Trên Chuyến Bay Đêm - Chương 27 - Phần 1
Chương 27
Khi hai động cơ bên mạn trái của máy bay
cùng ngưng hoạt động, số phận của Eddie được xem như đã định đoạt. Trước đây,
anh có thể còn thay đổi ý kiến. Nghĩa là anh có thể cứ để cho máy bay tiếp tục
bay, không ai biết gì về kế hoạch của anh. Nhưng bây giờ thì bằng mọi cách anh
phải thực hiện kế hoạch đã vạch ra. Anh sẽ không bao giờ bay nữa, ngoại trừ có
thể bay như một hành khách: anh sẽ chấm dứt nghề bay.
Anh cố sẽ kiềm chế cơn giận đang bùng lên
trong lòng. Anh phải giữ bình tĩnh để hoàn thành công việc. Rồi sau đó anh sẽ
tính đến cách đối phó với bọn khốn nạn đã phá hỏng cuộc đời anh.
Bây giờ chiếc thủy phi cơ buộc phải hạ cánh
khẩn cấp. Bọn côn đồ sẽ lên máy bay để giải thoát cho Frankie Gordino. Sau đó
sẽ xảy ra việc anh đã trù tính. Carol-Ann có được bình an vô sự không? Lực
lượng hải quân có phục kích bọn cướp khi chúng lái tàu thủy vào bờ không? Liệu
Eddie có đi ở tù về việc này không? Anh là tù nhân của số phận. Nhưng nếu anh
chỉ ôm được vợ còn sống và bình an vào lòng, sẽ không có gì đáng kể với anh
nữa.
Sau khi hai động cơ ngưng hoạt động một
lát, anh nghe tiếng của Cơ trưởng máy bay vang lên trong chiếc mũ cứng của anh.
– Trời đất, chuyện gì xảy ra thế?
Miệng khô khốc, Eddie phải nuốt nước bọt
hai lần mới có thể nói được:
– Tôi không biết, - anh đáp, nhưng anh biết
rõ lý do. Hai động cơ ngưng hoạt động là vì hết nhiên liệu: anh đã cắt nhiên
liệu đến đó.
Chiếc Clipper có sáu bồn dự trữ nhiên liệu.
Các động cơ được hai bồn nhỏ cung cấp. Phần nhiên liệu chính được chứa trong
các bồn dưới thân máy, ở các cầu phao nổi, nơi hành khách lên xuống.
Nhiên liệu có thể hút từ các bồn dự trữ lên
hai cánh được nhưng không do Eddie, vì các bộ phận điều khiển nằm tại buồng
lái, bên cạnh chỗ phi công phụ ngồi. Thế nhưng, Eddie có thể bơm nhiên liệu này
nhờ hai vô lăng lớn nằm bên phải bàn dụng cụ của cơ khí trưởng. Bây giờ máy bay
đang bay trên vịnh Fundy, còn cách điểm hẹn chừng 5 hải lý, và vừa rồi Eddie đã
tháo hết nhiên liệu trong hai bồn chứa ở cánh. Bồn ở cánh phải chỉ còn nhiên
liệu bay trong vòng vài dặm nữa thôi. Bồn ở cánh trái bây giờ đã cạn hết, động
cơ bên này đã ngừng hẳn.
Dĩ nhiên việc bơm nhiên liệu từ các bồn
dưới máy bay lên bồn hai cánh dễ dàng thôi, nhưng khi máy bay tạm dừng ở
Shediac, Eddie một mình lên máy bay, phá hỏng hệ thống bơm vô lăng và làm sai
lệch các mặt đồng hồ để bây giờ khi nhìn vào, đồng hồ chỉ không đúng sự thực
khi xảy ra.
Khi ở Shediac, Eddie gặp hai lần run sợ.
Lần đầu là khi cảnh sát tuyên bố họ đã nhận dạng ra tên đồng phạm của Frankie
Gordino ở trên máy bay. Anh tin rằng cảnh sát nói đến Luther và anh nghĩ thế là
công việc đã bị bại lộ, Eddie liền nặn óc để tìm phương cách khác hầu có thể
cứu được Carol-Ann. Rồi cảnh sát cho biết tên kẻ tòng phạm là Harry Vandenpost,
Eddie suýt nữa đã nhảy cỡn lên vì vui mừng. Anh không biết tại sao tên tòng
phạm là Vandenpost, anh thấy anh chàng này là một người Mỹ dễ thương, có vẻ con
nhà giàu. Tại sao anh ta dùng hộ chiếu giả để đi, nhưng anh thấy phải cám ơn
anh ta mới được, vì chính nhờ anh ta, cảnh sát mới không chú ý đến Luther. Cảnh
sát không lục soát nữa, và không ai chú ý đến Luther, kế hoạch có thể tiếp tục
thực hiện được. Nhưng ngay khi Eddie hết sợ về chuyện Luther, ông Cơ trưởng máy
bay đã dội vào anh nỗi lo sợ khác. Ông nói rằng kẻ tòng phạm có mặt trên máy
bay tức là có kẻ nhắm đến chuyện giải thoát cho Gordino, và ông nói ông nghe kẻ
tòng phạm đã xuống khỏi máy bay rồi. Chuyện này có nguy cơ làm hỏng kế hoạch
của Eddie.
