Giấc mộng giang sơn - Chương 05 + 06

Chương 5: Đoạt Bảo

Dẫn
Tiểu Thuý từ từ đến gần nơi phát ra âm thanh, Lâm Phong sử dụng chút bản lãnh
ẩn nhẫn của người hiện đại ẩn nấp trong bóng tối, Tiểu Thuý thất kinh. Lâm
Phong chính là một cao thủ, Tiểu Thuý một mực cung kính với nàng, không dám có
chút ác niệm nào. Lâm Phong trong lòng cười đến vỡ bụng, mặt ngoài lại tỏ vẻ
rất nghiêm trang như có chuyện nghiêm trọng vậy.

Phía
trước hai người có cao thủ hay không Lâm Phong không rõ ràng lắm, mặc dù thực
sự có bia đỡ đạn là Tiểu Thuý, nhưng thủ hạ này mới vừa thu phục được, nhanh
như vậy đã bị mất đi thì rất đáng tiếc. Cho nên hai người không dám tới quá
gần, chỉ có thể nhìn thấy thân ảnh hai người kia đang đánh nhau trên không
trung.

Lần
đầu tới thế giới này Lâm Phong liền rõ ràng Ân Tang cùng thời cổ đại không sai
biệt lắm, bất quá không là Trung Quốc cổ đại, mà là ở đâu đó trên thế giới.

Nếu
lúc trước Lâm Phong không hề tin có loại sự tình hoang đường này, chẳng qua là
chuyện cho tới bây giờ không tin cũng không được, nhất là làm sao ở thế giới
này mà sinh tồn, Lâm Phong nhất định phải quan tâm.

Tiểu
Thuý từ nhỏ đã qua huấn luyện, võ công không thấp, sẽ không theo sau ảnh hưởng
nàng, điểm này Lâm Phong coi như là hài lòng. Bất quá cũng vẫn phải đề phòng
Tiểu Thuý sau lưng đâm nàng một đao, mặc dù nàng ta đã thề với trời nhưng theo
nàng mà nói, ai sẽ quản cái lời thề chết dẫm ấy chứ, nếu là nàng thì khẳng định
nàng sẽ đổi ý, dĩ nhiên cũng phải xét rõ tình huống.

Hai
người ẩn nấp ở phía sau hòn giả sơn, hai nam tử kia đánh nhau càng lúc càng đến
gần, dần dần đã có thể thấy rõ diện mạo.

Tiểu
Thuý thấy hai người kia thần sắc liền ngẩn ra hướng Lâm Phong phía sau nhẹ
giọng nói: “Chủ tử, hai người kia, một người là đại tướng của Bắc Thần Thiên
tên là Ngô Việt, người kia là tam hoàng tử Diệp Lân của Tập Lan, võ công cũng
không yếu, không biết tại sao Ngô Việt lại ở chỗ này, bọn họ như thế nào lại
đánh nhau?”

Tại
sao phải đánh nhau? Lâm Phong trong lòng sáng rõ, âm thầm đoán, tình huống hiện
tại, Bắc Thần Thiên còn đang ở lân cận chỗ này, Ngô Việt là vạn bất đắc dĩ mới
đi ra ngoài ứng chiến, bảo hộ cho đám người Bắc Thần Thiên trở về Bắc Thần
Quốc. Từ tình huống nhìn ra, Ngô Việt kia cũng không phải là đối thủ của tam
hoàng tử Tập Lan, hiện tại đã sắp thất bại, chỉ có thể chống đỡ không hề hoàn
thủ lại.

Tình
huống bây giờ chỉ sợ là Tập Lan tam hoàng tử có khả năng nhìn thấu kế ngụy
trang của Bắc Thần Thiên, nếu là như vậy, chung quanh sẽ có trọng binh tuần
tra, nàng muốn thoát ra ngoài thì sao được đây?

Tiểu
Thuý tựa hồ cũng hiểu điểm này, ở phía sau gấp gáp nói: “Chủ tử, nô tỳ sợ chúng
ta đã bị bao vây, nếu như cận vệ quân đi lục soát, tin tức công chúa đã chết
liền không thể giấu giếm.”

