Tân Nương Nóng Tính - Chương 13 - 14

Chương 13

Nàng vốn chỉ muốn đến Đông Lâm săn thú mà thôi. Cùng cực nhàm
chán làm nàng không nhịn được đến đây thám hiểm, ai ngờ cánh rừng này
lại sâu như thế, còn cái gọi là “có dã thú thường lui tới”, nàng
chờ mỏi mắt cũng không thấy bóng dáng một con kiến a! Hại nàng thất vọng
đi dạo xung quanh một chút! Ai ngờ vừa đi được mấy bước đã nghe thấy
tiếng người ta nói chuyện. Có người! Lòng hiếu kì là khó tránh khỏi!
Nàng vừa lúc “tò mò” một chút! Không phải là cố ý nghe lén! Mạc Kính
Phong chết sống cũng không quan hệ đến nàng, bọn họ muốn hãm hại hắn
ra sao nàng cũng không liên can! Hắn bi đánh sưng mặt mũi nàng cũng đứng
bên cạnh cười nói “đáng đời”! Nhiều tiền có gì tốt, giống như hắn
nuôi “nội tặc” sao! Nhưng người bên cạnh tên họ Ngô kia nàng cũng có chút
ấn tượng, không phải là tên tiểu sinh thường đi theo Lí quản gia tính toán sổ
sách sao?! Bình thường nhìn an phận, không nghĩ lại thủ đoạn như
thế!

“Ô ô...!” Mau buông! Ta sắp bị ngươi ám chết rồi! Tiểu
Thúy liếc mắt, không tiếng động kháng nghị!

“Đừng cãi...! Bọn họ sắp đi!”

Tiểu Thúy nghe thấy thế câm miệng lại! Thiếu phu
nhân sao lại lạnh nhạt như vậy chứ, nàng sắp bị hù chết rồi! Bọn
họ đang nói chuyện hại thiếu gia nha! Nếu phát hiện các nàng đang nghe
lén, kết quả chắc chắn rất thảm! Tên họ Ngô kia nàng biết, chính là Ngô
thiếu gia Ngô Vạn Lợi a!

“Hô... người ta sắp chết
rồi...!” Rốt cục Tiểu Thúy cũng được tha, nàng hít một ngụm khí lớn, nhưng
nghĩ đến chuyện vừa nghe được, nàng gấp đến độ giơ chân lên.

“Thiếu gia... Aiz quên...
tiểu thư, chúng ta mau trở về báo cho thiếu gia!” Vừa nói nàng vừa lôi kéo
Ngọ Lăng Phong. Nhưng… nàng không nhớ đường về a.

“Ô... tiểu thư! Chúng ta
lạc đường rồi!” Tiểu Thúy cả kinh đến nước mắt trực
trào ra! Nhớ tới mấy lời đồn đại trước kia nàng nghe
được, cái gì chỉ có vào chứ không có ra, dã thú đủ loại… Ô...
sớm biết vậy nàng đã không nghe lời thiếu phu nhân chạy đến đây! Nàng
không muốn chết ơ đây a!

Ngọ Lăng Phong trợn
trắng mắt!

“Nếu muốn về nhà, hẳn là đi
bên phải!” Đó là phương hướng các nàng vừa đi. Nàng đang nghi ngờ
những lời đồn đại về người chết ở đây. Bị dã thú ăn? Không hẳn
vậy! Nàng tin tưởng mình chết vì bị hù, lời đồn đại nhiều hại
người, người vô tâm thêm mắm dặm muối vào câu chuyện hù chết người
ta! Người đi vào rừng, đầu tiên sẽ bị không khí âm lãnh hù đến,
sau đó bắt đầu nhớ ra mọi lời đồn đại, khi muốn trở về
thì tâm hoảng đến mức không nhớ đường, sau đó dần dần mất phương
hướng, cuối củng không chịu nổi đành bỏ mạng nơi đây.

“Bên phải sao? Vậy chúng
ta đi mau!” Tiểu Thúy lại “túm” Lăng Ngọ Phong lần nữa, nước mắt
ban nãy thoắt biến mất.

“Ngươi biết tên họ Ngô kia?”

“Hắn là Ngô Thiếu gia Ngô Vạn Lợi
a.”

“Hắn là kẻ thù của thiếu gia nhà
ngươi sao?”

