Phu quân ngây thơ nhất thiên hạ - Chương 36 - 37

36.

Thất Thường

Ngày hôm nay mệt quá xá. Hai ngày nữa là chính thức tiến vào từ đường,
Yến Hồng chỉ cảm thấy chuyện này còn mệt hơn cả bái đường thành thân nữa, có
một đống việc cúng lễ cần kiểm soát, một dãy dài những cái tên phải đọc, một
đống chú ý cần ghi nhớ…

Yến Hồng nằm sấp trên giường mềm giả chết, không muốn cục cựa. Cuối cùng
vẫn ngọ nguậy bò dậy đi tắm.

Tắm xong thấy sắc trời tối dần, sắp đến giờ lên đèn rồi. Đông Phương Manh
vẫn chưa về.

Cả ngày nàng bận rộn, gần như không có thời gian rảnh rang mà chăm sóc
hắn, trong lòng không yên tâm, thoáng áy náy với hắn. Năng lực thích nghi với
thế giới này của hắn đã tăng dần, ỷ lại vào nàng cũng từ từ giảm bớt. Nàng kiêu
ngạo nhưng lại không kềm nổi mà lo được lo mất, y như bà mẹ già, haiz.

Manh Manh rất thích chơi cùng tiểu công chúa, nàng có sức sống và sự mới
mẻ tươi trẻ nhanh nhẹn của thiếu nữ, hơn nữa luôn bày ra bộ dạng đại tỷ “có
chuyện gì tỷ che chở đệ”. Khụ, đương nhiên những trò bọn họ chơi cũng… ngây thơ
hơn ai hết, thường hay bất chợt tóm tráng đinh đi ngang qua góp vô cho đủ số
chơi chim ưng cắp gà con, bịt mắt bắt dê, trốn tìm này nọ. Tuy rằng phần lớn
thời gian Đông Phương Manh đều ở vị trí bị động chịu bắt có điều hình như hắn cũng
rất vui vẻ làm chim ưng ngốc nghếch, lúc trốn tìm thì không được bao lâu đã bị
tóm. Thỉnh thoảng Đông Phương Tề cũng nhập bọn, tuy rằng chẳng được bao lâu đã
bị tiểu công chúa chọc tức bỏ đi.

Chẳng lẽ chơi trốn tìm, trốn trong góc nào đó lạc luôn rồi? Thằng nhóc
này không biết đói sao…

Ra cửa viện nhìn thấy, vẫn chưa về. Yến Hồng cau mày, gọi Khả Nhân tới
dặn: “Đi hỏi xem tiểu công chúa và Mộc thế tử đã về chưa?”

Khả Nhân vâng dạ đi ra.

Còn chưa thấy Khả Nhân quay về, Đông Phương Tề đã hấp tấp chạy tới.

“Nhị bá, có gặp tướng công không?” Yến Hồng vội vàng bước lên hỏi.

“Chính vì tới giờ còn chưa thấy Manh đệ nên mới đặc biệt tới hỏi đệ muội.
Thập lục công chúa và Mộc tiểu thế tử tới giờ cũng không thấy bóng dáng đâu.”
Đông Phương Tề nóng lòng như lửa đốt, với hiểu biết ít ỏi của Yến Hồng, hiếm
khi hắn hoảng sợ như thế.

“Liệu có phải trốn trong góc khuất nào đó trong phủ không?” Tình huống
kiểu đó thường hay gặp lắm, nhất là tiểu công chúa, đặc biệt thích trốn trong
hòn giả sơn này, tủ trống trong phòng chứa củi này, trốn càng lâu nàng càng đắc
ý.

