Vương quốc ảo - Hồi 05

Hồi thứ năm

Hoa Anh đào

Trong thời gian một trăm năm kể từ sau khi rời núi thần
Ảo Tuyết, tôi trở thành một kẻ cô độc nhưng rất thỏa mãn.

Bởi tôi có hy vọng, mà khi người ta có hy vọng thì có thể
sống thản nhiên và bình lặng thêm cả ngàn, vạn năm nữa, luôn cười vui vẻ đối
mặt với những sự thay đổi sống chết và sự mất đi của thời gian.

Tôi biết ở một góc nào đó của thế giới, Thích, Lam Thường
và Lê Lạc đang lớn lên từng ngày, chắc chắn một ngày nào đó họ sẽ trưởng thành,
tôi hy vọng họ có thể vui vẻ và hạnh phúc sống trên thế giới này, nheo mắt, mỉm
cười ngắm nhìn bầu trời xanh. Bất kể là cuộc đời tôi có còn gặp lại họ hay
không hoặc họ có còn nhớ tôi không, tôi vẫn luôn cầu mong như vậy.

Thực ra, điều mà tôi muốn chỉ là một cuộc sống đơn giản
và thỏa mãn đầy đủ, các cung nữ bắt đầu nói tôi là vị vua ấm áp tình người, bởi
nụ cười luôn nở trên môi. Tôi có thể đứng trên khoảng sân nông trước cung điện,
ngẩng đầu nhìn lên những con chim tuyết mải miết bay qua mà miệng cười rất
tươi.

Tôi luôn nhớ về một giấc mơ mà Tinh Cựu dành cho tôi mấy
trăm năm về trước. Trong giấc mơ đó, tôi là một pháp sư do phạm vào điều cấm
nên đã bị trói ở trên hòn đá giam người, còn tiểu đệ của tôi, Anh Không Thích
là một con chim tuyết sẵn sàng vì tự do của tôi mà đổ máu. Trước kia, tôi luôn
chảy nước mắt vì giấc mơ này, còn bây giờ, tôi lại có thể thản nhiên mỉm cười,
bởi tôi biết rằng, Thích cũng như tôi đều sống ở thế giới này, Thích vẫn luôn
là đứa trẻ xinh đẹp, luôn luôn yêu quý anh của mình giống như tôi và Thích
trong thời gian lưu lạc nơi trần thế vậy.

Tôi không biết Tinh Cựu - luôn mang theo đứa em gái yêu quý
nhất của mình nhưng lại phải chết vì mình đã rời bỏ thành Nhẫn Tuyết - đi đâu.
Ông ta bảo tôi phải tiếp tục sống kiên cường, bởi trên thế giới này vẫn đang có
người mong gặp lại tôi, trên người tôi có tất cả ký ức của họ.

Sau khi trở về thành Nhẫn Tuyết, tôi đã từng đến cung Ảo
Tinh, đã gặp phụ vương của Tinh Cựu và Tinh Quỹ, tôi nói với người về cái chết
của Tinh Quỹ và sự ra đi của Tinh Cựu. Khi tôi nói xong tôi nhìn thấy mắt ông
nhòa lệ.

Ông nói với tôi rằng, có lẽ Tinh Quỹ lựa chọn cái chết là
để tự giải thoát mình, bị người thân yêu của mình căm giận là một việc quá bi
thương, nhưng bi thương hơn lại chính là chết đi mà vẫn mang theo nỗi bi thương
đó, vì ngay cả người thân yêu của mình có tha thứ cho thì mình vẫn không có
cách gì để biết được.

Ông nói với tôi rất nhiều chuyện về tình anh em của họ,
tôi đã nhận ra được những hồi ức của con người già nua đó. Những sự việc trước
kia cứ lần lượt xuất hiện trong cuộc sống của ông ta, tôi nhìn thấy những sự
việc trước kia nổi lên trong ánh mắt mờ đục của ông, tôi như nhìn thấy bóng
dáng Tinh Cựu lúc nhỏ, nhìn thấy hai anh em họ đang cùng nhau mỉm cười. Tôi đột
nhiên nghĩ lại cảnh hai anh em họ ôm lấy nhau, buồn bã và tuyệt vọng biết bao!

Tôi bước tới ôm lấy ông ta, người ông đã trở nên bé nhỏ
gầy gò, chẳng giống một vị vua của bộ tộc Ảo Tinh đầy kiên nghị trước kia nữa.

