Giấc mộng giang sơn - Chương 36 + 37
Chương 36: Giương Đông
Chiến trường Ân
Tang đương nhiên là thời đại của vũ khí lạnh, vô luận khi giết người ngươi có
võ công mạnh mẽ bao nhiêu thì một người khó địch ngàn quân, nhân số khác biệt
thường là nhân tố quyết định chiến bại hay thắng trận, bây giờ địch nhiều ta
ít, hơn nữa lại đánh ở cửa thành, ngăn cản chúng xông lên kỳ thật cũng không
đơn giản.
Trên chiến trường
công cụ thật sự thiếu thốn, chỉ có xe bắn đá cồng kềnh cùng tên nỏ, hơn nữa
tiếp viện còn chưa kịp đến, nếu như không phải Bắc Thần Thiên ở đây chỉ huy đối
địch, sợ rằng cửa thành đã sớm bị công phá.
Đánh nửa ngày, đối
phương thấy mãi không công phá được, biết người chỉ huy là Bắc Thần Thiên liền
thu binh.
Trầm Mộ Phong cũng
sai người dọn dẹp chiến trường, giữ lại hơn ngàn người, ở phòng dưới gần chân
thành tụ hợp mấy người cùng nhau thương lượng đối sách.
Từ Húc lo lắng
chiến sự, thấy viện binh chậm chạp không tới, hỏi: “Xin hỏi Chiến thần, vì sao
không cầu viện binh đến đây? Ngài hẳn là phải có bố trí binh lực, ta thấy không
nên trì hoãn cửa thành nếu bị công phá thì liên lụy không chỉ đến dân chúng ta,
mà Chiến thần cũng chưa chắc có thể rời khỏi?”
Hắn nhắc nhở vậy
Thủy Vô Ngân nghe mà nhướng mày, u nhã bạch chiết phiến xoay xoay: “Ngươi tốt
nhất chớ uy hiếp chúng ta, điện hạ tự có an bài, ngươi mới nên cẩn thận kẻo phá
hư đại sự.”
“Ngươi...” Từ Húc
thấy hắn nói năng không nể mặt mũi gì, trong lòng căm tức lại bị Trầm Mộ Phong
ngăn lại.
“Không nên ầm ĩ,
lấy đại cục làm trọng, việc nhỏ ấy không thể bỏ qua một bên sao?”
“Điện hạ thứ tội.”
Thấy hắn giận, Từ Húc không dám lỗ mãng.” Nhưng tình huống quả thật khẩn cấp,
hôm nay cửa thành suýt nữa bị công phá, đại tướng quân của địch là Dịch Bắc Phi
- tên chúng ta đã từng nghe qua, mặc dù không bằng Chiến thần nhưng cũng là một
đại tướng dụng binh như thần, nếu hắn cố tình muốn vây tử chúng ta...”
“Ngươi không thấy
trước mặt ngươi là ai sao?” Một tên quan văn bên cạnh nói, hướng Bắc Thần Thiên
liếc mắt nhìn một cái: “Chiến thần chính thức ở đây, còn sợ Dịch Bắc Phi? Cần
gì quan tâm nhiều.”
Mọi người đều tự
lui bước, không ai nói nữa.
Bắc Thần Thiên đi
thong thả hai bước tựa hồ suy tư vấn đề gì đột nhiên nhìn thấy Lâm Phong đang
trầm tư, sau khi từ chiến trường trở về nàng một câu cũng không nói qua, đi ra
phía trước vỗ vỗ bả vai nàng.
“Nghĩ gì thế?”
Lâm Phong ngẩng
đầu: “Ân Tang có hắc hỏa dược không?”
“Xin hỏi Ám cô
nương, hắc hỏa dược? Đó là cái gì?” Mọi người nghe được ngẩn ra, nữ tử kỳ quái
này trong óc sao có nhiều thứ kỳ quái thế? Trừ số ít mấy người ra thì những
người khác đều chỉ biết Lâm Phong gọi là Ám, tên của nàng cũng không có nhiều
người biết được.
Bắc Thần Thiên
không lo bối cảnh chung quanh, biết nàng lại có trò gì gian trá rồi, cười hỏi:
“Câu trả lời nàng vừa nghe được, giải thích một chút đi?”