Việc cãi cọ nổ ra giữa Cơ trưởng Baker và
Ollis Field khiến cho người nhân viên FBI này dọa sẽ kiện ông Cơ trưởng ra tòa
về tội ngăn cản ông ta thi hành công vụ. Baker phải gọi về hãng Pan American ở'
New York để báo cáo cho hãng biết việc khó khăn của ông; hãng quyết định để cho
Gordino tiếp tục đi trên máy bay; Eddie một lần nữa thở phào nhẹ nhõm.
Eddie nhận tin khác đáng mừng: tin ẩn ngữ
của Steve Appleby... Nhưng anh hiểu được, tin báo cho anh biết sẽ có mặt chiếc
tàu thủy của hải quân Mỹ nép theo bờ bể nơi chiếc Clipper đáp xuống. Chiếc tàu
sẽ ở chỗ khuất kín cho đến khi thủy phi cơ hạ cánh và sẽ chận bất cứ tàu bè nào
chạy vào bờ sau khi đã tiếp xúc với thủy phi cơ.
Thế là công việc của Eddie được thu xếp
xong. Anh nghĩ thế nào bọn cướp cũng bị tóm cổ, và anh tin chắc kế hoạch sẽ
thành công.
Bây giờ anh phải giải quyết công việc trước
mắt. Chiếc thủy phi cơ đang đến gần điểm hẹn và chỉ bay có hai động cơ.
Cơ trưởng Baker hiện ra ngay bên cạnh
Eddie, anh im lặng không nói một tiếng, và tay run run, anh bơm nhiên liệu ở
thùng chứa bên phải, để dùng cho các động cơ bên trái hoạt động. Bơm xong, anh
nói:
– Thùng xăng bên trái hết sạch, tôi không
bơm xăng lên đấy được.
– Tại sao? - Ông Cơ trưởng hỏi lớn.
Eddie chỉ hai cái vô lăng. Với cảm giác
mình là kẻ phản bội, anh đáp:
– Tôi đã quay vô lăng cho bơm hút xăng,
nhưng bơm không hoạt động.
Bảng đồng hồ không có dấu hiệu gì cho thấy
nhiên liệu từ các bồn chứa dưới máy bay tuôn lên hai bồn ở hai cánh, nhưng ở
cuối buồng kiểm soát bốn ống nhắm cho phép người ta kiểm tra sự lưu thông của
nhiên liệu trong ống dẫn. Cơ trưởng Baker lần lượt quan sát các ống nhắm này,
rồi ông nói.
– Chẳng có gì hết! Nhiên liệu trong bồn
chứa bên cánh phải còn bao nhiêu?
– Cũng gần cạn rồi... Chỉ bay khoảng vài
dặm nữa là cũng.
– Tại sao đợi đến bây giờ anh mới để ý đến hiện
tượng này. - Ông hỏi với giọng giận dữ.
– Tôi cứ tin các máy bơm hoạt động tốt, -
Eddie đáp, giọng yếu ớt.
Câu trả lời không thỏa đáng nên Cơ trưởng
càng giận thêm. Ông hỏi:
– Tại sao hai máy bơm cùng hỏng một lần.
– Tôi không biết... nhưng nhờ trời, ta có
bơm tay. Eddie nâng cái bơm tay gần bàn anh ngồi, anh bơm mạnh, cái bơm này
người ta chỉ dùng trong lúc bay để bơm nước trong các thùng chứa nhiên liệu ra.
Cơ khí trưởng đã làm công việc này ngay sau khi máy bay khởi hành từ Shediac và
anh cố tình quên đóng xu páp lại, xu páp này dùng cho nước chảy ra khỏi máy
bay. Anh bơm mạnh nhưng vẫn không làm cho nhiên liệu các thùng ở dưới tuôn lên
các thùng ở hai cánh, mà chỉ làm nhiên liệu mất đi mà thôi.
