Thế hôn - Chương 025 + 026
Chương 25: Sáo cổ [1]
Mưa rơi rơi, đêm thu
se lạnh.
Tiếng mưa đập vào cửa
sổ, hơi hơi rung động, thổi qua từng cơn gió lạnh, Lâm Cẩn Dung bừng tỉnh dậy,
nhìn ngọn đèn mờ nhạt làm bằng sứ men xanh đặt ở góc phòng, nàng không gặp ác
mộng, sau khi nhìn thấy Lục Giam, nàng ngược lại không gặp ác mộng nữa. Vậy đây
có được tính là một chuyện tốt hay không?
Đang sợ sệt, chợt nghe
cửa “Chi nha” một tiếng vang nhỏ, Lâm Cẩn Dung nhanh nhắm mắt lại, khẽ hé qua
rèm mi nhìn qua, Quế ma ma ôm thêm chăn đệm, nhẹ tay nhẹ chân phủ lên cho nàng,
lại đi đến ngọn đèn kiểm tra còn dầu thắp hay không, thấy mọi việc đều thỏa
đáng, mới nhẹ nhàng lui ra ngoài, đóng cửa lại.
Lâm Cẩn Dung nắm thật
chặt chăn. Quế ma ma là một nhũ mẫu tận chức tận trách, mỗi đêm luôn đến kiểm
tra mọi thứ, xem nàng, cũng xem Quế Viên. Lúc này phủ thêm chăn cho mình, tất
nhiên cũng đắp cho Quế Viên. Chỉ đáng tiếc, Quế ma ma có nữ nhi như Quế Viên;
Mà Quế Viên, lại may mắn có mẫu thân như Quế ma ma.
Lâm Cẩn Dung lấy tay
sờ sờ hai chìa khóa nhỏ trong người, nhẹ nhàng cười, mấy ngày qua Quế Viên thần
sắc rối rắm muốn nói lại thôi tất cả đều rơi vào trong mắt nàng, nhưng chìa
khóa này, Quế Viên vĩnh viễn cũng đừng nghĩ tới việc lấy lại. Tựa như những thứ
này, là của nàng, nếu nàng không muốn đưa, ai cũng đừng nghĩ đến việc lấy đi.
Muốn lấy, trừ phi nàng không cần.
Nàng lại nghĩ tới sự
kiện kia - nàng nhớ
rõ, có rất nhiều nơi cách kinh thành khá xa, hàng hóa vận chuyển khó khăn, mất
rất nhiều thuế má, năm nay là mùa thu hoạch của Bình Châu, sang năm Bình Châu
vẫn sẽ có mùa thu hoạch lớn, vì vậy sang năm đối với Bình Châu cùng Thanh châu
mà nói, chính là một năm biến chuyển, bên trên sẽ ra luật định mua ngân (bạc)
nộp cống. Có rất nhiều thuế hộ không có bạc, phải đến cửa hàng bán vàng bạc
để đổi, số lượng cụ thể nàng không rõ lắm, nàng chỉ nhớ rõ năm ấy Bình Châu
cùng Thanh châu đều có người nhờ vậy mà phát tài. Sau đó thường có người đến
kinh thành mua vàng bạc, nhờ vào việc trưng thu thuế má hết sức kiếm lời.
Cho nên nàng đặc biệt
nghĩ tới mở một cửa tiệm bán vàng bạc, nhưng nguyện vọng này chỉ sợ không khó
mà thành, nhưng tối thiểu có thể đứng giữa kiếm lời một chút chăng? Nhưng luận
về tiền vốn, nơi duy nhất nàng có thể nghĩ cách cũng chỉ có Đào thị. Đào gia
giàu có, của hồi môn của Đào thị không ít, trong đó có rất nhiều vàng bạc, nếu
có thể được Đào thị ủng hộ, lại tiến tới liên hợp với Đào gia, để Đào gia ra
mặt làm chuyện này, không muốn kiếm tiền cũng khó!
Nhưng nàng chỉ là một
tiểu thư khuê các, cơ bản không có kinh nghiệm xuất môn, đột nhiên mở miệng
cầu, tuyệt đối sẽ khiến người ta cảm thấy buồn cười không tin, rồi sau đó đến
khi sự kiện chân thật xảy ra, lại khiến người ta cảm thấy kỳ quái, dẫn đến khắp
nơi ngờ vực vô căn cứ, sẽ mang lại nhiều phiền toái. Làm thế nào mới có thể
bình an thuận lợi đạt được mục đích này đây? Vấn đề này Lâm Cẩn Dung suy nghĩ
mấy ngày nay, đến bây giờ vẫn đang không rõ ràng, qua ngày mai mẫu tử Đào gia
sẽ trở về Thanh châu, mà mình lại bị cấm chừng tại đây, không thể xuất môn, cơ
hội sẽ biến mất, không khỏi có chút trằn trọc.
