Chỉ được yêu mình anh - Phần 1 - Hồi 11
Hồi 11: Đến sống cùng anh
“Lẽ nào đến cả điều này em cũng
không hiểu ra khi đã là người tình của tôi sao?” Giọng nói trầm thấp như đang
cố gắng kiềm chế, nhưng Augus không thể giấu nổi tiếng khàn khàn và hơi thở khó
nhọc.
Thượng Linh co rúm người, không
phát ra một tiếng động mà nước mắt vẫn chảy.
“Đừng khóc nữa!”
Hai mươi phút sau, cô vẫn nắm chặt
tấm ga trải giường, vùi đầu vào trong đó. Augus thở dài một tiếng, lật người
nằm sang bên cạnh, gắng kìm nén những dục vọng đang sục sôi. Đôi đồng tử đen
láy dần bình tĩnh lại, lửa dục dần tan biến nhưng những suy nghĩ mâu thuẫn và
hỗn loạn vẫn ẩn hiện trong đôi mắt ấy. Anh nhìn chăm chú lên trần nhà màu
trắng, ánh mặt trời chói chang ngày hè ngoài cửa sổ soi rọi khắp căn phòng.
Augus nhắm mắt lại, rồi ngồi dậy
buộc chặt áo choàng, không nói một lời bước vào nhà tắm. Sau tiếng nước chảy từ
vòi hoa sen, anh thay quần áo rồi rời khỏi phòng.
Trước khi đi, anh hầm hè mấy tiếng:
“Đừng có chạy lung tung!”
Gian phòng trở lại yên tĩnh không
một tiếng động. Thượng Linh khỏa thân nằm trên giường khẽ động đậy, gương mặt
thanh tú xinh đẹp đã khô nước mắt, nhưng trong đôi đồng tử tròn xoe đang vô
cùng tức giận. Anh ta dám lột sạch quần áo của cô sao? Cô càng oán hận, căm
phẫn hơn khi thấy những vết hằn đỏ mờ ám trên khắp cổ, khắp ngực mình trong
gương khi bước vào phòng tắm.
“Đồ mặt người dạ thú!” Thượng Linh
tức giận chửi bới.
***
Dường như A Ảnh cả ngày chưa ăn gì,
bữa tối do được lệnh, không thể không đi cùng ông chủ đến nhà hàng ngoài trời
bên bờ biển của khách sạn, ăn tối cùng Ms. Hoa - quản lý khách sạn.
Cơn gió biển thoảng qua làm tấm vải
trắng trên lan can bay phấp phới, sơn hào hải vị bày la liệt trên bàn ăn màu
trắng ngăn nắp. Nhưng dù trước mặt bao nhiêu thức ăn ngon, A Ảnh vẫn không có
tâm trí tận hưởng, cho đến khi bóng người tóc ngắn mảnh mai xuất hiện trên
boong tàu.
Thượng Linh mặc chiếc váy dài duyên
dáng, phía trên là áo phông đơn giản, nhưng thật kì lạ, trên cổ và ngực cô dán
đầy băng y tế.
“Qua đây ngồi!” Ông chủ “mỹ nhân”
trầm ngâm nãy giờ ra lệnh.
Thượng Linh nhìn bàn ăn bên cạnh
lan can. Chiếc bàn dài hình chữ nhật, Augus ngồi ở vị trí trung tâm, bên phải
là A Ảnh, vị trí bên trái đang bỏ trống, vị trí tiếp theo là người đẹp với vẻ
mặt đăm chiêu - Ms. Hoa, quản lý khách sạn.
Thượng Linh quay đầu, bước mấy bước
đến bên A Ảnh, kéo ghế ra ngồi xuống. Nhiệt độ quanh bàn ngay lập tức giảm
xuống tận mấy độ.
“Em vẫn ổn chứ?” A Ảnh mãi mới thốt
lên mấy tiếng.