Lâm
Phong gật đầu tỏ vẻ biết rồi, nàng tức giận, chuyển liếc tròng mắt hung ác nói:
“Nếu đã không làm thì thôi, nếu làm thì đem tên hoàng tử này over luôn, đến lúc
đó khẳng định hỗn loạn, chúng ta muốn chạy trốn ra ngoài cơ hội cũng lớn hơn
nhiều.”

“Nga,
nha...” Tiểu Thuý còn không hiểu rõ ý tứ, Lâm Phong khoa chân múa tay một hồi
mới hiểu được, bất quá lúc này nàng cũng không lấy làm kì quái, Lâm Phong ngay
cả công chúa cũng trực tiếp giết, giết thêm hoàng tử cũng chẳng lớn tội lên bao
nhiêu, vội vàng nhắc nhở: “Chẳng qua là tam hoàng tử võ công cao cường, không
dễ giết như vậy.”

Nhìn
lại tam hoàng tử cùng Ngô Việt, hai người này càng đấu dữ dội, Ngô Việt lúc này
đánh cuộc tính mạng, vận chân khí, tứ phía cát bụi tung bay, tam hoàng tử ứng
đối bình tĩnh, song chưởng như hồ điệp nhanh nhẹn vung lên hóa giải chưởng lực
như muốn kết liễu tính mạng của Ngô Việt.

Ngô
Việt lúc này rất khẩn trương, quân đội của Bắc Thần Thiên đang rời đi, nếu hắn
có thể giữ chân tam hoàng tử thì thành công, nếu không Bắc Thần Thiên nhất định
chịu tổn thất lớn.

Ngô
Việt đánh cuộc, thình lình rút ra từ sau lưng một thanh bảo kiếm
sáng chói, phía trên có khắc đại ấn màu vàng, kiếm quang sóng nhiệt
bức người, Lâm Phong trong lòng run lên, biết đây là bảo vật tốt.

Tam
hoàng tử thấy vậy, thần sắc bỗng khẩn trương kêu lớn: “Bắc Thần
Thiên lại đem bảo vật hộ thân giao cho ngươi? Xem ra bổn hoàng tử hôm
nay phải nhận lấy phần đại lễ này rồi.” Vừa nói, hắn vừa lộ ra binh
khí là một thanh hàn đao lóng lánh, ước chừng dài ba thước, gãy
thành tam đoạn cầm ở trên tay, thoạt nhìn trông giống như một món
trang sức nhưng lại là một bảo khí.

“Thiên
Hoang Nhẫn! Chủ tử đó là bảo vật trấn quốc của Tập Lan, lần này Bắc Thần Thiên
cùng Tập Lan khai chiến đích xác là muốn thâu tóm Tập Lan, mặt khác cũng muốn
đoạt lấy bảo vật này.” Hơn nữa, có tin đồn rằng nếu người nào có trong tay tám
bảo khí sau này sẽ thống nhất thiên hạ. Thanh hoàng kim Ngô Câu trên tay Ngô
Việt cũng là một trong tám loại bảo khí này, chuyện này mọi người ở Ân Tang đều
rõ, cái gì không cần nói Tiểu Thúy cũng chưa nói đến.


lẽ đây chính là vận mệnh, nếu như nàng ta có nói, theo tính cách của Lâm Phong
không muốn chuốc phiền toái vào người sẽ không đả động đến hai bảo khí đó nhưng
Tiểu Thúy cũng không nói gì.

Lâm
Phong nhìn hai bảo khí, lại nhìn trên tay thanh loan đao tựa như sắt vụn, nàng
nheo mắt, trong mắt hiện lên hung quang, ý đồ giết người đoạt bảo đã rất rõ
ràng.