“Chỗ nào cũng tìm hết rồi, không phát hiện. Vừa rồi canh cổng tới báo,
nói khoảng giờ thân một khắc thấy tiểu công chúa và Mộc thế tử xuất hiện ở cửa
sau, sợ là họ dẫn Manh đệ đi ra đường chơi rồi!” Tiểu công chúa này muốn đi dạo
tới điên rồi, đáng tiếc người nàng muốn đi cùng thì không chịu, người chịu thì
nàng ghét muốn chết. Một công chúa bướng bỉnh, một thế tử ngang ngược, hai tên
này đều là yêu quái không chịu thiệt, nhưng mấu chốt là đệ đệ ngây thơ như dê con
của hắn kia! Lỡ đụng phải kẻ xấu, hai tên vụng về từ hậu viện hoàng cung kia
lại chỉ lo chơi thì…

Đông Phương Tề hoảng hồn với ý nghĩ của mình, càng nghĩ càng cảm thấy
khủng khiếp, càng khủng khiếp càng cảm thấy có khả năng xảy ra, lại giống như
cái đầu tàu hấp tấp chạy trở về, trước khi chạy chỉ quẳng lại một câu văng vẳng
trong gió: “Đệ muội đừng sốt ruột, huynh dẫn người đi tìm.”

Yến Hồng cũng có phần lo lắng, không kịp nghĩ nhiều liền vào phòng thay
bộ đồ đơn giản, chuẩn bị đi tìm họ.

Còn chưa ra tới cửa viện thì thấy Đông Phương Manh xồng xộc chạy vào.

Hai người tròn mắt nhìn nhau một hồi, Yến Hồng nhẹ nhõm, vẻ mặt nặng nề
nhanh chóng biến thành gương mặt tươi cười ấm áp: “Manh Manh về rồi!” Nói rồi
lui vào trong cửa một bước, vươn tay định kéo hắn vào.

Vẻ mặt Đông Phương Manh nhìn nàng rất kỳ quặc, lại nhìn đằng sau, dường
như không hiểu gì đó, bộ dạng cực kỳ nghi hoặc. Xoắn xuýt nửa ngày hắn mới quay
đầu lại, rốt cuộc vươn tay kéo nàng cùng vào phòng.

Vẻ mặt vẫn kỳ quái, tâm tình là lạ không diễn tả được, dường như làm hắn
chấn động. Thái độ hắn khác thường, không nói câu nào, chỉ nhìn nàng chằm chằm,
chằm chằm, trong mắt đầy mờ mịt.

“Làm sao vậy? Sao hôm nay về trễ vậy?” Yến Hồng ngồi xổm xuống, đặt hai
tay lên đầu gối hắn, ngước mặt lên nhìn hắn.

Nhìn ngước thế này khiến vẻ mặt hắn càng lộ rõ sự kỳ lạ. Giống như là… bị
cái gì đó đông cứng tư duy vậy, sự nghi hoặc hiện rất rõ, khiến Yến Hồng thật
muốn biến thành người tí hon chui vào trong đầu hắn lật xem trí nhớ hắn, xem
đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì.

Nóng nảy hỏng việc, rất hiển nhiên hắn còn chưa biết làm sao diễn tả ý
nghĩ hoặc sự việc phức tạp một chút, hơn nữa nhìn bộ dạng hắn thế này chắc là
chưa ăn gì rồi.

Cho hắn ăn no đã rồi nói.

“Đói không? Hồng Hồng đi nấu mì ăn, nhé?” Nghe xong ánh mắt hắn lóe lên,
môi động đậy nhưng vẫn không nói gì, đột nhiên nhìn chòng chọc vào môi nàng,
hết sức chăm chú.

Miệng nàng dính gì à? Yến Hồng vô thức sờ thử, không thấy gì hết. Ngước
lên nhìn hắn thắc mắc, ánh mắt hắn… dời đến ngực nàng.

“Manh Manh, làm sao thế?” Yến Hồng bị nhìn tới hồ đồ, không thể không hỏi
lại lần nữa. Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì không thích nên mới nôn nóng, lại không
muốn nói với nàng?

