Chỉ được yêu mình anh - Phần 5 - Hồi 54 (Hết)

Phụ lục đặc biệt

I. Những phiền muộn trong tuần trăng mật

Không phải đi làm, không phải bận
rộn, lại càng không phải lo lắng về tiền bạc, thỏa thích vui chơi cạnh người
mình yêu tại châu Âu lãng mạn thì thử hỏi cuộc sống như vậy, liệu còn gì phải
phiền muộn nữa không?

Công chúa đáp: Không có!

“Mỹ nhân” đáp: Có!

Trong lòng vui vẻ, thân thể vì thế
cũng béo tốt nhanh chóng. Đồng thời có người đang mang bầu nên cũng ăn nhiều
hơn hẳn, mà lúc nào cũng thích ném đồ ăn thừa cho người bên cạnh…

Thượng Linh xưa nay vốn mảnh mai,
bây giờ béo lên được một chút, cup A cũng có cơ hội phát triển, làm cô vui mừng
khôn xiết, tiếp tục ăn uống thả phanh. Đương nhiên nhiệm vụ đau khổ còn lại đổ
lên đầu “mỹ nhân”.

Đây là tháng thứ hai trong hành
trình du ngoạn châu Âu, hai người đang ở vùng Nice của Pháp, là thiên đường
nghỉ dưỡng vùng Địa Trung Hải. Ánh mặt trời rực rỡ và nước biển xanh ngắt cùng
tôn lên vùng biển trắng xóa rực rỡ.

Một hôm vào lúc ba giờ chiều, đang
nằm trên du thuyền phơi nắng, Thượng Linh theo thói quen giơ tay lên nói cô đói
nên bây giờ rất muốn ăn gì đó.

Trên du thuyền có mấy đầu bếp, với
lại hiện nay thói quen ăn uống của công chúa không bình thường lắm nên các đồ
ăn thức uống đều được chuẩn bị đầy đủ.

“Cơm gà áp chảo, spaghetti[1] hải
sản, cánh gà nướng, ốc sên xào tỏi, lạp xưởng muối hồ tiêu đen, cá ngừ cali
nướng than hoa…” Thượng công chúa kêu một danh sách dài các món ăn, đều là thịt
không có rau, đầu bếp nhanh chóng ghi chép lại những lời phiên dịch nói. Cuối
cùng, danh sách các món ăn đã kết thúc bằng một miếng thịt thăn bò 500g trong
vẻ mặt co rúm lại của đầu bếp và Diệp Thố.

[1] Spaghetti (phiên âm
sờ-pa-ghét-ti hay xì-pa-ghét-ti) là một loại mì Ý có dạng sợi tròn
nhỏ được làm từ bột mì loại semolina và nước. Có nhiều món mì
kiểu Ý dùng spaghetti, từ spaghetti với pho mát và hạt tiêu hoặc tỏi
và dầu, tới món spaghetti với cà chua, thịt và các loại nước sốt
khác…

Nửa tiếng sau, các món ăn lần lượt
được mang lên. Sau khi gặm hai cánh gà, ăn mấy con ốc sên, Thượng Linh không
thấy đói nữa, bắt đầu vẫy gọi ông chồng “mỹ nhân” đang ở bên cạnh.

“A Thố, anh lại đây đi!...”

“…” Diệp Thố đọc sách, không nghe
thấy.

“A Thố!...”

“…” Vẫn chăm chú đọc sách, không
nghe thấy.

“A Thố, còn nhiều đồ ăn quá, anh
lại đây ăn giúp em đi!”

“…” Anh vẫn nhắm mắt không cử động,
thể hiện mình đã ngủ say. “Mỹ nhân” không muốn đi vào vết xe đổ lần nữa, kiên
định lập trường của bản thân.

Thượng Linh không hài lòng, đành
phải nghĩ cách giải quyết khác. Cô quay đầu lại nhìn anh chàng phiên dịch đẹp
trai ngoại quốc đang đứng tựa vào lan can tàu hóng mát, vẫy vẫy tay: “Baron!
Chồng tôi ngủ say rồi, anh ra đây ngồi nghỉ một lát đi, tiện thể ăn cùng tôi
luôn.”

