Nhàn thê đương gia - Phiên ngoại 10 + 11

Phiên Ngoại 10: Thiên cổ đệ nhất ngủ Đế (1)

Nương từng ôm ta, nghi ngờ nói,
tiểu tử a, con hành động sao không giống hài tử bình thường? Nên bò thì nằm,
nên đi, con cũng còn nằm! Chẳng lẽ con cũng xuyên qua?

Nàng nói “Xuyên qua” ta nghĩ một
giây đồng hồ mà không hiểu rõ, quyết định bỏ qua.

Nhưng, nàng cũng không nghĩ,
chúng ta đâu phải hài tử của người bình thường?

Ta thường suy tư, có phải cô gái
nhỏ Hách Liên Ái Thất cùng tên nhóc Hách Liên Ái Nhàn kia đã hấp thu tất cả
tinh hoa hoạt bát hay không, thế cho nên ta thành đồ lười biếng, mà bọn họ, lại
quá hoạt bát!

Huống chi, trong nhà đã có hai
tiểu ác ma dư thừa tinh lực vô cùng, cần gì phải thêm ta... chấm lên vết mực
đậm to đùng nữa?

Nhưng lười, cũng không trở ngại
đầu óc ta trưởng thành thông tuệ.

Tiên sinh dạy, chỉ một lần ta
liền có thể nhớ kỹ; sư phụ biểu diễn chiêu thức, ta có thể biểu diễn hấp dẫn
hơn so với hắn.

Chẳng qua là, ta lười nhúc nhích
thôi.

Trong mắt của ta, thời gian tốt,
dùng để chơi đùa hoặc là đùa bỡn làm thân mồ hôi thúi hoắc, thật sự là lãng
phí.

Vì vậy, ta không thể hiểu được
hai huynh muội tự xưng gia hỏa mỗi ngày làm hoàng cung chướng khí mù mịt kia.

Ta càng không tán thành sự kiêu
ngạo càn quấy, làm cho người ta có tâm phòng bị.

Mà hai người kia, tự cho là bất
động thanh sắc “Giết” người trong vô hình.

Trong lúc phụ thân cùng Hách Liên
Ái Nhàn huyên náo túi bụi không thể tách rời, ta ngồi làm ngư ông đắc lợi,
nương nói, tiểu tử, chẳng lẽ con mới là người “Đen” nhất sao?

Nghe những lời quạ đen này, ta
vốn hiếm khi nhúc nhích thân mình lại đi tìm cái gương, tỉ mỉ xem kỹ mình một
phen, phát hiện mình da trắng nõn, non nớt ửng hồng, xinh đẹp vô cùng. Cho nên,
một lần nữa không nghe những lời này của nương.

Mà động tác ta đứng dậy lần này,
làm người cả phòng bị dọa sợ đến sửng sốt.

Hỉ Nhi di di giống như nuốt phải
ruồi, miệng há thật to có thể bỏ được giương.

Hải Đường cô cô lập tức đánh vỡ
một chén trà nhỏ.

Doãn Chi dượng vịn trán, tưởng
nằm mơ.

Nhị Tuyệt cữu lại hung hăng đá
xuống cánh cửa bằng đồng, sau đó ôm chân nhảy nhót. Đối với động tác của hắn,
ta hiểu cho là muốn chứng minh một chút đây là thực tế.

Hách Liên Ái Nhàn vuốt đầu của
ta, ngạc nhiên nói: “Kê kê, ngươi không phát sốt chứ? Hay là quỷ nhập vào người
rồi?” Nhìn khuôn mặt hắn ranh mãnh, liền có thể biết được ý xấu trong bụng hắn
là cái gì!

Hách Liên Ái Thất vỗ vai của ta,
khóc rống rơi nước mắt: “Tiểu đệ, tỷ tỷ thật là cao hứng ngươi rốt cục động
đậy!” Động tác đó lực rất mạnh, thiếu chút nữa làm ta nội thương. Làm cho ta
hoài nghi nàng đây không phải là cao hứng, mà là thống hận!

Phụ thân cầm sau cổ ta nhấc lên,
nhìn ta một cái: “Lớn lên giống ta!” Ta im lặng đến tận cùng! Người nào giống
cái mặt chết kia chứ! Nhất định ta lớn lên giống mẫu thân đẹp trai chết người!