Đột nhiên hắn vươn tay ra, chụp lên ngực nàng. Nàng tránh theo bản năng,
hắn mím môi không vui, tay vẫn cố chấp vươn tới, chụp lấy, nắm lấy.

Oái, hắn học cái… cái… động tác chòng ghẹo này từ đâu ra?

… Cách lớp quần áo, người vẫn chưa có cảm giác gì khác lạ, tay hắn cũng
không dùng sức, sau khi nắm cũng không có động tác gì nữa, vẻ mặt… Yến Hồng sực
nhớ lúc ở sơn trang hắn nghe nói móng vuốt mèo con rất mềm mại mà cứ đòi sờ
thử, đến khi đạt được mong muốn rồi, dáng vẻ rất giống bây giờ.

Cho nên, bây giờ nàng biến thành con mèo rồi hả?

“Manh Manh.” Yến Hồng thử gỡ tay hắn ra lại bị hắn lừ mắt. Hơ, tính tình
càng lúc càng nóng nha. Nhưng tư thế như vầy, thật tình nàng thấy làm sao ấy,
đành phải kiên quyết gỡ tay hắn ra.

Vẻ mặt hắn lại trở nên mù mờ, nghiêng đầu, có vẻ như rất khó hiểu vì sao
nàng lại chống cự, ánh mắt thoáng tủi thân.

“Manh Manh, hơ, ăn trước đã.” Nàng nghĩ nửa ngày cũng không biết nói sao
với hắn, nàng là thê tử của hắn, hắn làm thế với nàng hoặc hơn nữa cũng là
chuyện tất nhiên, chỉ là, hắn thật sự biết mình đang làm gì sao?

Dường như linh quang chợt lóe, nghĩ thông điểm mấu chốt, hắn buông cái vuốt
sói ra, đổi thành kéo nàng đứng dậy, ôm vào lòng, ấn ngồi trên đùi hắn, hai đùi
kẹp lại, vẻ mặt đắc ý một cách kỳ cục, dưới cặp mắt tròn xoe của nàng, lại
chụp.

Đồ trời đánh nào dạy hư hắn?!

Yến Hồng không dám cục cựa, chỉ vì nàng vừa động đậy là hắn tức giận.
Nhưng nàng có phải cục đá đâu, nàng cũng có cảm giác mà!

Giọng Khả Nhân vang lên bên ngoài: “Tiểu thư, cô gia về chưa?”

Yến Hồng sợ nàng nhìn thấy, vội vàng đáp: “Về rồi về rồi.” Oái, sao giọng
khàn thế này, khụ, vội vàng hắng giọng, kéo tay hắn xuống, xoay sang lôi hắn
đứng dậy, đỏ mặt nói: “Đi ăn mì đi.”

Lôi lôi, người không động đậy. Rõ ràng tính lì lợm của thiếu gia lại nổi
lên rồi, hai má phồng như cái bánh bao, cố chấp nhìn đi chỗ khác, nhất quyết
không nhìn nàng.

“… Chờ ăn mì xong, Manh Manh muốn làm gì… thì làm.” Thấy hắn bướng bỉnh
không chịu, đành phải ký hiệp ước bất bình đẳng trước đã rồi tính. Nói không
chừng ăn xong hắn đã quên rồi, Yến Hồng ôm bụng cầu may tự an ủi mình.

Lúc nấu mì, hắn một mực yên lặng ngồi cạnh bếp, nhìn ngọn lửa đỏ rực trên
bếp, không biết đang nghĩ cái gì. Lúc hắn yên lặng, gần như không nhận ra hắn
mắc chứng tự bế nặng. Đương nhiên, lúc hắn quậy lên càng nhìn không ra.

Nấu mì xong, gọi hắn hoàn hồn, bày biện bát đũa trên bàn nhỏ trong bếp
xong, gọi hắn lại ăn mì. Lúc hắn ăn mì hình như rất gấp, hơi vội vã, mặc kệ
nóng nuốt một miếng thật to, kết quả bị nóng phải nhổ hết ra, nước mắt lưng
tròng.

