Cực Phẩm Gia Đinh - Chương 455 phần 1

Chương 455: Biệt ly

Trời vẫn còn tối om, mưa xuân vẫn rả rích rơi đều trong viện, rì rào tí
tách. Ngọn đèn trong lầu các mờ ảo, mấy vị tiểu thư sớm đã dậy từ lâu, lặng lẽ
thu xếp hành trang cho hắn, không khí nặng nề.

Lạc Ngưng giúp hắn mặc áo trong, rồi đến khôi giáp, rồi ngắm nghía từ trên
xuống dưới, vô cùng cẩn thận chỉnh sửa giáp trụ của hắn cho thật ngay ngắn.

- Đại ca, đây là quần áo mùa đông, bao này để mặc mùa hè, đều là tỷ muội
chúng ta mới may cho huynh đó. Nghe nói ở tái ngoại bão cát kinh lắm, sáng
chiều khí hậu thay đổi, huynh nên kịp thời thay đổi y phục, chớ lười biếng!

Xảo Xảo chỉ vào mấy bao trước mặt, một mực dặn dò cẩn thận:

- Đây là còn có mấy cái khăn tắm muội làm cho huynh, khăn tắm cũng đã ướp
hương cẩn thận, muội còn làm cho huynh mười cái giày mới, cũng không biết có đủ
để huynh mang không…

Cái gì cần nghĩ đến đã chuẩn bị xong xuôi, đều được để cả ở đây như sợ bị
thất lạc. Tiểu ny tử nói xong, đôi mắt yêu kiều đã ửng đỏ, hoen đầy nước mắt.

“Ta đi chiến đấu mà, đâu phải đi du ngoạn chứ! Bây giờ có vợ, thật không
thể so với cuộc sống lang bạt trước kia!” Lâm Vãn Vinh lắc đầu cười khổ, không
thể làm ngược lại hảo ý của chư vị phu nhân, chỉ biết giữ chặt tay Xảo Xảo, an
ủi:

- Các nàng bắt ta đem theo nhiều đồ như vậy, lại còn hỏi không đủ mặc nữa
chứ. Ở tái ngoại cũng không phải ác liệt như tưởng tượng đâu, các nàng yên tâm!

- Lâm lang, chàng đeo cái này.

Tiêu Thanh Tuyền lấy ra một tượng phật ngọc nho nhỏ, cẩn thận đeo vào cổ
hắn, nhẹ nhàng bảo:

- Đây là mẫu hậu cho thiếp đó, người sẽ phù hộ cho chàng dọc đường bình an.

Tiêu Ngọc Nhược đỏ mặt, từ từ đi lên, trong tay cầm một sợi tơ hồng đan
thành một bùa hộ thân, nhè nhẹ áp vào ngực hắn:

- Nó tên là liên tâm tỏa, ta một cái, ngươi một cái.

Bàn tay nàng chỉ chỉ vào bộ ngực căng mọng của mình, rồi quay về chỉ chỉ
vào ngực Lâm Vãn Vinh, mắt rơm rớm.

Ngưng Nhi, Tiên Nhi, Xảo Xảo, Nhị tiểu thư, không ai chịu kém, kim tỏa,
ngọc trụy, bùa bình an… mỗi người đều có những vật thiếp thân giao cho hắn, làm
cổ hắn đeo lủng lẳng đủ thứ nho nhỏ.

“Mỹ nhân ân trọng, khó lòng tiếp nhận hết!” Lâm đại nhân lắc đầu hít một
hơi, còn tiếp tục trì hoãn như vậy, chỉ sợ ta cũng không đi được.

Tần Tiên Nhi gài bảo kiếm vào người hắn, Cao Tù sớm đã đậu xe ngựa trước
cửa phủ. Vừa thấy hắn ra khỏi cửa, tuấn mã đã muốn cất vó lên đường.

- Lâm Tam…

Đại tiểu thư kêu lớn một tiếng, cũng không biết lấy đâu ra dũng khí, xách
quần nhảy lên xe ngựa, ôm chặt lấy hắn.

Nhìn dáng vẻ Tiêu Ngọc Nhược, mấy vị tiểu thư đứng xa xa càng buồn hơn,
nước mắt tuôn trào như thác lũ.

Ôm lấy thân mình yêu đuối như không xương của Đại tiểu thư vào lồng ngực,
trong lòng Lâm Vãn Vinh dấy lên một cảm giác rất khó hình dung:

- Ngoan, đừng khóc, đừng khóc! Chẳng mấy chốc ta sẽ trở về thôi.