Ngô
Việt lúc này đánh cuộc tánh mạng, Ngô Câu vung lên, trong phạm vi vài mét binh
khí đều bị nó hút lấy, Lâm Phong cũng cảm thấy một trận nhiệt thật khó ngăn
chặn, cây đao nhỏ bé mà uy lực, giờ mới hiểu binh khí này quả thực tốt, cũng
không biết dùng phương pháp gì luyện chế mà thành, mà Thiên Hoang Nhẫn cũng
thật có công hiệu.

Lần
này, hai người cơ hồ là công kích đối phương chí mạng, càng đấu tạm thời là
không phân thắng bại, tam hoàng tử nóng nảy, còn đấu nữa khẳng định là quân Bắc
Thần Thiên đã chạy mất rồi, thủ hạ của Bắc Thần Thiên kia chưa xứng là đối thủ
của hắn, hắn nhất định bị làm cho đầu óc rối loạn rồi.

Tam
hoàng tử dùng lực, bàn tay phất ra, một cỗ hấp lực dâng lên, Ngô Việt thầm nghĩ
không tốt, nhưng cũng không có chút tránh né, lập tức cùng tam hoàng tử tiếp
chiêu, nội lực hợp đấu.

Nhìn
thấy hai người đấu nội công đang lơ lửng trên không, Lâm Phong trong lòng kêu
lên, cơ hội đến rồi! Nàng không chút nghĩ ngợi liền xông ra, loan đao vung lên
tiêu sái đem đầu hai người họ chặt xuống, mà chính thanh loan đao vì chống đỡ
nội lực của hai người họ mà đã gãy vụn rồi.

Lâm
Phong cầm Thiên Hoang Nhẫn lên, bẻ gãy tam đoạn mang vừa trên tay, rồi nhặt lấy
Ngô Câu, lúc này Tiểu Thúy mới phản ứng kịp, tim nàng ta hãy còn đập thình
thịch.

Mình
đã đi theo chủ tử gì đây? Vừa mới giết chết hai vị hoàng thân, giết luôn một vị
đại tướng quân, mặt không hề đổi sắc ngược lại rất bình tĩnh, còn đi cướp luôn
hai bảo khí của Ân Tang, bảo nàng lá gan không lớn là không thể. Lâm Phong thực
là nhân vật nguy hiểm, trong lòng Tiểu Thúy rất rõ ràng, nàng giống như cây đầu
rừng đón gió, nếu có sự gì kẻ chết đầu tiên sẽ là mình, cho nên vô luận thế nào
cũng không thể để sự kiện như này phát sinh.

Lâm
Phong trong lòng nghĩ gì Tiểu Thúy biết, Tiểu Thúy trong lòng nghĩ gì, Lâm
Phong cũng tự nhiên biết rõ. Mối quan hệ này cũng tốt, hai bên đều có lợi.

Được
rồi, không muốn lãng phí bảo bối, Lâm Phong lục tìm trên người hai cỗ thi thể
được mấy tấm lệnh bài, một thanh trường kiếm, một con dao găm, còn có mấy khối
ngọc bội. Vũ khí cho Tiểu Thúy, thứ đáng giá thì đeo ngoài thân, lúc này mới bỏ
mặc hai thi thể, theo hướng Tiểu Thúy chỉ dẫn mà rời đi.

Đợi
đến giữa trưa hai người mới thoát ra khỏi vòng vây, trọng binh tới lui kiểm tra
tương đối nghiêm khắc, nếu như không có sự ngoài ý muốn, cơ hồ một con ruồi
cũng khó bay qua.

Ở trong
thành một mảnh tĩnh mịch, tựa hồ là do đám người của Bắc Thần Thiên gây nên,
bọn hắn bây giờ cả binh lính cũng không phái vào, giả là nơi đây tường đồng
vách sắt, may là Lâm Phong thông minh đa mưu túc trí, lúc này không thực hiện
kế hoạch nào cả.

Bất
quá cũng không phải là không có hi vọng, hiện tại chỉ chờ tin tức tam hoàng tử
bị giết lộ ra ngoài, thừa dịp binh lính hỗn loạn liền tìm chỗ chạy, Lâm Phong
rất có lòng tin, liền cùng Tiểu Thúy ở bên tường chờ đợi.

