Thế hôn - Chương 167 + 168
Chương 167: Chân thật
Lục Thiện đang đầu váng mắt hoa được gã sai vặt nâng dậy, còn chưa kịp đứng
vững, chỉ nhắm mắt lại không ngừng rơi lệ nức nở, gã sai vặt không còn cách
nào, đành phải tùy ý để hắn dựa vào trên người mình, khó xử nhìn Lục lão ông.
Lục lão ông cũng không để ý tới, chỉ kêu Lục Giam cùng Lâm Cẩn Dung nhanh
trở về: “Canh giờ không còn sớm, tổ mẫu các con còn đang đợi, nàng thân mình
không tốt, chớ để nàng chờ lâu.”
Lục Giam cùng Lâm Cẩn Dung liền lui ra ngoài.
Cửa được chậm rãi đóng lại, Lục lão ông thu hồi ánh mắt, ngồi trở lại ghế,
mệnh lệnh gã sai vặt: “Giúp Lục thiếu gia thu thập sạch sẽ, ở phòng cách vách
trải đệm giường, an trí chỗ cho Lục thiếu gia ngủ.” Lại an bài hai ma ma gác
đêm, mới đứng dậy đi đến trước bàn học ngồi xuống, cẩn thận nhớ lại nhất cử
nhất động cùng biểu tình ánh mắt của Lâm Cẩn Dung vừa rồi.
Đó là một nữ nhân tâm địa cứng rắn. Hắn đánh Lục Thiện, tuy cũng không dùng
quá nhiều sức lực, nhưng nhìn thấy cũng đủ dọa người. Nếu là nữ tử bình thường,
đã sớm bị sợ hãi, cho dù là Lục Giam, tuy rằng biết lúc này không thể nhúng tay
vào, nhưng cũng là cực độ không đành lòng.
Chỉ có Lâm Cẩn Dung, lông mi đều không hề nâng lên, bình tĩnh vô ba.
Nhưng đây cũng là nữ nhân không giả bộ. Nếu là các nhi tức tôn tức khác của
hắn hay là Lục Vân lúc này, vô luận trong lòng nghĩ như thế nào, đều nhất định
sẽ vội vàng giúp Lục Thiện cầu tình, tỏ vẻ mình tâm địa thiện lương. Ngay cả là
Lâm Ngọc Trân, cũng sẽ không thể không làm vậy. Nàng bình tĩnh trả lời, đến
cuối cùng mới mở miệng cầu tình, cũng chỉ là một câu rất đúng mực, không làm ra
vẻ khóc lóc gạt lệ, cực kỳ bi thương, còn mang theo vài phần vô sách giống như
bị hắn ép buộc vậy.
Bằng không, chính là nàng rất bình tĩnh sáng suốt, biết tình huống của Lục
Thiện, hiểu được không thể thay Lục Thiện cầu tình. Lục Thiện, nói trắng ra là
bị Đồ thị làm hỏng. Con cháu Lục gia ngày bé phần lớn thân thể đều có chút hư
nhược, dễ dàng chết non. Đồ thị trước mất đi Lục Giam, lại mất đi thứ tử, chỉ
còn có độc đinh này, đương nhiên vô cùng nâng niu chiều chuộng. Lục Thiện ngày
bé bất quá chỉ bị bệnh thông thường, nhưng đã khiến Đồ thị quá sợ hãi. Từ sau
lần đó, liền thường xuyên bồi bổ, không cho phép xuất môn sợ bị trúng gió,
không được làm như thế này, không được làm như thế kia, hài tử kia bắt đầu
kiêng ăn, càng lớn càng yếu ớt, càng yếu ớt Đồ thị lại càng ấp ủ, mà như thế
hắn lại càng quái gở gầy yếu.
Hắn lúc trước cũng chỉ cho là hài tử thân mình không tốt, thông cảm tâm
tình của Tam tử cùng Tam nhi tức, [mắt nhắm mắt mở], tận lực thuận theo, nghĩ
rằng lớn lên sẽ khỏe mạnh hơn. Ngày thường thấy Lục Thiện tuy rằng gầy yếu ít
lời, nhưng lúc cùng Lục Luân ở chung một chỗ cũng miễn cưỡng xem như bình thường,
càng không để ở trong lòng, nếu không có Đồ thị đại náo lần này, Lâm Cẩn Dung
và Lục Giam đưa ra đề nghị kia, hôm nay lại chính mắt nhìn thấy, hắn căn bản
không nghĩ tới tình trạng lại nghiêm trọng tới mức này.