Khi tôi rời cung Ảo Tinh, phụ vương của Tinh Cựu bỗng quỳ
xuống chắp hai tay lại nói với tôi rằng: “Hỡi Đại vương tôn quý, Người là vị
Đại vương nhân từ và lương thiện nhất mà ta được gặp, ta lấy danh nghĩa của bộ
tộc Chiêm Tinh để cầu phúc cho Người, mong Người hãy tiếp tục sống kiên cường,
bởi trên thế giới này, có người đang chờ gặp lại Người, vì trên cơ thế Người có
toàn bộ những ký ức của họ...”.

Giống như Tinh Cựu, bà nội tôi cũng rời bỏ thành Nhẫn
Tuyết, tóc bà vẫn rất ngắn và không thể phục hồi lại linh lực được nữa. Tôi
vuốt mái tóc bà mà lòng đau như cắt.

Khi bà ra đi, bà bảo tôi rằng, Ca Sách, cháu là một Đại
vương vĩ đại, còn vĩ đại hơn cả phụ hoàng của cháu. Phụ hoàng của cháu đã đánh
bại cả bộ tộc Lửa, làm cho thế lực của bộ tộc Băng càng mạnh mẽ, nhưng ta thấy,
so với phụ hoàng, cháu còn có tư cách hơn để xưng đế vương một cách vĩ đại hơn.
Bởi cháu có tình cảm rất sâu sắc và tấm lòng rộng mở. Hỡi Ca Sách, ta phải rời
thành Nhẫn Tuyết để trở về núi thần Ảo Tuyết, ta đã quá già rồi. Còn con đường
của cháu mới chỉ bắt đầu. Sẽ có một ngày, những người quan trọng nhất trong
cuộc đời của cháu sẽ trở về bên cháu, xin cháu hãy kiên nhẫn chờ đợi.

Tôi nhìn bà loạng choạng bước đi, bóng bà càng nhỏ và mờ
dần, tuyết rơi càng dày phía sau lưng bà. Tôi nghĩ lại trước kia, tôi và Thích
chỉ là những đứa trẻ nghịch ngợm trong rừng tuyết sương, mặc áo trắng, tóc búi
ngược, ngồi trên đầu gối bà, nghe bà gọi chúng tôi là Hoàng tử. Mùi hương của
hoa dại phảng phất và cả dấu tích của con thú một sừng vừa đi qua. Ánh nắng
trong veo như nước phủ kín cả khu rừng, thoáng chốc những năm tháng của mấy
trăm năm ồn ã ào qua, tôi đã được mặc chiếc áo ảo thuật như của phụ hoàng, đứng
trên thành cao, nghe những tiếng tung hô tôi từng đợt như thủy triều, duy chỉ
bà tôi luôn yêu quý tôi, ôm tôi, gọi tôi là Hoàng tử lại đã quá già.

Hình bóng bà biến mất trong tuyết trắng, trời đột nhiên
tối sầm lại, tôi nghe thấy tiếng gió rít qua những cành cây, không gian mênh
mông, xa vời.

Còn Nguyệt Thần Hoàng Thúc và Triều Nhai lúc trở về cũng
đã đến chia tay tôi. Tôi biết thành Nhẫn Tuyết vẫn là thành Nhẫn Tuyết và chỉ
còn một mình tôi cô đơn tiếp tục đợi chờ.

Người đầu tiên sống lại mà tôi gặp là Lam Thường, tôi
nhìn thấy nàng vẫn là một con nhân ngư đang tự do vui vẻ bơi đi bơi lại trong
biển băng, tôi thấy mái tóc dài trăng thuần khiết của nàng lấp la lấp lánh đẹp
tựa vì sao buổi sớm.

Tôi đã từng tới thâm cung nơi biển sâu thẳm có những nhân
ngư bé nhỏ chưa trở thành người. Người chủ ở đây nói cho tôi biết bà ta tên là
Tiễn Đồng đã hơn một trăm tuổi, chẳng ai biết lai lịch của bà ta, khi phát hiện
bà ta bị một đám rong biển quấn chặt, người ta gỡ bỏ đám rong rêu đó và thấy
một khuôn mặt rất thanh tú, tôi biết đó chính là Lam Thường.

Tôi đứng trong cung điện giữa biển sâu, nhìn Tiễn Đồng ở
trong nước nghĩ tới hình dáng của Lam Thường mấy trăm năm trước rồi chợt hiểu
tất cả. Người con gái mà tôi đã từng yêu mến cuối cùng đã tự do bơi lội trong
nước biển.

