Cực Phẩm Gia Đinh - Chương 579

Chương 579: Tỷ phu, ngươi ngốc lắm!

Nói chuyện một đêm với Thanh Tuyền xong, giải quyết
tất cả các nan đề, sự sảng khoái trong lòng không thể diễn tả nổi, hắn nhai
nuốt ừng ực mấy món điểm tâm của Xảo Xảo làm, lại cùng hai con trai cười đùa
vui vẻ, sau đó mới thừa dịp thời tiết khô ráo, nghênh ngang ra cửa.

Trên đường mọi người cười đùa vui vẻ, qua lại như nêm,
tiếng rao, tiếng kêu không dứt bên tai, người mua kẻ bán, đủ loại hàng hóa, làm
cho người ta hoa cả mắt. Lâm Vãn Vinh tâm tình rất tốt, cứ láng cháng qua lại
suốt, đi về phía đông một chút, chơi ở phía tây một chút, bạc vụn không ngừng
vung ra, mua rất nhiều đồ ăn vặt, đồ chơi nho nhỏ, xem giống như người nhàn nhã
đi chơi.

Tứ Đức đi theo sau hắn, trong miệng lầm bầm, hàm hồ
không rõ:

- Tam ca, chúng ta đang đi đâu đây?!

- Ừ!

Lâm Vãn Vinh quay đầu, nhỏ giọng xuống:

- Hôm nay chúng ta đi một chỗ đặc biệt, ngươi phải giữ
bí mật cho ta, không được nói với ai!

Mắt Tứ Đức sáng như đèn pha:

- Lầu xanh?!

Tam ca phẫn hận đá một cước vào mông hắn, bất mãn nói:

- Ta đã tới nước này mà còn phải đi chơi lầu xanh sao?
Lầu xanh chơi ta thì còn nghe được!

Tứ Đức gật gật đầu vẻ kính nể. Quả đúng thế thật, bây
giờ toàn bộ tiểu thư nha hoàn trong kinh thành, ai không biết đại danh của Tam
ca? Nếu nghe nói hắn muốn đi chơi lầu xanh, còn không chừng sẽ xếp hàng chờ
hắn? Đến lúc đó ai chơi ai, ai móc ngân phiếu ra, cũng chưa thể nói chính xác
được!

Hai người vừa ra khỏi cửa thành, đi thẳng về phía bắc,
không tới nửa canh giờ đã tới trước Ngọc Phật tự.

Nửa năm không quay lại, Ngọc Phật tự xem ra đã hoàn
toàn thay đổi, không chỉ tường gạch sạch sẽ, mà bức tượng Phật Di Lặc cũng sơn
lại mới tinh. Thánh phường sửa tên thành học viện Giáo Thư Dục Nhân được nhiều
người lui tới thường xuyên, đường lên núi cũng được trùng tu mở rộng ra, so với
ngày xưa lúc đến tìm Thanh Tuyền thì rộng rãi hơn nhiều.

Trên Thánh Phong, mây mù bao phủ, sương lam vờn quanh.
Đình đài lầu các, tường gạch mái cong, ẩn hiện trong mây như tiên cảnh. Lâm Vãn
Vinh đi tới tới đi lui dò xét một vòng. Những kỉ niệm với Thanh Tuyền và Ninh
Tiên tử vùn vụt quay về như vừa mới xảy ra hôm qua, trong lòng thấy ấm áp vô
cùng.

Lên mấy bậc thang, thông tùng xanh rờn, tiên hoa nở
khắp nơi. Xa xa những quỳnh lâu sừng sững trên đỉnh Tuyệt Phong, giống như cung
điện thanh u mỹ lệ. Trong lòng hắn nhớ đến tiên tử tỷ tỷ, bước bước rảo nhanh
hơn, sắp đến đỉnh núi, bỗng nghe những tiếng cười giòn tan theo gió truyền đến.