Đại tiểu thư buồn bã:

- Ngươi chỉ nói những lời này để lừa người thôi?

Lâm Vãn Vinh ngẩn người rồi bật cười:

- Nàng còn không biết tính ta sao? Ta trước giờ có lừa người đâu! Trái lại,
đợi đánh trận xong trở về, chúng ta về Linh Ẩn tự cầu nguyện, ta sẽ giải nhân
duyên cho nàng, như vậy được không? Đại hòa thượng ở Linh Ẩn xem ra không đáng
tin!

- Thấy ghét!

Đại tiểu thư đỏ mặt lại ôm chặt lấy hắn, lại thừa dịp không có ai chú ý,
ngượng ngùng, áp tay lên mặt hắn rồi hôn vào má, dịu dàng bảo:

- Mau trở về, ta đợi ngươi!

Đại tiểu thư ngượng ngùng nhảy xuống xe,

“Ta đợi ngươi!” Tiếng nói ấm áp trong trẻo như ngọc, nhưng lại làm cho Lâm
đại nhân đau buốt tận tim.

Hắn đột nhiên cười ha hả, nhìn mấy cô vợ trong làn nước mắt nhạt nhòa, hô
to:

- Tới đây, ôm một cái! Phải có kỷ luật, từng người… Ủa, Nhị tiểu thư, chỉ
nói ôm, không nói là hôn mà!

Xe ngựa đi xa rồi, Cao Tù lại quay đầu lại, vẫn thấy chư vị tiểu thư đứng
giữa trời mưa, cái ô giấy sớm chẳng biết bay biến đâu mất cả, nhìn dáng điệu
thật giống như những hòn vọng phu đứng mỏi mòn cô quạnh. Cao Tù lắc đầu thở
dài:

- Huynh đệ, ta thật sự là hâm mộ ngươi, thâm tình mấy vị phu nhân đối với
ngươi còn sâu hơn nước Đông Hải nữa.

- Đúng vậy, quả thật là thâm tình!

Lâm đại nhân lau mạnh vết son phấn trên mặt:

- Nhưng cũng quá nhiệt tình! Ngưng Nhi bôi son đậm quá, nàng chắc muốn để
ba quân tướng sĩ nhìn ta mà cười đây mà, ha ha…

Cơn mưa lắc rắc dọc theo đường đi, chưa ra tới ngoài thành, mưa lại nặng
hạt dần, rơi chéo vào xe, quất vào mặt, cảm giác thật đau rát.

Nón lá biếc

Áo tơi xanh

Mưa nghiêng gió ngả chẳng hề chi…

Lâm đại nhân vén rèm, nhìn sông núi xa xa, trong cơn mưa phùn mông lung cứ
như một bức tranh thủy mặc vẽ non nước, hắn lắc đầu thở dài:

- Vừa gió vừa mưa, hôm nay xuất phát, chỉ e không được tốt lắm!

Cao Tù nói:

- Đây là khâm thiên giám chọn ngày đó, nghe nói lão đầu hồ đồ nào đó đêm
qua ngắm sao, suy tính một hồi, rồi mới chọn được hôm nay là ngày hoàng đạo. Hừ
hừ, theo ta thấy, đây rõ ràng là lừa gạt hoàng thượng!

Lâm Vãn Vinh cười ha hả, không trả lời. Khi đi tới đại doanh ở thành bắc,
trời vẫn âm u như cũ, chân trời mới lộ ra chút ánh sáng, trong đại doanh lửa
cháy bập bùng, đèn đuốc sáng trưng, trông như ban ngày.

- Tướng quân, ngài đến rồi.

Ở cửa đại doanh, Hồ Bất Quy, Đỗ Tu Nguyên, Lý Thánh, Hứa Chấn, mọi người
binh giáp tề chỉnh, thấy xe ngựa của hắn đến, vội vàng kinh hỷ chạy tới.

Lâm Vãn Vinh vén rèm lên, xuống xe, hướng về phía mọi người ôm quyền:

- Chà, tất cả mọi người ở đây à. Xem ra các ngươi lo ta sẽ không tới hả, ta
đã làm người đào ngũ bao giờ chưa?

Mấy người nghe thế cười ầm lên. Xem hắn khôi giáp tề chỉnh, những trên đùi
vẫn còn quấn đầy băng, Đỗ Tu Nguyên hỏi nhỏ:

- Tướng quân, thương thế ngài thế nào rồi?

