Thế hôn - Chương 019 + 020
Chương 19: Phong ba
[2]
Đào thị một bên trốn
tránh một bên lớn tiếng nói: “Lục nha đầu, Thất nha đầu trước mặt mọi người
thất lễ khiến người mất mặt, bà bà vì vậy mà trút giận lên ta sao? Đây không
phải là đánh giá phiến diện, cho rằng Tứ nha đầu có lỗi muốn nàng nhận hết tội
sao? Còn nói là vì muốn tốt cho nàng, rõ ràng chính là ủy khuất nàng, nàng có
thể được lợi gì chứ?”
“Phụ nhân chanh chua,
nghiệt chướng nhà ngươi! Khiến ta tức chết mất!” Lâm lão thái thái chạy một lúc
cũng không thể đuổi kịp nhi tức, mệt thở hồng hộc, tức giận đến sắc mặt trắng
bệch, cũng không dám gây ra động tĩnh lớn, chỉ sợ nếu để người khác nghe thấy
sẽ mất hết mặt mũi.
Lâm Cẩn Âm ở một bên rình
coi thấy tình thế không ổn, vội vọt lên, ôm cổ chân Lâm lão thái thái, quỳ gối
trước mặt bà gấp giọng nói: “Tổ mẫu bớt giận! Mẫu thân con trời sinh tính quật
cường bộc trực, dù miệng nói như vậy, nhưng cũng không cố ý chống đối lão nhân
gia người, làm ra việc bất hiếu kia. Thỉnh tổ mẫu đừng cùng nàng so đo, muốn
đánh thì đánh tôn nữ nhi đây! Chuyện vừa rồi, quả thật là Lục muội, Thất muội
vô lý, mọi người đều thấy. Nhưng tổ mẫu nói cũng đúng, Tứ muội là tỷ tỷ, càng
nên khuyên nhủ, che chở muội muội mới phải. Nhưng tuổi nàng chưa lớn, khó tránh
khỏi đôi lúc chưa phân rõ thị phi đúng sai, chuyện qua đi con sẽ dạy dỗ nàng
thật tốt.”
Lâm lão thái thái cũng
bất quá chỉ muốn phô trương thanh thế, sự tình giơ quải trượng đánh nhi tức như
vậy, bà tự nhận dòng dõi thư hương như Lâm gia vốn không nên làm, huống chi bà
cũng sợ Tam nhi tức vốn tính cách mạnh mẽ không để ý đến hậu quả kêu lên, khi
đó thể diện gì cũng mất sạch. Vì thế liền thuận thế buông quải trượng, cả giận
nói: “Hôm nay là ngày lành của ta, bên ngoài có khách, ta phải giữ mặt mũi, ta
thấy người bên ngoại của Tam nhi tức có mặt ở đây nên không muốn cùng nó so đo!
Nếu có lần sau, sẽ không dễ dãi như thế đâu!” Sau đó nổi giận đùng đùng cầm
quải trượng đi ra bên ngoài.
Thực là khiến người
nghẹn khuất mà! Toàn gia Lâm gia từ già đến trẻ đều là người không tốt! Đào thị
tức giận sắc mặt trắng bệch, cả người phát run dựa vào bàn, thất thần nói không
nên lời.
Lâm Cẩn Âm sợ hãi, vội
đỡ lấy Đào thị vuốt ngực cho nàng: “Nương a, chúng ta đừng tức giận, không đáng
mà.”
Đào thị gắt gao nắm
lấy vạt áo trước, gắt gao cắn môi mới nhịn xuống không tủi thân khóc lóc, hồi
lâu mới nhẹ giọng nói: “Nương có phải thật vô dụng hay không? Khiến các con bị
khinh bỉ như vậy, rõ ràng là mình đúng, lại phải đi nhận lỗi.”
