Giấc mộng giang sơn - Chương 20 + 21
Chương 20: Hai Mặt
Nhìn lại mới phát
hiện bệnh trạng hoàng đế thật khác những người khác, những người kia căn bản là
tứ chi vô lực khiến cho không hoạt động được, mà sắc mặt hoàng đế lại trắng
bệch, ánh mắt dại ra, tứ chi co rút, thật giống như bị lạnh cóng.
Bắc Thần Thiên cắn
răng quát lên: “Truyền thái y! Nhanh đi!”
“Hoang đường! Quả
thực là hoang đường!” Trong yến tiệc, rượu và thức ăn đều đã dùng các loại dụng
cụ thử độc, huống chi trong hoàng cung các cao lương mỹ vị rất được xem trọng,
phải trải qua rất nhiều trình tự kiểm tra, mà rốt cục ai lại có thể hạ độc ở
trong thức ăn!
Trên gương mặt anh
tuấn của Bắc Thần Thiên là thần sắc ngưng tụ sự lo lắng, Đào thái y, Vương thái
y, Trương Tam thái y vội vã chạy tới, xảy ra chuyện này, bọn họ cũng khó có
cách cứu chữa.
“Điện hạ!”
“Miễn lễ, Vương
thái y, ngươi tới giúp mọi người xem bệnh một chút, bệnh trạng này giống như là
đã trúng mị dược, Trương thái y, Đào thái y, mau đi chuẩn đoán bệnh cho phụ
hoàng ta.” Bắc Thần Thiên gặp nguy không loạn, chúng thần mặc dù đều làm việc
tận tâm vì chủ nhân của mình, nhưng đến khi đại loạn xảy ra trước mắt đều răm
rắp nghe theo hắn chỉ huy, vương vị không sớm thì muộn cũng là vật ở trong túi
của hắn.
Ba tên thái y thấy
hoàng đế đang được dìu đỡ, trong miệng đều là máu đen cũng biết sự tình nghiêm
trọng, vội vàng đi lên, lấy ra công cụ chuẩn bệnh của riêng mình, nghe mạch
chuẩn đoán bệnh.
Các quan chúng
thần bối rối một hồi cũng đã từ từ bình tĩnh lại, mọi người không phát hiện ra
trong lúc hỗn loạn, yến hội này đã thiếu mất mấy người.
Lâm Phong bên cạnh
Bắc Thần Thiên cũng chẳng biết đã đi đâu, Nhị hoàng tử luôn luôn lớn lối, trong
lúc mọi người bị trúng độc sắc mặt đại biến, cũng đã lặng lẽ lui ra ngoài.
Hết thảy, Bắc Thần
Thiên nhìn thấy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.
Người kia, trúng
kế rồi!
Lại nói Nhị hoàng tử,
phát hiện ra mọi quan chức tham gia yến hội đều bị trúng độc mà mình vẫn bình
yên vô sự, sắc mặt trở nên rất lợi hại. Hắn không phải ngu ngốc! Thân là hoàng
tử, hắn cảm thấy một tia gì đó không đúng.
Đây là mưu kế của
Bắc Thần Thiên! Kế ám toán độc ác này định một lưới diệt gọn hoàng đế, Nhị
hoàng tử ngày thường hay lộ ra vẻ lớn lối không được mọi người ưa thích, hơn
nữa lại có nhiều bất đồng với hoàng đế, mọi người thiết nghĩ sẽ không hoài nghi
Bắc Thần Thiên mà nhất định sẽ hoài nghi hắn.
Nhị hoàng tử nhanh
chóng trở lại tẩm cung của mình, tức giận đạp bàn, ném ghế, chiếc ghế bị đập
xuống mặt đất lập tức vỡ tan.
“Chết tiệt! Bắc
Thần Thiên, tên gian tặc kia! Ngươi muốn giết cha giá họa cho ta! Ngươi thật là
tội đáng muôn chết!” Hắn lại nghĩ, Bắc Thần Thiên nói hành động liền hành động
luôn, tương đối quyết đoán, nhanh chóng.