Dĩ nhiên Cơ trưởng Baker không sành về việc
này, và có lẽ ông không chú ý đến việc xu páp mở ra. Nhưng ông có thể nhận thấy
không có giọt xăng nào lưu thông khi ông nhìn vào các ống nhắm. Ông nói:
– Bơm không hoạt động được! Tôi không hiểu
tại sao cả ba máy bơm đều hỏng một lúc như thế này!
Eddie nhìn vào kim đồng hồ, anh nói:
– Thùng chứa bên phải sắp hết nhiên liệu.
Nếu không hạ cánh gấp chúng ta sẽ rơi xuống biển.
– Mọi người chuẩn bị đáp khẩn cấp, - Baker
nói lớn. Ông đưa ngón tay chỉ vào Eddie.
– Tôi không hài lòng công việc của anh chút
nào hết - Deakin, - ông nói giọng tức giận. - Tôi không tin tưởng vào anh nữa.
Eddie cảm thấy đau đớn vô cùng. Anh có lý
do để nói láo với Cơ trưởng nhưng anh vẫn căm ghét mình. Cả đời anh chân thật
với mọi người, anh khinh bỉ những người lừa dối, phỉnh gạt. Công việc của anh
hôm nay khiến anh ghê tởm mình. Anh nghĩ: rồi ông sẽ hiểu, ông Cơ trưởng à.
Nhưng anh mong sao mọi người đều thông cảm cho anh.
Cơ trưởng Baker quay lui phía bàn bản đồ.
Hoa tiêu Jack Ashford kinh ngạc như Eddie, rồi đưa tay chỉ vào bản đồ.
– Chúng ta đang ở đây.
Kế hoạch của anh là cho chiếc Clipper hạ
xuống nhắm vào cái lạch giữa bờ biển và hòn đảo Grant Manan. Bọn cướp muốn đáp
xuống đấy, cũng như Eddie.
Nhưng gặp lúc khẩn cấp, có khi nhiều người
hành động rất lạ lùng. Eddie tính nếu Baker chọn chỗ nào khác không đúng sự
mong đợi của anh, anh sẽ phản đối ngay và phân tích sự lợi hại nơi cái lạch
biển này cho ông thấy. Thế nào Baker cũng coi thường anh, nhưng chắc ông buộc
lòng phải nhận ra lẽ phải thôi. Và nếu ông không bằng lòng và đáp xuống nơi khác
thì chính ông cũng có hành động kỳ lạ.
Nhưng anh khỏi lo vì sau một lát suy nghĩ
Baker tuyên bố.
– Ở đây. Ở lạch biển này. Chúng ta cho máy
bay hạ xuống đây.
Eddie quay mặt đi để không ai thấy được nét
mặt vui mừng vì chiến thắng của mình. Anh đã tiến một bước gần đến chỗ gặp gỡ
Carol-Ann.
Vì tất cả phi hành đoàn đều được thực hiện
thủ tục hạ cánh bắt buộc, nên Eddie nhìn qua cửa sổ để xem tình hình trên biển
ra sao. Anh thấy một chiếc thuyền nhỏ màu trắng, loại thuyền đánh cá thể thao,
đang nhấp nhô trên sóng.
Biển động. Việc hạ cánh sẽ khó khăn...
Bỗng anh nghe tiếng nói quen thuộc khiến
anh giật mình.
– Chuyện gì xảy ra thế? - Mickey Finn đang
lên cầu thang để xem có tin gì mới.
Eddie nhìn anh ta, lòng vô cùng lo sợ. Chỉ
trong một phút thôi là Mickey sẽ đoán ra cái van ở trong bơm tay đặt không đúng
chỗ. Eddie phải đuổi anh ta đi ngay mới được.
Nhưng Cơ trưởng Baker đã nhanh hơn anh. Ông
nói:
– Anh đi khỏi nơi đây mau lên! Những người
trong phi hành đoàn đang nghĩ, phải khóa dây an toàn trong khi máy bay phải hạ
khẩn cấp, đừng đi lang thang trên máy bay và hỏi những câu hỏi ngu ngốc!
Mickey biến mất ngay, Eddie thở phào nhẹ
nhõm. Máy bay hạ xuống nhanh, Baker muốn xuống gần mặt nước để phòng trường hợp
máy bay rơi khi hết nhiên liệu trước dự kiến.
Họ nhắm về phía Tây để khỏi bay trên đảo:
máy bay hết xăng rơi trên đất sẽ làm cho mọi người chết hết. Một lát sau, họ
bay trên lạch biển.