Anh chàng tóc vàng đẹp trai người
Pháp - Baron khẽ mỉm cười ngồi xuống cạnh Thượng Linh. Sau khi thấy cả bàn đầy
thức ăn anh ta liền lắc đầu: “Thực ra cô có thể bảo họ nấu ít đi một chút, thế
này lãng phí quá!”

“Tôi cũng biết là lãng phí, nhưng
mà món nào cũng muốn ăn cả. Trước đây ông chủ anh bao giờ cũng cùng tôi ăn hết
sạch, nhưng ai biết được hôm nay lại lăn ra ngủ mất rồi!”

Baron co rúm miệng, có thể
không ngủ được sao, nếu đổi thành Baron ngày nào cũng bị nhồi như
nhồi vịt giống cái thùng rác thế này, chắc là anh chàng cũng phải
ngủ mất.

Vừa gặm cái cánh gà sau lời
mời tha thiết của Thượng Linh, Baron đã thoáng thấy ánh mắt sắc lạnh
chiếu vào mình, miếng thịt gà nghẹn ngay trong cổ họng.

Ánh mắt sâu thẳm tuyệt đẹp đó
như hiện lên ba chữ: Muốn chết hả?

“Ông chủ! Ông tỉnh rồi à!”
Những tế bào ngoan cố ăn sâu trong máu khiến Baron không thể không đáp
lễ ông chủ hẹp hòi này một món quà nho nhỏ: “Hình như buổi trưa ông
chỉ uống có một ly sữa, chắc đói lắm rồi!”

Thượng Linh vô cùng mừng rỡ: “A
Thố! Anh đói rồi sao? Lại đây! Lại ăn ít đồ đi!”

“…”

Tối đó, Diệp Thố không dùng
bữa, anh bơi đi bơi lại trong bể bơi khách sạn.

Thượng Linh vốn chẳng thích bơi
lội, với lại đang mang thai cũng không xuống nước được. Cô lên phòng đi
tắm trước, nhưng tắm táp xong xuôi, sấy khô tóc, ngồi đọc tạp chí
hồi lâu vẫn không thấy Diệp Thố lên phòng, điện thoại cũng không gọi
được.

Thượng Linh thay chiếc áo phông
dài rộng rồi xuống tầng tìm Diệp Thố. Không có nhiều người trong bể
bơi, vừa nhìn đã thấy ngay bóng người cao ráo trắng bóc vẫn đang bơi
đi bơi lại trong bể, động tác đẹp mắt, thân hình hoàn hảo, cường
tráng, muốn người khác không chú ý cũng khó.

Cả tốp những cô nàng ngoại
quốc thân hình cực nóng bỏng mặc bikini ngồi bên bể bơi, vừa cười
đùa chuyện trò, vừa liếc mắt đưa tình với người đang bơi trong bể.
Các nàng đều đổ rầm rầm khi thấy gương mặt tuyệt đẹp mỗi lần anh
trồi lên mặt nước, họ thi nhau nhảy xuống bể bơi, cùng bơi với anh.

Thượng Linh đang bực mình, bỗng
có tiếng gọi vang lên bên tai. Phiên dịch của hai người đang nhàn nhã
tựa người trên ghế, vẫy vẫy tay về phía cô: “Ồ! Thể lực của chồng
cô tốt thật đấy, đã bơi gần một giờ đồng hồ rồi! Chẳng mấy khi anh
ấy ngừng lại cả.” Baron rót một ly nước hoa quả vừa ép đưa cho cô:
“Uống thử không? Ngồi đây cùng tận hưởng nào!”

Thượng Linh uống xong cốc nước,
Diệp Thố vẫn đang bơi, không chỉ không để ý đến các cô nàng ngoại
quốc, mà còn chẳng thấy cô đang ngồi bên bể bơi.