Lâm Cẩn Âm không khỏi
trong lòng chua xót, mẫu thân tính tình hỏa bạo xúc động, tỷ đệ các nàng từ nhỏ
trước mặt người khác không thiếu lần phải chịu ủy khuất, ngày bé không hiểu
chuyện, còn biết đi cáo trạng, kết quả mẫu thân đại náo xong, lúc ấy nhìn có vẻ
như hòa một ván, kỳ thật chỉ là ngậm bồ hòn mà thôi. Lớn hơn một chút, chính là
có ủy khuất cũng không dám nói với mẫu thân, chỉ sợ gặp phải phiền toái lớn
hơn. Nhưng nói mẫu thân vô dụng, nàng cũng không nói nên lời, mẫu thân của nàng
thật sự đã dùng hết toàn lực che chở các nàng, bằng không, nàng chỉ sợ đã phải
gả cho Lục gia Trưởng tôn Lục Thiệu, sao có thể gả cho Đào Phượng Đường từ nhỏ
đã đối tốt với nàng? Lâm Cẩn Âm nghĩ ngợi, nghẹn ngào nói: “Là nữ nhi vô dụng,
lớn tuổi cũng không có thể thay mẫu thân phân ưu, nếu ta lúc trước đuổi theo Tứ
muội cùng Thất đệ, không cho bọn họ đi ra ngoài cũng sẽ không phát sinh chuyện
này.”
Đào thị nhẹ nhàng lắc
đầu, trầm giọng nói: “Không đúng, không phải lỗi của con, lại càng không phải
là lỗi của Tứ muội và Thất đệ, mà là ta vô dụng, phụ thân con vô dụng! Ta cũng
biết nên làm như thế nào, tỷ như giống Đại bá mẫu cùng Nhị bá mẫu vậy, nhưng ta
nhịn không được, cũng không thể nuốt trọn lửa giận. Cả cuộc đời ta đều trông
cậy vào các con, chỉ sợ tỷ muội các con học tính tình của ta, tương lai đến phu
gia sẽ chịu khổ, cho nên ta luôn dạy các con nên mềm mại nhu thuận... Con nha,
tương lai đến Đào gia, tuy rằng đó là thân cậu, thân mợ, Phượng Đường hài tử
kia cũng là người trung hậu, nhưng con cũng không thể tùy hứng!”
Lâm Cẩn Âm cố không
trào nước mắt đáp ứng, lại thấy Đào thị đột nhiên tràn ra tươi cười: “Nhưng hôm
nay muội muội con dám vì Thất đệ xuất đầu lộ diện, ta thật sự cao hứng, con
phải biết rằng, nàng nếu nhìn thấy Thất đệ bị người khác bắt nạt cũng không dám
lên tiếng, ta sẽ thật sự thất vọng. Vừa rồi dọa con sợ phải không? Kỳ thật con
không cần sợ, ta cũng biết tổ mẫu sẽ không đánh ta. Bà cố kỵ mặt mũi, nếu thật
sự muôn đánh ta, ta sẽ ồn ào khiến mọi người đều biết, bà sẽ càng mất thể diện!
Phụ thân con vô dụng, nhưng ta không phải là kẻ ngốc!” Hơn nữa, nàng còn có một
bùa hộ mệnh, nàng theo bản năng sờ sờ bụng, thật sự nếu náo loạn, nàng liền ồn
ào nói ra nàng đang hoài thai, xem lão thái thái bất công muốn đối xử với nàng
thế nào?
Ai chẳng biết Đào thị
tuy không để ý tình huống nhưng bất quá cũng bị bức bách mà thôi? Bằng không
tiểu thư khuê các, ai chẳng muốn ra vẻ thục nữ, có ai muốn biến thành phụ nhân
chanh chua chứ? Lâm Cẩn Âm thở dài, phát sầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Đúng vậy, mợ
và biểu ca còn đang làm khách ở bên ngoài, tổ mẫu cũng sẽ không dám làm gì quá
đáng. Nhưng Lâm Cẩn Dung cũng sẽ không thoát tội, tổ mẫu nhất định sẽ lấy nàng
ra để diệt uy phong của mẫu thân, Nhị phòng chỉ sợ cũng muốn tìm cơ hội trả
thù. Nhưng ngẫm lại, mẫu thân nói rất đúng, Lâm Cẩn Dung dám vì Thất đệ xuất
đầu lộ diện, thật là việc khiến người ta cao hứng. Mềm mại nhu thuận tuy tốt,
nhưng quá mức nhũn nhặn thì cũng đâu có gì tốt đẹp.