Sóng rất lớn, ước chừng đầu ngọn sóng cao
hơn một mét. Chiều cao của sóng đáng ngại là 90 centimet; cao hơn nữa, chiếc
Clipper sẽ rất nguy hiểm khi đáp xuống. Eddie nghiến răng. Baker là phi công
giỏi, những việc đáp xuống phải thật nhẹ nhàng mới được.
Máy bay xuống rất nhanh. Eddie cảm thấy
than máy bay chạm vào đầu ngọn sóng cao. Nó bay lên một lát nữa, rồi lại chạm
vào nước. Lần thứ hai, máy bay chạm mạnh hơn, Eddie cảm thấy ruột thắt lại
trong khi máy bay nhảy lên không.
Eddie lo sợ, anh sợ máy bay vỡ ra.
Mặc dù máy bay vẫn bay, nhưng sự va chạm
trên mặt nước đã làm giảm tốc độ, giảm rất nhiều, thay vì nó trượt nhẹ trên mặt
nước thì nay nó rơi xuống rất mạnh. Hai trường hợp hạ cánh rất khác nhau, chẳng
khác nào một người phóng đầu nhảy xuống nước như một lưỡi dao xẻ nước, với một
người nhảy bụng xuống nước, bụng sẽ đau đớn, mà bụng của thủy phi cơ chỉ là một
lớp nhôm mỏng, nó có thể vỡ ra như một cái túi xách bằng giấy.
Anh trân người, đợi cú sốc khác. Chiếc thủy
phi cơ va vào mặt nước rất mạnh khiến Eddie cảm thấy rung động cả xương sống.
Nước bay lên phủ kín cả các cửa sổ Eddie ngồi quay mặt về một bên máy bay, nên
anh bị nhào sang bên trái, nhưng anh níu tay gượng lại được. Truyền tin viên
nhào mặt tới trước, va đầu vào máy micrô. Eddie nghĩ máy bay sẽ vỡ mất, chỉ cần
một cánh máy bay chạm vào nước là tiêu đời.
Cú chạm thứ hai qua đi, cú chạm khác liền
tiếp theo. Người ta nghe tiếng hành khách la hét vì lo sợ bay lên cầu thang và
đến tận buồng máy. Máy bay lại nâng lên, ra khỏi bụi nước và tốc độ chậm lại;
rồi nó lại rơi xuống và Eddie lại bị đẩy sang một bên.
Nhưng máy bay vẫn vững vàng, và Eddie bắt
đầu hy vọng họ sẽ thoát khỏi tai nạn. Cửa sổ hết bị nước che kín, anh nhìn thấy
biển ở bên ngoài. Các động cơ vẫn nổ ầm ầm, chúng không bị ngập nước.
Thủy phi cơ càng bay chậm lại, Eddie càng
cảm thấy yên tâm hơn, cho đến khi cuối cùng nó đứng yên một chỗ giữa sóng biển
ào ào. Eddie nghe giọng của ông Cơ trưởng máy bay vang lên trong mũ cứng.
– Lạy Chúa lòng thành, thật ngoài sức tưởng
tượng. - Và anh nghe tiếng cười khoan khoái của những người trong phi hành đoàn
đang phiên làm việc.
Eddie đứng dậy, nhìn qua các cửa sổ, tìm
xem chiếc thuyền nhỏ ở đâu. Mặt trời chiếu sáng, nhưng trên bầu trời có những
đám mây đen. Mặc dù mắt anh tốt nhưng vẫn không thấy có chiếc tàu nào khác nữa.
Có lẽ chiếc tàu nằm phía sau chiếc Clipper.
Anh vội về lại chỗ làm việc, tắt máy.
Truyền tin viên đánh đi lời kêu gọi cấp cứu SOS. Cơ trưởng bước ra, ông nói:
– Tôi phải xuống nói với hành khách để họ
an tâm. - Người giữ máy truyền tin nhận lời phúc đáp và Eddie hy vọng đấy là
lời đáp của bọn người đến tìm Gordino.
Hết kiên nhẫn, anh đi tới trước mũi máy
bay, mở cánh cửa trập ở buồng lái ra, xuống thang để đi vào buồng trước mũi. Ô
cửa phía trước mũi mở ra bằng cách hạ xuống để làm thành một mặt phẳng. Eddie
bước lên trên mặt phẳng đó.