Yến Hồng xót ruột rót nước lạnh cho hắn uống, hắn nghe lời uống mấy ngụm
song vẫn nhìn nàng hết sức đáng thương, thè đầu lưỡi ra, giống y chang con cún
xù muốn được yêu thương.

Cả buổi tối nay liên tục chịu kích thích, cuối cùng Yến Hồng cũng khôi
phục lại bình thường, sán lại thổi thổi miệng hắn: “Phù phù, phù phù sẽ không
nóng nữa.”

Kết quả phù chưa được mấy cái, hình như hắn sực nhớ ra cái gì, không cần
phân trần gì hết, đầu lưỡi liếm môi nàng, từng chút từng chút một, y chang cún
con, khiến Yến Hồng đứng ngồi không yên.

Cuối cùng hai người vẫn quấn lấy nhau, môi lưỡi quấn quít, từ từ quên
thời gian, hơi nóng từ hai bát mì cũng dần dần nguội mất.

Yến Hồng nhẹ nhàng xoa đôi môi hơi sưng, liếc gò má và đôi mắt có phần
mông lung của hắn, chỉ cảm thấy trong lòng có thứ gì đó rung động, choáng váng,
khiến nàng hoa mắt, có hơi… khó thở.

Vội vàng đứng dậy bưng mì đi hâm lại, lại bỏ vào nước lạnh một hồi, không
nóng không nguội, độ ấm vừa phải. Hắn mơ mơ màng màng ăn xong, ngẩn ngơ nhìn
nàng.

Gấp gáp hít sâu một hơi, gắng gượng hồi phục tinh thần, Yến Hồng gọi
người vào thu dọn, vội vàng dắt hắn về phòng. Hình như hắn cứ mải nghĩ gì đó,
nàng gọi hắn đi tắm rửa cũng không nghe lọt. Đành phải nhân lúc hắn đang mơ
màng, vội vàng giúp hắn tắm lẹ, nàng có linh cảm, nếu không tốc chiến tốc
thắng, không chừng hắn lại làm ra cử chỉ kinh hồn nào nữa.

Phù, thở phào một hơi, tắm rửa mà cứ như đánh trận, toàn bộ quá trình
tinh thần nàng căng thẳng vô cùng, sợ hắn lại nhớ tới “mười tám sờ[27]”. Cầm khăn khô lau tóc cho hắn,
đầu óc xoay chuyển không ngừng, không biết có phải bị bọn thập lục công chúa
dẫn ra ngoài thật không nữa, đi làm cái gì, sao lúc về lại thất thường thế này.
Không được, phải đi hỏi xem có chuyện gì!

Vừa chuẩn bị đứng dậy lại bị hai cánh tay túm eo chặt cứng, ngã nhào vào
vòng tay quen thuộc. Hắn vừa tắm xong, cả người mát mẻ dễ chịu, khiến nàng
không nỡ đứng dậy.

Nhưng rất nhanh, nàng lại hoảng sợ, bởi vì hắn hắn hắn, hắn đang cởi quần
áo nàng!

[27] Nguyên gốc là thập bát mạc
(
十八摸), một điệu dân ca mang
ý khiêu khích của Trung Quốc, mỗi nơi lại có một dị bản khác nhau. Ở đây ta để
nguyên nghĩa thô của nó ^^.

37.

Trọn Vẹn

Chẳng lẽ Đông Phương Manh đột ngột thông suốt, muốn dùng ngôn ngữ cơ thể
tiến hành giao lưu tình cảm với nàng?

“Manh, Manh, chàng làm gì thế?” Cử chỉ như sét đánh giữa trời quang này
của hắn, cộng thêm suy đoán vừa rồi của nàng, nàng hoảng tới mức lắp bắp.

