Không là Neverland - Chương 11 phần 1
Chương XI. Sư Tử đơn độc... (Phần 1)
Thứ Bảy!
Rượu đứng ngồi không
yên, ngày trôi qua thật nhanh. Nhanh đến độ cô chẳng kịp giáp mặt Gió dẫu hai
người ở cùng nhà, khu vực làm việc chỉ cách nhau hai tầng lầu. Những ngày cuối,
Gió có quá nhiều việc phải hoàn thành. Điên cũng đi xa...
Chúa Nhật!
Điên về nhưng Rượu lại
phải sang văn phòng liên kết nhận mẫu thử. Họ gặp nhau vội vàng...
- Trông cô buồn quá!
Điên chua xót nhận xét
bởi Rượu thật sự rất buồn, nụ cười chết lịm trên môi, chỉ còn lại sự đớn đau,
sợ hãi.
Rượu đưa ánh mắt thênh
thang dịu vợi nhìn Điên:
- Gió sẽ đi Tây Phi, anh
biết chưa? Cô ấy đi là vì anh...
Thảng thốt, Điên hỏi
lại:
- Tây Phi ư? Cô ấy không
nói gì với tôi.
- Tôi thật sự không muốn
Gió ra đi. Nhưng tôi không đủ sức giữ cô ấy, chỉ có anh - duy nhất anh đủ sức
giữ cô ấy lại...
Rượu nói và nước mắt bắt
đầu rơi.
Điền càng cuồng vội hơn
cả Gió:
- Bao giờ cô ấy đi?
Quyết định này là của cô ấy? Cô ấy đã nói những gì?
Giọng Rượu vỡ vụn:
- Cuối tuần sau, Gió sẽ
đi. Anh sẽ không bao giờ hiểu được môi trường sống bên đó. Điều kiện sống, làm
việc, tiếp nhận y tế,... đều rất khắc nghiệt trong khi Gió mang nhóm máu
AB(Rh-) và có cơ chế đào thải mạnh. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu...? Anh từng học Y
nên chắc không cần tôi nói thêm, đúng không?
Thật sự là Điên không
ngạc nhiên với những thông tin Rượu vừa công khai. Xúc cảm duy nhất trong anh
lúc này là hốt hoảng:
- Sao lại như thế này?
Tôi không biết tôi có thể làm gì...
- Hãy giữ Gió lại, đừng
để cô ấy đi!
- Có những khúc mắc
không thể giãi bày giữa chúng tôi. Tôi lo mình sẽ làm tổn thương cô ấy thêm một
lần nữa!
Điên nói bằng giọng chất
chứa nỗi niềm nhưng Rượu làm sao hiểu được. Lần đầu nét mặt Rượu lộ rõ vẻ oán
giận tột cùng và cô dành tặng nó cho Điên:
- Anh nhẫn tâm lắm!
Điên im lặng né tránh
ánh mắt của Rượu, nhiều luồng cảm xúc chi phối nét mặt anh lúc này:
- Đúng! Tôi rất nhẫn
tâm. Và rất dại dột, tôi đã tự tay đẩy bản thân vào vòng luẩn quẩn này!
Rượu òa khóc nức nở. Cô
ghì chặt tay Điên:
- Xin anh hãy giữ Gió ở
lại, xem như là vì tôi!
- Vì cô?
- Phải! Gió nói với tôi
rằng anh bận tâm đến tôi. Tôi không dám chắc tình cảm của anh là gì, chỉ hão
vọng rằng tình cảm đó đủ đặc biệt.
Trời đất quay cuồng!
Chính Rượu cũng không ngờ bản thân lại thốt ra những lời này, toàn thân cô run
rẩy nóng bừng như đốt lửa. Điên thì chết lặng. Mọi việc càng thêm rối, giữa
nắng hạ chói chang mà tưởng chừng đêm đen phủ lối đi. Anh dò dẫm lối thoát:
- Tôi quý mến cô, đó là
sự thật! Tuy nhiên, tôi không giữ Gió lại chỉ vì cô. Quãng đường về sau, chúng
ta sẽ đối mặt với nhau như thế nào?
Câu khẳng định bật ra từ
miệng Rượu, nhanh như gió:
- Gió ở lại, tôi là
người đi Tây Phi!
