Trên Chuyến Bay Đêm - Chương 16 - Phần 1
Chương 16
TỪ GIỮA ĐẠI TY DƯƠNG CHO ĐẾN BOTWOOD
Diana Lovesey rất tức việc Mervyn lên thủy phi cơ ở Foynes. Mới đầu, cô hết
sức bối rối khi thấy ông ta đuổi theo cô, cô sợ người ta lấy chuyện này để làm
trò vui cười. Nhưng Diana tức nhất là việc cô từ chối lời đề nghị của Mervyn,
từ chối cơ hội để thay đổi ý kiến. Cô đã giữ nguyên quyết định của mình, nhưng
Mervyn không xem quyết định của cô là vĩnh viễn, ông ta có vẻ như nghi ngờ
quyết định của cô. Diana phải khẳng định lại quyết định của mình bất cứ khi nào
ông ta yêu cầu cô xét lại. Cuối cùng, ông ta đã làm cho cô thêm hoang mang, cô
cảm thấy chuyến bay qua đại dương mất hết hứng thú. Chuyến đi này xem như
chuyến ra đi vĩnh viễn, chuyến trốn đi rất thơ mộng với người yêu. Thế nhưng,
bây giờ cái cảm giác tự do sung sướng như khi máy bay mới cất cánh ở
Southampton đã biến mất. Cô không thấy thú vị để thưởng thức cảnh xa hoa trên
máy bay, không cảm thấy sung sướng khi được cùng đi với những người sang trọng,
không cảm thấy thức ăn thức uống ngon lành họ dọn ra cho cô nữa. Cứ phập phồng
lo sợ thấy Mervyn xuất hiện bên mình, cô không dám đụng chạm đến Mark, không
dám hôn anh, không dám sờ vào tay hay nắm bàn tay anh nữa.
Còn với Mark, biến cố bất ngờ đã làm cho anh mất vui. Khi Diana đuổi khéo
Mervyn ở Foynes, anh rất sung sướng, anh tỏ ra rất khả ái và lạc quan yêu đời
anh nói đến California, anh nói đùa cho vui và khi có dịp thuận tiện là anh hôn
cô như mọi khi trước đây. Rồi bỗng anh thấy đối thủ bước lên máy bay, anh giật
mình hoảng hốt. Bây giờ anh như một quả bóng thổi phồng. Anh ngồi im bên cạnh
Diana, buồn bã lật tạp chí ra xem nhưng không đọc được chữ nào. Anh nghĩ mình
đã thất bại. Có Mervyn trên máy bay, làm sao anh tin chắc được Diana không đổi
ý một lần nữa? Thời tiết bỗng trở nên xấu, cơn bão trở mạnh, máy bay nhồi như
đi xe hơi qua đồng ruộng, cảnh tượng này càng làm cho tình hình buồn thêm.
Thỉnh thoảng có một người khách hớt hải đi qua buồng, chạy về phía phòng vệ
sinh. Người ta cho biết dự báo thời tiết còn xấu nữa. Bây giờ Diana có cớ để
nói vì người khó chịu nên không muốn ăn.
Cô muốn biết Mervyn ngồi ở buồng nào. Có lẽ khi biết ông ngồi ở đâu rồi, cô
không còn bồn chồn lo sợ thấy ông ta bỗng nhiên xuất hiện nữa. Cô phải đi phòng
vệ sinh để xem thử ông ta ngồi ở đâu.
Rời buồng của mình, buồng số 4, Diana liếc mắt nhìn nhanh qua buồng số ba,
không thấy có ông ta. Cô quay bước đi về phía sau máy bay, vừa đi vừa níu vào
bất cứ cái gì níu được, vì máy bay lắc lư chòng chành quá mạnh. Vẫn không thấy
Mervyn ngồi ở buồng số 3. Toàn bộ phòng số 6 thì bên mạn phải là phòng vệ sinh
nữ rồi, còn bên trái chỉ có hai hành khách ngồi, theo dáng dấp của họ, cô đoán
họ là thương gia. Diana nghĩ, chẳng lẽ họ trả tiền mua vé để ngồi miết như thế
suốt chuyến bay bên cạnh phòng vệ sinh! Sau phòng số 6, chỉ còn phòng vợ chồng
thôi. Chắc Mervyn ngồi ở phía trước ở buồng số 1 hay số 2 gì đấy. Và cũng có
thể đang ngồi đánh bài ở phòng khách cũng nên.