Nếu hắn không quản, Tam phòng sẽ không còn người nối nghiệp, không những
vậy, Đại phòng cùng Tam phòng chắc chắn sẽ giống như nước với lửa. Liên lụy
không chỉ là Lục Giam, mà là toàn bộ gia tộc. Nhưng chính là, hắn muốn quản,
hắn nghĩ hắn có thể quản tốt, nhưng chân chính có thể làm được hay không đây?
Trong lòng hắn không nắm chắc. Hắn sống đến từng tuổi này, trải qua rất nhiều
chuyện, càng cảm nhận sâu sắc có rất nhiều thứ căn bản không thuận theo tưởng
tượng của mình, thật sự bất lực.
Lục lão ông nhẹ nhàng gõ gõ bàn, thở dài một hơi. Thôi, may mà phát hiện
sớm, còn kịp cứu, mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, dù sao cũng phải hết sức
mới được. Lâm Cẩn Dung, mặc dù thông minh, nhưng cũng quá mức lãnh đạm, tâm còn
chưa hoàn toàn đặt vào Lục gia, như vậy không được, phải tiếp tục thử xem.
Trong rừng trúc bên ngoài Tập Hiền các một mảnh hôn ám, gió thổi qua rừng
trúc, tiếng vang xào xạc. Lục Giam nhìn làn váy Lâm Cẩn Dung bị gió đêm thổi
tung bay, bộ pháp trầm ổn, biểu tình im lặng, nỗi lòng lại phức tạp vô cùng.
Hắn từ trước đến nay rất mẫn cảm, há có thể không hiểu Lục Thiện gầm rú tức
giận mắng gã sai vặt là làm cho ai xem? Rõ ràng chính là oán hận hắn cùng Lâm
Cẩn Dung, dù là như thế, thủy chung đó vẫn là bào đệ của hắn, thành ra bộ dạng
này, hắn cũng vẫn nhịn không được đau lòng khó chịu. Mà Lâm Cẩn Dung vừa gả vào
đã gặp mấy chuyện như vậy, trong lòng sao có thể không có chút oán hận? Hắn cúi
đầu thở dài: “A Dung.”
“Ân.” Lâm Cẩn Dung còn nhớ cặp mắt Lục lão ông tinh quang thoáng hiện,
giống như hiểu rõ hết thảy, cảm giác áp bức rất mạnh mẽ. Nàng thấy Lục lão thái
gia trước mặt nàng đánh Lục Thiện, thứ nhất là vì Lục Thiện quả nhiên đáng
đánh, thứ hai là cố ý đánh cho nàng xem. Không để ý tới lời Lục Giam muốn nói,
chỉ chuyên tâm hỏi nàng việc nhà, chính là muốn chờ nàng chủ động mở miệng thay
Lục Thiện cầu tình.
Hắn có thể dùng một loại phương thức tương đối ôn hòa để xử lý, nhưng lại
dùng phương thức kịch liệt như vậy, mục đích chính là khiến nàng muốn tránh
cũng không tránh được, đem nàng nhanh chóng kéo vào chuyện này.
Một bàn tay vươn tới cầm tay nàng, có chút lạnh lẽo, cũng rất hữu lực. Lục
Giam thấp giọng nói: “A Dung, sự kiện lúc trước, trong nhà nhiều người nhiều
miệng, khó mà giữ kín. Nàng chớ lo lắng, chỉ cần bản thân đoan chính, sẽ có một
ngày người bên ngoài biết chỗ tốt của nàng. Ngày sau, Lục Thiện được lợi, hắn
sẽ cảm tạ nàng.”