“Ta nghĩ nửa ngày
cũng không ra rốt cục đại pháo chế tạo như nào, chắc là không làm được rồi, bất
quá bom đơn giản thì không thành vấn đề, cam đoan có thể giúp ngươi bảo vệ
thành, ta muốn một vài thứ, các ngươi tìm cho ta.” Lâm Phong thấy uy lực pháo
hỏa tự nhiên là tương đối lớn, trên chiến trường một pháo tử là giết hết cả một
đống người. Bất quá nàng chưa từng nhìn thấy đại pháo, cũng không biết cấu tạo
như nào, vẫn là bỏ quên ý định tạo đại pháo đi, thực hối hận sao lúc đầu không
học chút kiến thức súng ống đạn dược, nếu như thời đại vũ khí lạnh mà chuẩn bị
được súng ống thì... Bất quá chỉ có thể tự sướng mà thôi, nàng cũng không phải
thần, sao chuẩn bị ra được?
“Lưu huỳnh, quặng,
than củi, ba thứ này chuẩn bị nhiều một chút, sau đó tìm da trâu cắt thành mảnh
nhỏ đưa tới cho ta.”
Thủy Vô Ngân cảm
giác kỳ quái, hướng Bắc Thần Thiên, Bắc Thần Thiên cười cười: “Quên mất lúc ở
trên thuyền chúng ta nhìn thấy gì sao? Còn không mau đi chuẩn bị?”
Hoàng Anh ở phía
sau nghe thấy, lập tức đáp: “Vâng!”
Trầm Mộ Phong cũng
phái người đi khắp nơi trên dưới tìm kiếm, lúc tối sau bữa ăn toàn bộ đồ vật đã
đặt tới trước mặt Lâm Phong rồi.
Lâm Phong cầm
miếng da trâu nhỏ, đi tới đống vật liệu trước mặt, Hoàng Anh từng thấy bản lãnh
của nàng nên đem hai tròng mắt trừng lớn, liều mạng nhìn xem nàng muốn làm gì,
Lâm Phong bị bọn họ nhìn chăm chú được cảm thấy không thoải mái, quay đầu trừng
mắt liếc: “Đừng nhìn ta! Có gì hay mà nhìn!”
Một phần lưu huỳnh
hai phần quặng, lại thêm ba phần than chính là hắc hỏa dược rồi. Dùng da trâu
bao kín, xuyên cây đốt lửa vào bên trong lộ ra một chút ở bên ngoài, Lâm Phong
làm cực nhanh, chính là không để cho người khác nhìn thấy. Phải biết rằng cái
này liên quan đến hóa học, chỉ một điểm nhỏ thay đổi cũng sẽ xảy ra phản ứng,
lấy tâm tư nàng mà suy thì tự nhiên sẽ không để người ngoài biết cách làm, nếu không
nhất định sẽ thành tâm phúc đại họa.
Lâm Phong đem một
quả bom sơ giản, sau đó mỉm cười nói: “Đi, thử xem uy lực đi!”
Ở đầu thành, ban
đêm gió rất lớn, Lâm Phong cầm bom sơ giản đón gió, một đầu châm lửa bùng cháy,
Lâm Phong vận nội lực, hung hăng ném ra bên ngoài!
Qua một thời gian
ngắn, từ phía xa xa đột nhiên truyền đến một tiếng nổ! Đột nhiên phía đó xuất
hiện ánh sáng chói lòa như mặt trời ban đêm làm mọi người thấy hoa mắt, nhìn
bên kia không khỏi chậc lưỡi xuýt soa, mấy người cũng luyện võ, thị lực cực xa.
Rõ ràng họ nhìn thấy tảng đá của vùng núi bên kia bị oanh tạc một trận! Lâm
Phong nở nụ cười:
“Uy lực dù không
lớn như ta nghĩ, bất quá cũng tạm được rồi.”
Mọi người nhìn
nàng như nhìn quái vật, thế này còn gọi là tạm được? Phải biết rằng thời đại vũ
khí lạnh mà xuất hiện loại uy lực này đã là rất kinh khủng rồi, Lâm Phong tựa
hồ như vẫn thấy chưa đủ.
Lâm Phong câu khởi
khóa miệng, không phải nàng không biết bom đạn nổ mạnh thế nào, cái bom sơ giản
đấy nổ vậy đã tính gì!
