Điệu slow trong thang máy - Chương 03 - Phần 1

Chương 3: Tới Thượng Hải

12.

Hồi học đại học tôi đã tới
Thượng Hải một lần, tuy thành phố này rất lớn, cũng rất sành điệu,
nhưng chẳng để lại mấy thiện cảm trong tôi. Tiếng Thượng Hải trúc
trắc, đám tiểu tư bản ưa xa hoa phù phiếm, toán thương nhân dùng đủ
mọi chiêu bài kiếm tiền nơi đây, tất cả thực ra chẳng có gì để tán
thưởng. Nhưng tốc độ phát triển của Thượng Hải quả là rất nhanh,
lần này tới Thượng Hải mà tưởng như cách lần trước đã hai thế kỷ.

Tưởng Nam dường như là một con
nghiện công việc, vừa xuống xe chị ta liền chạy ngay đến trụ sở
chính của công ty. Lúc đó đã hơn 3 giờ chiều. Tôi cứ ngỡ chị ta sẽ
tìm một nơi nghỉ ngơi trước rồi mới đi chứ!

Tổng công ty nằm trong khu vực
khá sầm uất của Thượng Hải, tòa cao ốc tuy có kiến trúc tương tự
công ty con bên chúng tôi, nhưng về uy thế thì mạnh hơn nhiều. Cảm giác
này cũng giống như khác biệt giữa Tưởng Nam và Asakawa
Ran vậy. Tới tổng công ty, mới hiểu vì sao giang hồ đồn thổi Tưởng
Nam rất lợi hại, tất cả những người chúng tôi gặp phải, bất kể là
ai, cấp cao hay cấp trung bình, đều hết sức cung kính trước Tưởng Nam.
Ngay đến một tên lính hầu như tôi, đi bên cạnh chị ta, cũng cảm thấy
thật ra dáng.

Buổi chiều bận cuống cuồng đến mãi hơn 5
giờ, Tưởng Nam gặp gỡ rất nhiều người. Trong số họ có những vị là
chủ quản các phòng ban trên tổng công ty, cũng có một số là giám
đốc các công ty con ở tỉnh ngoài giống chị ta. Tôi đi theo lần này có
cảm giác như làm thư ký của chị ta vậy. Thậm chí có người còn hỏi
Tưởng Nam: “Đây là thứ ký của cô à?”

“Cứ cho là vậy đi!” Tưởng Nam lúc nào cũng
đáp một câu như thế.

Một khi Tưởng Nam nói vậy, lòng tôi lại dấy
lên một cảm giác khó tả. Sặc! Nam thư ký của một sếp nữ,
nghe đã thấy mờ ám rồi…

Cuộc họp Tưởng Nam nói đến ngày kia mới tổ
chức, chắc sẽ diễn ra trong khoảng hai đến ba ngày. Nhưng ở Thượng
Hải lâu như vậy mà chị ta không hề có ý định tìm khách sạn, thật
không biết sẽ tính thế nào đây.

Rời tổng công ty, Tưởng Nam điều đến một
chiếc xe màu trắng. Tôi không rõ về xe hơi lắm, nên cũng không biết là
hiệu gì, chỉ biết ngồi vào trong thấy rất thoải mái, thích hơn ngồi
taxi nhiều. Tưởng Nam lái xe, băng băng đi trên đường cái. Tôi ngồi cạnh
chị ta, cứ ngỡ như đang nằm mơ. Thật không hiểu vì sao Tưởng Nam lại
muốn tôi cùng chị ta tới Thượng Hải tham dự hội nghị. Trên thực tế,
ở Thượng Hải tôi chẳng có tí tác dụng nào cả.

“Tiểu Triệu.” Tôi đang thẫn thờ, Tưởng Nam bên
cạnh bỗng lên tiếng: “Cậu có biết lái xe không?”

“Không… không biết ạ.” Tôi nói, trong lòng chợt
thấy rất tự ti. Mẹ kiếp, tôi sinh ra lớn lên ở nông thôn, làm gì có
cơ hội học lái xe chứ. Nhớ hồi nhỏ, nếu nhìn thấy một chiếc xe ô tô
thì cứ gọi là phấn khích như phát hiện được đĩa bay.

