Lưu Tinh Hồ Điệp Kiếm - Chương 25 - Phần 1

Chương 25: Tiểu nhân đắc chí

Lão Bá cúi thấp đầu, lòng như xát muối.

Bây giờ trong ông có cả nỗi hối hận, sự căm thù và niềm thống khổ.

Phượng Phượng cũng cúi đầu trầm mặc hồi lâu rồi ngập ngừng hỏi:

- Để huấn luyện những thanh niên đó... có lẽ chàng đã phí rất nhiều tâm
lực?

Lão Bá không trả lời, tay nắm chặt đến nỗi những móng tay đâm sâu vào da
thịt.

Hồi lâu, Phượng Phượng chợt ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt lão Bá, hỏi bằng
giọng kiên quyết:

- Chẳng lẽ bây giờ chàng đành bỏ mặc họ bị tiêu diệt?

Lão Bá rầu rĩ đáp:

- Biết làm sao được?

- Không có cách gì chuyển bại thành thắng sao?

Lão Bá lắc đầu:

- Không có!

Phượng Phượng bỗng sẵn giọng nói một cách tự tin:

- Có! Nhất định có! Chàng quên mất rằng mình từng nói trên đời không có
việc gì là tuyệt đối hay sao?

- Ta không quên, nhưng...

Phượng Phượng ngắt lời:

- Cho dù không hy vọng Hổ tổ độc lực chuyển bại thành thắng thì cũng nghĩ
cách cứu họ để bảo toàn lực lượng chờ cơ hội khác...

- Nhưng ta ở đây...

- Tại sao chàng không bảo Mã Phương Trung báo cho họ biết kế hoạch đã thay
đổi?

- Bởi vì bây giờ ta không thể mạo hiểm nữa.

- Việc đó đâu phải mạo hiểm? Chẳng phải chàng rất tín nhiệm người đó sao?

Lão Bá không trả lời.

Vì ông không muốn Phượng Phượng tham gia quá nhiều vào việc đó.

Dù lúc này Mã Phương Trung chưa chết cũng không nhẫn tâm để vợ con mình
chết trước. Đó là lẽ thường tình của mỗi người.

Bởi vì nếu vợ con y được sống thì khó tránh khỏi tiết lộ bí mật về lão Bá.

Lão Bá hiểu điều này nên không dám mạo hiểm.

Ông lắc đầu nói:

- Bây giờ dù ta có muốn thế cũng không kịp nữa.

Phượng Phượng phản đối:

- Bây giờ vẫn còn kịp!

Cô ta không để lão Bá nói, tiếp luôn:

- Hôm nay mới mồng năm, như vậy còn tới hai mươi canh giờ nữa mới đến trưa
mồng bảy, đủ thời gian cho một người đến Phi Bằng Bảo.

Ở mật thất không có ánh mặt trời này, làm sao mà Phượng Phượng tính toán
được thời khắc chính xác như vậy?

Bởi vì nữ nhân giống như một loài thú, khi cần có giác quan thứ sáu rất
linh nhạy.

Lão Bá hiểu điều này nên không tranh biện.

Ông chỉ hỏi một câu:

- Bây giờ ta biết bảo ai đi được?

Phượng Phượng đáp gọn:

- Thiếp!

Lão Bá chợt mỉm cười. Trong trường hợp này không có gì đáng cười cả.

Phượng Phượng đanh giọng nói:

- Thiếp cũng là người, có đủ tứ chi như bất kỳ ai khác. Vì sao không đi
được?

Lão Bá trả lời rất đơn giản:

- Vì nàng không thể đi.

Phượng Phượng nghiến răng hỏi:

- Chàng không tin thiếp?

- Ta tin!

- Hay chàng cho thiếp là một
nữ nhân yếu nhược vô dụng?

- Ta biết nàng không phải thế.

- Chàng sợ thiếp ra khỏi đây
lập tức bị chúng bắt được hay sao?