“Ta cũng không biết nữa! Nhưng
nghe nói nhà bọn họ mấy tháng trước bị phá sản!” Tiểu Thúy làm hết
phận sự cho nàng một chút thông tin nho nhỏ.

“Phá sản?”

“Hình như là bán trân châu
giả, bị phát hiện, nhiều người đòi bồi thường!” Nghe nói mọi thứ
đáng giá trong nhà đều bị lấy đi hết! Thật đáng thương! Nhưng nghĩ
đến tên vừa rồi muốn hãm hại thiếu gia, sự đồng tình của Tiểu Thúy liền
biến mất.

Trân châu? Mạc Kính Phong hình
như cũng kinh doanh trân châu?! Ngọ Lăng Phong đại khái cũng đoán được
chuyện gì đã xảy ra!

“Ngọ Nhi...!” Nữ nhân chết
tiệt! Nàng tốt nhất là không có chuyện gì, nếu không hắn nhất định dùng thân
phận trượng phu giáo huấn nàng một phen!

“Ngọ Nhi... Ngọ Lăng Phong...!
Chết tiệt! Chạy đi đâu rồi!” Mạc Kính Phong cỡi ngựa, không dám xem
thường, nhưng cũng không dám la lớn, sợ kinh động đến Ngô Vạn Lợi đang ở
trong rừng! Hắn đã sớm biết Ngô Vạn Lợi ẩn nấp ở đây, chẳng qua chỉ
muốn chờ thời cơ để gã kia tự sa đầu vào lưới! Ngàn vạn cũng không
ngờ lại gặp chuyện này!

“Tiểu thư... hình như ta
nghe được tiếng kêu...!”

“Có không...?” Sách
sách! Tìm nhanh quá! Nàng còn muốn chơi một chút! Nhưng hắn la
lớn như vậy, không sợ địch nhân phát hiện sao?

“Không có sao... lại
nữa... hình như là thanh âm của thiếu gia...!” Thanh âm càng lúc càng
lớn, muốn người ta không nghe được cũng khó!

“Ngọ Nhi... ngươi
ở đâu? Chết tiệt...!” Hắn tuyệt đối sẽ trừng phạt
nàng! Dám tùy hứng làm bậy như thế, nàng không biết hắn lo lắng cỡ nào
sao! Càng đi sâu vào rừng, sắc mặt Mạc Kính Phong càng âm trầm. Mặc
kệ lời đồn đại thật hay giả, hắn cũng không muốn đem tinh mạng của nàng ra
đùa giỡn.

Xem ra tức giận không
nhỏ!

“Đợi một chút! Tới đây...!”
Ngọ Lăng Phong muốn cản lại Tiểu Thúy. Nàng quyết định, nàng muốn thử
một chút can đảm của hắn!

“Tiểu thư... sao vậy! Thiếu
gia giống như đang gấp lắm a!” Hơn nữa còn rất tức giận! Tiểu Thúy
không hiểu tại sao Ngọ Lăng Phong lại không chịu đi ra ngoài, còn núp sâu
hơn! Thiếu gia rõ ràng đang ở phía trước, nàng nghe được tiếng vó ngựa
càng lúc càng gần!

“Hư...!” Ai bảo hắn luôn
chọc nàng giận! Không trả thù không phải phong cách của nàng!

“Ngọ...”

“Uống...”

Đột nhiên có người chạy ra làm
Mạc Kính Phong sợ hết hồn, hắn thình lình vung cương lên dừng ngựa lại.
Suýt nữa thì Ngọ Lăng Phong đã nằm dưới gót của Mã nhi (tên con ngựa).

“A...!” Tiểu Thúy hét
chói tai

“Đáng chết...!” Mạc Kính Phong
nắm chặt dây cương, chuyển sang hướng khác.

“Thở dài...”

Vất vả lắm mới trấn an, làm cho Mã nhi
yên tĩnh lại! Mạc Kính Phong cũng không khống chế được nhảy xuống ngựa!

“Ngươi đang làm
gì đó?!” Mạc Kính Phong dùng sức lay động bả vai Ngọ Lăng
Phong! Khí lực lớn đến làm cho Ngọ Lăng Phong cau mày.

“Ngươi làm gì thế! Đau
a...!” Vai nàng chắc chắn sưng lên rồi! Nhìn tên này bình thường
cà lơ phất phơ không ngờ khi nổi giận cũng dọa người như thế!