Mẫu thân trấn định nhất, đẩy ba
đôi móng vuốt ra khỏi người ta, ôm ta đi, thả lại trên giường: “Tốt lắm, tốt
lắm, tất cả giải tán đi. Tiểu đệ buồn ngủ rồi!”

Xem đi! Chỉ có mẫu thân là hiểu
lòng ta, hiểu tâm tư của ta nhất.

Nương như vậy, sao ta có thể nào
không thương nàng?

Nhưng ở trong nhà, yêu mẫu thân
không chỉ có một mình ta?

Ái Thất cũng thế, Ái Nhàn cũng
thế, phụ thân lại càng hơn!

Cho nên, phụ thân bởi vì mẫu
thân, buông tha giang sơn thật vất vả có được, chỉ vì có thể vĩnh viễn ở bên
cạnh mẫu thân.

Cái loại tình cảm này, mặc dù ta
còn không thể hiểu, nhưng đã cắm rễ ở sâu trong lòng của ta.

Mà tiểu tử Ái Nhàn kia, lại vô sỉ
không sợ chết chạy trốn mang theo nương đi.

Hoàng cung, nhất thời vắng lạnh
không thú vị.

Ái Thất cũng không còn cả ngày
cười không tim không phổi, ánh mắt u oán kia khiến cho Hỉ Nhi di di chăm nàng
từ nhỏ cũng không dám nhích tới gần.

Tâm tư của nàng ta có thể hiểu,
dù sao ta cùng nàng là sinh đôi, tâm linh tương thông.

Cái cảm giác người thân ái nhất
bỏ rơi lại rất khó chịu, ta tràn đầy đồng cảm.

Rốt cục có một ngày, nàng mang
theo hai con sói nhỏ cũng rời nhà đi ra ngoài.

Mà cuối cùng, giam mình trong
thâm cung này, chỉ có ta tiểu hoàng đế trên danh nghĩa sáu tuổi.

Ta nằm ở trên giường êm, nhìn sắc
trời chiều diễm lệ như máu, lập tức quyết định lưu lại làm vị hoàng đế này.

Ta không giống Hách Liên Ái Nhàn
tiểu tử kia nghĩ đơn giản như vậy, ta không cho là đi theo bên cạnh mẫu thân
chính là biểu hiện yêu nàng. Ta nghĩ, nếu ta có thể để ý tốt quốc gia này, không
cần làm phiền cha trở về, không làm mẫu thân hiện tại sống nhàn nhã thong dong
thêm tăng phiền não, mới thật sự là yêu nàng.

Cơ gia Đại cữu cữu mời tới các
nhân vật đứng đầu mọi lĩnh vực dạy ta thiên văn địa lý, văn hoá, giáo dục vũ
lược.

Ta vốn có ngộ tính cực cao, hơn
nữa hiện tại có mục tiêu, tốc độ học tập lại càng tiến triển nhanh.

Ta không muốn giống như phụ thân
làm thiên cổ nhất đế, ta chỉ vì mẫu thân, mà phải đem quốc gia này xử lý được
ngay ngắn rõ ràng.

Vì vậy, ta không giống như các
hoàng đế khác sùng bái long ỷ như vậy, ta là đế vương đầu tiên ở trên long ỷ
ngáy o o...

Cơ gia Đại cữu cậu thậm chí hết
sức hiểu lòng người ở trên long ỷ trải vài tầng thảm mềm.

May mà các đại thần xưa nay biết
bản tính của ta, mặc dù lén lắc đầu thở dài, lo lắng không dứt cho tương lai
Thiên diễm, nhưng tóm lại ở bên ngoài cũng không có nói gì.

Ta cũng không nói gì, ta nhớ được
đạo lý mẫu thân trước kia đã dạy mấy người chúng ta... giấu tài.

Huống chi, hiện tại trong triều
có nhiếp chính vương Cơ gia Đại cữu cậu dẫn đầu một đám thần tử do phụ thân
chọn ra, ngoại bang cũng coi như dẹp yên,... những cựu thần này cũng không có
năng lực tạo ra sóng to gió lớn gì.

Nhưng cuối cùng bọn hắn rút ra
kết luận phụ thân nữ nhân ít cho nên con nối dòng ít, chỉ đành đem làm kinh
nghiệm giáo huấn một kẻ đại lười như ta, đem tất cả các Tú nữ ngày đó cấp cho
phụ thân đều chuyển cho ta, thế cho nên ta mới sáu tuổi đầu, mà hậu cung đã ba
nghìn giai nhân má phấn môi son.

