Đại mạc dao (Tập 2) - Chương 09 phần 1

Chương 9: Tình cảm rối loạn

Tôi quỳ bên dưới một canh
giờ, Lý Nghiên vẫn không nói câu nào.

Tôi đang suy xét, nếu cứ
giằng co căng thẳng thế này, cuối cùng cũng không phải là cách giải quyết, liền
dập đầu nói: “Không biết nương nương triệu kiến dân nữ có chuyện gì ạ?”

Vẻ lạnh nhạt trên mặt Lý
Nghiên đến giờ mới biến mất, thay vào đó là nét bi thương thảm thiết: “Kim
Ngọc, sao lại thành thế này? Nghe người ta kể chuyện, ta cũng không dám tin. Ý
trung nhân của ngươi không phải Mạnh Cửu của Thạch phảng sao? Ngươi đã hứa với
ta, vậy mà bây giờ lại tự nhiên ở cùng với Hoắc Khứ Bệnh, ngươi thật muốn gả
cho hắn ư?”

“Xin lỗi, ta… ta… tình cảm
là chuyện không do người quyết định.” Tôi chỉ có thể liên tục dập đầu, “Nhưng
dù thế nào đi nữa, ta cũng sẽ không tiết lộ thân thế của ngươi, ta coi như
không biết gì hết.”

Lý Nghiên cười lạnh lùng
nói: “Nhưng nếu Hoắc Khứ Bệnh muốn cản trở Bác nhi thì sao?”

Tôi ngẩng đầu nhìn Lý Nghiên
chăm chú: “Ta không muốn gọi ngươi là nương nương, Lý Nghiên, ta hy vọng vẫn có
thể lấy thân phận bạn bè để nói chuyện với ngươi lần nữa. Làm ơn hãy từ bỏ mưu
đồ cướp đoạt ngôi vị thái tử đi. Ngươi sống vất vả như thế, lẽ nào còn nhẫn tâm
để con trai của chính mình cũng phải sống một cuộc đời như vậy nữa ư?”

Lý Nghiên trừng mắt nhìn
tôi: “Ta chỉ hỏi ngươi, nếu có một ngày Hoắc Khứ Bệnh muốn làm hại đến bọn ta,
ngươi có giúp hắn không?”

Tôi bất đắc dĩ đáp: “Nếu
ngươi không làm hại đến thái tử, Hoắc Khứ Bệnh sẽ không làm hại đến ngươi. Còn
ta… ta tuyệt đối không để ngươi làm hại Hoắc Khứ Bệnh.”

Lý Nghiên nghiêng đầu bật
cười khẽ, nụ cười xinh đẹp lay động lòng người: “Kim Ngọc, ngươi có thể quay về
rồi. Sau này chúng ta ai đi đường của người nấy. Nhưng ngươi phải nhớ thật kỹ
lời hứa của mình, trí nhớ của ông trời vốn luôn rất tốt.”

Nàng ấy có người mà nàng ấy
muốn bảo vệ, tôi cũng có người tôi muốn bảo vệ, chúng tôi cuối cùng vẫn đi đến
bước này. Tôi lặng lẽ dập đầu trước mặt nàng, đứng dậy rời đi.

Hồng cô dặn dò nhà bếp
chuyên chọn những món tôi thích ăn ngày xưa, nhưng nhìn một bàn đầy cao lương
mĩ vị, tôi lại không có bụng dạ nào mà ăn cả: “Hồng cô, chấm dứt hoàn toàn việc
kinh doanh xướng kỹ phường và các tiệm cầm đồ chưa?”

Hồng cô đáp: “Từ lúc muội về
mới được mấy ngày? Sao nhanh thế được? Buông hẳn cũng cần một khoảng thời gian,
nhưng ta đã cố hết sức, phần lớn đều giải quyết kha khá rồi.”

Tôi khẽ gật đầu: “Sau này
kiểm soát các cô nương ở phường ca múa cho tốt, làm việc lúc nào có thể nhẫn
nhịn được phải ra sức nhẫn nhịn. Việc làm ăn của phường ca múa, muội cũng định
tìm một thương gia thích hợp rồi từ từ bán đi.”

Hồng cô đặt đũa xuống: “Tiểu
Ngọc, rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi? Ta thật không nghĩ ra bây giờ muội còn
phải sợ gì trong thành Trường An nữa. Hoắc đại tướng quân sao có thể để người
khác bắt nạt muội được? Chưa nói đến thế lực của Vệ thị trong triều đình, chỉ
cần Lý phu nhân cũng đủ để không ai dám đụng chạm đến chúng ta rồi.”

