Đại mạc dao (Tập 1) - Chương 04 phần 1

Chương
4: Mỹ nhân

Xe
ngựa dừng lại trước cửa Lạc Ngọc phường lần nữa, tâm trạng tôi đã khác trước,
lần này tôi bước vào Lạc Ngọc phường với tư cách chủ nhân.

Sáng
sớm, lúc mới biết sự sắp đặt của Thạch Thận Hành, tôi thậm chí còn hoài nghi có
phải y cố ý trêu chọc tôi không, nhưng nhìn vẻ mặt thản nhiên của y, tôi không
nhận ra chút ác ý nào.

Cửu
gia thấy tôi nhìn Thận Hành chằm chằm, bèn cười nói: “Cô yên tâm đi đi! Chuyện
này là lão Ngô đề nghị với Thận Hành, chắc hẳn đã báo cho Hồng cô rồi, sẽ không
làm khó cô đâu.” Lại nói với Thận Hành: “Lão Ngô mấy năm nay, ngày càng giỏi
thói lươn lẹo.”

Thận
Hành chỉ khom người, Cẩn Ngôn lại tỏ vẻ hơi bực mình, Thiên Chiếu vừa uống trà
vừa khề khà nói: “Mấy năm nay hắn cũng vất vả lắm, ôm một bụng khổ cực mà không
nói được.”

Tôi
còn đang nghĩ lại chuyện sáng sớm, tùy tùng của Ngô gia đã nhanh chân đến đập
cửa. Cửa lập tức mở ra, Hồng cô trang điểm lộng lẫy, nụ cười như hoa, hành một
lễ vấn an Ngô gia và tôi. Tôi vội bước tới đỡ bà ta dậy: “Hồng cô đừng trách
muội được không? Muội cũng thật không lường được chuyện sẽ thế này.”

Hồng
cô cười nói: “Ta đâu phải người hồ đồ, hôm nay ta vẫn có thể ăn mặc lộng lẫy
đứng chân trong thành Trường An, có gì mà phải oán nào?”

Ngô
gia nói: “Sau này hai người phải giúp đỡ nhau quản lý phường hát này cho tốt,
ta còn phải xem các tiệm khác, đi trước đây.” Nói xong liền dẫn người đi luôn.

Hồng
cô dẫn tôi tới khu nhà sau dùng để ăn ở trước: “Ta đã thu xếp dọn dẹp căn phòng
gần chỗ ta nhất, trong phường hát thường hay xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thỉnh
thoảng muội không thể quay về Thạch phủ thì cũng có chỗ nghỉ ngơi, sau này
thiếu cái gì, muội cứ nói với ta.” Tôi gật đầu cảm ơn.

Chúng
tôi vào phòng, Hồng cô chỉ chồng thẻ tre trên án thư: “Sổ sách năm trước đều ở
đấy.” Tôi hỏi: “Song Song đã đi thật rồi à?”

Hồng
cô thở dài, ngồi xuống giường: “Đi rồi, không chỉ ả bỏ đi, còn kéo theo cô bạn
thân Linh Lung nữa. Tiểu Ngọc, cái gánh trên vai muội không nhẹ đâu! Nói thật,
nghe Ngô gia nói muội sẽ đến, trong lòng ta còn mừng thầm, vì nghĩ dù gì muội
cũng là người được chủ nhân thu xếp đến, coi như ta đã tìm được một cây đại thụ
để dựa vào rồi.”

Tôi
bây giờ mới ngẫm ra phần nào nguyên nhân tại sao lúc sáng sớm Cửu gia nói lão
Ngô “lươn lẹo”, phỏng chừng tôi không chỉ giúp Ngô gia giải quyết một vấn đề
khó khăn, mà còn phải giúp y thu dọn cục diện rối rắm này, hay là y đang muốn
kéo luôn cả đám người Thận Hành xuống bùn? Cửu gia phó mặc các phường hát tự
sinh tự diệt, lão Ngô muốn lợi dụng tôi để xoay chuyển cục diện đang đi xuống
của các phường hát, chắc chắn không phải vì tán thưởng năng lực của một tiểu cô
nương như tôi, chẳng qua là y xem trọng quan hệ của tôi và Cửu gia mà thôi.