Chủ nhân cung này nói cho tôi hay, Tiễn Đồng luôn nói cô
ta muốn lấy tôi, người ta hỏi cô vì sao, cô ta lại nói không biết, nét mặt rất
bí hiểm, nhưng cô ta vẫn nói cho mọi người, cô đã lấy Đại vương thành Nhẫn
Tuyết.

Từ đó về sau, tôi luôn ngồi trên nơi cao nhất của cung
điện ngắm nhìn Tiễn Đồng nhưng nàng chẳng bao giờ để ý tới tôi. Tôi chợt nghĩ
trước đây, khi hàng đêm tôi có thói quen ngồi trên nóc nhà ngắm nhìn những vì
sao như đang nhảy múa, Lam Thường thường trốn vào mọt góc ở bờ biển và luôn
lặng lẽ ngắm nhìn tôi, còn bây giờ, tôi lại ngồi lặng lẽ ngắm nhìn nàng.

Tôi cảm thấy tất cả như sự đền bù cho số phận. Nhưng tôi
cam lòng như vậy. Tôi hy vong nhìn thấy Tiễn Đồng lớn lên từng ngày để rồi đón
nàng vào cung, tôi quyết không để nàng bị tổn thương.

Khi Tiễn Đồng tròn một trăm ba mươi tuổi, nàng trở thành
người con gái đẹp nghiêng nước nghiêng thành, cả thâm cung này rơi vào trạng
thái khủng hoảng, bởi khuôn mặt của Tiễn Đồng giống hệt Lam Thường đã chết cách
đây mấy trăm năm trước.

Năm Tiễn Đồng lột xác trở thành người, tôi đón nàng vào
thành Nhẫn Tuyết và tuyên bố nàng là thiếp của tôi.

Hôm đón nàng về, cả thành Nhẫn Tuyết sôi sục lên, bởi từ
sau khi tôi lên làm vua, người đầu tiên tôi lấy về làm thiếp chính là nàng.

Tôi ngồi trên ngai vua Huyền băng, phía dưới là hai hàng
các pháp sư và võ sĩ, ở giữa cung điện phía đầu bên kia chính là Tiễn Đồng vô
cùng rực rỡ xán lạn. Nhưng nàng vẫn tỏ ra rất mơ màng. Tôi nhìn thấy trong mắt
nàng đầy gió tuyết. Nàng đứng cô đơn ở đó, giống như một con dã thú bị thương.

Tôi đứng dậy, mỉm cười đưa tay vẫy nàng và nói, Tiễn Đồng
hãy lại đây, đừng sợ.

Nàng từng bước đi về phía tôi, hai hàng người hai bên đều
quỳ xuống mỗi khi nàng đi qua, họ chắp tay lại trước ngực, đầu cúi xuống, tôi
nghe rõ tiếng dập đầu vái lạy của họ.

Tôi nhìn thấy mắt nàng càng ngày càng trong sáng hơn, nét
mơ màng cũng dần biến mất, tôi biết ký ức nàng đang dần dần tỉnh lại. Tôi cũng
vậy, giống như một lần được tái sinh, những sự việc trước đây tựa như những
bông hoa tuyết ào ào dồn về, những dấu vết rất rõ ràng của mấy trăm năm trước
như bày ra cả sân cung điện, trải ra ngay dưới chân nàng. Nàng như đi từ quá
khứ đến hiện tại ngay chỗ của tôi ngồi.

Khi nàng bước tới và ngước nhìn vào mắt tôi, tôi không
còn nhìn thấy gió tuyết hay sự vẩn đục nào trong mắt nàng. Tôi biết rằng ký ức
nàng đã hồi phục hoàn toàn. Vì vậy, tôi khẽ gọi tên nàng: Lam Thường. Sau đó,
nàng nước mắt lưng tròng, quỳ xuống, nước mắt nàng làm ướt tà áo ảo thuật của
tôi. Nàng nói, thưa Đại vương, thần thiếp chờ người từ rất lâu rồi.

Tôi ôm lấy vai nàng rồi nói: Tiễn Đồng, hãy để ta chăm
sóc nàng suốt đời, ta muốn mang lại hạnh phúc cho nàng.

Sau đó, tôi nhìn thấy nụ cười trong nước mắt nàng, nghe
thấy tiếng mọi người hoan hô tôi.