Thượng Linh biết A Ảnh vẫn hiểu lầm
chuyện ban sáng, kẻ “mặt người dạ thú” kia đương nhiên sẽ không giải thích cho
anh nghe, huống hồ lúc sau xém chút nữa thì điều đó đã trở thành sự thật. Cô
thở dài một tiếng: “Không ổn…”
A Ảnh im lặng, do dự đặt tay lên
vai Thượng Linh, Thượng Linh tiện thể ngả người tựa đầu vào ngực A Ảnh nức nở
mấy tiếng.
Tách! Chiếc ly trong tay ông chủ bị
bóp nát, rượu vang chảy đầy mặt bàn.
“Augus!” A Ảnh vội lao đến kiểm
tra, nhưng bị Augus đẩy ra.
“Chảy máu rồi! Phải băng lại ngay!”
Thượng Linh ra vẻ vô tội, Ms. Hoa đẩy chiếc ly vỡ ra xa, ngẩng đầu lên trừng
mắt nhìn cô.
Thượng Linh trừng mắt lại, cô đang
cố tình chọc tức Augus, có liên quan gì đến Ms. Hoa đâu. Tuy không dám khẳng
định trăm phần trăm nhưng việc ông chủ xuất hiện ở đây chắc chắn không thể
không có liên quan đến Ms. Hoa. Đã biết mọi việc sẽ thế, đáng lẽ ngay từ đầu,
chị ta không nên đồng ý giữ bí mật chuyện Thượng Linh và A Ảnh đến khách sạn.
“Ông chủ, tuy tay không bóp nát ly
rượu trông rất phong độ, nhưng nếu giờ không băng lại thể nào cũng bị uốn ván
đấy!” Thượng Linh nói một câu mát mẻ, lại bị Ms. Hoa trừng mắt lườm cho một cái
nữa.
“Đúng đấy, Augus, cứ băng vết
thương lại trước đã!” A Ảnh định đưa ông chủ lên trên nhưng ông chủ nhất quyết
đòi Thượng Linh phải đi cùng, còn cô nàng lúc này đang ngồi thu vào một góc
đánh chén.
“Em có biết băng vết thương đâu!” Thượng
Linh cãi chày cãi cối một câu nhưng vẫn bị A Ảnh đẩy đi.
Lau rửa xong, Thượng Linh biết vết
thương trong lòng tay Augus không nghiêm trọng lắm, nên lấy hai miếng băng y tế
ra dán lại qua loa cho xong việc.
Cô nàng đang ngồi trước mặt Augus
có vẻ không thoải mái, gương mặt nhỏ đăm đăm, có lẽ do tối qua thiếu ngủ nên
trông hơi mệt mỏi. Đôi mắt sáng cảnh giác, vội tránh ngay trước khi anh đưa bàn
tay còn lại lên chạm vào má cô.
“Không còn việc gì nữa thì xuống
thôi, vẫn còn chưa ăn xong.” Thượng Linh đặt bao cứu thương trở lại chỗ cũ,
quay người định bước đi nhưng có lẽ do vội quá nên không nhìn đường, vấp ngay
vào chân Augus, nghiêng người ngã đúng vào lòng anh.
Bàn tay trái vừa bị đè ngay xuống,
Augus đau đớn nhíu mày, nhưng không buông cô ra. Thượng Linh vội chống tay vào
ngực Augus, như vậy đôi môi hai người mới không chạm vào nhau, nhưng khoảng
cách vẫn quá gần, đến nỗi cô còn nhìn rõ cả chiều dài hàng mi Augus.
Hơi thở đều đều, những sợi tóc đen
rủ xuống hai bên thái dương, trong ánh đèn dịu nhẹ, gương mặt Augus đẹp đến
ngạt thở. Đôi mắt sâu thẳm, mũi cao thẳng tắp, bờ môi mỏng gợi cảm, tất cả mọi
đường nét đều giống như kiệt tác của thượng đế.