Chỉ
sợ kết quả sẽ khiến y thất vọng. Cửu gia rõ ràng đã coi chuyện này như một trò
chơi, để tôi nghịch thử mà thôi. Nhưng mà, mục đích cuối cùng của tôi và lão Ngô
lại giống nhau, đều muốn Thạch phảng tốt lên, có thể “lợi dụng” lẫn nhau.

“...
Song Song, Linh Lung đi rồi, các cô nương khác đều chỉ bình thường, không thể
nổi lên được. Phương Như khá đấy, nhưng tâm tư không đặt ở đây, ca múa vô hồn,
kỹ nghệ giỏi mấy cũng có hạn. Chúng ta cứ thế này cũng có thể sống qua ngày,
nhưng ta đoán chừng tâm tư của muội ắt hẳn không chỉ muốn kiếm tiền ăn tiền
tiêu, theo muội thấy, sau này thế nào thì tốt?”

Tôi
vội định thần lại, nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Chuyện của Phương Như thực ra
không quá khó, đẩy vào đất chết rồi mới cứu sống, cho một liều thuốc mạnh đi!
Bảo cô ta đến gặp muội.” Hồng cô ngạc nhiên nhìn tôi, đoạn gọi tỳ nữ, sai đi
gọi Phương Như.

“Những
việc khác, nhất thời cũng không gấp rút được, một mặt thong thả tìm cô gái nào
dung mạo đoan trang ưa nhìn, bỏ thời gian đào tạo. Mặt khác, chỉ dựa vào kỹ
nghệ ca vũ để thu hút người ta thì hạn chế lắm, giai nhân thanh sắc tài nghệ
vẹn toàn có thể gặp nhưng không thể cầu, đám người còn lại cơ hồ đều phải mượn
các yếu tố bên ngoài mà bổ sung chỗ thiếu sót, chúng ta sao không thử bỏ công
sức vào các yếu tố bên ngoài này. Nghĩ những cái người khác chưa nghĩ tới, nói
những lời người khác chưa nói, tự nhiên sẽ được người ta chú ý, một khi nổi
danh rồi, còn sợ không mời nổi nghệ nhân có tiếng sao?”

Hồng
cô lặng lẽ nghĩ ngợi một lúc: “Đạo lý muội nói không sai, nhưng việc ‘nghĩ
những cái người khác chưa nghĩ tới, nói những lời người khác chưa nói’ này nói
thì dễ, làm mới khó.”

Tôi
chỉ vào mình, lại chỉ vào Hồng cô: “Việc này phải dựa vào chúng ta. Mấy ngày
tới tỉ đưa muội đi thăm các phường hát xem sao, tiện thể giảng giảng quy củ ở
đây, một người tính ngắn, hai người tính dài, thế nào cũng nghĩ ra gì đó.”

Hồng
cô bị tôi ảnh hưởng, lập tức phấn chấn hẳn lên: “Có lý, ta trước đây chỉ mải để
tâm đào tạo cho được cô nương tên tuổi, chưa từng bỏ công sức vào mấy mặt này…”

Hồng
cô chưa nói xong, đã nghe tiếng Phương Như khe khẽ bên ngoài: “Hồng cô, tôi đến
rồi.”

Hồng
cô nói: “Vào đi!”

Phương
Như đi vào hành lễ với Hồng cô và tôi, tôi đứng dậy kéo cô ta ngồi xuống bên
cạnh mình, cười nói: “Chúng ta cũng coi như có duyên có phận, gần như vào
phường hát cùng lúc, lại cùng nhau học nghề.”

