Vụ Bí Ẩn Xác Ướp Thì Thầm - Chương 12

Chương 12

Tẩu
thoát

- Này Joe, - Harry nói. - Có thể ngày mai sẽ cần sợi dây.

- Mày nói đúng, - Joe trả lời. - Lấy ra đi.

Peter và Hamid nín thở chờ đợi. Tấm bạt được lấy ra. Quách
lắc lư từ phải sang trái, trong khi hai tên cướp lấy dây ra. Rồi hai tên cướp
phủ tấp bạc lại như trước. Tiếng động cơ xe tải vang lên. Cửa sắt rơi xuống
lại. Rồi im lặng.

Peter và Hamid không do dự. Hai cậu dùng vai đẩy nắp lên dễ
dàng. Hai cậu chỉ còn việc chui ra khỏi quách và bò dưới tấm bạt. Hai giây sau,
cả hai được tự do... Hay đúng hơn là nhà tù đã rộng rãi hơn.

Xung quanh là bóng tối. Tuy nhiên, có
một chút ánh sáng từ cửa sổ mái. Nên Peter có thể nhìn thấy nơi hai cậu đang
đứng là một cái kho có tường xi măng cao và không có cửa sổ.

Peter và Hamid tiến hành thám hiểm địa
điểm. Hai cậu tìm thấy ngay màn cửa sắt dẫn ra ngoài: nó bị khóa lại. Có thể
lắc nó, nhưng vô ích.

Sau đó, hai cậu tham quan phần còn lại
của kho, chứa những đồ vật linh tinh. Trước hết, hai cậu để ý đến một chiếc xe
hiệu Pierce-Arrow cũ màu xám, hình dáng rất thanh nhã.

- Tại sao xe cũ lại ở đây? - Hamid hỏi.

- Các nhà sưu tầm rất quý loại xe này, -
Peter giải thích. - Xe này ít nhất cũng từ năm 1925. Hiếm lắm.

Phía sau chiếc xe, có nhiều bàn ghế cổ,
nhiều cái có chạm trổ. Peter và Hamid không thể nhìn thấy trong bóng tối, nhưng
sờ được hoa văn trên gỗ. Bàn, ghế và tủ kê trên một mặt bằng cao lên.

- Để tránh ẩm, - Peter bình luận. - Còn
đây là gì nữa đây?

Có những cuộn hình xy-lanh dày kéo dài
ra trong bóng tối.

- Thảm Phương Đông! - Hamid la lên. -
Thảm nhiều tiền, có giá trị.

- Làm sao em biết được? - Peter ngạc
nhiên hỏi. - Anh chỉ đoán biết là thảm thôi.

- Ngón tay em biết. Khi em tám tuổi, ba
em dạy em phân biệt thảm bằng cách sờ mó. Sợi khổ, len, nhiều cái khác nhau
lắm. Thảm này không xuất xứ từ bộ lạc Hamid, nhưng rất đắt tiền. Hai, ba ngàn
đô-la một tấm.

- Úi chà! - Peter la lên. - Chắc là tất
cả đều bị ăn cắp. Tất cả những gì nằm trong kho này đều bị lấy cắp từ một nới
nào đó. Joe và Harry là những tên trộm chuyên nghiệp. Vì vậy mà chúng được thuê
để lấy cắp xác ướp Ra-Orkon.

- Chắc là anh nói đúng! - Hamid trả lời.
- Bây giờ làm thế nào ra khỏi đây?

- Cửa kìa, - Peter nhận xét.

Gần như không thấy được trong bóng tối,
một cánh cửa có vẻ dẫn sang một phòng khác của toà nhà. Peter cầm lấy tay cầm
xoay. Dù Peter cố đẩy, cánh cửa vẫn không nhúc nhích.

Trái lại, một cánh cửa khác mở ra dễ
dàng, cửa đưa vào một phòng vệ sinh không có lối thoát.

Peter và Hamid không còn sợ bị chết ngạt
nữa, nhưng vẫn bị nhốt.

- Có lẽ chỉ mình Harry và Joe biết cái
kho này, - Peter nói, - và chỉ có chúng mới ra vào được. Nhưng bọn mình vẫn còn
một cơ may.

- Em không thấy. - Hamid trả lời. - Ta
không thể đi xuyên qua tường được.

- Nhìn lên trên kia kìa.

Hamid ngước mắt lên. Peter chỉ cái cửa
số mái tên đầu. Cửa này hé mở, nhưng nằm cao ít nhất năm mét.

- Nếu ta biết bay, ta sẽ ngã trên cao, -
Hamid trả lời.

- Thậm chí không cần biết bay, bọn mình
cũng sẽ xem làm gì được - Peter nói. - Chiếc xe này gần như nằm ngay dưới cửa
sổ.

