Gặp nhau nơi thiên đường - Chương 01
Chương 1: Trái tim cậu đã chìm vào giấc
ngủ say
Do
mình xấu xa quá hay sao
Nên các cậu mới dùng cách này để trừng phạt
mình
Do mình ngốc nghếch quá chăng?
Nên không nhận ra được rằng, đã từ
lâu các cậu có một vị trí vô cùng quan trọng trong tim mình
Đến bây giờ chỉ còn lại một mình, liệu mình có thể vượt qua được
những mất mát này, để tìm hạnh phúc cho riêng mình...
[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại http://www.gacsach.com/ - gác nhỏ cho người
yêu sách ]
Trước
mắt tôi giờ đây mọi thứ giống như một bộ phim điện ảnh đen trắng cũ, bên
trên đã bị gạch chằng chịt những nếp nhăn của sự khổ đau. Chuyển động của mọi
người xunh quanh đột nhiên trở nên chậm chạp và nặng nề, vừa khiến người
ta phải buồn cười, vừa khiến người ta phải đau khổ đến tột cùng.
Một chiếc ô tô với ánh đèn pha sáng chói lao vào trong đám
đông, lời suy đoán của không biết bao nhiêu người giống như những mũi tên
đang tấn công vào lớp màng nhĩ yếu ớt của tôi.
“... Cậu ta đã chết chưa?”
“... Sao nhiều máu thế?...”
“Hnh như chết rồi...”
...
Những âm thanh chói tai như được phát ra từ chiếc băng ghi âm đã bị
rối khiến tôi mơ màng, cố tìm ra bằng được từ để diễn tả cảm giác đau đớn của
con tim – cái chết.
Ai? Ai đã chết cơ?
Nhất định là ai đó đang nói đùa, nhất định là như vậy.
Tôi cúi người nhặt người nhặt cuốn nhật ký nằm dưới đất, ôm chặt nó vào lòng,
toàn thân run lên bần bật. Trong đầu tôi bỗng hiện lên hình ảnh một người với
vẻ hiu quạnh của buổi chiều tà, rồi hình ảnh đó dần biến mất, thay thế vào đó
là một nụ cười ấm áp quen thuộc, cùng với câu thổ lộ khiến người ta không bao
giờ quên được:
“Tớ thích cậu!”
Câu nói này biến hóa thành vô số những tiếng vang vọng, tràn vào lớp màng nhĩ
trong tai tôi, tấn công vào nơi yếu đuối nhất trong cơ thể tôi – phía bên trái
lồng ngực.
Các âm thanh được dội lại cùng một lúc. Những tiếng xì xào xa gần nhưng rất dữ
dội, tiếng còi xe cứu thương, giọng nói của các y tá làm phân tán âm thanh của
đám đông... Tất cả dường như đang trở lại với thế giới mà tôi phải đối mặt.
Còn giọng nói vọng ra từ tai tôi đã trấn áp hết tất cả các âm thanh khác. Từng
tiếng, từng tiếng tấn công vào trái tim
tôi.
Tớ thích cậu, Hy Nhã.
Tớ thích cậu, Hy Nhã.
Tớ thích cậu, Hy Nhã.
...
Đám đông vây xung quanh bị các y tá đẩy sang hai
bên, qua kẽ hở của đám đông tôi nhìn thấy dòng máu tươi đang tuôn chảy. Con
ngươi bất giác mở to, không dám tin vào mắt mình, cho đến khi ánh mắt dừng lại
trên một dáng người quen thuộc, lời thổ lộ đó bỗng từ đáy con tim nổ vang một
tiếng đinh tai nhức óc – Tớ thích cậu, Hy Nhã.
Bỗng chốc, tôi như bị ai đó dồn tới vách núi,
toàn thân lắc lư như chỉ chực đổ sụp xuống. Dường như quên mất cần phải khóc,
tôi run lẩy bẩy, cố lê từng bước chân nặng nhọc, cổ họng nghẹn ứ phát ra những
âm thanh vô cùng khó nghe.
“Hứa Dực?!”
“... Hứa Dực...”
“... Hứa Dực, cậu... cậu... tại sao... cậu lại
nằm ở đây?”
Tôi cố chen về phía trước. Trong mắt tôi giờ đây
chỉ hiện lên mỗi hình ảnh Hứa Dực không còn chút sinh khí nào, đang nằm giữa
vũng máu. Đôi mắt đen nhánh, long lanh, ánh mắt thân thiện và ấm áp như ánh mặt
trời luôn thường trực trên khuôn mặt cậu, giờ đây đang nhắm nghiền. Hàng mi vô
cùng quyến rũ của cậu nằm yên không động đậy.
