ tỷ này, có tiện hay không?”

Cẩm cô lắp bắp kinh hãi, nhưng cũng
không không rõ nguyên do, vội đi tới nói: “Xin hỏi tiểu nương tử là muốn làm
cái gì?”

Lâm Cẩn Dung liền gần sát nàng nói:
“Không biết nhà xí ở nơi nào?”

Cẩm cô bỗng nhiên tỉnh ngộ, dẫn nàng
tới một góc: “Thỉnh bên này.”

Lục Giam thấy thế, chỉ cho rằng nàng
muốn tìm ốc xí, liền dẫn những người khác rời đi.

Lâm Cẩn Dung thấy hắn đi, nhẹ nhàng
thở ra, cùng Cẩm cô đông kéo tây xả hỏi han, trước nói về bệnh tật của ông từ,
lại để lại mấy viên thuốc bổ, rồi đến tương lai của Cẩm cô: “Tỷ tỷ vừa gặp đã thấy
là người trung hậu, nhưng chúng ta là nữ tử, còn nên tính toán sau này, tuổi
của tỷ không nhỏ, đã có mưu tính gì chưa? Cứ không thể sống mãi quãng đời cô
độc.”

Nàng bộ dạng thanh tú, ra tay cũng
hào phóng, ngữ khí hòa ái có lễ, vì vậy được Cẩm cô có vài phần hảo cảm mà
thành thật thổ lộ: “Tất nhiên là không muốn, nhưng mệnh chính là như thế. Tiểu
nương tử sinh ra và lớn lên trong phú quý, tất nhiên là không biết, người giống
như ta, chỉ là ngay trong thôn cũng có rất nhiều. So với việc bị bán vào lầu xanh,
hoặc bán làm cơ thiếp của người giàu có, cũng khá hơn nhiều rồi.”

Lâm Cẩn Dung thật cẩn thận nói:
“Không gạt tỷ, ta trước đây đã lập một chí nguyện to lớn, muốn giúp vài người
đạt thành nguyện vọng. Hôm nay đúng dịp gặp gỡ tỷ, cũng là duyên phận, xin hỏi
tỷ tỷ, tỷ có tâm nguyện gì không?”

Chương 316: Chuyện xưa

Trên trời đột nhiên rơi xuống chuyện
tốt như vậy, dù thế nào cũng đều làm cho người ta không dám dễ dàng tin tưởng.

Nghe xong lời nói của Lâm Cẩn Dung,
không chỉ là Cẩm cô, ngay cả đám người Hạ Diệp cùng Đậu Nhi ở một bên cũng lắp
bắp kinh hãi.

Đậu Nhi tất nhiên là chưa bao giờ
từng nghe Lâm Cẩn Dung đề cập qua nửa điểm, lại càng không biết nàng khi nào có
chí nguyện to lớn này, cũng không biết Cẩm cô rốt cuộc vì sao lọt vào mắt xanh
của nàng, vậy mà vừa mở miệng đã thốt ra lời hứa như thế.

Cẩm cô đã gặp qua người từ nam chí
bắc, lòng người dễ thay đổi cũng thấy thật sự không ít. Tuy rằng trên đời người
tốt không ít, nhưng cái bánh lớn vô duyên vô cớ từ trên trời rơi xuống, cũng
cảm thấy có chút kỳ quái, không ổn lắm. Lập tức liền mỉm cười, chỉ nhún nhường:
“Đa tạ ý tốt của tiểu nương tử, tiểu nữ tử chưa làm được điều gì, cũng không
dám nhận phúc đãi, ta chỉ nguyện bình an sống quãng đời còn lại là được rồi.
Nhà tranh ngay tại đằng trước, ta sẽ không bồi người đi vào.” Nói xong lui lại
mấy bước, thần thái có chút bất hòa cùng phòng bị.

Lâm Cẩn Dung nhìn xem rõ ràng, không
khỏi âm thầm cười khổ, đây là dục tốc bất đạt, nàng nói ra quá đột ngột, Cẩm cô
bất quá chỉ là một bé gái mồ côi, tất nhiên là sợ hãi trong đó có âm mưu gì đó.
Đổi lại là chính nàng, chỉ sợ cũng là thập phần cẩn thận. Nhưng nàng cũng không
còn cách nào khác, thời gian cấp bách, không thể hoàn toàn thuyết phục Cẩm cô,
lập tức không dám nhiều lời nữa, chỉ tự đi vào nhà tranh.

Đợi đến khi đi ra, Cẩm cô vẫn còn
thành thành thật thật ở một bên chờ: “Thỉnh tiểu nương tử đi theo ta, đến đằng
trước múc nước rửa tay.”