Làm sao bây giờ?
Có thể tại nơi đông người như vậy mà hạ độc trong thức ăn thần không biết quỷ
không hay, sợ rằng chỉ có mấy vị hoàng tử có thế lực mới có thể giấu giếm được
tai mắt người khác, Đại hoàng tử rút lui khỏi tranh giành vương vị, người bình
thường sẽ không hoài nghi hắn, như vậy Bắc Thần Thiên giết người giá họa nhất
định là đã sắp xếp xong xuôi để dành cho chính hắn! Nhị hoàng tử bỗng dưng cả
kinh, lúc này mới cảm giác được mình không khôn ngoan tới cỡ nào!
Mới vừa rồi yến
tiệc có đủ văn võ bá quan, hắn chỉ cần kiên quyết không nhận tội, hắn cũng là
hoàng tử, người khác có thể nghĩ thế nào chứ? Hiện tại, nếu mình chết, Bắc Thần
Thiên có thể giá họa dễ dàng, chết không đối chứng, sự tình có thể giảm đi
nhiều rắc rối!
Lại cả kinh, thì
ra là điều này cũng nằm trong kế hoạch của Bắc Thần Thiên! Hết thảy tất cả...
Trong tẩm cung lúc
này có vẻ thanh mảnh, không có tiếng người! Trong điện đường to lớn chỉ có một
mình Nhị hoàng tử đứng yên ngây dại, hắn nghĩ thị vệ cung nữ nơi đây, toàn bộ
cũng do Nam Cung Xuy Tuyết mang đi bảo vệ yến hội, lúc ấy hắn còn cười đáp ứng,
nghĩ chút Bắc Thần Thiên thực xấu xa, ngay cả đám thị vệ cung nữ ít ỏi của hắn
cũng huy động hết...
Một cơn gió lạnh
thổi qua, trên đại điện có vẻ kỳ lạ, Nhị hoàng tử run run tựa như phát điên
hướng về phía ngoài tẩm cung mà chạy.
Một bóng người màu
đen dương dương tự đắc đương tựa tại viện môn, một thân vải đen bao trùm cả
người, ngay cả mặt mũi diện mạo cũng không nhìn thấy, chỉ có hai ánh mắt băng
lãnh là thấy rõ ràng.
“Ngươi không thể
giết ta! Ngươi không thể giết ta! Ngươi là người của Bắc Thần Thiên sai tới
đúng không, Bắc Thần Thiên hôm nay mang rất nhiều binh sĩ tới, ngươi nhất định
sẽ bị hoài nghi! Hắn, hắn muốn hại chết ngươi!” Nhị hoàng tử lúc này vội vàng
nói, hắn có lẽ đã bị cái chết hù dọa đến sợ hãi, áp bách thần kinh não bộ.
“Ngươi quy thuận
Bổn Vương đi! Bổn Vương bảo đảm ngươi được sống sung sướng ăn ngon, mặc đẹp,
tội gì đi làm một kẻ tiểu tốt dưới trướng Bắc Thần Thiên! Ngươi cảm thấy như
thế nào?”
Thanh âm cười lạnh
lộ ra vẻ âm trầm cực kỳ: “Đồ ngu ngốc! Nếu như Thần Thiên đáng chết một vạn
lần, chỉ sợ ngươi sớm đã bị giết đến trăm vạn lần!”
Nữ âm, đây là một
nữ tử!
Trong đầu Nhị
hoàng tử ầm ầm nổ tung, nàng là ai?! Nàng mới vừa nghe thấy lời hắn, nàng tới
làm gì? Chẳng lẽ muốn giết hắn?