Khuôn mặt cậu trắng bệch...
Trắng bệch...
Tại sao lại như vậy?
Hứa Dực...
Hơn mười phút trước, cậu và tớ còn ngồi uống
nước cùng nhau trong quán cà phê. Triệt Dã còn nhờ cậu chuyển cho tớ cuốn nhật
ký này, hơn nữa cậu còn nói cho tớ biết, Triệt Dã, người đối với tớ, quan trọng
như không khí để hít thở, cậu con trai với mái tóc vàng, cho dù vì ốm đau, bệnh
tật mà phải rời xa tớ, thậm chí ngay cả khi bị tai nạn ô tô rời bỏ thế giới
này, lúc nào cũng rất yêu tớ.
Vừa nãy, khi thấy tớ tự oán trách bản thân vì
cái chết của Triệt Dã, cậu nhìn tớ thẫn thờ ngồi lật đi lật lại cuốn nhật ký
Triệt Dã để lại mà nước mắt cứ lã chã tuôn rơi, sao trong mắt cậu lại trào dâng
nỗi bi thương đến vậy?
Khi đó, có phải là cậu đang oán trách tại sao tớ
không san sẻ sự quan tâm cho trái tim đang thấp thỏm lo âu của cậu?
Cho nên cậu mới dùng đến cách tàn nhẫn này, nằm
giữa vũng máu, không bao giờ muốn nhìn thấy tớ nữa?
Hứa Dực... Triệt Dã...
Tại sao... tại sao các cậu cứ lần lượt rời xa tớ...
Nỗi đau giống như nước thủy triều dâng không thể
nén lại được, mãnh liệt đến nỗi muốn nuốt chửng cả người tôi. Nỗi đau tột cùng
đó như một con dao sắc, không ngừng cứa vào trái tim tôi...
Đầu óc tôi quay cuồng, tôi nhìn khuôn mặt của
người đang nằm trên vũng máu, lúc thì là Hứa Dực, lúc lại biến thành Triệt Dã...
Hai khuôn mặt không ngừng thay đổi cho nhau, cứ
thế lặp đi lặp lại...
“Tránh ra, tránh ra, cẩn thận đừng có chạm vào
chỗ bị thương!”
Bác sĩ và y tá mặc áo blouse trắng đặt Hứa Dực
nằm lên băng ca cứu thương, sau đó đưa cậu ra khỏi chỗ đám đông.
Tay Hứa Dực buông thõng bên ngoài băng ca. Mùa
đông, đôi bàn tay đó thường ôm chặt lấy tôi để ủ ấm cho tôi, nhưng giờ đây, hai
bàn tay ấy dường như không còn chút sức lực gì nữa, đang buông thõng xuống.
Giống như muốn rời xa tôi. Mãi mãi.
Bỗng nhiên tôi như bừng tỉnh, điên cuồng lao về
phía trước, nắm chặt bàn tay đó.
“Hứa Dực, Hứa Dực, cậu mau tỉnh lại đi, đừng làm
tớ sợ!” Tôi vừa sợ hãi vừa hét lên đau đớn.
Tôi không thể mất cậu ấy! Không thể.
Nếu như chỉ nắm tay cậu ấy như thế này, thì tôi
có thể... có thể giữ cậu ấy lại không?
Tay tôi vừa chạm vào bàn tay lạnh buốt của Hứa Dực, nước
mắt cứ thế trào ra.
Các y tá không thể nào ngăn cản được hành động
điên cuồng của tôi, đành phải cho tôi ngồi cùng xe cứu thương đến bệnh viện.
Tôi không nhớ được các y tá đã hỏi tôi những gì,
cũng không biết khoảng bao lâu sau thì chúng tôi đến bệnh viện, cũng không biết
Hứa Dực bị người ta đẩy vào phòng cấp cứu như thế nào...
Trước mắt tôi, trong đầu tôi, trong thế giới của
tôi giờ đây chỉ còn lại hỉnh khuôn mặt của Hứa Dực, một khuôn mặt trắng bệch.
Tôi ngồi bất động trên chiếc ghế dựa bên ngoài
phòng mổ, cuốn nhật ký mà từ nãy tới giờ tôi cứ ôm khư khư trong lòng bỗng rơi
xuống đất. Tôi cúi người xuống nhặt một cách nặng nề, mắt tôi bỗng dừng trên
trang nhật ký đang mở...