- Cô đừng ngớ ngẩn như
thế! - Điên thoáng cáu gắt. - Hãy cho tôi thời gian, được chứ?
- Chỉ còn một tuần...
Tôi xin anh!
Rượu lại nhìn Điên bằng
ánh mắt khẩn cầu ẩn chứa những hạt lệ trong veo tựa pha-lê mang theo hi vọng.
Điên rối tơi bời nhìn
theo bóng Rượu khuất dần vào xe. Anh lập tức gọi cho Gió - hiện tại, cô đã ra
ngoài đi chăm sóc cuối đời cho một bệnh nhân nhiễm HIV...
------*------
Mưa lại rơi! Mưa bay
chẳng đủ ướt áo người... Gió rời khỏi nhà bệnh nhân bằng tâm trạng u uẩn. Căn
nhà trống trước hụt sau có hai thế hệ nhiễm HIV nằm chênh vênh trên mé sông
nhầy nhụa rác thải. Căn nhà đã tự lâu thiếu vắng nụ cười của những đứa trẻ vô
tội trót sinh trong kiếp người. Bóng ma sinh tử, nhục nhằn ngày từng ngày hút
cạn những giọt hi vọng dù mong manh nhất trong mái ấm ấy.
Gió tách đoàn và một
mình bước chậm để được nhìn lại cuộc sống nơi đây lần cuối. Dăm ngày nữa thôi,
cô sẽ bắt đầu một trận chiến khốc liệt mới với hành trang là nắm tàn tro ký ức.
Nắng gió Tây Phi có thổi bùng tia lửa hi vọng cho miền đất không tên? Cô có thể
buông tay trọn vẹn?
Tiếng phanh gấp rít lên
chói tai, trong khói bụi mù mịt hiện ra gương mặt người:
- Cô bé của tôi, em lại
không vui?
- Sex? Anh làm gì ở đây?
- Thử xe, vùng này địa
hình khá đẹp! - Chiếc Hayabusa dừng ngay bên cạnh Gió. Anh nhìn cô bằng ánh mắt
dịu dàng.
- Anh quả thật biết
hưởng thụ cuộc sống! - Gió khẽ nhếch môi.
Sex cười lãng du:
- Sống để hưởng thụ - đó
là nguyên tắc sống của tôi. Em đi đâu đây?
Vẫn bước đi, Gió hững
hờ:
- Anh không cần biết!
- Từ đây về đến khu nhà
em còn khá xa, lên xe đi!
Chìa chiếc mũ bảo hiểm
thứ hai về phía Gió, Sex nghiêng người quay xe.
- Không phiền anh! Một
đoạn ngắn nữa là có bến xe bus.
- Không được!
Gió vẫn quầy quả bước
đi. Sau đêm uống say về nhà Sex ấy, cô hầu như tránh phải đối mặt với anh, trừ
lần ở khu Đông. Dù giữa hai người chưa vượt quá giới hạn, dù Sex không bày tỏ
thái độ nhưng sự nhạy cảm của phụ nữ đã tự dựng nên bờ tường chắn lối.
Rồi trong không gian
thanh tịnh ấy văng vẳng tiếng chuông chùa từ xa vọng lại. Gió ngước mắt nhìn
vào không trung và chợt nhớ ra điều gì. Cô gọi to:
- Sex!
- Tôi đây!
Tiếng của Sex vang lên,
ngay sau lưng Gió.
- Chùa N gần đây không?
- Không gần lắm! Sao?
- Chỉ đường giúp tôi!
- Lên xe hoặc tự tìm
đường! - Sex ngắn gọn ra lệnh.
Nếu như mọi lần, Gió sẽ
cười khẩy và bỏ đi nhưng hôm nay thì không, cô lặng lẽ vâng lời. Buối sáng ở
lại nhà Sex ấy khiến cô vương nợ. “Tỉnh giấc trên chiếc giường xa lạ giữa khung
cảnh mơ hồ, cô thực sự hốt hoảng. Tuy nhiên, chỗ trống bên cạnh lạnh hơi người,
chăn đệm vẫn thẳng nếp đã trấn an cô phần nào. Cô vội vội vàng vàng thu dọn tư
trang, lao vào phòng tắm, qua loa vài thủ tục vệ sinh cá nhân. Và khi cô ra
khỏi phòng tắm, Sex đang gấp chăn với thái độ cực kỳ bình thản. Mặt anh đầy sức
sống, chỉn chu với quần âu đen thẳng li đứng cùng áo sơ-mi xám. Anh quan tâm:
- Em còn nhức đầu không?