Thấy
Phương Như cúi đầu không nói, Hồng cô liếc tôi làm ra vẻ bất lực. Tôi lại tiếp:
“Ta biết ngươi không muốn ở lại đây, hôm nay ta tiếp quản phường hát này, cũng
không muốn miễn cưỡng ngươi, nếu ngươi muốn về nhà thì về đi!”

Phương
Như ngẩng phắt đầu lên, tròn xoe hai mắt nhìn tôi, tựa hồ không dám tin. Tôi
nói với Hồng cô đang ngẩn người bên cạnh: “Lấy khế ước bán thân trả cho cô ta,
mất bao nhiêu tiền chuộc thân thì tính hết vào chỗ muội, muội sẽ nghĩ cách bù
vào.”

Hồng
cô sửng sốt một lát, mới vội vã bật dậy đi tìm khế ước bán thân, chỉ chốc sau
bà ta đã cầm một mảnh vải đi vào, đưa cho tôi. Tôi đảo mắt nhìn một lượt rồi
đưa cho Phương Như: “Từ giờ trở đi, người và Lạc Ngọc phường không còn quan hệ
gì. Ngươi có thể đi được rồi.”

Phương
Như nhận lấy mảnh vải: “Vì sao?”

Tôi
cười khẽ: “Không phải ta đã nói chúng ta có duyên sao? Thêm nữa phường hát của
ta cũng không muốn giữ lại người không để tâm tư ở đây.”

Phương
Như nhìn sang Hồng cô, rưng rưng lệ hỏi: “Tôi thực sự có thể đi sao?”

Hồng
cô nói: “Khế ước bán thân đã nằm trong tay người, ngươi đương nhiên có thể đi.”

Phương
Như quỳ xuống dập đầu với tôi, tôi vội đỡ cô ta dậy: “Phương Như, tương lai nếu
có chuyện gì cần, cứ đến tìm ta, chúng ta dù gì cũng từng là tỷ muội.”

Phương
Như ra sức gật đầu, nắm chặt khế ước bán thân trong tay, chạy từng bước nhỏ ra
khỏi phòng.

Hồng
cô than thở: “Từ lúc vào phường hát này, ta chưa từng thấy ả chạy nhanh như
thế.” Tôi cũng khẽ thở dài.

Hồng
cô hỏi: “Muội khẳng định Phương Như sẽ quay lại sao?”

Tôi
lắc đầu nói: “Trên đời có chuyện gì hoàn toàn nắm chắc được đâu? Chỉ cần chắc
được một nửa đã đáng để chúng ta thử sức rồi, huống hồ chuyện này còn bảy tám
phần cơ hội thành công.”

Hồng
cô cười nói: “Nợ ta sẽ không quên đâu, tiền chuộc Phương Như, tiền mấy tháng
vừa rồi mời thầy dạy, tiền ăn tiền mặc, sẽ phải lật lại hết một lượt.”

Tôi
đau đầu kêu lên: “Ta còn chưa kiếm được đồng nào, mà đã nợ đè lưng rồi, ôi! Hỡi
ôi! Tiền ơi là tiền, nghĩ đến ngươi mà ta đau lòng.”

Hồng
cô cười trên nỗi đau khổ của tôi: “Muội đau lòng hay không, ta không biết.
Nhưng đợi lát nữa, chắc chắn muội sẽ đau một chỗ.”

Thấy
ánh mắt bà ta nhìn chằm chằm vào vành tai mình, tôi vội vã giơ tay chụp lấy
tai, lùi lại mấy bước, nhìn bà ta với vẻ cảnh giác. Hồng cô nhún vai: “Cái này
không thể trách ta, lẽ ra muội đã trốn được, kết quả tự mình khăng khăng đòi
quay lại, đã ăn bát cơm nghề này, mà muội sau này còn là bộ mặt của phường hát,
dĩ nhiên không trốn được.”

