Thế hôn - Chương 139 + 140

Chương 139: Ly biệt

Ngày trôi qua thật nhanh, đảo mắt đã đến ngày xuất giá của Lâm Cẩn Âm. Hôm
nay nắng ấm, chẳng những tinh không vạn lí (vạn dặm quang đãng), thời tiết còn ấm áp như mùa xuân.

Sáng sớm Lâm Cẩn Dung đã thức dậy, cùng Đào thị tới xem Lâm Cẩn Âm trang
điểm, cũng có thể nói chuyện nhiều hơn với Lâm Cẩn Âm. Mọi thứ cũng xong xuôi,
mẫu tử mấy người cười đùa, Lâm Cẩn Âm trước dặn dò Đào thị nên chiếu cố bản
thân, đừng nghĩ nhiều, mở lòng ra một chút, lại dặn dò Lâm Cẩn Dung cần phải
chăm sóc mẫu tử đệ đệ cho tốt, bảo Lâm Thận Chi nghe lời Đào thị cùng Lâm Cẩn
Dung, nói xong, liền khóc òa. Thấy nàng vừa khóc, Đào thị cùng Lâm Thận Chi
cũng không khỏi khóc theo, Lâm Cẩn Dung trải qua hai kiếp, lại biết Lâm Cẩn Âm
về sau sẽ có cuộc sống tốt đẹp, cũng không quá thương tâm, không khỏi khuyên
nhủ: “Đây cũng không phải quá xa, tùy thời muốn thăm vẫn có thể thăm được, tỷ
tỷ đi là hưởng phúc, đừng khóc.”

Nữ nhi có thể gả đến ca ca trong nhà, không cần lo lắng bà bà hung ác, phu
quân không nên thân, đối với Đào thị mà nói được an ủi rất nhiều, nhưng nghĩ
đến nữ nhi làm nhi tức nhà người ta, không thể được nâng niu đau lòng như trên
tay nương, nào có tự tại như trước? Muốn gặp có thể gặp? Muốn đau lòng có thể
đau lòng sao? Vì thế lại lau nước mắt nói: “Con không hiểu tâm tình của người
làm mẫu thân. Ngay cả biết nàng đến đó hưởng phúc, ta cũng luyến tiếc nàng rời
khỏi ta, cho nên ta muốn khóc.”

Lâm Cẩn Dung không khỏi nở nụ cười: “Vậy người cứ khóc đi. Khóc cho mắt
sưng đỏ, đợi lát nữa lại ngượng ngùng gặp người, cùng với tỷ tỷ khóc lóc, khóc
khiến Đại biểu ca nhìn thấy cũng phải mất một lúc lâu mới nhìn ra mắt tỷ tỷ nằm
ở đâu a.” Lời còn chưa dứt, đã bị Lâm Cẩn Âm nhéo một cái: “Xú nha đầu!”

Đào thị cũng bị nàng chọc cho nở nụ cười, thối nói: “Ngươi nha đầu kia! Vô
tâm vô phế. Tỷ tỷ con sắp xuất môn, con không khóc, còn ở nơi này cười chúng
ta.”

Lâm Cẩn Dung nhỏ giọng nói: “Chuyện mừng, cần gì phải khóc? Ngày sau mọi
người nhớ tới những lời này của ta sẽ cảm thấy vui vẻ mà cười, chẳng phải so
với khóc tốt hơn nhiều sao?”

“Vâng, vâng, tiểu thư, phu nhân nên tươi cười vẫn hơn.” Cung ma ma từ bên
ngoài tiến vào, khuyên nhủ: “Lão thái thái cùng phu nhân, thiếu phu nhân trong
tộc đều tới thăm Tam tiểu thư, phu nhân mau mau thu lệ.”

Đào thị trọng mặt mũi, nhịn xuống, tự tay lau má cho Lâm Cẩn Âm, sửa sang
quần áo vật trang sức, vui mừng rất nhiều lại nhịn không được chua xót trong
lòng.

Chỉ nghe ngoài cửa một trận tiếng bước chân vang lên, một đoàn phụ nhân
phần phật tiến vào, trong miệng nói mấy câu cát tường, tán tưởng Lâm Cẩn Âm
xinh đẹp, lại chúc mừng Đào thị, ầm ĩ một mảnh. Lâm Cẩn Dung bị đẩy ra xa, mắt
thấy chen vào không lọt, đơn giản chuyên tâm tiếp đón vài tộc muội xấp xỉ tuổi
nàng, thậm chí nhỏ hơn một chút.