Đến lúc này, lão Bá mới gật
đầu nói:

- Nàng đi còn nguy hiểm hơn
Mã Phương Trung.

Phượng Phượng lại đề xuất ý
kiến:

- Thiếp sẽ chờ đến khi trời
tối hẳn mới đi.

- Dù trời tối chúng cũng có
thể phát hiện được nàng, thậm chí còn dễ hơn trời sáng.

- Nhưng chúng đã yên trí rằng
chàng đã viễn tẩu cao phi rồi, đâu phái người giữ ở đây nữa?

- Lục Hương Xuyên không phải
là người bất cẩn. Hắn hành sự luôn luôn chu toàn.

- Nhưng bây giờ hắn có rất
nhiều việc phải làm, và việc nào cũng trọng yếu cả.

Lão Bá tán thành ngay:

- Đúng thế!

Phượng Phượng nói tiếp:

- Vì thế, ít ra bản thân hắn
không giữ mãi ở đây.

Lão Bá gật đầu. Điều này ông
cũng đồng ý.

Phượng Phượng tiếp tục lập
luận:

- Dù hắn có để người canh giữ
ở đây cũng chỉ là đề phòng vạn nhất mà thôi. Bởi vì không ai nghĩ rằng chúng ta
vẫn còn ở lại đây nữa.

Cả điều nay, lão Bá cũng
không phản đối.

Phượng Phượng lại nói:

- Vì thế Lục Hương Xuyên nhất
định không để chủ lực của hắn lại đây.

Lão Bá hỏi:

- Nàng cho rằng nếu chúng có
để lại người canh giữ ở đây thì vẫn đối phó được phải không?

- Chàng không tin sao?

Lão Bá nhìn cô ta, quan sát
đôi bàn tay mảnh mai chỉ thích hợp cho việc âu yếm mà không hợp việc giết người.

Phượng Phượng hiểu cái nhìn
đó, cười nói:

- Thiếp biết không phải bây
giờ mà ngay từ lần gặp đầu tiên, chàng đã để ý đến tay thiếp rồi, để xem thiếp
có phải là người đã từng luyện võ công không.

Lão Bá thừa nhận.

Ông không tìm thấy dấu vết
của người có luyện võ trên bàn tay mềm mại của cô ta, đó cũng là lý do đầu tiên
để ông chấp nhận.

Phượng Phượng nói:

- Nhưng chàng đừng quên rằng
người luyện võ công không nhất thiết phải luyện bằng tay.

Dứt lời, tung chân phóng vút
lên.

Bất cứ ai, tay đã luyện
chưởng lực đều không thể qua mắt lão Bá. Cả tay người nào luyện kiếm cũng vậy.

Ngay cả người từng luyện ám
khí, ông nhìn qua cũng nhận ra ngay.

Nhưng Phượng Phượng lại luyện
công phu khác, đó là Uyên Ương cước!

Bởi thế cô ta mới giấu được
lão Bá.

Bây giờ ông mới hiểu vì sao
đôi chân cô ta có thể kẹp chặt đến thế.

Có lẽ cũng vì quá lâu ông
không tiếp xúc với nữ nhân.

Chỉ trong chớp mắt, Phượng
Phượng phóng ra tới năm cước. Cú đá thật nhanh và chuẩn xác và rất có uy lực.

Điều này thì lão Bá nhận rõ.

Khi Phượng Phượng dừng chân
lại, thần sắc vẫn bình thường. Không đỏ mặt, hơi thở cũng trầm ổn như không.

Lão Bá hỏi:

- Ai dạy cho nàng võ công đó?

Phượng Phượng đáp:

- Cao lão đại. Chị ấy cho
rằng nữ nhân nên biết một chút võ công để khỏi bị người khi hiếp.

Cô ta nhoẻn miệng cười, nói
thêm:

- Nhưng Cao lão đại bảo rằng,
nữ nhân có luyện võ cũng không được để tay thô quá, nam nhân không thích như
thế. Chị ấy còn nói rằng...

