Đại mạc dao (Tập 1) - Chương 12 phần 2
Tôi nói: “Sao mà thế được? Một người như thế, cảm
giác phức tạp đến mức khó diễn tả. Tuổi tác thực của bệ hạ chắc là tầm ba mươi
bảy, nhưng trông dung mạo lại giống người ba mươi tuổi, nhìn nhãn thần thì
giống người bốn mươi tuổi, xét về khí thế thì lại giống người hai mươi tuổi,
người nói chuyện với chúng ta rất ôn hòa, thân thiết dí dỏm, nhưng ta biết đó
chỉ là một trong hàng nghìn phong cách nói chuyện của người. Ở người mọi thứ
dường như đều mâu thuẫn lẫn nhau, nhưng lại thống nhất một cách kỳ quái. Người
coi khinh thân phận địa vị, đối với xuất thân của Lý phu nhân không hề để tâm,
vì thế nên cũng đối đãi với ta cực kì tốt. Nhưng ở một góc độ khác, người cũng
là người có địa vị cao quý, sự tôn quý uy nghiêm của người không cho phép bất
kỳ ai mạo phạm, lúc ta hồi đáp đều phải quỳ xuống.” Nói xong, tôi chau mày.
Hoắc Khứ Bệnh hừ một tiếng lạnh nhạt: “Rõ ràng là
có thể đứng im bên ngoài nhìn, tự mình lại chạy vào, phải quỳ lạy cũng đáng
đời!”
Tôi nhìn gương mặt hắn đanh lại nghiêm nghị, không
nhịn được nói: “Không phải lo lắng, có Lý phu nhân ở bên cạnh ta.”
Hắn lắc đầu, vẻ không đồng tình: “Chơi chán hoa phù
dung, rồi sẽ đến lúc muốn hái cả cỏ sâu róm.”
Tôi phì cười: “Hóa ra ta chỉ là cỏ sâu róm hả, thế
mà lại làm khó dễ cho ngươi cái đồ…” Chợt giật mình mình phát hiện lời này
không đúng lắm, tôi vội vã im lặng.
Khóe miệng hắn lộ ra ý cười: “Ta cái đồ? Ta là cái
đồ gì?”
Tôi “hừ” một tiếng, không thèm để ý đến hắn, cúi
đầu ăn tiếp thịt, trong đầu vẫn ngập đầy hình ảnh nụ cười của Lý Nghiên hôm đó.
Hoàng đế và công chúa sớm biết Hoắc Khứ Bệnh và tôi là bạn thâm giao, chỉ có
mình nàng ấy là lần đầu tiên nghe nói tôi và Hoắc Khứ Bệnh lại có thể có quan
hệ này. Có mặt hoàng đế lúc ấy, tôi không dám nhìn Lý Nghiên lâu, nhưng thỉnh
thoảng liếc được một cái, luôn cảm thấy dưới nụ cười hoàn mỹ không chút khiếm
khuyết ấy lại ẩn chứa một sự bất lực và biết bao suy nghĩ.
Hoắc Khứ Bệnh hỏi: “Nàng đang nghĩ gì thế?”
Tôi “a” một tiếng, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt sắc
nhọn của Hoắc Khứ Bệnh vội lắc đầu, rồi lập tức bổ xung trước khi hắn phát cáu:
“Ta đang nghĩ đến Lý phu nhân.”
Môi hắn lộ ra một nụ cười mơ hồ, tôi ngâm tay trong
chậu nước, lấy khăn lau tay, nghĩ đến các ý kiến bàn luận giúp văn nhân tài tử
sau lưng. Mấy kẻ sau lưng khuyên Vệ đại tướng quân dùng năm trăm lạng vàng để
mừng thọ Lý phu nhân, hoàng đế biết chuyện, không ngờ lại vì vậy mà phong cho
mấy kẻ sau lưng làm Đô Úy Đông Hải, không thể dễ nhìn ra đầu mối từ Lý phu nhân
như những người được ân sủng thông thường. Tôi đặt khăn tay xuống, nhẹ nhàng
nói: “Để Vệ đại tướng quân lấy từ trong nghìn lạng vàng được ban thưởng ra năm
trăm lạng đem tiến tặng Lý phu nhân tuyệt đối không phải ý của nàng ấy, mấy kẻ
chỉ muốn lấy lòng bệ hạ mà vây quanh như ruồi nhặng xu nịnh, nàng ấy cũng không
thể làm gì được.”