Nàng lại nói:
“Ngày mai khi địch nhân công thành, gọi người đốt dầu sôi đổ xuống mặt chúng
cũng có chút tác dụng, bom chỉ có thể chính ta làm, những người khác không hiểu
được, thời gian không còn nhiều, ta đi chế thuốc nổ đây.” Lâm Phong xuống
thành, lúc đi hữu ý như vô tình liếc mắt nhìn Bắc Thần Thiên một cái, Bắc Thần
Thiên cười cười, không nói gì.
Ý tứ nàng trục
khách đã rất rõ ràng, không người nào chống lại ý định của nàng, đều tự nghỉ
ngơi trong chốc lát, lại nhớ tới tình huống lúc trên đầu thành.
Ánh bình minh, quả
nhiên có người đưa tới ba mươi bom sơ giản, Thiên Lục là tiểu quốc vật liệu có
hạn, chỉ có thể làm được như vậy. Lâm Phong nói thân thể không thoải mái, không
đến xem cuộc chiến.
Bắc Thần Thiên tin
tưởng mười phần nói: “Tùy nàng thôi, hôm nay thành chiến, kỳ thật có bom này
hay không, chúng ta cũng không thua.”
Chừng tảng sáng,
Dịch Bắc Phi dẫn theo đại quân đi tới dưới thành, hắn hình như không muốn Giấu
giếm thân phận nữa, đối với người trên đầu thành lạnh giọng hét lớn: “Thiên Lục
quốc chủ nghe đây, Bắc Thần Thiên vốn là một người cực kỳ có dã tâm, hôm nay
các ngươi giúp hắn, ngày sau sẽ nước mất nhà tan! Giao ra Bắc Thần Thiên, ta
lập tức lui binh, mục tiêu chúng ta chỉ có hắn.”
Bắc Thần Thiên tại
trên đầu thành nghe được buồn cười, hôm qua không nói một lời liền khai chiến,
hôm nay lại phí lời như vậy? Hay là bị bom sơ giản của Lâm Phong dọa sợ?
Trầm Mộ Phong liếc
hắn một cái, đứng ở đầu thành, khí định thần nhàn nói:
“Dịch tướng quân
không nên nhiều lời, Thiên Lục đã cùng Bắc Thần kết minh, không có đạo lý bán
đứng minh hữu, hơn nữa hôm qua hỗn chiến Thiên Lục ta thương vong rất nhiều, ta
quyết không vì vậy mà đầu hàng. Nếu Dịch tướng quân hôm nay nguyện ý tự rời đi,
sau này Thiên Lục nhất định lấy lễ đối đãi.”
Dịch Bắc Phi trầm
giọng: “Như vậy, không thể không đánh?”
“Nếu tướng quân cố
ý, bổn vương cũng không có cách nào.” Trầm Mộ Phong khoát tay, dứt khoát.
Dịch Bắc Phi hừ
lạnh một tiếng, giơ tay lên, dưới thành lập tức dồn dập, đại kỳ bay múa, tiếng
giết rung trời! Xem bộ dáng Dịch Bắc Phi hôm nay chắc là quyết tâm muốn phá vỡ
cửa thành Thiên Lục, tự thân tới chỉ huy chiến trận! Bọn lính cũng không sợ
chết mà vọt lên!
Trên đầu thành đã
sớm chuẩn bị tốt dầu sôi, thấy binh lính trèo lên, liền nhanh chóng đổ xuống
mặt chúng một gáo dầu sôi! Lập tức bọn chúng quay cuồng ngã xuống, chiến trường
bụi đất mù mịt, Bắc Thần Thiên không ra khỏi thành, đứng trên đầu thành chỉ huy
binh lính bắn cung.
Dịch Bắc Phi tâm
lý khẩn trương, nhìn thấy vẻ mặt Bắc Thần Thiên trên đầu thành là khuôn mặt
tươi cười không hề khẩn trương, hắn thầm nghĩ liều chết cũng phải để đội nhân
mã công chúa vào trong Thiên Lục, cấp bách vận nội lực, thi triển khinh công,
phi thân lên đầu thành, kiếm chỉ hướng Bắc Thần Thiên.
Thủy Vô Ngân đã
tiếp được chiêu của Dịch Bắc Phi, Từ Húc cũng rút kiếm tiến lên, chiến trường
không phải là tỷ thí võ công, không ai sẽ để một đấu một.
Thình lình nghe
Bắc Thần Thiên thâm ý pha chút lạnh nhạt nói: “Xem chừng nhị tướng của ngươi
không có ở đây.”
