Điệu slow trong thang máy - Chương 05 - Phần 1

Chương 5: Dọn đến nhà Bạch Lâm

27.

Ngày hôm sau tôi cùng Tưởng Nam rời
Thượng Hải. Về đến công ty, cảm tưởng mọi chuyện xảy ra ở Thượng Hải đều như
một giấc mơ. Cuộc sống lại trở về với những yên ả và bất lực thường ngày. Đương
nhiên, vì chuyến công tác đến Thượng Hải cùng Tưởng Nam lần này, đồng nghiệp
trong phòng vừa ghen ghét vừa ngưỡng mộ tôi. Tên cặn bã La già cứ cười bỉ ổi
hỏi tôi có phải đã bị Tưởng Nam thịt rồi không. Mỗi lần nghe hắn hỏi vậy, tôi
đều vờ làm bộ bí hiểm, không trả lời.

Chiều ngày thứ hai sau khi quay về
công ty, chị gái Trần Hữu Dung ngực bự đột nhiên hỏi tôi: “Tiểu
Triệu, cậu có gặp Bạch Lâm ở Thượng Hải không?”.

“Không”. Tôi chớp chớp mắt nói: “Sao cơ? Chị ấy cũng
tới Thượng Hải à?”.

“Nghe nói vậy.” Trần Hữu Dung làm vẻ bí mật nói: “Người ta còn xin
nghỉ phép tận một tháng cơ.”.

“Một tháng?”. Tôi sững người, buột miệng hỏi: “Sao
lại xin được nghỉ phép dài thế?”.

“Hì hì. Cậu đừng có xem thường Bạch Lâm, cô nàng quả
phụ đó lợi hại lắm đấy, nghe đâu đích thân sếp Cao phê chuẩn đơn xin nghỉ phép
của cô nàng. Nghe người ta nói, cô nàng gọi điện đến phòng nhân sự xin nghỉ,
phòng nhân sự không dám quyết, cô nàng liền gọi thẳng lên sếp Cao, sếp không
nói nhiều lời, chấp thuận luôn…”

Nghe vậy tôi thấy chột dạ. Vị sếp Cao mà Trần Hữu
Dung nói chắc là giám đốc công ty chúng tôi, sớm đã nghe nói tay này là cặn bã
trong các loại cặn bã, háo sắc trong các loại háo sắc, nghe đồn trong công ty
ông ta có không dưới mười cô nhân tình, lẽ nào Bạch Lâm cũng là một trong số đó?
Sặc! Chỉ một mình “anh Hình” kia đã đủ khiến tôi nuốt không trôi rồi, giờ lại
còn thêm một lão sếp Cao, mẹ kiếp, các người đều đã mấy chục tuổi đầu rồi, hà
cớ gì cứ phải tranh giành một người phụ nữ với thằng nhóc như tôi cơ chứ?

Đang ủ ê thì Tưởng Nam từ ngoài bước vào. “Tiểu
Triệu!”. Chị gọi: “Cậu vào phòng tôi một chút”. Nói rồi đi thẳng về phòng làm
việc. Trần Hữu Dung ở trước mặt đưa mắt nhìn tôi đầy vẻ ám muội. Tôi chửi thầm
trong bụng. Có khối mà như chị nghĩ đấy, tôi đâu phải gà của chị ta!

Vào phòng làm việc của Tưởng Nam, Tưởng Nam nói:
“Tiểu Triệu, còn nhớ lần trước tôi nói cho cậu đi học lái xe không? Sáng nay
tôi gọi điện đến trường dạy lái đăng ký cho cậu rồi, cậu rảnh rỗi thì đi học
đi.”. Tôi “vâng” một tiếng, Tưởng Nam lại nói tiếp: “Học phí công ty đã trả
rồi, cậu phải học hành cho tử tế đấy!”. Nói đoạn chị nhìn tôi mỉm cười dịu
dàng, tôi vô cùng cảm kích, không khỏi hỏi lại lần nữa: “Phó giám đốc Tưởng,
sao chị lại đối tốt với tôi thế?”. Tưởng Nam không trả lời ngay, hồi lâu sau
mới đáp: “Tiểu Triệu, về sau khi không có ai cậu đừng gọi tôi là phó giám đốc
Tưởng nữa”. Ngừng một lúc, chị nói tiếp: “Nếu cậu không ngại, về sau cứ gọi tôi
là chị đi…”.

Tôi nghe mà sững sờ, nhớ lại lần trước cùng Tưởng
Nam đi thăm con trai chị, chị cũng kêu thằng bé gọi tôi là cậu. Thật không hiểu
nổi Tưởng Nam, lẽ nào nhìn tôi giống em trai chị ta? Nhớ lại thời gian đó Tưởng
Nam quan tâm chăm sóc mình, thật giống một người chị đối với em trai. Lòng chợt
thấy ấm áp, tôi buột miệng gọi: “Chị!”. Tưởng Nam nghe vậy vui không để đâu cho
hết, ánh mắt nhìn tôi ngập tràn hân hoan.