Hắn nói về chuyện lúc trước, đơn giản chính là việc Đồ thị hô tên nàng chửi
mắng. Đây chỉ là lời đồn đại, mắng hay không mắng đều không sao cả, thật sự
mắng chửi, nàng cũng không có khả năng chạy tới tận cửa cùng Đồ thị đối chất,
chẳng lẽ hỏi Đồ thị, ngươi vì sao lại mắng ta? Nếu không phải, vậy càng không
cần để ở trong lòng. Lâm Cẩn Dung thản nhiên nói: “Ta không lo lắng, lúc trước
đã nói với chàng rồi, không biết thật giả, không cần để ở trong lòng. Về phần Lục
Thiện, ta cái gì cũng chưa làm. Là chàng tìm lão thái gia, lão thái gia mới ra
mặt quản chuyện này. Tương lai nếu được việc, muốn cảm tạ, cũng nên cảm tạ
chàng mới đúng.” Lục Giam trầm mặc một lát, nắm tay nàng chặt thêm vài phần.
Gió thổi mạnh hơn, hắn nhích lại gần bên người nàng, thay nàng chắn hơn phân
nửa gió lạnh.
Lục lão phu nhân thấy hai người, cúi đầu thở dài, bảo Lâm Cẩn Dung ngồi bên
cạnh bà, cũng chưa nói gì, chỉ ra lệnh Sa ma ma tới: “Ngày mai ta muốn ăn thịt
dê non, bảo phòng bếp làm.”
Đây là bà đang trấn an mình sao. Nàng bị mắng chửi một chút, lại được đền
bù một ít thịt dê non. Lâm Cẩn Dung có chút buồn cười, nhưng cũng nhận nhân
tình của Lục lão phu nhân.
Chỉ ngồi chốc lát, Lục lão phu nhân đi nghỉ, hai người đến sân viện của Lâm
Ngọc Trân.
Lâm Ngọc Trân như cũ không vui, vẫn tức giận đau lòng. Tùy ý hỏi vài câu về
tình huống của Lâm gia xong, liền giữ Lục Giam lại nói chuyện.
Lục Vân như cũ săn sóc ôn nhu, biết thức thời, kéo Lâm Cẩn Dung đến một bên
lặng lẽ nói: “Làm nhi tức nhà người luôn phải chịu chút ủy khuất. Đặc biệt ở
nhà chúng ta, Tứ tỷ trăm ngàn lần cũng đừng tức giận với Nhị ca.”
Đứng nói chuyện vĩnh viễn không thấy thắt lưng đau, không trải qua sẽ không
biết tư vị trong đó. Nhưng nàng không còn là nữ tử lúc trước bị người khác hiểu
lầm, bị người khác sau lưng nhục mạ, chỉ biết trốn vào một chỗ khóc lóc, trốn
vào một chỗ tự ủy khuất nữa. Dĩ nhiên thiên sơn vạn thủy, nếu không nghĩ thông
suốt thì tự mình sẽ khó xử bản thân. Lâm Cẩn Dung ngọt ngào cười: “Cám ơn A Vân
quan tâm, ta đã thông suốt, cũng sẽ không tức giận với Nhị ca muội.”
Lục Vân mỉm cười: “Ta đây an tâm.” Lập tức nhỏ giọng nói: “Ta nói với tỷ,
Tam thẩm nương ban đầu không phải không đồng ý Lục đệ đi theo tổ phụ đọc sách,
chính là sau đó thấy Lục đệ như vậy liền nhịn không được đau lòng tức giận, rồi
nghe nói tổ phụ không cho nàng đến thăm Lục đệ mới nổi cơn điên. Bên trong có
người đứng giữa xúi giục hay không thì ta cũng không rõ. Nhưng Tam thẩm nương
cùng Lục đệ thật là quá hồ đồ, không biết tốt xấu. Đây chính là chuyện tốt a.”
Nói tới đây, mang theo vài phần e ngại: “Ta không muốn nói xấu người khác với
tỷ, chỉ sợ tỷ sẽ nghĩ khác về ta. Nhưng tỷ là thân biểu tỷ của ta, lại là tẩu
tử, ta không nói với tỷ, chính là ta không đúng. Những lời này, chúng ta nói
cho nhau nghe liền quăng sang một bên, tỷ đừng nhắc tới với ai khác, đặc biệt
là Nhị ca, sợ hắn sẽ hiểu lầm.”