Anh phải níu tay vào khung cửa để giữ thăng
bằng. Sóng đập mạnh lên các phao dưới thân máy bay, chốc chốc làm văng nước lên
tận chân anh. Mặt trời từng chặp biến mất sau các đám mây và gió lạnh như dao
cắt. Eddie cẩn thận quan sát thân máy bay và các cánh, anh không thấy có hư hại
gì hết. Chiếc thủy phi cơ có vẻ đã qua được tai nạn, không hư hao gì.
Anh thả neo rồi đưa mắt nhìn quanh trên
biển, để xem có chiếc thuyền nào không. Bọn bạn của Luther ở đâu? Nếu có cái gì
không hay xảy ra và chúng không đến thì sao? Rồi cuối cùng anh thấy một chiếc
ca nô máy hiện ra ở xa xa.
Tim anh đập thình thịch. Có phải nó là của
chúng không? Có Carol-Ann trên đó không? Nếu đó chỉ là chiếc tàu nào khác trông
thấy chiếc thủy phi cơ hạ xuống khẩn cấp, nên vì hiếu kỳ đã chạy đến xem, thì
sao? Nếu thế thì kế hoạch sẽ hỏng mất.
Chiếc ca nô chạy đến, nhấp nhô trên các
ngọn sóng đúng ra sau khi đã thả neo xong và đã xem xét máy bay có thiệt hại gì
đáng kể không, Eddie phải quay về chỗ làm việc, nhưng anh cứ đứng ì tại chỗ,
mắt dán vào chiếc ca nô, bây giờ nó đã đến gần hơn, anh nhận ra đấy là loại tàu
tuần tra lớn chạy nhanh, có buồng lái che kín. Anh nghĩ chiếc tàu chạy với tốc
độ khoảng từ hai mươi lăm đến ba mươi
phút, nhưng anh vẫn cảm thấy quá chậm. Một tốp người đứng trên boong.- Một lát
sau, anh có thể đếm được có tất cả bốn người, và trong số này có một người bé
nhất. Rồi anh nhận ra ba người mặc com lê màu sẫm và một phụ nữ mặc măng tô
xanh. Carol-Ann có cái măng tô xanh.
Chắc đây là vợ của anh rồi, nhưng anh vẫn
chưa tin hẳn. Người phụ nữ có mái tóc vàng, thân hình mảnh mai. Cô ta đứng cách
xa đám người kia một chút, đám người này đứng vịn vào lan can tàu nhìn chiếc
Clipper. Anh bồn chồn chờ đợi. Bỗng mặt trời hiện ra từ sau một đám mây, người
phụ nữ đưa tay lên trước lưỡi trai của chiếc mũ để che ánh nắng chói mắt. Hành
động đưa tay che mắt của cô ta làm cho tim anh thắt lại, anh đoán đấy đúng là
vợ anh.
– Carol-Ann! Anh vọt miệng gọi lớn. Bỗng
anh thầy quá bị kích thích khiến anh quên hết nguy hiểm, quên hết những khó
khăn hai người có thể gặp phải trước khi hưởng hạnh phúc đoàn tụ. Anh đưa cao
hai tay, vừa vẫy vừa hét lớn:
– Carol-Ann! Carol-Ann!
Dĩ nhiên nàng không nghe được, nhưng nàng
thấy được anh. Nàng tỏ vẻ ngạc nhiên, ngần ngại như thể không tin đây là chính
anh, rồi nàng đưa tay vẫy chào lại mới đầu còn e dè, nhưng sau vẫy thật hăng.
Eddie nghĩ, nếu Carol vẫy tay mạnh như thế, chắc nàng bình an vô sự. Anh cảm
thấy yếu đuối như một đứa bé được nâng niu chìu chuộng.
Anh nhớ ra, chuyện chưa có gì ngã ngũ. Anh
còn nhiều việc phải làm cho xong. Anh vẫy tay chào lần cuối rồi miễn cưỡng đi
vào trong máy bay.
Anh vào đến buồng máy thì cũng vừa lúc ông
Cơ trưởng máy bay từ dưới bong hành khách đi lên. Ông hỏi:
– Không thiệt hại gì chứ?
– Không thiệt hại gì, trước mắt là như thế.
Cơ trưởng quay qua truyền tin viên, người
này vừa báo cho ông biết:
– Có nhiều tàu đáp lời kêu gọi SOS của
chúng ta, nhưng chiếc gần nhất đã vui lòng đến ngay, họ đang đến gần bên mạn
trái của máy bay. Có lẽ ông nên xem thử ra sao.
Cơ trưởng Baker nhìn qua cửa sổ, ông thấy
chiếc ca nô. Ông lắc đầu.
– Tàu này không giúp gì ta được. Phải có
tàu nào lôi chúng ta đi mới được.