Lâm Cẩn Dung cũng sẽ không nhắc lại
chuyện vừa rồi, hỏi Cẩm cô chút việc vặt, hỏi từ chỗ Giang thần miếu đến bến
tàu Võ Nghĩa đi bộ bao xa? Lại hỏi bên cạnh thôn có bao nhiêu hộ, thanh niên
trai tráng có nhiều không? Người nghèo khổ giống như Cẩm cô lại có bao nhiêu?

Cẩm cô đối với nàng mặc dù mang theo
vài phần cảnh giác, nhưng cũng không thấy nàng có chỗ nào không thích hợp, huống
chi vừa mới nghe Anh Đào nói Lục Giam vừa đỗ tiến sĩ, đang lên kinh nhậm chức,
lai lịch thân gia tính danh tất cả đều không giấu giếm, nghĩ rằng mình vô tài
vô mạo, không có gì khiến người ham thích, vì vậy liền nhất nhất trả lời.

Lâm Cẩn Dung ghi tạc trong lòng, lại
ở trong sân dạo một vòng, thấy sắc trời dần dần trở nên ảm đạm, liền kêu Anh
Đào đi gọi Lục Giam trở về lữ điếm, quay đầu kéo Cẩm cô ở một bên thấp giọng
nói: “Ta bao năm qua gặp được nhiều chuyện, thấy rằng thiện hữu thiện báo, làm
nhiều việc thiện là rất tốt, muốn kính thần Phật là thật, nhưng càng cảm thấy
giúp người sống mới là điều cần thiết nhất. Nếu tỷ tỷ không tin, có thể hỏi
thăm Lục gia Nhị thiếu phu nhân ở Bình châu là người như thế nào. Là thật sự
muốn giúp tỷ tỷ một phen, nếu tỷ tỷ có nhu cầu... Thí dụ như nói người trong
sạch, thiếu đồ cưới gì đó, thì cứ sai người mang thư tới lữ điếm cạnh bến tàu
Võ Nghĩa là được.” Vừa nói, vừa đưa túi tiền đã chuẩn bị sẵn.

Cẩm cô chỉ cảm thấy người trước mặt
này thật sự là vạn phần quỷ dị, giống như có rất nhiều nan ngôn chi ẩn, nhưng
rõ ràng không phải người xấu, cũng không phải người không bình thường. Liền âm
thầm đoán, chẳng lẽ là làm việc đuối lý gì đó, muốn cầu giải thoát sao? Vì vậy
cũng không dám thu nhận tiền của nàng, chỉ thấm thía nói: “Tiểu nương tử nếu có
tâm muốn kính thần Phật, biện pháp còn nhiều mà, vốn không cần phải như thế.”

Lâm Cẩn Dung xem thần sắc của nàng,
trong lòng biết nàng đã nghĩ sai lệch, đành phải nói: “Ta đã nói đến mức này,
nếu tỷ tỷ còn không chịu thu nhận, ta cũng không muốn miễn cưỡng, thỉnh tỷ tỷ
cầm số tiền này, thay ta ngày ngày ở trước mặt thần phật trong Giang thần miếu
thắp hương hoa trái.”

Cẩm cô lúc này mới nói: “Nếu tiểu
nương tử đã tin ta, tất nhiên nghĩa bất dung từ.”

Lâm Cẩn Dung vội đáp: “Tin tưởng. Bên
trong có ba mươi quan tiền, trong đó mười quan coi như là phí tỷ tỷ đã vất vả,
không cần phải cho ông từ biết.”

“Tôn thờ Giang thần vốn là việc nên
làm, ta không cần...” Cẩm cô còn muốn chối từ, Lâm Cẩn Dung đã bỏ tay ra, liền
thầm nghĩ, nếu Lâm Cẩn Dung có thành tâm như vậy, nàng sẽ thay Lâm Cẩn Dung
cung phụng Giang thần là được rồi, vì thế cũng không hề đuổi theo nhún nhường.

Lâm Cẩn Dung đi tới cạnh Lục Giam đã
sớm chờ ở một bên, thấp giọng nói: “Đi thôi.”

Lục Giam hơi hơi nhíu mày nhìn về
phía nàng, thật sự không rõ nàng rốt cuộc đang làm những gì. Lại thấy giờ phút
này không phải thời điểm truy cứu, vì thế không hỏi nhiều.

Lúc đó mây bay đầy trời, gió sông
lành lạnh, Lâm Cẩn Dung chỉ đằng trước, nói: “Mẫn Hành, cảnh sắc bên kia khá
đẹp, ta muốn qua đó ngắm một chút, chàng có vội không?”

Lục Giam vốn đã nghĩ muốn nàng giải
sầu, lập tức nhân tiện nói: “Đi đi.”

Một bước, hai bước, ba bước, mỗi một
bước đều giống như tiếng tim đập, Lâm Cẩn Dung hơi nhếch môi, dọc theo tử lộ ở
kiếp trước, chậm rãi đi đến một tảng đá đen sì bên bờ sông, đứng lại, đưa tay
xoa tảng đá kia, thấp giọng nói: “Hình dạng tảng đá này thật hay, giống như
trâu đang nằm ngủ vậy.”