Đang
yên tĩnh đột nhiên có một cánh tay đặt lên bả vai Lâm Phong, bàn tay rộng lớn
rõ ràng là của một người đàn ông!

Nơi
này còn có người ở! Nội tâm Lâm Phong cơ hồ dựng lên, tay nắm chắc Thiên Hoang
Nhẫn, nếu gặp phải người không nên gặp, liền lập tức giết chết!

Nàng
quay đầu nhìn lại, nhất thời bị dọa không nhẹ, đao cũng không vung lên nữa:
“Bắc Thần Thiên!”

Chương 6: Bắc Thần Thiên

“Bắc
Thần Thiên.” Lâm Phong lạnh lùng thốt lên, ánh mắt sắc bén một khắc cũng không
rời khỏi nam tử nguy hiểm này, người được xưng là thiên hạ đệ nhất mỹ
nam tử. Chẳng qua lúc này, đối với nàng dung mạo của hắn có thế nào đi nữa nàng
hoàn toàn không muốn quan tâm. Lâm Phong trong lòng không ngừng suy tư, vì sao
Bắc Thần Thiên vẫn chưa rời đi.

Chẳng
lẽ nơi này có bí mật gì?

Sẽ
không đâu, nếu quả thật có bí mật gì thì ngay từ khi trước khi rời đi hắn đã
làm xong, hắn hoàn toàn có năng lực giải quyết, với lại Lâm Phong cũng không
tin Bắc Thần Thiên vì thủ hạ mà một mình ngăn cản ở phía sau, chỉ có người
ngu mới làm ra sự tình như thế.

Chẳng
lẽ Bắc Thần Thiên trở lại là vì tìm cái gì đó? Mà hiện tại hắn lại bị vây ở
chỗ này...

“Chủ
tử, hắn có thể là tới lấy Ngô Câu.” Tiểu Thúy tựa hồ nhìn ra Lâm Phong đang suy
nghĩ gì, lập tức tiến tới phía sau nàng cúi đầu nói, bảo khí này được xưng là
thiên hạ thần binh, Bắc Thần Thiên chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua. Mặc dù
hắn cũng không tin chỉ dựa vào cái này có thể thống nhất thiên hạ nhưng Ngô
Câu, đích xác là bảo khí hiếm có!

Nghe
lời nhắc nhở này, lông mày Lâm Phong khẽ dựng lên nhưng không để lại dấu vết,
vẻ kinh dị đã được che giấu đi rất nhanh không người nào phát hiện ra.

Ngô
Câu, tên tướng quân Ngô Việt kia! Nói cách khác bởi vì hắn cầm lấy Ngô Câu cản
ở phía sau mà vẫn chưa thấy đuổi theo đội quân của mình, Bắc Thần Thiên sốt
ruột quay lại, mà phía ngoài kia quân Tập Lan vây quanh nơi này nguyên nhân
cũng không chỉ là do Tam hoàng tử qua đời, rất có thể còn vì món vũ khí trên
tay nàng - Thiên Hoang Nhẫn!

Như
vậy, hai thứ vũ khí này tuyệt sẽ không là binh khí bình thường, Lâm Phong mặc
dù đã bắt đầu có chút hoài nghi, nhưng là đối mặt Bắc Thần thiên, nàng dĩ nhiên
không thể nói ra.

Bắc
Thần Thiên ở đối diện nhìn thấy một thân y trang nam tử anh tuấn tiêu sái của
Lâm Phong, trong lòng bỗng giật mình, trong ấn tượng của hắn thì nàng là vật hy
sinh, lúc này sớm đã là người chết, tại sao giờ đây nàng có thể hoàn hảo đứng ở
chỗ này? Hơn nữa phía sau còn có một nha đầu cơ trí đi theo, chẳng lẽ là người
Lôi Nhiên cố ý phái tới gây rối loạn trận địa của bọn họ?