Nhưng tôi vẫn nhìn thấy nét đau buồn không thể xóa sạch ở
giữa hai hàng lông mày của nàng, tôi nghĩ rằng, chỉ có thời gian mới xóa đi
được mà thôi.

Từ sau khi bà nội tôi rời bỏ rừng Tuyết Sương, trẻ con
trong rừng như đánh mất hơi ấm, mỗi lần tôi tới đó, chúng đều giật áo tôi hỏi
nhỏ, thưa Đại vương, bà đi đâu rồi, bao giờ thì bà mới trở về?

Tôi luôn cúi xuống vuốt ve khuôn mặt chúng và nói, bà sẽ
sớm trở về thôi, đã có ta ở đây các con không phải sợ gì cả, lũ trẻ lại cười
đùa vui vẻ.

Tôi vẫn thường nằm trên bãi cỏ trong rừng, ánh nắng chiếu
lên người tôi làm tôi cảm thấy ấm áp và an toàn. Tôi luôn tìm kiếm xem trong
đám trẻ đó có đứa nào là Lê Lạc đầu thai không, tôi luôn nghĩ tới Lê Lạc hồi
còn nhỏ và cả quá trình nàng lớn lên.

Cuối cùng tôi cũng nhìn thấy Lê Lạc, người con gái tôi đã
yêu mấy trăm năm trước và nay vẫn yêu nàng.

Tôi thấy nàng, vẫn nguyên hình một đứa trẻ, nhưng tôi
khẳng định là nàng đã một trăm ba mươi tuổi, bởi khuôn mặt nàng cương nghị như
người trưởng thành. Nàng xuất hiện, người nàng toát lên sức mạnh của con thú
một sừng còn nhỏ, nàng đi đôi giày đen, cặp chân dài giống như của Nguyệt Thần
vậy, tóc nàng vẫn có màu xanh của băng như trước kia.

Nàng nhìn tôi tỏ ra xa lạ, tôi biết, ở nơi sâu thẳm của
ký ức nàng chắc chắn còn lưu lại một khuôn mặt giống như tôi. Tôi mỉm cười
trước mặt nàng, nhìn mà chẳng nói gì, chờ đợi nàng sẽ nhớ ra tôi.

Nàng cũng đứng trước mặt tôi nhìn mặt mà chẳng nói gì,
tôi thấy nét mơ màng trên mặt nàng.

Tôi hỏi nàng tên là gì, liệu có thể nói cho tôi biết được
không?

Nàng ngước lên nhìn tôi nhưng vẫn chẳng nói gì. Qua khuôn
mặt nàng, tôi nhìn thấy khuôn mặt Lê Lạc, lòng tôi đau đớn khôn nguôi. Tôi cúi
xuống nói với nàng, nàng đừng sợ, ta đi đây, chờ khi nàng một trăm ba mươi
tuổi, ta sẽ lại tới thăm nàng.

Về sau có người nói với tôi rằng, đứa bé gái ấy tên là Ly
Kính, sinh ra đã không nói được, nó không có huyết thống pháp sư thuần khiết
nhưng rất cao số, linh lực cũng rất khá.

Khi Ly Kính một trăm ba mươi tuổi, tôi quay lại rừng
Tuyết Sương lần nữa, ở cửa rừng, tôi nhìn thấy một Ly Kính trưởng thành đang
chuẩn bị ra khỏi rừng.

Nàng đang trên con thú một sừng, tuyết rơi xuống phía sau
nàng, tôi nhìn nàng, bỗng như thấy thời gian quay ngược lại, tôi thấy một Lê
Lạc đang đứng ở cuối con đường dài nơi trần thế, đẹp rực rỡ như đóa hoa anh
đào.

Tôi bước tới, Ly Kính nhẹ nhàng từ lưng con thú một sừng
nhảy xuống quỳ trước mặt tôi, hai tay chắp lại ngẩng lên nhìn tôi nhưng vẫn
chẳng nói câu nào. Nhưng tôi lại như nghe rõ tiếng nàng trong không gian, giống
hệt câu nói của Lê Lạc mấy trăm năm trước đối với tôi: “Thưa Đại vương, thần
tới đưa người về nhà”.

Tôi bước tới ôm lấy Ly Kính rồi khóc lên như một đứa trẻ,
tôi nói, Lê Lạc, ta rất nhớ nàng.

Ly Kính trở thành chính thất của tôi, là Hoàng hậu của
thành Nhẫn Tuyết.