“Đau?! Nếu không phải ta phản
ứng nhanh, ngươi có chắc bây giờ ngươi chỉ thấy đau hay không!”
Nghĩ đến một màn nguy hiểm vừa rồi, lònG hắn vẫn kinh hãi mãi không
thôi! Chỉ thiếu chút xíu nữa! Nàng đã có thể phanh thây dưới vó ngựa!

“Rống... ta không có việc
gì!” Triệu Ngọ Tịch Dạ dù sao cũng đã qua huấn luyện đặc biệt! Đừng
nói là ngựa, xe tăng tông đến nàng cũng có năng lực tránh ra.

Nhưng sự tự tin của nàng lại như
sự bất cần đời trong mắt Mạc Kính Phong! Nàng không thương tính mạng làm
cho Mạc Kính Phong đỏ cả hốc mắt.

“Không có việc gì! Vậy
ngươi nghĩ thế nào mới được gọi là có việc? Chết sao?! Nếu ngươi cảm thấy
mạng ngươi thấp giá như vậy, tại sao không giao nó cho ta?! Ngươi biết
rõ ta xem tính mạng ngươi còn trọng yếu hơn tính mạng của mình, ta
một lòng đều đặt vào ngươi, còn ngươi?! Ngươi cho rằng ngươi muốn làm
gì thì làm sao! Ngươi nói đi! Ngươi muốn ta làm sao bây
giờ!” Tức giận thiêu hủy lý trí Mạc Kính Phong! Nghĩ đến nàng phát sinh
chuyện nguy hiểm gì, lòng hắn lại đau thắt lại.

“Ách... ta...”

“Tại sao lại đùa giỡn với
tính mạng của mình! Ngươi có biết ta sẽ đau lòng hay không! Hay là… Ngươi
căn bản không để ý đến!” Mạc Kính Phong vẻ mặt chân thật,
nói một câu làm cho Ngọ Lăng Phong đau lòng.

“Mạc Kính Phong...” Ngọ Lăng
Phong không biết nên nói gì cho phải! Thành thật mà nói, hắn đột nhiên biểu lộ
làm nàng không biết làm gì, qua một thời gian dài, trốn tránh vẫn không giải
quyết được gì! Nàng cho là chỉ cần tránh mặt hắn, quan hệ của họ chỉ dừng
lại ở mức đó, cho đến khi nàng tìm được cách trở về thế kỉ 21.
Không cho phép động tâm với hắn, cũng không cho hắn có
cơ hội đặt quá nhiều tình cảm vào mình, như vậy, khi rời
đi, nàng cũng sẽ không cảm thấy đau thương, hắn cũng sẽ không quy lụy
vì nàng! Không ngờ, đó chỉ là ý nghĩ của một mình nàng, hắn
đã sớm trút xuống cho nàng quá nhiều tình cảm, mà nàng… Nàng còn có
thể tiếp tục lừa mình dối người sao? Người không phải là cỏ cây, cùng hắn
ở chung lâu như vậy, căn bản không thể không động tâm! Nhưng hắn muốn nàng làm
sao bây giờ! Nơi này dù sao cũng không thuộc về nàng, nàng từ
thế kỉ 21 đến đây, sớm muộn gì cũng phải trở về! Nàng không muốn, thật sự
không muốn làm cả hai đều đau lòng…

Ngọ Lăng Phong trầm mặc làm
tâm tình Mạc Kính Phong chìm đến đáy cốc! Thì ra, tất cả đều là
ý nghĩ của hắn! Nàng không giống hắn nghĩ… Cho là nàng có nỗi
khổ nên mới do dự, không ngờ, hắn sai hoàn toàn.

Liếc nhìn nàng một cái, Mạc Kính
Phong cũng không nói gì nữa, xoay người rời đi…

Tay Ngọ Lăng Phong run lên một
cái, cuối cùng cũng không vươ ra. Hắn bỏ cuộc! Điều này rất
tốt a, không phải như nàng mong muốn sao? Nhưng… Sao tâm nàng lại đau như
thế chứ?

Thật xin lỗi!

Chương 14

“Dạ!” Diệp Tĩnh Tịch la lên.

Hiên Viên Dạ đang bước đi liền
đứng lại.

“Có việc gì sao?” Thanh âm vẫn
lạnh lùng như cũ, nhưng trong mắt lại lóe lên một tia khó chịu.