Hắn híp mắt, chăm chú vật lộn với dây lưng của nàng, mắt điếc tai ngơ
trước câu hỏi của nàng. Sức lực giữa nam và nữ chênh lệch rất lớn, giờ phút này
thể hiện trọn vẹn. Nàng không gạt tay hắn ra được, hu.

“Manh Manh, Manh Manh ngoan, đừng cởi bên trong, ha ha, nhột quá…” Yến
Hồng vừa sốt ruột vừa quẫn bách, quần áo cổ đại này cũng dễ cởi quá đi, trừ dây
lưng cố định ra chả có thiết bị gì nữa, tùy tiện lột vài cái, nàng chỉ còn mỗi
áo yếm và quần lót, da thịt trắng nõn lộ gần hết trước mặt Đông Phương Manh.
Hắn nhìn ngây ngốc, ngu ngơ sờ dưới eo nàng, nhột nhạt làm nàng kêu thành
tiếng, hắn lại cứ sờ tới sờ lui trên người nàng như chưa đã ghiền, trời ạ, nàng
sợ nhột mà…

Không nhịn được cười mà trong lòng thì nhỏ lệ, Yến Hồng cảm thấy mình sắp
phân liệt rồi.

“Trơn trơn, thích.” Hắn vừa sờ vừa phát biểu cảm nghĩ. Trong mắt bốc lên
hưng phấn, hai tay càng bận rộn hơn.

Cái đồ trời đánh thánh vật nào dạy hắn! Một chú dê con ngây thơ trong
trắng, bây giờ biến thành sói, oái…

Hắn hứng trí bừng bừng, sờ sạch sẽ người nàng, từ chỗ có thể sờ tới chỗ
không thể sờ. Hình như phát hiện cái yếm của nàng rất ngứa mắt, hắn dành toàn
bộ tâm tư chuẩn bị giải quyết nó luôn. Không cách nào cởi món đồ với độ khó cao
này, hắn vật lộn nửa ngày, nút thắt rất dễ tuột ban đầu càng lúc càng thắt
chặt, từ từ biến thành nút chết, chân mày hắn cũng càng lúc càng nhíu, ánh mắt
càng lúc càng khó chịu.

Rốt cuộc sức nhẫn nại của hắn chấm dứt, túm cái yếm của nàng kéo ngược
lên cổ.

Cởi hay không cởi, đó là vấn đề. Nhưng nếu không có hành động, nàng sắp
tắt thở rồi…

Nhắm mắt lờ đi, cởi dây buộc, nàng không dám mở mắt, cảm giác lớp vải mềm
mại dán lên người mình tuột xuống, da thịt tiếp xúc không khí lành lạnh, lỗ
chân lông lập tức co lại. Người run run, lần đầu tiên phơi bày cơ thể trước mặt
nam nhân không chút che giấu thế này, bởi vì nhận định là hắn, nên không hề
chống cự, thậm chí còn chờ mong, rốt cuộc hắn có thể làm tới mức nào… oái, háo
sắc.

Lặng lẽ chờ đời tất cả diễn biến tiếp theo. Chờ chờ, nửa ngày cũng không
thấy hắn có thêm động tác nào, hắn làm sao thế? Liệu có phải… không biết làm gì
tiếp không? >_<

Nàng vẫn làm đà điểu không chịu mở mắt, trong lòng lại đắn đo có nên dẫn
dắt hắn một chút không…

Khụ, được rồi, nàng thừa nhận mình cũng có chút tò mò loại chuyện này, dù
sao nhìn thấy heo chạy không có nghĩa là biết mùi vị thịt heo, huống chi trước
kia nàng cũng chỉ nhìn cho đã mắt thôi.

Cứ lằng nhằng giữa việc có nên chủ động không hay là tiếp tục e dè, nàng
rối rắm khôn kể.