Thời điểm hừng đông
mưa vẫn chưa ngừng, trong phòng so với ngày thường âm u thêm vài phần, Lệ Chi
theo thường lệ bưng nước ấm vào để rửa mặt, chuẩn bị hầu hạ Lâm Cẩn Dung dậy,
vừa vào liền thấy Lâm Cẩn Dung đã sớm ăn mặc chỉnh tề ngồi bên cửa sổ, đối diện
cửa sổ mở một khe hẹp nhìn ra bên ngoài mưa bụi mênh mông mà ngẩn người.
“Tiểu thư sao lại dậy
sớm như vậy? Cũng không gọi người sao?” Lệ Chi buông chậu đồng, lo lắng chạy
đến bên cạnh Lâm Cẩn Dung, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt nàng, lo lắng nhìn đôi
mắt có chút quầng thâm bên dưới của Lâm Cẩn Dung, không khỏi thốt ra: “Ban đêm
lại gặp ác mộng sao?!”
Lâm Cẩn Dung nhẹ nhàng
lắc đầu, phát sầu nói: “Ngày mai mợ cùng Đại biểu ca sẽ rời đi, chuyến này cũng
không biết khi nào mới có thể gặp lại. Ta muốn tiễn bọn họ, lại sợ khó xử mẫu
thân.”
Lệ Chi trầm ngâm nói:
“Tam phu nhân hiện tại quả thật không tiện thay người cầu tình.”
Sau khi Lâm lão thái
gia chấn chỉnh một loạt, Nhị lão gia đã bị răn dạy, Tam lão gia bị đánh trúng,
Lâm Diệc Chi, cặp song sinh tỷ muội, Lâm Cẩn Dung bị phạt, Lâm Thận Chi bị đưa
tới Thính Đào cư vỡ lòng thụ giáo, chuyện Đào thị ngày ấy chống đối với lão
thái thái cũng bị người có tâm tư nói ra. Có điều Ngô thị chậm chạp chưa rời
đi, chuyện này tạm thời mới không nhắc đến.
Nhưng tội này nói
chung sớm muộn cũng sẽ bị tính sổ. Cho nên Tam phòng hiện tại phải nhẫn nhịn,
Lâm Cẩn Dung đã bị phạt nên ngoan ngoãn tránh ở trong phòng chép sách viết chữ,
làm nữ hồng, không thể ra ngoài tiễn mợ cùng biểu ca, Tam phu nhân hoặc Lâm Cẩn
Âm cũng không dám thay nàng cầu tình!
Lâm Cẩn Dung đưa bàn
tay trắng nõn vào chậu đồng vô ý thức nghịch nước, khe khẽ thở dài: “Ngươi lấy
ra một chiếc sáo cổ cho ta, tìm một hộp gỗ xinh đẹp, đưa tới chỗ Ngũ tiểu thư.
Ngươi nói thêm, mợ lần này đến, cho ta một ít trà cực phẩm long phượng đoàn, ta
luyến tiếc một mình độc hưởng, muốn chia sẻ với nàng.”
Trà thì cũng đành
thôi, chung quy vẫn là thức uống, nhưng sáo cổ kia ý nghĩa cũng không giống như
vậy. Lệ Chi đau lòng không thôi: “Tiểu thư, chiếc sáo cổ kia là bảo bối của
người, là do Cữu lão gia trăm phương nghìn kế tìm mua làm lễ vật sinh thần mười
hai tuổi của người, cứ như vậy đưa cho Ngũ tiểu thư, nàng cũng không phải thật
sự thích, không phải sẽ phá hư vật quý sao...”
Các tiểu thư đều có
hứng thú lịch sự tao nhã, tỷ như cầm kỳ thư họa, cắm hoa, điều hương phẩm trà.