Tôi sẽ chuẩn bị bữa sáng cho em.
Nói xong, Sex tự nhiên
nắm tay Gió, dìu cô bước trên từng bậc thang bằng kính trong suốt nối liền
phòng ngủ và tầng dưới. Nhà anh không quá rộng, không bày biện cầu kỳ nếu không
muốn nói là giản đơn đến tẻ nhạt. Hầu hết nội thất đều bằng pha-lê hoặc kính,
tường nhà trắng ngà, sàn gỗ. Không gian mở nối liền giữa phòng bếp, bàn ăn,
quầy rượu, phòng khách và hồ bơi.
Sex ấn Gió ngồi xuống
chiếc sô-pha nhung đen duy nhất đặt gần hồ bơi. Anh đi đến quầy bếp cầm lấy ly
nước mật ong và quay lại:
- Thứ này sẽ khiến dạ
dày ổn định hơn. Em ngoan ngoãn ngồi đây chờ tôi ít phút nhé!
Bỏ mặc Gió ngẩn ngơ ngồi
lại, Sex bước nhanh đến khu vực bếp. Thần kinh Gió vào sáng sớm vốn khá chậm
chạp, giờ còn tắc nghẽn hơn. Cô không nghĩ ra cách ứng biến với hoàn cảnh khó
khăn bất ngờ này nên cứ im như phỗng, đưa mắt nhìn Sex - gã trai chơi đang xắn
cao tay áo sơ-mi, đeo tạp dề và thành thục việc nội trợ. Chỉ dăm phút sau, mùi
cháo thơm lừng đã đủ kéo Gió về với thực tại. Cô hối hả đứng lên, hối hả cáo
từ:
- Không dám làm phiền
anh thêm nữa, tôi phải đi đây. Cảm ơn... chuyện đêm qua.
Sex vẫn im lặng múc cháo
ra bát. Anh đặt hai bát cháo nghi ngút khói lên khay đựng bằng bạc, thêm hai
chiếc thìa bạc, một đĩa salad lớn, một đĩa cá hấp và một bình sữa rồi cẩn thận
bê tất cả ra bàn ăn bên ngoài. Còn Gió đang mím môi thầm xỉ vả cánh cửa cứng
đầu vì cô đã tìm mọi nơi nhưng vẫn không thấy tay nắm đâu.
Vừa cài lại khuy
măng-sết vừa tiến về phía cửa, Sex kéo Gió ngược lại bàn ăn. Vẻ đắc ý in đậm
trong giọng nói:
- Cô bé của tôi ơi, em
ngoan ngoãn ăn xong bữa sáng, tôi sẽ đưa em về đến tận cửa nhà.
Gió vẫn chưa từ bỏ ý
định của mình:
- Sáng nay, tôi còn một
cuộc hội thảo. Anh hướng dẫn tôi cách mở cửa, tôi sẽ tự ra về, được không?
Sex cương quyết đặt
chiếc thìa vào tay Gió. Anh cũng ngồi xuống chiếc ghế đối diện:
- Cửa, thang máy, cổng
đều dùng hệ thống bảo mật dấu vân tay. Tôi sống một mình, không có dấu vân tay
của tôi thì “nội bất xuất, ngoại bất nhập”. Nếu em không bắt đầu bữa sáng, hội
thảo sẽ trễ thật sự. Ngoan nào cô bé!
Đồng hồ đã điểm tám giờ
sáng. Gió bất lực cầm thìa lên...”
Nhưng ở hiện tại, sự
vâng lời của Gió lại khiến Sex bắt đầu cảm thấy lo lắng. Anh giảm ga, quay đầu
hơi nghiêng nhìn Gió:
- Em ổn chứ?
- Ổn!
- May quá! Tôi cứ sợ em
lên chùa quy y. - Sex không tin Gió thật sự ổn nhưng vẫn pha trò.