Ngày cưới, cả thành chìm trong bầu không khí vui vẻ. Là
người đã từng thấy bao sự giết chóc, bao chuyện sinh ly tử biệt, nay đứng trước
niềm hạnh phúc đột ngột này, tôi như trở tay không kịp.

Tôi nhìn trời xanh bên ngoài cửa sổ, không biết tất cả
những cái đó có phải là trò đùa của số phận hay không. Nhưng, dù đó là ảo giác
tôi cũng sẵn sàng chìm trong ảo giác đó.

Thời điểm hạnh phúc mà tôi cầu mong từ mấy trăm năm cũng
dần dần hiện ra, tôi muốn khóc òa vì quá hạnh phúc.

Nhưng điều làm tôi chua xót là, cũng giống như Tiễn Đồng,
khuôn mặt nàng vẫn đọng lại nỗi buồn đau, có lẽ vì sự chờ đợi suốt mấy trăm năm
mà hình như mọi người đều tuyệt vọng.

Ly Kính và Tiễn Đồng luôn ở bên tôi, do Tiễn Đồng vốn là
người ở thâm cung nơi biển sâu nên có linh lực tuyệt vời, nàng luôn giúp tôi xử
lý công việc trong thành, nàng làm tôi đều rất hài lòng. Tôi luôn nhìn thấy
dáng vẻ mệt mỏi của nàng, nàng liên tục soát xét lại tất cả những giấc mơ mà
các pháp sư và nhà chiêm tinh dâng tấu, nàng luôn kịp thời nói cho tôi biết tất
cả mọi việc xảy ra trong vương quốc, sau đó tôi mới cho nàng biết phải làm thế
nào.

Một vài lần, Tiễn Đồng mệt mỏi ngủ ngay trong cung điện
của tôi, thấy vậy mà lòng tôi đau đớn. Tôi nhẹ nhàng bế nàng trở về phòng ngủ,
rồi đứng ngắm nhìn khuôn mặt nàng ngủ ngon như một đứa trẻ. Tôi đã từng nói với
nàng đừng quá hao tổn tâm sức nhưng nàng chỉ cười, nụ cười rạng rỡ giống hệt nụ
cười của Lam Thường. Nàng nói không hề thấy mệt, được giúp tôi là hạnh phúc lắm
rồi.

Còn Ly Kính lại luôn dành cho tôi sự chăm sóc rất ân cần.

Mỗi khi tôi từ đại điện trở về phòng ngủ, tôi luôn thấy
nàng cầm đèn chờ tôi ở cửa, tóc nàng bay bay trong gió, khuôn mặt nàng ấm áp và
yên tĩnh lạ thường, tôi như nghe thấy tiếng nói của nàng: “Thưa Đại vương, xin
cùng thiếp trở về...”.

Tối tối, nhìn Ly Kính cầm đèn chờ tôi, tôi luôn cảm thấy
ấm lòng, thậm chí lúc ở trong cung mỗi khi mệt mỏi tôi chỉ nghĩ tới hình ảnh
nàng cầm đèn đứng chờ ở cửa, lòng tôi chợt ấm lên. Ánh đèn yếu ớt đó luôn giúp
tôi nhận ra phương hướng trong đêm tối, cho tôi biết rằng có người đang chờ tôi
trở về.

Tôi nói với Ly Kính rằng không cần phải ngày nào cũng chờ
tôi trong gió tuyết, như vậy làm tôi rất đau lòng, nhưng nàng chỉ mỉm cười và
lắc đầu, sau đó vùi đầu vào ngực tôi, một mùi thơm tỏa ra từ tóc nàng.

Có vẻ như tôi đã giành được hạnh phúc mà mình mong ước,
nhưng có thật là không còn điều gì hối tiếc nữa không?

Tôi nhìn lên bầu trời và chẳng biết nói gì.

Trong thâm tâm tôi, người mà tôi nhớ nhung nhất lại chưa
xuất hiện trong cuộc đời mình, cả Ly Kính và Tiễn Đồng đều biết điều này, tôi
luôn chờ tin tức tiểu đệ của tôi, nhưng mãi vẫn bặt vô âm tín. Lẽ nào đây chỉ
là một trò chơi của Uyên Tế đối với tôi?

Mỗi lần tôi nhìn lên bầu trời, khuôn mặt của Thích lại
như ẩn như hiện trên không trung, mỗi khi chim tuyết bay qua cất tiếng kêu, tôi
lại như nghe thấy tiếng của Thích, tôi nghe thấy Thích nói với tôi rằng, đại huynh
người sống có vui vẻ không? Có hạnh phúc không? Đệ rất nhớ huynh...