Hoàng di nương ở bên
ngoài rừng trúc tìm hai tỷ đệ Lâm Cẩn Dung, vừa thấy bộ dạng chật vật của hai
người, liền đoán được lời Xuân Nha vừa nói đều là thật. Nhưng biết làm thế nào
đây? Nàng cũng chỉ có thể tiến lên trấn an tỷ đệ Lâm Cẩn Dung hai câu, sau đó
uyển chuyển nhắn lại ý tứ của Lâm Cẩn Âm: “Hiện tại khách nhân nhiều, Lục tiểu
thư cùng Thất tiểu thư trước mặt mọi người nháo loạn một hồi khiến lão thái
thái có chút mất mặt, ý của Tam tiểu thư là bảo Tứ tiểu thư không ngại dẫn Thất
thiếu gia đi rửa mặt chải đầu thay đồ, không có ai gọi thì đứng qua đó nữa.”
Quả nhiên không ngoài
sở liệu, cặp song sinh quả quyết không chịu thua, nhưng muốn bảo Lâm Cẩn Dung
né tránh như vậy, việc trôi qua rồi lại âm thầm chịu thiệt, nàng cũng không
chấp nhận. Liền hướng Hoàng di nương nở nụ cười cười, nói: “Đa tạ di nương, ta
sẽ đưa Thất đệ đi.” Lại hỏi: “Nương ta không tức giận chứ?”
Hoàng di nương tựa
tiếu phi tiếu nói: “Có Cữu phu nhân cùng Tam tiểu thư ở đó, phu nhân tuy là bất
bình, nhưng cũng hiểu được nặng nhẹ. Hơn nữa, lão thái thái luôn trọng mặt
mũi.”
Lâm Cẩn Dung thở dài
nhẹ nhõm một hơi, thấy Hoàng di nương hướng rừng trúc nhìn quanh, nhân tiện
nói: “Ngũ ca đi tìm phụ thân rồi, cũng không ở bên trong, di nương nếu là có
việc muốn tìm hắn, cứ sai người tìm hắn ở lầu dưới.”
Hoàng di nương cười,
thấp giọng nói: “Ngũ ca người là kẻ nhát gan, thân phận lại không giống với...”
Cố ý hạ thấp một bậc, vì là lo lắng Lâm Diệc Chi làm việc không ổn, nàng cứ
nhận trước cho đỡ lo lắng chuyện phát sinh về sau.
Lâm Cẩn Dung đánh gãy
lời của nàng: “Ngũ ca không sao, hắn đi đem việc này báo cho phụ thân biết. Di
nương cứ tự tiện, ta cũng muốn đi rồi.”
Gặp phải chuyện này
nhi tử còn hiểu được nên thỉnh Tam gia làm chủ, cũng chưa tính là khờ. Tuy
không biết kết quả như thế nào, nhưng rốt cuộc thái độ sẽ bỏ qua đối với mẫu tử
nhà mình, tương lai cho dù có sai lầm gì cũng coi như không liên quan đến mình
và nhi tử. Hoàng di nương liền cười hì hì trở lại lầu xem diễn.
Cặp song sinh quả đúng
là ác nhân tuyệt đối phải cáo trạng trước, kế tiếp cũng không thể lại khiến các
nàng vừa lòng đẹp ý – theo kinh nghiệm trong dĩ vãng của nàng, lão thái thái từ
trước đến nay yêu thích ai đều có thể dễ dàng tha thứ, luôn nhân nhượng nuông
chiều dù cho biết người đó đã tính kế, để mặc người kia chịu thiệt, lần này
cũng sẽ không ngoại lệ. Lâm Cẩn Dung quyết định, cúi đầu hỏi Lâm Thận Chi: “Đệ
nghe thấy không, Lục tỷ và Thất tỷ của đệ chạy đi cáo trạng chúng ta, nói chúng
ta liên hợp với Lục Ngũ ca bắt nạt các nàng. Lục Ngũ ca hảo tâm muốn giúp chúng
ta, lại bởi vậy bị mẫu thân hắn trừng phạt, làm người không thể không có nghĩa
khí, chúng ta cũng không thể khiến người ta oan uổng, đệ nói phải làm sao bây
giờ?”