Trên trang nhật ký đó, nét chữ không phải là của
Triệt Dã!
Tôi thấy bất ngờ, mở to mắt xem thật kỹ. Đó
là... nét chữ của Hứa Dực!
Hứa Dực... dúng là nét chữ của Hứa Dực rôi! Tôi
không thể nhầm được, chẳng lẽ Hứa Dực cũng đã viết những tâm tư, suy nghĩ của
mình vào cuốn nhật ký này sao?
Tôi cố kìm nén sự kích động trong lòng, đưa tay
lên sờ từng nét chữ, đọc từng dòng một.
...
Tôi đã hiểu vì sao Triệt Dã lại thích cô gái
này đến vậy, vì ở cô gái này có một sức cuốn hút đến kỳ lạ, khiến cho người ta
luôn muốn bảo vệ cô ấy, thương yêu cô ấy. Vì thế tôi đã bộp chộp bày tỏ lòng
mình với cô ấy.
Quả nhiên, cô ấy không hề có sự chuẩn bị tâm lý, nên đã trốn chạy. Ha ha.
Chính khoảnh khắc đó khiến tôi bị kích động, nên tôi lại tiếp tục viết
những tâm tư, tình cảm của mình vào đây.
...
Kể từ khi quen cô ấy, mọi hành động của tôi không còn kiểm soát được nữa.
Ha ha, chẳng lẽ đây chính là sực mạnh của tình yêu sao?
Tôi lại bày tỏ tình cảm của mình với cô ấy thêm một lần nữa. Lần này thì cô
ấy tức giận, cô ấy nói rằng sau này chúng tôi không cần phải gặp mặt nhau nữa.
Trái tim tôi nhói đau, nhưng tôi tin rằng sẽ có một ngày cô ấy hiểu được ý
nghĩa, sức nặng của từng câu nói “Mình thích cậu!”
Rất sâu nặng!
...
Tôi vẫn thường suy nghĩ, tình yêu trên thế giới này có thể dùng bội số để
tính không?
Nếu như có thể...
Thế tại sao tôi đã bỏ ra tình yêu gấp đôi, nhưng lại không mang đến cho
người tôi yêu sự vui vẻ gấp đôi?
Bệnh tật và cái chết có phải là có thể thay thế được không?
Nếu như có thể...
Vậy thì có phải, nếu tôi thay thế Triệt Dã để sang thế giới bên kia, thì
người tôi yêu sẽ có được hạnh phúc trọn vẹn như cô ấy mong muốn?
Có phải là để có được câu đồng ý như trong lòng mong đợi, chỉ cần phải bày
tỏ một tình yêu bền bỉ thì có thể có được không?
Nếu như có thể...
Thế thì trước ki tôi trao lại cuốn nhật ký này cho cô ấy, hãy cho phép tôi
được ngang ngạnh bày tỏ thêm một lần nữa – Hy Nhã, tớ yêu cậu!
Càng đọc nước mắt tôi càng tuôn rơi!
Từng giọt nước mắt ấm áp cứ thế lăn dài trên mặt
tôi, đua nhau rơi xuống sàn bệnh viện, nhưng không phát ra chút âm thanh nào.
Trái tim tôi hoàn toàn chìm sâu trong đêm tối.
Hóa ra Hứa Dực cũng viết những tâm tư, tnh cảm
của cậu ấy đối với tôi vào cuốn nhật ký này, nhưng khi giở ra đọc, tôi lại
chỉ chìm đắm trong nỗi đau vì sự ra đi của Triệt Dã, mà không
để ý rằng, phía sau vẫn còn có nhật ký của Hứa Dực.
Nếu như lúc đó tôi
có thể nhìn thấy những dòng nhật ký mà cậu ấy đã viết,
có lẽ cậu ấy sẽ không quá thất vọng mà rời xa tôi chăng?
Trong những ngày tôi vô cùng đau khổ
vì Triệt Dã, có lẽ cậu ấy cũng bị giày vò chẳng kém gì tôi.
Còn tôi, khi đọc nhật ký của Triệt Dã
thì chỉ đắm chìm trong thế giới của mình, đã đẩy Hứa Dực, người luôn quan
tâm đến tôi ra xa khỏi cánh cửa trái tim tôi. Có lẽ chính vì thế
mà cậu ấy mới đau khổ và cô đơn chăng?