Anh liên lạc thử xem có tàu tuần duyên nào
không.
– Người trên ca nô muốn lên máy bay, -
truyền tin viên nói tiếp.
– Không được. - Baker đáp. Eddie hoảng hốt.
Phải để cho chúng lên máy bay mới được. - Làm thế rất nguy hiểm. - Cơ trưởng
máy bay nói tiếp. - Tôi không muốn chiếc ca nô đậu sát vào máy bay, rất dễ làm
hư hỏng thân máy bay. Nếu ta cố đưa họ lên máy bay với sóng biển lớn như thế
này, tôi chắc sẽ có người rơi xuống nước. Nói với họ chúng ta xin cám ơn lòng
tốt của họ, nhưng họ không giúp chúng ta được đâu.
Eddie không tiên liệu việc này. Anh làm ra
vẻ dửng dưng để không ai thấy anh đang hết sức lo lắng. Hư thì hư, mặc bằng bất
cứ giá nào, đồng bọn của Luther cũng phải lên máy bay cho được! Nhưng nếu không
có sự giúp đỡ từ trong máy bay thì không dễ gì chúng lên được. Và ngay cả có sự
giúp đỡ đi nữa thì việc chúng lên bằng cửa lên máy bay, thường cũng hết sức khó
khăn. Sóng đánh ngập các phao và nước văng lên tới nửa cánh cửa vào. Người ta
không thể đứng trên phao mà không níu vào cái gì, và khi mở cửa, nước sẽ ào ào
vào phòng ăn. Eddie không hề nghĩ đến chuyện này trước, vì chiếc Clipper thường
thường chi hạ xuống trên vùng nước yên tĩnh.
Làm sao cho chúng lên máy bay được nhỉ?
Phải cho họ lên qua cánh cửa ở trước mũi máy bay.
Truyền tin viên lại nói:
– Thưa cơ trưởng, tôi đã nói họ không được
phép lên máy bay, nhưng hình như họ không chịu.
Eddie nhìn ra ngoài. Chiếc ca nô quay quanh
thủy phi cơ.
– Đừng để ý đến họ. - Cơ trưởng máy bay ra
lệnh.
Eddie đứng dậy. Khi anh bước đến cầu thang
dẫn xuống buồng phía trước mũi máy bay, Baker hỏi lớn:
– Anh đi đâu?
– Tôi phải ra kiểm tra lại dây neo. - Eddie
đáp, giọng thản nhiên, và chân cứ bước không đợi ông ta trả lời Anh nghe tiếng
của Baker nói phía sau:
– Cha này thế là “chấm dứt”!
Anh nghĩ, mình đã biết thế rồi. Anh buồn vô hạn. Anh đi ra trên mặt phẳng.
Chiếc ca nô cách mũi chiếc Clipper chừng mười mét. Eddie thấy Carol-Ann đứng gần bên lan can tàu. Nàng mặc cái
áo dài cũ và mang đôi giày đế bằng, trang phục nàng thường mặc khi làm việc
nhà. Khi chúng dẫn Carol đi, nàng đã khoác thêm chiếc măng tô ra ngoài. Anh
nhìn kỹ mặt vợ. Nàng có vẻ xanh xao và căng thẳng. Eddie cảm thấy giận sôi lên,
anh tự nhủ: “Mình sẽ cho chúng biết tay”.
Anh lấy cái cần trục gấp lại được, để trước
mũi tàu rồi mở ra, lớn tiếng gọi bọn người dưới ca nô, chỉ cho chúng thấy cần
trục và ra dấu cho chúng ném đầu dây buộc, tàu lên. Anh phải ra dấu nhiều lần
mấy tên trên boong tàu mới hiểu. Chúng hẳn không phải là dân hải quân chuyên
nghiệp. Trông chúng không thích hợp với công việc này chút nào hết, vì đứa nào
đứa nấy đều com lê cài nút chéo, và mặc dù gió mạnh chúng cũng cố giữ mũ phớt
trên đầu. Gã đàn ông ở trong buồng lái, có lẽ là chủ tàu, níu chặt vào tay lái
cố đưa tàu lên gần trước mũi chiếc thủy phi cơ. Cuối cùng, một gã đàn ông ra
dấu là hắn hiểu và lượm đầu dây buộc tàu lên.
Hắn không biết cách ném, phải ném bốn lần
Eddie mới chụp được đầu sợi dây.
Anh buộc sợi dây neo tàu vào cần trục.