Những người này đa số gia cảnh không tốt lắm, ngày thường không thể xuất
môn, bị câu thúc bó tay bó chân không được tự nhiên. Lâm Cẩn Dung năm đó không
biết, giờ phút này lại nhớ rõ cảm giác khi mình nghèo túng, đi đến đâu cũng đều
cảm thấy bị người ta vắng vẻ khinh thị, vì thế bảo Lệ Chi đem kẹo và điểm tâm
tới, thân thiết chiêu đãi các nàng.

Dần dần mọi người trở nên quen thuộc, nói chuyện cũng tự nhiên hơn, còn có
người lớn gan cầm ống tay áo của Lâm Cẩn Dung hỏi nàng vật liệu mua ở đâu, son
cùng phấn là tự mình làm hay mua ở bên ngoài, Lâm Cẩn Dung nhất nhất kiên nhẫn
trả lời, còn có người nhiệt tình mời nàng đến làm khách. Lâm Cẩn Dung rất ít
khi được mời, tâm tình rất tốt, đều vui mừng đáp ứng, mọi người thấy nàng không
kênh kiệu, cũng thực vui mừng.

Đang nói giỡn, Lâm Ngũ mặc quần áo mới nắm tay Lâm Bát tiến vào, kéo kéo
tay áo Lâm Cẩn Dung, hướng nàng chớp mắt, nhỏ giọng nói: “Cô cô đến.”

Lâm Cẩn Dung quay đầu, đã thấy Lâm Ngọc Trân cùng Lục Nhị phu nhân Tống
thị, Lục Vân và vài nữ quyến Lục gia cùng tiến vào, Lục Vân vào cửa liền hướng
về phía nàng xán lạn tươi cười. Lâm Cẩn Dung thấy trốn không thoát, đành phải
xin lỗi các vị tộc muội, đi qua hành lễ tiếp đón.

Lâm Ngọc Trân nhìn kĩ Lâm Cẩn Dung hỏi: “Bệnh đã đỡ hơn chưa?”

Tống thị ở một bên hòa khí cười: “A Dung, sau khi nghe nói con bị bệnh, cô
cô con vẫn nghĩ đến sức khỏe của con, lúc trước lên xe còn nhắc tới không biết
hôm nay có thấy con không, không biết con đã khỏe lại chưa.”

Những lời này của nàng đều mang theo chút ý tốt trêu chọc, rơi vào tai Lâm
Ngọc Trân, lại không phải như vậy nữa, rõ ràng là châm chọc Lâm Cẩn Dung không
muốn gả cho Lục Giam, tức giận sinh bệnh. Nhưng không tìm thấy lời để phản bác,
liền trầm mặt không nói lời nào.

Lâm Cẩn Dung đem biểu tình của hai người để vào mắt, cười nhẹ, tự nhiên
rộng rãi nói: “Đa tạ cô cô lo lắng, chất nữ đã sớm khỏe rồi. Chỉ vì tỷ tỷ sắp
gả đi, trong nhà bận rộn, cho nên không thể đến cửa bái tạ tình cảm của cô cô
lần trước thăm bệnh.” Đây chỉ là lời khách khí, nàng cùng Lục Giam đang nghị
thân, sao có thể đăng môn bái tạ? Nhưng quả thật là khiến Tống thị ngậm miệng.

Lâm Ngọc Trân tâm tình tốt hơn nhiều: “Người một nhà, khách khí nhiều như
vậy làm chi? Chúng ta đi xem tỷ tỷ của con, con cứ tiếp đãi các nhóm muội
muội.” Lại lời nói thấm thía dạy Lâm Cẩn Dung: “Tính tình của con hơi u buồn,
nên cùng bọn tỷ muội nói chuyện nhiều hơn, sáng sủa hơn một chút cũng tốt.”

Lâm Cẩn Dung cười, cúi đầu cho qua.

Lục Vân nhìn quanh trái phải, thấp giọng nói: “Sao không thấy Nhị cữu mẫu
cùng Lục tỷ, Thất tỷ?”

Biết rõ còn cố hỏi, Lâm Cẩn Dung chỉ làm chưa từng nghe thấy. Lâm Ngũ lại
nối tiếp câu chuyện: “Nhị thẩm nương bị bệnh, Lục muội, Thất muội muốn hầu hạ
nàng, cũng không biết lúc dùng cơm có đi ra hay không.”