Nhị hoàng tử trong
nháy mắt lại trở nên cường lãnh, cười nói: “Thì ra là là một nữ nhân, nói đi,
nếu Bắc Thần Thiên không cần nàng, nàng có thể dựa vào Bổn Vương, Bổn Vương sau
này nhất định phong nàng làm phi! Bất quá vị trí chánh phi còn phải thương
lượng, Bắc Thần Thiên thật ra chỉ là một tên lỗ mãng, nàng đi theo Bổn Vương so
với hắn thì tốt hơn nhiều...”
Đột nhiên, hắn
không nói gì, bởi vì hắn nhìn thấy Lâm Phong chậm rãi đem ba mảnh kim loại ghép
lại, ba điệp hoàn ở trên tay hoàn thành một loan đao giương lên.
Thiên Hoang Nhẫn!
Thần khí của Ân Tang đại lục không người nào là không biết! Làm sao lại ở trên
tay của nàng ta!
“Đợi... đừng đừng,
ngươi, ngươi đừng giết Bổn Vương, Bổn Vương phong ngươi là chánh phi, Bổn Vương
sẽ chia ngươi cả nửa giang sơn này, đừng giết...”
“Nhị điện hạ,
ngươi có lẽ không biết, trên thế gian này có một loại người gọi là người hai
mặt, trước mặt người khác là một bộ dạng, sau lưng lại là một bộ dạng khác,
ngươi gọi là giấu tài.” Lâm Phong lãnh khốc cười một tiếng, dưới vầng thái
dương, Nhị hoàng tử rốt cục thấy rõ ràng mặt nàng.
“Là ngươi!” Thì ra là nàng! Là...
Thiên Hoang Nhẫn trong không khí xuất một chưởng
phong bén nhọn, Nhị hoàng tử thậm chí vốn không nhúc nhích vừa mới động đã ngã
xuống tựa như một bãi bùn lầy.
Nàng quỷ dị mà cười xinh đẹp: “Ta giết ngươi,
ngươi nói xem, có mấy ai hoài nghi? Ta đây là một nữ nhân tư cách đạo đức tốt,
người người ca tụng nha?” Lạnh băng mà tà mị, nàng liếm một chút máu rỉ trên
lưỡi đao, thần khí chính là thần khí, vô cùng sắc bén, có thể giải quyết gọn
gàng, nàng trải qua mấy ngày lặng lẽ khổ luyện vẫn thoát không được, vẫn phải
dính dáng tới võ công.
Thật ra thì, thân thể Lam Phượng cũng là một đại
báu vật, xinh đẹp, võ công mọi thứ đều có, chỉ tiếc là một nữ tử nhu nhược yếu
đuối, trông Lâm Phong mềm yếu chẳng khác nào người sắp chết.
Còn hại nàng hiện tại không cách nào phát huy võ
công, thật là nghiệp chướng a~~!
Lạnh lùng thu hồi vũ khí, Lâm Phong đốt lửa cùng
củi khô mới vừa chuẩn bị xong, ném vào bên trong cung điện tráng lệ, dần dần
khói dầy đặc nổi lên bốn phía.
Nếu Bắc Thần Thiên định cấp nàng một thân phận rõ
ràng, Lâm Phong chẳng phải có thể phát huy tốt năng lực, nếu không thì quá lãng
phí tâm toán người khác rồi?
Hai bộ mặt, ma quỷ cùng thiên sứ, bóng tối cùng
quang minh lỗi lạc.
Một cuộc đại hỏa hoạn, tất cả sẽ được kiến tạo lại
từ đầu!
Chương
21: Giải Quyết Hậu Quả
Một cuộc đại hỏa hoạn đã thiêu rụi cả tẩm cung của
Nhị hoàng tử, tin tức Nhị hoàng tử ám sát hoàng đế bất thành, sợ tội liền tự
vận trong một đêm lan truyền nhanh chóng trong khắp triều đình cùng Phàn thành.