Dịch Bắc Phi vừa
nghe trong lòng chấn động, tiếp theo suýt nữa ngã xuống, Thủy Vô Ngân và Từ Húc
thấy vật Bắc Thần Thiên cầm trong tay lập tức vội vàng lui ra xa.
Biết nhị tướng
không có bên người, bằng trí thông minh của Bắc Thần Thiên, hắn khẳng định Bắc
Thần Thiên đã biết nhị tướng ở chỗ nào! Hắn không hổ là Chiến thần! Có thể đoán
được kế hoạch của công chúa!
Dịch Bắc Phi lui
về phía sau, đột nhiên nhìn thấy một khối cầu nho nhỏ bay đến trước mặt, có lẽ
là ám khí, hắn nhìn chăm chú nhưng lại thấy không phải, chỉ cảm thấy nguy hiểm
từ đó mà đến! Không kịp chạy trốn, phía trước đã nổ mạnh!
Ầm ầm một tiếng
nổ, đáng thương cho một đời chiến tướng, tan xương nát thịt! Dưới thành binh
lính đang tấn công còn chưa rõ chuyện gì xảy ra, đến khi Dịch Bắc Phi tứ chi
rơi xuống mặt đất mới phát giác chủ tướng chết thảm, đều kinh hoàng đứng lên!
Ngay sau đó, bốn phía vang lên tiếng nổ mạnh theo từng đợt, đám người Bắc Thần
Thiên ở đầu thành ném bom như tung tú cầu, ném tại những vị trí quân địch đông
đúc, phía trước cửa thành lập tức hình thành giới tuyến, tiếng kêu tiếng thét
hòa lẫn nhau! Binh lính tứ tán mà chạy, không ai dám tới gần cửa thành nữa.
Vốn không nhìn
thấy uy lực tạc đạn, lúc này binh lính Thiên Lục tròng mắt thiếu chút nữa rớt
mất cả, tâm lý không dám có một điểm phản kháng, cùng đấu cũng không muốn cùng
Bắc Thần Thiên đấu, huống chi bên cạnh hắn còn có một người cực kỳ thần bí.
Đang lúc binh lính
tụ tập đứng bên ngoài hỗn loạn, đột nhiên phía sau bọn họ nổi lên rất nhiều đại
kỳ! Kỳ viết rõ ràng chữ to “Bắc”, một nam nhân mặc bạch y có gương mặt anh tuấn
lãnh khốc, cưỡi chiến mã xuất hiện.
“Nam Cung Xuy
Tuyết!” Cũng là một đại danh tướng, tự nhiên sẽ có người nhận ra, mục đích Nam
Cung Xuy Tuyết phục binh chỉ là để quét dọn chiến trường, đám người Trầm Mộ
Phong thầm mắng Bắc Thần Thiên là lão hồ ly, ngay cả một chút hy sinh cũng
không muốn, thật sự là đủ gian trá!
Bắc Thần Thiên vận
nội kình, ở trên đầu thành cao giọng quát to.
” Binh lính Tập
Lan nghe đây! Các ngươi đang tự tìm đường tử, các ngươi có bao nhiêu nhân lực
hẳn là chính mình rõ ràng, bổn vương đã sai người chặn hết lại. Trận chiến này
không có khả năng có đường sống, nếu không muốn chết, hãy buông binh khí trong
tay đầu hàng!”
Thanh âm xa xa
truyền ra ngoài, binh lính Tập Lan đều nghe thấy, lúc này mới phát hiện kỳ
quái, năm vạn đại quân lúc này lại không đủ vạn người! Vẫn là Dịch Bắc Phi ở
đây chỉ huy nên mới không ai chú ý, không nghĩ tới bọn họ đã đến đường tử! Theo
như lời Bắc Thần Thiên, đó là sự thật không thể nghi ngờ.
Lúc này rất nhiều
binh lính Tập Lan không còn ý chí chiến đấu, đều bỏ binh khí trong tay đầu
hàng.
Thiên ca quả là
“đểu”, mang tiếng là giúp người ta thế mà đem quân tới rồi cho ngồi chơi, đợi
đánh nhau xong mới ra mặt thu dọn chiến trường nhưng vẫn được cái danh là liên
minh giúp đỡ... cao thâm... bái phục...