Yến Hồng vừa căng thẳng vừa do dự, nàng cho rằng thời gian trôi qua lâu
lắm rồi, thật ra cũng chỉ có vài phút mà thôi. Đúng lúc nàng quyết tâm mở mắt
ra chuẩn bị đối mặt với hiện thực thì, thực tế vô tình lại quật ngã nàng…

Bởi vì Đông Phương Manh đột ngột mở miệng nói một câu. Hắn chỉ nói hai
chữ nhưng khiến Yến Hồng đau không muốn sống nữa. Hắn phát âm cực kỳ rõ ràng,
rõ tới nỗi nàng muốn giả vờ không nghe cũng không được.

Hắn nói: “Bánh bao.”

Lúc nàng mở mắt, vừa vặn thấy hai con mắt hắn nhìn chằm chằm chỗ cao cao
nào đó như con gà chọi.

Bánh bao… đầu tiên nàng nhìn theo ánh mắt của hắn tới chỗ mà bản thân vẫn
lấy làm tự hào, lập tức hận mình hết chỗ nói, vì sao nàng phải hiểu ý tưởng của
hắn a a a!

Bánh bao! Nàng giống bánh bao chỗ nào, chỗ nào?!

Rõ ràng không đủ thì cũng tính là màn thầu[28] nhá, nhá! Cho dù là bánh
bao, thì, thì cũng là bánh bao cỡ lớn nhất!

[28] Bánh bao khác màn thầu ở
chỗ, bánh bao có nhân nhỏ hơn, màn thầu nhân ngọt, bự hơn bánh bao.

“Sao là bánh bao được… bánh bao Manh Manh ăn đều nhỏ hơn cái này…” Yến
Hồng giãy chết còn cố xoay chuyển suy nghĩ của hắn. Cái này liên quan đến vấn
đề mặt mũi của giới nữ, nhất định phải đính chính kịp thời!

“Bánh bao bự.” Đông Phương Manh biết phục thiện, thay đổi cách nhìn của
hắn, vẻ mặt rất thần kỳ.

“Vậy còn được…” Yến Hồng đắc ý phút trước, phút sau đã thấy hắn thò ngón
tay thon dài ra chọt mấy cái, hắn còn chưa biết khống chế sức mình, chọt làm
nàng phát đau.

Mím mím môi, hắn nhanh chóng kết luận “Mềm”. Sau đó cắn một miếng.

“Wao..” Một tiếng thét đau đớn ngắn ngủi vang lên giữa đêm khuya, biến
mất với tốc độ cực nhanh. Yến Hồng đau chảy nước mắt đột nhiên ý thức được tình
cảnh của mình, nếu làm mọi người kéo tới, sau này nàng không cần làm người nữa!
Vì thế nước mắt ròng ròng cứng rắn nuốt tiếng la mới được nửa chừng trở về.

Vội vàng túm đầu hắn giật ra, mẹ nó, hai dấu răng trâu bò cỡ nào!

“Manh Manh, đây không phải bánh bao, không ăn được.” Yến Hồng cảm thấy
mình thê thảm quá, tướng công muốn học tập chương trình học bắt buộc của vợ
chồng, được thôi, nàng tích cực phối hợp, nhưng trước đó, nàng phải tiến hành
huấn luyện kết cấu cơ thể nữ nhân và các công năng liên quan đã…

“Không ăn được?” Hắn tò mò nhìn chỗ bị hắn cắn nhanh chóng đỏ lên, biện
bạch: “Mềm mà.”

“… Được rồi, có thể ăn, nhưng không phải cắn…” Đã thế này, cũng chỉ đành
dạy hắn làm sao đối xử dịu dàng với cơ thể yếu ớt của mình trước đã. Chảy nước
mắt, sao nàng lại rơi vô cảnh này hả…

Có lẽ là bản tính trời sinh của con người điều khiển, sau khi Yến Hồng
lắp ba lắp bắp giáo dục một hồi, Đông Phương Manh vừa sờ vào chỗ đó liền không
học mà biết, bắt đầu mút mát.