Mặc kệ sự châm chọc của
Sex, Gió chỉ khẽ cười. Suốt cả đoạn đường dài, thi thoảng Sex lại thầm quan sát
Gió qua kính chiếu hậu nhưng vẻ mặt cô tĩnh lặng như tranh mùa Đông.
...
- Dừng ở đây!
Gió cấu nhẹ vào vai Sex.
Trước mặt chỉ là đoạn
dốc dẫn lên chùa, từ đây đến khuôn viên chùa còn cách xa khoảng một km. Sex
cảnh báo:
- Còn khá xa mới đến
chùa, em không định đi bộ chứ?
Gió đảo mắt nhìn quanh
chập lát và nét mặt chợt tươi hơn:
- Tôi tự về được, cảm ơn
anh.
Dứt lời, cô ấn chiếc mũ
bảo hiểm vào tay Sex và bước vội về phía gốc cây trước mặt. Sex toan phản đối
nhưng hình ảnh Gió ngồi bệt xuống nền đất, cạnh một cụ già rách rưới làm anh
thay đổi quyết định. Vì bất đồng ngôn ngữ, cô chỉ có thể nắm tay bà cụ như gửi
gắm sự quan tâm. Bà cụ ốm yếu hom hem run run cười bởi cái nắm tay ấy. Rồi gió
bỗng thổi mạnh ngang qua, bà cụ luống cuống dùng chiếc nón mê cũ nát của mình
che chắn cho Gió. Không biết vì gió hay vì cát bụi, Gió đưa tay dụi dụi đôi mắt
đã đỏ hoe. Lát sau, Gió đặt vào tay bà cụ ít tiền và bước vội trong nụ cười an
lành, tay cô cầm một nhành trang trắng. Hôm nay, Gió chỉ mặc quần jean thô, áo
sơ-mi xanh đen, chân đi giày lười, không trang điểm, mái tóc ngắn giấu trong
chiếc khăn lụa nhưng vẫn rực sáng lộng lẫy. Ánh sáng ấy khiến Sex ngây dại.
Gió bước đến gần Sex. Cô
nhíu mày nhìn vẻ mặt bất động của anh:
- Anh vẫn chưa đi?
- Tôi đưa em về!
- Thật khác lạ. - Sex tự
lẩm lẩm rồi vội giấu chiếc điện thoại có hình ảnh của Gió vào túi áo, ánh mắt
Sex bỗng sâu lắng hơn và tràn ngập sự trân trọng.
- Có gì khác?
Gió điềm nhiên đội mũ
bảo hiểm vào ngồi lên xe.
- Ngày xưa, tôi chỉ thấy
hình ảnh nổi loạn, bất cần và hời hợt nơi em. Sau hơn mười năm, tôi lại nghĩ
mình sai.
Gió cười, nụ cười hơi
nhạt:
- Chỉ là công việc!
- Người quen?
- Hửm?... Ý anh là bà cụ
ấy? Ừ! Người quen.
Câu trả lời ngắn gọn đầy
ý tứ của Gió đã đưa cả hai vào sự im lặng. Mưa vẫn bay bay, lòng một người dặt
dìu trong cơn say, lòng một người chìm đắm vào những luyến nuối. Ngày mai, ai
đi ai ở lại?
Vừa vào đến nội ô, mưa
càng lúc càng nặng hạt hơn kèm theo cả gió quật. Sex thầm cảm ơn đất trời và
dừng trước một quán cà-phê.
- Ghé vào đây đã, em
không ngại chứ?
- Không sao!
Gió chọn chiếc bàn ngay
ngoài hiên, nơi có vài hạt mưa xiên xiên vào. Cô gọi Espresso và im lặng đốt
thuốc nhìn mưa. Mái tóc nâu đỏ lất phất bay che ánh mắt chông chênh. Sex chống
tay nhìn cô!
...
- Annatasya phải không?
Đúng là cô rồi!
Tiếng phụ nữ reo lên
khiến Gió thảng thốt. Cái tên Annatasya hình như lâu lắm rồi chẳng ai gọi nữa,
đến độ vờ như quên lãng. Gió ngờ ngợ nhìn người phụ nữ đứng trước mặt mình. Cô
ta xông xáo:
- Tôi là Vicky, hồi học
phổ thông, bọn mình thường làm tiểu luận cùng nhau. Nhớ không?