Lâm Cẩn Dung ham phẩm trà cũng liền thôi, nhưng điều khác biệt là nàng luôn
thích thổi sáo tạo nên những giai điệu nhẹ nhàng da diết. Mà Ngũ tiểu thư thì
sao, vốn là không thích, sau lại thấy Đào cữu gia đưa cho Lâm Cẩn Dung chiếc
sáo cổ kia, nghe người ta nói nó có phong cách cổ xưa thanh lịch, vì vậy trăm
phương nghìn kế muốn tranh lấy sáo cổ của Lâm Cẩn Dung. Nhưng bản thân nàng ta
không hề thật tâm yêu thích, cộng thêm không biết thổi sáo, Lâm Cẩn Dung dù thế
nào cũng không chịu nhường cho nàng. Không nghĩ tới hôm nay lại chủ động dâng
hai tay.
Lâm Cẩn Dung rũ mắt
xuống: “Về sau tìm cách đổi trở về là được. Cậu nếu biết ngọn nguồn, cũng sẽ
không oán trách ta.” Lâm Ngũ tiểu thư vốn không thật tâm thích, nàng khiến cho
Lâm Ngũ tiểu thư có được mới mẻ kinh hỉ này, ngày sau có tiền, lại tìm một vật
quý trọng khác đổi về, trước mắt quan trọng nhất là gặp mặt mẫu tử Đào gia một
lần.
Trừ bỏ thỉnh Đại phòng
giúp đỡ, quả thật cũng không còn biện pháp nào khác. Lệ Chi thở dài, dựa vào
vách tủ sách lấy ra một hộp làm bằng gỗ tử đàn tinh xảo khắc hoa văn, mở ra,
xốc lên vải gấm, lộ ra một đôi sáo hình quả đào phong cách cổ xưa thanh lịch,
thợ khéo tinh tế: “Nếu đã như thế, tiểu thư chọn một chiếc mà mình thích giữ
lại đi.”
Ngón tay Lâm Cẩn Dung
nhẹ nhàng vuốt ve trên cây sáo hình quả đào, lại thu trở về, ánh mắt dời qua
một bên nói: “Hai chiếc này cũng giống nhau mà thôi.” Đối với sáo, kiếp trước
nàng mang theo làm đồ cưới gả tới Lục gia không lâu sau liền xảy ra vấn đề. Một
ngày kia, Lục Giam bảo nàng lấy ra thổi để hắn thưởng thức, mới phát hiện không
biết một chiếc nữa ở đâu, dù thế nào cũng không thể tìm thấy, Lục Giam còn châm
chọc nói sáo cổ này tự có cánh bay mất, tựa như nàng cố ý lừa hắn vậy, nàng tuy
có điều tra, nhưng cũng không thể tra ra chút gì. Đằng nào mà chẳng biến mất?
Lâm Cẩn Dung khẽ lắc đầu, đem suy nghĩ áp chế.
Lệ Chi bất đắc dĩ, chỉ
đành phải dựa theo quan sát ngày thường, để lại chiếc sáo Lâm Cẩn Dung thường
xuyên thưởng thức để lại, sau đó tìm một hộp gấm khéo léo tinh xảo đặt chiếc
sáo khác vào đó, cầm ô đi dưới mưa thu, bước trên con đường rải đá.
“Tiểu thư phải chịu ủy
khuất rồi.” Quế ma ma ở một bên nhìn xem rõ ràng, dùng cây kim bạc từ trong hòm
lấy ra cẩn thận thuê lại hoa văn tinh tế bị sứt chỉ trên cổ áo, tay áo cho Lâm
Cẩn Dung, rồi giúp Lâm Cẩn Dung nhẹ nhàng xoa bóp, không tiếng động thở dài.
Lâm Cẩn Dung cười nói:
“Không có gì, vú nuôi không biết là ta đã trưởng thành rồi sao?”
“Tiểu thư đã trưởng
thành.” Quế ma ma thần sắc phức tạp nhìn Lâm Cẩn Dung ý cười thản nhiên, tiểu
thư càng lúc càng lớn, càng ngày càng có chủ ý, có việc cũng không giống như
trước đây thường tâm sự qua với mình, mà hiện tại thích lôi kéo Lệ Chi sau lưng
vụng trộm thương lượng, đã nhiều ngày qua còn dạy Lệ Chi viết chữ nhận mặt
chữ... Nhưng còn nha đầu Quế Viên kia thì sao, vô tâm vô phế, không những hay
dùng mánh lới, còn ồn ào bảo mình hỏi tiểu thư đưa lại chìa khóa hộp đựng tiền
và vàng bạc kia.