Tôi thấy chị vui như vậy, lòng lại có chút hụt hẫng:
Thực ra từ trước đến nay, tôi vẫn luôn có chút ảo tưởng với Tưởng Nam (gì thì
chị ấy nhìn cũng giống em Ran…), vì thế dạo này tôi vẫn luôn ngờ rằng Tưởng Nam
đối với tôi tốt vậy liệu có phải vì cũng có ý đồ với tôi hay không, thế nhưng
giờ xem ra chẳng phải, thôi thôi, tôi quan tâm làm gì, chỉ cần một mình Bạch
Lâm là đủ rồi!

Kể từ hôm đó, cuộc sống của tôi bắt đầu có thêm một
mối quan tâm mới: ô tô. Bình thường vào giờ đi làm, tôi có thể dễ dàng xin
Tưởng Nam cho nghỉ, rồi đến trường học lái xe. Vào cuối tuần Tưởng Nam còn đích
thân dạy tôi trên chiếc xe công ty cấp cho chị, lúc thì tìm một bài tập dạy tôi
hạ cần sang số, lúc lại lái về vùng ngoại ô tập chạy đường trường. Thoắt cái đã
hai tuần trôi qua, trong mười bốn ngày nay, ngày nào tôi cũng đợi Bạch Lâm quay
về. Nhưng Bạch Lâm vẫn không đến công ty, xem ra chuyện nàng xin nghỉ phép một
tháng là thật rồi. (Sặc! Từ đó suy ra, chuyện giữa nàng và sếp Cao lẽ nào cũng
là thật?).

Ban đầu tôi vốn không ngờ Bạch Lâm xin nghỉ phép tận
một tháng, thời gian dài như vậy nàng sẽ sống ở Thượng Hải thế nào? Hình như
tối hôm nàng đến Thượng Hải cũng không thấy mang theo đồ đạc gì. Chăn màn quần
áo đều không mang, nàng sống ra sao ở Thượng Hải chứ? Tự nhiên tôi lại nhớ đến
gã họ Hình nọ, hắn ta có ô tô, chắc có thể giúp nàng mang qua vài thứ. Nhưng cứ
nghĩ đến đây, tâm trạng tôi lại xấu đi rất nhiều.

Thứ Ba của tuần thứ ba sau khi quay về công ty, tôi
nhận được một tin nhắn. Nội dung là: Đang làm gì đấy? Lư lừa! Số điện thoại
nhắn tin rất lạ. Mới đầu tôi còn tưởng là số bạn cũ nào từ thời đại học, sau
mới mơ hồ nhớ ra số điện thoại này hơi giống số của Bạch Lộ. Nghĩ đến là em,
lòng tôi dậy lên cảm giác áy náy: Về được bao ngày rồi, mỗi ngày tôi đều nhớ
đến Bạch Lâm không mười thì tám lần, nhưng lại chẳng hề nhớ đến em. Nghĩ vậy
tôi liền nhắn lại: Bạch Lộ à? Em đã khỏe lên chưa? Số điện thoại kia nhắn tin
trả lời, quả nhiên là Bạch Lộ!

Lòng thầm hổ thẹn, nhưng đồng thời cũng hơi có chút
tự đắc: không ngờ lâu thế rồi, cô dì nhỏ này vẫn còn chưa quên tôi…

Ngẫm thấy cô bé Bạch Lộ này quả không tệ, tới giờ
vẫn nhớ đến tôi. Chẳng bù cho nàng Bạch Lâm đáng nghìn nhát kiếm kia, đến nửa
mẩu tin cũng chẳng thèm gửi. Phí công tôi vắt óc bao nhiêu vì nàng.

Vì tự cảm thấy có lỗi với Bạch Lộ, nên kể từ hôm đó,
cứ lúc nào rảnh rỗi là tôi nhắn tin qua lại bầu bạn cùng em. Đương nhiên, tôi
nhắn tin với em cũng vì một mục đích quan trọng, đó là muốn thông qua em thăm
dò tình hình Bạch Lâm. Thực lòng tôi rất muốn tự gọi điện hay làm gì đó cho
Bạch Lâm, nhưng đã quyết theo kế lùi mà tiến, cố ý lánh xa Bạch Lâm, tôi nhất
định không thể chủ động được, kẻo bao công lao trước đây đổ xuống sông xuống bể
hết.

Tình hình tôi thăm dò được qua Bạch Lộ lại chẳng lạc
quan chút nào. Đáng ghét nhất chính là cái tay họ Hình ấy, nghe Bạch Lộ kể dạo
gần đây hắn ta tới Thượng Hải không dưới bốn lần, xem ra tên này cũng giỏi săn
đón nịnh bợ lắm đây!