“Đã biết.” Từ trước Lục Vân hay dùng loại ngữ khí này, phương thức này để
nhắc nhở nàng vô số lần, chỉ điểm nàng vô số lần. Nàng quả nhiên không nói với
người bên ngoài, chỉ ghi tạc trong lòng, nhưng khi chỉ có một mình lại liên tục
hồi tưởng, liên tục tra tấn chính mình.
Cách vách Lâm Ngọc Trân đột nhiên đề cao thanh âm nói: “Nhị lang, con hẳn
nên cảm tạ ta đã cưới một nhi tức tốt cho con. Nếu là ta, có ý tốt lại bị coi
như lòng lang dạ thú, ta không thể nhẫn nhịn nổi.”
Lục Vân đau đầu nói: “Nương a, sao còn nói những điều này? Tỷ cứ ngồi đây,
ta đi qua khuyên nhủ.” Nói xong vội vàng đi qua, nói mấy câu, thanh âm của Lâm
Ngọc Trân liền thấp xuống.
Lâm Cẩn Dung im lặng ngồi, thẳng đến khi Lục Giam tiến vào nói: “Đi thôi.”
Lâm Cẩn Dung căn bản không cần nhìn hắn có biểu tình gì, không cần nghĩ vẫn
sẽ là một bộ mặt không chút thay đổi. Hắn không cùng nàng nói chuyện, nàng tất
nhiên sẽ không cùng hắn nói chuyện.
Quế ma ma về phòng trước, đã sớm nghe kể lại sự tình, đúng là thời điểm
đang cảm thấy bất ổn thì thấy hai người trầm mặc một trước một sau bước vào,
liền vội vàng tiến lên đón, một bên cùng Lệ Chi nháy mắt, một bên ân cần hỏi
thăm: “Nhị gia, Nhị thiếu phu nhân có muốn ăn khuya không?”
Lâm Cẩn Dung đặt ngoại bào của Lục Giam cởi ra đặt lên giá: “Ta không cần,
hỏi Nhị gia có muốn ăn hay không?”
Lục Giam ngồi trên tháp được Đậu Nhi hầu hạ thay hài, thấp giọng nói:
“Không ăn, đưa nước ấm lên, ta cùng thiếu phu nhân đều mệt mỏi, muốn sớm nghỉ
ngơi.”
Vì thế mọi người đều nín thở tĩnh khí đưa nước lên, hầu hạ hai người rửa
mặt xong, thật cẩn thận đóng cửa lui ra ngoài.
Lâm Cẩn Dung gắt gao nhốt mình ủ trong chăn, khép hờ mắt, chỉ chờ Lục Giam
thổi đèn rồi đi ngủ. Đợi một lúc, thấy hắn chậm chạp chưa tắt đèn, đành nhắc
nhở: “Trong lòng không thoải mái sao?” Nàng đã mặc kệ, hắn vẫn khó xử sao?
Một bàn tay luồn vào trong chăn, nhẹ nhàng cầm tay nàng, Lục Giam nghiêng
mặt đối diện với nàng, đôi mắt đen láy sâu kín: “A Dung.”
“Ân?” Lâm Cẩn Dung im lặng tùy ý để hắn nắm tay, nhìn hắn xốc chăn của nàng
lên nằm xuống ngay bên cạnh. Hai người đối mặt, hai mắt nhìn nhau.
Xinh đẹp như hoa, im lặng thuận theo, ôn hòa rộng lượng, chưa từng có một
câu chỉ trích, không hề biểu lộ ra một chút ít ủy khuất, hoàn mỹ đến mức không
thật. Nhưng hắn vẫn còn nhớ nữ hài tử mặc xiêm y vải thô, ngồi xổm ở bờ sông
tươi cười thoải mái tùy ý, cố ý bày mưu để hắn rơi xuống sông, lúc đó hai mắt
nàng lóe lục quang, sinh cơ bừng bừng. Lục Giam vươn tay, nhẹ nhàng nâng cằm
Lâm Cẩn Dung, nhìn chằm chằm ánh mắt nàng, chậm rãi cúi đầu xuống, trong nháy
mắt khi hắn sắp chạm vào đôi môi của nàng, Lâm Cẩn Dung nhanh chóng nhắm hai
mắt lại, như vậy hắn không thể nhìn rõ ánh mắt của nàng thế nào được nữa.