Cô ta chợt ngừng bặt, mặt đỏ
bừng lên.

Lão Bá gặng hỏi:

- Cô ta nói gì?

Phượng Phượng ấp úng trả lời:

- Nói rằng, chân nữ nhân,
chân càng săn chắc hữu lực, làm... việc đó... càng... đem khoái lạc cho nam
nhân nhiều hơn...

Lão Bá nhìn hai chân Phượng
Phượng, nhớ tới động tác của cô ta hôm đó.

Chợt ông nổi lên dục vọng.

Rất nhiều năm, ông chưa hề có
dục vọng đột khởi như thế.

Phượng Phượng nhận ra ngay,
đỏ mặt nói:

- Bây giờ không được. Chàng
đang bị thương...

Cô ta cự tuyệt chỉ vì quan
tâm đến lão Bá mà thôi.

Đối với nam nhân, điều đó
càng kích thích thêm và chỉ rất ít người khống chế được.

Còn may lão Bá là một trong
số người hãn hữu đó.

Ông thở dài nói:

- Xem ra, Cao lão đại không
chỉ là người thông minh mà còn rất đáng sợ.

- Không!

Phượng Phượng mở to mắt, suýt
nữa thì kêu to lên, nhưng cuối cùng thì âm lượng thốt ra vẫn không nhỏ:

- Vì sao? Vì sao vậy?

Lão Bá bình thản nói:

- Cho dù nàng có thể ra khỏi
đây, vẫn không đến được Phi Bằng Bảo.

- Có gì nguy hiểm lắm sao?

- Nhất định bây giờ dọc đường
chúng đã rải đầy người. Nàng không biết chúng, nhưng chúng lại biết nàng.

Phượng Phượng nói:

- Thiếp không sợ.

- Nàng phải biết sợ.

- Chàng cho rằng võ công của
thiếp quá kém hay sao?

Lão Bá trả lời:

- Theo ta biết thì thủ hạ của
Lục Hương Xuyên có ít nhất năm mươi người đủ khả năng bắt sống nàng. Một trăm
người đủ khả năng giết nàng.

Đương nhiên lão Bá biết quá
rõ điều này. Thủ hạ của Lục Hương Xuyên cũng là thủ hạ của ông.

Phượng Phượng cúi nhìn đôi
chân của mình, lúc sau chợt hỏi:

- Chàng nói rằng chỉ có năm
mươi người bắt sống được thiếp nhưng lại có một trăm người đủ khả năng giết
thiếp?

Lão Bá giải thích:

- Đúng thế! Bắt sống so với
giết, khó hơn. Việc đó mà nàng không hiểu thì làm sao dám xông pha trên giang
hồ?

Phượng Phượng nói, giọng đã
bớt tự tin hơn:

- Nhưng chúng sẽ không giết
thiếp phải không?

Lão Bá gật đầu:

- Đúng thế! Bởi vì chúng
quyết tra hỏi nàng cho bằng được ta đang ở đâu.

- Nếu vậy thì càng tốt.

Lão Bá nhíu mày hỏi:

- Tốt ở chỗ nào?

- Bởi vì nếu chúng hỏi, thiếp
sẽ trả lời rằng chàng đã lên xe ngựa chạy xa rồi. Thiếp còn chỉ đường cho chúng
đuổi theo nữa.

Nói những lời đó, mặt Phượng
Phượng lộ vẻ đắc ý, chắc rằng cô ta thích thú vì nghĩ ra một điều mà lão Bá
không nghĩ ra.

Lão Bá hỏi:

- Nàng cho rằng chúng sẽ tin
lời nàng ư?

Phượng Phượng khẳng định:

- Đương nhiên chúng sẽ tin. Bởi
vì dù sao chúng còn cho rằng thiếp là người của chúng. Làm sao chúng lại nghĩ
rằng chỉ mới đó mà... thái độ và tình cảm của thiếp đối với chàng đã thay đổi?