Chương 37: Kích Tây
“Công chúa, chúng
ta đã chiếm lĩnh được bến đò Thiên Lục, tùy thời có thể xông thẳng tới hoàng
cung!” Trên mũi một chiếc thuyền ở bến đò Thiên Lục, một bạch y nữ tử đeo đai
lưng đi ra, thấy vậy rất nhiều nam tử chung quanh lập tức ngây dại! Thiên hạ dĩ
nhiên có bậc tuyệt sắc dường này, lại thông hiểu đạo nghĩa, ôn nhu chu đáo,
binh lính Tập Lan vì cô công chúa ấy mà kiêu ngạo, khăng khăng một mực theo sát
nàng.
Lần này Tập Thái
Thanh cùng Dịch Bắc Phi “binh hành hiểm chiêu”, nàng xuất đại hiểm chiêu công
tiến chiếm lĩnh bến đò Thiên Lục, do lúc này bến đò là địa phương thủ binh bạc
nhược yếu kém nhất. Mà vì tín nhiệm của mọi người, Dịch Bắc Phi đã tự mình mạo
hiểm đi trước chỉ huy tấn công thành, nàng biết chuyến này đi tất nhiên lành ít
dữ nhiều, nhưng vì quốc gia, nàng không cách nào ngăn cản!
Tập Thái Thanh hít
sâu một hơi, thản nhiên hỏi: “Thám tử đã trở về chưa?”
“Công chúa, hắn đã
ở dưới thuyền chờ đợi.”
Tập Thái Thanh
thân thể run rẩy đi xuống thuyền, thấy một tiểu binh nằm sấp trên mặt đất,
không dám ngẩng đầu, khiếp đảm không thôi. Nàng cau mày, trong lòng chấn động,
ước chừng đã biết chuyện trở nên thế nào.
“Công chúa! Dịch
tướng quân chết trận, viện binh của Bắc Thần Thiên đã tới, chúng ta sợ rằng...”
Dù có chuẩn bị tâm
lý trước nhưng khi nghe được câu “chết trận”, Tập Thái Thanh vẫn không nhịn
được lảo đảo, Dịch Bắc Phi có thể nói là ân sư về quân sự lý luận của nàng,
nghe tin người chết, nào có thể không bi thương đây?
“Thi thể tướng
quân đâu? Có mang về không?”
“Tướng quân bị yêu
pháp của Bắc Thần Thiên gây thương tích, đã hóa thành tro bụi, hài cốt không
còn rồi!” Người đang đứng miễn cưỡng đáp.
Tập Thái Thanh lần
nữa kinh hãi, vì Dịch Bắc Phi đau thương, cũng vì “yêu pháp” của Bắc Thần
Thiên, tiểu binh trên mặt đất run run đột nhiên lại nói:
“Công chúa, Bắc
Thần Thiên không biết đã luyện được công phu tà môn nào mà hướng dưới thành ném
mấy chục bao tròn tròn lớn nhỏ, sau đó rơi đến người chúng ta rồi phát bạo,
giống như bị nội lực áp lên người, rất nhiều binh lính không có phòng bị, lập
tức bị đánh cho tứ chi phân tán. Bắc Thần Thiên thật sự có yêu pháp! Công chúa
người tuyệt đối không thể đi chịu chết được!”
“Có thật không?!”
“Công chúa, là
thiên chân vạn xác, đáng tiếc tiểu nhân cũng không ở gần đó nên không thấy bộ
dáng Bắc Thần Thiên thi triển yêu pháp, nhưng chúng ta đúng là bị yêu pháp của
hắn gây thương vong thảm trọng!” Tên đó nói, trong lòng dường như còn sợ hãi,
thở hỗn hển hai hơi mới nói tiếp: “Mặt khác, Nam Cung Xuy Tuyết cũng dẫn người
tới, trốn đi được chỉ có một vài huynh đệ chúng ta, công chúa không tin có thể
đi hỏi bọn hắn.”
Xem trên mặt đất
binh lính đó cúi đầu lạnh run người, bộ dáng là khiếp đảm, xem ra đã bị dọa sợ,
nhị tướng nói: “Lúc trước đích xác có vài tên lính đào ngũ, bất quá đã khá xa
rồi, tình huống không nói rõ được.”