Vào một buổi tối, tôi choàng dậy trong cơn mơ, sau đó
nước mắt đột nhiên đầu đìa chảy, tôi ôm lấy Ly Kính đau khổ nấc lên, bởi tôi
chợt ý thức được rằng, có lẽ tôi sẽ không bao giờ gặp được Thích nữa.

Tôi bỗng nhớ tới lời Uyên Tế: Người được sống lại sẽ biến
thành một người mà kiếp trước mong muốn.

Tôi nghĩ tới chuyện nếu Thích muốn trở thành đệ của tôi
thì tôi sẽ mãi mãi không gặp được Thích nữa. Bởi phụ hoàng và mẫu hậu của tôi
đã tới núi thần Ảo Tuyết rồi, ở nơi đó sẽ không cho phép hậu thế được sinh ra.

Tối đó, tôi cứ ngồi mãi trong bóng tối, tất cả những
chuyện về Thích ào ạt xô về, vốn nó đã bị chôn vùi rất sâu rồi, nhưng vết
thương lại bị vò xé, máu lại cứ thế chảy ra mãi.

Ly Kính cứ đứng bên tôi mà chẳng nói gì, mái tóc mềm mại
của nàng rủ xuống bờ vai tôi, tôi ôm lấy nàng và nói, Ly Kính, ta rất nhớ
Thích.

Nhưng khoảng một tháng sau, tôi chẳng còn nhiều thời gian
để nhớ tới Thích nữa, không thể như trước kia có thể đứng bên bờ biển suốt ngày
để nhìn hòn đá giam cầm kia nữa.

Bởi vì bộ tộc Lửa đã vượt qua biển băng, ngọn lửa của họ
đã cháy tới bộ tộc tôi rồi.

Trong một thời gian rất ngắn, tất cả như đột nhiên quay
lại thời kỳ thánh chiến mấy trăm năm về trước, những thỏi băng sắc nhọn bay đầy
trời cùng lửa cháy phủ kín mặt đất. Tôi vẫn ngồi trong cung điện thành Nhẫn
Tuyết, nhưng không còn là một đứa trẻ được bọc trong chiếc áo lông cáo của ngàn
năm trước mà đã thành người đứng đầu của thành Nhẫn Tuyết, giống hệt Phụ hoàng
của tôi trong những năm tháng đó đang ngạo nghễ trên đại điện mình mặc chiếc áo
bào ảo thuật, khuôn mặt như một khối băng cứng rắn nhất trên núi thần Ảo Tuyết.

Nhưng tôi vẫn luôn luôn nghe được các tin tức về sự
thương vong của quân sĩ chốn sa trường, thậm chí tôi còn tưởng tượng ra được
cảnh lửa cháy ngút trời nơi chiến địa, rất nhiều người bị ngọn lửa làm cho tan
chảy, giống như cảnh các cận vệ của cha tôi chết khi đưa tôi ra khỏi thành năm
xưa, đó là Khắc Thác, Hiệp Thuyên những người đã bị những thanh kiếm ba cạnh
đóng chặt trên vách núi cao cao.

Trong giấc mơ về chiến trường mà các nhà chiêm tinh đưa
lại cho tôi, tôi biết vì sao bộ tộc Lửa lại mạnh tới như vậy, vì vị hoàng tử
của họ quá mạnh mẽ. Qua giấc mơ, tôi còn thấy ông ta nhẹ nhàng co duỗi ngón tay
ở bàn tay phải, rồi sau đó là những pháp sư ưu tú nhất của bộ tộc Băng chết
ngay trước mặt ông ta, sức mạnh của họ hùng hậu như của Uyên Tế vậy.

Các nhà chiêm tinh báo tin cho tôi biết rằng, hoàng tử
của bộ tộc Lửa tên gọi là Li Thiên Tần, tôi nhìn thấy bộ mặt ông ta trong giấc
mơ với mái tóc ngắn, đỏ như lửa, đầy tà khí nhưng lại rất tuấn tú, thanh kiếm
màu đỏ trong tay và ánh sáng kỳ dị trong đôi mắt của ông ta.

Trong một giấc mơ khác, tôi thấy ông ta dễ dàng chỉ dùng
một chiêu đã giết chết một pháp sư của tôi. Tôi kinh ngạc vì ngay cả như tôi
cũng không thể làm được trong thời gian ngắn như vậy, bởi người đó là một pháp
sư tuyệt đỉnh trong thành Nhẫn Tuyết của tôi.