“Ừ.” Tưởng Nam im lặng một thoáng, rồi đột
nhiên nói: “Cậu nên học lái xe, thế này đi, đợt này về cậu hãy đi
đăng ký lớp học lái, công ty sẽ trả 80 % học phí.”

Sặc! Tôi nghe mà không dám tin vào tai mình,
bàng hoàng vì bất ngờ được sủng ái đạt cấp 12. Bình thường Tưởng
Nam chẳng tử tế gì với tôi, sao giờ không những kéo tôi đi họp cùng,
lại còn nói sẽ cho tôi học lái xe bằng tiền công ty nữa chứ, thật
không tài nào hiểu nổi! Lẽ nào, lẽ nào chị ta quả thực đã động
lòng trước cái tin nhắn tiếu lâm người lớn đó của tôi?

Đang nghi thần nghi quỷ trong lòng, chẳng biết
từ lúc nào xe đã dần chạy chậm lại. Nhìn ra bên ngoài, mới biết
mình đang ở giữa một rừng các tòa nhà chung cư. Chiếc xe vẫn tiếp
tục chạy chầm chậm mấy phút nữa, rồi dừng hẳn trước cổng một khu
nhà.

Đây hẳn là khu chung cư đẳng cấp nhất mà tôi
từng thấy, cổng lớn lộng lẫy lạ thường, cánh bảo vệ trực ban ai
nấy đều mặc đồng phục mới coóng. Khác một trời một vực với khu
nhà tôi đang thuê (người gác cửa chỗ tôi ở là một bác già khá lãng
tai).

Xe dừng lại liền có bảo vệ chạy ra hỏi,
thấy Tưởng Nam, người đó bèn tỏ ra rất khách khí: “Ra là cô Tưởng,
cô đã về rồi đấy ạ?”

Tưởng Nam lạnh lùng ừ một tiếng. Tôi chợt
chột dạ. Tại sao lại là cô Tưởng? Trông dáng vẻ và khí chất của
Tưởng Nam, chị ta hẳn là phụ nữ đã có chồng rồi chứ.

Tưởng Nam lái xe thẳng vào cổng lớn, lòng
vòng trái phải mấy phút sau thì đỗ lại trước một tòa nhà cao tầng.
Tưởng Nam xuống xe, tôi định xuống theo nhưng chị ta ra hiệu cho tôi
ngồi yên. Sau đó tôi thấy chị ta mở cửa nhà để xe, rồi đỗ xe vào bên
trong.

Ra khỏi nhà để xe, Tưởng Nam dẫn tôi vào tòa
nhà. Lúc cùng Tưởng Nam đứng trong thang máy, tôi bất giác nhớ lại
đêm hôm đó với Bạch Lâm. Giờ nàng đang làm gì nhỉ?

Thang máy chầm chậm lên cao, mối hồ nghi trong
lòng tôi cũng dần tăng lên, Tưởng Nam định dẫn tôi đi đâu đây? Nhưng hồ
nghi thì hồ nghi, tôi vẫn không dám mở miệng nói bừa. Con người Tưởng
Nam ghét nhất là người khác lắm lời, vì vậy trước mặt chị ta, tôi
luôn tuân thủ câu châm ngôn “im lặng là vàng”.

Nhìn con số điện tử đỏ chói nhích dần từng
số, tôi thầm nhủ: nếu như thang máy lại xảy ra sự cố không biết tình
cảnh sẽ thành ra thế nào? Biểu hiện của Tưởng Nam liệu có gì khác
Bạch Lâm?

Nghĩ bậy nghĩ bạ một hồi, thang máy thoắt
cái đã lên đến nơi. Đưa mắt nhìn, hình như là tầng hai mươi bốn. Cửa
thang máy đã mở, Tưởng Nam bước ra trước. Tôi đành theo sau.

Ra khỏi thang máy, tới trước một cánh cửa,
Tưởng Nam rút chìa khóa ra mở. Trước tình cảnh này, tôi không khỏi
sợ hãi, cuối cùng đành mở miệng hỏi: “Phó giám đốc, đây, đây là
đâu?”

“Nhà tôi.” Tưởng Nam đáp, rồi bước vào, ra
hiệu cho tôi vào theo.