Chương 168: Vô lý
Mặc dù biết nàng chưa từng nhìn hắn, Lục Giam vẫn không dám nhìn gương mặt
của Lâm Cẩn Dung, hắn cố hết sức khiến thanh âm của chính mình có vẻ tự nhiên
bình tĩnh: “Ta, muốn nhìn nàng.”
Yên tĩnh một mảnh.
Chỉ nghe thấy tiếng hít thở của Lâm Cẩn Dung đột nhiên trở nên dồn dập Lục
Giam có chút quẫn bách nhìn qua, nàng đã mở mắt, vẻ mặt đỏ bừng, trong thanh âm
rõ ràng mang theo nôn nóng bất an cùng đông cứng: “Ta không muốn.”
“Sau khi thành thân, đây là lần đầu tiên nàng nói không với ta. Nàng nói
không! Vậy thì không vậy.” Nàng rốt cuộc là thẹn thùng đi, Lục Giam nhẹ nhàng
nhẹ nhàng thở ra! Mang theo ý cười đứng dậy thổi tắt đèn, lại nằm trở lại bên
cạnh người nàng, kiên nhẫn chờ hơi thở nàng bình tĩnh trở lại, mới dựa gần nhỏ
giọng hỏi: “Còn tức giận sao?”
Lâm Cẩn Dung không trả lời.
Trên người nàng tản mát ra mùi hương ngọt ngào ấm áp, hấp dẫn vô cùng, Lục
Giam nhịn không được cúi đầu nhẹ nhàng cắn lên vành tai nàng một ngụm. Toàn
thân nàng lập tức cứng ngắc, hắn đột nhiên rất muốn biết, nếu hắn lại dùng một
chút sức lực, nàng có thể kêu ra tiếng hay không? Nàng im lặng một cách quá
đáng, cho dù là thời điểm hiểu rõ nhất, nàng cũng vẫn yên tĩnh không tiếng
động. Vì thế hắn thử thăm dò tăng thêm khí lực, nàng trước sau như một không
kêu lên, nhưng hung hăng đẩy đầu hắn một cái: “Chàng cầm tinh con chó sao?”
Hắn đột nhiên rất muốn cười, vì thế lệch qua trên giường cười ha hả. Trong
lòng ứ đọng hờn dỗi bỗng chốc tan biến, thần thanh khí sảng. Hắn rốt cục đã tìm
được điểm mẫn cảm của nàng rồi.
Lâm Cẩn Dung sợ run một lát, chậm rãi hất tóc, xoay người sang đối mặt với
vách tường, dùng sức đập tường vài cái.
Lục Giam nở nụ cười trong chốc lát, thấy nàng đưa lưng về phía hắn, im lặng
co người thành một gò nhỏ, liền vươn tay qua ôm nàng, đem nàng xoay người lại
nhẹ nhàng hôn lên cổ nàng: “Đừng tức giận. Ngày mai theo ta đến Thính Tuyết
các, ta sẽ tìm hai quyển sách cho nàng đọc. Tổ phụ có giấu rất nhiều quyển sách
thú vị.”
Vạn lại câu tĩnh, trăng sáng nhô lên cao.
Lục Giam nghiêng người nằm hướng ra phía ngoài, ánh mắt nhìn ra ánh trăng
bên ngoài cửa sổ, động cũng không muốn động. Phía sau bình phong truyền ra
tiếng nước róc rách nho nhỏ, là Lâm Cẩn Dung đang tắm rửa. Nàng đã ở đó thật
lâu, hắn tính ra, ít nhất cũng mất thời gian uống một chén trà nhỏ, vậy mà vẫn
còn chưa xong.
“A Dung!” Hắn thình lình cảm thấy phiền chán, nhịn không được gọi nàng.
“Ân?” Tiếng nước thoáng dừng lại, thanh âm như cũ không ôn nhu không tức
giận: “Chàng muốn uống nước sao? Ấm nước đặt trên kỉ trà ngay tại bên giường.”