Gió gượng cười:
- Ồ! Vicky, cô thay đổi
nhiều quá.
- Hơn mười lăm năm rồi,
cô giờ làm gì? Tôi là tổng trợ lý dự án cho một công ty dược phẩm.
Vicky vừa chìa tấm danh
thiếp về phía Gió vừa mỉm cười với Sex.
Giọng Gió bình thản:
- Nhân viên y tế bình
thường.
- Cô đùa tôi à? Ngày
trước, cô học giỏi nhất khối. Bọn tôi vẫn kháo nhau rằng, cô sẽ là vinh quang
của cả lớp chúng ta.
Gió lắc đầu:
- Tôi nói thật.
Thoáng thỏa mãn xen lẫn
ngạo mạn trong giọng nói Vicky:
- Vậy nhé! Khi khác gặp
lại. Tôi còn phải chuẩn bị cho cuộc hội thảo ngày mai.
Không khách khí chào
mời, Gió lại nhìn mưa, nét mặt ơ hờ. Bên cạnh cô, Sex tỏ ra bất bình:
- Sao em không nói rõ về
công việc của mình?
- Tôi nói rõ rồi đấy
chứ! Sự thật, tôi là một nhân viên y tế.
- Tôi lại thấy công việc
của em rất có ý nghĩa! - Khi phát ngôn ra những lời này, ánh mắt Sex tràn ngập
yêu thương.
- Mỗi công việc đều mang
một sứ mệnh riêng. Tôi chưa từng cho rằng con đường mình đi cao cả hay tốt đẹp
hơn những con đường khác. Với bọn tôi, đây là công việc ăn lương đơn thuần như
bao ngành nghề khác. Ngay như con đường anh đang đi, nó vẫn có một ý nghĩa nhất
định ở một mặt phẳng khác trong cuộc sống này mà cuộc sống này vốn được tạo nên
bởi muôn vàn mặt phẳng.
Gió nói về công việc của
mình bằng tất cả lòng trân trọng và sự chân phương.
Sex bỗng ngầm nhận định
điều gì đó và muốn hiểu hơn về người đang ngồi trước mặt mình. Anh dè dặt nhưng
thân thiết:
- Tôi thật sự tò mò về
bà lão khi nãy!
- Mẹ của một bệnh nhân
tôi đang theo chăm sóc những ngày cuối đời! - Giọng Gió tựa tiếng mưa rơi. - Bà
cụ ấy đã hơn tám mươi, mỗi ngày kiếm từng đồng bạc lẻ từ những vòng hoa dâng
Phật mang về nuôi con trai và hai đứa cháu đang đếm ngày sống cùng HIV. Cô con
dâu cũng nhiễm nhưng còn khỏe hơn sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc việc nhà, kết
hoa và đưa đón bà. Tôi biết bà cụ bán hàng ở đó đã lâu nhưng phải đến hôm nay
mới có thời gian để ghé qua.
Nói đoạn, Gió đứng lên:
- Về thôi! Tôi còn một
vài công việc phải giải quyết dứt điểm.
...
Không muốn đánh động
những người bạn nên Gió yêu cầu Sex dừng xe khá xa nhà nhóm. Cô trả lại anh
chiếc mũ bảo hiểm, môi vẽ nên nụ cười giản dị:
- Mai này... nếu có lần
ghé ngang, anh nhớ mua hộ tôi vài nhành hoa nhé. Tạm biệt cũng như cảm ơn anh
lần nữa!
Bằng cử chỉ hết sức lễ
độ, Gió cúi chào Sex trước khi quay lưng đi. Có điều gì đó mơ hồ, Sex cảm thấy
lạnh lẽo vô tận - người của hiện tại và người của hơn mười năm trước anh biết
hình như đã trở thành hai người hoàn toàn xa lạ. Anh nhìn theo bóng cô, nhất
định không muốn rời đi...
Tiếng chuông điện thoại
lại reo vang, Gió tần ngần hồi lâu trước khi trả lời. Cô chưa kịp chào hỏi thì
đầu máy bên kia đã rít lên:
- Em đang ở đâu? Tôi cần
nói chuyện với em.