Cô ta chợt cúi đầu, đỏ mặt
lên.

Lão Bá hỏi:

- Nếu chúng hỏi rằng, làm thế
nào mà nàng chạy thoát ra được, lúc đó nàng sẽ trả lời sao?

Phượng Phượng trả lời ngay:

- Thiếp sẽ bảo rằng vì chàng
bị thương rất nặng, tự biết mình không sống được lâu nên thả thiếp ra.

Lão Bá nhíu mày.

Phượng Phượng vội tiếp lời:

- Nhất định Lục Hương Xuyên
sẽ tin điều đó, vì nếu chàng định giết thiếp thì đã giết từ lâu rồi.

Tới đó, cô ta ngước lên nhìn
lão Bá với ánh mắt yêu thương trìu mến, có cả sự cảm kích nữa.

Lão Bá cũng nhìn cô ta hồi
lâu, rồi chợt lắc đầu nói:

- Ta vẫn không thể để nàng
đi!

Phượng Phượng bỗng nắm chặt
tay lại rồi đột nhiên bưng mặt khóc òa lên nói:

- Thiếp biết vì sao chàng
không chịu để thiếp đi. Vì chàng không tin thiếp. Còn cho rằng thiếp sẽ phản
bội chàng. Lẽ nào... đến bây giờ chàng... chàng còn chưa hiểu nỗi lòng của
thiếp?

Lão Bá thở dài, nhẹ giọng
nói:

- Ta biết nàng đi là chỉ vì ta. Nhưng nàng có biết ta không để nàng đi cũng
là vì nàng không?

Phượng Phượng lắc đầu nguầy nguậy, kêu lên:

- Tôi không biết! Tôi cũng không hiểu!

Giọng lão Bá càng dịu hơn:

- Bây giờ có thể nàng đã mang trong mình hài tử của ta rồi. Làm sao ta có
thể để nàng mạo hiểm như thế được?

Bây giờ có lẽ ông tin vào điều nay hơn trước, vì tin rằng mình vẫn chưa già.

Bởi vì đã có dục vọng tất vẫn còn có hài tử.

Phượng Phượng thôi khóc, nói:

- Vì thế mà thiếp càng phải đi.

Lão Bá hỏi:

- Sao vậy?

Phượng Phượng đưa tay áo lau mắt, nói bằng giọng kiên quyết:

- Bởi vì thiếp không thể để hài tử của chúng ta sinh ra mà không có phụ
thân!

Câu nói đó thật có trọng lượng.

Lão Bá lặng đi, đăm chiêu suy nghĩ.

Phượng Phượng lại bồi tiếp:

- Chắc chàng cũng tự biết rằng đây là niềm hy vọng cuối cùng của mình. Và
chàng tuyệt đối không thể đánh mất niềm hy vọng đó. Cừu địch của chàng không
phải một mình Lục Hương Xuyên mà còn có Vạn Bằng Vương. Chỉ bằng một mình
chàng, quyết không thể thắng nổi chúng. Cho dù chàng có thể thoát ra khỏi đây
cũng sa vào cái chết chờ sẵn ở nơi khác mà thôi.

Câu đó cô ta đã từng nói, nhưng bây giờ mang ý nghĩa khác, không ác ý như
trước đây, và giọng nói của cô ta cũng rất khẩn thiết.

Lão Bá không biết trả lời thế nào, cũng không thể tranh luận, vì đó là sự
thật.

Phượng Phượng bỗng quỳ xuống, vừa khóc vừa nói:

- Cầu xin chàng hảy vì thiếp, vì con chúng ta và vì chính bản thân chàng mà
hãy để thiếp đi. Nếu không thiếp thà sẽ chết trước mặt chàng.

Lão Bá trầm ngâm hồi lâu, sau cùng chậm rãi nói:

- Ở phía đông Phi Bằng Bảo không xa có một thành nhỏ, trong thành có một
tiêu cục, trước đây chủ nhân tiêu cục đó tên là Vũ Lão Đao. Sau khi Vũ Lão Đao
chết, tiêu cục bị đóng cửa.