Nếu không phải là nữ
nhi của mình, cũng không ngại đàm tiếu của mọi người, bà sẽ dám mở miệng khuyên
tiểu thư đưa chìa khóa cho nó, nhưng vì đó là nữ nhi thân sinh của mình, bà dù
thế nào cũng không thể mở miệng. Huống hồ, tiểu thư luôn khoan dung nhường nhịn
Quế Viên, nha đầu chết tiệt không có quy củ kia, không phải vì nể mặt của mình
sao? Lòng tham khiến con người luôn cảm thấy không đủ.
Bởi vậy Quế ma ma làm
xong chuyện, cũng liền cáo lui: “Lão nô đi ra bên ngoài nhìn xem, nha đầu Quế
Viên kia đã đi lấy điểm tâm, sao đến giờ này còn chưa thấy nàng trở về?”
Lâm Cẩn Dung cười, may
mắn Quế ma ma không mở miệng.
Quế ma ma đi ra ngoài
không lâu, đã thấy Quế Viên cầm ô xách thực hộp thướt tha đi tới, vẻ mặt vui
vẻ, trước đem ô đang nhỏ nước giao cho Đậu Nhi, lại ở đứng ở thảm trước cửa cầm
khăn lau khô hài, vừa thấy Quế ma ma, liền thấp giọng nói: “Nương a, người đã
nói với tiểu thư chưa?”
Quế mẹ trừng mắt nhìn
nàng một cái, một tay tiếp nhận thực hộp, một tay âm thầm dùng sức nhéo nàng
một cái, âm thanh lạnh lùng nói: “Không có, cũng không cho ngươi đề cập đến nửa
chữ, bằng không lão nương sẽ lấy gậy trúc đánh chân của ngươi!”
Quế Viên đau đến nhe
răng trợn mắt, lại không dám ồn ào, mất hứng cố làm mặt bình tĩnh cùng Quế ma
ma vào phòng, thăm dò nhìn nhìn buồng trong, một bên cùng Quế ma ma bố trí bát
đũa, một bên tò mò thấp giọng hỏi: “Ta vừa rồi thấy Lệ Chi, nàng vội vã đi đâu
vậy?”
Quế ma ma còn chưa mở
miệng, chỉ thấy Lâm Cẩn Dung đi ra, ôn hòa nói: “Ta bảo nàng đi thỉnh Ngũ tiểu
thư đến uống trà, đêm nay ta muốn đến dự bữa cơm cáo biệt Cữu phu nhân.”
Quế Viên lập tức lại
mếu mếu miệng, chuyện chạy việc có thể được thưởng tiền trước kia đều là nàng
đi làm, hiện tại sao Lệ Chi dần dần lại thay thế? Vì thế mặt ra vẻ ủy khuất,
Quế ma ma ho nhẹ một tiếng: “Đi lấy khăn nóng đưa cho tiểu thư lau tay!” Nói
xong bước lên phía trước, che lại biểu tình của Quế Viên, không muốn để Lâm Cẩn
Dung nhìn thấy sinh chán ghét.
Lâm Cẩn Dung đã sớm
đem vẻ mặt cử chỉ của mẫu tử hai người xem ở trong mắt, nàng chỉ lo vùi đầu ăn
cơm, cho rằng cái gì cũng không nghe không thấy. Trừ bỏ Lệ Chi, ai hầu hạ bên
người cũng không cần phải bận tâm nhiều. Tối thiểu Quế ma ma là thật tâm đối
đãi với nàng, cũng còn biết nên cư xử đúng mực.
Được một lúc, Lệ Chi
thân có dính chút mưa chạy trở về, nói: “Tiểu thư, Ngũ tiểu thư thu nhận sáo
cổ, vô cùng vui mừng, đáp ứng lập tức sẽ tới đây. Nhưng nô tỳ nhìn mọi người
trong phòng nàng đang thu thập này nọ, bộ dáng có vẻ như sắp xuất môn, cũng
không biết tới kịp không?”
“Có hỏi là chuyện gì
không?” Lâm Cẩn Dung nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa thu vẫn đang rơi không ngớt,
thời tiết thế này Lâm gia tiểu thư lại muốn xuất môn, vậy chắc hẳn đã có chuyện
gì đó phát sinh.
Chương 26: Sáo cổ [2]
Lệ Chi mở to mắt mắt
nhìn, nhẹ giọng nói: “Hình như Đại thiếu gia muốn thỉnh Lục gia huynh muội đi
đông giao Bình Tể tự ngắm phong diệp. Nô tỳ thấy Tín Nhi giấu giấu giếm giếm,
liền cố ý nói rõ, người sai nô tỳ tới là vì muốn cáo biệt Cữu phu nhân.”