Nơi này này là một khoảng vườn đào tươi tắn, sắc hoa
rực rỡ, những cánh hoa bảy màu bay tán loạn giống như mưa, rực rỡ xinh tươi.
Hơn hai mươi nam nữ thanh niên, đang nô đùa xem hoa trong vườn, tiếng cười nổi
lên không dứt.

Thánh phường ngày xưa sửa thành học đường, dạy đủ loại
văn lý công nông y, mấy năm nay có rất nhiều học sinh tới đây học hành hoặc
thăm viếng. Lâm Vãn Vinh lắc đầu cười cười, đang muốn tiếp tục lên núi, lại
nghe một thanh âm nói rất rõ ràng:

- Hương Quân, muội nhìn cánh hoa này này?

Người nói chuyện là một công tử còn trẻ, ước chừng
mười bảy mười tám tuổi, tay cầm một cây quạt, mặt mỉm cười, đứng rất thẳng,
dáng người ngọc thụ lâm phong, anh tuấn tiêu sái. Những nữ tử chung quanh, mặt
đỏ ửng, ngượng ngùng liếc hắn, ánh mắt phần lớn đều dừng trên người hắn.

Tiểu bạch diện này dù có đẹp trai hơn thì Lâm Vãn Vinh
cũng không lưu ý, thật ra chính tiếng kêu ‘Hương Quân’ của hắn mới làm cho
người ta nhíu mày.

Công tử này đang hướng về một tiểu cô nương mười bốn
mười lăm tuổi, tiểu cô nương này còn rất trẻ, mặt đẹp như ngọc, đôi môi đỏ
mọng, thấp thoáng có loại mị lực điên đảo chúng sinh.

Nghe công tử đó ân cần hỏi, tiểu cô nương nói khẽ:

- Đóa hoa của ngươi đều là vật chết, đẹp thì có đẹp,
nhưng thiếu chút linh tính! Ta thấy hoa đẹp nhất ở đây, chính là vườn hoa này.
Lạc anh tung bay, hoa đào như mưa, như người hữu tình dựa vào nhau, những cánh
hoa như lòng người, cánh nào cũng có chân tình!

Công tử anh tuấn nghe thế tinh thần chấn động, vội
hỏi:

- Hiền muội thích mưa hoa đào hả? Vậy vi huynh sẽ chọn
thêm vài đóa, đem trải trước cửa của muội, bảo đảm muội sẽ rất vui!

Tiểu cô nương hơi giận:

- Hoa như người, phải ở trên cành mới đẹp, ngươi hái
xuống, đó là cắt đứt căn nguyên của nó, trải ra trước cửa, có khác gì một vũng
bùn chứ, so với đa tình hoa đào vũ, càng cách xa mười vạn tám ngàn dặm! Hơn
nữa, vô duyên vô cớ, ta lấy hoa của ngươi làm gì?

Giọng nói nàng như hoàng oanh, nói chuyện vừa nhanh
vừa thánh thót, chẳng hề lưu tình chút nào.

Mặt tên công tử đó đỏ lên, vội hỏi:

- Hương Quân nói đúng, hoa phải có rễ mới có thể hữu
tình, lần này là ta sai rồi, vi huynh sẽ bồi thường cho muội.

Tiểu cô nương hừ một tiếng, cũng không thèm để ý đến
hắn, quay đầu đi nói chuyện với bạn nữ bên cạnh.

Lâm Vãn Vinh nghe thế vui mừng, nửa năm không thấy,
tiểu sư muội xem ra miệng lưỡi sắc sảo quá ta!

Người nói vừa rồi là Lý Hương Quân, một nhân vật thực
sự kỳ quái. Lần đầu hắn thấy nàng là lúc pháo oanh Thánh phường, nàng còn thắt
hai bím tóc, giống như đứa nhỏ mười hai mười ba tuổi, mặt đẹp như ngọc, lý lắc
đáng yêu. Lúc này, nàng bỏ bím tóc, vóc người dung mạo cũng biến đổi, giống như
một tiểu cô nương mười bốn mười lăm tuổi, làm người ta hoa cả mắt!