Đang mê mẩn, Thượng Linh bỗng cảm
thấy môi hơi nhột, thì ra đầu ngón tay của anh đang nhẹ nhàng vuốt ve môi mình.
Những đầu ngón tay đầy lưu luyến, lướt qua má, cuối cùng dừng lại trên môi cô.
Anh phải làm sao với cô đây?
Thượng Linh thấy anh khẽ thở dài,
dường như vừa nói xin lỗi cô.
“Anh nói gì cơ?” Cô giả vờ không
nghe thấy.
Đôi mắt đang chăm chú nhìn cô càng
sâu hơn: “Ngày mai về thành phố S với anh.”
“Không!”
“Vẫn còn chưa gây sự đủ hay sao?”
Thượng Linh không vui: “Ai gây sự
chứ! Em còn có việc quan trọng cần phải làm.”
Augus hất mi ra hiệu cho cô nói
tiếp. Thượng Linh e hèm một tiếng, vô cùng nghiêm túc nói: “… Em vẫn chưa chơi
được trò du hành siêu tốc trong công viên hải dương.”
***
Ngày hôm sau, Thượng Linh dẫn đầu
đoàn người kì lạ gồm “mỹ nhân” CEO, A Ảnh và Ms. Hoa cùng nhau tiến vào công
viên hải dương. Trước khi xuất phát, A Ảnh tái mặt xin phép ông chủ không tham
gia, nhưng Augus đã lạnh lùng từ chối. Cũng may lúc chơi trò du hành siêu tốc
Augus không bắt A Ảnh lên, chứ không có khi A Ảnh cũng chẳng biết mình sẽ chết
như thế nào mất.
Chỉ có điều, A Ảnh nhớ là hình như
Augus cũng là người sợ độ cao. Khi anh nhớ ra điều này, cỗ máy leo dốc chở
Thượng Linh và Augus đang bắt đầu lao từ trên tầng cao nhất xuống dưới với vận
tốc bốn mươi dặm một giờ.
Augus bộ dạng tái mét bước xuống, A
Ảnh vội chạy lại hỏi: “Augus, anh vẫn ổn chứ?”
“Không sao!” Augus ngẩng đầu ra
hiệu cho A Ảnh không cần đến gần, vẫn đang ổn cả. Nhưng đi theo Augus bao lâu
nay, A Ảnh chỉ cần nhìn gương mặt căng thẳng của anh là biết được tình hình lúc
này thực sự đang… vô cùng bất ổn.
Ms. Hoa cũng chẳng khá khẩm hơn,
trong số ba người chỉ có Thượng Linh không được bình thường lắm nên mới thấy
như chẳng có chuyện gì.
“Tuyệt quá!” Thượng Linh thích thú
nói thêm, chỉ muốn cười phá lên khi thoáng thấy Augus đang dựa vào lan can với
bộ dạng cố gắng để không nôn ra: “Anh không sao rồi, vậy chúng ta chơi thêm một
lượt nữa nhé!”
“…”
“Anh sợ thì thôi vậy, coi như em
chưa nói nhé!”
Những ngón tay thon dài nắm lấy tay
Thượng Linh khi cô đang định bước, gượng gạo nói một câu: “Không sao, anh đi
cùng em một lượt nữa!”
“Augus!” A Ảnh và Ms. Hoa cùng kêu
lên, nhưng đều im bặt khi bị Thượng Linh lạnh lùng lườm một cái.
Nhìn những bước chân hơi run rẩy
của ông chủ, A Ảnh chỉ dám than thầm một câu: Muốn thể hiện bản lĩnh đúng là
phải trả giá thật.
Ngày hôm đó, Thượng Linh chơi tất
cả bốn lượt trò tàu lượn siêu tốc, ba lượt xe trượt núi, hai lần đu quay cảm
giác mạnh và hàng loạt những trò mạo hiểm khác.