Lâm Cẩn Dung thấy nàng
tinh tế như vậy, dĩ nhiên nhìn thấu bản thân đối với Lục Giam vô tình, trong
lòng không khỏi cả kinh, che giấu giống như nhẹ nhàng nhéo nàng một cái, thấp
giọng xẵng giọng:
“Thật là làm ta sợ, ngươi nói như vậy, Ngũ tiểu thư nhất định sẽ đến!”
Lệ Chi đánh giá thần
sắc của nàng, ra vẻ nghịch ngợm cười. Trong lòng lại thầm nghĩ đáng tiếc. Nghe
nói đã nhiều ngày qua Lục Giam ở Bình Châu bái kiến vài văn nhân nhã sĩ nổi
danh, thanh danh nổi lên, được rất nhiều người xem trọng. Đại phòng thừa dịp Tứ
tiểu thư, Lục tiểu thư, Thất tiểu thư đang bị cấm chừng, liền nhanh chân nhanh
tay trong chốc lát thỉnh Lâm Ngọc Trân dẫn Lục gia huynh muội đến làm khách,
trong chốc lát lại an bài đi ra ngoài du ngoạn.
Hôm nay là Đại thiếu
gia ra mặt, thỉnh Lục Giam đi ngắm phong diệp, Lục Giam đi, Lục Vân tất nhiên
cũng nhân cơ hội muốn đi, vậy Ngũ tiểu thư cũng thuận lý thành chương (hợp
tình hợp lý) đi cùng biểu muội. Ý ở trong lời, ý tứ của Đại phòng ai
cũng thấy, nhưng Lâm Ngọc Trân, lão thái thái, lão thái gia cũng chưa tỏ vẻ
phản đối, cũng sẽ không có ai dám nhiều lời một câu. Cho dù là Nhị phu nhân,
cũng chỉ là dám phát hỏa với hạ nhân mà thôi.
Rõ ràng là Tứ tiểu thư
là tỷ tỷ đứng phía trước, cũng so với Ngũ tiểu thư ôn nhu đôn hậu, nhân tài
càng xuất chúng, lão thái thái thật là bất công! Lệ Chi lại nhịn không được thở
dài.
Không bao lâu, “Xoạch,
xoạch” tiếng guốc gỗ bước trên con đường rải đá thanh thúy vang lên, Lâm Ngũ
tiểu thư người chưa đến, thanh âm đã tới trước: “Tứ tỷ tỷ, ta tới rồi! Cám ơn
sáo cổ của tỷ a, ta rất cao hứng, tỷ đang làm gì vậy?”
Lâm Cẩn Dung nghênh
đón đi ra cửa, nhưng thấy Lâm Ngũ mắt phượng cười tươi như trăng rằm, bên tai
đeo hai khuyên tai trân châu như hai giọt lệ, bên ngoài khoác áo choàng sắc
vàng nhạt, bên trong mặc váy gấm mềm mới tinh màu phấn hồng, eo nhỏ được một
chiếc thắt lưng màu lục bằng tố cẩm thắt chặt, hai khối dương chi bạch ngọc áp
lên chân váy sắc lục như ý kết dải, quả nhiên giống như liễu xanh mùa xuân,
tươi mát đáng yêu.
Lâm Ngũ một tay ngăn
lại Quế Viên muốn tiến lên giúp nàng cởi áo choàng, cười dài nói: “Ta đã sớm
nghĩ đến việc tới thăm Tứ tỷ, cũng muốn đi nói với tổ phụ, không phải lỗi của
Tứ tỷ, Tứ tỷ không nên bị phạt! Nhưng mà...” Mắt phượng của nàng khẽ nhíu, mang
theo chút lấy lòng cùng quan tâm nói: “Nhưng mà mẫu thân nói, chuyện tổ phụ đã
quyết định không thể dễ dàng làm trái, ta nếu đi cầu tình, ngược lại khiến tỷ
càng thêm phiền toái!”
Lâm Cẩn Dung ngày đó
mặc dù đáp ứng nàng, nhưng cũng chưa từng trông cậy vào nàng sẽ thay mình làm
chứng, liền rộng rãi nói: “Ngũ muội có tâm, Đại bá mẫu lo lắng cũng thực chu
đáo, ngày ấy ta cũng có chỗ không đúng, kiểm điểm bị phạt là đúng. Đến đây,
ngồi ở chỗ này, ta đã sai người đun sôi nước.” Vừa nói vừa làm tư thế mời.