“Không biết tại sao gần đây anh
ấy ngày nào cũng dậy sớm chạy bộ, bây giờ còn tập bơi nữa chứ…”
Thượng Linh ủ dột: “Hừ, anh cũng là đàn ông, anh thử phân tích xem
nào?”

“Cô không biết sao?”

Thượng Linh trầm tư một hồi,
bỗng như vừa ngộ ra điều gì: “Anh ấy định tham dự Olympic chăng?”

Baron: “…”

“Lạ nước lạ cái?”

“Lạ nước lạ cái chẳng liên
quan gì đến bơi lội cả…”

“… À! Tôi biết rồi! Vì tôi có
bầu nên có chuyện không thực hiện được, đành phải đi bơi để giải
quyết!”

Baron ho sặc sụa: “Tôi chỉ có
thể nói là, cô đúng là người vô cùng thẳng thắn…”

“Không phải là đang cố thể
hiện để thu hút mấy em xinh đẹp đấy chứ?”

“Tiếp tục đi! Đoán trúng sẽ
có thưởng.”

“Đang đùa tôi đấy phải không?”
Thượng Linh đá cho Baron một nhát. Biết nhau hơn một tháng qua, cô hiểu
Baron không phải là một phiên dịch viên bình thường, ít nhất đối với
cô và Diệp Thố, Baron cũng không phải là một người làm bình thường.
Tuy có lúc cũng rất trang trọng gọi Diệp Thố là ông chủ, gọi cô là
phu nhân, nhưng những khi bình thường lại rất tùy ý, nhất là lúc trò
chuyện với cô.

Phải rất lâu sau này, Thượng
Linh và Diệp Thố mới biết nguyên nhân khiến anh chàng thân thiết với
Thượng Linh là vì… anh chàng là một gay chính hiệu. Đương nhiên gương
mặt châu Á hoàn hảo và vẻ lạnh lùng của Diệp Thố là đòn giáng
chí tử đối với Baron…

“Đồ đàn bà thô lỗ!”

“Đồ đàn ông lắm chuyện!”

“Lắm chuyện!” Baron thắc mắc.

“Có nghĩa là rất cá tính!”
Thượng Linh “tốt bụng” giải thích cho Baron.

“Đàn ông đương nhiên là phải cá
tính rồi! Tôi chính là người lắm chuyện!”

Thượng Linh không khỏi phì cười
khi thấy bộ dạng dương dương tự đắc của Baron. Bỗng cánh tay thanh
mảnh hơi lạnh cuốn lấy Thượng Linh từ phía sau, cô nghiêng đầu, anh hôn
lên gò má cô, dịu dàng ướt át. Gương mặt quyến rũ vẫn còn đọng
những giọt nước khẽ mỉm cười: “Có chuyện gì mà vui vậy?”

“Anh bơi xong rồi chứ?”

“Ừm! Em xuống đây bao lâu rồi,
sao không gọi anh một tiếng? Buổi tối lạnh lắm, em mặc phong phanh
quá!” Anh ngồi trên ghế tựa, đặt cô ngồi lên chân mình.

“Không sao, giờ vẫn đang mùa hè
mà.” Thượng Linh muốn ra chỗ khác ngồi nhưng lại bị anh ôm chặt hơn
nữa: “A Thố, ở đây nhiều người lắm!”

“Làm gì có ai?” Anh khẽ lườm
anh chàng Baron đang đứng cạnh một cái, tóm lấy cằm, hôn lên môi cô,
nụ hôn thật dịu dàng cướp mất hơi thở cô.

Đến khi anh thả cô ra, Baron đã
không còn đứng đó, cô đặt tay lên má anh: “Anh cố ý sao?”

“Ai bảo hắn cứ bám riết lấy
em.” Diệp Thố khẽ hầm hè.

“Đồ quỷ sứ!” Cô khẽ hôn lên đôi
môi tuyệt đẹp ấy: “Anh bơi xong rồi chứ?”