Lâm Thận Chi bắt tay
chỉ vào nàng hỏi lại: “Tứ tỷ nói phải làm sao bây giờ?”
Lâm Cẩn Dung nhẹ nhàng
nói vài câu.
Lâm Thận Chi có chút
sợ hãi, mũi chân vô thức di di bùn đất: “Như vậy có thể sao? Ta rất sợ tổ phụ
cùng phụ thân.”
“Đệ là tôn tử, lại là
quý nam, cho tới bây giờ đều ngoan ngoãn vâng lời không gây họa, bọn họ kỳ thật
cũng thích đệ, chính là không nói cho đệ biết mà thôi.” Lâm Cẩn Dung nói với
hắn: “Ta sẽ ở bên ngoài trông chừng, nếu nhìn thấy đệ bị phạt, ta cam đoan sẽ
là người thứ nhất lao tới cứu đệ!”
Bộ dáng nàng vừa rồi
che chở Lâm Thận Chi khắc ghi trong đầu hắn, nghe thấy câu nói cam đoan này của
nàng, Lâm Thận Chi liền gật đầu thật mạnh: “Ta nghe lời của Tứ tỷ.”
Lâm Cẩn Dung mỉm cười,
xoa xoa đầu hắn, thấp giọng phân phó Lệ Chi: “Chạy nhanh đi lấy một mâm đào
mừng thọ tới cho Thất thiếu gia.”
Lệ Chi nhìn Lâm Thận
Chi một thân bẩn thỉu, lo lắng nói: “Như vậy có thể đi sao?”
Lâm Cẩn Dung thấp
giọng nói: “Vô luận dù thế nào cũng phải thử một lần.” Nếu đã nghĩ đến, mà
lưỡng lự không thực hiện, sau này nàng nhất định sẽ hối hận. Về sau, cũng không
thể để Lâm Thận Chi vĩnh viễn khúm núm núp ở phía sau, ở trước mặt trưởng bối
không dám ngẩng đầu thẳng lưng. Bị người khác bắt nạt, nếu dám đánh trả, còn phải
nghĩ ra biện pháp giải quyết, nàng vừa học vừa thử dạy cho Lâm Thận Chi xem
sao.
Mắt thấy thân mình nho
nhỏ của Lâm Thận Chi bê một mâm đào mừng thọ một mình đi vào lầu một chỗ xem
diễn, Lâm Cẩn Dung trong lòng bất ổn, lòng bàn tay lòng bàn chân đều đổ mồ hôi
lạnh. Trong nhà này, người có thể đối kháng với Lâm lão thái thái cùng Nhị
phòng cũng cũng chỉ có Lâm lão thái gia, tuy gia tộc có chút sa sút, nhưng tôn
ti già trẻ lớn bé tuyệt đối không được lộn xộn, tôn nữ dù thế nào cũng không
thể đánh đồng với tôn tử, Lâm lão thái gia vĩnh viễn luôn là mặt lạnh bảo thủ,
cũng là tấm chắn kiên cường hữu lực phía sau.
“Đây cũng là một biện
pháp tốt, bất quá Lâm Thất đệ quá nhỏ, không có người giúp đỡ chuyện có thể
chuyển biến xấu đi.” Đột nhiên có người đứng phía sau Lâm Cận Dung thấp giọng
nói một câu.