Lâm Ngũ ánh mắt tươi
vui, thân thiết ôm cánh tay Lâm Cẩn Dung, nhỏ giọng nói: “Tỷ tỷ nha, ta lập tức
phải xuất môn, sợ là không kịp cùng tỷ uống trà. Tỷ nói thẳng đi, muốn ta thay
tỷ làm gì, ta lập tức sẽ giúp.”
Lâm Cẩn Dung cũng
không cùng nàng khách khí, trực tiếp nói yêu cầu của mình, Lâm Ngũ cười nói:
“Chuyện này nào có đáng gì? Ta lập tức sẽ thay tỷ đi nói chuyện!” Nói xong liền
vội vã chạy đi, một bộ dáng như sợ hãi Lâm Cẩn Dung truy vấn nàng muốn đi đâu,
làm cái gì vậy.
Lâm Cẩn Dung nhìn theo
bóng dáng Lâm Ngũ khoái hoạt đi xa, thầm nghĩ xem ra song phương đều có ý ghép
Lâm Ngũ cùng Lục Giam trở thành một đôi, chỉ mong kết cục sau này đừng giống
như mình ở kiếp trước.
Sau một lúc lâu, một
tiểu nha đầu trong viện của Lâm Ngũ tới truyền lời, nói là Lâm Ngũ đã đề cập
qua với Đại phu nhân, Đại phu nhân đáp ứng sẽ tìm thời cơ thích hợp nói với lão
thái thái, bảo Lâm Cẩn Dung kiên nhẫn chờ tin tức.
Chờ đến chạng vạng,
Lâm Cẩn Dung đã sớm cho rằng mọi việc sẽ thỏa đáng, nhưng chưa thấy một ai tới
báo tin. Quế ma ma đi ra ngoài dạo một vòng, biết được lão thái thái vì mẫu tử
Đào gia chuẩn bị yến hội mà tiệc đã sắp bắt đầu, đoán rằng Lâm Cẩn Dung sợ sẽ
không được đến đó, trong lòng khổ sở, nhưng cũng chỉ đành hồi báo lại như vậy.
Quế Viên tức giận đến
giơ chân giơ tay: “Thật là không công, đáng tiếc cái sáo cổ kia! Không chừng
Đại phu nhân căn bản không để ở trong lòng, cũng không nói giúp người! Tiểu thư
nha, người rất dễ dàng tin tưởng người khác!”
“Im miệng!” Quế ma ma
lo lắng nhìn Lâm Cẩn Dung, tức giận mắng Quế Viên một câu, Quế Viên quệt miệng
lui ra một bên.
Lệ Chi dù chưa tỏ vẻ
gì, nhưng trong mắt cũng có ý tứ đối với Lâm Cẩn Dung thương tiếc. Lão thái
thái trong lòng sợ đã oán hận Lâm Cẩn Dung bỏ qua bà trực tiếp tìm tới Lâm lão
thái gia - Lâm lão thái
gia chỉ cần ra mặt, mặc kệ thế nào, chuyện này lão thái thái cũng không thể
quản lý, lão thái thái trong lòng tức giận, sao không tìm cơ hội đắn đo Lâm Cẩn
Dung một chút để làm khó nàng?
Lâm Cẩn Dung im lặng
đứng dậy, nhìn ngoài cửa sổ bầu trời ảm đạm mà trầm tư. Chẳng lẽ nói, những gì
nàng kiếp trước không có quả nhiên không thể đạt được sao? Không! Nàng không
tin, nàng thành công ngăn trở chuyện phát sinh với mẫu tử Lâm Diệc Chi mà khiến
cho quan hệ giữa mẫu thân và phụ thân hoàn toàn chuyển biến xấu, nàng thành
công đem đệ đệ đưa đến thư phòng lão thái gia. Cho dù lúc này đây không được,
về sau cũng nhất định có thể thành công, nàng biết sau này sẽ phát sinh sự kiện
lớn, chỉ cần có tâm, bất quá là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
Vừa nghĩ như vậy, nàng
buộc chặt cảm xúc bình ổn trở lại, ngược lại quay đầu nói với mọi người: “Châm
đèn, dọn cơm.”
Quế ma ma thấy nàng
thần sắc bất động, không giống như trước dễ dàng đỏ mắt ủy khuất, trong lòng âm
thầm kinh ngạc, nhưng cũng thấy Tứ tiểu thư im lặng trầm ổn như vậy rất tốt,
lập tức nhanh chóng làm việc, không bao lâu liền đem hết thảy an trí thỏa đáng.