“Vì em giữ mình như ngọc được
bao năm như thế!”

“Thượng Linh!” Trong lúc nghiến
răng nghiến lời, anh nhíu mày chắn kín miệng cô, lưỡi nhẹ nhàng trêu
đùa cô, đôi môi anh dịu dàng sau khi tấn công thật mãnh liệt. Nhẹ
nhàng vuốt ve, cướp đoạt hơi thở cho đến khi hai người đều thở gấp,
toàn thân nóng bừng.

Lúc ép cô xuống giường, anh
khẽ nâng người lên, nhẹ nhàng vuốt ve bụng cô, ánh mắt thật quyến
rũ: “Có được không?”

Sau khi cô khẽ ừ một tiếng,
giống như một tín hiệu, anh lại hôn cô tới tấp, gắn chặt môi cô, hôn
thật sâu. Những ngón tay thon thả hơi lạnh lần dưới áo cô, lang thang
trên làn da mềm mại, làm cơ thể hai người như bừng sốt.

Quần áo ngổn ngang, rơi bên
cạnh giường, anh hôn cơ thể cô rất lâu, rất tỉ mỉ, những ngón tay và
đôi môi dịu dàng, mềm mại như lụa. Cô khẽ kêu khi hơi thở anh càng lúc
càng khó nhọc hơn. Anh gắng kìm nén, cử động thật chậm rãi, nhẹ
nhàng…

Những giọt mồ hôi từ trán anh
rơi xuống cổ cô trong tư thế rất khêu gợi. Những tiếng rên khẽ càng
làm anh nóng bừng, đôi mắt đen chăm chú nhìn cô như đang ẩn giấu ngọn
lửa mãnh liệt. Dù khao khát đến mức ấy nhưng anh vẫn vô cùng dịu
dàng, nồng nàn hôn cô.

Trái tim Thượng Linh run rẩy
cảm nhận sự dịu dàng triền miên đến tận tâm can. “A Thố! A Thố!...”
Cô không ngừng gọi tên anh, khẽ run rẩy dưới thân anh.

“Anh yêu em…” Ba tiếng ấy vang
lên bên tai Thượng Linh suốt cả đêm hôm ấy.

“Em cũng yêu anh, A Thố! Rất
yêu, rất yêu!...”

II. “Bữa sáng thần kỳ” trong cuộc sống hạnh phúc

Mấy ngày nay trời mưa dầm dề
suốt ngày, thân thể cứ mệt mỏi uể oải suốt. Thượng Linh tỉnh dậy
trong vòng tay ấm áp quen thuộc, bầu trời ngoài cửa sổ vẫn u tối, cô
ngao ngán liếc nhìn.

Đương nhiên sau lúc cựa mình,
tâm trạng cô thoải mái ngay khi thấy gương mặt yên bình, hoàn hảo của
chồng. Mấy ngày nay khách sạn có dự án lớn, ngày nào anh cũng bận
rộn, tối qua hình như gần nửa đêm mới về đến nhà. Thượng Linh khẽ
ấn ngón tay lên trán anh, hôn lên hàng mi dài tuyệt đẹp.

“Mommy…” Tiếng trẻ con đáng yêu
vang lên từ cửa phòng ngủ, một cậu bé béo tròn lật đật chạy đến,
mếu máo: “Bố hư lắm! Không cho An An ngủ với mommy…”

Thượng Linh ngán ngẩm. Con trai
lúc nào cũng bám riết lấy mẹ, nhưng ông chồng còn bám riết hơn.
Buổi tối thấy An An ôm cô ngủ trên giường, thể nào anh cũng bế con
trai sang phòng bên cạnh, tối qua chắc cũng vậy.

“Mommy, mommy…” Cậu bé vừa tròn
ba tuổi leo lên giường, bò đến bên cạnh Thượng Linh, gương mặt mếu máo
sà vào lòng mẹ để được an ủi, vừa bò vừa không quên đẩy cánh tay
đang ôm mẹ ra xa hơn.