“Nha đầu này rốt cuộc bao nhiêu tuổi nhỉ?” Lâm Vãn
Vinh không hỏi Thanh Tuyền, mà hắn cũng không hỏi được! Chỉ là hôm nay hắn phải
đi gặp Ninh Tiên tử, không muốn lưu lại ở đây, nên không chào tiểu sư muội mà
chạy thẳng lên núi.

Lý Hương Quân quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào bóng
dáng hắn, đột nhiên lớn tiếng hô:

- Hầu Phương Vực Hầu công tử, ta thích hoa đào kia,
ngươi hái cho ta đi!

“Hầu Phương Vực?” Lâm Vãn Vinh nghe thế tâm thần chấn
động: “Đây là tên tiểu tử họ Hầu Thanh Tuyền nói qua sao? Nếu thật có một nhân
vật như vậy? Hắn lại tới ve vãn tiểu sư muội sao?!”

- Tam ca, còn lên núi nữa không?

- Tứ Đức thấy hắn dừng lại vẻ trầm ngâm, nhịn không
được thì thầm hỏi.

Lâm Vãn Vinh khe khẽ than thở: “Hầu Phương Vực cũng
tốt, Lý Hương Quân cũng được, tất cả đều đã nói với Thanh Tuyền rồi, tin rằng
nàng tự nhiên sẽ nghĩ ra biện pháp. Nếu ông trời cố ý muốn cho tiểu sư muội
nhìn sai người, vậy cũng không phải là việc mà ta có thể thay đổi được!” Hắn tự
an ủi vài câu, khẽ gật đầu, mang theo Tứ Đức theo đường núi đi lên.

- Tỷ phu, tỷ phu...

Một tiếng hô truyền đến, mang theo vẻ kinh hỷ vô hạn:

- Sao huynh cũng ở chỗ này?!

“Tỷ phu? Nha đầu này gọi ai nhỉ?” Lâm Vãn Vinh lòng
thầm nghi hoặc.

Tứ Đức nháy nháy mắt, lặng lẽ nói:

- Tam ca, vị tiểu thư đó dường như gọi huynh đó!

“Gọi ta á?” Hắn vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy Hầu
Phương Vực Hầu công tử đang trèo tòn ten trên cây hái hoa đào, Lý Hương Quân
vẫn đứng ở bên vườn, nhảy tưng tưng ngoắc hắn, nở nụ cười cười vô cùng ngọt
ngào.

“Nha đầu này mắt lợi hại thật, còn cách xa như vậy mà
có thể nhận ra ta.” Hắn cười hì hì đi tới, gật đầu nói:

- Chà, là tiểu sư muội hả! Đã lâu không gặp, cao lớn
hơn thành đại cô nương rồi, thiếu chút nữa ta không nhận ra!

Lý Hương Quân hừ một tiếng bất mãn:

- Ngươi cố ý không nhận ra ta! Mấy ngày trước sư tỷ
sinh bảo bảo, ta về thăm nàng. Ngươi chỉ lo ở đại viện, đâu thèm gặp ta!

“Ngươi thật ra thấy ta rồi, sao không tới chào hỏi ta
chứ?“ Hắn cười nói:

- Đó là bởi vì khách khứa nhiều quá, không lưu ý tới
muội. Ngươi yên tâm, lần sau có làm tiệc tùng, ta sẽ làm riêng một chỗ cho
muội!

- Hương Quân, vị này là ai?

Hầu công tử cũng không biết làm sao mà bò lên trên
cây, hái được hai cành hoa đào tươi tắn, ân cần đưa đến tận tay tiểu sư muội.
Trên Thánh phường bốn mùa như xuân, hoa đào ở nơi khác sớm đã rụng cả rồi, duy
chỉ có nơi này là vẫn còn nở rộ, thật là đẹp!

Hầu Phương Vực quả nhiên môi hồng răng trắng, nhất
biểu nhân tài, Lâm Vãn Vinh quan sát hắn vài lượt, cười nói:

- Vị này là Hầu công tử hả? Ta họ...