Lúc này hoàng đế lại bị ngây ngốc, còn mắc bệnh tai nghễnh ngãng, mặc dù giữ
được tánh mạng, nhưng cũng trở thành một phế nhân, Bắc Thần Thiên cùng các vị
đại thần thương nghị, quyết định giữ lại vị trí hoàng đế, truyền ra ngoài là
hoàng đế thân thể khó chịu, tạm thời do Bắc Thần Thiên nhấp chính.
Bắc Thần Thiên đối với vương vị, cũng không quá gấp
rút, hiện tại trong triều Bắc Thần cơ hồ không còn địch nhân của hắn, người
thông minh có thể đoán được một chút nội tình, nhưng cũng không dám mở miệng.
Bắc Thần Thiên tài hoa thế nào văn võ bá quan đều
công nhận, vị trí Thái tử thuộc về hắn vốn là ‘kinh thiên địa nghĩa’, cho nên
mọi chuyện chẳng qua là hợp lý thôi, cũng không có trở ngại gì.
Cũng phải bội phục năng lực của Bắc Thần Thiên về
mặt thâu tóm nhân tâm, thiết lập cục diện, Lâm Phong ở trong Thiên phủ, sáng
sớm đã rời giường luyện kiếm, võ công của nàng không lý lại nào không khôi
phục, dường như mỗi buổi sáng, đều dùng hai canh giờ để luyện võ. Mỗi lúc trời
tối bọn nha đầu ngủ say, Lâm Phong lại dậy tập luyện công phu trong khoảng thời
gian rất dài nữa.
Buổi sáng tập võ là cho đám người của Bắc Thần phủ
nhìn, buổi tối là tự mình kín đáo tập.
Không phải Lâm Phong đối với Bắc Thần Thiên không
yên lòng, mà từ trước đến giờ nàng đối với bất kỳ kẻ nào cũng không yên lòng,
không lưu lại đường máu cho mình nàng thấy sợ hãi trong lòng, cái tật này, có
lẽ là từ khi hành tẩu giang hồ hắc đạo rèn dũa.
Liên tiếp năm ngày, Bắc Thần Thiên xử lý công việc
triều chính, khắc phục hậu quả, đến hôm nay mới có thời gian trở về phủ, lúc
này, hắn cùng đi với Âu Dương Hiểu, Nam Cung Xuy Tuyết lững thững bước vào,
nhìn thấy Lâm Phong đang cùng ba tỷ muội họ Cẩm đối chiêu.
Ba tỷ muội võ công không kém, có thể nói là cao
thủ, không thể lấy một đánh mười, nhưng đấu với mấy tên thì đối phó được.
Lâm Phong ra chiêu liên tục hướng tới ba người, bọn
họ có chút nhẫn nhịn nàng! Cái đó do Lâm Phong là chủ tử các nàng nên các nàng
không dám ra tay thật, nhưng dĩ nhiên là võ công Lâm Phong cũng có tiến bộ.
Bốn người họ tai mắt vô cùng mẫn cảm, phát hiện Bắc
Thần Thiên ba người đã đến cửa viện, họ ngừng đấu.
Cẩm Y tiến lên cười nói: “Ơ, ngọn gió nào đem cả ba
vị đại gia cùng tới đây a?” Ba người này từ trước đến giờ không câu nệ tiểu
tiết, nha đầu trong quý phủ cũng không quá phân lớn nhỏ, bất quá Cẩm Y không
biết, Bắc Thần Thiên không thích hạ nhân nói năng với khẩu khí lớn nên mới dám
dùng giọng điệu như thế cùng hắn nói chuyện.
Lâm Phong khẽ mỉm cười, nha đầu này, cũng thật làm
người ta sinh tâm.
“Mời vào trong.” Lâm Phong thu kiếm, bắt chuyện với
bọn họ.
“Không cần, chúng ta ngồi ở đây là được.” Âu Dương
Hiểu ngắm mỹ nhân diễm lệ không gì sánh bằng, lộ ra nụ cười, lập tức bị ba tỷ
muội họ Cẩm trừng ánh mắt ai oán.