“An An ngoan, tối qua bố ngủ
muộn lắm! Mẹ bế An An đi rửa mặt nhé!”

An An vươn cánh tay tròn ôm lấy
cổ mẹ, vô cùng vui mừng hôn chùn chụt lên má mẹ.

Giờ vẫn đang sớm, bảo mẫu vẫn
chưa đến. Cô và An An đánh răng rửa mặt xong, quyết định tự xuống bếp
làm bữa sáng.

Mấy năm nay được chiều thành
quen, Thượng Linh chẳng mấy khi nấu nướng, còn Diệp Thố thỉnh thoảng
còn tự xuống bếp nấu cho cô những bữa ăn thật thịnh soạn.

An An leo lên ghế đặt cạnh bàn
ăn, bò người ra bàn, mắt tròn xoe, hân hoan chờ đợi bữa sáng của mẹ.

Mommy rất ít khi vào bếp, An An
chưa bao giờ được ăn đồ ăn mẹ nấu. Nhưng như lời bố nói, mommy không
nấu ăn không phải là không biết nấu, mà mommy nấu quá ngon nên không
thể nấu thường xuyên, vì nếu đã từng ăn đồ mommy nấu một lần sẽ
không muốn ăn gì khác nữa. Vì vậy, An béo lúc này rất mong chờ bữa
sáng mẹ làm.

Mấy phút sau, có tiếng loảng
xoảng vọng ra từ trong bếp, mấy phút nữa lại có những tiếng “ai da”
liên tiếp vang lên. Một lát sau, tiếng loảng xoảng lại tiếp tục… An An
kinh ngạc miệng tròn xoe, thì ra mommy nấu ăn cũng giống như những nhân
vật có phép thuật trong phim hoạt hình, không chỉ có những tiếng
lách cách mà còn có cả khói mù mịt nữa. Mommy thật là hoành
tráng!

Cuối cùng những tiếng động lạ
lùng trong bếp đã làm một người tỉnh giấc. Khi anh bước vào phòng
ăn, Thượng Linh đã đặt bữa sáng vẫn đang tỏa khói mù mịt lên đĩa.

“Mau đi rửa mặt thôi!” Thượng
Linh đẩy anh.

“Em làm à?” Anh nhìn bữa sáng
trên bàn ăn, cảm thấy hình như hơi…

“Bây giờ không được nhìn, anh đi
đánh răng trước đã!”

“Em đi với anh!” Anh túm lấy eo
cô, kéo cô đi theo, ngó lơ An béo đang mếu máo đau khổ.

Thỉnh thoảng có tiếng nói
chuyện từ phòng tắm vọng ra.

“Anh còn bé lắm ấy mà còn
cần em đi theo nữa!”

“An An không còn bé nữa, vậy
mà em ngày nào cũng chăm con còn gì.” Đôi mắt đẹp tinh quái nhìn
Thượng Linh.

“… An An mới có ba tuổi.”

“Thế là lớn lắm rồi, phải cho
con học tính độc lập, con bám em quá!”

“Có bám bằng anh không chứ?”
Thượng Linh lườm người đang đánh răng nhưng vẫn ôm lấy eo cô.

Anh nhổ sạch bọt kem đánh răng,
lau khô miệng, hơi thở phả trên cổ cô: “Em là của riêng mình anh.”

“Tối qua trước khi ngủ con trai
anh cũng nói hệt như vậy!” Hiển nhiên An béo thừa hưởng phẩm chất
tinh túy nhất của bố - tính sở hữu, lúc nào cũng thích bám vạt áo
mẹ, khi ngủ cu cậu cũng nói: “Mommy là của riêng mình An An”…

Diệp Thố không lên tiếng, nhưng
trong lòng đã quyết định tối nay về nhà phải nói chuyện thẳng thắn
với con trai, để cu cậu hiểu rõ ý nghĩa của việc: “Phải tự mình
tìm vợ!”