Lâm
Phong cùng Bắc Thần Thiên cứ lạnh lùng nhìn nhau, thật giống như muốn tìm được
trong ánh mắt đối phương sự mất tự nhiên, để nhìn ra điều gì đó.

Song
hai người cùng thất bại, vì đồng dạng là loại người dối trá, khả năng che giấu
cực kỳ lợi hại nên bọn họ không thể từ trên người đối phương nhìn ra cái gì.

Lâm
Phong cuối cùng mở miệng, hơn nữa khẩu khí rất khoái trá, thậm chí hơi châm
chọc: “Có phải ngươi đang suy nghĩ, vừa thấy ta liền giết ta?”

“Giết
hay không giết ngươi đối với ta mà nói không có gì khác nhau, chẳng qua là...
Ta hoàn toàn không nghĩ tới, Lam Phượng lại là nữ nhân như vậy, lời đồn quả
nhiên không thể tin được.” Bắc Thần Thiên dường như có vẻ mệt mỏi, khẩu khí lộ
ra khí tức vương giả bá đạo: “Tương truyền Lam Phượng là thiên hạ đệ nhất mỹ
nhân, đa sầu đa cảm luôn hướng thiện, chung tình với Lôi Nhiên, ưa chuộng cổ
cầm, trời sanh tính nhu nhược nhát gan, nhẫn nhục chịu đựng, thuyết pháp rất
nhiều, chỉ là hiện tại ta nhìn thấy ngươi, tựa hồ không phải như vậy, chẳng lẽ
là bề ngoài gạt người?”

Khẽ
mỉm cười, ánh mắt Lâm Phong chuyển động tựa như có thâm ý: “Ngươi làm sao biết
ta chính là Lam Phượng đây?” Nếu quả thật có nữ nhân như vậy, cũng thật quá
đáng sợ đi.

“Nga? Vậy ngươi là ai?” Bắc Thần Thiên tò mò hỏi,
trong mắt hiện lên ý rõ ràng là không tin, trong thiên hạ thật có hai người
giống nhau đến thế? Hơn nữa còn danh hiệu thiên hạ đệ nhất mỹ nhân?

Lâm Phong thật giống như không nhìn thấy, cũng
không né tránh suy đoán đó: “Ta là Lâm Phong.”

“Lâm Phong, Lâm Phong...” Bắc Thần Thiên nhẹ thốt
ghi nhớ cái tên này, trên khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra một tia cười kỳ dị, trong đôi
mắt hẹp dài tuyệt mĩ lóe ra hung quang nguy hiểm: “Nếu như ngươi thật sự là Lâm
Phong, thì nhất định là một nữ nhân đáng sợ!”

Lâm Phong nói: “Đáng sợ hay không hiện tại ngươi
không cần biết, ngươi chỉ cần hiểu, nếu như ngươi tạm thời nghe ta phân phó,
chúng ta có thể an toàn rời đi.”

Tiểu Thúy nghe tới đây, mắt lộ ra kinh ngạc: “Chủ
tử đã có biện pháp rồi sao?”

Bắc Thần Thiên cũng không nghi ngờ, nhưng biết điều
kiện của Lâm Phong: “Điều kiện là Ngô Câu?”

“Thông minh!” Lâm Phong mỉm cười, lần này là tự đáy
lòng khen ngợi.

Bất kể ra ngoài sau này ra sao, bọn ta tuyệt sẽ
không tái ngộ Bắc Thần thiên, Ngô Câu nhất định có giá trị rất lớn, nếu không
Bắc Thần Thiên cũng không một mình mạo hiểm quay lại. Hơn nữa tình huống bây
giờ Bắc Thần Thiên nhất định đã sớm hoài nghi là nàng giết tướng quân cướp lấy
Ngô Câu, chẳng thà dứt khoát thừa nhận luôn rồi.

Bắc Thần Thiên hạ thanh âm: “Là ngươi giết thủ hạ
của ta?”

Lâm Phong tự nhiên sẽ không ngu mà đi thừa nhận,
quyền chủ động bây giờ đang ở trong tay nàng, dù sao tên Ngô Việt kia cũng đã
chết, nàng tùy tiện nói sao cũng được.