- Hắn họ Thư…

Lý Hương Quân cười ngắt lời hắn:

- Đại danh là Thư Hảo!

- Thư Thư Hảo?!

Hầu công tử nhắc lại, thần tình nghi hoặc.

Tứ Đức khành khạch cười ra tiếng. Lâm Vãn Vinh cũng
ngẩn người. Đây là tên hắn dùng lừa Lý Hương Quân vào ngày pháo đả tiên phường.
Không ngờ tiểu sư muội còn nhớ.

Mấy nam nữ học trò chung quanh vốn đang lưu tâm nghe
họ nói chuyện, vừa nghe tên này, nhất thời tiếng cười nổi lên bốn phía, có vẻ
tò mò đánh giá Thư tiên sinh này.

Hầu công tử cũng từng gặp trường hợp này rồi, đây là
Lý Hương Quân đùa giỡn với hắn thôi! Hắn không thể làm gì được Hương Quân, chỉ
có nước quay về Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng giận dữ:

- Tại hạ Hầu Phương Vực, nhân sĩ Thương Khâu, được tế
tửu tiền nhiệm của quốc tử giám tiến cử, tới Thánh phường học tập! Chẳng biết
huynh đài xưng hô như thế nào?

Hầu Phương Vực quả có chút cao ngạo, Lâm Vãn Vinh mỉm
cười:

- Hầu công tử đừng để ý, đây là Hương Quân nói đùa với
ngươi đó. Ta tên là Tam Lâm, huynh đệ trên đường đã như vậy gọi ta!

Tam Lâm? Tên này nghe qua rất lạ, Hầu Phương Vực hừ
một tiếng, không để ý nữa.

- Hầu công tử, ngươi đừng coi thường vị Tam Lâm này!

Lý Hương Quân cười hì hì, lẳng lặng đứng bên người Lâm
Vãn Vinh:

- Hắn là tỷ phu của ta đó!

“Tỷ phu?” Hầu công tử trợn mắt nhìn. Những học tử
bên cạnh cũng kinh hãi. Một vị tiểu thư trong đó nhìn Lâm Vãn Vinh, khẽ cười
nói:

- Hương Quân, muội còn có tỷ tỷ sao? Sao ta không nghe
ngươi nói bao giờ? Nhưng vị tỷ phu này của ngươi thật ra khác với những bạch
diện tiểu sinh bình thường, có một phong vị rất lạ!

“Bạch diện tiểu sinh theo như lời nàng, chắc là ám chỉ
Hầu Phương Vực.” Đám học tử nam nữ cười ồ lên, Lâm Vãn
Vinh mừng rỡ, cười toét miệng xem ra còn tươi hơn cả bọn chúng nữa!

Lý Hương Quân cầm cành đào, mặt vênh lên, cười nói:

- Tỷ phu, đây là đóa hoa mà Hầu công tử tặng ta, có
đẹp không?

Hầu Phương Vực lòng thầm vui vẻ, vội vàng nhìn thẳng
Lâm Vãn Vinh, kỳ vọng câu trả lời của hắn.

Lý Hương Quân tuy còn nhỏ, nhưng ngầm có phẩm chất có
thể khuynh đảo chúng sinh, Lâm Vãn Vinh gật đầu vẻ rất chăm chú:

- Không tệ, khá đẹp!

- Đẹp cái gì?!

Hương Quân nghe xong lại tức giận:

- Hoa không có sinh mạng, so với mưa hoa đào mà ngươi
cho sư tỷ, cách nhau vạn lần, sao có thể đẹp được chứ? Ngươi đó, đúng là không
thật thà!

Căn bản không phải cùng hoàn cảnh, sao lại nói như vậy
được chứ? Nha đầu Lý Hương Quân này tuổi tuy không lớn, nhưng tính cách lại hỷ
nộ vô thường, thường làm người ta giật bắn cả lên. Lâm Vãn Vinh bật cười:

- Không thể so như vậy được, sau này muội tự nhiên sẽ
hiểu được! Tiểu sư muội, hôm nay ta còn có việc, chúng ta gặp lại sau nhé!