- Phải. Ta leo lên đó.

- Khoan đã, khoan đã. Em phải cởi giày
ra trước chứ. Làm hỏng nước sơn của một món đồ cổ như thế thì tiếc lắm.

Nếu cậu bé Lybie có ngạc nhiên về sự tôn
thờ xe ô tô, đặc tính thuần túy Mỹ, thì cậu bé không hề để lộ. Hai cậu cởi giày
ra, cột các dây giày lại với nhau, đeo vào cổ, rồi leo lên nóc xe.

Rất tiếc! Cửa số mái còn cách nữa mét về
hướng phải.

- Hamid à, anh sẽ nhảy - Peter tuyên bố.
- Bọn mình không thể ở suốt đời trong đây.

Peter phóng lên. Ngón tay Peter bấu vào
bờ cửa số mái đang hé mở. Tự nâng mình lên nhờ sức hai cổ tay, Peter dùng đầu
đẩy cửa sổ mái lên, nhờ cử động cùi chỏ và vùng thắt lưng, Peter ra ngoài được,
trên mái nhà.

Peter quay mặt lại ngay, rồi đưa tay cho
Hamid, cậu ra lệnh:

- Nhảy đi Hamid. Anh sẽ chụp lấy em. Em nắm hai cổ tay anh.

Cậu bé Lybie phân vân một hồi. Thậm chí cậu còn liếc nhìn nền
nhà xi măng, nơi cậu có thể rơi trúng. Rồi cậu kiên quyết nhảy lên.

Các ngón tay căng ra của Hamid chạm sát vào cổ tay Peter. Hai
bàn tay khỏe của cậu thiếu niên Mỹ chụp lấy hai cánh tay của cậu bé người
Lybie. Một hồi sau, Hamid đứng trên mái nhà, cạnh Peter.

- Anh, thám tử Peter, rất khỏe mạnh và dũng cảm, - Hamid khâm
phục nói.

Lời khen làm cho Peter thích thú và ra vẻ thư thái.

- Ôi! - Peter nói, - trong giờ thể dục ở trường, anh làm
những bài tập khó hơn nhiều mỗi ngày. Bọn mình hãy mang giày vào và cố gắng
xuống.

Một bên mái nhà là một bức tường gạch to tướng, không thể qua
được. Ngược lại, phía bên kia, có một thanh sắt, dùng để leo lên sửa mái nhà,
cho phép đi xuống dễ dàng. Hai cậu nhanh chóng xuống được một con đường nhỏ hẹp
tối tăm.

Sau khi đứng lại một hồi để định hướng, Peter lấy một viên
phấn xanh dương ra khỏi túi vẽ vài dấu chấm hỏi phía bên trái cửa vào chính.

- Như thế, - Peter giải thích cho Hamid, - bọn mình sẽ dễ
dàng tìm ra được kho có chứa xác ướp, khi nào quay lại kiếm. Bọn mình hãy đi
xuống con đường nhỏ này xem nó tên gì... ủa, có người. Có lẽ nên đi hướng ngược
lại.

Hai cậu chạy ngược trở lên đường hẻm, giữa hai hàng nhà cửa
đóng kín, và ra được một con đường nhỏ chiếu sáng lờ mờ mà Peter không nhận ra.
Cậu chưa bao giờ đi đến khu này.

Đến góc kế tiếp, bảng tên đường bị hư không đọc được.

- Xui quá, - Peter nói. - Bọn mình sẽ...

Đúng lúc đó, ở đường bên hông có tiếng kính vỡ. Hai gã đàn
ông chạy ngang qua, lao vào một chiếc xe, rồi biến đi trong bóng đêm.

Peter và Hamid ngạc nhiên nhìn chúng. Tiếng la giận dữ vang lên:

- Ăn cắp!... Hai thằng nhỏ này ăn cắp!
Chúng đập vỡ kính tiệm tôi! Chúng ăn cắp đồng hồ! Bắt lấy chúng!...

Một người đàn ông mập đang lao về phía
Peter và Hamid, vừa chửi rủa vừa hươ tay đấm. Ông tưởng hai cậu là hai tên bất
lương vừa mới ăn trộm hàng của ông.

Không kịp suy nghĩ, theo bản năng, Peter
kêu "chạy!" rồi cùng Hamid bỏ trốn.

Hai cậu chạy ngược theo một con đường.
Người qua đường tiếp tay cho người đàn ông mập đang đuổi theo hai cậu. Chó cũng
ùa vào. Sau khi bỏ xa được nhóm người đuổi theo ở phía sau, hai cậu vừa hết
hơi, vừa mất phương hướng.