Cơ gia Đại cữu cậu nhíu nhíu mày,
cuối cùng không cãi lại được đề nghị của những cựu thần kia.

Ta nhắm hai mắt, chỉ cảm thấy
buồn cười, gọi... nữ nhân này vào cung, thì phải làm thế nào đây? Bọn họ không
thể không biết đạo lý “Gần vua như gần cọp”, không nên để nữ nhi nhà mình đi
vào để tự mình thể nghiệm một chút? Ta suy nghĩ, rốt cuộc trước hết đem người
nào khai đao cho thỏa đáng?

Ta còn không có suy nghĩ ra rốt
cuộc bắt đầu hạ thủ từ người nào mới tốt, hết lần này tới lần khác có một nữ
nhân không cảm thấy mình đang đưa đầu ra chịu đòn.

Ta nằm ở cách đó không xa trên
giường êm, nhìn nữ nhân áo tơ trắng cung kính đứng một bên... dáng vẻ kia, rõ
ràng là học mẫu thân.

Nữ nhân này, ta biết, là nữ nhi
Lãnh tướng gia, Lãnh Tiêm Vân. Trong triều nhiều người chủ trương lập nàng làm
hậu.

Cơ gia Đại cữu cậu nói, hậu vị đã
hứa cho Nam Vũ công chúa. Dù vậy cũng không giảm bớt người ủng hộ Lãnh Tướng
kia.

“Bệ hạ, hôm nay, liền để cho nô
tì hầu hạ ngài đi. Bệ hạ chỉ cần đem nô tì xem như nương ngài là tốt rồi.” Vẻ
mặt nữ nhân kia ra vẻ ôn nhuận nụ cười từ ái, ôn nhu nói.

Nữ nhân này cũng có mấy phần
thông minh, hiểu được việc sắm vai nữ nhân ta quan tâm nhất, làm vui lòng ta.
Nên xem ta như hài tử bình thường, định đem khả năng làm mẹ vụng về của nàng để
đổi lấy tín nhiệm của ta.

Nhưng, nàng sai cũng là sai ở chỗ
này. Mẹ ruột của ta, há lại để cho nàng sắm vai?

Ta dịch người: “Ba mươi đại bản.
Lãnh cung.”

Tiểu đậu tử bên cạnh là Cơ gia
Đại cữu cậu chọn phái tới, vô cùng hiểu phương thức nói chuyện của ta. Tiến lên
một bước, giống như cung kính, đùa cợt: “Vân Quý Nhân, bệ hạ phân phó, xin đến
kính sự phòng lãnh ba mươi đại bản. Nô tài sẽ vì ngài thu thập một phòng sạch
sẽ ở trong lãnh cung.”

Lãnh Tiêm Vân vẻ mặt kinh ngạc:
“Bệ hạ, ngài... nói đùa cùng nô tì sao?”

Ta hai mắt nhắm nghiền, không
rảnh để ý đến. Nào có ai rãnh rỗi nói chuyện với nàng như vậy? Nữ nhân này thật
đúng là chẳng xem mình vào đâu rùi?

Tiểu Đậu Tử hiểu rõ cơn giận của
ta, kêu thị vệ lôi Lãnh Tiêm Vân vẻ mặt tái nhợt xuống.

Tin tức tự nhiên truyền ra rất
nhanh.

Lãnh Tương đang đêm liền vào
cung, xông thẳng Chiêu Minh điện.

Tiểu Đậu Tử cản cũng không được.

“Bệ hạ, tiểu nữ rốt cuộc phạm vào
lỗi gì? Mà phải chịu trừng phạt thế này? Sau này lão thần làm sao có thể ngẩng
đầu với các vị đồng liêu?” Lão Tương nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, oán giận dị
thường.

Ta tiếp tục nằm nhìn quyển sách
trên tay, không phản ứng.

“Bệ hạ, xin cho cựu thần một lời
giải thích hợp lý!” Lão Tương gây sự, thật là thấy không có Cơ gia Đại cữu cậu
ở bên người nên coi ta như tôm chân mềm đây mà.

“Tướng gia chớ gấp, quả nhân đang
xem Thiên diễm Chi sử, mới biết quả nhân trừng phạt Vân Quý Nhân không hợp quy
củ.” Ta để sách xuống, thản nhiên nói.