Lục Vân thấy các nữ hài tử trong tộc Lâm gia, nhỏ giọng nói: “Không phải ta
nói các nàng, nhưng các nàng cũng quá keo kiệt, rất không hiểu chuyện. Tốt xấu
vẫn là tỷ muội, ngày sau trời nam đất bắc, khó được gặp mặt, sao không ra đưa
Tam tỷ tỷ.”

Nếu là từ trước, Lâm Cẩn Dung nhất định cảm thấy nàng thật sự rất tốt, công
bằng chính nghĩa, nhưng giờ phút này Lâm Cẩn Dung ngay cả ý niệm quan tâm của
nàng cũng không để trong đầu, chỉ mỉm cười cho qua. Lâm Ngũ theo bản năng muốn
oán giận chỉ trích cặp song sinh vài câu, nhưng lời đến bên miệng, lại nuốt trở
vào, tà mắt liếc Lục Vân một cái, chỉ thấy Lục Vân chạy về phía các tiểu thư
Lâm gia nói chuyện cười đùa.

Lục Vân cũng không biết mình bị vắng vẻ hoặc là có gì xấu hổ, tự nhiên rộng
rãi cùng Lâm Cẩn Dung tố cáo, tiến lên cùng người lớn cười chào nói giỡn, đến
trước mặt Lâm Cẩn Âm nói chút lời luyến tiếc, lời nói dí dỏm, được rất nhiều
người khen ngợi.

Không bao lâu, tiếng cổ nhạc truyền đến, Hứa ma ma bên người của Chu thị
chạy vào báo tin vui: “Tân lang mới tới cửa! Kiệu hoa tới rồi! Bên ngoài yến
hội đã mở, thỉnh các vị phu nhân, thiếu phu nhân, các tiểu thư đi ra ngoài uống
rượu dùng cơm.”

Vì thế Lâm lão thái thái và Đào thị đứng dậy, tiếp đón chúng khách nhân ra
bên ngoài uống rượu, trong khoảnh khắc, trong phòng Lâm Cẩn Âm chỉ còn lại hai
người Lâm Cẩn Dung và Lâm Ngũ. Lâm Cẩn Âm liền đuổi hai người nàng: “Không cần
lo cho ta, đều đi ăn cơm đi.”

Lâm Cẩn Dung đến giờ phút này, cũng là thật sự luyến tiếc Lâm Cẩn Âm, hơn
nữa hôn sự đã định, không cần lo trong hôn lễ Lâm Ngọc Trân cùng Đào thị bất
hòa, liền hàm chứa cười nói: “Ta bồi tỷ tỷ, ta không đói bụng.”

“Ta cũng bồi Tam tỷ tỷ, sáng sớm đã dùng điểm tâm, nửa điểm cũng không
đói.” Lâm Ngũ có rất nhiều chuyện muốn nói với Lâm Cẩn Dung, lúc trước Lâm Cẩn
Dung bị giam lỏng, sau đó Lâm Cẩn Dung cố ý cùng bọn họ bảo trì khoảng cách,
cáo ốm không ra cửa, nàng vẫn chưa có cơ hội, hôm nay khó khăn lắm mới gặp được
nên kiên quyết không chịu đi trước.

Lâm Cẩn Âm bất đắc dĩ, đành tùy ý hai người.

Lâm Ngũ cùng Lâm Cẩn Dung kề tai nói nhỏ: “Tỷ có thể có cửa hôn nhân này,
ta cũng thật cao hứng. Nếu thực để một trong hai kẻ lòng dạ đen tối kia đi, vậy
đúng là không có thiên lý.”

Lâm Cẩn Dung nghiêm túc đánh giá Lâm Ngũ một hồi, thấy nàng quả nhiên nói
lời thật lòng, không khỏi cười khổ. Chưa từng nghĩ rằng trải qua chuyện này,
Lâm Ngũ không hề hận nàng, mà cặp song sinh so với từ trước càng hận nàng hơn.
Lại nghe Lâm Ngũ nhỏ giọng nói: “Ta nói với tỷ, tỷ phải cẩn thận Lục Vân. Người
này cười ngọt ngào, kỳ thật không có nửa điểm thật tình, nếu tỷ thật tình với
nàng, cuối cùng người chịu thiệt sẽ là tỷ.”