Pháp sư trong thành Nhẫn Tuyết ngày càng ít đi, cuối cùng
tôi quyết định đích thân ra chiến trường, một số đại thần phản đối nhưng có một
số lại ủng hộ việc này, nhưng riêng tôi đã quyết tâm rồi.

Khi tôi mặc chiến bào chuẩn bị ra đi, tôi nhìn thấy Ly
Kính và Tiễn Đồng ở sau lưng cũng đã thay triều phục bằng những chiếc áo dài ảo
thuật. Tôi chẳng nói gì bởi tôi biết rằng, dù tôi đi tới đâu, họ đều theo tôi
tới đó.

Ra tới cửa thành Nhẫn Tuyết, tôi phát hiện đã có mấy
người đứng chờ tôi ở đó.

Nguyệt Thần, Hoàng Thác, Triều Nhai và cả Điệp Triệt nữa,
họ nhìn tôi mỉm cười rồi quỳ xuống nói: Kính chào Đại vương!

Điệp Triệt nói cho tôi hay, ở nơi trần thế, nàng đã biết
chuyện của bộ tộc Băng rồi, bởi vì cuộc thánh chiến này thanh thế rất lớn, lớn
hơn cả cuộc chiến tranh của phụ hoàng tôi trước đây, bởi bộ tộc Lửa có hoàng tử
Li Thiên Tần vốn có linh lực bẩm sinh vô cùng mạnh mẽ.

Khi chúng tôi tới chiến trường, ánh lửa khắp nơi hắt lên
mặt chúng tôi.

Chúng tôi đang trên một vách đá rất cao, phía dưới là
những chiến binh của hai bộ tộc đang tàn sát lẫn nhau, nhiều tà áo dài ảo thuật
màu trắng như những đốm sương mù tan biến trong những ngọn lửa đỏ rực.

Sau đó, Triều Nhai và Điệp Triệt cùng ngồi xuống, tiếng
đàn của họ biến hóa trong không trung, dây đàn của Triều Nhai màu trắng, còn
của Điệp Triệt thì màu xanh, vô số những con bướm từ dây đàn của họ bay ra rồi
nhanh như chớp lao xuống những sinh linh của bộ tộc Lửa bên dưới, chụp lấy
chúng và xuyên qua cơ thể của chúng làm cho những cơ thể màu đỏ lửa ấy vỡ nát
ra. Cả không gian tràn ngập tiếng đàn của hai người, tôi nhìn thấy mây trên
trời vần vũ chuyển động.

Hai người đã dùng tới thuật ám sát lợi hại nhất của họ.
Bởi Điệp Triệt nói cho tôi biết, những linh lực trùm lên xung quanh những sinh
linh của bộ tộc Lửa ở bên dưới đều là linh lực của Li Thiên Tần.

Sau đó, một số pháp sư của bộ tộc Băng bên dưới quay đầu
lại chỉ trỏ nhìn tôi và gọi to: Hãy nhìn, Đại vương của chúng ta!

Tất cả mọi người đều rất phấn chấn, vô số tà áo trắng
bỗng chuyển động như đàn chim tuyết, những ngọn lửa lụi dần và biến mất.

Tôi quay lại nhìn nụ cười của Triều Nhai và Điệp Triệt,
rõ ràng họ là những người giỏi nhất của Đế quốc Ảo Tuyết.

Nhưng đột nhiên tôi thấy nụ cười của hai người bỗng trở
nên cứng đờ như người đã chết. Tôi hỏi họ vì sao, họ không trả lời, nhưng tôi
đã biết rõ câu trả lời là gì rồi, bởi khi tôi quay đầu lại thì nhìn thấy toàn
bộ đàn bướm của họ đã bị lửa bao vây và tiêu diệt, xác chết rơi đầy mặt đất.

Tôi nhìn thấy có một người tóc đỏ đang đứng trên một mỏm
đá nhọn hoắt cao nhất nơi xa, nét mặt đầy vẻ khinh thường và kỳ dị, tay phải
của người ấy giơ cao lên trời, đang gõ vào ngón trỏ.

Tôi biết là Li Thiên Tần đã xuất hiện.

Triều Nhai và Điệp Triệt đột nhiên cùng lên tiếng: “Thưa
Đại vương, người hãy trở về nơi chúng ta đóng quân trước đi, chúng tôi sẽ giữ
nơi này, xin người hãy về trước đi”.