Tập Thái Thanh
nghe vậy trầm mặc trong chốc lát nói: “Ngươi trước lui xuống đi.” Vừa đối với
binh lính bên cạnh nói: “Ngươi chiếu cố hắn, để hắn nhớ lại chút ít chuyện tình
liên quan đến yêu pháp của Bắc Thần Thiên.” Một binh lính lên tiếng đỡ lấy tên
kia kéo đi, lúc này phía sau Tập Thái Thanh đột nhiên xuất hiện hai nam tử trẻ
tuổi, đều là gương mặt đao thước một bực, anh tuấn bất phàm nhưng lại lộ ra sát
khí.
Tập Thái Thanh
cười khổ: “Tả hữu nhị tướng, các ngươi nói cho ta biết, trận này chúng ta còn
đánh tiếp sao?” Nếu như Bắc Thần chiếm được thần binh, hơn nữa còn có “yêu
pháp”, vậy bọn họ như nào đấu nổi?
Một người mặt
không chút thay đổi, lạnh lùng thốt: “Hết thảy nghe theo công chúa phân phó.”
Người kia nói:
“Tóm lại hai thuộc hạ đã y lệnh tướng quân phải bảo vệ công chúa, nhất định vẫn
đi theo công chúa!”
Tập Thái Thanh
cũng biết tử chiến vốn là chiến đến cùng, hỏi thì sao mà không hỏi thì sao?
Dưới tình thế này, không thể không đánh! Lúc này, nàng ra lệnh cho người hạ
thuyền cập bờ, lần này xuất hành đại bộ phận binh lực cũng là trên tay nàng,
cuối cùng đứng lên còn lại không ít.
Thiên Lục nơi ngã
tư đường đã không còn ai, người người đều ở trong nhà cầu khẩn ngàn vạn lần
không bị đánh vào nhà mình, Tập Thái Thanh đứng ở trước mặt binh lính phát
lệnh, nên biết năm vạn đại quân không phải số lượng nhỏ, nếu như có thể thuận
lợi tiến công, đám người Bắc Thần Thiên dù không chết cũng chỉ còn nửa cái
mạng!
Tập Thái Thanh
cũng không phải lần đầu dẫn binh, từ lúc theo Dịch Bắc Phi ra chinh chiến nàng
đã mang binh thi hành mấy nhiệm vụ, người trong quân cũng quen thuộc nàng - chủ
tử thông minh, đương nhiên chính thức biết thân phận nàng cũng không nhiều.
Sau, mọi người tấm tắc nói Tập Thái Thanh là nữ tướng đệ nhất Ân Tang, cho dù
nàng chưa bao giờ vang danh.
Tập Thái Thanh vốn
là một nữ tử ưu quốc ưu dân, cùng Lâm Phong tiểu nhân của chúng ta vốn là hai
loại người hoàn toàn bất đồng.
Nàng điều binh
thành thục, chỉ huy phân công ba đạo nhân mã đi trước đoạn đường ngoài thành,
phân tán đều từ đường nhỏ đi trước đến cửa thành để ngừa bị diệt, chính mình
dẫn người tại bến đò chờ đợi báo tin, do nhị tướng không đồng ý cho nàng mạo
hiểm. Tập Thái Thanh cũng biết tầm trọng yếu của chính mình, nàng là hi vọng
cuối cùng của Tập Lan! Vốn là thế, nàng không đành lòng thương tổn dân chúng
nên ra lệnh cho thủ hạ tướng sĩ không được kinh động người trong thành, cứ theo
đoạn đường thẳng hướng cửa thành mà đi, chỉ cần trong ứng ngoài hợp, không sợ
Bắc Thần Thiên không thúc thủ chịu trói!
Đợi Tập Thái Thanh
lên thuyền rồi, tên tiểu binh ban nãy xụi lơ phát run trên mặt đất đột nhiên
đứng lên, khóe miệng câu khởi nụ cười lạnh có chút tà mị.
“Thật đúng là một
công chúa cao cao tại thượng, cũng có chút suy nghĩ.”
“Ngươi chẳng lẽ
đồng tình nàng?” Bên cạnh là tên binh lính khác cũng đè thấp âm thanh cười nói.
Người nọ hừ lạnh
một tiếng: “Chê cười, trong từ điển của Lâm Phong ta chưa từng có hai chữ đồng
tình, rơi vào tình huống nào cũng là do năng lực chính mình, nếu sinh nhầm thời
loạn thế thì chỉ có thể “thắng làm vua thua làm giặc” thôi, muốn làm thánh nữ
sao? Cũng không khỏi đánh giá mình quá cao đi.”