Bọn dưới ca nô kéo sợi, dây cho tàu, chúng
áp đến thủy phi cơ. Chiếc ca nô quá nhẹ, nên bị nhồi lên nhồi xuống dữ dội trên
sóng biển. Buộc chiếc ca nô vào thủy phi cơ chắc là một việc khó khăn và nguy
hiểm.
Bỗng anh nghe tiếng của Mickey Finn từ phía
sau cất lên.
– Trời ơi, Eddie, anh làm cái quái gì thế?
Anh quay lui. Mickey nhìn anh, vẻ mặt lo
lắng hiện ra trên khuôn mặt đầy tàn nhang. Eddie la lên:
– Đứng xen vào việc này, Mickey. Tôi báo
cho cậu biết, nếu cậu xen vào việc này, nhiều người sẽ chết đấy.
Mickey có vẻ hoảng hốt.
– Được rồi, được rồi, tùy anh. - Anh ta
quày quả bước lui về phía buồng máy, nghĩ chắc Eddie đã điên rồi.
Eddie quay lại với chiếc ca nô, bây giờ nó
đã đến gần.
Anh nhìn ba gã đàn ông. Một tên còn rất
trẻ, chưa quá mười tám tuổi, một tên khác lớn hơn, ốm, nhỏ, ngậm điếu thuốc bên
mép. Tên thứ ba, mặc bộ com lê màu sẫm có sọc nho trắng, có vẻ là tên chỉ huy.
Eddie nghĩ phải có hai sợi dây neo để buộc
chiếc ca nô mới được. Anh bụm hai tay lên miệng làm loa, gọi lớn:
– Ném lên một sợi dây nữa!
Gã đàn ông mặc bộ đồ có sọc lượm sợi dây ở trước
mũi tàu, gần bên sợi dây ném lên hồi nãy. Không, vô ích, anh cần có mỗi đầu mút
tàu một sợi dây để tạo thành cái thế hình tam giác. Anh nói lớn:
– Không, sợi ấy không được. Ném sợi ở đuôi
tàu cho tôi. Gã đàn ông kia hiểu.
Lần này hắn chỉ ném một lần là Eddie tóm
được đầu sợi dây. Anh kéo dây vào trong máy bay rồi buộc vào một thanh ngang.
Bây giờ chiếc ca nô áp đến gần rất nhanh. Bỗng động cơ tắt và người đàn ông
trong buồng máy bước ra, gã mặc quần có dây đai, gã bắt tay vào việc điều khiển
tàu cho áp sát vào thủy phi cơ. Rõ ràng gã đàn ông này là một thủy thủ.
Bỗng sau lưng Eddie vang lên tiếng nói của
Cơ trưởng máy bay:
– Deakin, - ông nói, - anh đã bất tuân lệnh
cấp trên.
Eddie làm như thể không nghe, bụng cầu trời
sao cho vị chỉ huy của anh đừng có xen vào. Chiếc ca nô không thể áp sát vào
gần hơn nữa. Tên chủ tàu vấn những sợi dây quanh các trụ dây neo, để cho dây
hơi lỏng một chút phòng chiếc ca nô nhồi lên nhồi xuống theo sóng cho dễ. Muốn
lên chiếc Clipper, chúng phải đợi sóng nâng chiếc ca nô sao cho ngang với mặt
phẳng ở mũí máy bay. Để giữ thăng bằng, chúng phải vịn vào sợi dây neo nối từ
dưới ca nô với bên trong mũi máy bay.
– Deakin! - Baker nói lớn. - Lui đây.
Gã thủy thủ mở cánh cửa thấp ở bên lan can
ca nô cho tên găng-tơ mặc com lê có sọc bước ra, chuẩn bị nhảy qua máy bay.
Eddie cảm thấy Cơ trưởng Baker nắm cánh tay áo của anh. Tên găng-tơ thấy vậy,
hắn thọc tay vào túi áo vét tông.
Điều sẽ làm cho Eddie đau đớn nhất là một
người bạn của anh nhảy ra để hải hy sinh tính mạng. Anh đã muốn nói cho họ biết
tàu tuần tra do Steve Appleby phái đến, nhưng anh sợ có người vô tình làm cho
bọn cướp biết và chúng sẽ chạy đi mất. Cho nên anh cố kiểm soát cho được tình
hình trước mắt.
Anh quay qua Baker, hét lớn với ông:
– Ông hãy tránh ra? Bọn khốn nạn này có
súng!
Baker bàng hoàng hất hoảng. Ông nhìn tên
găng-tơ, rồi chạy tìm chỗ núp.