Lâm Cẩn Âm ở một bên nghe thấy, không muốn Lâm Cẩn Dung còn chưa vào cửa đã
cùng người khác nói bậy tiểu cô, thêm mắm thêm muối chuyện này chuyện kia, liền
đánh gãy lời Lâm Ngũ, sai sử Lâm Cẩn Dung: “Ta đã thu dọn xong một tráp toàn
châu sai, đều là vật thích hợp cho các tiểu cô nương, muội đi lấy ra, đợi lát
nữa cùng các tỷ muội chia nhau. Hôm nay có vài vị tộc muội, cũng để các nàng
mỗi người chọn một phần.”

Chuyện này Lâm Cẩn Dung đã sớm biết đến, hiểu được Lâm Cẩn Âm đây là giải
cứu nàng, liền đáp ứng, đứng dậy đi tìm kiếm, không để Lâm Ngũ có cơ hội nói
chuyện. Lâm Ngũ ngồi trong chốc lát, thấy vậy, đành phải tùy tiện chọn châu
sai, rồi rời đi trước.

Tỷ muội hai người đều nhẹ nhàng thở ra một hơi, Lâm Cẩn Âm nói: “A Dung,
nàng nói mặc dù muội không thể đáp lời, nhưng cũng phải nhớ ở trong lòng. Không
có lòng hại người nhưng vẫn phải có lòng phòng bị người. Lục Vân là nữ nhi duy
nhất của cô cô, nếu có thể, nên hết sức giao hảo, tương lai đối với muội chỉ có
lợi.”

Lâm Cẩn Dung cúi mắt vâng lời: “Tỷ tỷ yên tâm đi, ta sẽ không cho để tỷ
cùng nương phải lo lắng.” Nghĩ nghĩ, lại nói: “Cữu mẫu thân thể không tốt, tỷ
cần phải tốn chút tâm tư hơn.”

Lâm Cẩn Âm không khỏi nở nụ cười, lấy tay xoa mặt nàng nói: “Cữu mẫu nếu
biết muội nói những lời này, không biết sẽ vui mừng đến thế nào nữa. Chắc chắn
sẽ nói, không uổng công cho ta luôn đau lòng nha đầu kia đây.”

Tỷ muội hai người chưa bao giờ cảm thấy một khắc này muốn nói nhiều như
vậy, cảm thấy thời gian trôi đi quá nhanh, giờ lành đã đến, bên ngoài thúc giục
lên kiệu hoa. Lúc bái biệt song thân, Đào thị nhịn không được khóc lóc, Lâm Tam
lão gia cũng phá lệ đôi mắt có chút đỏ lên, nghiêm trang nói với trưởng nữ một
hồi, lại dặn dò Đào Phượng Đường đối đãi tốt với Lâm Cẩn Âm.

Lâm Cẩn Dung đứng ở một bên nhìn, chợt thấy một ánh mắt dừng ở trên người
mình, giương mắt nhìn qua, chỉ thấy Lục Giam đi theo chúng đệ tử Lâm gia đứng ở
một chỗ xa xa, đang hướng về phía bên này nhìn xung quanh, hai người ánh mắt
vừa chạm phải, Lục Giam liền có chút bối rối cúi mắt, lập tức lại nhanh chóng
nâng mắt, hướng nàng vểnh vểnh khóe môi.

Lâm Cẩn Dung chỉ hướng tới Lâm Thận Chi đứng trước mặt hắn cười nhẹ, Lâm
Thận Chi nhận được nụ cười của nàng, cũng hoàn trả tươi cười, sau đó quay đầu
hỏi Lục Giam: “Nhị biểu ca, ta thật sự không thể đi theo phụ thân ta cùng Ngũ
ca đưa Tam tỷ tỷ đến Thanh châu sao?”

Lục Giam chưa kịp thu liễm tươi cười, rũ mắt xuống thấp giọng nói: “Người
lớn nói như thế nào?”

Lâm Thận Chi ủ rũ nói: “Mẫu thân nói ta quá nhỏ, không được đi. Nhưng ta
rất muốn đưa tỷ tỷ đến Thanh châu.”

Lục Giam nhẹ nhàng xoa đầu của hắn: “Tỷ phu cùng tỷ tỷ của đệ hôm nay sẽ
chạy đến Thanh châu, trên đường đi gấp gáp, không có người chiếu cố đệ. Để về
sau đi, cơ hội còn nhiều mà, ta cũng muốn đến Thanh châu.”