- Ngươi có chuyện gì, không phải là vội đi thăm sư phó
của ta sao?

Tiểu sư muội đột nhiên hỏi:

- Sư tỷ đồng ý không? Nếu sư tỷ đồng ý, ngươi cũng nên
hảo hảo cầu cạnh ta! Không được ta gật đầu, ngươi vĩnh viễn không lên được
Thiên Tuyệt phong! Ngươi tin không?

Lâm Vãn Vinh bỗng nhiên trợn mắt: “Không thể nào,
chuyện giữa tiên tử và ta, tiểu sư muội làm sao biết được?“

Nhìn hắn giật mình như vậy, Lý Hương Quân cười đắc ý,
lớn tiếng nói:

- Hầu công tử, hoa đào mà ngươi tặng, tỷ phu ta nói nó
khó coi! Ngươi còn có gì mới nữa không?

Tự nhiên nhảy đâu ra một tên tỷ phu, Hương Quân tựa hồ
rất nghe lời hắn? Hầu Phương Vực căm tức vô cùng, lớn tiếng nói:

- Nếu chỉ là một đóa hoa, tự nhiên không có gì hay ho!
Hầu mỗ không có sở trường gì, chỉ có hai mươi năm đọc thơ văn, bây giờ can đảm
làm một bài phú hoa đào, cùng đóa hoa kia, cùng nhau tặng cho Hương Quân hiền
muội. Hi vọng nàng nhận cho!

- Hay lắm.

Lý Hương Quân vỗ tay:

- Thơ văn của Hầu công tử vô cùng nổi tiếng, ta thích
nghe nhất!

Hầu Phương Vực được tán thưởng, nhất thời vui như hội,
đi lại vài bước, chầm chậm ngâm lên:

- Viên trung quan ngọc thụ

Bôi lý lạc ảnh trường

Hoa hồng nhất vạn lý

Xử xử tức ngô hương

(Giữa vườn ngắm cây ngọc,

Trong chén tạc bóng dài

Ngàn dặm đường đỏ thắm,

Khắp nơi ngát hương nồng)

Học vấn của Hầu công tử quả nhiên danh bất hư truyền.
Một vài bước đã có ngay một bài thơ vịnh hoa đào, chung quanh đều khen nức nở.
Hắn hướng về phía mọi người ôm quyền, vẻ mặt đắc ý không sao nói hết.

Tiểu sư muội hưng phấn giữ chặt cánh tay Lâm Vãn Vinh:

- Tỷ phu, ngươi cũng làm một bài, nhất định phải hơn
hắn.

Lâm Vãn Vinh lạnh lùng lắc đầu:

- Ta không biết làm thơ!

- Ta không tin!

Lý Hương Quân nhìn hắn, khẽ thì thầm:

Sớm chiều xuân dẫu muộn

Trăm hoa vẫn tỏ tường...

Mỗi năm hoa đào ấy

Hé nở lúc đau thương

(Hieusol dịch thơ)

- Đây là cái gì chứ?

Vài nữ sinh đứng bên cạnh nghe thế ngạc nhiên:

- Hương Quân, bài này, bài thơ này là ngươi sáng tác
hả? Hình như ta nghe qua ở đâu rồi ấy!

Tiểu sư muội mỉm cười lắc đầu, kiêu ngạo giữ chặt cánh
tay Lâm Vãn Vinh:

- Là tỷ phu ta làm cho tỷ tỷ đó! Tuế tuế chủng đào
thụ, khai tại đoạn tràng thì! Đây là bài thơ về hoa đào hay nhất mà ta nghe
trong đời!

Ngươi bao nhiêu tuổi rồi. Cái gì mà hay nhất? Lâm Vãn
Vinh tức cười cười như mếu.