Lãnh Tướng ngẩng đầu lên, làm như
thắng lợi, đắc ý nói: “Bệ hạ biết là tốt! Tiểu nữ Tiểu Vân không nói là quốc
sắc thiên hương, cũng là trời sinh lệ chất, hiền thục trinh đức, có thể nói là
điển hình của phong phạm nữ nhân, hẳn là có thể làm mẫu nghi thiên hạ.”

Ta híp híp mắt, lão Tương này
thật đúng là thật là Vương bà bán dưa, mèo khen mèo dài đuôi nữa à!

“Dựa theo sách sử ghi lại, Vân
quý nhân bất kính với Thái hậu phải ban chết!” Ta không nhanh không chậm nói,
có chút thưởng thức thần sắc Lãnh Tướng giờ phút này há miệng trừng mắt, không
thể tin.

“Đúng rồi, Lãnh Tướng sợ là không
biết. Vân Quý Nhân mặc trang phục Thái hậu, còn nói quả nhân xem nàng như Thái hậu,
đây không phải là vọng tưởng thay thế Thái hậu sao? Lãnh Tướng nói, nữ nhân dã
tâm bừng bừng như vậy, quả nhân có phải nên ban chết hay không a?” Ta bộ dáng
lười biếng đi tới, lạnh nhạt nói.

Lãnh Tương đại khái không ngờ tới
ta cho tới bây giờ đều mặc kệ đắn đo của hắn, không phản kháng thậm chí lên
tiếng nói ra một phen như vậy, hoàn toàn sửng sốt nhìn ta đi tới, chỉ “Ta...
Ta...” hồi lâu, không nói ra một câu đầy đủ.

“Lãnh Tướng không nói lời nào,
vậy quả nhân coi như Lãnh Tướng chấp nhận. Người...” Không chờ ta truyền lệnh
tru di xuống, chỉ thấy tướng gia “Bùm” một tiếng quỳ xuống, đây là lần đầu tiên
trong hôm nay từ lúc hắn xông vào điện cung kính như thế.

“Bệ hạ, Vân Quý Nhân tuổi còn
nhỏ, không hiểu quy củ, mong bệ hạ bỏ qua cho Vân Quý Nhân một lần... Khẩn cầu
bệ hạ, nể tình cựu thần một lòng trung thành, bỏ qua cho quý nhân một lần!”

Nhìn tướng gia rốt cục thấp đầu
xuống, trong nháy mắt ta sang sảng nói: “Nếu tướng gia nói như thế, quả nhân tự
nhiên sẽ cho tướng gia một chút mặt mũi.” Dĩ nhiên, chuyện này không thể làm
quá tuyệt tình. Ít nhất, là trước lúc ta có đầy đủ năng lực.

Lão Tương lập tức dập đầu, liên
tục không ngừng tạ ơn: “Tạ ơn long ân bệ hạ. Cựu thần còn có một thỉnh cầu,
mong rằng bệ hạ thành toàn, cựu thần đột nhiên phát giác, Vân Quý Nhân thực
không có phong nhã đức hạnh của một phi tử. Khẩn cầu bệ hạ cho Vân Quý Nhân hồi
phủ!”

Nhìn thái dương lão Tương đầy mồ
hôi lạnh, trong lòng ta buồn cười: “Đương nhiên là không được. Nữ nhân vào
cung, sống là người hoàng cung, chết là quỷ hoàng cung! Chẳng lẽ Tướng gia
không biết? Vả lại, Vân Quý Nhân tội chết có thể miễn, tội sống khó tha. Quả
nhân nhất ngôn ký xuất, sao có thể nào tùy ý sửa đổi? Lãnh cung, cũng là nơi
thích hợp cho Vân Quý Nhân tu thân dưỡng tính!”

Nếu biết tình cảnh hôm nay, thì
ban đầu cần gì phải tốn công tranh giành đem nữ nhi đưa vào cung? Nếu đã vào,
tự nhiên là muốn chơi trò mèo vờn chuột này với ta! Ta như thế nào lại tốt như
vậy ngoan ngoãn đem món đồ chơi kia trả lại?

Lão Tương muốn nói gì, thì ta đã
nhắm mắt, hô một tiếng: “Tiểu Đậu Tử, tiễn Lãnh Tướng.”