Lâm Vãn Vinh gật đầu đáp:

- Yên tâm đi, vài ngày nữa sẽ phục hồi như cũ. Khi tới tiền tuyến, ta có
thể chạy thi với tuấn mã rồi.

Đỗ Tu Nguyên lúc này mới cảm thấy bớt lo, vài người đang muốn vào doanh
trướng, chợt thấy một thân ảnh xuất hiện, chặn đường họ đi:

- Lâm Tam.. huynh… huynh không giữ lời hứa gì hết!

Người cản đường là một đứa nhỏ chừng mười ba mười bốn tuổi, hai hàng lông
mày cau lại, tay nắm chặt, cũng không biết bị ấm ức điều gì. Lâm Vãn Vinh liếc
mắt nhìn hắn, cười nói:

- Hử, không phải đây là tiểu Lý tử sao? Làm sao vậy, ta không giữ lời hứa
là sao?

Lý Vũ Lăng hừ hừ một tiếng không trả lời, Hồ Bất Quy đáp thay:

- Tướng quân, Vũ Lăng vẫn mong muốn được theo đại quân ta bắc thượng, đại
soái đem việc này toàn quyền giao cho Từ quân sư xử trí. Nhưng Từ tiểu thư
không cho phép, mà hôm nay đại quân sẽ xuất phát, hắn sao không vội chứ?

Lâm Vãn Vinh ồ một tiếng, lúc này mới nhớ ra. Lần trước khi mới vào quân
trung, Lý Vũ Lăng vẫn một lòng muốn đi theo hắn lên tiền tuyến giết địch. Chỉ
là hắn còn nhỏ, lại là cháu ruột duy nhất của Lý Thái, sự việc trọng đại, không
ai dám tự mình chủ trương, Lý Thái cũng khó có thể từ chối, chỉ đem việc này
giao cho Từ Chỉ Tình xử trí. Ý tứ của Lý Vũ Lăng là muốn tìm hắn nói giùm với
Từ Chỉ Tình.

Nhìn dáng vẻ tức giận của tiểu Lý tử, Lâm Vãn Vinh bật cười vỗ vai hắn:

- Như thế nào, việc này Từ cô cô của đệ không đồng ý à?

- Cô cô đồng ý mới là lạ!

Lý Vũ Lăng bực bội kêu lên:

- Đệ cầu xin cô ấy không biết mấy trăm lần, hết lần này tới lần khác Từ cô
cô đều giở quẻ y như huynh, bướng bỉnh vô cùng. Lâm tướng quân, Lâm đại ca,
việc này lúc trước huynh đáp ứng rồi mà, huynh nói làm sao bây giờ?

Lâm đại nhân và Từ tiểu thư, bây giờ cũng khó quá. Bảo hắn mở miệng đi cầu
Từ Chỉ Tình, vô luận làm sao cũng không mở miệng được.

- Hay là đệ theo quân của ta xuất phát.

Lâm Vãn Vinh ngẫm nghĩ một lát rồi bảo:

- Đợi cho đại quân ra biên giới, vậy việc cũng đã xảy ra rồi, Từ tiểu thư
muốn trách cũng không có biện pháp gì.

- Được đấy!

Lý Vũ Lăng đang muốn vỗ tay, Đỗ Tu Nguyên vội vàng ngăn lại:

- Tướng quân, việc này không thể được. Từ quân sư trị quân nghiêm minh, số
lượng quân sĩ được báo cáo hàng ngày, nếu báo cáo sai, sẽ bị xử lý theo quân
pháp. Nếu Vũ Lăng tùy tiện ẩn thân trong quân, một khi tra ra, theo tính cách của
Từ quân sư, nhất định sẽ nghiêm trị, có khi còn phạm tội chém đầu không biết
chừng.

Hồ Bất Quy làm người dưới tay Từ Chỉ Tình đã lâu, nghe vậy cũng gật đầu
đồng ý. Lâm đại nhân nghe thế hít mạnh một hơi: “Không thể nào chứ, Từ nha đầu
bạo lực như vậy sao?”

- Bởi vậy, nếu thật muốn Vũ Lăng vào trong quân, chỉ có nước nói chuyện với
Từ quân sư. Tin rằng với phong thái, khí độ của tướng quân, Từ tiểu thư nhất
định sẽ nghe theo lời tướng quân nói.

Hồ Bất Quy nhìn Lâm Vãn Vinh nháy mắt mấy cái, thần sắc rất mập mờ. Hắn đi
theo Lâm Vãn Vinh tới Sơn Đông, tận mắt nhìn thấy Lâm đại nhân qua lại với Từ
quân sư, Từ quân sư ngoại trừ hay tức giận ra, thực sự không hề trách hắn nửa
câu, quan hệ giữa hai người nhìn qua là biết.