Eddie quay lui, thấy gã mặc com lê có sọc
bỏ súng vào túi áo vét tông lại. Lạy Chúa, anh tự nhủ, con mong sao con ngăn
được bọn cướp này đừng sát hại ai hết. Nếu có ai chết, ấy là do lỗi của con.
Chiếc ca nô được nâng lên cao quá mặt bằng trên máy bay một chút. Tên cướp
níu tay vào sợi dầy neo, ngần ngừ, rồi nhảy qua. Eddie chụp lấy hắn, giúp hắn
đứng vững trên mặt bằng.
– Anh là Eddie phải không? - Gã hỏi.
Eddie nhận ra tiếng của hắn khi hắn nói trên điện thoại. Anh nhớ tên của
hắn là Vincini. Eddie đã chửi hắn, bây giờ anh thấy ân hận, vì anh cần sự hợp
tác của hắn. Anh nói:
– Tôi muốn làm việc với anh, Vincini. Nếu anh muốn việc trôi chảy, không
gặp trở ngại, hãy đề tôi giúp anh.
Vincini nhìn anh, ánh mắt dữ dằn. Nhìn anh một lát hắn mới nói:
– Đồng ý. Nhưng chỉ cần một hành động đáng nghi là anh chết liền.
Hắn nói bằng giọng gay gắt, dửng dưng, không để lộ chút thù hằn nào. Hắn có
vẻ không lưu tâm gì đến chuyện cãi cọ nhau trước đây.
– Anh vào trong đợi tôi giúp những người khác nhảy qua.
– Được rồi. - Vincini quay qua chiếc ca nô. - Joe... phiên anh. Rồi đến
thằng bé. Cô gái lên sau cùng. - Hắn bước vào trong buồng trước mũi máy bay.
Eddie thấy ông Cơ trưởng máy bay leo lên cầu thang để vào phòng máy.
Vincini rút súng ra, nói:
– Anh ở lại đây!
– Cứ làm theo lời anh ta, ông Cơ trưởng, -
Eddie nói lớn. - Tôi van ông, những người này không đùa đâu.
Baker xuống thang, đưa hai tay lên trời.
Eddie quay lui. Anh chàng nhỏ còn có tên
Joe níu vào lan cán ca nô, vẻ sợ sệt muốn chết được. Hắn nói bằng một giọng
khàn khàn:
– Tôi không biết lội.
– Không sao đâu,- Eddie đáp. Anh đưa tay
cho hắn. Joe nhảy qua, níu chặt tay anh, hắn nhào người tới vào trong buồng
trước.
Chàng trai nhảy sang sau cùng. Hắn thấy hai
người kia nhảy qua yên ổn hắn tỏ ra tự tin. Hắn cười nói:
– Tôi cũng không biết bơi. - Hắn nhảy qua
sớm, chỉ đến được mép của mặt phẳng máy bay, nên mất thăng bằng, ngã người lui.
Eddie cúi người, tay trái nắm sợi dây neo, tay kia chụp lấy thắt lưng quần của
hắn. Anh kéo hắn vào trong mặt phẳng.
– Ồ cám ơn! - Chàng trai nói, như thể Eddie
chỉ đưa tay cho hắn níu chứ không phải đã cứu mạng hắn.
Bây giờ đến lượt của Carol-Aun, nàng đứng
trên boong chiếc ca nô, nhìn mặt phẳng trên máy bay với vẻ hoảng sợ. Thường khi
nàng không phải là người nhát gan nhưng Eddie đoán, chắc nàng thấy thằng bé sắp
phải rơi xuống biển nên đầm ra lo sợ. Anh cười với nàng, rồi nói lớn:
– Cứ làm như mọi người làm, em yêu. Em đừng
sợ gì hết.
Carol gật đầu rồi nắm sợi dây.
Eddie chờ đợi, lòng hồi hộp lo sợ. Sóng đẩy
ca nô lên ngang mặt phẳng máy bay. Carol-Ann ngần ngừ không nhảy kịp, nàng càng
có vẻ khiếp sợ hơn nữa.
– Đợi lần khác Eddie thốt lên, với giọng
bình tĩnh để che đậy nỗi lo sợ trong lòng. - Khi nào thích thì nhảy.
Chiếc ca nô tụt xuống rồi nhô lên.
Carol-Ann có vẻ quyết định phải nhảy, nàng mím môi, trán nhăn lại ra vẻ lo sợ.
Chiếc ca nô trồi ra cách máy bay chừng centimet, khoảng cách khá lớn, Eddie kêu
lên:
– Lần này khoan đã...:: nhưng quá muộn rồi.
Để tỏ ra mình có can đảm Carol-Ann đã nhảy.