Cô đi vào phòng vệ sinh. Trước tấm kính có hai chỗ ngồi, một chỗ đã có một
phụ nữ ngồi, Diana chưa có dịp nói chuyện với bà này lần nào. Vừa đóng cửa
phòng vệ sinh xong, máy bay lại đột ngột rót xuống khiến cô mất thăng bằng.
Cô té xuống chỗ ngồi còn trống.
– Ổn chứ? - Người phụ nữ hỏi.
– Ổn, cám ơn. Tôi quá ghét máy bay rớt như thế này.
– Tôi cũng thế. Người ta cho tôi biết tình hình còn tệ hơn nữa. Cơn bão
đang dữ dội ở phía trước chúng ta.
Máy bay bớt rung động, Diana mở túi xách lấy lược ra chải tóc.
– Có phải bà là bà Lovesey không? - Người đàn bà hỏi.
– Phải. Xin gọi tôi là Diana.
– Tôi là Nancy Lenehan. - Bà ta ngậm ngừ một lát, vẻ bối rối, rồi nói tiếp:
– Tôi lên máy bay ở Foynes.
– Tôi từ Liverpool không làm sao đến Southampton kịp, cho nên tôi phải thuê
xe hơi lái ra bãi đáp máy bay và tôi van nài ông ấy cho tôi đi theo máy bay của
ông.
– Tôi rất mừng cho bà. Nhưng chuyện ông ấy
đến được đây lại là chuyện làm cho tôi rất bực.
– Theo tôi thì bà chẳng cần phải bực bội
làm gì. Được hai người đàn ông thương yêu là điều thật cực kỳ thú vị. Tôi không
có được người nào hết.
Diana nhìn bà ta trong gương. Phải nói bà
ta có duyên hơn là đẹp, nét mặt hài hòa, tóc sẫm, và khoác chiếc áo màu đỏ do
thợ cắt may rất đẹp ra ngoài chiếc áo cụt bằng xoa màu xám. Dáng dấp hoạt bát
và tự tin. Diana thầm nghĩ, thảo nào mà Mervyn đã bằng lòng cho bà ta đi theo,
bà đúng là loại phụ nữ rất hợp với người như ông ta. Cô buột miệng hỏi:
– Anh ấy có lễ phép với bà không?
– Sơ sơ thôi. - Nancy đáp rồi mỉm cười.
– Rất tiếc. Anh ấy thường không lịch sự cho
lắm, cô vừa đáp vừa tô son lên môi.
– Nhưng tôi rất cám ơn ông ấy vì đã cho tôi
cùng đi, - Nancy nói tiếp, bà ta hỉ mũi vào chiếc khăn giấy.
Diana thấy bà có đeo nhẫn trên ngón tay. Bà
ta nói tiếp:
– Ông ấy hơi cộc cằn một chút, nhưng tôi
thấy ổng tốt bụng. Tôi đã ăn tối với ổng. Ông ta nói chuyện rất vui. Và ổng còn
đẹp nữa.
– Đúng là anh ấy tốt bụng, - Diana ngạc
nhiên khi thấy mình nói thế - nhưng anh ta kiêu ngạo như một bà Công tước và
không có tính kiên nhẫn. Tôi đã làm cho ảnh nổi điên vì tôi lừng khừng, tôi
thay đổi ý kiến và không bao giờ nói ý nghĩ cho ảnh nghe.
Nancy chải tóc. Diana tự hỏi không biết có
phải bà ta đã nhuộm tóc để cho tóc khỏi bạc không. Nancy nói tiếp:
– Ông ấy có vẻ quyết giữ cô lại cho được
đấy.
– Chỉ là vấn đề tự ái, - Diana đáp. - Vì có
một người khác đem tôi đi. Menryn chỉ muốn tranh tài mà thôi. Nếu tôi bỏ anh ta
để đến với bà chị của tôi, thì chắc anh ta chẳng bao giờ đến tìm đâu.
Nancy cười rồi nói:
– Chắc ông ấy chẳng hy vọng gì giữ bà lại
được.
– Dĩ nhiên là không. - Bỗng Diana không
muốn nói chuyện với Nancy Lenehan nữa. Tự nhiên cô thấy ghét bà ta. Cô thu dọn
đồ trang sức, đứng đậy, cười để che giấu vẻ bất bình đột nhiên đến trên mặt. -
Tôi xin phép về chỗ.
– Chúc may mắn!
Vừa lúc Diana ra khỏi phòng vệ sinh, Lulu
Bell và công chúa Lavinia đến, người nào cũng mang theo túi xách đựng đồ trang
điểm. Khi Diana về lại buồng, cô thấy Davy, tiếp viên, đã biến cái ghế nệm dài
trước chỗ ngồi của cô thành chỗ ngủ cho hai người. Diana lấy làm lạ khi thấy
chiếc ghế nệm bên ngoài có vẻ bình thường như thế lại có thể trở thành hai
giường ngủ.