“Ta không uống.” Hắn khống chế không được có vài phần phẫn hận, nói không
nên lời là vì sao, chỉ cảm thấy phẫn hận cùng tức giận.
Phía sau bình phong im lặng trong chốc lát, Lâm Cẩn Dung đi ra, bộ pháp
không nhanh không chậm, ngữ khí bình thản: “Vậy chàng làm sao vậy?”
Dưới ánh nến nhảy nhót, hai hàng lông mi cong dài của nàng còn đọng giọt
nước, hơi hơi hướng lên trên, biểu tình im lặng bình thản.
Đối với khuôn mặt cùng thanh âm như vậy, hắn chính là đang cố tình gây sự.
Lục Giam cúi đầu thở dài: “Không có gì, vì sao nàng tắm rửa lâu thế?”
Lâm Cẩn Dung lông mi dài rủ xuống, lộ ra một nụ cười thản nhiên: “Chàng cho
là ai đều giống chàng sao?”
Nghe thấy câu này Lục Giam lại tự đáy lòng trào lên cao hứng, dịch vào bên
trong, nhường cho nàng chỗ hắn vừa ủ ấm, thực cảm thấy hứng thú hỏi: “Ta thì
làm sao?”
Nàng không trả lời mà là đưa lưng về phía hắn nằm xuống, nhẹ nhàng ách xì
một cái: “Mệt mỏi, ngủ đi.”
Lục Giam im lặng một lát, nói: “A Dung, chúng ta trò chuyện được không?”
“Được.”
“A Dung, nàng còn hận ta sao?”
“... Không hận. Chàng là phu quân của ta.”
“A Dung… Nàng, có muốn ta ở nhà lâu thêm vài ngày không?”
“Tổ phụ mẫu cùng cô cô đều sẽ thất vọng, Tam thẩm nương cũng sẽ thêm tức
giận.”
“... Ta sẽ thường xuyên về nhà.”
“... Học hành quan trọng, đừng khiến tiên sinh thất vọng, chờ đến khi chàng
có chức vị được giữ lại kinh thành thì dẫn ta đến đó.”
“... Được.”
Lục Giam mở to mắt, thật lâu sau mới đi ngủ.
Tới canh năm, Lâm Cẩn Dung đúng giờ mở mắt ra, đập vào mắt chính là ánh mắt
đen láy sâu kín của Lục Giam, hắn hướng nàng mỉm cười: “Tỉnh?”
Nàng cũng hướng hắn cười: “Tỉnh rồi.”
“Buổi sáng đến Thính Tuyết các hay là buổi chiều?”
“Buổi chiều. Buổi sáng ta muốn phụng bồi cô cô. Chàng muốn ăn cái gì, ta
mang qua.”
“Nàng cầm trà và trà cụ qua đó pha trà cho ta uống đi?”
“Được.”
“Nàng mặc đồ màu hồng rất đẹp.”
“Nga.”
“Nàng có hay cài hoa mẫu đơn không?”
“Không có.”
“Năm nay mùa xuân nàng có thể thử, rất hợp với trang phục sắc hồng, nhất
định sẽ rất xinh đẹp. Trong nhà có trồng, chính là tối hôm qua ta nhìn thấy một
gốc cây kia.”
“Được.”
“...”
“...”
“Chải đầu đi.”
“Được.”
Lục Giam nhìn Lâm Cẩn Dung trong gương, động tác nàng chải đầu cho hắn càng
ngày càng thành thạo, càng lúc càng nhanh, bất quá chỉ vài ngày, nàng đã biết
rõ tâm ý cùng sở thích của hắn, lấy quần áo, hài tương xứng với cây trâm tiểu
quan, hết thảy đều là thứ hắn ưa thích. Lâm Ngọc Trân nói đúng, nàng là hiền
tức, hắn không nên hoài nghi.
Cửa viện thình lình bị người bên ngoài đẩy mạnh vài cái. Trong nắng sớm,
thanh âm loảng xoảng khiến người ta nghe thấy có vài phần hết hồn.
“Sao lại thế này?” Lâm Cẩn Dung vội vàng đem một cây mộc trâm thay Lục Giam
cài lên, đứng dậy mở cửa nhìn ra bên ngoài, điều này thật đúng là hiếm lạ, sáng
tinh mơ còn có người chạy tới đập cửa, nàng chưa từng gặp phải.