“Ngươi cho là ta có khả năng đó sao? Hơn nữa ngươi
cho rằng người yếu ớt như ta có thể là đối thủ của hắn?”

Nghe nói tam hoàng tử Tập Lan năng lực cũng không
dưới cơ Bắc Thần Thiên, chỉ tiếc hắn sinh ra ở Tập Lan, lãng phí khả năng một
cách vô ích rồi. Bắc Thần Thiên hiểu rõ năng lực của hắn, nếu là Ngô Câu bị
đoạt, người thứ nhất có thể nghĩ tới là tam hoàng tử Tập Lan mà không phải là
nữ nhân này.

Bất quá, tam hoàng tử Tập Lan đã chết.

“Như vậy, là ngươi giết Tam hoàng tử?” Giọng nói cơ
hồ khẳng định, Bắc Thần Thiên nghĩ tới đây đã âm thầm cảm giác được áp lực, một
áp lực không nên có từ một nữ tử.

“Sau lưng bị đâm một đao cảm giác nhất định không
tốt.” Lâm Phong mỉm cười, nhìn Tiểu Thúy một cái.

Nếu như là trực tiếp đối mặt với tam hoàng tử thì
không có phần thắng, chẳng qua là nếu có người ra ám chiêu, như vậy là chuyện
dễ dàng không gì sánh nổi, Bắc Thần Thiên đã dần dần tin tưởng lời nói của Lâm
Phong..., nhưng có một vấn đề lớn nhất, sắc mặt hắn âm trầm lạnh lùng hỏi:
“Ngươi đến tột cùng là người thế nào? Đến từ đâu, mục đích là gì?”

Lâm Phong cuối cùng không cười nữa, nhàn nhạt nhìn
hắn, trong thanh âm phảng phất lắng đọng một loại tang thương: “Ta đến từ
phương xa, một nơi không hề giống địa phương Ân Tang, mục đích... chỉ là sinh
tồn.”

Đúng vậy, nàng chỉ vì sinh tồn, bất luận là trước
kia hay là hiện tại, bất luận là những năm tháng bóng tối ở giới hắc đạo, hay
là tương lai, mục đích chỉ có sống sót. Nàng không muốn tìm cái gì tình cảm
thiên định, nàng khinh thường quyền lực, bất luận người khác có tin tưởng hay
không, nàng chỉ cần sinh tồn.

Lâm Phong đối với mình đã từng nói, bất luận dùng
phương pháp gì ta cũng phải sống, người khác đều muốn nàng chết, nàng càng phải
sống sót, hơn nữa sống sao cho so sánh với bất luận kẻ nào cũng đều tốt hơn,
sinh tồn, chính là mục đích duy nhất của nàng.

“Hợp tác sao?” Bắc Thần Thiên đột nhiên có một loại
cảm giác, nữ tử trước mắt này trong tương lai sẽ trở thành đối thủ cường đại
đáng sợ nhất, chẳng qua là hiện tại hắn không có lựa chọn nào khác.

Lâm Phong cũng biết hắn không có lựa chọn nào khác,
bởi vì Bắc Thần Thiên vốn tánh mạng không chỉ là của mình, tánh mạng của hắn là
Bắc Thần Quốc, là của mọi người dân Bắc Thần Quốc, nếu như hắn chết, như vậy
Bắc Thần Quốc cũng sẽ sụp đổ, cho nên hắn tuyệt đối không thể chết được. Mặt
khác, nàng còn cảm nhận được trên người Bắc Thần Thiên một loại tư vị giống
mình: mùi vị - cực đoan.

Hắn đáp ứng, tâm tình Lâm Phong càng thêm vui
sướng, sắc mặt hơi trầm xuống, đi lên mấy bước nhích tới gần Bắc Thần Thiên,
bên tai hắn nàng nhẹ giọng nói: “Bất quá hiện tại có một việc cần giải quyết,
chỗ này có quỷ!”

Báo cáo nội dung xấu