Bắc Thần Thiên thấy vậy cười trêu nói: “Âu Dương,
trước kia người khác nói ngươi khắp nơi lưu tình Bổn vương còn không tin, lúc
này ta mới biết lời đồn quả thực không sai, không sai a!” Âu Dương Hiểu tức
giận phản bác: “Ngươi không phải cũng mang về một đại mỹ nhân đệ nhất thiên hạ
sao, chẳng lẽ còn dám nói ta?”
Ánh mắt Lâm Phong biến đổi, lộ ra vẻ nguy hiểm,
lãnh ngạo nhìn Bắc Thần Thiên: “Cái danh hiệu này, mong rằng Thái tử điện hạ
ngươi không nên nói lung tung, nếu không có xảy ra chuyện gì, Lâm Phong ta đảm
đương không nổi.”
Bắc Thần Thiên nghe bốn chữ “Thái tử điện hạ” rất
nặng nề, biết nàng tức giận không ít, không khỏi lắc đầu cười nói: “Ta biết lúc
này không nên lộ ra, trước mắt cũng chỉ có Xuy Tuyết cùng Âu Dương biết, hai
người này sẽ không nói láo, ngươi có thể yên tâm.”
Lâm Phong lạnh lùng nhìn miệng Âu Dương Hiểu, ý tứ
uy hiếp rõ ràng: còn dám nói một câu ta sẽ đem cắt đầu lưỡi ngươi đi, Âu Dương
Hiểu thấy vậy rất sợ, cười khổ: “Ngươi cứ nhìn như vậy, còn nhìn nữa lông tơ
của ta cũng muốn dựng đứng lên cả rồi.” Hắn chuyển về hướng Bắc Thần Thiên kêu
oan: “Thiên, ngươi tìm nữ nhân gì vậy nha!” bộ dáng hắn hết sức tức cười, làm
Bắc Thần Thiên và Lâm Phong cũng buồn cười theo.
Cẩm Lan, Cẩm Tử đã đem băng ghế ngồi tới, bốn người
ngồi xuống, Nam Cung Xuy Tuyết từ đầu tới giờ vẫn là bộ mặt lạnh lùng, trầm
lặng, Bắc Thần Thiên hạ thấp thanh âm: “Phong, lúc này mặc dù không nên hành
động nguy hiểm, nhưng còn một việc nhất định phải giải quyết.”
Trong mắt ánh sáng lóe lên, Lâm Phong nhíu nhíu mày
nói: “Ngươi nói tới hoàng đế?”
Bắc Thần Thiên và Nam Cung Xuy Tuyết sớm đã chứng
kiến năng lực của nàng, lúc này cũng không kinh ngạc, Âu Dương Hiểu bên cạnh là
lần đầu tiên tận mắt chứng kiến thấy hết sức kinh ngạc, lúc hắn nghe Bắc Thần
Thiên nói còn có chút không tin, thì ra nữ tử Lâm Phong này quả nhiên là át chủ
bài trên tay Bắc Thần Thiên.
Thần sắc ngưng trọng gật đầu, Bắc Thần Thiên nói:
“Đúng, ngươi nên biết phụ hoàng ta là người hết sức xảo trá, ngày đó ở trên
điện ta đã hoài nghi, kế hoạch của chúng ta quá thuận lợi, hôm nay thái y nói
hắn bị si ngốc, điếc, ta cảm giác, trong đó còn có sự tình.”
Hừ một tiếng, Lâm Phong liếc nhìn hắn: “Không có ẩn
tình mới lạ, Nhị điện hạ cũng là mối họa lớn trong lòng phụ thân ngươi, giải
quyết được hắn thì đám quan văn trở về dưới trướng hoàng đế, nghe nói trong tâm
bọn quan văn luôn hướng hoàng đế, hơn nữa ngươi đâu phải thiếu nhân tài sao lại
tới tìm ta?”
Gật đầu cười khổ, Bắc Thần Thiên một lần nữa vì nữ
tử cơ trí này mà than thở.