Hoắc Khứ Bệnh cười lạnh một tiếng: “Ta quan tâm đến
năm trăm lạng vàng đấy chắc? Mấy kẻ sau lưng đột nhiên dám nói cái gì mà ‘Đại
tướng quân sở dĩ công trạng lớn như vậy, miệng ăn trong nhà đến vạn hộ, ba con
trai đều được phong hầu, tất cả đều là nhờ có hoàng hậu.’ Chúng ta xông pha sa
trường, trong mắt người ngoài thì đều chỉ là nhờ có hoàng hậu. Lúc đầu có lẽ
cậu đích thị là nhờ có dì nên mới được trọng dụng, nhưng mà bao nhiêu năm qua,
vào sinh ra tử biết bao nhiêu lần, chưa từng bại trận, chẳng lẽ đều là nhờ có
hoàng hậu? Nhưng bọn văn nhân biết chữ từ đầu đến cuối không bao giờ bỏ qua cho
bọn ta, Tư Mã Thiên nói ta kiêu ngạo ít lời, ta thấy bọn họ chỉ là mấy kẻ hủ
nho, thật không hiểu ngoài cầu trời thì còn biết nói gì nữa.”
Nhìn thấy bộ dạng bất bình và bất lực của hắn, tôi
khẽ cười nói: “Hóa ra ngươi cũng có những chuyện không làm được, ta cứ tưởng
ngươi không biết sợ ai chứ! Đại trượng phu hành sự, quý ở trong tâm, cần gì
quản người khác nói gì? Tư Mã Thiên nói đại tướng quân cần ‘biết mềm mại ôn hòa
để lấy lòng bề trên,’ chẳng lẽ chỉ vì một câu này của hắn mà Vệ đại tướng quân
cũng cần học Tư Mã Thiên nghển cổ lên nói chuyện với bệ hạ? Nhìn thì thấy khí
phách cũng khá tuyệt, nhưng như vậy phải đứng đâu trong toàn tộc già trẻ lớn bé
chứ? Thêm nữa, Tư Mã Thiên hành sự thế nào đi nữa thì vẫn là một nhân văn, bệ
hạ có thể tức giận, nhưng sẽ không đề phòng, càng không sợ hãi hay kiêng nể gì.
Trái lại Vệ đại tướng quân nắm trong tay trọng binh, một lời là hành động, bệ
hạ khẳng định luôn đang quan sát kỹ càng, hết mực để ý, hễ nhất thời không cẩn
thận, ắt hậu quả sẽ rất đáng sợ.”
Hoắc Khứ Bệnh khẽ thở dài, không nói lời nào. Nhìn
hai hàng lông mày hắn chau lại, trong lòng tôi đột nhiên cảm thấy hơi khó chịu,
liền kéo kéo ống tay áo của hắn, đàng hoàng nói: “Tư Mã Thiên là bậc quân tử
đứng đắn, ngươi hành sự chưa đáng được người ta khen thưởng thôi.”
Hắn nhìn tay tôi rồi nói: “Nàng cứ lôi lôi kéo kéo
ta nữa, hình như cũng không phải hành tung đáng tuyên dương của quân tử, nhưng
mà…” Hắn nắm lấy tay tôi, “Nhưng mà ta thích.”
Tôi giả vờ giận dữ hất tay hắn ra, thấy hắn bật
cười rút tay lại, đôi lông mày hơi nhướn lên, trong lòng tôi nhẹ nhõm hẳn, cũng
nhoẻn miệng cười.
“Thịt nướng thơm quá, đúng là cách nướng thịt của
thảo nguyên, Khứ Bệnh quả rất biết hưởng thụ.” Bóng người vẫn chưa thấy đâu,
nhưng từ xa xa đã nghe tiếng nói vọng tới.
Tôi giật mình đứng bật dậy, Hoắc Khứ Bệnh cười lắc
lắc đầu: “Không có gì đâu, là dượng của ta.”
Sớm biết không nên đến, tôi ảo não: “Dượng của
ngươi? Bệ hạ cũng là dượng của ngươi đó! Là Công Tôn tướng quân đúng không?”