Sặc! Lòng tôi đầy bất an, thầm nghĩ: Tưởng
Nam đưa tôi tới nhà chị ta làm gì? Không phải chị ta muốn xơi tôi thật
đấy chứ…

13.

Vào nhà của Tưởng Nam ở Thượng Hải, có cảm
giác phú quý ép người. Đừng nói là cả căn hộ này, có khi tôi phấn
đấu cả đời cũng không kiếm đủ tiền cho riêng khoản trang trí ấy chứ.
Sặc! Bà chị Tưởng Nam này kiếm được bao nhiêu một năm vậy? Căn hộ tôi
thuê e là còn bé hơn cả phòng vệ sinh ở đây (buồn lòng vài giây). Đây
còn là Thượng Hải nữa! Tấc đất tấc vàng đấy!

Tôi kéo hành lý vào trong, đứng yên ở phòng
khách, không dám tùy tiện đi lung tung, cũng không dám ngồi. Không hiểu
vì sao, vừa bước vào đây đã có cảm giác gò bó mất tự nhiên. Xem ra
hoàng cung ngày xưa xây cất trang hoàng uy nghiêm lộng lẫy cũng là có
dụng ý cả, chỉ cần bước vào nơi đó, khí thế bức người cũng đủ để
không ai dám sinh lòng lỗ mãng rồi.

Đây chính là sức mạnh của đồng tiền! Tôi
đứng thần người, lần đầu tiên cảm thấy mê lực của kim tiền rõ ràng
đến vậy. Nực cười là trước kia hồi còn học đại học, vẫn tự cho
mình là thanh cao, tin vào mấy câu nhăng cuội gì mà phú quý bất năng
dâm, không thể nào bị tiền bạc cám dỗ. Đến tuổi này rồi, chỉ cần
anh giàu có, chẳng phải là muốn gì được nấy sao…

Nghĩ đến đây, thắc mắc lúc nãy lại lập tức
hiện lên trong đầu tôi: Vì sao Tưởng Nam dẫn tôi về đây? Chị ta muốn
bao tôi thật ư?

Tôi cũng biết, chuyện tôi thầm đoán già đoán
non liệu có phải Tưởng Nam định dụ dỗ mình hay không thực ra chỉ là
hoang tưởng viển vông. Một sinh viên vừa tốt nghiệp như tôi, chẳng có
gì trong tay, mẹ kiếp, còn là người nhà quê, mặt mũi tuy không đến
nỗi nào, nhưng còn lâu mới đến đẳng cấp hào hoa đẹp trai. Tôi và
Tưởng Nam, khác nhau như cóc ghẻ với thiên nga. Chị ta không đời nào,
và cũng chẳng việc gì phải dụ dỗ tôi cả!

Thế nhưng, Tưởng Nam cho tôi cùng đi Thượng Hải
cũng coi như là biệt đãi tôi rồi, giờ lại còn dẫn tôi về nhà chị ta
nữa, việc này không thể không khiến tôi mơ tưởng hão huyền.

“Ngồi đi, Tiểu Triệu!” Tôi đang suy lên nghĩ
xuống trong lòng thì Tưởng Nam lên tiếng: “Cậu cứ đứng thế làm gì?”

Ừm, ừm. Bấy giờ tôi mới dám ngồi, ngồi đã
ngồi rồi, nhưng vẫn không dám đặt hành lý trong tay xuống, sàn nhà
Tưởng Nam quá sạch, tôi chỉ e hành lý của mình dây bẩn ra thôi. (Thực
ra vừa rồi, tôi cũng phải đắn đo mãi mới dám bỏ giày bước vào đây.)

“Hội nghị lần này có lẽ phải kéo dài mất
bốn năm ngày.” Tưởng Nam cũng ngồi xuống, nói: “Cậu cứ tạm thời ở
lại đây, công ty không phải thanh toán tiền khách sạn cho cậu nữa.”

“Gì ạ?” Nghe vậy tôi lập tức đứng bật dậy.
“Phó giám đốc Tưởng!” Tôi lắp bắp: “Thế này… làm sao… làm sao được
ạ? Tôi tìm bừa một cái nhà nghỉ là được rồi.”