Tôi không đồng ý, nhưng mọi người vẫn giữ ý kiến của
mình, Hoàng Thác tới trước mặt tôi quỳ xuống nói, Đại vương phải tiếp tục sống,
bởi trên thế giới này có người đang chờ gặp Đại vương, trên người Đại vương có
toàn bộ những ký ức của họ.

Tôi chợt cảm thấy lúng túng, câu này tôi đã nghe thấy vài
lần rồi, cái còn lại trên người tôi có lẽ chỉ là ký ức của Anh Không Thích mà
thôi, nhưng tôi còn có thể gặp được đệ của tôi nữa không?

Tôi trở về nơi đóng quân. Màn đêm đã buông xuống, tôi
ngồi trên một mỏm đá nhìn những vì sao đang đan xen nhau trên không mà ngây
người ra.

Tiếng hát thê lương mà trầm hùng của các tay kiếm xung
quanh bay lên theo gió, tôi chợt nghĩ tới Liêu Tiễn, Tiễn hát bài này, âm thanh
như xé ruột mà rất trong sáng. Tôi nhìn những đám mây đen trên trời, không biết
trên đó có vong linh của Liêu Tiễn hay không?

Tôi nhìn những khuôn mặt mệt mỏi của những tay kiếm xung
quanh, nhìn thấy vô số những thanh kiếm băng, những tấm lá chắn và cả những
chiếc gậy chiêm tinh ngổn ngang trên mặt đất.

Chợt có người về, toàn thân đầy máu được mọi người khiêng
tới trước mặt tôi, người đó giao lại giấc mơ cho tôi rồi hai tay buông xuôi.

Tôi cúi đầu khẽ nói, hãy mang đi mai táng ngay!

Triều Nhai và Điệp Triệt đều chết dưới tay của Li Thiên
Tần, giấc mơ đó là giấc mơ cuối cùng mà họ tập trung linh lực để lại cho tôi.

Trong giấc mơ, Triều Nhai và Điệp Triệt đã ghi lại các
chiêu ảo thuật của Li Thiên Tần, tôi hiểu họ muốn cho tôi biết về Li Thiên Tần.
Trong giấc mơ đó, ảo thuật của Thiên Tần có thể nói là rất hoàn mỹ, trừ Uyên
Tế, tôi chưa bao giờ gặp ai có ảo thuật hoàn mỹ như vậy cả, khí thiêng như đôi
cánh phượng hoàng.

Cảnh cuối cùng trong giấc mơ là Điệp Triệt và Triều Nhai
ngã ra đất. Li Thiên Tần đứng trước mặt họ, khi tôi nhìn thấy Li Thiên Tần đạp
chân lên mặt Triều Nhai, mắt tôi đau như dao đâm, ngón tay tôi do dùng sức quá
mạnh mà tụt vào trong da bàn tay, máu theo ngón tay cứ từng giọt từng giọt chảy
ra ngoài.

Sau đó ông ta động đậy bàn tay phải, lập tức thi thể của
cả hai người biến thành tro bụi bay theo gió vào không trung.

Nước mắt tôi trào ra và nhanh chóng biến thành băng.

Chúng tôi chia quân ra thành hai bộ phận, một do Nguyệt
Thần và Hoàng Thác dẫn đầu, một do tôi, Ly Kính và Tiễn Đồng dẫn đầu.

Lúc chia tay, Nguyệt Thần và Hoàng Thác nói với tôi rằng
dù xảy ra chuyện gì, tôi cũng phải tiếp tục sống kiên cường.

Nhưng ba ngày sau khi chia tay, tôi được tin Hoàng Thác
chết qua một giấc mơ.

Đây là giấc mơ do Nguyệt Thần mang lại báo tin Hoàng Thác
chết là do bảo vệ cô, họ gặp quân mai phục của Thiên Tần, khi hai người lao vào
tấn công, Hoàng Thác đã bị ngọn lửa của ông ta tung lên rất cao rồi biến mất.

Nguyệt Thần nói, thực ra Hoàng Thác vốn không chết, trong
khi đánh nhau Thác đã nhường cả vòng bảo vệ cho Nguyệt Thần, còn bản thân không
còn khả năng bảo vệ nữa. Trong mơ, tôi nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của Nguyệt
Thần, tôi chưa bao giờ thấy Nguyệt Thần có tình cảm với ai, nhưng biểu hiện lần
này của nàng khiến tôi rất buồn.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.