Nếu như lúc đó tớ chỉ cần nói một
câu để níu giữ cậu, hoặc chỉ cần tớ cười với cậu thôi,
thì có phải là cậu sẽ không rời khỏi đó không? Và sau
đó, cậu cũng không bị tai nạn ô tô?
Hứa Dực, xin lỗi cậu, mong cậu hãy thông cảm
và tha thứ cho tớ, vì tớ đã không để ý và quan tâm
g tới cậu.
Nhưng thực sự là tớ không cố ý
làm như vậy, cho nên mong cậu... đừng có dùng cách này để trừng
phạt tớ...
Không biết bao lâu sau, tôi mới lờ mờ nhận ra âm
thanh từ tín hiệu đèn của phòng phẫu thuật đã tắt.
“Ai là người nhà của bệnh nhân?” Vị bác sĩ mặc
áo blouse trắng bỏ khẩu trang ra, nhìn về phía tôi hỏi.
“Cháu! Là cháu ạ!” Tôi vội vàng chạy lại, lắp ba
lắp bắp: “Bác sĩ, Hứa Dực... cậu ấy sao rồi ạ?”
“Đừng xúc động quá, cô bé.” Bác sĩ nhẹ ngàng an
ủi tôi. “Cháu có quan hệ như thế nào với Hứa Dực?”
“Đối với cậu, tớ có phải là người có vị trí
đặc biệt không?”
“Ừ, đối với tớ, Hy Nhã đương nhiên là người có vị trí vô cùng đặc biệt rồi”
...
Trước đây mỗi khi tôi hỏi, câụ đều không cần suy
nghĩ mà trả lời ngay, còn tôi thì luôn phủ nhận tình cảm của cậu dành cho tôi.
Nước mắt lại trào ra, tôi không nói được lời
nào, chỉ biết đứng ngây ra mà khóc.
“Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa, tôi biết cậu
ấy nhất định là người rất quan trọng với cháu và cũng là người cháu rất thích.”
Vị bác sĩ đó tỏ ra thấu hiểu, còn nói thêm: “Chỉ khi là người cháu rất thích,
mới khiến cháu đau khổ khóc lóc như vậy.”
Đúng vậy, tôi có vị trí vô cùng quan trọng trong
trái tim của Hứa Dực!
Trước đây, với tôi, Triệt Dã giống như không khí
để hít thở, không thể thiếu được, còn trong lòng tôi, Hứa Dực chẳng phải lại
không quan trọng như vậy sao?
Tuy tôi luôn nghĩ cậu ấy có vị trí vô cùng quan
trọng đối với tôi, nhưng tôi lại luôn làm tổn thương cậu ấy, trốn tránh cậu ấy,
lạnh lùng không thèm để ý đến cậu ấy, thậm chí... còn hại cậu ấy đến mức khiến
cậu ấy bị tai nạn.
Hứa Dực...
Trái tim tôi rối bời như mớ bòng bong, đau nhói.
Lời của vị bác sĩ lai vang bên tai tôi: “Tuy
bệnh nhân đã thoát khỏi cơn nguy kịch, nhưng đáng tiếc là cậu ấy bị xe đâm vào
đầu, máu tích tụ trong não khá lớn, chèn ép vào các dây thần kinh, nên cậu ấy
bị mất hết ý thức. Rất có thể cậu ấy sẽ... bị rơi vào trạng thái hôn mê sâu một
thời gian dài.”
“Hôn mê sâu một thời gian dài?” Tôi nhìn bác sĩ,
không dám tin vào tai mình.
“Trong y học gọi hiện tượng này là Vegetative
patients, sống thực vật.”
Khi ba từ “sống thực vật” truyền đến tai, tôi
chỉ cảm thấy não mình giống như vừa bị một vật cứng đập mạnh một cái, đau đến
mức không thể chịu đựng được.
Cả thế giới bỗng như quay cuồng, mất hết màu
sắc, trở nên hư ảo.
Không thể tin được, quyết không thể tin được!
Đột nhiên tôi như bị chìm dưới đáy đại dương sâu
thẳm, nỗi đau khiến tôi ngạt thở.
Người mà trên sân khấu vô cùng nổi bật, người đã
từng đồng ý chỉ hát cho một mình tôi nghe, người đã đưa tôi đi uống nước dâu
tây, người đã từng nói sẽ chăm sóc tôi, không để tôi phải rơi lệ...