Tiểu Đậu Tử lập tức tiến lên, dù
không vui không cam lòng cũng không dám phát tác đưa Lãnh Tướng ra cửa.

Ta đổi tư thế thoải mái, rốt cục
có thể ngủ thoải mái một giấc. Nghĩ đến, chiêu giết gà dọa khỉ vừa ra, có thể làm
cho những cựu thần trong triều cùng với nữ nhân hậu cung kia sống yên ổn một
chút.

Ai, đêm hôm khuya khoắt để cho ta
phải lắm mồm như vậy, thật đúng là mệt mỏi đây.

“Bệ hạ...” Bên tai là giọng Tiểu
Đậu Tử có chút lúng ta lúng túng.

Ta giật giật lông mi, tỏ vẻ đang
nghe.

Chỉ nghe Tiểu Đậu Tử thở thật
sâu: “Hoàn hảo, hoàn hảo! Bệ hạ ngài rốt cục khôi phục bình thường. Nô tài còn
tưởng rằng bệ hạ trúng tà rồi... Lại còn nói lâu như vậy!”

Phiên Ngoại 11: Thiên cổ đệ nhất ngủ đế (2)

Vân Quý Nhân, người có hy vọng
trở thành hoàng hậu nhất bị đày lãnh cung, Lãnh Tướng “van xin”, không thành mà
lui, tin đồn tự nhiên rất nhanh truyền khắp cả triều đình.

Lâm triều, những đại thúc đại bá
kia lần đầu yên tĩnh, không ai tranh cãi không ngừng vì hậu vị kia nữa.

Dù sao, Tả tướng có quyền thế
nhất mà còn câm lặng ăn khổ hoàng liên, thì còn có ai dám lên khiêu chiến hoàng
quyền? Cho dù vị hoàng đế kia chỉ mới là đứa bé sáu tuổi, nhưng, sau một lần
nổi giận, lập uy, lại còn có ai dám xem nhẹ?

Thiếu những thứ ồn ào ầm ĩ, cũng
làm cho ta vui vẻ hơn.

Cho đến khi Phượng Vũ tới, chuyện
lập hậu lúc này mới lại bị đưa lên. Bất quá lần này, không ai còn dám làm khó
dễ.

“Bệ hạ, đã đến giờ.” Bên tai, là
giọng Cơ gia Đại cữu cậu cung kính lại trìu mến.

Ta khẽ lặng lẽ buông mắt, trong gương
đồng trước mặt, hiện ra hỉ phục nhỏ thêu chỉ vàng được cung nhân thay đổi.

Đúng rồi, hôm nay là ngày ta cưới
hoàng hậu.

Ta không khỏi than thở, ta mới
chỉ sáu tuổi mà thôi a, mặc dù thừa hưởng khuôn mặt tương đối trầm ổn của phụ
thân, nhưng cũng chỉ là một tiểu hài tử. Sao lại muốn ta thành thân?

Tuy nói hiện tại hậu cung đã đầy
dẫy những khuê nữ của các cựu thần, nhưng những thứ này chẳng qua chỉ là trang
trí mà thôi.

Nhưng cưới hoàng hậu này vốn
chuyện đại sự, sao vào thời khắc này cũng lộ vẻ tùy tiện như thế?

Tân nương là trưởng nữ nhà Cố
thúc, cũng chính là công chúa Nam Vũ quốc. Nhưng lại là một món đồ chơi hai
tuổi.

Cho nên, chuyện kết hôn này nhìn
thế nào cũng không giống như mọi nhà.

Đại cữu đã nói, đây là phụ thân
an bài.

Ta dĩ nhiên biết, cái này vốn nên
là thê tử của Ái Nhàn, chẳng qua tiểu tử kia không để ý đạo nghĩa huynh đệ đem
trách nhiệm giao cho ta.

Ta vốn định đính hôn thì đính
hôn, dù sao còn cách lúc trưởng thành một khoảng thời gian dài như vậy. Trong
khoảng thời gian đó có chuyện gì xảy ra còn không biết được.

Ai ngờ, Cố thúc liền nhanh chóng
đem đứa bé kia lại đây, ra lệnh cưới hỏi, với mỹ danh là tình cảm phải bồi
dưỡng từ bé.

Ta được nhiếp chính vương Đại cữu
ôm ra ngoài.