“Nghe nói gần đây ngươi đang tìm
một mặt khác của Đồng Hoa kính?” Bát quái là thiên tính của nữ nhân, chỉ cần
giới tính là “nữ”, mặc kệ có phải là người hay không, nhất định đều thích bát
quái, Ái Lệ Ti chính là một ví dụ! Khi không có nhiệm, “nàng” nhàm chán đến cực
điểm sẽ đi tìm người để bát quái cùng “nàng”, muốn nghe chuyện bát quái chỉ cần
tìm “nàng” là được, hệ thống bật lên, có vô số chuyện để tìm hiểu, không cần
làm phiền người ta, hơn nữa còn có thể nói, không khác với con người là mấy! Mà
cùng chủ nhân nói chuyện chính là thú vui của “nàng”.

“Dạ!” Một thanh âm lại vang lên.

Máy vi tính chết tiệt! Nàng sẽ
sớm hủy diệt “nàng ta”.

Ái Lệ Ti giống như cảm giác được,
trên màn hình lóe lên một tia sáng.

“Có tin tức gì sao?” Thật ra thì nàng có thể hỏi Ai Lệ Ti, dễ
dàng lấy được nguồn tin chính xác. Nhưng Diệp Tĩnh Tịch vẫn hy vọng nàng có thể
tự mình nó ra.

Hiên Viên Dạ lại thở dài.

“Ta sẽ lấy được nó!” Nói xong,
nàng không nói thêm nữa, Hiên Viên Dạ xoay người bước ra cửa! Đáng chết! Nàng
thật sự không biết nên mở miệng bằng cách nào! Nàng không hiểu nam nhân kia
muốn như thế nào mới chịu đưa Đồng Hoa kính cho nàng!

“Ai...!” Tiếng thở dài nặng nề
vang lên! Thật sự không có cách để mở rộng lòng mình sao? Thành thật mà nói,
đối với Dạ, nàng luôn có một cảm giác vô lực. Ở chung gần mười mấy năm, nàng
luôn bất cẩu ngôn tiếu, rất rõ người nào dễ xa cách người nào dễ đến gần, cũng
có thể hiểu được người ta đang suy nghĩ gì, chỉ trừ Dạ.

“Tịch tiểu thư...! Từ Tử Mặc đưa
thư trao đổi điều kiện!” Ái Lệ Ti đột nhiên cười ra tiếng!

“Nga? Điều kiện gì?” Nếu nàng ta
không chịu nói, vậy nàng đành dùng lối đi tắt vậy! Dù sao cũng có sẵn tài
nguyên, không sử dụng cũng phí! Gần đây, có vẻ như ai cũng rất “bận rộn”! Trừ
Ngọ bị Đồng Hoa kính hút về Đường triều, hai người kia cũng thường đi sớm về
trễ! Ngay cả hướng tiểu đần cũng thường không ở nhà. Hại nàng thỉnh thoảng nhàm
chán muốn tìm người nói chuyện phiếm cũng không có ai! Nàng còn có thể thông
qua Ái Lệ Ti hiểu rõ động thái của Dạ, nhưng Hướng Tiểu Đần thì một chút cũng
không biết được. Biết được “cá tính” của Ái Lệ Ti, nàng ta đã sớm tính trước,
phàm là những gì liên quan đến nàng ta đều không tra ra được! Dù sao Ái Lệ Ti
cũng do nàng ta chế tạo nha! Thích thì sử dụng khả năng này cũng không có việc
gì! Nhưng từ điểm này cũng biết, nàng ta đang có chuyện giấu giếm, hơn nữa là
một chuyện vô cùng nghiêm trọng!

“Từ Tử Mặc muốn Dạ tiểu thư đáp
ứng cùng hắn ở chung một tháng mới cho mượn gương!” Hì hì...! Từ vệ tinh, nàng
đã thấy được phản ứng của Dạ tiểu thư ra sao! Khuôn mặt trắng nõn của nàng ta
đã sớm tái xanh mét rồi!

“Ở chung...?!”

Có lẽ, hắn sẽ mềm hóa Dạ không
chừng!

Bây giờ, việc nàng “quan tâm”
chính là Hướng Tiểu Đần! Tiểu quỷ kia rốt cuộc là đang làm cái gì?!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.