Dần dần, nàng cảm thấy vui sướng, trong đầu còn tiếp tục suy nghĩ, năng
lực học tập của hắn, thật là khá.

Trình tự tiếp theo, hắn vẫn tiến hành lúc đúng lúc sai, không thiếu được
chuyện Yến Hồng nén thẹn thùng mà chỉ đạo kỹ thuật. Nhưng trình độ của nàng
cũng chỉ gà mờ, biết lý thuyết không biết thực hành, thành thử quá trình hết
sức ghập ghềnh vất vả, cuối cùng khi hắn tìm đúng chỗ dùng vũ khí công thành
chiếm đất thì, nàng đã đau tới mức chỉ lo khóc mà không đếm xỉa tới chỉ đạo kỹ
thuật nữa rồi, còn hắn cũng tủi thân ấm ức kêu lên: “Đau…”

Đau? Đau sao còn không chịu ngừng hả… Yến Hồng nghiến răng nghiến lợi.

Cho nên mới nói, ở phương diện này, nam nhân đại khái luôn có kích động
bản năng, tuy rằng hắn cũng không thoải mái nhưng vẫn cố chấp không chịu lui
ra, nghiến răng đỏ mắt, nước mắt rưng rưng tiếp tục, Yến Hồng nhìn mà muốn bùng
nổ. Rõ ràng nàng mới là người khó chịu, vì sao bây giờ biến thành ngược lại, cứ
như hắn mới là người bị chà đạp hả?!

Song nhìn vẻ mặt thê thê thảm thảm của hắn, Yến Hồng lại đau lòng một
cách lạ lùng. Hắn không giống nàng, nàng hiểu biết giới tính, biết rõ các kiểu
phản ứng sinh lý của con người, thành thử tuy khó chịu nhưng vẫn biết đây là
bình thường, là tất nhiên. Nhưng hắn không biết, hắn làm hết thảy theo bản
năng, lại không rõ vì sao cơ thể mình sinh ra phản ứng như thế, hắn không biết
vì sao mình đau, rõ ràng sợ hãi lại không khống chế được bản thân dừng lại.

Thấy nàng rơi lệ, hắn cũng khóc theo. Miệng nỉ non: “Đau, Hồng Hồng không
đau…”

Nàng biết hắn nói hắn rất đau nhưng lại an ủi nàng, hi vọng nàng không
đau.

… Thế này rốt cuộc là thế nào? Vì sao chuyện hạnh phúc như thế lại trở
nên thảm thiết thế này?

Không được, không thể như vậy được.

Vì thế Yến Hồng lau nước mắt, nàng, còn có hắn nữa. Vất bỏ mấy cái rụt rè
giả tạo, quăng luôn sự dè dặt chán ngắt, hắn là trượng phu của nàng, nàng là
thê tử của hắn, đã thân mật như thế, cớ gì không thỏa tình hết ý!

Kề tai hắn thì thầm nỉ non, dịu dàng vuốt ve hắn, nỗ lực đáp lại hắn.
Cuối cùng, tâm tình tiêu cực của hắn tan đi, vẻ mặt bắt đầu hưởng thụ, mang
theo mê hoặc khiến nàng động lòng.

Nhưng dù sao hai người cũng là người mới học nghề, kinh nghiệm lần đầu
tiên quả thực chẳng thể tính là quá tốt. Lúc hắn đau nàng cũng đau, khi nàng
cảm nhận được sung sướng rồi thì hắn lại kết thúc quá sớm.

Trong trướng đỏ, nàng nhìn mái tóc ẩm ướt của hắn, gương mặt đỏ ửng, tình
dục trong mắt còn chưa tan đi, môi hồng mím chặt, vừa quật cường vừa đáng yêu.

Rốt cuộc cũng tu thành chính quả rồi! Nàng nhắm mắt than khẽ. Mặc dù quá
trình vất vả một chút.