Davy bắt đầu lấy hết gối đi, rồi lôi mấy
cái giá tì tay ra khỏi các rãnh trên ghế. Chồm người trên chỗ dựa lưng ở ghế,
anh ta hạ hai tấm nắp trên vách máy bay xuống, để lộ ra mấy cái móc. Anh tháo
sợi dây đai trên vách để hạ xuống một chiếc giường nệm, móc vào cái móc ấy để
làm thành chỗ ngủ ở phía trên.
Phía bìa giường, anh áp vào một cái khe nằm
trong vách ngăn. Diana đang sợ giường ngủ như thế, không an toàn, thì Davy đã
lấy hai thanh ngang bằng kim loại chống vào giữa chiếc giường trên với giường
dưới, xem như hai cái trụ giường. Bây giờ thì hai chỗ ngủ xem có vẻ rất vững.
Anh lấy gối nệm của chiếc ghế dài để lại vào chỗ ngủ dưới, và dùng những chiếc
gối dày như nệm lót lên chỗ ngủ ở trên. Anh lôi dưới chỗ ngồi ra những tấm vải
lót giường và chăn mền màu xanh nhạt, và chỉ trong nháy mắt, hai giường ngủ đã
hoàn thành.
Những chỗ ngủ trông có vẻ êm ái, nhưng phô
ra trước mặt mọi người. Davy lấy một tấm màn xanh nước biển có móc, anh móc vào
sợi dây trên trần, Diana cứ tưởng sợi dây này là vật trang trí. Anh treo màn
ngay phía ngoài các giường ngủ, chỉ để mở một khoảng nhỏ như cửa vào của một
cái lều, để cho khách vào ngủ. Cuối cùng, anh mở ra một cái thang nhỏ, dựng sát
vào giường phía trên.
Davy quay qua phía Diana và Mark với vẻ hài
lòng, như thể anh vừa làm xong một trò ảo thuật. Anh ta nói:
– Khi nào hai ông bà muốn đi ngủ, xin ông
bà cho tôi biết, tôi sẽ đến làm giường ngay.
– Ngủ trong này có ngột ngạt không? - Diana
hỏi anh ta.
– Mỗi giường như thế đều có quạt. Bà nhìn
lên phía trên là thấy quạt. - Diana ngước mắt nhìn, cô thấy có tấm lưới và cái
cần gạt để mở và tắt quạt. - Bà còn có cửa sổ bên hông tàu, có đèn điện, móc áo
măng tô và các kệ; nếu quý vị cần gì khác nữa, xin cứ bấm nút chuông để gọi
tôi.
Trong khi anh ta đang làm việc thì hai hành
khách ở bên mạn trái, anh chàng đẹp trai Frank Gordon và ông hói đầu Ollis
Field, xách túi đựng đồ ngủ đi đến phòng vệ sinh; Davy làm xong việc, bèn qua
làm giường bên kia. Con đường đi không phải nằm ngay chính giữa máy bay mà gần
bên mạn trái hơn, cho nên hai giường ngủ chỉ kê dọc theo vách máy bay chứ không
nằm ngang giữa thân máy bay như các giường bên mạn phải.
Công chúa Lavinia đi về, mặc chiếc áo ngủ
dài màu xanh biển có viền đăng ten xanh, trên đầu trùm cái khăn cùng màu. Mặt
bà ta cong cóng lên, chắc vì bà không quen cảnh mặc áo ngủ trước mắt nhiều
người như thế này. Bà ta nhìn giường ngủ rồi làm ra vẻ hốt hoảng, lên tiếng
than vãn:
– Tôi sẽ chết ngộp mất! - Nhưng không ai
chú ý đến bà. Bà tháo đôi giày đế mỏng bằng xoa ra, ngồi xuống chiếc giường ngủ
ở dưới, rồi cẩn thận kéo màn che kín lại.
Một lát sau, Lulu Bell trở về với chiếc áo
ngủ bằng mút-xơ-lin màu hồng, càng làm tăng thêm vẻ duyên dáng cho bà ta. Từ
Foynes đến đây, bà ta tỏ vẻ gượng gạo với Diana và Mark, mặc dù vẫn lịch sự với
họ, nhưng bây giờ bà đã quên hết chuyện cũ. Bà đến ngồi bên cạnh hai người trên
ghế nệm dài và nói:
– Chắc anh chị không đoán ra được chuyện
tôi vừa nghe về hai ông khách chung buồng với chúng ta đâu! - Bà đưa tay chỉ
hai chỗ trống của Field và Gordon.