Gió
hiu hiu hề, nước sông Dịch lạnh ghê, tráng sĩ một đi chẳng trở về
. Nhớ năm xưa Đại Vũ trị thủy đi qua cửa nhà ba lần mà không
vào, tôi chẳng qua chỉ hy sinh vành tai của mình một chút mà thôi.

Lúc
quay lại Trúc Quán, tôi vùi đầu rón ra rón rén lẻn vào trong phòng mình, thắp
đèn cẩn thận soi lại gương. Xấu quá! Chẳng trách Thạch bá vừa thấy tôi, đôi mắt
liền híp lại chỉ còn một đường chỉ.

Tôi
khẽ chạm vào vành tai, trong lòng thầm than một tiếng, cha một lòng một dạ
không muốn tôi làm một bông hoa, vậy mà bây giờ tôi lại đang làm việc kinh
doanh hoa. Nhưng mà, nếu những gì tôi làm có thể giải tỏa bớt phần nào nỗi ưu
tư trên trán Cửu gia, thì cũng đáng. Nếu năm đó tôi có thể suy nghĩ như bây
giờ, nếu tôi có thể giúp cha nghĩ mưu định kế, thì mọi chuyện… Tôi bỗng nhiên
lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói với chính mình trong gương: “Người đã mất không thể
đuổi theo, ngươi đã hối hận thương tâm hơn một ngàn ngày đêm rồi, nên quên đi
và nhìn về phía trước. Cha không phải từng nói sao, lỗi lầm quá khứ là để sau
này không tái phạm. Ngươi đã lớn rồi, có thể giúp người mình quan tâm phân ưu
giải sầu rồi đấy.”

Nghe
thấy Tiểu Phong bưng đồ ăn đến, thường ngày tôi cứ ngửi thấy mùi đồ ăn liền lao
ra trước, vậy mà bây giờ cứ ngồi ì ra trên giường.

“Ngọc
tỷ, tỷ ăn cơm hay không? Cửu gia đang đợi đấy!” Tiểu Phong thấp giọng gọi bên
ngoài.

Tôi
nhíu mày: “Ngươi giúp ta mang đại một ít đồ ăn vào đây, ta thấy không thoải mái
cho lắm, muốn ngồi trong phòng ăn một mình.”

Tiểu Phong hỏi: “Tỷ bị ốm à? Để Cửu gia khám cho
đi! Bệnh của gia gia đệ cũng nhờ Cửu gia chữa khỏi đấy.”

Tôi vội nói: “Không sao, không sao, không phải bệnh
nặng, nghỉ ngơi một lát là được.” Trong lòng thoáng ngạc nhiên, Cửu gia lại
hiểu cả y thuật.

Tiểu Phong lẩm bẩm: “Con gái các người thật lắm
bệnh tật, lát nữa đệ sẽ mang đồ ăn vào.”

Tôi nghĩ thầm, đợi vành tai của ta khỏi rồi sẽ tính
sổ với ngươi, hôm nay cứ tạm gác món nợ này lại đây

Dùng xong bữa tối, tôi đang suy tính xem rốt cuộc
nên kinh doanh phường hát thế nào, thì nghe ngoài cửa có tiếng gõ cửa vọng vào.
Tôi vẫn mãi nghĩ ngợi, thuận miệng nói: “Mời vào.”

Nói xong lập tức cảm thấy không ổn, vội tìm xung
quanh xem có gì có thể bọc đầu lại, nhưng nhất thời không tìm được thứ gì, Cửu
gia đã đẩy xe lăn đi vào. Tôi luống cuống đưa hai tay che tai lại, ai dè động
tác quá gấp, bất cẩn động vào sợi chỉ, đau đến nghẹt thở.