Hoắc Khứ Bệnh khẽ gật đầu, đứng dậy nghênh đón.
Công Tôn Hạ và Công Tôn Ngao dàn hàng đi tới, nhìn thấy tôi đứng sau lưng Hoắc
Khứ Bệnh, mắt họ lóe lên vẻ kinh ngạc trong tích tắc, nhanh đến nỗi dường như
không thể nắm bắt kịp. Trong lòng tôi thầm thán phục, quả nhiên là hồ ly cao tuổi.
***
Buổi tối, trở về nhà rồi, tâm trạng tôi không tốt
lắm, đương nhiên cũng không thể nói là tồi tệ, dù sao tôi vẫn chưa đến tuổi bị
những người không liên quan làm ảnh hưởng đến tâm trạng, chỉ là trong lòng có
thêm mấy phần thất vọng và cảnh giác.
Lúc Công Tôn Hạ nhìn thấy động tác cầm dao cắt thịt
của tôi, hắn tỏ ra vô cùng kinh ngạc, hỏi tôi có phải đã từng sinh sống với
Hung Nô. Tôi nhất thời lo lắng hoang mang, suy nghĩ chưa thông suốt, thành ra
lại trả lời một câu là chưa bao giờ. Bản thân Công Tôn Hạ chính là người Hung
nô, hắn làm sao không nhận ra động tác thành thạo của tôi chứ? Tuy hắn không
hỏi thêm nhiều, nhưng rõ ràng đã biết tôi nói dối, ánh mắt nhìn tôi lập tức
thêm mấy phần lạnh nhạt hờ hững. Giờ nghĩ lại, nếu lúc đấy có thể thản nhiên trả
lời một câu là đã từng cùng người du mục sống một thời gian ngắn, như thế đã
chẳng làm sao. Tôi tránh né thế này, trái lại chỉ làm Công Tôn Hạ sinh nghi ngờ
và coi thường. Công Tôn Ngao hình như càng không thích tôi, đến mức chẳng thèm
ngó tới.
Hoắc Khứ Bệnh cảm nhận được tâm tư của hai người
này, nên tuy không nói ra miệng, nhưng đối với tôi thì càng thêm ân cần, đến
nỗi lấy luôn cả dao từ tay của tôi tự tay cắt thịt rồi đặt ngay trước mặt tôi.
Từ xưa đến nay chỉ có người khác hầu hạ chăm sóc Hoắc Khứ Bệnh, chưa từng nhìn
thấy Hoắc Khứ Bệnh hầu hạ ai, nên Công Tôn Hạ và Công Tôn Ngao đều hết sức kinh
hãi. Công Tôn Ngao vốn ngạo mạn nhìn thấy Hoắc Khứ Bệnh thế này, cũng không thể
không đối tốt với tôi hơn một chút, đành miễn cưỡng nén phần không ưa tôi xuống.
***
Mấy ngày hôm nay cứ đến lúc bắt đầu ăn cơm, tôi lại
nhớ đến món thịt quay tươi ngon và tay đầu bếp giỏi giang kia, bữa ăn tức khắc
trở nên tẻ ngắt. Nếu Hoắc Khứ Bệnh mà biết tôi ăn món ăn của hắn xong, còn dám
tham lam nghĩ đến việc làm sao để mang gã đầu bếp kia về nhà mình, không biết
liệu hắn có mắng tôi là con sói tham lam không.
Tôi đang mơ mộng về miếng ngon, tỳ nữ Tâm Nghiễn đã
vừa khóc vừa lao vào: “Phường chủ, người mau mau ra xem, Lý Tam Lang đến đập
phá phường hát, không ai ngăn được. Tiểu nữ vừa bị đẩy ngã xuống đất, y phục
mới mặc trên người đều rách toạc hết rồi.”
Nàng vừa nói vừa che đi mấy vết rách của y phục,
khóc càng lúc càng thương tâm. Tôi cười phá lên, véo má nàng rồi cầm khăn tay
lau nước mắt hộ: “Đừng khóc nữa, không phải chỉ là một bộ y phục thôi sao? Ta
tặng em bộ khác, ngày mai gọi thợ may đến may cho em một bộ mới.”