Trên đường về khách sạn, Augus nhắm
mắt tựa lưng vào ghế sau không nói tiếng nào. Thượng Linh ngắm nhìn phong cảnh
ngoài cửa một hồi, cuối cùng ngồi sát vào bên Augus, cười thầm khi nhìn gương
mặt tuyệt đẹp đang tái mét. Cô đưa tay ra, ấn vào nếp nhăn giữa trán anh, cánh
tay cô liền bị anh tóm lại. Sau đó lưng cũng bị ôm chặt, anh kéo cô lại gần,
bắt cô phải dựa vào ngực mình. Anh chặn lại tất cả mọi hành động phản đối của
cô.
“Về thành phố S, chuyển đến ở cùng
anh!” Chỉ một câu nói đã khiến tất cả đều kinh ngạc, dường như mọi người trong
xe đều ngã lăn ra, nhất là Thượng Linh, cứ ngẩn cả người.
***
Khi về đến thành phố S vào tối thứ
hai, vừa bước vào nhà, cây phi tiêu khủng khiếp của Mễ Mễ đã lao đến chào đón
cô.
“Cậu thử nói xem! Tại sao cậu lại
dụ dỗ A Ảnh của mình?”
“Cậu nghe mình giải thích đã!”
“Mình không nghe, không nghe, không
nghe!”
Thượng Linh mắt hình viên đạn: “Cậu
lại xem phim sến hả?”
“Chán đời chứ sao! Cậu lại không ở
nhà, mình đi bar một mình thì đi làm gì?” Mễ Mễ tay vẫn đang nắm chặt phi tiêu,
không chịu bỏ xuống, Thượng Linh chỉ còn cách ngoan ngoãn kể lại tất cả mọi
việc một lượt.
“Tức là, cậu chỉ định lôi thuộc hạ
của anh ta đi để phục thù, bắt anh ta phải đi tìm loạn lên mấy ngày. Nhưng
không ngờ anh ta lại đích thân đuổi đến tận nơi, suýt nữa còn làm thịt luôn cậu
nữa?” Mễ Mễ chống cằm: “Cậu làm những chuyện bẽ mặt như vậy thật sao?”
Thượng Linh giơ chân ra đá Mễ Mễ
một nhát.
“Được rồi, bàn chuyện thực tế xem
nào. “Yêu tinh” đại nhân đã đưa ra yêu cầu sống chung nhanh như vậy, xem chừng
muốn mau chóng kết thúc trò chơi đây!”
“Làm thịt xong rồi bỏ luôn?” Thượng
Linh không hài lòng: “Mới có hai tháng thôi, sao mà dễ thế được!”
“Nhưng cậu cũng không thể cự tuyệt
được! Ông chủ của bọn cậu nghèo đến mức chỉ có mỗi tiền thôi, mà lại có vẻ
ngoài “yêu tinh” thế, chẳng cần ngoắc tay, đã có cả đám đàn bà lao đến rồi ấy
chứ!”
Hai người im lặng hồi lâu, sau mấy
phút nhìn nhau, Thượng Linh buồn bã chán chường hếch cằm lên: “Xem chừng, chỉ
còn lại một cách cuối cùng thôi!”
Thượng Linh vô cùng hào hứng, rồi
ngừng lại thở dài đáp: “Bắt đầu tìm kiếm “sổ gạo” dài hạn một lần nữa.”
“Nhưng với khí chất và ngoại hình
của mình, mình nghĩ đây không phải là một việc quá khó khăn.” Ai đó lại tự kỷ
thêm vào một câu.
Mễ Mễ run rẩy, trượt từ sô pha
xuống dưới không có vẻ tán đồng chút nào.
***
Thượng Linh hơi ngỡ ngàng khi nhìn
phòng khách vô cùng rộng lớn trong căn penthouse. Cô để chiếc vali chất đầy
quần áo, đồ dùng hàng ngày và cả đống đồ linh tinh khác bên cạnh. Tất cả chỗ
hành lí này A Ảnh vừa chuyển lên hộ cô.