Bởi vì ta tính tình lười biếng,
hơn nữa hoàng hậu căn bản là một đứa con nít, vì vậy, nghi thức hôn lễ vốn phức
tạp, cuối cùng bị tiếng khóc nỉ non của hoàng hậu mà vội vã kết thúc.

Kết thúc buổi lễ, chính là đoàn
xe kiệu của hoàng thượng hoàng hậu đi diễu hành, cả nước cùng ăn mừng.

Bên trong Long triệt (xe rồng),
ta nằm nghiêng, tiếp nhận ánh mắt chăm chú của dân chúng bên cạnh. Bọn họ đại
khái là tò mò tiểu hoàng đế ta đi.

Đột nhiên, ta cảm thấy tầm mắt ôn
nhu quen thuộc lướt qua, trong vòng năm năm, tầm mắt này luôn quanh quẩn trên
đỉnh đầu ta, ta vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên, cũng sẽ không nhận lầm cảm
giác này.

Mở mắt, tung mình, liền hướng ánh
mắt kia nhìn lại.

Chỗ sâu trong đám người, một nữ
nhân mặc bạch y, nụ cười thản nhiên, mặc dù không thấy được, nhưng chỉ cần liếc
một cái ta cũng nhận ra... đó chính là mẫu thân ta yêu nhất. Phụ thân một thân
bạch y, chắp tay đứng ở bên cạnh mẫu thân. Bên kia, Hách Liên Ái Nhàn đang dắt
miệng làm mặt quỷ với ta ở xa xa.

“Ầm” một tiếng, ta lập tức ngồi
dậy, đụng phải tấm dựa lưng phía sau Long triệt cũng không biết. Tiểu Đậu Tử
bên cạnh cũng cả kinh cho là ta trúng tà.

Ta há miệng, cuối cùng không có
kêu ra tiếng. Chỉ trơ mắt nhìn Long triệt đi qua mẫu thân, sau đó lướt qua.

Ta nắm chặt quyền, kiềm chế mong
muốn đi tìm mẫu thân, từ từ nằm vật xuống. Ta là người nói được làm được, nếu
quyết định lưu lại làm đế vương, tự nhiên không thể vì nương mà gây phiền toái.

Ta nguyện làm vua cả đời, để đổi
lại cuộc sống tiêu dao cho mẫu thân.

Chỉ cần mẫu thân có thể nhìn như
vậy, ta liền thỏa mãn.

Trong điện Chiêu Minh, ta cùng
Tiểu hoàng hậu nằm trên giường hỉ.

Nhớ tới lời cát tường của hỉ
nương trước khi đi... cung chúc bệ hạ cùng nương nương sớm sinh quý tử... ta
liền không biết nên giận hay nên cười.

Nghe một chút! Đây là lời nên nói
với một hài tử sáu tuổi cùng một đứa bé hai tuổi sao?

Ta không thoải mái trở mình, dưới
đệm giường là táo đỏ, đậu phộng, long nhãn, hạt sen thật sự làm cho người ta
cực kỳ không thoải mái.

Lúc này, đối diện là dôi mắt to
đen lúng liếng, trong suốt giống như sơn tuyền, nhất thời làm trào dâng ý muốn
bảo hộ, khiến ta thoáng sửng sốt.

Hồi lâu, mới kịp phản ứng, đây là
Tiểu hoàng hậu Phượng Vũ của ta, như vậy xem ra, vẫn còn có thể coi là cảnh đẹp
ý vui.

Nhưng, tầm mắt dời xuống, trong
nháy mắt, ta lập tức không nghĩ như vậy nữa.

Con bé này, lại còn chảy nước
miếng, hơn nữa vẻ mặt táo bón nhìn ta.

Trong lòng ta lập tức đánh giá
Tiểu tân nương, cặp mắt kia tương đối nhẫn nại xem.

Đồ chơi nhỏ lắc lắc thân thể, tay
nhỏ bé dắt góc áo của ta, bộ dạng cực kỳ khó chịu, trong miệng “Hư hư hư hư”
kêu loạn một trận, ta căn bản không rõ nàng muốn nói gì.

Từ trước đến giờ, ta là hài tử
nhỏ nhất trong nhà. Chưa từng thấy qua hài tử nhỏ hơn làm nũng với mình. Lúc
này, thấy cánh tay nhỏ kia giống như củ sen, bản năng làm cha của ta trong nháy
mắt chiếu rọi.

Ta đoán chừng nàng là bị những
vật nhỏ dưới đệm giường dọa sợ.