- Tôi đang rất bận. Anh
có thể nói luôn bây giờ.
- Không! Tôi muốn gặp
em.
- Vậy... sau khi xong
việc, tôi sẽ liên lạc với anh.
- Mấy giờ? Tôi đang đợi
trước cửa nhà em.
Gió mệt mỏi cắt ngang
cuộc gọi. Thực sự, cô được nghỉ cả hôm nay và cũng không muốn nhấn chìm bản
thân vào những rắc rối có thể ảnh hưởng đến sự ổn định của cả nhóm. Điên là
người vừa gọi đến, anh có thể khiến cô, những người quanh cô rơi vào vực sâu
vạn dặm mà không cần căn nguyên. Sự cực đoan và tàn nhẫn của anh đã thể hiện
rất rõ qua cuộc trò chuyện ngắn khi nãy, cách nhau băng sóng di động vẫn khiến
cô cảm giác lạnh.
Với điện thoại cùng số
tiền mặt ít ỏi trong túi, Gió không biết nên làm gì là khôn ngoan nhất trong
hoàn cảnh này. Cô thầm cân nhắc đủ lâu, trước khi bước đi, ngược hướng nhà
nhóm. Đi được một đoạn, cô ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt của Sex. Anh đang
nhìn cô bằng sự mừng vui xen lẫn ưu tư. Đó cũng chính là tâm trạng của cô lúc
này.
Nhịp chân nhanh hơn khi
hướng về Sex, Gió lấy chất giọng bình thản che lấp sự ngượng nghịu:
- Anh đang chờ tôi?
Sex gật đầu tức thì. Anh
chẳng cần che giấu thêm:
- Tôi muốn thấy em an
toàn về đến nhà.
“Tri ân người!” - Tia
mắt Gió khẽ xúc động. Cô quyết định rất nhanh và mạnh dạn đề nghị:
- Đêm nay, anh có thể
giúp tôi một nơi nào đó để ở lại không?
- Chuyện gì đã xảy ra?
Những biến động của Gió
từ sau khi quay lưng đi đến hiện tại đều được Sex thu vào tầm mắt, không sót
chi tiết nào dù nhỏ nhặt nhất nên không khỏi lo lắng. Rõ ràng, Gió đang cố giữ
khoảng cách với anh, sự tình không nguy ngập không đời nào cô lại đưa ra đề
nghị này.
Gió im lặng cúi đầu. Đôi
vai gầy rũ xuống cô độc. Bóng mây trên đầu chầm chậm dịch chuyển...
- Được! Lên xe nào, cô
bé của tôi.
Sex tự tay cài khóa mũ
bảo hiểm cho Gió. Sự nhượng bộ hòa quyện vào nét nuông chiều đang ẩn hiện sau
gương mặt anh. Tư thế của Gió thay đổi khá nhiều, không còn vẻ mạnh mẽ lúc
trước, cả thân hình mỏng manh có phần tựa vào lưng Sex. Suốt đoạn đường đi, Gió
giữ im lặng, Sex tôn trọng sự im lặng ấy.
Trái ngược với dự liệu
của Gió, Sex không tùy tiện để cô lại một khách sạn nào đó. Anh đưa cô về nhà
mình - căn penthouse trong khu phức hợp ngay trung tâm thành phố. Giống lần
trước, vân tay Sex là chìa khóa. Gió ủ ê bước theo sau, cô muốn lên tiếng nhưng
lần lựa mãi rồi lại thôi. Không hoàn toàn tin tưởng đối phương, chỉ là cô quá
mệt mỏi để nghĩ, để lo sợ, để chèo chống.
Đưa Gió vào nhà. Sex
giới thiệu sơ lược vài tiện ích căn bản và không quên rót nước cho cô. Chờ Gió
ổn định tinh thần, anh nói tiếp:
- Hãy xem nơi này là nhà
của em! Còn tối nay, em có dự định gì?
Dòng nước mát lành khiến
Gió tỉnh táo đôi phần. Cô thầm suy tính hồi lâu và đáp:
- Tôi chỉ muốn tắm rửa,
xem phim và ngủ một giấc thật sâu.
- Cũng nên ăn tối chứ! -
Sex nhẹ giọng.