Tôi nói: “Muội và Lý phu
nhân xảy ra xích mích rồi, tâm trí mưu cơ của Lý Nghiên, tỷ cũng hiểu được đôi
phần. Cho dù có Khứ Bệnh bảo vệ muội, nhưng lỡ khi hành sự mắc phải lỗi lầm nhỏ
nào bị Lý Nghiên bắt được, lại đổ thêm dầu vào lửa, biến chuyện nhỏ thành chuyện
to, Lý Nghiên được bệ hạ sủng ái như vậy, nếu truy tới tận gốc, muội có thể
trốn được, nhưng bọn tỷ thì… Lý Nghiên bây giờ sớm đã không còn là Lý Nghiên
trước khi vào cung nữa, nàng ta căn bản sẽ không bận tâm vài mạng người đâu.”

Tôi nhớ những lời bàn tán về
Lạc Ngọc phường nghe lỏm được trong quân doanh hồi trước: “Hồng cô, ngoài mặt
thì Lạc Ngọc phường có vẻ rất hoành tráng, thật ra chúng ta đã đắc tội rất
nhiều nhà quyền quý, chỉ vì có nương nương ở hậu cung ủng hộ, nên oán khí của
bao nhiêu người mới không bùng ra. Nếu Lý Nghiên bắt đầu đối phó với chúng ta,
chỉ cần khéo léo khơi dậy sự oán hận kia, thì các cô nương trong nhà sẽ phải
chịu tội. Muội bây giờ chỉ hận không thể lập tức giải tán phường ca múa, nhưng
các cô nương trong nhà đều là người mồ côi không nơi nương tựa, nếu thu xếp
không thỏa đáng, bọn họ sẽ phải sinh sống thế nào?”

Hồng cô đờ đẫn hỏi: “Sao lại
thành ra thế này?”

Tôi lắc đầu, cười khổ:
“Người tính không bằng trời tính, muội cũng không lường được sẽ có ngày hôm
nay.”

Y Trĩ Tà nhận được tin Hồn
Tà vương và Hưu Đồ vương định đầu hàng Hán triều, lập tức sai người đi du
thuyết Hồn Tà vương và Hưu Đồ vương. Hưu Đồ vương bị sứ giả thuyết phục, quyết
định từ bỏ việc đầu hàng Hán triều, xảy ra tranh chấp với Hồn Tà vương, hai bên
bất hòa. Hồn Tà vương trong lúc hỗn loạn đã giết chết Hưu Đồ vương, khiến cho
đám quân thần của Hưu Đồ vương nổi dậy tạo phản, lại thêm sứ giả của Y Trĩ Tà
có ý xúi giục kích động, thành ra binh sĩ của Hồn Tà vương nhất thời cũng nhao
nhao chống đối, binh sĩ Hung Nô phái chủ hòa và phái chủ chiến đối đầu lẫn
nhau, một trận ác chiến sắp sửa bùng nổ tới nơi.

Tin tức truyền đến quân đội
Hán triều bấy giờ vẫn đang trên đường đi, Triệu Phá Nô và mấy người nữa đều
kiến nghị nên dừng lại đóng quân ở sông Hoàng Hà, đợi cho Hung Nô tự chém giết
lẫn nhau xong quân ta thừa cơ tiêu diệt đối phương, vừa không phí binh lực, vừa
một lần công phá được thế lực của hai vị phiên vương. Hoắc Khứ Bệnh lại khước
từ đề nghị an toàn nhất này, nói: “Bệ hạ một mực hậu đãi những người Hồ đã quy
hàng, ban ơn rộng khắp, dùng cả ân uy mới có thể thuần phục các nước. Lần này
Hồn Tà vương thật lòng muốn quy thuận theo triều ta, nếu chúng ta thấy chết
không cứu, khó tránh khiến những ai có lòng quy thuận sau này khinh miệt.” Nói
xong không buồn nghe chúng tướng khuyên nhủ, cương quyết dẫn một vạn binh sĩ
vượt sông Hoàng Hà, xông vào doanh trại hơn bốn vạn quân Hung Nô.

Hoắc Khứ Bệnh với lòng dũng
cảm vô song, xả tung hữu đột giữa bốn vạn quân Hung nô.

Lại một trận lấy ít thắng
nhiều! Lại một lần giành được thắng lợi không thể tưởng nổi!

Đối với người Hung Nô, Hoắc
Khứ Bệnh đã trở thành một chiến binh bất khả chiến bại, rất nhiều người Hung Nô
bị truy kích đến kinh hồn táng đởm, về sau thậm chí chỉ vừa nghe thấy ba chữ
“Hoắc Khứ Bệnh” là quay người bỏ chạy.