Chương 20: Phong ba
[3]
Lâm Cẩn Dung vừa nghe
thấy thanh âm này, liền biết được là ai, nàng nhìn cũng không nhìn Lục Giam
không biết khi nào đã đứng bên cạnh nàng, chỉ lãnh đạm nói: “Lục gia Nhị biểu
ca, ta không hiểu lời huynh nói.” Lập tức xoay người bước đi, khi đi lên nàng
theo khóe mắt liếc qua rừng trúc, nơi đó đã không còn một ai – chắc hẳn đang
đàm luận cao hứng, cho nên Lâm Ngũ tiểu thư đã dẫn bọn họ đi đến nơi khác du
ngoạn, vì sao Lâm Ngũ tiểu thư không quấn quýt lấy Lục Giam?
Bất quá Lục Giam thật
ra đang nhắc nhở nàng, nàng đi đến chỗ rẽ lại thấp giọng phân phó Lệ Chi: “Ta ở
đây, ngươi sai người đến nói với Đào gia Đại biểu ca một tiếng.”
Một mảnh hảo tâm lại
bị lạnh nhạt, đây là chuyện Lục Giam chưa từng gặp qua, đặc biệt là với một nữ
tử trẻ tuổi. Đối với việc hôn nhân này, trong lòng hắn cũng biết tuyệt đối trốn
không thoát, bộ dáng của mấy nữ nhi Lâm gia cũng không kém, mấu chốt là phẩm
hạnh.
Trước mắt xem ra, Lâm
Lục tiểu thư, Lâm Thất tiểu thư kiêu hoành hung hăng không cần phải nói, Lâm
Ngũ tiểu thư ôn nhu dễ gần. Có điều Lâm Tứ tiểu thư này, lúc trước mặc dù hình
như có chút si mê với mình, nhưng sau đó cảm giác đem đến vừa văn tĩnh lại có
đảm lượng, mà nhìn những người khác, như Ngô Tương, Lục Luân đều nguyện ý giúp
nàng, trước sau như một, bởi vì thân phận của hắn, hắn cũng không thể nhận hết
sủng ái của trưởng bối, lại liều mạng thải đạp cốt nhục nhà mình, cho nên đã
nói ra câu đó, cũng có ý tứ lấy lòng. Nhưng nàng giống như có cừu oán với mình,
cũng không biết bản thân sao lại đắc tội với nàng?
Lục Giam hơi hơi nhíu
mày, bất khoái nhìn bóng dáng Lâm Cẩn Dung bóng dáng liếc mắt một cái, xoay
người đi vào lầu xem diễn. Vừa bước vào, liền thấy Lâm Thận Chi một thân bùn
đất, khuôn mặt nghiêm túc thật cẩn thận đang bê một mâm đào mừng thọ, lớn tiếng
gọi “Tổ phụ” rồi chậm rãi bước về phía Lâm lão thái gia đang chuyện trò vui vẻ.
Lâm lão thái gia đang
dương dương tự đắc, đột nhiên nghe thấy tiếng trẻ con thanh thúy, lực chú ý bị
hấp dẫn, đầu tiên là kinh ngạc, nhưng lập tức lại bật cười: “Tiểu lão Thất, con
làm gì vậy? Sao bộ dáng lại đầy bùn đất giống như con khỉ nhỏ thế này, còn bê
đào mừng thọ đến tận đây sao?”
Lâm lão thái gia giờ
phút này nhìn thì hiền lành, ngày thường trước mặt con cháu lại cực kỳ nghiêm
túc, Lâm Thận Chi có chút nhút nhát, toàn thân đang run lên, mâm trên tay khẽ
rung rinh. Lục Giam ở một bên bất động thanh sắc nhẹ nhàng đưa tay đỡ mâm, thấp
giọng cười nói: “Tiểu lão Thất chớ để rơi.”
Lâm Thận Chi cảm kích
hướng hắn cười, cố lấy dũng khí nhìn Lâm lão thái gia lắp bắp nói: “Tổ mẫu ăn
đào mừng thọ, tổ phụ không ăn.” Hạ nhân ở bên cạnh thấy vậy liền tiếp nhận mâm
đào trên tay Lâm Thận Chi, đôi tay bẩn của Lâm Thận Chi cầm một quả đào mừng
thọ hướng đến miệng Lâm lão thái gia nói: “Tổ phụ ăn đi, nghe nói ăn vào có thể
trường mệnh trăm tuổi!” Vừa nói, nước miếng lại nuốt xuống ực một cái.