“Khó chịu ở đâu? Mặc ít áo quá nên bị lạnh à?” Cửu
gia nhìn tôi hỏi. Tôi lắc lắc đầu, Cửu gia nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, bỗng
nhiên bật cười: “Hồng cô xỏ lỗ tai cho cô à?” Tôi cắn môi gật gật đầu.

Cửu gia cười nói: “Bỏ tay xuống đi. Hồng cô không
nói với cô, nhanh phải mười ngày, lâu phải mười hai ngày, không được phép đụng
tay vào à? Coi chừng bị viêm tấy lên là rắc rối đấy.”

Tôi nhớ Hồng cô nói nếu bị viêm tấy sẽ phải thay
sợi chỉ khác, đợi vành tai lành hẳn rồi làm lại lần nữa. Chẳng còn tâm trí đâu
quan tâm chuyện xinh hay không xinh nữa, tôi vội buông tay xuống.

Cửu gia thấy tôi mặt mày ủ rũ, lắc đầu cười, xoay
xe lăn ra ngoài. Không lâu sau, hắn quay vào, trên đùi có đặt một chiếc lọ nhỏ:
“Đây là rượu được chưng cất nhiều lần, lại được cất giữ lâu năm nên rất mạnh,
phòng vết thương bị viêm rất hiệu quả.”

Cửu gia vừa nói, vừa lấy một miếng vải trắng nhúng
vào rượu rồi ra hiệu cho tôi nghiêng đầu. Tôi ngoan ngoãn quỳ lên giường, thẳng
lưng ra, nghiêng về phía Cửu gia. Ngón tay lạnh lẽo của Cửu gia nhẹ nhàng lướt
qua vành tai tôi, như có như không chạm vào gò má, vành tai và gò má tôi không
hề thấy lạnh, trái lại chợt nóng bừng lên.

Cửu gia vừa giúp tôi thấm rượu vào, vừa nói: “Lúc
bé ta cũng từng đeo khuyên tai.”

Tôi ngạc nhiên hỏi: “Cái gì?” Ngoái đầu định nhìn
vành tai của Cửu gia.

“Yên nào.” Cửu gia giơ tay muốn đỡ lấy đầu của tôi,
lúc tôi xoay lại, môi vô tình chạm vào lòng bàn tay ấy, tôi thầm rung động
trong lòng, vội ngoái đầu đi, cố gắng trấn tĩnh lại, cúi gằm mắt lặng lẽ nhìn
vạt váy đang trải ra trên giường của mình.

Bàn tay của Cửu gia khẽ khựng lại giữa không trung
trong nháy mắt, rồi nhanh chóng trở lại bình thường, lặng lẽ giúp tôi bôi thuốc
lên tai phải: “Bên này được rồi.” Tôi vội quay người lại, đổi sang bên kia. Cửu
gia vẫn không ngừng tay, miệng lại nói tiếp chủ đề hồi nãy: “Thuở bé ta ốm yếu
hoài, mẫu thân nghe người ta nói, bắt chước con gái đeo khuyên tai sẽ khỏe lên
cho nên lúc ta năm tuổi mẫu thân giúp ta xỏ khuyên tai… Bôi xong rồi, sau này
hàng ngày trước khi đi ngủ nhớ bôi thuốc.”

Để khuyên tai rũ xuống, Hồng cô đặc biệt xâu một
hạt cườm vào phía dưới sợi chỉ. Tôi chỉ chỉ hai hạt cườm ở vành tai: “Hồi bé
huynh cũng đeo thứ xấu xí thế này à?”

Cửu gia nhếch miệng cười: “Mẫu thân muốn dỗ dành
ta, đã cố ý nhuộm màu lên trên, rất là sặc sỡ.” Tôi nhìn Cửu gia với vẻ đồng
cảm, Cửu gia như thế càng “khiến người ta chú ý” hơn cả tôi.