- Việc này, để ta nghĩ kỹ một chút… a, ta có việc khẩn cấp, phải đi nhà xí
một cái trước… việc này từ từ tính đi, ta và Từ tiểu thư sớm đã có trục trặc
rồi!

Lâm đại nhân buồn rầu, muốn sử dụng phép đột thổ lỉnh mất. Lý Vũ Lăng lo
lắng kéo hắn lại:

- Lâm tướng quân, Lâm đại ca, đệ cầu xin huynh mà, qua nửa canh giờ nữa,
đại hội thệ sư* sẽ khai mạc, đại quân sẽ thật sự xuất phát rồi, lúc đó đệ chẳng
còn chút hi vọng nào nữa. Mau, mau. Đệ dẫn huynh đi gặp Từ cô cô, cầu huynh mà…

(*đại hội thệ sư: đại hội tuyên thệ trước khi xuất
quân.)

Tiểu tử này nước mắt nước mũi chảy tèm lem, thúc ghế lăn của hắn đi thẳng
vào quân doanh, Lâm đại nhân tàn tật làm sao là đối thủ của hắn, kêu vài tiếng,
Lý Vũ Lăng lại càng đi nhanh hơn.

Trướng bồng của Từ Chỉ Tình được đặt ở giữa quân doanh, rất gần chỗ soái
doanh của Lý Thái, lúc này đại hội thệ sư sắp bắt đầu, nhân mã đang được điều
động, nhất thời đao thương kiếm kích, người đến người đi, những binh sĩ đằng
đằng sát khí chạy tới chạy lui trước mắt Lâm Vãn Vinh, không khí thập phần khẩn
trương.

- Ta nói tiểu Lý tử này, việc này từ từ thương lượng nhé!

Nghĩ đến việc đi gặp Từ Chỉ Tình, trong lòng Lâm Vãn Vinh có chút hoảng sợ:

- Như vậy đi, ta trực tiếp đi gặp thượng tướng quân, lão là Đại nguyên
soái, tất cả đều do lão định đoạt.

Lý Vũ Lăng lắc đầu:

- Lâm đại ca đã tới đây rồi, tìm gia gia cũng vô dụng. Gia gia đem việc này
giao cho Từ cô cô, tuyệt sẽ không nhúng tay vào. Không phải chỉ nói với Từ cô
cô vài câu sao, làm gì mà huynh cố tình lẫn tránh, chẳng lẽ là sợ cô cô hả?

“Phép khích tướng cũng được áp dụng rồi!” Lâm Vãn Vinh cố cười ha hả, nhưng
trong lòng than khổ không thôi.

Ở cạnh doanh trướng Lý Thái, có một trướng bồng rất gọn gàng, rèm cửa vén
lên, ánh sáng heo hắt từ ngọn đèn bên trong hắt ra, có thể nghe thấy chút thanh
âm của ai đó đang nói chuyện.

- Vào đi!

Lý Vũ Lăng thì thầm, hai tay chắp trước ngực, lời lẽ khẩn thiết:

- Lâm đại ca, huynh nhất định phải giúp đệ làm được việc này, cả đời này Lý
Vũ Lăng, chỉ còn biết trông cậy vào huynh thôi. Làm ơn, làm ơn!

Tiểu tử này cầu xin tha thiết, lại có lòng quyết tâm vì nước, thật ra cũng
rất khó xử. Đã tới đây rồi, muốn từ chối cũng không được, Lâm Vãn Vinh chỉ có
làm gan đi vào.

Lý Vũ Lăng rón ra rón rén đưa hắn đẩy vào cửa, Lâm Vãn Vinh cào vào cửa bạt
vài cái, phát ra những tiếng sột soạt:

- Xin hỏi, bên trong có người không?

- Người phương nào mà ồn ào thế?

Một giọng nam tử từ trong truyền ra, thật là uy nghiêm.

Lý Vũ Lăng tiểu tử này, hại ta đi nhầm cửa rồi, Lâm Vãn Vinh cố nở nụ cười,
đang muốn lui ra phía sau, cửa lều bỗng mở, một nam tử uy vũ từ bên trong đi
ra, thân người cao lớn, tướng mạo đường đường, cả người mặc giáp đeo trụ, trông
rất dũng mãnh. Hắn thấy Lâm Vãn Vinh, đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo cười
vang:

- Không phải là Lâm tướng quân sao? Ngài đã về lại doanh trại rồi à, tới
gặp Từ quân sư sao?