“Nhà của tôi có phòng cho khách, tuy đã lâu
rồi tôi không ở đây, nhưng hàng ngày đều có lao công tới quét dọn,”
Tưởng Nam nói. “Cứ vậy đi!” Tôi vẫn định nói thêm nhưng Tưởng Nam vẻ
như đã không còn nhẫn nại nữa, khoát tay làm tôi sợ không dám mở
miệng.

Tiếp đó Tưởng Nam dẫn tôi vào phòng dành cho
khách, mức độ hào nhoáng trong phòng này cũng không cần phải nói
thêm. Tôi đặt hành lý xuống, rồi lại theo Tưởng Nam ra ngoài.

Lúc này chiếc đồng hồ lớn ngoài phòng khách
đánh tinh tang lên sáu tiếng, Tưởng Nam nói: “Đã 6 giờ rồi à, cậu
đói chưa?”

“Chưa ạ,” tôi đáp. Tưởng Nam nhoẻn cười, nói:
“Vậy cậu đợi đấy, tôi đi tắm cái đã rồi chúng ta ra ngoài ăn, tiện
thể rẽ vào siêu thị mua ít đồ.”

Trời! Đi tắm? Tôi chột dạ, thầm nghĩ: không
phải chị ta đang ra ám hiệu cho tôi đấy chứ? Tuy tôi đã coi qua không
ít phim ảnh, kiến thức lý luận cũng thuộc nằm lòng, nhưng kinh
nghiệm vẫn là con số không thôi! Giờ nên làm gì? Tiến hay lùi đây?

Tôi đứng chết lặng tại chỗ, Tưởng Nam lại
nói: “Ngồi tàu hỏa nửa ngày trời cũng oải thật, cậu muốn tắm thì
đợi một lát cũng đi tắm đi. Rồi chúng ta đi ăn đồ tây, thế nào?” Nói
đoạn chị ta mỉm cười. Tôi bất giác đờ người, đã làm việc ở phòng
Thu mua lâu vậy rồi, nói thực, chưa bao giờ thấy Tưởng Nam cười, mọi
người đều nói chị ta là kiều nữ lạnh lùng, hơn nữa còn là lãnh
đạo, trước nay đối với chị ta tôi đều nhất kính nhì sợ. Chưa từng
dám nghĩ một nụ cười như vậy có thể xuất hiện trên gương mặt chị
ta. Tuy nhiên, nói đi thì cũng phải nói lại, chị ta cười nhìn cũng
rất dễ thương, giống như Bạch Lâm trong thang máy đêm đó, sự dễ thương
của một phụ nữ trưởng thành.

Tắm xong, Tưởng Nam và tôi ra ngoài, xuống
dưới đánh xe đi ăn tối. Ngồi trong xe, tôi xem ra đã hiểu vừa nãy
Tưởng Nam nói đi tắm hoàn toàn không phải muốn dụ dỗ tôi, nhưng nhớ
lại lúc ấy, ngồi trong phòng khách nghe tiếng nước chảy thấp thoáng
vọng ra từ phòng tắm, thật thấy khô khốc mồm miệng. Tưởng Nam tắm
xong lại càng thơm tho thanh mát, vô cùng gợi cảm. Chị ta còn kêu tôi
đi tắm, nhưng tôi ngại không dám đi. Giờ nghĩ lại, thật hối hận quá…

Lòng thầm nghĩ bậy bạ, chiếc xe do Tưởng Nam
lái cứ thế bon bon tiến về phía trước. Cửa kính xe đóng kín, trong
xe bật điều hòa, không nóng cũng không lạnh, thoải mái lạ thường.
Thượng Hải phồn hoa bên ngoài như cách biệt hẳn với tôi, ngắm cảnh
đường phố qua lớp cửa kính, dường như cảm thấy đẹp hơn mấy phần so
với bình thường. Xem ra xe xịn đúng là xe xịn, ngay đến ngồi bên trong
ngắm phong cảnh cũng thấy đẳng cấp hơn hẳn xe thường.

Tuy đã tới Thượng Hải một lần, nhưng vẫn còn
rất xa lạ với nơi đây, lại thêm giờ là buổi tối, nên hoàn toàn không
biết mình đang ở đâu. Chỉ thấy có vô số những tòa nhà cao tầng,
cùng muôn ngàn ánh đèn neon. Rất lâu sau, xe mới dừng lại. Một người
phục vụ ăn vận gọn gàng tới giúp chúng tôi mở cửa và đỗ xe hộ
Tưởng Nam. Cảnh tượng này trước đây tôi chỉ mới nhìn thấy trên ti vi.