Lục Giam nhanh chóng đứng dậy, đi đến cạnh cửa, đem tóc dài của Lâm Cẩn
Dung bị gió thổi rối tung đặt vào tay nàng: “Trước vấn tóc, mặc quần áo rồi nói
sau. Ta đi nhìn xem.”
Ma ma trông cửa đã chạy vội tiến lên đi mở cửa. Cửa mở ra, Lục Tam lão gia
gắt gao ôm Đồ thị đang liều mạng giãy giụa, khóc lóc không thở nổi, mặt cười gượng nói: “Đi nhầm, đi
nhầm thôi, đóng cửa lại, đóng cửa lại đi.”
Lục Giam khẽ đẩy Lâm Cẩn Dung một cái.
Lâm Cẩn Dung loan loan khóe môi, thập phần nghe lời xoay người đi trang
điểm! Lại tinh tế chọn quần áo sắc thái tiên diễm mặc vào, chọn cây trâm dây
kết lưu ly tinh xảo đến cực hạn đeo lên.
Thanh âm xót thương của Đồ thị đứt quãng truyền vào: “Nhị lang, con cứ coi
như đáng thương ta, nể mặt ta đã có ơn sinh hạ con, con đến chỗ lão thái gia
van cầu thả Lục đệ con ra đi. Hắn bị bệnh, một ngày một đêm chưa uống một giọt
nước, chưa ăn chút gì, sao có thể trụ nổi đây? Ta không thể không có Lục Thiện
a! Hắn dù sao vẫn là thân đệ của con a…..”
Lục Tam lão gia Lục Kiến Lập thanh âm mềm mỏng nói: “Nhị lang đừng để ý
nàng! Đóng cửa lại đi, ta mang nàng trở về, bị tổ phụ con biết cũng không hay.”
“Chàng là nam nhân vô dụng, ta thật khổ mà, ta...” Đồ thị đột nhiên không
có tiếng động.
“Không được, không được, thẩm nương của con phát bệnh, Nhị lang, mau giúp
ta gọi hai người đỡ nàng trở về.” Lục Tam lão gia thanh âm càng ngày
càng thấp.
Lục Giam thấp giọng nói câu gì đó,
hết thảy đều im lặng.
Lâm Cẩn Dung đứng dậy, đẩy ra Quế ma
ma cùng Lệ Chi đang lo lắng: “Các ngươi theo ta ra ngoài đỡ Tam phu nhân tiến
vào.”
Đây không phải dẫn sói vào nhà sao?
Nếu tiến vào sẽ không đi, cứ ở trong này khóc nháo thì phải làm sao bây giờ?
Hoặc là tìm việc gì đó vu hãm nàng thì phải làm sao bây giờ? Quế ma ma cùng Lệ
Chi không đồng ý.
Lâm Cẩn Dung nhướng lông mày hỏi:
“Các ngươi không nghe thấy hay sao? Quế Viên!”
Quế Viên và Anh Đào từ sau đi ra, vội
vàng hành lễ, tuyệt đối phục tùng chạy ra bên ngoài, Anh Đào do dự một chút,
cũng theo ra ngoài. Lệ Chi thở dài: “Nô tỳ trải chăn giường ra tháp.”
Quế ma ma nói: “Lão nô đi pha nước ấm.”
Lâm Cẩn Dung đi đến cửa sân, chỉ có Quế Viên cùng Anh Đào đứng ở nơi đó!
Lục Giam cùng Đồ thị, Lục Tam lão gia cũng không thấy tăm hơi. Giống như chuyện
vừa rồi chưa từng phát sinh, hết thảy đều là ảo giác.
Ma ma trông cửa ngốc hề hề ở một bên nhìn, thấy Lâm Cẩn Dung đi ra chạy
nhanh tiến lên lấy lòng vị tân thiếu phu nhân: “Thiếu phu nhân, Nhị gia cùng
Tam lão gia đã đỡ Tam phu nhân trở về rồi.”
Lâm Cẩn Dung nhìn nhìn chung quanh, trầm giọng nói: “Chuyện sáng nay chưa
từng phát sinh, có biết không?”