Mở mắt lại lần nữa, lại thấy mi mắt hắn rục rịch, tầm mắt trượt xuống một
chút, rơi vào trước ngực hắn, mặt nàng áp sát vào đó.

Nàng từ từ hồi phục lại, cảm thấy cuối cùng cũng nhúc nhích được, bèn thò
ngón tay ra, khẽ khàng vẽ theo môi hắn, sau đó rướn cổ nhẹ nhàng hôn hắn.

“Hồng Hồng đau, ôm ôm, không tốt.” Hắn quay sang ôm cổ nàng, nghiêm túc
chăm chú nhìn mắt nàng, rầu rĩ nói.

Ôm ôm? À, là chỉ cuộc quan hệ vừa rồi hả. Bởi vì nàng đau nên cảm thấy
như vậy không tốt sao?

Nàng cười, trườn người lên, cụng trán vào trán hắn, môi dán hờ trên môi
hắn, hồi lâu, buông ra, nhìn vào mắt hắn, nhỏ nhẹ mà kiên định đáp: “Hồng Hồng
thích Manh Manh, bằng lòng ôm ôm với Manh Manh. Hồng Hồng thích ôm ôm.”

Hi vọng nói như vậy hắn có thể hiểu. Hắn tập trung tinh thần nhìn nàng
nửa ngày, sau đó toét miệng cười, gật đầu: “Hồng Hồng thích, Manh Manh cũng
thế. Thích ôm ôm.” Cách nói ngắn ngủn đặc biệt của hắn lại khiến nàng hiểu rõ,
rất vui vẻ. Bởi vì nàng nói thích nên hắn cũng quyết định thích ư?

“Ca ca tỷ tỷ, thích ôm ôm, cũng thế.” Hắn nghĩ nghĩ, lại bổ sung.

Ca ca tỷ tỷ? Ai thế? Chẳng lẽ là người dạy hư hắn? Hừ, rốt cuộc là hắn
quen ai, dám dạy hắn cái này… tuy rằng thành quả sau cùng là cho nàng nhưng
cũng khiến nàng không vui.

Manh Manh của nàng, nàng vốn định tự mình chậm rãi dạy hắn. Tất cả của
hắn nàng đều tham lam muốn chia sẻ một phần. Nhất là cử chỉ thân mật giữa hai
người, ngấm từng chút một, tích lũy từng tí từng tí một, sẽ chậm rãi tạo thành
của riêng của họ, bức tranh hạnh phúc hoàn chỉnh được cất kỹ.

Bây giờ cứ thế bị người ta cướp trắng trợn một miếng! Hừ, không vui tí
nào.

Trong đầu chém giết kẻ xấu xa dạy hư Manh Manh nhà nàng một trăm lần,
đang chém giết cao hứng đột nhiên phát hiện thằng nhãi nào đó lại không yên
phận rồi. Ngạc nhiên ngẩng đầu, thấy vẻ mặt quật cường và tinh thần học hỏi
mạnh mẽ của hắn.

Sao Yến Hồng không rõ cho được, thành ra, tuy trong lòng hơi giật mình
nhưng lại không mâu thuẫn. Hết cách, tự mình đào hố, tự mình nhảy vào, đáng
đời.

Tuy hắn mắc chứng tự bế nhưng lại rất nhạy cảm, hẳn là mơ hồ cảm giác
được biểu hiện vừa rồi của mình không như mong đợi, thành thử cố chấp kiên trì
mà quán triệt chính sách “có thực hành mới thực sự hiểu biết”, hung hăng giày
vò nàng một bận.

Ai kêu miệng nàng giãn, nói gì mà thích với không thích, kết quả, hắn
thật sự nghe lọt rồi!

Lúc tất cả hoàn tất, Yến Hồng mơ mơ màng màng tổng kết lại mười chữ chân
lý.

Viên phòng có nguy hiểm, vợ chồng cần cẩn thận.

Báo cáo nội dung xấu