Cứu được Hồn Tà vương
sau đó Hoắc Khứ Bệnh cương quyết hạ lệnh cho Hồn Tà vương xử trảm hơn tám nghìn
binh sĩ theo lối chủ chiến, máu tươi bắn tung tóe, đầu người rơi lộp độp, lại
thêm mệnh lệnh của Hồn Tà vương, cuối cùng người Hung Nô toàn bộ đều buông binh
khí trong tay xuống.

Hoắc Khứ Bệnh sai quân hộ
tống Hồn Tà vương và gia quyến của Hưu Đồ vương đi Trường An trước, còn mình ở
lại chờ lệnh Lưu Triệt, sắp xếp ổn thỏa cho hơn bốn vạn binh sĩ Hung Nô đầu
hàng rồi mới nhanh chóng quay lại Trường An.

Lưu Triệt phong thưởng cho
Hồn Tà vương và các tướng lính của lão, để họ tận hưởng cuộc sống tốt đẹp nhất
trong thành Trường An. Thu xếp cho binh sĩ Hung Nô đã quy phục đóng quân ở phụ
cận năm quận vùng quan tái như quận Lũng Tây, còn xây thành đóng trại dọc từ
núi Kỳ Liên đến Diêm Trạch, tại trụ sở đóng quân trước đây của Hưu Đồ vương và
Hồn Tà vương thì thiết lập hai quận là Võ Uy và Trương Dịch, cùng với Tửu
Tuyền, Đôn Hoàng hợp thành bốn quận của Hà Tây. Đến lúc này, toàn bộ thế lực
người Hung Nô ở khu vực sông Hoàng Hà và Mạc Nam đều đã bị quét sạch, vừa tiến
thêm một bước vào việc cô lập Hung Nô, vừa mở thông đường vào Tây Vực.

Lưu Triệt đánh giá rất cao
cách làm của Hoắc Khứ Bệnh lần này, lúc Hoắc Khứ Bệnh thắng trận quay về, Lưu
Triệt đích thân ra khỏi thành Trường An nghênh đón, lại ban thưởng thêm cho
Hoắc Khứ Bệnh một ngàn bảy trăm hộ thực ấp. Tổng cộng số hộ thực ấp của Hoắc
Khứ Bệnh lên tới một vạn một nghìn sáu trăm hộ, vượt qua cả Vệ Thanh đại tướng
quân, vinh hoa nhất triều.

Đã tới mùa thu, nhưng khí
nóng vẫn không hề giảm đi, tôi nghiêng người nằm uể oải trên giường, nhắm mắt
lại, liên tục phe phẩy chiếc quạt mỹ nhân.

Một người ngồi xuống bên
cạnh tôi, tôi vẫn nhắm mắt không để ý tới, hắn cúi người định hôn tôi, tôi dùng
quạt chắn lại, để hắn âu yếm với mỹ nhân trên quạt, người ấy nửa tức giận
nửa bất lực nhìn tôi. Tôi trở mình, vừa nghịch quạt vừa hỏi: “Chẳng lẽ nàng ấy
xinh đẹp hơn thiếp?”

Hoắc Khứ Bệnh nhếch môi cười
nói: “Xinh đẹp hay không không biết, nhưng mà biết điều hơn nàng là cái chắc, bao
ngày không gặp đến lao vào ôm một cái cũng không được.”

Tôi “hừ” một tiếng, dùng
quạt che mặt, không để ý đến hắn.

Hắn xáp lại bên tai tôi hói:
“Nàng sao thế? Sao cả người ủ rũ thẫn thờ thế này?”

Tôi thở dài một hơi: “Thiếp
đang học cách làm người vợ biết nhớ chung, biết hờn giận trong khuê phòng,
chàng không nhìn ra à?”

“Đừng có nằm ỳ mãi trên
giường, người càng ngày càng lười đấy, cùng ta ra ngoài đi loanh quoanh tí. Hắn
cười, giành lấy quạt của tôi, ném sang một bên, kéo tôi đứng dậy, “Tài năng bịa
chuyện vớ vẩn ngày càng cao rồi. Vừa quay về Trường An đã nghe thấy Trần thúc
nói là Lạc Ngọc phường hình như đang gấp gáp rút lại việc làm ăn, không biết
nàng nghĩ ngợi những gì, lại đem lỗi lầm đổ hết lên đầu ta.”