Khó có được hảo tâm, ta đưa tay
gạt bỏ những thứ quả khô phía dưới Tiểu đồ chơi, hi vọng có thể cho nàng một
mảnh giường thư thái.

Dù sao cũng là nữ nhi của Cố
thúc, thê tử của ta sau này, ta dĩ nhiên muốn hảo hảo chiếu cố. Cho dù ta lúc
ấy không thể hiểu tình yêu nam nữ, nhưng đạo lý ta còn hiểu.

Nhưng chỉ một giây đồng hồ sau,
ta liền hối hận... vì bình sinh lần đầu tiên chịu khó như thế, nổi thiện tâm,
xen vào việc của người khác, ta thật hối tiếc sâu sắc.

Đừng hỏi ta tại sao.

Nếu lúc tay ngươi đưa đến dưới
chăn đơn, nàng lại tiểu lên người ngươi. Ngươi còn có thể giữ vững phong độ
thân sĩ sao?

Nhìn mặt táo bón của nha đầu rốt
cục giãn ra, khóe miệng ta cũng không ngừng co quắp.

Nước đái xuyên thấu qua sàng đan,
thấm ướt tay của ta.

Trong nháy mắt ta im lặng, nha
đầu này hai tuổi rồi, lại còn đái dầm! Nhớ năm đó ta cùng Hách Liên Ái Thất
tròn tuổi, đã có thể tự lo liệu rồi!

Đang lúc suy nghĩ, nha đầu này
đột nhiên cực kỳ thỏa mãn kêu một tiếng, làm ta nhớ lại vẻ mặt thư sướng khi
bài tiết của hai con chó sói bị Hách Liên Ái Thất mang đi. Lập tức, dự cảm xấu
nổi lên trong lòng.

Quả nhiên, chỉ nghe “Ọc ọc” một
tiếng, ta cảm thấy trên tay một trận nặng trịch, nóng hầm hập.

Mồ hôi lạnh vụt vụt, không cần
nhìn, ta liền có thể đoán nha đầu này cho “Ra đời” cái dạng tốt gì. Hiện tại
trong lòng ta đây, thật sự là muốn giết chết nàng.

Nhanh chóng rút tay lại, mùi thúi
tràn ngập khắp điện.

“Tiểu Cơ!” Tiểu đồ chơi ôm lấy
cánh tay của ta, kêu lên như thế.

Khóe miệng ta co quắp kịch liệt. Rốt cuộc là kẻ nào nói cho
nàng biết cái tên này? Xem ra phải hảo hảo giáo dục cô gái nhỏ này một chút phu
cương là như thế nào, đế uy là như thế nào.

Nhưng Tiểu đồ chơi kia chỉ cười toe toét, nheo mắt nhìn ta
cười đến rực rỡ, bàn tay ta giơ lên nhưng thế nào cũng không xuống được.

Đại khái là giải quyết ‘ba gấp’, Tiểu đồ chơi vui vẻ cực kỳ,
không an phận ở trên long sàng lăn qua lăn lại.

Cho nên, trong lúc cười “Khanh khách”, chăn hỉ tơ vàng đỏ
thẫm nhất thời nở thêm một lùm “Kim vàng sang chói”.

Cảm giác vô lực, trong nháy mắt tràn ngập toàn thân.

Công lực phá hư của nha đầu này, thật là có thể so với hai vị
huynh tỷ rời cung của ta a!

Ta nhìn nụ cười xinh đẹp đến chói mắt, đột nhiên có dự cảm,
đời này, ta sợ là sẽ ngã quỵ trên tay đứa nhỏ này.

Sử viết: Hi Hòa năm thứ nhất, Cơ Đế đám cưới. Cơ Đế tính tình
thanh đạm, nhưng đã giặt giũ y phục cho Vũ Hậu hai tuổi. Có thể nói là nhất
kiến chung tình.

Kể từ khi trong hoàng cung có Tiểu hoàng hậu, ta giống như
mọc thêm cái đuôi nhỏ. Đến đâu, Tiểu Phượng Vũ cũng đi theo, sau đó gọi “Tiểu
Cơ, Tiểu Cơ” không ngừng.

Trong cung mọi người nói bệ hạ cùng hoàng hậu tình cảm thật
tốt.

Chỉ có ta biết, đại khái là hoàng cung chỉ có ta là hài tử,
nên Phượng Vũ mới có thể kề cận ta như vậy đi.