Tâm Nghiễn hết khóc lại cười, ngượng nghịu nói:
“Tiểu nữ muốn tự chọn màu sắc.”
Tôi nói: “Được! Nói xem rốt cuộc là xảy ra chuyện
gì!”
Mặt Tâm Nghiễn vẫn còn vẻ kinh ngạc: “Bọn tiểu nữ
cũng không biết nữa, Lý Tam Lang là người ôn hòa nho nhã nhất, nói chuyện thân
thiện, lại ban thưởng rất nhiều, hàng ngày bọn tiểu nữ đều thích hắn đến nhất.
Nhưng hôm nay hắn vừa mới vào nhà đã uống rồi lệnh cho Hồng cô đến nói chuyện,
sau đó bắt đầu đập phá mọi thứ, đem tất cả những thứ có thể đập ra đập. Bọn
tiểu nữ muốn giữ hắn lại, hắn đều đẩy ra hết, vẻ mặt như muốn đánh người, cả
đám tiểu nữ đành bỏ chạy, bây giờ chắc chắn hắn vẫn còn đang đập phá ngoài đó!”
Đang nói chợt thấy Hồng cô tóc tai rối bù chạy vào,
tôi không nén được, bật cười “khì khì” mấy tiếng. Hồng cô tức giận mắng: “Muội
vẫn còn tâm tình mà cười à, nếu hắn còn đập phá nữa, năm nay cả nhà chỉ có
đường đi hít gió Tây Bắc[2] thôi”. Bà ta vừa mở miệng nói, mái
tóc rối như cỏ dại cứ đung đưa qua lại, hệt như tổ chim, khiến Tâm Nghiễn đứng
bên cạnh cũng phải cúi đầu, cắn môi nhịn cười. Thấy Hồng cô giận đến nỗi muốn
véo cho Tâm Nghiễn vài phát, tôi bèn ra hiệu bằng mắt, Tâm Nghiễn liền xoay
người bỏ chạy khỏi phòng.
[2] Ý nói nghèo không còn gì để ăn phải đi hít gió
mà sống.
“Được rồi, đừng tức giận nữa, Lý Tam Lang muốn đập
phá, chúng ta còn có thể làm gì được? Đừng nói hắn một thân võ nghệ, chúng ta
căn bản đánh không lại, mà dù đánh lại đi nữa, chẳng lẽ chúng ta dám đánh đuổi
hắn đi chắc? Để hắn đập phá đi! Đập mệt rồi tự khắc sẽ thôi.” Tôi kéo Hồng cô
ngồi xuống giường, cầm gương đồng đưa cho bà ta soi. Hồng cô thét lên một tiếng
hãi hồn, vội vã cầm lược chải lại đầu tóc.
“Cả đời chưa bao giờ mất mặt như thế, bị một gã
thiếu niên trẻ tuổi đẩy qua đẩy lại, còn mắng ta là mụ đàn bà độc ác.”
Thâm tâm tôi dấy lên một cảm giác không hay: “Đây
là vì Lý Nghiên?”
Hồng cô gật đầu: “Còn nhớ chiếc khăn tay bị muội
đem đốt không? Lý Tam Lang không biết từ đâu mà biết được chiếc khăn tay đấy là
của Lý Nghiên, hôm nay đến cửa là muốn tìm hiểu sự tình. Lúc đầu, hắn giả vờ
bình tĩnh hỏi chuyện chiếc khăn tay, ta nói y hệt như muội đã dặn, nào ngờ hắn
phát cáu lên, tức giận quở trách ta lòng dạ độc địa, chỉ vì vinh hoa phú quý mà
không tiếc hại một đời thiếu nữ. Hắn gào thét đòi gặp muội, ta thấy ánh mắt hắn
ngập đầy hận thù, có vẻ tình thế không tốt lắm, cho nên thoái thác nói là muội
ra ngoài rồi, nhất thời không về ngay được.”
Tôi thở dài, Lý Cảm biết được chủ nhân chiếc khăn
tay là Lý Nghiên, nhưng lại không biết là Lý Nghiên chủ động tiến cung, chứ
không phải là do tôi muốn dựa vào người có quyền thế để làm giàu mà lừa hắn,
tôi lúc đó đốt chiếc khăn tay chỉ vì không muốn khiến hắn trở thành quân cờ của
Lý Nghiên, nhưng đúng là người tính không bằng trời tính.