Mọi người vây quanh dạo qua một vòng,
đều khen: “Xác thực như thế, Nhị thiếu phu nhân ánh mắt thật độc đáo. Ta phải
nhìn một lúc mới nhận ra a.”

Tảng đá này, nàng đã nhìn qua vô số
lần, còn thường ngồi trên đó, đương nhiên đã sớm nghiên cứu hình dạng nó giống
cái gì. Huống chi, lúc trước Lệ Chi chính là chết ở chỗ này. Lâm Cẩn Dung cười
gượng một tiếng, thu hồi tay. Trên tảng đá còn mang theo ấm áp do ban ngày phơi
nắng để lại, tay vừa đặt lên đó rất nhanh đổ một tầng mồ hôi, lưu lại dấu tay
ẩm ướt.

Nhìn dấu tay ấm ướt kia, tình hình Lệ
Chi túa máu bắn tung tóe lại xuất hiện ở trước mắt Lâm Cẩn Dung, nàng tự nhiên
hơi run run, chống lại ánh mắt tò mò tìm tòi nghiên cứu của Lục Giam, nàng lại
không thể bảo trì bộ dạng vân đạm phong khinh, đơn giản bước nhanh vây quanh
tảng đá kia một vòng, cao giọng nói: “Phía trước cách đó không xa chính là con
sông a, ta đi qua nhìn xem.”

Không đợi Lục Giam đồng ý hay phản
ứng lại, nàng đã bước nhanh về phía trước. Cỏ lau cao đến đầu người, bị gió
thổi phập phồng lay động, nước sông nặng nề qua lại đánh sâu vào bãi bùn, làm
xuất hiện một đống bọt bẩn, một con cua nhỏ giơ hai cái càng chạy nhanh trên
bãi bùn, lưu lại dấu vết loạn thất bát tao, rất nhanh lại bị nước sông cọ rửa
không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Lâm Cẩn Dung đứng ở trên bãi bùn, mở
to hai mắt nhìn nước sông mênh mông trước mặt, tùy ý để nước sông làm ướt đôi
hài. Năm ấy, nàng rơi vào đường cùng, từ chỗ này nhảy xuống sông, rõ ràng là
không cam lòng, rõ ràng là oán hận, lại giống như sự cứu rỗi.

Lâm Cẩn Dung đột nhiên lệ nóng doanh
tròng. Cảm giác từng bước một đi tới tử vong, cái lạnh từ lòng bàn chân truyền
đến thân trên, lại từ da thịt thấu vào trong lòng, bi phẫn, tuyệt vọng, bất
lực, đã xa cách nhiều năm như vậy, lại như thủy triều đánh úp vào người nàng,
nàng gắt gao thu vạt áo, chỉ cảm thấy không thở nổi.

“A Dung, nàng làm sao vậy?” Lục Giam
vốn là sợ nàng ham chơi gặp chuyện không may, bước nhanh đuổi theo, khi đến
gần, mới thấy rõ ràng bộ dáng khác thường của nàng, không khỏi vừa khẩn trương,
lại lo lắng, kẻ không tin Phật đạo như hắn, cũng rất sợ nàng va chạm phải cái
gì đó.

Lâm Cẩn Dung đứng trong bóng hoàng
hôn, trầm tĩnh nhìn mặt sông, một nửa gương mặt của nàng được ánh chiều tà
chiếu sáng lên, một nửa khác thì bị che giấu. Trong mắt nàng chứa lệ, vẻ mặt bi
thương. Nghe thấy tiếng hắn, nàng quay đầu nhìn hắn, ánh mắt đen tối khó hiểu.

Không cần nàng nói gì, không cần nàng
làm gì, Lục Giam dĩ nhiên cảm nhận được lòng của nàng, hắn cảm thấy thực sợ
hãi, không được tự nhiên, lại thập phần lo lắng, hắn bước lên phía trước chặt
chẽ đỡ lấy đầu vai nàng: “Nàng rốt cuộc làm sao vậy? Vì sao khóc? Nói mau cho
ta nghe.”

“Mẫn Hành, ta nhìn tình cảnh này, đột
nhiên nhớ tới một chuyện xưa, thập phần đồng tình với nữ tử bên trong câu
chuyện đó, không khỏi cảm thán.” Lâm Cẩn Dung mở to mắt nhìn hắn, hai giọt nước
mắt lăn xuống, lấp lánh trong ánh chiều tà, trong trẻo nhưng lạnh lùng đau
thương.