Chỉ một lát, dùng xong
cơm, Lâm Cẩn Dung rửa tay súc miệng, bảo Lệ Chi lấy ra sáo cổ còn lại kia, ngồi
xuống tháp bên cạnh cửa sổ, thổi lên một khúc nhạc da diết. Tiếng sáo thanh âm
không lớn, nhưng lực xuyên thấu lại rất mạnh, xuyên qua mưa thu rả rích kéo
dài, làm bạn với tiếng mưa rơi tiếng gió thổi, giống như có thể xuyên thủng
lòng người, lại ở trong lồng ngực hung hăng va chạm qua lại, khiến lòng người
tự dưng nghĩ tới chuyện thương tâm lại ưu sầu.
Quế Viên cũng không có
nhiều chuyện để thương tâm, vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: “Tiểu
thư còn có tâm tư thổi sáo sao?”
Lệ Chi liếc nàng một
cái, hảo tâm thấp giọng nói: “Tâm tư của tiểu thư, chúng ta là nô tỳ hạ nhân có
thể đoán được sao? Nói đến chuyện hai ngày trước, ngươi đoán được hay không?
Bản thân ta không đoán được.”
Quế Viên tà mắt nói:
“Ta tất nhiên không thể so với tỷ tỷ, được tiểu thư dạy viết chữ nhận mặt chữ,
đương nhiên so với ta càng có thể đoán được tâm tư của người.”
Lệ Chi cười, hoàn toàn
không muốn so đo với nàng ta, xoay người hướng tới ấm lô nhỏ bên cạnh vách
tường thêm một chút than hương, chỉ đem tro hương trắng tinh bên trong bát ra
đổ đi, lười biếng ở chung một chỗ với nàng.
Lâm Cẩn Dung thổi một
khúc lại một khúc, thấy cảm giác uất ức trong lòng dần dần tiêu tan, ước chừng
qua nửa canh giờ, chợt có người gõ cửa, Lâm Cẩn Dung mới ngừng lại, ý bảo hạ
nhân ra mở cửa.
Người đến là Thanh Lê
nha hoàn bên người của Lâm lão thái thái, trên mặt nhẹ nhàng dẫn dắt vài phần ý
cười nhợt nhạt, dừng lại ngay trước cửa phòng, làm lễ với Lâm Cẩn Dung nói: “Tứ
tiểu thư. Lão thái thái ân điển, ngày mai Đào gia Cữu phu nhân phải trở về
Thanh châu, thưởng cho Tứ tiểu thư tới hành lễ cáo biệt với Cữu phu nhân!”
Lâm Cẩn Dung rõ ràng
lưu loát buông sáo cổ xuống, quay đầu nhìn Thanh Lê tràn ra tươi cười xán lạn: “Tạ lão thái thái
ân điển, thỉnh tỷ tỷ thay ta nói một tiếng với lão thái thái, sau khi ta cáo
biệt Cữu phu nhân sẽ hướng lão nhân gia người hành lễ tạ ơn.”
Thanh Lê tựa tiếu phi
tiếu nhìn sáo cổ bên cạnh Lâm Cẩn Dung, nhẹ giọng nói: “Lão thái thái mấy ngày
nay thân mình có chút mệt mỏi, lại mới mở tiệc chiêu đãi Cữu phu nhân, thể lực
chống đỡ hết nổi, hiện giờ muốn đi ngủ rồi. Tứ tiểu thư không ngại ngày khác
lại tới thể hiện hiếu tâm cũng được.”
Lâm Cẩn Dung lúc này
mới mang theo vài phần khiếp ý: “Thanh Lê tỷ tỷ, ta đây vừa mới thổi sáo, có
phải quấy nhiễu sự thanh tịnh của tổ mẫu?”
Thanh Lê thật sâu nhìn
nàng một cái: “Không, tiểu thư thổi sáo rất hay.” Khiến người ta vừa nghe trong
lòng như lên men, chỉ cảm thấy gió thảm mưa sầu, mùa thu lạnh lẽo, vô số sự
chua xót trong lòng đều dâng trào, lão thái thái thật sự nghe không nổi nữa,
hơn nữa lại có Ngô thị ở đó khen ngợi tài thổi sáo của Lâm Cẩn Dung càng ngày
càng cao, còn nói vào ngày sinh thần mười hai tuổi, Lâm Cẩn Dung đã được tặng
một đôi sáo cổ, không biết hôm nay có phải dùng sáo cổ kia thổi hay không? Đại
phu nhân cũng nói vài đôi ba câu lời hay, lão thái thái lúc này mới biết thời
biết thế, vì vậy đã chấp thuận.