Lâm Thận Chi liền lấy lòng nói: “Vậy huynh mang ta đi được không?”

Lục Giam cười nói: “Nếu như có cơ hội, đệ học tập cho tốt, Tam cữu phụ cùng
Tam cữu mẫu sẽ đáp ứng, tất nhiên là có thể.”

Lâm Thận Chi liền cười: “Ta muốn trở thành người giống như Ngô Nhị ca vậy.”
Nghĩ nghĩ, bản thân cảm thấy không ổn, thật cẩn thận nhìn Lục Giam nói: “Bằng
không cũng muốn giống như huynh vậy.”

Lục Giam trầm mặc một lát, thấp giọng nói: “Vẫn là giống như Ngô Nhị ca của
đệ đi.”

Chương 140: Hoa triêu [1]

Hoa triêu: Ngày của hoa

Hơn một năm sau, mười lăm tháng hai, ngày của hoa.

Lúc này là chính xuân, bách hoa nở rộ, đúng là thời điểm đi ngắm cảnh. Dân
tộc Triều Đại, tại một ngày này, chẳng phân biệt sĩ thứ nam nữ, có điều kiện
đều xuất môn chơi xuân, hoặc danh viên ngắm hoa, bắt bướm du ngoạn, hoặc là đến
nơi sơn dã mua thức ăn, nhấm nháp hàng tươi ngon.

Mọi người Lâm gia cũng không ngoại lệ, nhưng năm nay không giống với năm
vừa rồi.

Vì Lâm Cẩn Âm sắp lâm bồn, Ngô thị bệnh nặng, Đào thị dự định muốn đến
Thanh Lương tự bố thí cầu phúc - tuy đại đa số mọi người thấy Bình Tể tự hương
khói cường thịnh, cũng sẽ linh nghiệm hơn, nàng nhưng vẫn đều nhớ rõ, sau khi
nàng cùng hài tử được Đào Thuấn Khâm bỏ ra vàng bạc sửa sang lại tượng phật
trong Thanh Lương tự mới dần dần chuyển biến tốt. Cho nên, tại đây thời khắc
khiến người ta tâm thần không yên, nàng tâm tâm niệm niệm đều muốn tới Thanh
Lương tự, hi vọng có thể dùng thành tâm cảm động Phật tổ, phù hộ mẫu tử Lâm Cẩn
Âm bình an, Ngô thị có thể dần dần khỏe lên, tóm lại, thuận buồm xuôi gió, mọi
sự đại cát.

Đào thị đem ý nghĩ của mình nói với Lâm lão thái thái, Lâm lão thái thái
đột nhiên nảy ra ý tưởng muốn đến Thanh Lương tự một chuyến, nhìn ngắm ôn tuyền
kia, nhìn ngắm hoa lê hoa đào trên núi. Lâm lão thái gia thì nghĩ rằng, Lâm
Thận Chi đã tám tuổi, muốn dẫn hắn đến môn hạ của Chư tiên sinh học hành, lần
này chơi xuân, vừa vặn đăng môn bái phỏng Chư tiên sinh, thử xem thế nào. Hai
người ăn ý với nhau, quyết định năm nay ngày của hoa sẽ đến thôn trang của hồi
môn của Đào thị.

Tin tức vừa đưa ra, khiến Đào thị cảm thấy khó xử. Nàng vốn chỉ muốn mang
Lâm Cẩn Dung cùng Lâm Thận Chi theo, ít người xuất hành dễ dàng, im ắng đi mấy
ngày, cầu phúc xong sẽ trở lại, ai ngờ lại kinh động hai vị Bồ Tát này, còn
liên quan đến mọi người ở Đại phòng, Nhị phòng cũng muốn đi theo. Nhưng cũng
không thể chối từ, đành phải sớm sai người đến thôn trang thông tri Thiết Hòe
gia, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, chuẩn bị rượu và đồ nhắm để sẵn sàng đãi khách.

Trời mới tờ mờ sáng, Lâm Cẩn Dung vừa tròn mười lăm tuổi cũng đã thu thập
thỏa đáng ra cửa, vội vàng đi về phía viện của Đào thị.

Đào thị đã sớm dậy, đang ngồi phân phó Cung ma ma: “Thiết Hòe đưa tới danh
sách cần mua thêm mấy thứ cần thiết. Ngươi cần phải kiểm kê cẩn thận, đừng quên
mang cái gì. Nhiều người như vậy đều đã quen hưởng phúc...”