“Chuyện xưa gì mà đáng để nàng như
vậy? Chuyện xưa, tám chín phần mười là bịa ra thôi, hoặc là kể nghe rợn cả
người, hoặc là lấy nước mắt của người ta. Cái dạng này, làm ta sợ nhảy dựng,
không biết nàng bị làm sao.” Lục Giam cau mày thay nàng lau lệ: “Được rồi, khóc
cái gì chứ. Đừng khóc.”

Lâm Cẩn Dung gắt gao nắm lấy tay hắn,
giống như nổi điên đem chuyện xưa đã chôn giấu ở chỗ sâu trong tâm linh nàng,
đã dần trở nên hoang phế mọc đầy cỏ dại, hiện tại lại thốt nhiên ập đến kể cho
cho hắn nghe: “Chuyện xưa này là thật, không phải bịa. Kể về một nữ tử, lập gia
đình sinh con, vốn tưởng rằng sẽ hạnh phúc sống quãng đời còn lại, lại vì lòng
người hiểm ác, bị người khác hãm hại, trước mất đi sự tín nhiệm cùng niềm vui
của trượng phu, lại mất đi tính mạng của nhi tử thân thương. Nghĩ đến sẽ cô
tịch cả đời, lại đột nhiên gặp phải phỉ loạn, phu gia cả nhà già trẻ lớn bé bỏ
mặc một mình nàng chẳng quan tâm, chỉ có một hạ nhân trung thành giúp đỡ nàng
trốn đi, nàng lại bị bó chân, chân nhỏ khó chạy trốn… rất đáng thương.”

Lục Giam nhíu mày nói: “Sao lại có
người như vậy? Không thể rõ ràng chứng minh quỷ kế của người khác cũng đành
thôi, tại sao lại vô tình vô nghĩa đối đãi với một nữ tử như thế?”

Một trận gió thổi qua, thổi trúng hai
mắt đẫm lệ mơ hồ của Lâm Cẩn Dung, thủy triều qua lại cọ rửa, rất nhanh đem
chân váy cùng hài của Lục Giam toàn bộ ướt sũng, nàng vẫn mang theo cười nhìn
thẳng ánh mắt hắn nói: “Sự tình đến mức đó, nữ tử vốn tưởng rằng cửu tử nhất
sinh, ai ngờ lại nghe được trượng phu của nàng gọi nàng. Trượng phu của nàng
dẫn nàng chạy nạn, chạy trốn tới bờ sông, đem nàng an trí ở một chỗ, để lại
tiền tài, cũng nhờ người chăm sóc, nói rõ đi trước tìm phụ mẫu, rất nhanh sẽ
trở lại tiếp nàng cùng nhau ngồi thuyền rời đi, nữ tử vẫn chờ, vẫn chờ, đợi mấy
ngày mấy đêm, người chạy nạn đến rồi đi, thủy chung vẫn không thấy trượng phu
của nàng. Lúc này, người đến chỉ có một bàng chi thân tộc, nói trượng phu của
nàng đã mang theo phụ mẫu hướng một con đường khác, từ bỏ nàng.” Nàng dừng một
chút, thấp giọng nói: “Chàng thấy nàng nên tin ai đây? Trượng phu của nàng thật
là lừa gạt từ bỏ nàng sao?”

Nàng hôm nay thật sự cổ quái, Lục
Giam trong lòng bất an, kinh nghi bất định, lại vẫn nhẫn nại nói: “Nàng đương
nhiên nên tin trượng phu của nàng. Nếu trượng phu của nàng quả thực muốn lừa
gạt vứt bỏ nàng, chỉ cần không để ý tới sinh tử của nàng là đủ rồi, cần gì làm
điều thừa, dẫn nàng đi xa như vậy, lại nhờ người chăm sóc, trả thù lao? Thân
tộc này không phải nhìn lầm thì đúng là không có ý tốt.”

“Ta cũng nghĩ như vậy. Bọn họ trong lúc đó thật sự có quá nhiều hiểu lầm
cùng thương tổn, nhưng hoàn toàn không phải người xấu hay kẻ ác.” Lâm Cẩn Dung
chậm rãi nói: “Nữ tử kia cũng không tin, lựa chọn tiếp tục ở lại nơi đó chờ
trượng phu của nàng. Nhưng cuối cùng nàng đợi không nổi, loạn phỉ tràn đến nơi
đó, giết chết hạ nhân trung thành của nàng, còn nàng thì nhảy sông tự tử.” Nàng
nhẹ nhàng hít một hơi, chỉ vào mặt sông nói: “Không biết tại sao, ta vừa đi đến
nơi này, đột nhiên nhớ tới câu chuyện xưa đó, liền cảm thấy nữ tử này rất đáng
thương. Nhịn không được mà cảm khái rơi lệ. Chàng nói trượng phu của nàng nếu
không phải muốn vứt bỏ nàng mặc kệ nàng, vậy rốt cuộc chạy đi đâu đây?”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.