Bài thơ này do Tam Lâm làm sao? Mọi người đều giật
mình nhìn hắn, ai nấy đều rất kinh ngạc.

Hầu Phương Vực bị đoạt mất danh tiếng, lại thấy Lý
Hương Quân vô cùng sùng bái tỷ phu nàng, trong lòng cảm thấy mất mát, giận dữ
hừ một tiếng nói:

- Chỉ biết làm thơ thì làm gì được, chỉ là vung bút mà
thôi. Đàn ông cần phải luôn luôn đứng thẳng người, lấy thân đền nợ nước, ra
trận giết địch mới được! Hầu mỗ học văn luyện võ, kết giao bằng hữu, nhiều năm
trước đã viết di thư, chỉ đợi triều đình có lệnh, lập tức không chút do dự đi
ra tiền tuyến! Cho dù chết trận nơi sa trường, cũng còn mạnh hơn đám tiểu tử
nhát gan cả đời ẩn núp ở phía sau!

Hắn nói vô cùng khảng khái, Lâm Vãn Vinh cũng dở khóc
dở cười. Tiểu tử này đúng là ăn nói xoang xoảng, di thư đã viết bao nhiêu năm
rồi, thế mà không phải là đang chui rúc ở phía sau, thì là cái gì chứ?! Hầu
Phương Vực này thật sự là có chút khoác loác!

Lý Hương Quân ánh mắt chớp chớp, cũng không biết có ý
gì, khẽ cười nói:

- Hầu công tử, ngươi thật sự là một người rất giỏi!

Hầu Phương Vực mừng rỡ không thôi, nói ngay:

- Hiền muội, ngươi yên tâm, ta nhất định nói được làm
được, làm một người có khí tiết!

- A, ta nhớ ra rồi!

Một vị nữ học tử trong đám người sau khi nghĩ một lúc
lâu, đột nhiên nhảy cỡn, chỉ vào Lâm Vãn Vinh, hưng phấn reo lên:

- Thơ hoa đào. ‘Lâm Tam thi tập’! Tam Lâm, huynh là
Lâm Tam?! Trời ạ, huynh là Lâm Tam?!

Hai chữ Lâm Tam vừa nói ra, xem ra tình hình không ổn.
Mọi người lặng đi trong giây lát!

- Đúng vậy, hắn đúng là Lâm Tam! Là tỷ phu ta!

Lý Hương Quân đắc ý nói.

- A!

Tiếng thét chói tai trong nháy mắt tràn ngập, đám con
trai còn rụt rè một chút, các tiểu thư thì sôi trào như nước sôi, ùa lên:

- Lâm công tử, Lâm công tử...

Tứ Đức ra sức ngăn cản thế công như thủy triều, dùng
hết cái mạng già gào lên:

- Tam ca, ta cản phía sau, huynh chạy trước đi!

Tiểu sư muội cười hì hì nắm tay hắn:

- Tỷ phu, chúng ta đi mau!

Nàng lôi hắn chạy vội đi, chạy thẳng lên đỉnh núi. Đám
người đó đuổi gấp phía sau, cũng không biết đi bao xa, rẽ qua vài góc núi, Lý
Hương Quân rốt cục ngừng lại, vỗ ngực, thở hổn hển nói:

- Mẹ ơi, làm ta sợ muốn chết! Những người này đuổi
ngươi để làm gì thế! Ngươi không phải là thần tiên mà!

- Đúng đó, ta cũng nghĩ như thế.

Lâm Vãn Vinh cười ha hả, liếc mắt nhìn nàng, đột nhiên
nói vẻ nghiêm chỉnh:

- Tiểu sư muội, ta hỏi muội một việc!

- Ừ!

Lâm Vãn Vinh thì thào nhỏ giọng, cẩn thận nói:

- Có phải là muội thích Hầu công tử không?

- Cái gì?!

Tiểu sư muội trợn mắt nhìn hắn.

- Ta nói, có phải muội thích tên họ Hầu không?