Cung ma ma cười nói: “Buổi chiều hôm qua đã kiểm tra hai lần, sáng nay thực
phẩm tươi sống lão nô đã kiểm tra lại một lần nữa, xác nhận không có gì sai
lầm.”

Đào thị thở dài: “Ông trời của ta, sao lại khiến nhiều người đi theo như
vậy chứ, may mắn không qua đêm ở đó, bằng không ta nào có tâm tư đi thắp hương
cầu phúc! Chỉ hầu hạ bọn họ đã đủ mệt rồi.”

Cung ma ma oán giận nói: “Đều là Nhị phu nhân phá rối, Đại phu nhân vốn đã
định sử dụng tiền chung, nhưng nàng ta khuyến khích muốn phu nhân bỏ tiền
riêng! Tiêu tiền không nói, nhìn nàng ta đắc ý khiến người khác trong lòng thật
sự không thoải mái.”

Đào thị thấp giọng nói: “Trong lòng nàng cũng càng không thoải mái. Chúng
ta trong tay dư dả, Thận Chi lại không chịu thua kém, vì vậy không khỏi cảm
thấy đố kỵ.” Lại cười lạnh: “Nghĩ đến như vậy có thể chiếm được tiện nghi của
ta, khiến ta chịu mệt sao? Chỉ có vài người, làm như chưa từng thấy qua tiền
vậy.”

Lâm Cẩn Dung đứng bên ngoài nghe hai người đối thoại, đi vào cười khuyên
nhủ: “Nương a, người cứ nghĩ như vậy đi, chúng ta hiện tại thoải mái mời nhiều
người đi du ngoạn, còn có thể chiêu đãi rất khá, sao ai dám chê trách gì nữa?
Nói đến nói đi tổ phụ cũng là vì tiểu Thất đệ mà, đáng giá.”

Buổi nói chuyện khiến Đào thị mặt mày hớn hở: “Cũng không phải vậy, nếu là
từ trước, nhiều người ăn uống đạp hư như vậy, ta cho dù lấy ra, cũng sẽ đau
lòng hồi lâu, nhưng cũng muốn để tỷ đệ các con ở lâu chút nào hay chút ấy.” Nói
tới đây, lại kéo Lâm Cẩn Dung tới trước mặt nhìn kĩ.

Lâm Cẩn Dung hôm nay mặc một kiện quần áo mùa xuân màu ngà thêu hoa đón
xuân, đeo ngọc phỉ thúy bên hông, trên búi tóc cài trâm trân châu tạo hình đầu
phượng, bên tai đeo khuyên tai trân châu, vóc người cao gầy, mi dài tú mục, da
thịt mịn màng, nhìn qua thấy cảnh đẹp ý vui, khiến người ta thoải mái từ ánh mắt
đến trong lòng. Nhà có nữ nhi mới lớn, mà nữ nhi này lại toàn diện, Đào thị
không khỏi vừa ý vạn phần: “A Dung ngoan của ta trở thành đại cô nương rồi, sắp
cao hơn nương rồi, lại nói tiếp, đều là lây quang hoa của con a.” Nếu không
phải nhờ Lâm Cẩn Dung, nàng cũng không thể chỉ trong thời gian một năm ngắn
ngủi, có thể trở nên giàu có củng cố địa vị trong nhà, ngay cả đích tôn cũng
phải kính nể nàng vài phần.

Lâm Cẩn Dung mỉm cười: “Chúng ta vốn là một thể, nương cùng nữ nhi nói cái
gì lây quang hoa chứ, không phải khiến người ta nghe xong chê cười sao? Mà nếu
người không nghe lời con, con cũng đâu thể có ngày tốt đẹp.” Hơn một năm nay đã
xảy ra rất nhiều chuyện, ví dụ Lâm Cẩn Âm có thai sắp lâm bồn, Ngô thị bị bệnh
nặng, Lâm Tứ thiếu gia thành thân, Lâm Diệc Chi cũng sắp thành thân vào tháng
năm năm nay, còn có Lâm Thế Toàn đi theo thương nhân họ Mai kia vận chuyển muối
trở về, được đại khai nhãn giới (mở
rộng tầm mắt)
, cách làm người, cách xử sự hoàn toàn khác biệt so với lúc
trước.