“Thất lang, không thể
vô lễ!” Lâm Tam gia vừa rồi đã nghe Lâm Diệc Chi nói về chuyện phân tranh trong
rừng trúc, thấy bất quá là tiểu hài tử vui đùa, căn bản không để ở trong lòng.
Lúc này lại thấy ấu tử một bộ dạng chật vật đột nhiên xông tới, còn trước mặt
mọi người muốn đùa vui, không có quy củ, trên mặt có chút sượng sùng, thấy Đào
thị giáo dưỡng nhi tử không tốt, trước mặt người khác làm hắn mất thể diện,
khiến hắn phiền toái, liền trầm mặt muốn kéo Lâm Thận Chi xuống.
Lâm Thận Chi từ trước
đến nay sợ nhất là phụ thân, theo bản năng đôi mắt đỏ hồng tội nghiệp hướng về
phía Lâm lão thái gia dựa vào, run rẩy gọi một tiếng: “Tổ phụ...”
Người già thích nhất
chính là nghe người ta nói mình sẽ trường mệnh trăm tuổi, huống chi Lâm Thận
Chi ngày thường phấn nộn đáng yêu, lại là tôn tử nhỏ tuổi nhất, Lâm lão thái
gia tuy rằng cảm thấy tôn tử này bộ dáng xác thực có chút mất thể thống, nhưng
cũng cảm thấy có chỗ thú vị, liền mở rộng hai tay, bảo vệ Lâm Thận Chi, cười ha
ha nói: “Nhân sinh từ xưa đến nay bảy mươi tuổi đã hiếm có, trường mệnh trăm
tuổi kia bất quá là dỗ ngọt người khác mà thôi! Có điều tôn tử ngoan của ta
thật sự có lòng hiếu kính!” Lại xoa bóp mũi Lâm Thận Chi cười nói: “Tiểu tử kia
là tự mình tham ăn, lấy lão nhân làm cái cơ chăng?”
“Tứ tỷ nói trưởng bối
ban cho mới có thể ăn, bằng không không được động vào.” Lâm Thận Chi nói năng
phân biệt trắng đen lẫn lộn, tựa đầu cọ cọ trong lòng Lâm lão thái gia, cũng
không đứng dậy. Lâm lão thái gia bất đắc dĩ, cũng ôm nó vào trong ngực: “Con
sao lại thành cái dạng này? Ngã vào bùn đất sao?”
“Tôn nhi không có!”
Lâm Thận Chi tuy nhỏ, nhưng cũng có căm hận riêng, lòng tràn đầy bất bình đem
chuyện vừa rồi nhất nhất nói ra, sau đó thấy Lục Giam đi tới thi lễ cười nhẹ
nói: “Hồi ngoại tổ phụ, cũng do Ngũ đệ bất hảo kia của con, đem một con chim
quốc đến, chọc huynh đệ tỷ muội tất cả đều hứng thú.”
Lâm lão thái gia là
lão thành tinh, biết trong đó có ẩn tình, có điều không tiện nói ra trước mặt
người ngoài, nhưng cũng không chê Lâm Thận Chi bẩn, lại ôm nó vào trong ngực
nói: “Nếu Thận Chi muốn ăn đào mừng thọ, thì ăn đi. Tổ phụ cho phép.”
Lâm Thận Chi vốn đã
đem đào mừng thọ đưa tới bên miệng, lại nhịn xuống, cầm đào mừng thọ đến miệng
Lâm lão thái gia, nước miếng nuốt ực thêm một cái, mặc dù mắt nhìn chăm chú quả
đào, nhưng vẫn rộng rãi nói: “Tổ phụ người ăn trước đi!”