– Cô nghe gì thế, Lulu? - Mark hỏi.
– Ông Field là nhân viên mật vụ FBI.
Diana nghĩ thầm: có gì đâu mà đặc biệt.
Nhân viên FBI cũng chỉ là cảnh sát thôi.
Lulu nói tiếp:
– Còn anh chàng Frank Gordino là tù nhân!
– Ai nói với cô thế? - Mark hỏi, giọng nghi
ngờ.
– Người ta nói cho nhau nghe trong phòng vệ
sinh nữ.
– Thế thì chắc không đúng đâu, Lulu à.
– Tôi biết anh không tin! - Bà ta thốt lên.
- Thằng bé đã nghe ông Field và Trưởng tàu cãi nhau. Ông trưởng tàu tức giận vì
cơ quan FBI dẫn tù lên tàu bay mà không báo cho ổng biết. Hai người cãi nhau
rất dữ và cuối cùng phi hành đoàn tước súng của ông Field đi!
Diana nhớ là cô đã nghĩ ông Field có vẻ là
người canh giữ anh chàng Gordon.
– Người ta nói Gordon làm gì?
– Là thằng găng tơ. Hắn hạ một ông, hãm hiếp một cô gái rồi đốt hộp đêm.
Diana thấy chuyện này khó tin quá. Cô đã
nói chuyện với anh chàng này rồi kia mà! Dĩ nhiên anh ta thiếu tế nhị thật đấy,
nhưng anh ta đẹp trai, áo quần sang trọng, và đã tán tỉnh cô rất nhã nhặn. Cô
nghĩ anh ta chỉ có thể là dân bịp bợm, lừa đảo, buôn lậu, cùng lắm là dân mở
sòng bạc lậu thôi, chứ cô không thể nào tin được anh ta là kẻ giết người. Lulu
là loại người điên khùng, cái gì cũng tin được.
– Chuyện cũng khó tin đấy. - Mark nói.
– Thôi bỏ qua chuyện đó, - Lulu đáp, vẻ
thua cuộc. - Anh có vẻ không nói chuyện nữa. - Bà ta đứng dậy. - Tôi đi ngủ.
Nếu hắn hiếp ai, nhớ thức tôi dậy.
– Bà ta leo lên cái thang nhỏ, bà vào
giường trên. Bà kéo màn lại rồi thò đầu ra ngoài, nói với Diana! – Này bà, tôi
biết lý do tại sao bà cau có với tôi cũng phải. Tôi đã dành Mark của bà. Tôi
thấy làm thế thật ngốc. Tôi phải quên chuyện này thôi. Chúc ngủ ngon.
Bà ta đã thật tình xin lỗi, Diana không nỡ
nào từ chối. Cô đáp:
– Chúc ngủ ngon, Lulu.
Lulu kéo màn lại. Mark nói tiếp:
– Lỗi do anh chứ không phải cô ấy. Tha lỗi
cho anh nhé, em.
Để thay cho câu trả lời, Diana ôm anh hôn.
Bỗng cô cảm thấy sung sướng trở lại khi được ở bên anh. Cơ thể cô mềm nhũn ra,
cô nằm xuống ghế dài, tiếp tục hôn anh. Cô cảm thấy cái vú bên phải áp vào ngực
Mark. Ôm ấp anh lại thật thú vị. Lưỡi của Mark lướt trên môi Diana. Diana nghĩ,
thế này là đã đi quá xa rồi.
Cô mở mắt ra... và thấy Mervyn. Ông ta đi
về phía trước và nếu ông không quay lui thì chắc ông không thấy cô. Thấy cô
đang trong tư thế đê mê, ông ta liền đứng lại như trời trồng.
Diana đã hiểu ông ta quá nhiều, nên bây giờ
thấy vẻ mặt ông ta cô biết hết tư tưởng của ông. Cô đã nói hết cho ông ta biết
cô yêu Mark rồi, thế mà ông ta vẫn không chịu tin, nên bây giờ thấy cô đang hôn
Mark, làm sao ông ta không khỏi bị kích động cho được. Mặt ông tối sầm lại, cặp
lông mày đen nhíu lại giận dữ, tự nhiên Diana sợ ông ta xông vào ẩu đả. Nhưng
bỗng ông quay gót, bỏ đi.
– Chuyện gì thế? - Mark hỏi. Anh ta không
thấy gì hết vì bận hôn Diana.