Lại ví dụ, số tiền riêng có hạn trong tay nàng chẳng những toàn bộ trở về,
số lượng có vẻ khách quan, còn là tiền sống. Nàng mưu tính trong năm nay - quan
phủ sẽ bỏ luật cấm mua bán tư nhân về ba mươi bảy loại hương liệu, sẽ để Lâm
Thế Toàn đi làm việc. Nhưng hết thảy, nếu không có tín nhiệm, sủng ái của Đào
thị cùng sự hỗ trợ của Đào Thuấn Khâm, nếu bọn họ không đồng ý với nàng mà lại
đem nàng chặt chẽ giam cầm tại nơi trời đất hữu hạn này, nàng nhiều nhất bất
quá chỉ có thể giúp đồ cưới dày hơn chút nhờ mảnh đất bị nhiễm phèn mà thôi.

Cung ma ma liền cười: “Ai nha, hai mẫu tử đều thấy nhau tốt, đều cảm thấy
hưởng phúc của nhau, đây mới là phúc khí chân chính a.” Chỉ về phía sân viện
của Nhị phòng, nhỏ giọng nói: “Ban đêm hôm qua, Lục tiểu thư lại cùng Nhị phu
nhân náo loạn một hồi. Tam thiếu phu nhân đi khuyên, có vẻ rất chật vật.” Tam
phòng càng ngày càng tốt đẹp, trầm ổn vững vàng, ở rất nhiều trường hợp Lâm Cẩn
Dung càng ngày càng được nhóm nữ quyến hoan nghênh, Lâm Lục cho rằng đều là do
cửa hôn nhân với Lục gia mang đến, không khỏi oán hận La thị năm đó vì sao phải
làm chuyện vẽ rắn thêm chân mà phá hỏng việc này, làm hỏng cả một đời của nàng,
vì thế một chút việc nhỏ cũng có thể cùng La thị khóc nháo một hồi.

Đào thị mặt mày bay lên: “Tự làm tự chịu. Sớm một chút đính ước rồi xuất
môn là được rồi.”

Cung ma ma tiếp lời: “Nhị phu nhân khá kén chọn, có tiểu thư của chúng ta
cùng Ngũ tiểu thư để so sánh, nàng sao có thể tùy tiện quyết định việc hôn nhân
của hai vị tiểu thư?”

Đào thị nhíu mày nói: “Việc hôn nhân của nữ nhi như vậy sao có thể yêu cầu
cao cho được? Ta lúc trước cũng chỉ muốn tuyển chọn người có gia đạo khá giả,
có năng lực bổn phận, rộng lượng bao dung, để cuộc sống về sau bình yên tốt
đẹp, nếu ai cũng giống như nàng, vậy thì ngày trôi qua cũng thật khó khăn.”

Tuy đã qua hơn một năm, tuy đối với hết thảy tương lai đã có kế hoạch, Lâm
Cẩn Dung vẫn không muốn nghe nhiều về việc hôn nhân này, vì vậy vội chuyển đề
tài: “Nương, có chuyện muốn thương lượng với người một chút, Lưu Nhi đã hơn hai
tuổi, nếu để nhũ mẫu nuôi dạy ở thôn trang thật sự không thỏa đáng, lần trước
ta thấy, về mặt ngôn ngữ sẽ bị ảnh hưởng, có nên thừa dịp cơ hội lần này bẩm
lão thái thái để nàng theo chúng ta trở về, giáo dưỡng tốt mới không uổng công
người lúc trước đã cưu mang nàng.”

“Ta sẽ làm chuyện này thỏa đáng. Đây là việc tốt, nghĩ đến lão thái thái sẽ
không từ chối.” Đào thị thu liễm tươi cười, nghiêm mặt nói: “Cữu phụ con lần
trước viết thư đến, còn khen ngợi tộc huynh con có năng lực, nói hắn biết chịu
khổ, lại có mắt nhìn, tuy là làm người thành thật, nhưng chỉ sợ sẽ có một ngày
không thể giữ lại...”