“Mọi việc đã như thế này rồi!...
Vậy em cứ ngoan ngoãn đến sống cùng Augus. Anh ấy đến thành phố X tìm em chứng
tỏ anh ấy rất quan tâm đến em. Còn việc của Huệ Nhi cũng không cần phải lo lắng
nữa đâu!” Trước khi đi, nhân lúc ông chủ vào phòng, A Ảnh vội nhắn nhủ Thượng
Linh mấy câu.
Rõ ràng Augus không hề nói với A
Ảnh lý do thực sự khiến Huệ Nhi phải vào viện, và cũng tự động cho qua không đả
động gì đến vụ hiểu nhầm kia cả. Thượng Linh thấy ánh mắt A Ảnh nhìn cô lúc này
giống như đang nhìn bà chủ tương lai.
Đáng tiếc là, đến thuộc hạ thân tín
như A Ảnh cũng không hay biết ông chủ mình thực ra là một con cáo già đội lốt
cừu non.
“Mang hành lí vào đi, đây là phòng
của em.” Augus bước ra từ phòng mình, vừa thay xong bộ quần áo mặc ở nhà gồm áo
cộc tay và quần dài. Anh mở cửa phòng cuối hành lang cho cô.
Thượng Linh bước chầm chậm, mắt
bỗng sáng bừng lên, không ngờ gian phòng này lại có những màu khác ngoài các
màu đen, trắng, xám.
Phòng không lớn, khoảng hai mươi
mét vuông, cửa bên mở, một tấm rèm ren màu trắng ngăn phòng thành hai bên trái
phải. Trước cửa sổ sát sàn bên phải là một bục gỗ cao, phía trên trải một chiếc
chăn êm ái mềm mại, bên cạnh còn có một chiếc tủ thấp. Phía trái bày sô pha và
tràng kỉ, sàn nhà trải những tấm nệm mỏng. Tiếp theo ở bên trái còn có hai cánh
cửa kéo, bên trong là tủ quần áo. Ở vị trí giữa hai bên còn có tivi, cả căn
phòng toát lên vẻ ấm áp gọn gàng và vô cùng thoải mái.
“Sao trong nhà anh lại có phòng như
thế này chứ?”
Anh dựa lưng vào cửa chăm chú nhìn,
không trả lời câu hỏi của cô, chỉ nói: “Có thích không?”
Đương nhiên là thích, chỉ thấy hơi
kỳ lạ mà thôi. Thượng Linh ừ bừa một tiếng, sau đó cắm cúi dọn dẹp hành lý.
Khi A Ảnh xuất hiện bên ngoài cửa
nhà vào buổi trưa, Mễ Mễ vô cùng phấn khích, chưa rõ mục đích của anh là gì đã
gật đầu bừa, nên kết quả là cô bị bán đứng luôn.
“Dù gì thì cậu cũng chuẩn bị tìm
“sổ gạo” mới rồi, cứ đến chỗ ông chủ cậu ở một thời gian xem sao. Nhớ đấy, đừng
có để bị làm thịt!”
Đây chính là những lời vàng ý ngọc
trước lúc từ biệt của Mễ Mễ. Nhân lúc Augus ra ngoài, Thượng Linh vội kiểm tra
khóa cửa. Tốt lắm, vừa khóa ngoài lại vừa khóa trái được.
Căn penthouse rất rộng, Thượng Linh
ở trong phòng dọn dẹp đồ đạc cả chiều, thấy xung quanh khá tĩnh lặng, không
biết Augus đang ở phòng nào.
Lúc sẩm tối, khi mọi thứ cũng đã
đâu vào đấy, Augus ăn mặc chỉnh tề gõ cửa phòng cô. Anh không thắt cà vạt, cổ
áo màu đen hơi phanh ra, để lộ làn da trắng bóc trước ngực, những sợi tóc đen
hơi rối, có vẻ như vừa ngủ dậy.