Hắn liên tiếp hỏi mấy lần, Lý Hương Quân cả giận nói:

- Ngươi đoán coi!

Hai kiếp người, nàng lại gặp Hầu Phương Vực, chắc
không phải có liên hệ gì sao? Lâm Vãn Vinh khẽ gật đầu:

- Ta đoán không ra, nhưng dựa theo đạo lý, hẳn là
thích chứ!

Lý Hương Quân cười lạnh nhìn hắn:

- Ngươi nói thích, vậy cứ cho là thích đi!

Lâm Vãn Vinh bất lực than thở:

- Mặc dù muội còn nhỏ, nhưng chỉ dựa vào ba chữ Lý
Hương Quân, ta chỉ có thể coi muội như một cô gái trưởng thành! Mặc kệ muội tin
hay không, ta chỉ nói với muội một câu: tên họ Hầu này, không đáng để muội
thích!

Lý Hương Quân nhất thời giận dữ:

- Ta thích ai, không cần ngươi quản? Lúc trước sư tỷ
nói, bảo ta nhất định phải rời xa những người họ Hầu, ngươi dựa vào cái gì mà
tính được như vậy? Ta dựa vào cái gì phải nghe ngươi chứ? Dù tốt dù xấu, ta tự
mình không biết được sao? Ngươi… ngươi rõ ràng là coi thường ta!

“Sao ta coi thường ngươi được? Nếu không vì ba chữ Lý
Hương Quân, có quỷ mới thèm quản chuyện của ngươi!” Nhìn nàng phẫn nộ như vậy,
Lâm Vãn Vinh đành bất lực lắc đầu:

- Được rồi, coi như ta chưa nói gì, là ta chó sủa
chuột*!

*Thành ngữ, chỉ người lắm chuyện.

Tiểu sư muội cười híc híc:

- Ngươi là chó, ta không phải là chuột! Bây giờ ngươi
có biết ta rốt cuộc có thích tên họ Hầu hay không không?

Lâm Vãn Vinh trợn mắt nhìn, nổi giận:

- Làm sao ta biết được?!

- Vậy được rồi!

Tiểu sư muội cười hì hì:

- Ngươi căn bản không rõ sự việc, chạy tới nói linh
tinh! Ta thích ai, tuyệt sẽ không nói ra! Kêu ta nói à, ngươi không những nhiều
chuyện, còn rất ngu nữa! Thật sự ta không rõ, vì sao sư tỷ và sư phó, lại thích
tên ngốc nghếch như vậy?

Lý Hương Quân trợn mắt, ánh mắt vô cùng trong trẻo,
nhưng Lâm Vãn Vinh biết, tiểu nha đầu này còn ma quỷ hơn cả ma quỷ nữa!

- Được rồi, tên họ Hầu nói ngươi là tiểu quỷ nhát gan!

Tiểu sư muội hi hi ha ha cười đùa, mừng rỡ không thôi,
nắm chặt tay hắn:

- Tỷ phu tiểu quỷ nhút nhát, ngươi nói chuyện chiến
đấu ở tiền tuyến cho ta nghe đi? Nghe nói ngươi bắt được cả Khả Hãn của họ,
người Đại Hoa giỏi nhất chính là ngươi rồi!

Lâm Vãn Vinh bị nha đầu này lằng nhằng, lạnh lùng cự
tuyệt:

- Xin lỗi, việc quốc gia cơ mật, không dám phụng cáo!

- Đồ quỷ hẹp hòi!

Lý Hương Quân cũng không để ý, nàng đột nhiên than
thở:

- Tỷ phu, ta muốn đi Tây dương!

- Oái, ý gì đây?

Lâm Vãn Vinh chấn động.

Tiểu sư muội hầm hừ:

- Ngươi giả vờ hồ đồ hả, nghe nói ngươi muốn chọn ba
mươi người đi Tây dương học tập, tối hôm qua Từ quân sư đêm hôm lên núi, sáng
sớm hôm nay bắt đầu tuyển người, rất nhiều mọi người muốn đi!