- Đáng lẽ bọn mình... phải nói với ông
kia... rằng không phải bọn mình... đập vỡ kính ông ấy, - Peter hổn hển nói. -
Mình đã bỏ chạy mà không kịp suy nghĩ.

- Khi có ai kêu "trộm" rồi
đuổi theo anh, anh chạy trốn. Rất bình thường, -
Hamid trả lời.

- Có thể Peter nói, tức giận chính mình. Nhưng hậu quả là bậy
giờ anh không còn ý niệm lúc đó bọn mình đang ở đâu hết. Anh chỉ biết là rất xa
đây. Kho có quách với xác ướp có thể ở nơi nào? Không biết.

- Vấn đề mới, - Hamid thản nhiên bình luận.

- Phải! Rồi bây giờ làm sao về nhà đây? Anh nghĩ bọn mình
đang ở ngay trung tâm Los Angeles, cách Rocky hơn hai mươi kilômet và cách
Hollywood hơn mười lăm kilômet.

- Ta kêu taxi, - Hamid đề nghị.

- Taxi hả? Mắc lắm.

- Em có tiền. Ahmed đưa em khối tiền.

Rồi Hamid chìa một bóp tiền nhét đầy đô-la.

- Tốt quá! - Peter nói. - Phía bên này có đèn: có khả năng
tìm ra taxi.

Đúng vậy, ở ngay góc đường có một trạm taxi, và xe trống đầu
tiên nhận chở Peter và Hamid về Rocky, khi Hamid cho xem cậu có đủ tiền trả cho
cuốc dài này.

Trước khi đi, Peter làm hai việc: trước hết, cậu ghi nhớ điểm
mốc để có thể tìm lại được trạm taxi này, nằm cách kho khoảng hai mươi căn nhà;
sau đó, Peter ra phòng điện thoại công cộng gọi về cho Hannibal.

- Ổn cả, - Peter thông báo. - Mình về đây. Ngay khi về tới
nhà, mình sẽ gọi điện để kể chuyện cho cậu.

- Mình rất vui được nghe giọng của cậu, thám tử phó à, -
Hannibal nhẹ nhõm trả lời. - Cậu hãy sử dụng radio để nói chuyện. Mình sẽ chờ
trong phòng.

Peter vui mừng nhận thấy sếp đã lo lắng vì mình. Nhưng sếp sẽ
nói sao khi biết rằng thám tử đó đã biết được chỗ giấu quách, rồi lại để lạc
mất?

Chuyến đi về bình an. Hamid nhất định đòi đưa Peter về nhà
trước, rồi sau đó taxi sẽ chở Hamid về ngôi nhà mà Ahmed đã thuê gần nhà giáo
sư Yarbporough.

Lúc Peter xuống xe, Hamid níu lại.

- Thám tử Peter à - cậu bé nói, - em, Hamid, thuộc bộ lạc
Hamid, muốn nhờ Ba Thám Tử Trẻ giúp em tìm lại xác ướp Ra-Orkon và quách. Đề
nghị chính thức đấy. Đồng ý không?

- Sẽ hơi phiền, - Peter tả lời. - Thật ra xác ướp thuộc về
giáo sư và bọn anh đang làm việc cho bác ấy.

- Thì bọn anh làm việc luôn cho em! - Cậu bé Lybie nài nỉ. -
Bọn anh chỉ tìm lại xác ướp và quách. Rồi trả cho giáo sư. Sau đó, Ahmed và em
sẽ cố thuyết phục trả Ra-Orkon cho nhà em nữa.

- Anh nghĩ đó có thể là giải pháp. Nhưng em phải nói chuyện
với Babal. Hẹn em ngày mai tại Thiên Đường Đồ Cổ. Được không?

Hamid nhận lời. Hai cậu bắt tay nhau, rồi chia tay. Biết mình
đang bị trễ, Peter vội vàng về nhà. Ba mẹ Peter đang ngồi trong phòng khách xem
truyền hình.

- Đáng lẽ con phải có mặt ở nhà trước mười giờ, Peter à, -
ông Crentch nghiêm khắc nhận xét, ông là một người cao lớn mạnh khỏe, phụ trách
về kỹ xảo cho điện ảnh, ở Hollywood.

- Dạ phải thưa ba. Con đi tìm một con mèo bị lạc, rồi con bị
lôi kéo vào...

Peter định nói "vào một cái quách", nhưng mẹ cậu
ngắt lời.

- ... lại chuyện bọn con trai nữa rồi - mẹ kết thúc câu thay
Peter - con đi tắm rồi đi ngủ đi. Không hiểu bọn con trai làm thế nào mà luôn
dơ dáy như thế!

- Dạ con đi đây, thưa mẹ. - Peter trả lời, rồi leo lên lầu.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3