Thượng Linh cứ tưởng anh định đưa
cô đi ăn nhưng không ngờ điểm đến lại là bệnh viện. Không như lúc ở công ty,
ngày nghỉ Augus tự lái xe - chiếc Porche Panamera Turbo bốn chỗ ngồi màu bạc,
vô cùng sành điệu.
Tại phòng Vip của bệnh viện, Thượng
Linh đã có dịp mở mang tầm mắt khi gặp được ngôi sao đích thực của dòng phim
sến.
“Anh Diệp, sao anh lại đưa người
đàn bà này đến đây? Lẽ nào anh không biết em bây giờ… Hụ, hụ, hụ, em giờ đang
ốm đau khó chịu lắm hay sao?” Giọng nói càng lúc càng run rẩy nghẹn ngào: “Anh
Diệp, mấy ngày nay anh đi đâu vậy, chẳng chịu đến thăm em. Hụ, hụ, hụ… Huệ Nhi
một mình nằm trong bệnh viện lạnh lẽo, chẳng có ai đoái hoài. Hụ, hụ, hụ, hụ…”
Thượng Linh đẩy anh, giọng nói vô
cùng nghiêm túc: “Ho như thế này có vẻ như ung thư phổi giai đoạn cuối lắm! Anh
đã tìm cho cô ấy bác sĩ nào giỏi hơn chưa?”
Huệ Nhi mặt đỏ bừng bừng: “Có cô
mới bị ung thư phổi giai đoạn cuối ấy, cả nhà cô bị ung thư phổi giai đoạn
cuối.” Mắng xong lại thấy như không có vẻ gì là yếu ớt lắm nên cô lại vội gục
xuống.
“Huệ Nhi bị sưng phổi!” “Mỹ nhân”
từ đầu đến giờ vẫn im lặng nói cụt lủn.
Đúng là ốm thật. Thượng Linh quyết
định nhân từ độ lượng một lần, quay người ra sô pha ngồi, im lặng mở tạp chí
đọc.
Thấy Thượng Linh đi ra, Huệ Nhi lại
tiếp tục màn sướt mướt, túm lấy tay áo Augus mè nheo.
Augus rất ít lời, trong phòng chỉ
toàn tiếng Huệ Nhi, nhỏ bé yếu ớt như con vật đáng thương. Thượng Linh thèm
thuồng nhìn mấy món ăn trong tạp chí, cũng không để ý xem hai người nói gì.
Một lát sau, chỉ nghe thấy Augus
lạnh lùng nói một câu: “Không được!”, rồi lại nghe thấy Huệ Nhi lảnh lót khóc
tiếp. Thượng Linh ngẩng đầu lên, nhìn đúng vào mắt Augus, không biết anh vừa
quay lại hay đã nhìn cô như vậy từ lâu rồi.
“Em đói rồi!” Thượng Linh tuyên bố:
“Em đi ăn trước đây, hai người nói chuyện tiếp đi!” Anh túm lấy cánh tay Thượng
Linh khi cô đi ngang qua anh. Thượng Linh quay lại nhìn ra vẻ khó hiểu.
“Anh đi cùng em!”
Huệ Nhi đang nức nở khóc lóc nghe
thấy những lời này càng tức giận hơn, lúc trề môi mè nheo còn trừng mắt lườm
Thượng Linh, ánh mắt ấy dường như đang nói với cô: “Hãy đợi đấy, đợi tôi xuất
viện, nhất định sẽ tính sổ với cô món nợ này!”
Bước ra khỏi bệnh viện, Thượng Linh
muốn rụt tay lại nhưng bàn tay Augus như đã khóa chặt tay cô. Cô liếc nhìn anh,
vẫn là gương mặt đẹp ấy nhưng thần thái lại lạnh lùng đến nỗi quá nhàm chán.