Từng hình ảnh một hiện lên trước mắt tôi, rồi cứ
xa dần.
Từ từ, nhẹ nhàng...
Biến thành lớp sương mù trắng, bay đi mất, bên
tai tôi giờ đây chỉ còn lại những âm thanh giống như những bọt bong bóng tuyệt
đẹp nhưng dễ vỡ...
“Hy Nhã ghét tớ lắm sao? Không sao cả, chỉ
cần Hy Nhã luôn ở bên cạnh tớ là đủ lắm rồi.”
“Tớ không muốn chờ xe nữa... muốn chạy thật nhanh đến chỗ Hy Nhã, hơn nữa
cậu biết đấy, tớ chạy còn nhanh hơn xe mà.”
“Vì tớ thích Hy Nhã, tớ muốn dành hết tất cả cơ hội để được ở bên Hy Nhã,
cho nên tớ sẽ không quản bất cứ trở ngại nào...”
Hứa Dực...
Nước mắt tôi lại trào ra.
Cậu định dùng cách này để thích tớ sao?
Tớ không muốn!
Cho nên, xin cậu hãy mau tỉnh lại!
Trái tim tôi đau đén nỗi tưởng như sắp chết, mặt
đầm đìa nước mắt, không thể nào ngăn được nước mắt tuôn rơi.
Có khi nào tôi cũng sẽ chết vì quá đau lòng
không? Trong đầu tôi bỗng hiện ra ý nghĩ này.
Sẽ không bao giờ có được nữa.
Sẽ không bao giờ có ai đưa cho tôi giấy ăn miễn
phí nữa, sẽ chẳng có ai tranh giành bánh ga tô hạt dẻ với tôi nữa, cũng chẳng
có ai bày mưu kế vặt để đưa bằng được tôi đi uống trà sữa nữa...
Triệt Dã, có phải do mình không tốt?
Nên các cậu mới dùng cách này để trừng phạt
mình.
Khiến cho mình đau lòng, con tim mình đau buốt
như muốn chết...
Tôi cố gắng dựa vào tường mong tìm được một chỗ
dựa, nhưng lại ngã nhào vào khoảng không phía trước.
Nỗi đau quá lớn khiến tôi sụp đổ, tôi không thể
tiếp tục chống đỡ được nữa, người đổ sụp xuống như không còn một chút sức lực,
ý thức cũng dần dần mất đi, giống như bị rơi xuống một cái đọng sâu tối om
không đáy.
Trong thế giới của cái động đó, bỗng vang vọng
nhịp đập trái tim tôi.
Có lẽ, nếu cứ đau đớn thế này mà chết đi thì
cũng tốt...
Trong cơn mê man, tôi như đã đến một thế giới
khác. Tôi cứ thế bước đi trong vô thức, đi qua rất nhiều lối thoát của đường
hầm, nhưng không dám tiến về phía trước. Nếu như biết được có nhiều nỗi đau
đang chờ đón tôi đến vậy, thì tôi thà trốn ở đây còn hơn.
Ở tận cùng của thế giới này, những vầng sáng
trắng huyền ảo đang bay lơ lửng, đẹp vô cùng, giống như những chiếc kẹo bông.
Kẹo bông? Tim tôi bỗng nhói đau như bị hàng ngàn
mũi kim châm.
Khuôn mặt rất quen thuộc xuất hiện trong những
đốm sáng đó, càng ngày càng rõ, nhưng vẫn khiến người ta khó mà nhận ra đó là
ai.
Là ai nhỉ?
Triệt Dã? Hay Hứa Dực?
Vẻ mặt tươi vui với ánh mắt chờ đợi đang nhìn về
phía tôi, dịu dàng mà nồng nàn.
Là ai? Rốt cuộc đó là ai?
Người đó đang đinh nói gì với tôi? Tại sao khi
nhìn thấy người đó, trong lòng tôi bỗng có cảm giác hạnh phúc và ấm áp?
Ai đó đang gọi tôi sao? Ai đó đang đợi tôi sao?
Ai đó đang cần tôi sao?
Cứ mải suy đoán như vậy, nỗi đau trong lòng tôi
cũng dần tiêu tan.
Nới đó, nơi khiến cho tôi cảm thấy hạnh phúc, có
người đang đợi tôi!
Người đó đang dùng ánh mắt trông mong để nói với
tôi, chỉ cần đi về phía trước, chỉ cần đền gần vầng sáng đó, tôi sẽ tìm lại
được những hạnh phúc đã mất đi.