Cứ vậy lại qua mười ngày nữa, một buổi trưa tôi cùng
ăn cơm tán phét với đám chị em ở nhà ăn công ty. Vì Chu Tĩnh chuẩn bị kết hôn
mua nhà, nên cả đám bắt đầu thảo luận về vấn đề giá bất động sản. Cuộc bàn tán
đi đến hồi kết, hầu hết mọi người đều rủa xả mấy công ty bất động sản với mấy
tay cò đất. Tôi ngồi bên nghe chỉ cười nói: “Thực ra giá bán nhà cao chủ yếu
vẫn phải trách người mua nhà, nếu như người người không đổ xô đi mua nhà thì
chẳng phải giá nhà sẽ tự động hạ xuống sao!”.

Chu Tĩnh
lườm tôi, nói: “Người ta ai chả phải kết hôn, nếu kết hôn mà
không mua nhà thì sao được?”. Nói rồi thở dài đánh sượt. Một phụ nữ kiểu mẫu
khác trong phòng, Trần Dĩnh lên tiếng: “Xem ra tuyệt đối không nên yêu một anh
không có nhà rồi!”. Trần Hữu Dung cũng đã thêm: “Đúng thế, đúng thế! Giờ các cô
gái tìm đối tượng thông thường câu đầu tiên là hỏi xem đối phương có nhà hay
không, không có nhà thì không có chuyện trò gì nữa! Thời đại này, không có nhà
thì ma nó yêu!”.

Tôi nghe mà lòng nặng trình trịch, chẳng phải tôi
thuộc loại không có nhà đó sao? Nghĩ vậy tôi chen vào một câu: “Xem ra nguyên
nhân cốt lõi của giá nhà quá cao đều là bởi mấy người vô vị các chị đấy!”. Vừa
nói dứt lời, lòng dạ tự nhiên giật thót, bất giác nhìn ra phía cửa. Không nhìn
còn không căng thẳng, ánh mắt vừa liếc qua đầu tôi đã nổ một tiếng long trời:
Bạch Lâm! Là Bạch Lâm! Người phụ nữ ngày đêm tôi mong nhớ cuối cùng cũng quay
về rồi!

Cả tháng nay không gặp, giờ Bạch Lâm đang đứng trước
cửa văn phòng, ánh mắt như nhìn về phía tôi. Đầu óc tôi choáng váng, suýt chút
nữa nhảy cẫng lên chạy lại ôm chầm lấy nàng. Tôi cố kiềm chế cơn kích động mãnh
liệt trong lòng, ánh mắt quét một vòng trên người Bạch Lâm, lịch sự gật đầu
chào nàng, rồi cứng nhắc quay đầu lại, nói tiếp câu chuyện còn dang dở: “Bảo
sao chính phủ không điều chỉnh nổi giá nhà, hóa ra đều tại đám đàn bà con gái
các chị đội lên, xem ra mấy công ty bất động sản còn phải cảm ơn các chị đấy!
Chẳng trách có một triết gia từng nói: mọi tội ác đều bắt nguồn từ phụ nữ!”.

Vừa nói dứt câu đã hứng đủ một tràng mắng chửi, Chu
Tĩnh nói: “Tiểu Triệu, có giỏi thì cậu đừng kết hôn!”.

“Ha ha!”. Tôi cười nói: “Nếu bắt tôi vì kết hôn mà
móc ra mấy chục vạn mua nhà, tôi thà đi tìm gái còn hơn. Chị nghĩ xem, cứ cho
là sáu mươi vạn đi, nếu theo mức hai trăm một lần, thì ít ra cũng phải được hơn
ba nghìn lần đấy! Mức đãi ngộ ngang hoàng đế thời xưa í chứ! Hơn nữa theo số
liệu điều tra chính thức, số lần quan hệ tình dục bình quân hằng năm của người
Trung Quốc là sáu mươi hai lần, ba nghìn chia cho sáu mươi hai phải được năm
mươi năm chứ ít, thế là đủ bảo đảm cho nhu cầu sinh lý bình thường của tôi sau
này rồi…”.

Trần Hữu Dung cười nói: “Tiểu Triệu đúng là tên lưu
manh, chủ đề nào cũng ngoặt sang chuyện này được, trong mắt cậu ta chỉ có tình
dục thôi, có biết tình yêu là gì đâu”.

“Đúng thế!”. Tôi nói: “Các cô đều đi yêu bất động
sản hết cả rồi, tôi cũng chẳng cần biết tình yêu là cái khỉ gì nữa”.

Nói đến đây, Bạch Lâm đã bước vào văn phòng. Những
người khác cũng đều đã thấy nàng, liền nô nức chào hỏi. Tôi liếc qua Bạch Lâm,
bỗng dưng chột dạ: Bạch Lâm chắc chắn có nhà, nàng sẽ không đi yêu bất động sản
đấy chứ, hẳn tôi vẫn có thể nghe ngóng từ nàng thế nào là tình yêu?

Báo cáo nội dung xấu