Lâm Cẩn Dung thẹn
thùng cười, phân phó Lệ Chi thay nàng đưa Thanh Lê ra ngoài. Lệ Chi được ra
hiệu, chạy nhanh cầm lấy một hồng bao trong tay, nhân lúc dẫn Thanh Lê ra, giấu
giếm không chút dấu vết đưa cho Thanh Lê.
Lâm Cẩn Dung cúi mắt
lấy khăn lụa gấm chà lau sạch sẽ sáo cổ, như cũ thả lại vào hòm, giao cho Quế
ma ma cất kĩ, rồi bảo Quế Viên thắp đèn lồng, Lệ Chi mở ô, đi guốc gỗ, hướng
tới sân viện của Đào thị.
Đi được một nửa đường,
nhưng thấy phía trước đèn đuốc kiều diễm, hơn mười người vây quanh đi về phía
này. Lệ Chi thấy bên trong có thân ảnh của nam tử, vội gọi Lâm Cẩn Dung: “Tiểu
thư, không biết là khách nhân nào, lúc này còn tiến vào, chúng ta có cần tránh
đi một chút hay không?”
Lại nghe đằng trước có
tiếng người cười duyên nói: “Đằng trước là Tứ tỷ tỷ sao? Tỷ đừng đi, là chúng
ta.” Chính là thanh âm của Lâm Ngũ.
Lâm Cẩn Dung không
khỏi nhíu mày, Lâm Ngũ không phải đi Bình Tể tự, khoảng cách khá xa chẳng phải
sẽ ở lại đó qua đêm sao? Tại sao hiện tại đã trở lại?
Lúc này mọi người cũng
dần dần đến gần, quả nhiên là Đại phòng Lâm Đại thiếu gia, Lâm Tam thiếu gia,
Lâm Ngũ tiểu thư cùng huynh muội Lục Giam, Lục Vân.
Song phương thi lễ,
Lâm Ngũ vui vẻ cầm tay Lâm Cẩn Dung, đánh giá nàng nói: “Tỷ tỷ tốt của ta, tỷ
đã được ra ngoài? Ta không nuốt lời chứ?”
Quế Viên nghe thấy lời
này còn có chút tức giận bất bình. Nhận vật quý của người khác không làm được
việc, còn muốn trước mặt khách nhân khiến Lâm Cẩn Dung mất mặt, chẳng lẽ Đại
phòng thật sự muốn giúp đỡ hay sao?
Lâm Cẩn Dung lại lười
cùng Lâm Ngũ so đo, chỉ cúi mắt nói: “Cũng nhờ Ngũ muội nhiệt tình, Đại bá mẫu
quan tâm, tổ mẫu từ tâm. Mọi người là từ đâu tới đây?”
Lục Vân cười nói:
“Chúng ta vốn định đi Bình Tể tự ngắm phong diệp, ai ngờ thời tiết không thuận
lợi, mưa đã được mấy ngày khiến đường lầy lội, đoàn chúng ta đi được nửa đường
bị chặn lại, xe ngựa không qua được, đành phải dẹp đường hồi phủ. Ngũ biểu tỷ
thân mình có chút khó chịu, chúng ta liền trước đưa nàng về nhà, cũng tới đây
thỉnh an ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu.”
Lâm Cẩn Dung chất phác
“Nga” một tiếng, cũng không định nói nhiều với bọn họ, nhưng thấy Lục Vân kéo
lấy tay áo của nàng, nói: “Vừa rồi là Tứ biểu tỷ thổi sáo phải không? Không
biết là do tiên sinh nào dạy? Thổi rất hay, có thể dạy ta không?”
Chỉ nghe Lục Giam thấp
giọng nói: “A Vân, Tứ biểu tỷ của muội còn có việc, ngày khác nói sau cũng
không muộn, đừng trì hoãn nàng.”
Có việc hay không sao
ngươi biết? Nhìn thế này, có vẻ như hắn chính là người ôn nhuận biết săn sóc
người khác nhất trên thế gian này vậy. Lâm Cẩn Dung mày nhẹ nhàng cau, còn chưa
mở miệng, chợt nghe Lâm Ngũ cười nói: “Vân muội muội, muội an tâm, Tứ tỷ luôn
hòa khí thân ái, nhất định có thể dạy cho muội.”