Nói thực, cả đời tôi mới ăn đồ tây đúng một
lần, đó là hồi đại học muốn cưa cẩm một cô nàng nên mới đi ăn. Nhưng
đẳng cấp của nơi tôi đến lần đó không thể sánh bằng nơi này được.
Không khí ở đây rất tuyệt, phong cách rất sang trọng, nhưng tôi lại
thấy không tự nhiên. Cảm giác không giống tới ăn cơm, mà là tới chịu
tội thì đúng hơn. Tôi không quen ăn đồ tây, mấy món như xa lát bít tết
tôi chẳng biết gì đành để mặc Tưởng Nam gọi món rồi ăn theo. Đến
phần ăn cũng rất khó khăn, như tống vào miệng chứ chẳng thấy ngon
lành gì.

“Tiểu Triệu.” Tưởng Nam vừa dùng bữa, vừa
nói: “Cậu mới tốt nghiệp phải không?”

“Vâng.” Tôi khẽ gật đầu, vẫn lóng ngóng cầm
dao cắt bít tết. Tưởng Nam nhoẻn miệng cười, lại nói: “Thái độ làm
việc của cậu tuy rất khá, nhưng vẫn còn thiếu hụt kiến thức nhiều
mặt.”

Tôi nghe chị ta đột nhiên nói tới chuyện công
việc, bèn dừng ngay dao dĩa, làm bộ chăm chú tiếp thu.

“Ví dụ như một số nghi thức xã giao và kiến
thức về quan hệ xã hội, cậu vẫn chưa nắm được.” Tưởng Nam ngừng lại
một thoáng, rồi nói tiếp: “Nói ngay như chuyện dùng bữa thôi, tuy là
sinh hoạt thường ngày nhưng ở nơi trang trọng cũng có rất nhiều quy
tắc phải học. Còn cả kết hợp trang phục, cùng nhiều mặt khác, đều
phải học cả…”

Tôi vừa nghe vừa gật lấy gật để. Trong lòng
dậy lên một cảm giác vô cùng lạ lùng. Bình thường Tưởng Nam khi ở
công ty rất kiệm lời, không ngờ lúc này lại như một cô chị cả giảng
giải cho tôi những kiến thức nhỏ nhặt nhất. Rốt cuộc nguyên nhân gì
khiến chị coi trọng tôi như vậy? (Đừng nhắc đến cái tin nhắn đó với
tôi! Đó hoàn toàn không thể là một giải thích hợp lý…)

“Phó giám đốc Tưởng,” trên đường trở về,
cuối cùng tôi cũng không kiềm chế được, hỏi: “Sao chị lại tốt với
tôi như vậy?”

14.

Tưởng Nam nghe thấy câu hỏi của tôi nhưng không
trả lời, một lúc lâu sau, mới hỏi ngược lại tôi: “Nhà cậu còn anh
chị em nào không?”

Tôi lắc đầu. Tưởng Nam không nói gì nữa. Vậy
là mối băn khoăn đó vẫn đè chặt trong lòng tôi không được giải đáp.

Trên đường quay về nhà Tưởng Nam, ban đầu tôi
còn hơi thiếu tự nhiên. Về sau tôi từ từ thả lỏng, thầm nghĩ: coi vẻ
Tưởng Nam cũng không có ác ý gì với tôi, chi bằng cứ thoải mái một
chút. Hơn nữa, chị ta đàn bà con gái một thân một mình, có thể làm
gì tôi được chứ? Nhiều nhất cũng chỉ là dụ dỗ tôi chút ít thôi. Tuy
nhiên nếu bị chị ta dụ dỗ, dù xét ở góc độ nào cũng đều là
chuyện vô cùng tốt đẹp mới đúng. Vì vậy, tôi dứt khoát thả lỏng
tinh thần, hưởng thụ mọi thứ ở đây. Đã không cách nào phản kháng,
vậy thì cố mà tận hưởng.