Ăn cơm xong, hai người lái xe về
chung cư. Thượng Linh vô cùng yêu thích chiếc Panamero Turbo sành điệu màu bạc
này, trước lúc xuống xe còn sờ lại một lượt nữa.
Anh nhìn cô, đột nhiên hỏi: “Em
thích sao?”
“Thế mà cũng nói!” Chiếc xe thể
thao gần ba triệu bạc ai mà không thích chứ!
Lúc vào thang máy, Augus đưa chìa
khóa hỏi cô: “Có bằng lái xe không?”
“Cho em lái á?”
“Có bằng mới được lái!”
“Em có!” Thượng Linh vội giơ tay
ra.
“Vậy về sau em lái. Anh có xe khác,
ít khi đi xe này.” Anh chỉ nói qua loa mấy câu, không nói thêm lời nào nữa.
Đương nhiên, nếu lúc này anh biết
chỉ mấy hôm nữa, Thượng Linh lái chiếc Porche của anh đi tham dự buổi gặp mặt
tám đôi, có lẽ anh sẽ không đưa cô chiếc xe dễ dàng như vậy.
Thượng Linh nhìn chùm chìa khóa
trong tay, khẽ nhíu mày. Ông anh, cái xe gần ba triệu bạc mà nói cho là cho
luôn, anh có hào phóng quá không? Lẽ nào anh định dùng xe đẹp để hối lộ cô, để
cô chủ động dâng hiến sao?
Vì suy đoán như vậy, nên những ngày
tiếp theo, Thượng Linh vô cùng cẩn thận. Trước khi tắm nhất định phải khóa cửa
kĩ càng, cũng phải kiểm tra trước một lượt xem đã lấy quần áo lót chưa. Tuy
trời đang mùa hè, nhưng lúc nào đi ngủ cô cũng khóa chặt cửa. May mà điều hòa
trong chung cư bật suốt hai tư giờ, nên cũng không thấy oi bức.
Sau một tuần cảnh giác như vậy,
cuối cùng Thượng Linh cũng gần yên tâm. Có lúc Augus không ở nhà, cô còn cởi
phăng đồ nhóc, chỉ mặc mỗi áo phông dài đến đầu gối nằm bò ra đọc tạp chí trên
tấm thảm mềm mại ngoài phòng khách.
Tòa nhà này rất gần với khu chung
cư cô ở cùng Mễ Mễ hồi trước. Hôm nay, nhân dịp Augus ra ngoài, Mễ Mễ vác cả
đống tài liệu cho lần gặp mặt tiếp theo của “Hữu duyên thiên lý”, vui mừng chạy
đến chung cư chia sẻ với Thượng Linh.
“Lần này là tám đôi đấy!” Mễ Mễ
phấn khởi nói.
“Không phải là cậu thích A Ảnh
sao?”
“Mình thích, nhưng anh ấy không
thích mình. Mình có ngốc đâu!”
Đúng là Mễ Mễ không ngốc, Thượng
Linh cũng không ngốc, ngày thứ hai sau khi chuyển về ở cùng Augus, Thượng Linh
đã dặn Mễ Mễ lo liệu cho lần mai mối tiếp theo. Lúc này cả hai người đang vô
cùng phấn khởi, không ngờ hôm nay Mễ Mễ lại vô tình khám phá được một bí mật.
Nguyên nhân là vì Mễ Mễ hỏi Thượng
Linh, ông chủ “yêu tinh” của cô đã có hành động đen tối nào hay chưa? Sau khi
nhận được đáp án “tạm thời chưa có gì”, Mễ Mễ vẫn không yên tâm, đưa ra sáng
kiến kiểm tra phòng “yêu tinh” một lượt nhân cơ hội anh ta đang đi vắng.
“Kiểm tra cái gì?”
“Xem hắn ta có chuẩn bị sẵn “áo
mưa” không?”
Thượng Linh nhìn ra xa, vỗ vai Mễ
Mễ đáp: “Được đó!”