Lâm Cẩn Dung thấp giọng nói: “Lấy lợi giữ người, tất nhiên không thể giữ
lại lâu dài, lấy tình giữ người, sẽ giữ lại lâu hơn một chút. Hắn vốn không
phải hạ nhân nhà chúng ta, hắn là nam tử hán có chí khí, nếu hắn phải đi, nếu
hợp tình hợp lý, đến lúc đó nương còn nên thông cảm mới đúng.” Nàng cho tới bây
giờ vốn không nghĩ tới việc sẽ giữ Lâm Thế Toàn lại cả đời, nàng chỉ cần Lâm
Thế Toàn lúc này giúp đỡ nàng, ở tương lai vào thời khắc mấu chốt kia, có thể
giúp nàng chống đỡ, cũng đã đủ rồi. Đến lúc đó, trời cao chim sải cánh, biển
rộng cá vẫy vùng, Lâm Thế Toàn muốn đi thì cứ để hắn đi.

Đào thị thở dài: “Ta cũng đâu biết làm thế nào? Chỉ tiếc hắn không
phải do ta sinh ra...” Rồi phân phó Cung ma ma: “Cũng sắp đến giờ rồi, ngươi ra
bên ngoài tiếp đón, bảo bọn họ thu dọn trước, ta đi thỉnh lão thái thái.”

“Nương, đã đi chưa?” Lâm Thận Chi
cười hì hì chạy vào. Lâm Cẩn Dung thấy hắn không mặc bộ đồ mới, mà mặc áo
choàng nửa mới nửa cũ, không khỏi cười nói: “Cần phải đi bái phỏng tiên sinh,
sao không mặc quần áo mới nương cố ý chuẩn bị cho đệ?”

Đào thị thấp giọng nói: “Lục Giam
không phải vẫn ở chỗ Chư tiên sinh đọc sách sao? Trước đó vài ngày tổ phụ đã
sai người đến hỏi hắn cùng Chu Mại rằng Chư tiên sinh yêu thích điều gì, hắn cố
ý công đạo, đừng để Thất đệ con ăn mặc xa hoa, Chư tiên sinh không thích, sạch
sẽ chỉnh tề là được rồi.” Lại thay Lâm Thận Chi sửa sang quần áo, nhỏ giọng dặn
dò: “Con nhất định phải cẩn thận, nhớ rõ phải tôn kính tiên sinh, tranh thủ để
tiên sinh thu nạp con.”

Lâm Cẩn Dung cười nói: “Tiên sinh đệ
tử rất nhiều, nhưng cũng không phải người người đều có tiền đồ, cũng phải dựa
vào chính mình.”

Lâm Thận Chi nháy mắt nói: “Lời này
Lục Nhị ca cũng nói với ta rồi. Tiên sinh thích người chăm chỉ thành thật, ta
có thể làm được.” Trong khoảng thời gian này, dựa theo phong tục, lễ tiết Lục
Giam đều đăng môn tặng lễ bái phỏng, cùng Lâm Thận Chi tiếp xúc không ít, quan
hệ giữa hai người cũng không tệ lắm.

Lâm Cẩn Dung nhìn hắn vỗ bộ ngực nhỏ,
tự tin tràn đầy nói mình có thể như thế này, có thể như thế kia, trong lòng
không khỏi cảm thấy thỏa mãn. Năm đó Lâm Thận Chi càng bị soi mói càng không
nói được gì, ngay cả cùng Lâm lão thái gia cùng Lâm Tam lão gia nói chuyện đều
thu ngực cúi lưng, ánh mắt lén lút, cũng không dám trực tiếp đối diện. Nàng
muốn hắn tiếp tục như vậy, tiếp tục hướng hoạn lộ thênh thang bước đi.

Không bao lâu, Lâm gia mọi người đều
đi ra, người cưỡi ngựa, người ngồi xe, chậm rãi hướng ra cửa, đi về phía thôn
trang của hồi môn của Đào thị.

Sắp tới gần, đoàn xe đột nhiên ngừng
lại, Cung ma ma vén rèm xe lên ló đầu ra bên ngoài nhìn một lúc, quay đầu cười
nói: “Phu nhân, biểu thiếu gia tới đón chúng ta.”

Đào thị ngạc nhiên nói: “Hôm nay là
ngày của hoa, hắn tại sao không về nhà?”

Cung ma ma nói: “Có lẽ muốn ở lại đọc
sách chăng? Nghe nói hắn rất dụng công, gần đây không dám trì hoãn.” Vừa nói
vừa cùng Đào thị nháy mắt, khẽ liếc nhìn Lâm Cẩn Dung đang ngồi một bên trầm
mặc không nói gì.

Đào thị ngầm hiểu, chỉ mỉm cười.

Báo cáo nội dung xấu