“Ta không thể đích thân xuất thủ, thái y nói phụ
hoàng cần tĩnh dưỡng, không cho ai tiến vào tẩm cung, không biết thái y đến tột
cùng suy tính điều gì, hơn nữa, ta hoài nghi phụ hoàng đã nghi ngờ thân phận
của ngươi.”
Lâm Phong dựng lông mày, nhạy cảm ngửi thấy một tia
không đúng, rất có thể là bẫy rập!
Hoàng đế bố trí cục diện này, chỉ chờ người nhảy
vào a.
Trầm mặc một lúc, Lâm Phong đột nhiên ngẩng đầu
lên, mắt lộ ra tinh quang hỏi: “Bắc Thần Thiên, ta chỉ hỏi ngươi một câu, lần
này vào cung có nguy hiểm đến tính mạng không?”
Mâu quang tinh nhuệ chợt lóe, hai ánh mắt cơ trí
giao hội trên không trung, lần đầu tiên không đối nghịch đến bén ra lửa.
“Ta - Bắc Thần Thiên lấy tánh mạng ra bảo đảm, ‘hữu
kinh vô hiểm’.”
Vốn luôn không tin tưởng người khác, nhưng Lâm
Phong thấy... khuôn mặt anh tuấn của con người vốn thâm trầm này cho tới bây
giờ cũng không dễ dàng để lộ ra bất cứ điều gì... lúc này tình cảm bản thân hắn
dường như thoát ra mãnh liệt, nàng có hơi chút rung động.
Từ trước đến giờ nàng cho rằng những lời thề thề
thốt thốt thực thúi a, thời điểm ở phái hắc đạo xông pha giang hồ thì những thứ
thề thốt gì đó thường xuyên như được lấy ra làm cơm ăn vậy, nàng thuận miệng
cũng có thể nói một đống lớn lời thề ước. Lúc này nghe lời nói của hắn, lại có
cảm giác bất đồng với những lời thề trong quá khứ.
Suy nghĩ một chút, Lâm Phong cười nhạt, nàng quyết
định đánh cuộc! Đánh cuộc Bắc Thần Thiên không muốn mất đi một con người hai
mặt sắc bén là nàng, đánh cuộc nàng ở trong lòng Bắc Thần Thiên còn có giá trị
lợi dụng, còn có... Nàng không muốn suy nghĩ tiếp nữa.
“Tốt, ta đi.” Mặc dù đáp ứng, nhưng ngay lập tức
Lâm Phong đưa ra điều kiện: “Bất quá ta không cần ngươi an bài, ta tự có phương
thức hành động của mình.”
Gật đầu mỉm cười, dường như Bắc Thần Thiên đang
mong đợi gì đó: “Thời gian là buổi trưa ngày mai, nhớ kĩ, Xuy Tuyết cùng Âu
Dương sẽ âm thầm giúp nàng.”
Trong lòng Lâm Phong chấn động, biết hắn nói thế
đích thị là đã có chuẩn bị, đáp: “Ta hiểu.” Nhìn thần sắc Âu Dương Hiểu cùng
Nam Cung Xuy Tuyết, việc họ biết chuyện này là không thể nghi ngờ, trong lòng
bỗng có một trận vui sướng nhỏ không giải thích được.
Làm thích khách từ trước đến giờ là giết người sau
đó trực tiếp xử lý, nên sau khi Lâm Phong nghe được tin tức hành thích, phản
ứng đầu tiên chính là muốn trực tiếp làm thịt Bắc Thần thiên đem làm tấm đệm
lưng.
Nếu Bắc Thần Thiên phái người tới trợ trận, điều
này nói lên hắn có lý do tin tưởng nàng sẽ trợ giúp hắn, ít nhất, hắn tín nhiệm
nàng.
Cho dù sự tín nhiệm này thành lập từ quan hệ lợi
dụng, bất quá loại người như bọn hắn quan hệ gì cũng không phải là như thế sao?