Đào Phượng Đường hợp
thời cười nói: “Tiểu Thất đệ, nửa năm không thấy, đệ thật tiến bộ, hiểu được
phải hiếu kính trưởng bối nha! Vậy để tổ phụ đệ ăn sau, có thể cho biểu ca một miếng thử trước
được không?”
Lâm Thận Chi cũng thật
tình thích Đại biểu ca nguyện ý cho nó cưỡi ngựa thử sau này, lúc này cười tủm
tỉm nói: “Không được, không được! Tổ phụ ăn xong liền cho huynh!” Tứ tỷ nói
qua, sau khi đi vào nhất định phải nghe lời tổ phụ, mọi chuyện đều phải đem tổ
phụ đặt ở đằng trước, ai cũng không thể so với người, tổ phụ mới có thể vui
mừng. Đại biểu ca thì sao, chuyện qua đi tặng cho hắn hai quả đào mừng thọ là
được.
Mọi người cười vang.
Đào Phượng Đường nói:
“Vẫn là tổ phụ quan trọng nhất a?”
Lâm Thận Chi không
đáp, chỉ tựa đầu vào trong lòng Lâm lão thái gia nhẹ nhàng cọ cọ, ánh mắt thẹn
thùng cười cười. Lúc đầu sợ hãi lo lắng đến giờ được mọi người tiếp nhận nên
vui sướng, động tác của hắn tự nhiên mà đáng yêu.
Lâm lão thái gia cũng
cười. Tuy nói chuyện vừa rồi nhất định là có người dạy Lâm Thận Chi làm, nhưng
hành động lúc này của Lâm Thận Chi cũng là xuất phát từ thiên tính, ai cũng
không thể dạy nổi. Lâm lão thái gia nhất thời có vài phần chân tình, lão vỗ nhẹ
nhẹ đầu Lâm Thận Chi, ôn nhu nói: “Tổ phụ lúc trước vừa ăn cơm xong, hiện tại
chỉ ăn một miếng nhỏ, nhận hiếu tâm của tiểu Thất.” Cũng không ngại tay Lâm
Thận Chi bẩn, quả thực cắn một miếng.
Thấy tổ phụ ăn xong,
Lâm Thận Chi lúc này mới đưa cho Đào Phượng Đường, Đào Phượng Đường cười nói:
“Thôi, đùa đệ thôi, biểu ca không đói bụng!”
Lâm Thận Chi do dự một
chút, ánh mắt đen lúng liếng lấy lòng nhìn Lâm Tam lão gia nói: “Phụ thân,
người có muốn ăn không?”
Lâm Tam lão gia sống
an nhàn sung sướng đã quen chán ghét nhìn bàn tay bẩn kia liếc mắt một cái,
nghĩ trên đó dường như dính bùn đất cùng máu của con chim quốc, cảm thấy ghê
tởm, làm sao có thể nuốt trôi, lập tức liền khoát tay áo: “Con ăn đi!” Lâm Thận
Chi cũng không nói thêm, dựa vào trong lòng Lâm lão thái gia ăn xong quả đào
mừng thọ hương vị ngọt ngào.
“Trước không vội, hiện
tại có nhiều khách nhân, sao có thể không để ý lễ nghi hình thức? Người đâu,
trước mang Thất thiếu gia đi xuống rửa mặt chải đầu thay quần áo!” Lâm lão thái
gia sai tâm phúc Phúc Toàn ra hiệu, Phúc Toàn không nói một lời tiến lên dẫn
Lâm Thận Chi đi xuống rửa mặt chải đầu. Lâm lão thái gia lại cùng mọi người nói
chuyện tào lao: “Đây là tôn tử nhỏ tuổi nhất của lão hủ, tuổi tuy nhỏ lại hiểu
được hiếu đạo, chính là bất hảo a...”
Mọi người tất nhiên
lại là một trận a dua nịnh hót, có người khen Lâm gia gia phong gia giáo, có
người lại khen Lâm Thận Chi không phải vật trong ao (ý là không tầm
thường), có người lại khen Lâm lão thái gia biết cách dạy dỗ... không phải
là trường hợp cá biệt gì.