Hồng cô mặt mày ủ rũ nói: “Lý Tam Lang làm sao mà
biết được Lý phu nhân là cô gái hắn đi tìm chứ? Chuyện này chỉ có muội biết và
ta biết, hắn làm sao mà biết được? Khăn tay không phải đã bị muội đốt đi rồi
sao?”
“Muội đốt chiếc khăn tay ấy đi rồi, nhưng Lý Nghiên
lại thêu một chiếc mới, có lẽ trong lúc vô ý Lý Cảm đã nhìn thấy, hắn tự nhiên
sẽ tìm cách hỏi Lý Nghiên, với sự nhanh trí của Lý Nghiên tự nhiên vài ba câu
nói sẽ hiểu rõ Lý Cảm nghĩ gì, cũng sẽ lập tức nghĩ ra làm sao để khéo léo dẫn
dắt, khiến cho mọi chuyện được như ý nàng.” Tôi túm tóc lại giúp Hồng cô, tiện
cho bà tết tóc, “Hồng cô, từ hôm nay trở đi, tỷ phải quên sạch chuyện về chiếc
khăn tay, coi như chuyện này chưa từng xảy ra, về sau dù có bất kỳ tình huống
gì đi nữa cũng không được phép nhắc đến.”
Ánh mắt của tôi và Hồng cô giao nhau trong gương,
trong ánh mắt Hồng cô đầy vẻ kinh hãi, mãi một lúc sau, Hồng cô nói như không
có chuyện gì xảy ra: “Ta đã quên hết thảy rồi.”
Tỳ nữ bưng nước nóng vào, mặt mày đầy vẻ lo lắng:
“Lý Tam Lang vẫn đang đập phá ạ!”
Hồng cô nghe xong, bộ dạng như thể sắp khóc ra máu.
Tôi cười hi hi nói: “Đừng đau lòng nữa, tỷ yên tâm,
Lý Cảm đập bao nhiêu, muội sẽ bắt hắn đền bấy nhiêu.”
Hồng cô ngờ vực nói: “Muội còn dám bắt hắn thanh
toán? Ta không dám đâu. Hắn hiện tại muốn gặp muội, chắc chắn đang muốn đập
muội đó.”
Ta cười nói: “Muội việc gì phải yêu cầu hắn thanh
toán? Con mắc lỗi, cha hứng tội. Lý Quảng tướng quân là người trung chính nhân
nghĩa, nghe đồn lúc đói khát nếu binh sĩ chưa được ăn thì ông cũng không ăn
trước, được ban thưởng cũng cùng sĩ binh chung hưởng, người như thế liệu dám
quỵt nợ không? Chúng ta chỉ cần đem hóa đơn gửi cho Lý tướng quân, ông ta dám
không trả tiền cho chúng ta?”
Hồng cô nghĩ một lúc, lo lắng trên mặt cuối cùng
cũng biến mất, gật đầu cười cười: “Trên đầu Lý Cảm còn có hai ca ca đều qua đời
từ sớm, nghe nói Lý tướng quân hết sức đau lòng, vì thế Lý Cảm đối với phụ thân
vô cùng hiếu thuận, chưa bao giờ trái ý ông. Nếu Lý tướng quân biết được chuyện
này, thì dù Lý Cảm có tức giận đến đâu cũng sẽ không dám đến quấy phá nữa. Ngọc
nhi, vẫn là muội thông minh, đánh rắn đánh giập đầu.”
Tôi lấy son môi đưa cho Hồng cô: “Đợi một lát rồi
viết một danh sách các vật bị đập vỡ, đưa cho ta thêm một bản.” Hồng cô nhìn
tôi đầy băn khoan, gật gật đầu.
Lý Nghiên, không biết ngươi nhen ngọn lửa này lên
thế nào, lại cháy vào cả vườn nhà ta, nên ngươi cũng phải thanh toán một phần.
Những đồ bị đập vỡ phải được đền bù gấp mấy lần. Lý tướng quân là người trọng
nghĩa khinh tài, ta thấy có lỗi khi bắt nạt người thật thà, nên đành bắt ngươi
phải trả giá thôi.