Cửu gia chuyển động xe lăn ra khỏi phòng. Tôi ngồi
trên giường yên lặng một lúc lâu, đột nhiên bật dậy, múa may trên giường, xoay
người lại xoay người, đến khi cơ thể mềm nhũn đổ ập xuống chăn, mặt vùi trong
chăn ngây ngốc bật cười. Khi sói còn nhỏ, mỗi khi bị thương đều phải học cách
tự liếm vết thương của mình, nhưng được một người khác chăm sóc chính là cảm
giác ấm áp thế này, nếu làm người ấm áp như thế, thì tôi bằng lòng làm người.
Cha ơi, cha, con hiện giờ rất vui!

Tôi vùi đầu trong chăn cười ngây ngốc rất lâu, đoạn
lật người ngồi dậy, tiện tay vớ lấy một mảnh vải, bò ra bàn nhấc bút viết:

Niềm vui là đóa hoa không dưng nở ra trong tim, đẹp
đẽ yêu kiều, hương ngọt vấn vương lặng lẽ thấm vào lòng. Ký ức của con người
hay lừa dối, tôi sợ sẽ có ngày tôi sẽ không nhớ được rõ ràng niềm vui của ngày
hôm nay, cho nên tôi muốn viết hết lại tất cả những gì xảy ra, khi nào tôi già
rồi, già đến mức không đi nổi nữa, tôi sẽ ngồi trên giường đọc lại những tấm
lụa này, xem lại niềm vui của chính mình, có lẽ thỉnh thoảng cũng có bi thương,
nhưng cho dù là niềm vui hay nỗi khổ, đều là dấu vết của những gì tôi trải qua,
sống qua, có điều tôi sẽ cố gắng sống sao cho thật vui vẻ…

* * *

Đang ăn cơm trong Nhất phẩm cư, tôi chợt nghe bên
ngoài có tiếng ăn mày hát rong ăn xin. Không phải là đám ăn mày hay rao những
câu may mắn như mọi khi, mà người này gõ phách tre, kể lại những chuyện gặp dọc
đường lang bạt từng câu chuyện nhỏ cứ thế theo nhịp nhạc lúc thăng lúc trầm
ngân nga, mới mẻ thú vị, thu hút rất nhiều người vây quanh xem. Khách trong
Nhất phẩm cư đều dịch ra cửa sổ để nghe, tôi và Hồng cô cũng bị thu hút, ra
đứng trước song cửa chăm chú lắng nghe.

Người kia hát xong mấy khúc, mọi người đều trầm trồ
khen ngợi, nhao nhao thưởng tiền cho, nhiều gấp mấy lần đám ăn mày mọi khi. Tôi
và Hồng cô liếc nhau, trong lòng đều thoáng động tâm tư. Hồng cô nghiêng đầu
suy tư một lát: “Tiểu Ngọc, bọn họ có thể dùng bài hát kể chuyện, chúng ta có
lẽ cũng có thể…”

Tôi vội gật đầu: “Giờ ở Trường An ca múa đều đơn
thuần là ca múa, nếu chúng ta có thể thông qua ca múa để kể lại một câu chuyện
thì nhất định sẽ hút được khách.” Nói xong cả hai đều hết sức kích động, cơm
cũng không màng ăn nốt, trả tiền xong liền vội vàng quay lại Lạc Ngọc phường
tìm thầy dạy ca múa để bàn bạc.

Sau hơn một tháng bàn bạc cân nhắc hết lần này đến
lần khác, câu chuyện cũng đã viết xong, nhạc cũng đã biên xong, đến lúc sắp sửa
diễn tập đột nhiên Hồng cô lại do dự. Bà ta vừa lật thẻ tre, vừa nhíu mày nói:
“Tiểu Ngọc, muội thật sự cho là câu chuyện này ổn chứ?”

“Vì sao không ổn? Tỷ không cảm thấy đây là một câu
chuyện rất cảm động sao? Một người là công chúa vô cùng tôn quý, một người lại
chỉ là kẻ hầu ngựa của nàng, hai người đồng cam cộng khổ, cuối cùng kết thành
phu thê ân ái.”