Mắt Phượng Phượng rực sáng, cô ta run giọng hỏi:

- Vậy là... chàng đã đồng ý?

Lão Bá không trả lời, nói tiếp:

- Nàng chỉ cần đi vào tiêu cục đó sẽ thấy một lão nhân rất thấp bé, chân
lại thọt. Lão lùn đó sẽ hỏi nàng là ai. Nàng không được trả lời và đừng nói gì
cả. Cứ chờ lão ta hỏi xong bảy lần, nàng sẽ nói là Tiềm Long Thăng Thiên, chỉ
có bốn chữ như vậy, lão ta sẽ biết nàng được ta phái đến.

Phượng Phượng bổ nhào vào chân lão Bá khóc to lên.

Cô ta thậm chí không biết mình nên vui hay buồn hay sung sướng?

Bất luận vui hay buồn thì từ bây giờ họ đã có hy vọng.

Nhưng nào ai biết đó là hy vọng gì?

Mật thất được kiến tạo vô cùng kỳ diệu.

Phượng Phượng bơi vào hồ nước đến bờ bên kia, tay khẽ ấn vào một phiến đá,
lập tức cảm thấy dòng nước chảy ngay phía dưới thân thể mình.

Cô ta thuận theo dòng nước qua một khúc ngoặt rồi được cuốn lên cao, khi
ngẩng đầu lên đã thấy sao nhấp nháy đầy trời.

Lần đầu tiên trong đời, cô ta thấy sao trời huy hoàng và rực rỡ đến thế.

Ngay cả không khí cũng thơm ngát dị thường.

Phượng Phượng khoan khoái thở vào một hơi thật sâu, lòng vui phơi phới,
không nén được cất tiếng cười.

Cô ta không thể không cười, không thể không đắc ý.

Không ai lừa được lão Bá. Không ai có thể bội phản lão Bá.

Nghĩ đến câu đó, cô ta lại phì cười, tuy vậy tiếng cười hạn chế để phát ra
nhỏ nhất.

Bây giờ chưa phải là lúc có thể cười thoải mái. Cô ta còn phải chờ, chờ đến
khi lão Bá không thể nghe tiếng cười của mình được nữa, lúc đó cô ta sẽ cười
mặc sức.

Sao đầy trời.

Một thiếu nữ từ đáy giếng hiện lên. Tuy cô ta bận y phục nam nhân nhưng
ngực áo ướt đẫm dính bết vào người nhô lên bộ ngực nữ nhân cùng mái tóc vẫn để
nguyên, chứng tỏ thiếu nữ không phải giả dạng nam nhân mà bận y phục đó.

Ánh sao chiếu lên ánh mắt lấp lánh, đôi chân thon trắng muốt, đến dáng vẻ
thanh xuân phơi phới của cô ta nhất định bất cứ ai cũng tin rằng đó là nữ thủy
thần.

Đêm tịch mịch, không một âm thanh, cũng không thấy một nhân ảnh.

Chợt nữ thủy thần phá lên cười, cười đến nỗi gò cả lưng lại, đỏ cả mặt, như
thể gặp chuyện gì đó thú vị nhất trên đời.

Cô ta cười vì chẳng những biết mình xinh đẹp hơn người khác mà còn thông
minh hơn người khác.

Ít nhất là thông minh hơn lão Bá.

Vì sao thiếu nữ lại có thể lừa được lão nhân? Ngay cả những lão nhân khôn
ngoan lọc lõi hơn mình nhiều?

Có phải vì lão nhân thường cô đơn, vì thế khát vọng ái tình mãnh liệt hơn
người khác?

Nhưng có thật nữ nhân này đã lừa dối được lão Bá không?

Hay đó là cô ta chỉ tự lừa dối mình?

Bất luận thế nào, bây giờ Phượng Phượng đã tự do.

Và còn xinh đẹp nữa.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3