Nhỏ như vậy mà bọn họ
có thể nhìn ra Thất đệ lợi hại? Đây là sự khác nhau giữa nhi tử của chính thê
và thứ xuất, nếu là thứ xuất, không đến một độ tuổi nhất định, không phải thật
sự sặc sỡ lóa mắt, ai lại khen ngợi như vậy? Lâm Diệc Chi nhìn xem ngây ngốc,
trong lòng có vài phần bi thương, lại nghe Lục Giam thản nhiên nói: “Tứ muội
của đệ còn đang ở bên ngoài chờ tin tức của đệ.”
“A?” Lâm Diệc Chi quay
đầu nhìn Lục Giam, Lục Giam cũng đã đi đến chỗ bên cạnh Lục gia Nhị lão gia Lục
Kiến Trung ngồi xuống, dường như câu nói vừa rồi cùng hắn căn bản không có nửa
điểm quan hệ.
Lâm Diệc Chi sửng sốt
một lát, vụng trộm chuồn ra tìm Lâm Cẩn Dung. Ra khỏi lầu xem diễn, cũng không
thấy thân ảnh của chủ tớ Lâm Cẩn Dung đâu. Hắn nghĩ nghĩ, vòng qua phía sau,
quả nhiên thấy Lâm Cẩn Dung cùng Lệ Chi đang đứng ở bên đường nói chuyện với
Đào Phượng Đường. Biểu huynh muội hai người đứng cách xa nhau một khoảng, trên
mặt đều mang theo thản nhiên tươi cười, mặc dù không biết đang nói gì, cũng
không có hành vi nào không ổn, lại có thể nhận ra không khí vô cùng hòa hợp
thân cận. Không khí hòa hợp thân cận này với hắn mà nói dù có tận lực sắm vai
thế nào cũng không thể tạo nên.
Lâm Diệc Chi hơi hơi
có chút ủ rũ, không cần phải nói, Đào Phượng Đường tất nhiên đã báo tin với Lâm
Cẩn Dung, vừa rồi Đào Phượng Đường không phải trước mặt mọi người đã giúp đỡ
Lâm Thận Chi đó sao? Đã có người khác hiệp trợ, hóa ra cũng không cần hắn làm
mấy việc này, bởi vậy hắn chỉ thoáng đứng một lát, sau đó liền lộn trở lại ngồi
ở phía sau Lâm Tam lão gia xem diễn.
Lâm Tam lão gia đã
hoàn toàn quên chuyện vừa rồi, một tay đặt lên tay vịn của ghế dựa, nhẹ nhàng
theo nhịp ca diễn, khép hờ mắt, rung đùi đắc ý, vẻ mặt say mê, lâng lâng không
biết nguyên cớ. Lâm lão thái gia cùng vài lão bằng hữu nói chuyện trong lúc vô
tình nhìn thấy hắn như vậy, không khỏi nhướng mày, chán ghét dời mắt đi. Trong
cuộc đời này, sự nuối tiếc lớn nhất của hắn, chính là nhi tử không thành đạt,
hoặc là nói, không hề đạt tới sự mong đợi của hắn, chỉ mong trong đám tôn tử có
thể xuất hiện một nhân tài.
Lục Giam luôn luôn im
lặng đánh giá thần thái động tĩnh của mọi người trong phòng, lơ đãng thấy một
màn như vậy, cố ý quét mắt nhìn Lâm Tam lão gia, sau đó lại hờ hững thu hồi ánh
mắt.
Lâm Diệc Chi tìm cơ
hội, vội tiến đến bên người Lục Giam nhỏ giọng nói: “Lục Nhị ca, ta vừa đi
xuống, Đào gia biểu ca đã báo tin với Tứ muội muội rồi.”
Lục Giam từ chối cho ý
kiến chỉ cười cười, cũng không nói nhiều, liền đem ánh mắt nhìn về phía Lâm
Thận Chi đã thay đổi quần áo sạch sẽ tinh tươm đang được Phúc Toàn nắm tay dắt
vào.