Từ lúc quay về thành Trường
An, vì trong lòng có chút e dè, trừ lần vào cung theo triệu kiến của Lý Nghiên,
thì tôi luôn ở trong nhà hạn chế ra ngoài, lúc này thấy vẻ hào hứng của Hoắc
Khứ Bệnh, cũng không muốn làm hắn mất hứng, đành xốc lại tinh thần đi cùng hắn.

Hai người ngồi bên cửa sổ
Nhất Phẩm cư, một hũ rượu trắng, vài đĩa đồ ăn, thong thả chuyện trò, hắn cười
kể chuyện vì sao Tửu Tuyền được đặt tên là Tửu Tuyền.

Hoàng đế ban một vò rượu,
lúc đấy nhiều người không biết phải làm sao, thực sự không đủ chia ra uống,
người liền đổ luôn rượu vào suối, được thấm mỹ rượu hoàng đế ban thưởng, cho
nên suối đấy được gọi là Tửu Tuyền, địa phương cũng vì thế mà có một cái tên
Hán, bỏ luôn tên Hung Nô cũ đi.

Tôi cười hỏi: “Nước suối có
thật là vì thế nên có hương rượu không?”

Hoắc Khứ Bệnh nhấp một ngụm rượu,
cười tủm tỉm nói: “Rượu bệ hạ ban thưởng đâu phải tầm thường? Ai nấy đều nói là
ngửi thấy mùi rượu, như vậy khẳng định là có hương rượu rồi?”

Hắn giơ tay định giúp tôi
lau hạt cơm còn dính ở khóe miệng, trong quán ăn vẫn còn những người khác, tôi
xấu hổ ngoái đầu né tránh, tự đưa ngón tay mình lau đi, hắn chưa chạm vào mặt
tôi, bèn cười tiện thể túm lấy tay tôi, tôi rút mãi mà không được, đành bĩu môi
để mặc hắn.

Hoắc Khứ Bệnh khẽ cười, ánh
mắt nhìn tôi hiền hòa như nước, bỗng dưng vẻ mặt hắn thay đổi hẳn, tuy vẫn
cười, nhưng không còn tươi nữa. Tôi vô cùng ngạc nhiên nhìn theo ánh mắt của
hắn, vừa quay đầu sang, trái tim như bị đập một cú mạnh, chỉ thấy đau buốt, đầu
óc trống rỗng, người như đóng đinh tại chỗ.

Sắc mặt Cửu gia tái mét, ánh
mắt chăm chú nhìn đôi tay đang nắm lấy nhau của tôi và Hoắc Khứ Bệnh, hoàn toàn
không thể tin được. Lòng tôi nhất thời hoảng loạn, theo phản xạ rút tay ra,
nhưng Hoắc Khứ Bệnh vẫn nắm chặt tay tôi, không hề thả lỏng, bàn tay như một
chiếc đai sắt muốn nghiến nát tay tôi. Tôi đau đến rùng mình, nhưng thần trí
cũng tỉnh táo lại, lẳng lặng để Hoắc Khứ Bệnh siết, ngồi yên không cử động.

Thạch Phong nhìn Cửu gia,
rồi lại nhìn tôi: “Ngọc tỷ tỷ, tỳ… tỷ quay về Trường An lúc nào thế? Tỷ có biết
Cửu gia… nghe người ta nói tỷ đang ở Trường An, bọn ta đều không dám tin, không
ngờ tỷ với…”

Giọng Cửu gia tuy nhẹ nhàng,
nhưng vẫn đủ sức cắt đứt câu nói của Tiểu Phong: “Biết muội bình an vô sự là
được rồi.” Gương mặt nở một nụ cười lạnh tanh không chút cảm xúc, nhìn mà khiến
trái tim người ta tràn ngập cảm giác đau khổ chua xót.

Tôi cố nói như không có
chuyện gì: “Để huynh phải lo lắng rồi.”

Hoắc Khứ Bệnh cười nói:
“Mạnh huynh sao không ngồi xuống, cùng uống chén rượu?”

Cửu gia toan từ chối, Thiên
Chiếu lại nhanh nhảu nói: “Được thôi!”

Thạch Phong mặt mày cau có,
trừng mắt giận dữ nhìn tôi mấy lần, lại trừng mắt cả với Hoắc Khứ Bệnh đầy vẻ
thị uy. Sắc mặt Cửu gia vẫn trắng bệch, song cử chỉ đã khôi phục lại như
thường, cười nhạt cùng Hoắc Khứ Bệnh kính nhau một chén trà, ôn hòa nho nhã nói
chuyện phiếm với Hoắc Khứ Bệnh, hễ ánh mắt chạm phải tôi liền lập tức tránh đi,
không hề nhìn tôi một lần.