“Tuy rằng tên người đã thay đổi, thời gian cũng ẩn
đi, nhưng kẻ ngốc cũng biết câu chuyện này kể về Vệ Thanh đại tướng quân và
Bình Dương công chúa.”

“Thì chính là muốn mọi người hiểu được mà! Nếu
không chúng ta vất vả uổng công sao? Còn tốn bao nhiêu tiền đổ vào bài hát
nữa.”

“Ý của muội ta hiểu, muội muốn dùng câu chuyện mà
dân toàn thành đều đã nghe qua nhưng không thực sự biết rõ để thu hút và thỏa
mãn tính hiếu kỳ của bọn họ. Nhưng hai người này, một là đại tướng quân nắm
binh quyền trong tay, một là tỷ tỷ của đương kim thiên tử, muội đã nghĩ đến
phản ứng của bọn họ chưa?”

Tôi nhoài người ra bàn, chọn một miếng điểm tâm bỏ
vào miệng, vừa nhai vừa nói: “Có thể có phản ứng gì? Vệ đại tướng quân bởi vì
xuất thân thấp kém, thuở nhỏ đã chịu không ít gian khổ, nên rất thông cảm với
bách tính, hơn nữa ông ấy lại là người ôn hòa, không thích chuyện bé xé ra to.
Việc chúng ta làm lần này nếu truyền đến tai Vệ đại tướng quân, thì cùng lắm
ông ấy chỉ cười rồi bỏ qua thôi, không buồn để ý đâu. Chúng ta làm thế chẳng
qua là vì miếng cơm manh áo mà thôi, ông ấy có thể lý giải được tâm tư của
chúng ta, cũng có thể bỏ qua được. Còn giả như chuyện này truyền đến tai Bình
Dương công chúa, bà ta vốn luôn để tâm chuyện tuổi tác của bà và Vệ đại tướng
quân lệch nhau khá nhiều, tuy ngoài mặt tỏ vẻ không quan tâm nhưng thực tế lại
rất để ý người khác nghĩ gì, sợ nhất là người khác cho rằng Vệ đại tướng quân
cưới bà chỉ vì lệnh vua, còn trong lòng lại âm thầm chán ghét. Nhưng về căn
bản, tác phẩm ca múa này của chúng ta chủ yếu là về chuyện tình của một thiếu
nữ, chuyện triều đình thật thật giả giả, muội không quan tâm. Nội dung vở ca
múa là câu chuyện về công chúa và người hầu ngựa của nàng từ cảnh hoạn nạn mà
sinh ra chân tình, trái tim đã sớm trao cho nhau, nhiều năm lặng lẽ bên nhau
nhưng vẫn ‘tình trong như đã mặt ngoài còn e’, đến mức người anh minh như bệ hạ
lúc biết được câu chuyện tình say đắm mà thống khổ này phải lập tức hạ thánh
chỉ, xóa bỏ khoảng cách vốn không thể vượt qua giữa hai người, để người có tình
được thành quyến thuộc, kết thúc vừa có cảnh quốc thái dân an, vừa có cảnh đoàn
tụ sum vầy.”

Hồng cô gật đầu lia lịa, rồi lại lắc đầu hỏi: “Thế
còn bệ hạ thì sao?”

Tôi chống cằm cười nói: “Tỷ tỷ à, tỷ đúng là coi
trọng khả năng của muội quá rồi! Vở này chúng ta còn chưa diễn tỷ đã cho rằng
đến bệ hạ cũng biết. Nếu bệ hạ mà biết, thì chúng nổi tiếng thật rồi chứ sao.”

Hồng cô nói: “Chuyện trong nghề ta rõ hơn muội, chỉ
cần diễn vở này, đảm bảo chúng ta sẽ nổi tiếng khắp thành Trường An.”