Diana quyết không nói gì cho anh biết. Cô
khẽ đáp:
– Sợ người ta thấy. - Anh miễn cưỡng thả cô
ra.
Diana ngồi lên, nhưng cơn giận lại ào đến.
Mervyn không có quyền đuổi theo cô khắp nơi như thế này. Cô đã bỏ ông ta, cho
nên ông ta phải chấp nhận việc này chứ Mark châm thuốc hút. Diana thấy cần phải
gặp Mervyn mới được.
Cô muốn nói cho ông ta biết ông phải từ giã
cô ngay thôi.
Diana đứng dậy, nói với Mark:
– Em đến phòng khách xem người ta làm gì.
Anh cứ ở đây mà hút thuốc. - Không đợi anh trả lời, cô bỏ đi.
Đến tận phía sau máy bay mà vẫn không thấy
Mervyn ngồi ở chỗ nào hết, Diana bèn quay về phía kia. Máy bay bây giờ bớt chao
đảo nên cô đi dễ dàng, không cần phải níu vào thành vách máy bay. Không có
Mervyn ở phòng số 3.
Trong phòng khách lớn, những người chơi bài
ngồi quanh bàn thắt dây an toàn, khói thuốc đầy phòng, trên bàn để nhiều chai
whisky. Cô đi qua buồng số 2, nơi gia đình Oxenford ngồi. Mọi người trên máy
bay đều biết chuyện ngài Oxenford nhục mạ ông Catl Hartmann và biết chuyện
Mervyn Lovesey nhảy vào bênh vực nhà bác học. Mervyn có nhiều điểm tốt, cô chấp
nhận thế.
Tiếp đó Diana đi qua phòng bếp. Nicky,
người tiếp viên béo tròn, đang rửa bát đĩa một cách nhanh nhẹn kinh khủng, còn
người đồng nghiệp của anh đang bận làm giường ở phía đuôi máy bày. Đối diện
buồng bếp là phòng vệ sinh nam.
Sau phòng vệ sinh là chiếc cầu thang dẫn
lên phòng máy, và xa hơn nữa, trong mũi máy bay, là buồng số một. Ở đây, Diana
cũng không thấy Mervyn, mà chỉ gặp những nhân viên trong phi hành đoàn hết
phiên đang nghỉ ngơi.
Cô leo cầu thang lên buồng máy bay, cô thấy
ở đây cũng sang trọng như ở boong hành khách. Nhưng các nhân viên ở đây đều
đang bận làm việc, và một người nói với cô:
– Thưa bà, vào lần khác mà được bà đến thăm
phòng máy như thế này, chúng tôi rất sung sướng, nhưng rất tiếc là bây giờ
chúng ta đang bay trong thời tiết xấu, chúng tôi phải yêu cầu bà vẻ chỗ ngồi
khóa dây an toàn lại cho bảo đảm...
Diana vừa xuống cầu thang vừa nghĩ: Thế thì
chắc Menvyn ở trong phòng vệ sinh. Cô có tìm thấy ông ta ở chỗ nào đâu.
Vừa xuống đến chân cầu thang, Diana đụng
đầu với Mark. Cô giật mình, cảm thấy như mình có tội. Cô hỏi:
– Anh làm gì ở đây?
– Anh cũng hỏi em cầu hỏi ấy đấy, - anh
đáp, giọng có vẻ bất bình.
– Em đi dạo chơi.
– Để tìm Mervyn chớ gì? - Anh hỏi, giọng
gay gắt.
– Mark, tại sao anh cau có với em như thế?
– Bởi vì em lén đi tìm gặp ông ta.
Nicky lên tiếng cắt ngang cuộc cãi cọ của
họ:
– Thưa ông bà, xin ông bà vui lòng về chỗ
ngồi có được không? Hiện giờ máy bay không lắc mạnh, nhưng tình trạng này không
lâu đâu.
Hai người quay về buồng. Diana cảm thấy
mình lố bịch... Cô đi tìm Mervyn để Mark phải đi tìm. Tình huống có vẻ lố bịch.
Họ ngồi xuống, tiếp tục nói chuyện khi
Ollis Field và Frank Gordon đi về.
Frank mặc cái áo khoác ngủ bằng xoa màu
vàng có hình con rồng ở phía sau; Field mặc chiếc áo dài ngủ cũ bằng len. Frank
cởi áo khoác ra để lộ bộ Pyjama đỏ có đường viền trắng. Anh ta tháo đôi giày đế
thấp, leo thang để lên giường trên.