Ma ma kia vội nói: “Đã biết.” Đây không phải bịt tay trộm chuông sao? Tam
phu nhân đến nháo, sao có thể chỉ có mấy người nhìn thấy, một đường đi tới,
cũng không biết chạm mặt bao nhiêu người, ngay lúc này, chỉ sợ cũng có vài cặp
mắt nhìn chằm chằm. Sao có thể có thể giấu giếm được đây?
Đang nghĩ ngợi, Lâm Cẩn Dung phảng phất biết nàng đang đăm chiêu suy nghĩ,
thản nhiên nói: “Mặc kệ người bên ngoài truyền ra thế nào, các ngươi cũng không
biết, không phát hiện. Nhớ kĩ chưa? Phu gia ngươi là họ Trương đúng không?”
Trương ma ma “A” một tiếng, cười nịnh nọt: “Vâng, thiếu phu nhân trí nhớ
thật tốt, nô tỳ chính
là ngày ấy thời điểm tới dập đầu với người đã báo tên họ! Người nhớ không?”
Lâm Cẩn Dung mỉm cười nói: “Phàm là người của ta, ta đều nhớ rõ.”
Trong đó ý tứ uy hiếp thực rõ ràng, Trương ma ma cười gượng hai tiếng:
“Thiếu phu nhân, nô tỳ tất nhiên sẽ làm tốt bổn phận.”
Lâm Cẩn Dung gật gật đầu, trở về phòng ra lệnh Quế Viên đem trà cụ của nàng
tẩy sạch.
Không bao lâu, ma ma ở phòng bếp đưa điểm tâm đến, Lục Giam vẫn chưa thấy
trở về.
Nàng liền bảo người chuẩn bị nước ấm, rồi ngồi chờ Lục Giam trở về. Không
bao lâu, tiểu nha hoàn Lưu Đầu mới được điều đến nói là Lục Giam sẽ ăn điểm tâm
ở Tam phòng, bảo nàng không cần chờ hắn, lại nói bảo nàng chớ lo lắng, đừng
quên buổi chiều đến Thính Tuyết các pha trà cho hắn.
Quế ma ma cùng Lệ Chi nghe nói như thế, không khỏi buông lỏng tâm tư, cười
đến mi mắt híp thành một đường.
Lâm Cẩn Dung một mình dùng cơm, thấy sắc trời đã sáng rõ, liền đến sân viện
của Lâm Ngọc Trân thỉnh an. Lâm Ngọc Trân quả nhiên đã nhận được tin tức, thấy
nàng liền nói: “Thôn phụ này! Càng ngày càng kiêu ngạo. Đi, con theo ta đi gặp
lão thái thái, ta thật muốn xem xem Đồ thị có tâm tư gì, luôn gây chuyện với
con, là muốn đánh vào mặt ta hay là đối với việc lão thái gia làm chủ cửa hôn
nhân này không hài lòng? Lục Giam đâu?”
Lâm Cẩn Dung sao có thể chỉ vì sự tình này mà đến gặp Lục lão phu nhân, kia
không phải quá ngốc nghếch sao? Liền khuyên nhủ: “Cũng không phải gây chuyện
với con, là tìm Lục Giam. Cửa cũng chưa tiến vào đã ngất đi rồi. Lão thái thái
thân mình không tốt! Tranh cãi ầm ĩ làm phiền lão nhân gia người, tổ phụ nhất
định sẽ oán trách chúng ta không hiểu chuyện, coi như không có chuyện gì đi.”
“Nào có dễ dàng choáng váng như vậy? Ta chưa từng thấy nàng ngất xỉu bao
giờ. Đúng là giả bộ rồi!” Lâm Ngọc Trân nhìn Lâm Cẩn Dung trong chốc lát, đột nhiên nói: “Con đổi
tính rồi sao?”
Lâm Cẩn Dung hiểu được nàng có ý tứ gì, đơn giản hỏi thời điểm mình chống
lại nàng chưa bao giờ muốn chịu thiệt, nay lại đối với người khác nhường nhịn
là sao. Liền chậm rãi nói: “Ta vẫn đều là như vậy. Chuyện dư thừa ta không muốn
làm.”