Từ tiểu thư thật ra tính tình rất vội vàng! Lâm Vãn
Vinh lắc đầu bật cười:

- Đi Tây dương lưu học, không phải là chuyện dễ dàng
như vậy đâu! Nơi đó không có người quen, rất dễ bị người ta khi dễ. Huống chi
ngươi là một nữ hài tử xinh đẹp, sẽ có nhiều việc không tiện!

- Lại xem thường ta không phải? Ta có võ nghệ, ai dám khi
dễ ta? Việc gì người khác làm được, ta cũng có thể làm được!

Lý Hương Quân đang nghiêm chỉnh, đột nhiên cười hì hì:

- Hơn nữa, ta đi Tây dương, ngươi rốt cuộc không cần
lo lắng cái gì họ Hầu, họ Miêu ve vãn ta nữa! Chẳng phải là đỡ đi một đại phiền
toái sao?!

Ý nghĩ nha đầu này đúng là thiên mã hành không, quá tự
do, đến cả Lâm Vãn Vinh cũng theo không kịp. Hắn vội vàng nghiêm mặt nói:

- Tiểu sư muội, muội thật thà nói cho ta biết, rốt
cuộc tại sao muốn đi Tây dương?

- Ngươi nhất định phải biết sao?

Lý Hương Quân nhìn hắn, không nói gì rồi cười khẽ:

- Ta đi Tây dương, chỉ có một mục đích... Học được bổn
sự, để ngươi sùng bái ta!

Lâm Vãn Vinh sửng sốt hồi lâu, đột nhiên cúi gập
người, há miệng cười ngặt nghẽo.

Lý Hương Quân thấy hắn không quan tâm, hai mắt bất tri
bất giác ươn ướt, phẫn nộ quát:

- Cười cái gì, rất buồn cười sao? Không cho ngươi
cười!

Thật là không biết nha đầu này suy nghĩ cái gì! Lâm
Vãn Vinh bất lực nói:

- Để ta sùng bái ngươi? Vậy ngươi tự hỏi mình trước,
ngươi có sùng bái ta không?!

Lý Hương Quân nhìn thẳng vào hắn, lặng lẽ cắn răng ừm
một tiếng, thanh âm nhỏ như muỗi.

Lâm Vãn Vinh khẽ ngẩn ngơ, tiểu sư muội lại cười khanh
khách:

- Ta sùng bái ngươi hả?! Thế mà ngươi cũng tin?! Tỷ
phu, ngươi thật là ngốc!

Mẹ ôi, lão tử thật là bị tiểu nha đầu này làm cho hồ
đồ rồi, hắn lắc đầu cười khổ:

- Tiểu sư muội, hoài bão của muội thật vĩ đại, chỉ là
muốn đạt thành giấc mộng này, kiếp này chỉ sợ rất khó thực hiện đó!

- Chưa thử qua làm sao biết được?

Tiểu sư muội nói nhẹ:

- Mục tiêu cả đời này của ta, chính là muốn ngươi sùng
bái ta! Cũng giống ta sùng bái ngươi vậy, hì hì!

Những lời này thật khó giải thích! Nhưng thấy Lý Hương
Quân tâm ý nhất quyết, không thể ngăn cản, Lâm Vãn Vinh lặng lẽ thở dài:

- Muội có chí nguyện lớn, ta không có cách nào khác
ngăn trở được! Nhưng Thanh Tuyền và tiên tử tỷ tỷ, làm sao thuyết phục cho các
nàng nghe, vậy phải dựa vào bản thân muội thôi!

Lý Hương Quân cười giảo hoạt:

- Ta nói ngươi đồng ý rồi, chẳng lẽ họ còn dám phản
đối?

- Ngươi...

Lâm Vãn Vinh thốt nhiên giận dữ.

Tiểu sư muội nhìn hắn, cười chảy cả nước mắt:

- Tỷ phu, ngươi ngốc thật đấy!

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3