Tên nam nhân trừng
mắt nhìn nàng hồi lâu, rốt cục thở dài: “Thiên đến tột cùng sao lại tìm được
loại nữ tử như ngươi, bội phục bội phục, nếu như ngươi là một nam nhân, ta sợ
Thiên từ đầu mới gặp đã giết ngươi để miễn trừ hậu hoạ.”
Lâm Phong nhún
nhún vai bàng quan nói: “Đây là phương pháp ổn thỏa nhất không lưu lại hậu hoạ,
nếu đổi lại là ta thì ta cũng phải làm như vậy.”
Nam nhân đó lại
một lần nữa trừng mắt to nhìn nàng, ngay cả than thở cũng không nổi rồi: “Ngươi
cùng Thiên thật đúng là trời sinh một đôi, sinh tử của bản thân mình mà cư
nhiên coi như trò chơi vậy.”
“Sợ cái gì, dù sao
cũng không phải là thật, mà nếu là sự thật ta sớm đã trốn được mười vạn tám
ngàn dặm ở ngoài rồi. Ví như chuyện ngươi với ta lúc này mà bại lộ, ta một cước
đem ngươi đá văng lên thuyền bọn họ, rồi thừa dịp hỗn loạn khi bọn họ vây bắt
ngươi mà chính mình chạy trốn.” Lâm Phong vốn là tên tiểu nhân điển hình, nàng
luôn không oai phong lẫm liệt, hơn nữa còn rất sợ chết, nàng chỉ hành sự trong
tình huống chính mình nắm chắc, nếu không nắm chắc, việc trốn chạy giữ mạng nhỏ
thì nàng chắc chắn là người đầu tiên làm.
“Ngươi... Ngươi
quả thực là...” Vô sỉ đến cực điểm! Hắn đã không tìm nổi từ ngữ nào để hình
dung nữ nhân này nữa, bất quá nữ nhân này có thể đoán được ý nghĩ của Thiên,
hơn nữa nàng lại cùng Thiên phối hợp rất ăn ý. Lúc mới gặp nữ nhân này còn
tưởng rằng nàng rất đứng đắn, cao khiết, hiểu rõ bản chất của nàng mới thấy cực
độ kinh ngạc!
Lâm Phong biết hắn
muốn nói gì, thản nhiên liếc mắt nhìn hắn: “Người không vì mình, trời tru đất
diệt.”
“...” Không có
cách nào, hắn nghĩ nếu dân chúng Bắc Thần mà biết được vẻ mặt của vị thánh nữ
cao khiết mỗi ngày như xuân phong mỉm cười, thi xá ân đức cho mọi người, phân
phát bánh bao,... lại là người như thế, không biết có thể không... tập thể bạo
phát?!
Thấy Lâm Phong sắc
mặt âm trầm mà trừng mắt nhìn hắn, nam nhân vội vàng cười ha ha nói sang chuyện
khác: “Ngươi sao biết ý định của Thiên?” Nữ nhân này hai tròng mắt giống như
lão ưng vậy, như tùy thời cũng có thể nuốt sống hắn, mỗi ngày Thiên đều phải
đối mặt với ánh mắt này sao? Mặc niệm ba giây trước...
Lâm Phong trầm
ngâm một chút, cười lạnh nói: “Bởi vì chủ ý này vốn là của ta, Thần Thiên chỉ
phối hợp mà thôi.” Gặp hắn dùng ánh mắt tò mò nhìn nàng, Lâm Phong giải thích:
“Đêm qua ta ở ngoài thành thí thuốc nổ, kết quả ta phương binh lính kích động,
đối phương lại không có động tĩnh gì nên ta cảm giác kỳ quái.”
“Tập Lan lần này
binh lực tổng số sáu vạn, nhìn thấy sự nổ tung mạnh mẽ của bom, cho dù trong
quân doanh có trấn tĩnh như nào thì cũng sẽ có náo loạn một trận, đáng tiếc là
một chút phân tranh cũng không có! Nếu không phải binh lính toàn bộ được ôn
dịch, đó là không có nhiều như vậy người, hơn nữa đại tướng nhất định ở nơi nào,
trấn áp thôi số ít bạo di chuyển người.”