Tôi một mực cúi đầu yên lặng
nhìn tấm chiếu trúc dưới đầu gối, Hoắc Khứ Bệnh từ lúc đầu đến giờ vẫn nắm tay
tôi. Tôi chỉ cảm thấy trong lồng ngực như đang cuồn cuộn từng đợt băng ngầm rồi
lại từng đợt lửa cháy, bèn bảo Hoắc Khứ Bệnh: “Chúng ta về đi!”

Hoắc Khứ Bệnh nhìn tôi chằm
chằm giây lát, ánh mắt lộ ra vẻ đau khổ lẫn thương tâm, buông tay tôi ra, khẽ
gật gật đầu.

“Kim Ngọc, thật là trùng hợp
nhá! Ta đang định mấy ngày nữa qua gặp muội.” Lý Quảng Lợi và mấy kẻ con nhà
hào môn vô công rỗi nghề trong thành Trường An đi vào quán ăn, sau khi chào hỏi
tôi xong mới nhìn thấy Hoắc Khứ Bệnh. Mấy thiếu niên kia đều lập tức tắt ngay
vẻ hớn hở cười cợt, lần lượt hành lễ với Hoắc Khứ Bệnh, chỉ có Lý Quảng Lợi
không hề quan tâm, thậm chí còn cố tình tỏ ra ngạo mạn, chấp tay chào Hoắc Khứ
Bệnh một câu: “Hoắc đại tướng quân thật có phong thái.”

Hoắc Khứ Bệnh không thèm
nhìn hắn nửa mắt, coi như không hề nghe thấy lời hắn nói.

Tôi cười nói: “Ta đang định
đi về, nếu có chuyện gì thì đến nhà tìm ta nhé!”

Lý Quảng Lợi chỉ cười liếc
tôi, cười đến nỗi tôi thấy kỳ quặc: “Sao thế?”

Hắn nhếch môi, ngượng ngập
nói: “Không có gì, mấy ngày nữa muội sẽ biết ngay.”

Hoắc Khứ Bệnh lạnh lùng nhìn
Lý Quảng Lợi, Lý Quảng Lợi rùng mình, hoảng hốt né tránh ánh mắt hắn, nhưng lập
tức lấy lại dũng khí ban nãy, không chút lép vế trừng mắt nhìn lại, không ngờ
Hoắc Khứ Bệnh sớm đã không thèm nhìn hắn nữa, chỉ đang chăm chú nhìn tôi, ra hiệu
cho tôi đi. Dũng khí nhất thời của Lý Quảng Lợi tan biến, bộ dạng vô cùng phẫn
nộ, lúc nhìn sang tôi, bỗng lại lộ ra vẻ đắc ý.

Lý Quảng Lợi là người không
thể giấu được tâm sự của mình, thấy vẻ mặt của hắn cổ quái thế này, nghĩ đến Lý
Nghiên, tôi không dám khinh thường, đành nói mấy lời kích hắn: “Nhị ca bình
thường hành sự cởi mở đâu ra đấy, hôm nay sao lại nhỏ mọn thế? Nói chuyện còn
bẽn lẽn hơn cô nương lên kiệu hoa.”

Đám thiếu niên ngồi bên cạnh
muốn phì cười, nhưng phải vội kiềm chế, Lý Quảng Lợi đỏ mặt, cằn nhằn: “Không
phải ta không muốn nói, là muội muội dặn ta chưa đến lúc không được phép nói.”

Lòng tôi càng rối bời, cười
nói: “Nương nương dặn dò huynh, huynh dĩ nhiên không thể không nghe. Nhưng
huynh đã không dám nói, ta cũng không ép nữa.” Nói rồi định bỏ đi.

“Ai nói ta không dám nói?”
Lý Quảng Lợi đi đến bên cạnh tôi, chần chừ một lúc, không dám nhìn tôi mà quay
đầu nhìn sang chỗ khác, rồi làu bàu: “Muội muội nói sẽ xin bệ hạ tứ hôn cho ta,
sẽ đem muội… đem muội gả cho ta.”

Cửu gia nãy giờ vẫn điềm
nhiên thưởng rượu tựa hồ không hề để ý đến chúng tôi, lúc này bỗng dưng run
tay, chén rượu vỡ choang dưới đất, huynh ấy quay lại nhìn chằm chằm vào Lý
Quảng Lợi.

Hoắc Khứ Bệnh như vừa nghe
thấy chuyện cười ngớ ngẩn hoang đường nhất, sững sờ giây lát rồi không nhịn
được bật cười rộ lên.

Báo cáo nội dung xấu