Người này là vị tướng quân trẻ tuổi từng chủ động đứng ra muốn tranh đoạt
chức hữu lộ thống soái với Lâm Vãn Vinh, tên là Vu Tông Tài, Lâm Vãn Vinh nhớ
rất dai, tự nhiên nhận ra ngay.

- Thì ra là Vu tướng quân!

Lâm Vãn Vinh ôm quyền cười nói:

- Thất kính thất kính! Tướng quân ăn mặc oai phong như vậy, vừa thấy, ta
còn không nhận ra được ấy chứ. Xin hỏi nơi này có phải là doanh trướng của Từ
quân sư không? Ta muốn tìm nàng thương thảo vài việc.

- Hử!?

Vu tướng quân nói nhỏ:

- Từ tiểu thư đang suy nghĩ về hành trình của đại quân, không được làm kinh
động nàng. Lâm tướng quân có việc gì, không ngại thì nói với ta trước, rồi để
ta chuyển cáo Từ tiểu thư.

“Do ngươi chuyển cáo?” Lâm đại nhân trợn tròn mắt: “Từ tiểu thư xem ra càng
lúc càng có giá, lại còn tìm được một thư ký như Vu tướng quân.” Lâm Vãn Vinh ồ
một tiếng thật dài:

- Kỳ thật cũng không có gì, có một việc nhỏ xíu liên quan tới cơ nghiệp
tương lai trăm năm của Đại Hoa ta, muốn thương lượng một chút với Từ tiểu thư.
Không biết Vu tướng quân có vui lòng thông báo một chút được không? À, nếu
không tiện cũng không sao, ta đi thương thảo với thượng tướng quân, cũng vậy
thôi…

Lâm đại nhân khẩu khí kinh người, vừa lên tiếng đã nói ngay là chuyện gì
liên quan tương lai trăm năm cơ nghiệp của Đại Hoa, Vu Tông Tài nghe thế không
dám chậm trễ, vô cùng thận trọng đáp:

- Lâm tướng quân, Từ tiểu thư thật sự rất mệt mỏi, để ta vào xem một chút,
ta sẽ bẩm báo sau.

Vu tướng quân này trẻ tuổi anh tuấn, lại luôn luôn che chở Từ Chỉ Tình, tâm
ý chỉ sợ không đơn giản chỉ là cấp dưới sùng kính quân sư. Lâm Vãn Vinh bật
cười vỗ vai hắn:

- Vu lão đệ, nếu chuyện này không quan trọng, với quan hệ anh em chúng ta,
ta có nói với ngươi vài điểm cũng không sao, chỉ là việc này quá trọng đại, ta
cũng không dám mạo muội làm chủ, xin lão đệ tha thứ!

Hắn nhỏ tuổi hơn Vu tướng quân nhiều, nhưng lại cứ mở miệng ra là kêu lão
đệ, vừa cười vừa nháy mắt rất đểu giả, Vu tướng quân nghe thế sao không căm tức
cho được.

“Ta với ngươi mà anh em cái rắm gì!” Vu tướng quân hừ một tiếng đang muốn
nói lại, bỗng có tiếng nữ tử mỏi mệt từ trong trướng bồng vọng ra:

- Ai ồn ào bên ngoài?

Vu Tông Tài vội vã đáp:

- Từ tiểu thư, có hữu lộ tiên phong Lâm tướng quân đến, hắn nói có chuyện
quan trọng cần gặp nàng!

Trong trướng bồng vọng ra vài tiếng động loảng xoảng, cũng không biết đụng
phải cái gì, yên lặng một lúc lâu sau, tiếng nói lạnh nhạt của Từ Chỉ Tình bỗng
vang lên

- Vu đại ca, xin huynh chuyển cáo Lâm tướng quân, hoàng thượng sắp tới, đại
hội thệ sư sắp bắt đầu. Có việc gì, đợi khi đại quân xuất phát sẽ bàn lại.

Vu Tông Tài mỉm cười nhìn Lâm Vãn Vinh, ra hiệu ta đã bẩm báo rồi, Từ tiểu
thư nói không muốn gặp ngươi.

Lâm Vãn Vinh tươi cười, như vô ý nói:

- Từ quân sư đã không muốn nghe, vậy quên đi, dù sao việc này chỉ liên quan
đến tương lai trăm năm cơ nghiệp của Đại Hoa ta, Từ quân sư cũng không cần phải
để ý.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3