Ta từ trước đến giờ không phải người tự mình đa tình, loại
chuyện này ta biết rất rõ. Kể từ khi mẫu thân, phụ thân, Áí Nhàn, Ái Thất lần
lượt rời đi, ta đã sớm đã giác ngộ cảm giác một mình ở hoàng cung.

Mà nha đầu Phượng Vũ, cuối cũng có một ngày sẽ chán ghét
hoàng cung bó buộc này, hướng tới bầu trời đầu sao ngoài cung kia. Đến lúc đó,
ta tự nhiên sẽ cho nàng rời đi.

Nếu như thế, ta có thể nào bỏ mặc tình cảm của mình rơi xuống
một nơi không chắc chắn như thế?

Cô cô dẫn nhi tử ba tuổi cùa nàng Lâm Mộc Dương tiến cung thăm
ta.

Tiểu Mộc Dương kết hợp ưu điểm của dượng cùng cô cô, là hài
tử xinh đẹp nhất mà ta từng thấy. Lớn lên dĩ nhiên, cũng kế thừa vẻ khiêm tốn
nho nhã của dượng, còn nhỏ tuổi, đã hiểu lễ nghi.

Tiểu Phượng Vũ vốn đang như bạch tuộc bám bên cạnh ta không
tha lập tức liền bị Tiểu Mộc Dương hấp dẫn đi.

Dù sao, tuổi tương đương, có đề tài, không phải sao? Còn nữa,
so với Tiểu Mộc Dương biết nói, ta đây giống như hũ nút chỉ biết ngủ, cho dù ai
cũng sẽ chán ghét?

Dưới ánh mặt trời ta nhìn Phượng Vũ cười rực rỡ với Tiểu Mộc
Dương, đóng mắt tiếp tục ngủ.

Cô cô sờ lên cằm nhìn chằm chằm ta một chút: “Không giống a
không giống! Tiểu đệ, ngươi với cha thật đúng là không giống! Nếu là cha ngươi,
người bên cạnh nói chuyện với nương, cha ngươi sợ là đã phát ra khí lạnh có thể
làm người nọ chết rét. Mà sao ngươi thờ ơ vậy?”

Ta lười mở mắt. Ta cho tới bây giờ chưa từng thừa nhận, ta
cùng phụ thân giống nhau. Ta xưa nay luôn nguyện ý làm cho người ta cơ hội tự
do lựa chọn!

Không biết ngủ bao lâu, đột nhiên, hơi thở tiến vào một mùi
sữa thơm, trong ngực cũng cảm thấy mềm nhũn, một loại cảm giác ấm áp tràn ngập
chiếm hữu trong lòng ta, tựa như khi còn bé rúc trong lòng mẫu thân.

Mở mắt, đối diện khuôn mặt béo mập của Tiểu Phượng Vũ ngủ say
sưa gần trong gang tấc.

Ta ngạc nhiên, nha đầu này lúc nào chui vào giường ta? Nàng
không phải cùng Mộc Dương vui đùa sao?

“Ha hả, ta đang suy nghĩ nha đầu này có thể nào bị tiểu đệ
ngươi dưỡng thành tính tình lười biếng hay không, chỉ chơi một khắc đồng hồ đã
buồn ngủ. Hơn nữa, cũng chỉ nguyện ý đợi về bên cạnh ngươi ngủ, mặc cho ta mất
khí lực thật lớn. Cũng không mang được nàng trở về phòng.”

Bên cạnh truyền đến lời nói nhỏ trêu ghẹo của cô cô.

Trong ngực tiểu nha đầu bởi vì ta nhúc nhích, giống như có
chút bất an, vươn cánh tay, liền ôm chặt lấy cổ ta, khóe miệng nở nụ cười, tiếp
tục ngủ.

Trong lòng đột nhiên xẹt qua một tia vui sướng nói không rõ.
Có phải điều này chứng tỏ, tiểu tử lựa chọn ta hay không?

Trở tay, ta nhẹ nhàng ôm lấy lưng Tiểu Phượng Vũ.

Ta nghĩ. Ta quả nhiên là có huyết thống của phụ thân... nếu
đã chọn ta, ta đây liền không cho ngươi thoát đi nữa.

Sống trong hoàng cung này, từ nay về sau liền là ngươi cùng
với ta, Phượng Vũ!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.