“Nếu nhân số không
đủ thì cũng chỉ có một cách giải thích là bọn họ đã chia binh làm hai hướng
giương đông kích tây. Tập Lan trừ Dịch Bắc Phi có thể cầm binh đánh trận còn có
cửu công chúa Tập Thái Thanh, không phải nàng thì là ai? Hơn nữa Thiên Lục ba
mặt đều là núi, tiến công đường núi tương đối khó khăn, không thể một hai ngày
là chạy tới được, chỉ có đường thủy là bọn họ có thể lên bờ.”
Nói tới đây, Lâm
Phong lạnh lùng cười: “Nàng không phải muốn giương đông kích tây sao? Chúng ta
cũng bồi nàng chơi đùa một chút! Dịch Bắc Phi chết trận, bọn họ nhất định biết
Thần Thiên ở bên kia, hơn nữa viện binh của Xuy Tuyết cũng đã ở bên kia, vừa
lúc xáo trộn chúng ta hoàn lại có một đạo của ngươi viện binh chuyện tình, cảm
giác của con người khá là kỳ quái, thấy rằng bên kia người đã chết thì nhất
định bố trận đó mới là cường đại nhất, đây là cảm giác mà bất cứ người thông
minh nào cũng đều không thể tránh được.”
Có cảm giác cũng
không quá lo, nhưng nếu y thảy theo cảm giác để di chuyển mà không dùng lý trí,
như vậy thật đáng sợ!
Tập Thái Thanh dù
có lợi hại cũng chỉ là một nữ tử của thời đại cũ từng đọc qua rất nhiều binh
thư. Có lẽ trước chiến trường giao phong, nàng ta có thể thắng được Lâm Phong,
nhưng luận về phương diện tâm lý chiến tranh nàng ta tuyệt đối không bằng, hơn
nữa còn vô thanh vô thức mà bước vào bẫy rập tâm lý của Lâm Phong.
“Sau, ta tới chỗ
này chờ ngươi cùng hội hợp, bất quá cũng là Thần Thiên an bài tốt, nếu không có
viện binh của các ngươi, không biết chúng ta phải cùng Dịch Bắc Phi và Tập Thái
Thanh đánh qua đánh lại bao nhiêu ngày nữa!”
“Ngươi sao biết ta
mang binh tới đây?”
“Lúc bắt đầu ta
không có cảm giác, bất quá về sau lại nghĩ, Thần Thiên đã tính trước thì nhất
định sẽ có nắm chắc, giết chết Dịch Bắc Phi mà không có phục binh thì như thế
nào có thể đây?” Lâm Phong nói không nhịn được rồi, thấp giọng lạnh lùng nói:
“Đừng hỏi nữa, Tập Thái Thanh ra rồi!”
Đột nhiên nghe
thám tử báo lại: “Công chúa, Bắc Thần Thiên lại lấy yêu pháp đả thương người,
uy lực yêu pháp quả thực rất cường đại! Bên ta tổn thất thảm trọng!”
Tập Thái Thanh
nhất thời không có chủ ý, suy nghĩ một chút quay đầu đi xem phía dưới thuyền,
tên lính còn đang quỳ trên mặt đất lạnh run. Nàng thầm nghĩ hắn cũng thật đáng
thương, nhưng là chiến tranh, cũng chỉ có thể đi hỏi hắn tình huống yêu pháp
như thế nào.
“Ngươi nói rõ ràng
xem yêu pháp của Bắc Thần Thiên vốn là thế nào?”
Tên tiểu binh trên
mặt đất, tựa hồ sợ hãi khi nàng tới gần nên càng thối lui về sau, trong miệng
tựa hồ lầm bầm nhớ lại nói cái này cái kia... Tập Thái Thanh nghe không rõ ràng
lắm, liền cúi đầu.
“Ngươi nói cái gì,
từ từ nói, nói rõ ràng xem.”
“Ta muốn nói...
ngươi thật sự là một nữ nhân ngu ngốc!” Âm thanh lãnh khốc không mang theo độ
ấm, cùng ý cười châm chọc vang lên, Tập Thái Thanh cảm thấy trước mặt thanh
quang chợt lóe, một bóng ảnh đã hướng nàng xông tới! Nàng bị tiếng gió xẹt qua
làm kinh sợ, nhất thời không phản ứng được gì, khóe miệng Lâm Phong câu khởi
một tia cười tàn khốc, đó chỉ trong một cái chớp mắt! Giết người trong nháy
mắt, vậy là đủ rồi!