Lúc hai người quay lại phòng
ăn, Thượng Linh vô cùng kỳ vọng giới thiệu “kiệt tác” của mình: “Em
chiên trứng ốp la, xúc xích với thịt đun khói, nước cam vừa ép xong,
nếu anh thích uống sữa cũng được, em còn xào cả khoai tây nữa.”

“Thịnh soạn quá!” Diệp Thố
gật đầu khen ngợi.

An béo đang nằm bò trên bàn ăn,
nhìn “bữa sáng thần kỳ” trước mặt, nhưng không ăn trước. Thấy Thượng
Linh đến, vui mừng khoe khoang: “Mommy, An An ngoan lắm, không ăn trước, An
An đợi mommy ra ăn cùng.”

Diệp Thố e hèm một tiếng, liếc
con trai. Một lớn một bé nhìn nhau, An An miễn cưỡng gọi bố một tiếng,
sau đó kéo đĩa thức ăn trước mặt, chọc dĩa vào.

“An An, đĩa nhiều là của bố,
đây là đĩa của con.” Thượng Linh muốn đổi đĩa lại, nhưng An béo đã
kêu gào: “Bữa sáng thần kỳ của mommy, lần đầu An An được ăn, muốn ăn
nhiều cơ.”

“An An!”

“Được rồi!” Diệp Thố hơi mỉm
cười nhếch mép, kéo đĩa thức ăn ít hơn về phía mình: “Lần đầu tiên
An An được ăn, vậy cứ ăn đĩa nhiều đi!”

“Hey!” An An vui mừng gật đầu,
bỏ miếng trứng rán trên đĩa vào miệng: “…”

Thượng Linh: “…”

An An: “…”

Diệp Thố mỉm cười không nói
gì.

Thượng Linh: “?”

Miệng An An méo xệch… mếu máo
khóc.

“Sao vậy?” Thượng Linh vội bế
con lên, An An òa khóc nhổ ra miếng trứng chiên, bám vào vai mẹ khóc
òa.

“Con cắn vào lưỡi à?” Thượng
Linh dỗ dành một lúc, con trai mới nức nở thốt lên ba tiếng: “Khó… ăn
quá!...”

Thượng Linh ngao ngán. Lại thất
bại rồi sao? Từ lúc trở thành Diệp phu nhân, tay chân biếng nhác,
ngày xưa nấu ăn đã chẳng đâu vào đâu, giờ lại càng tệ hơn…

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại
www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]

An béo khóc lóc thảm thiết,
mắt nhòe cả đi, liếc sang bên vẫn thấy bố còn ngồi ở đó, tiếp tục
ăn sáng. Cử động và thần thái của Diệp Thố rất bình thản, không
quên tặng con trai một nụ cười đầy ẩn ý.

“Bố vẫn đang ăn…” An An hiếu kỳ
nhìn bố: “Bố ăn xong rồi kìa!”

Diệp Thố rút giấy ăn lau
miệng, từ từ đứng lên mỉm cười với con trai: “Con thua rồi nhé!”

An béo lờ mờ ngẫm nghĩ đến
câu: “Con thua rồi!”, mặt mày ủ ê.

Diệp Thố ôm vai Thượng Linh, hôn
lên môi cô: “Bữa ăn sáng ngon lắm! Hôm nay, anh về sớm đưa em đi ăn nhé!”

“Vâng!” Thượng Linh bế con trai,
tiễn chồng đi làm.

Diệp Dịch An ba tuổi, tròn
miệng nhìn bố bước ra cửa, thì ra bữa sáng mẹ làm, chỉ có bố mới
ăn ngon thôi! Đúng là “bữa sáng thần kỳ” đầy ma thuật.

Rất lâu sau này, khi đã yêu một
người con gái bằng cả trái tim mình, Dịch An mới hiểu được ý nghĩa
thật sự của “rất ngon” là “Anh yêu em!”

Thực
hiện bởi
nhóm Biên tập viên Gác Sách:
Mai – Kaitoukiddo 1412 – H.y
(Tìm - Chỉnh sửa - Đăng)

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.