Về đến nơi, việc đầu tiên là đi tắm, sau đó
vào phòng dành cho khách đánh một giấc. Lúc trong phòng tắm, lòng
tôi có chút ảo tưởng, hồ như trong này vẫn còn vương lại mùi hương
trên người của Tưởng Nam. Quay vào phòng khách, nhìn điện thoại, mới
hơn 9 giờ. Nhưng đang ở nhà sếp, lành mạnh một chút thì hơn. Thế là
tôi nằm lên giường nghe MP3, nghĩ ngợi chuyện xảy ra mấy ngày hôm nay.
Đầu tiên là nghĩ đến Tưởng Nam, nhưng có nghĩ nát óc cũng không hiểu
vì sao chị ta lại đối tốt với tôi như thế. Rồi tôi nhớ đến Bạch Lâm,
nàng quả phụ xinh đẹp, một cảm giác thật ấm áp dịu dàng dâng lên.

Đột nhiên, có tiếng cộc cộc! Tôi bỏ tai nghe
ra, quả nhiên là có người gõ cửa, còn có cả tiếng Tưởng Nam: “Tiểu
Triệu, ngủ chưa?”

Sặc! Bụng tôi đánh lô tô: Cái gì phải đến
cuối cùng cũng đến rồi! Muộn thế này chị ta còn gõ cửa phòng tôi,
rõ ràng là có ý đồ đây!

“Vẫn chưa!” Tôi do dự giây lát, đoạn xuống
giường bước tới cửa. Bà nó chứ, lãnh đạo luôn đúng mà. Giả như
Tưởng Nam có muốn làm chuyện đó thật thì tôi cũng chỉ có thể cắn
răng chịu đựng thôi. Tục ngữ có câu này rất đúng: Binh đến tướng
ngăn, nước đến đất chặn, cứ xem ý của chị ta như thế nào đã rồi
tính.

Tôi nghĩ vậy rồi ra mở cửa. Tưởng Nam xuất
hiện trước mặt tôi trong bộ đồ ngủ.

Khi nhìn rõ Tưởng Nam đang đứng đối diện, tôi
gần như tắc thở. Tôi chưa từng nghĩ Tưởng Nam lại quyến rũ nhường
này. Bộ đồ ngủ màu bạc, nhìn trơn mượt như tơ. Nhưng da thịt Tưởng
Nam còn mềm mượt hơn thế. Mái tóc buông lơi trên bờ vai tựa những làn
sóng. Chân đi đôi dép trong nhà, mắt cá chân và cổ chân lộ ra trắng
nõn, thế này muốn gợi cảm hút hồn ai mà chẳng được. Lòng tôi như
dậy sấm, bỗng nhiên nảy sinh dục vọng luyến ái, suýt chút nữa phủ
phục xuống mà hôn vào cổ chân Tưởng Nam.

“Tiểu Triệu!” Đến tận khi giọng nói mang chút
phật ý của Tưởng Nam vang lên, tôi mới bàng hoàng bừng tỉnh. Nhất
thời vừa kinh ngạc, sợ hãi lại vừa vui mừng xen lẫn xấu hổ, cảm
giác hệt như tân nương thời xưa khi được tân lang vén khăn trùm đầu
vậy.

“Phó giám đốc Tưởng,” tôi đáp mà tim đập
thình thịch. Vừa mong chờ vừa e ngại chuyện sẽ xảy ra tiếp theo.

Tưởng Nam nhìn tôi, mặt cũng hơi ửng đỏ. Tôi
cúi đầu nhìn lại mình, sặc, bên trên tuy vẫn mặc một cái áo phông,
nhưng bên dưới lại chỉ đánh độc một cái quần đùi ngắn nhìn từ trên
xuống dưới, cứ như không mặc quần vậy. Mặt tôi cũng đỏ bừng, mãi lâu
sau mới ấp úng hỏi: “Chị tìm tôi có việc gì ạ?”

Tưởng Nam bật cười… đây là lần thứ hai chị ta
cười với tôi rồi, nụ cười mới đẹp làm sao.

Tôi thầm nhủ: Xong rồi! Xong rồi! Tối nay bất
kể chị muốn gì thì tôi cũng cho hết! Đang nghĩ bậy lại nghe Tưởng Nam
nói: “Tiểu Triệu, tôi có mấy quyển sách về giao tiếp đây, cậu cầm
mà xem. Ngày mai ngày kia có hội nghị, gặp phải rất nhiều người,
tới lúc đó cậu đừng có lúng túng đấy.”