Tôi trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi nói: “Tâm tư của
bệ hạ muội không đoán được, nhưng muội đã hết sức cố gắng tránh mọi ngôn từ có
thể chọc giận bệ hạ. Thậm chí trong lời ca còn luôn nhấn mạnh vào tầm mắt nhìn
xa trông rộng và võ công văn tài của bệ hạ. Vệ đại tướng quân có thể trở thành
trọng thần dĩ nhiên một phần nhờ tài năng của bản thân, nhưng một phần quan
trọng hơn còn nhờ đôi mắt sắc sảo biết nhìn người tài của bệ hạ, mà câu chuyện
tình này có thể kết thúc mỹ mãn cũng toàn là nhờ sự rộng lượng của bệ hạ nữa.
Nói gì thì nói, mặc dù có thể chắc bảy tám phần là không có chuyện gì, muội
cũng không dám tùy tiện phỏng đoán tâm tư hoàng đế, bởi vì bên cạnh người có
quá nhiều cái tai quá nhiều cái miệng. Chỉ có thể nói, những gì làm được muội
đều làm rồi, chúng ta đánh cược một phen xem sao, gan to thì bị bóp chết, gan
nhỏ thì bị đói chết, Hồng cô có sẵn lòng theo muội liều một lần này không?” Tôi
thè lưỡi, cười cười nhìn Hồng cô.

Hồng cô nhìn tôi chằm chằm, thở dài: “Ngọc nương,
muội còn trẻ tuổi, liều lĩnh hăng hái cũng không có gì lạ, lạ ở chỗ muội lại có
thể suy nghĩ chu đáo chặt chẽ như thế, phường hát chúng ta muốn không nổi tiếng
cũng khó. Kiếp này ta đã nếm đủ số kiếp dở dở ương ương không nổi cũng chẳng
chìm này rồi, chúng ta cứ diễn vở ca vũ này đi.”

Tôi cười nói: “Thành Trường An không thiếu người
tâm tư kín đáo tỉ mỉ hơn muội đâu, chỉ là chưa có cơ hội gặp mặt thôi. Không
nói đâu xa, Bình Dương công chúa và Vệ đại tướng quân chắc chắn cao thủ hơn
muội nhiều, còn có một người…” Tôi mỉm cười, tự nhiên thu lại lời định nói.

Hồng cô đang định cất tiếng, tỳ nữ bên ngoài chợt
bẩm báo: “Phương Như cô nương muốn gặp phường chủ.”

Hồng cô nhìn về phía tôi, tôi gật đầu, thẳng lưng
ngồi nghiêm chỉnh lại. Hồng cô nói: “Dẫn vào.”

Phương Như sắc mặt ảm đạm, hai mắt thẫn thờ, vừa
vào trong liền đi thẳng đến trước mặt tôi, nhìn tôi chằm chằm rồi nói rành rọt
từng chữ một: “Ta muốn quay lại đây.”

Tôi chỉ tay vào ghế đối diện, ý bảo ngồi xuống,
nhưng cô ta vẫn đứng im không động đậy: “Khế ước bán thân ta đem đốt mất rồi,
nếu muốn bản khác, ta có thể viết lại.”

Tôi nói: “Nếu muốn quay lại, từ nay về sau ngươi là
người của phường hát này, vậy thì phải nghe lời ta.” Nói xong tôi đưa mắt ra
hiệu, ý bảo cô ta ngồi xuống, Phương Như nhìn tôi chằm chằm một lúc rồi đờ đẫn
ngồi lên sập. Tôi rót một chén nước, đẩy đến trước mặt, cô ta lặng lẽ nâng chén
định uống nhưng bàn tay cứ run run. Đột nhiên, cô ta đặt cái chén xuống bàn
đánh “cách” một tiếng: “Ngươi đã lường trước được là ta sẽ quay lại, bây giờ
ngươi vừa lòng hợp ý, vui vẻ chưa?”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.