Hai người rón rén lẻn vào phòng
Augus, Thượng Linh ở đây đã nhiều ngày như vậy, nhưng đây cũng là lần đầu cô
bước vào căn phòng này. Phòng rất rộng, cách bài trí cũng vô cùng đơn giản.
Trong phòng anh, giường, tủ đầu giường, cửa sổ kính lớn, thậm chí đến cả tivi
cũng không có.
Hai người lục tìm trong cái tủ duy
nhất, không tìm thấy “áo mưa” mà lại thấy hộ chiếu của “mỹ nhân” CEO.
Gương mặt hoàn hảo, ánh mắt trong
sáng lạnh lùng, đến cả nốt ruồi lệ cũng hiện rõ, sau đó phần tên gọi phía dưới
viết: Diệp Thố.
***
Trước khi Augus về, Mễ Mễ đã thu
dọn xong tài liệu cho buổi hẹn tám đôi rồi chuồn mất. Thượng Linh nằm bò trên
tấm thảm trong phòng khách, lơ đễnh lật đi lật lại cuốn tạp chí. Thì ra tên anh
là Diệp Thố.
Cô nhớ, trước đây cô cũng quen một
người tên là A Thố hay gần gần giống như thế. Dù sao khi đó cô vẫn còn nhỏ, lại
để ý đến quá nhiều người và việc, rất ít khi quan tâm đến những kẻ xoàng xĩnh.
Hai người họ không thể nào là một được.
Đúng là… cùng một người hay sao?
Thượng Linh tự hỏi lại mình một lần nữa. Người trong trí nhớ của cô dường như…
Cô chống cằm, lắc đầu. Tuyệt đối… hai người họ tuyệt đối không thể là một được.
Vừa mở cửa bước vào, Augus đã thấy
Thượng Linh đang nằm bò trên tấm thảm ngoài phòng khách. Dường như cô vừa ngủ
quên, nghiêng mặt nằm dưới sàn, hơi thở đều đều nhẹ nhàng, mái tóc ngắn mềm mại
hơi rối. Anh đưa tay chạm vào tóc cô, mượt mà như nhung, thật giống với một
nàng mèo lười.
Anh bỏ chìa khóa xuống, định đưa
Thượng Linh lên sô pha nằm, nhưng khi vừa cúi người ôm cô, cô mơ màng đưa tay
ra ôm anh như ôm gối vào lòng. Nơi tiếp xúc với những ngón tay anh vô cùng mềm
mại. Đôi mắt đang tỉnh táo lạnh lùng trong nháy mắt bỗng bừng cháy. Cô… không
mặc đồ lót.
Anh khẽ đưa tay ra, không rút lại. Hơi
thở anh dần nặng nề, những kí ức tại khách sạn thành phố X hôm trước lại thức
tỉnh trong anh. Anh không khỏi bật cười khi nhớ lại lần nào trước khi đi dự
tiệc, cô cũng yêu cầu phải độn ngực.
Cô không hề béo, thậm chí còn hơi
gầy, nhưng vẫn là con gái nên thân thể vô cùng mềm mại, cảm giác khi chạm vào
giống như những ngón tay đang nhảy múa giữa đám mây, vô cùng mượt mà.
Hơn nữa… cũng không phải là quá
nhỏ, vì hình dáng rất đẹp, trên nền trắng như tuyết điểm xuyết thêm màu hồng
nhạt, khiến anh hôm trước không thể không hôn lên đó.
Augus nhắm mắt, bắt mình dừng lại
những kí ức này. Sống dưới cùng một mái nhà, chẳng có gì là hay ho nếu cứ liên
tưởng đến thân thể Thượng Linh như thế. Anh lại cúi người xuống, cẩn thận ôm
cô, đặt lên sô pha. Cô khẽ lật người trên ghế, ngủ thiếp đi. Anh cúi đầu xuống
hôn lên môi cô rồi đi vào phòng.