Gì cơ? Câu nói của Tưởng Nam như một cây gậy,
thoắt chốc đánh cho tôi tỉnh cả người. Cảm giác ấy giống như bạn
vắt kiệt sức lực trèo lên một ngọn núi cao, kết quả sắp lên tới
đỉnh rồi lại bị người ta giơ chân đạp cho một cái lăn xuống. Hóa ra Tưởng
Nam tìm tôi là vì chuyện này ư? Nhìn kỹ lại, quả nhiên trong tay chị
ta có cầm hai quyển sách. Sặc! Ban nãy chỉ lo sửng sốt trước sắc
đẹp mỹ nhân, chẳng để ý đến mấy quyển sách này.

Ừm. Tôi gật đầu, thất vọng tràn trề, nhưng
đồng thời cũng nhẹ cả người.

Quay trở lại giường, tôi thấy cũng nực cười.
Mới đầu còn lo Tưởng Nam muốn làm gì tôi, giờ đã chắc chắn chị ta
chẳng hề có ý dụ dỗ thì tôi lại bắt đầu thất vọng. Xem ra tôi đúng
là đáng mặt… khách hèn!

Cầm quyển sách lật lật mấy trang, cơn buồn
ngủ dần kéo đến, đang định tắt đèn đi ngủ thì đột nhiên điện thoại
đổ chuông. Cầm lên mở nghe, ra là điện thoại của Bạch Lâm.

“A lô, Tiểu Triệu! Cậu đã tới Thượng Hải
chưa?”

“Tới rồi.” Miệng nói vậy, nhưng bụng lại
nghĩ: Đúng là đồ ngốc, chỗ chúng tôi cách Thượng Hải có mấy tiếng
chạy xe, làm sao mà chưa tới được chứ?

“Vậy, đã đưa đồ cho em gái tôi chưa?”

“Chưa. Hôm nay tôi bận quá, để ngày mai.”

“Cậu đừng quên đấy nhé!” Bạch Lâm nói.

Tôi vốn đang nửa nằm nửa ngồi trên giường nghe
điện thoại, giờ thì nằm thẳng cẳng ra luôn. Chiếc giường này rất
lớn, cực kỳ êm ái, nằm trên giường mà cứ như trôi trong mây vậy. Nghe
tiếng Bạch Lâm bên tai, bất chợt tôi nghĩ: nếu có thể lừa Bạch Lâm
lên cái giường này, thì có chết cũng đáng! Thế là, lời nói tự
nhiên cũng hơi mang ý trêu ghẹo.

“Chị Lâm này.” Lần đầu tiên tôi gọi tên nàng
thân mật như vậy. “Tôi giúp chị đường xa vạn dặm đưa đồ như thế, chị
cũng nên báo đáp tôi chút gì chứ nhỉ!”

“Vậy…” Bạch Lâm nói, “vậy đợi cậu quay về tôi
mời cậu ăn cơm, được không?”

“Ha ha.” Tôi bật cười, nói: “Ăn cơm xong thì
sao?” Bạch Lâm ở đầu dây bên kia nghe rồi bèn lặng thinh, trong sự tĩnh
lặng ấy, tôi dường như nghe thấy cả tiếng nàng thở qua điện thoại.
Lòng tôi dậy lên cảm giác tán tỉnh ngọt ngào, thoải mái lật người
một cái, nằm bò ra giường, tiếp tục trêu Bạch Lâm: “Hay thế này đi!
Chị thơm tôi qua điện thoại một cái coi như xong.”

Bạch Lâm vẫn không đáp, nhưng cũng không dập
máy. Tôi vẽ nên trong đầu hình ảnh Bạch Lâm xấu hổ đỏ ửng mặt, lòng
ngứa ngáy như đang bị ai cào. Rất lâu sau, Bạch lâm mới nói: “Cậu
đừng quên đấy…”

Tôi nói: “Đừng quên cái gì? Đừng quên nụ hôn
của chị à?” đoạn nói tiếp luôn bằng giọng cực kỳ nghiêm túc: “Chị
yên tâm, nhất định tôi sẽ gửi giúp chị!”

Báo cáo nội dung xấu