Sư Tử Xổng Chuồng - Chương 12 (Hết)

CHƯƠNG MƯỜI HAI

Con sư tử học giết
chóc

Với Ingrid thì chiều hôm đó
là một chiều dài nhất trong đời. Đã nhiều giờ qua nó nằm trên nền hang và quan
sát con sư tử. Con vật không thể nào nằm yên được. Bởi vì đã quá đói nên làm
sao có thể nằm yên được lâu. Ngoại trừ một ít sữa với vài mẩu bánh nó chẳng có
gì ăn đã năm ngày nay rồi. Thỉnh thoảng nó lại lơ mơ ngủ gà ngủ gật nhưng không
bao giờ quá được vài phút rồi lơ mơ tỉnh dậy và lại tìm kiếm quanh hang như lần
đầu tiên. Con sư tử cũng đến bên Ingrid dường như nó muốn kiểm tra Ingrid. Một
lần nó đặt cái chân nặng lên người cô bé và Ingrid sợ hãi đến chết khiếp.

Ingrid nghe thấy tiếng nói
chuyện của những người đàn ông đi làm trở về nhà theo đường ray nhưng lần này
nó không dám gọi. Nó cảm thấy tuyệt vọng khi các giọng nói nhỏ dần.

Đột nhiên con sư tử nhảy lên
cái hố giữa những chiếc rễ cây và biến khỏi tầm mắt cô bé. Ingrid thở dài nhẹ nhõm
và ngồi dậy. Thật tốt là lại có thể đi lại được nhưng mắt cá chân của nó đau và
không thể nào chạy đi được. Nó dừng lại và lại ngồi xuống nền. Lần này nó không
khóc nữa.

Chẳng mấy chốc Ingrid nghe
như có tiếng kêu lạo xạo, rồi lại nằm đợi, nhưng lần này thì dựa vào tường. Nó
nghĩ: “Mình không muốn con sư tử cứ đi lòng vòng quanh mình.”

Nhưng khi con sư tử trở lại
nó không chú ý tới Ingrid. Nó đã có một con thỏ chết trong chân. Nó đứng rất
thẳng và tự hào ở giữa hang như muốn khoe khoang. Ingrid không biết rằng đó là
thứ đầu tiên mà con sư tử giết được.

Cô bé mừng là cuối cùng thì
con sư tử cũng có cái gì đó để ăn. “Nó sẽ không bị quá đói khi mọi việc kết
thúc. Có khi thậm chí nó còn đi ngủ và để cho mình yên.” Nó không thích nghe
cái âm thanh răng rắc khi con sư tử gặm thịt và xương của con thỏ chết. Nó muốn
đút ngón tay vào tai nhưng không dám.

Nhưng thật không may là con
thỏ không làm cho con sư tử thỏa mãn, mà chỉ kích thích thêm sự thèm ăn của ông
chúa sơn lâm. Nó ăn hết từng mẩu nhỏ, da và tất cả rồi liếm mép và nhìn quanh
hang. Nó thấy không còn thức ăn nào thêm và tiến đến chỗ Ingrid. Một lần nữa nó
đánh hơi cô bé và dúi dúi chiếc mũi của nó vào người Ingrid. Rồi nó đặt chân
lên và bắt đầu lôi cô bé ra khỏi vách.

Có điều gì đó mách bảo Ingrid
rằng giờ thì con sư tử đã khác. Nó không còn tò mò nữa. Cô bé có thể nghe thấy
cả tiếng là lạ từ trong cổ họng nó phát ra, những chiếc móng sắc nhọn cào vào
thịt nó. Đột nhiên Ingrid cảm thấy không thể chịu đựng hơn được nữa, nó kêu
thét lên rất to và đẩy cái đầu của con sư tử ra bằng cả hai tay và mạnh đến hết
sức của mình.

Con sư tử nhảy về bên kia
hang, thu mình dựa vào vách và gầm to. Nó cào mặt đất bằng chân trước, rồi quay
đầu về một bên và làm động tác vồ mồi với cái mồm ngoác to ra.

Ingrid cố lết thân mình dựa
lưng vào tường và đặt bên chân không bị tổn thương ra phía trước như để phòng
vệ. Rồi cô bé hét lên kêu cứu liên tục và liên tục.

Con sư tử bị quấy rầy bởi
những tiếng kêu của Ingrid nên có vẻ cáu, liên tiếp có tiếng gầm gừ đe dọa phát
ra từ trong cổ họng. Đúng lúc đó cái đầu của Barry xuất hiện ở khoảng trống
giữa những cái rễ cây, nó hỏi:

“Ingrid ơi! Cậu không sao
chứ?”

Ingrid bật khóc:

“Cảm ơn chúa, cậu đã đến. Mọi
người đã quên mất mình rồi. Còn con sư tử thì cứ định ăn thịt mình.”

Barry đã chuẩn bị nhảy vào
trong hang nhưng nghĩ thế nào lại kéo chân lên, nó nhận ra vào lúc đó thì con
sư tử này thật là nguy hiểm. Nó chẳng có gì để phòng thân ngoài hai bàn tay
trắng. Ý nghĩ đó chỉ thoáng xuất hiện trong đầu Barry khoảng một phần giây và
nó cũng cảm thấy rất sợ hãi. Hơi run run, nó quyết định đưa chân xuống và nhảy
xuống hang.

“Đừng lo. Mình cho là nó chỉ
đùa chơi thôi.” – Nó trấn an Ingrid.

Ingrid đưa tay bưng mặt và
bắt đầu khóc nức nở. Nó không còn muốn nhìn con sư tử thêm chút nào nữa, và để
mặc tất cả cho Barry.

Barry đứng giữa hang và đối
mặt với sư tử. Người và thú vật nhìn nhau chằm chằm. Con sư tử nhe răng và gầm
gừ.

“Đứng yên nào! Đứng yên!” –
Barry ra lệnh một cách kiên quyết hết sức.

Con sư tử đứng yên tại chỗ
tuy rằng vẫn cào nền đất bằng chân trước nhưng không còn gầm gừ thêm nữa. Barry
lùi về phía Ingrid.

“Nào!” – Nó nói, và giật mạnh
tay cô bé. – “Cậu cố gắng trèo ra trước, mình sẽ ở phía sau và như thế nó sẽ
không thể lamg gì được cậu.”

“Nhưng mình không thể trèo ra
được. Cậu thật ngớ ngẩn. Mình đã bị đau chân rồi.” – Ingrid trả lời.

Barry không thích bị gọi ngớ
ngẩn nữa, nó nói gay gắt:

“Cậu cũng đừng có ngớ ngẩn
nữa. Bò lên chỗ khe hở còn mình sẽ đẩy cậu lên.”

Rất chậm, Ingrid dịch chuyển
theo vách và Barry nhích theo cô bé. Nó ở phía trước và luôn đối mặt với con sư
tử. Khi chúng ở gần chỗ khe hở thì con sư tử cứ như người nóng ruột đi đi lại
lại ở phía đối diện. Rõ ràng là nó không thích những con người đang ở giữa nó
và lối ra. Mẩu đuôi của nó cứ ngoe nguẩy liên tục nhanh và mạnh.

Cuối cùng thì Ingrid cũng đã
đứng dưới cửa hang.

“Trèo lên người mình, nhanh
lên.” – Barry nói qua vai. – “Rồi túm chặt lấy một cái rễ cây, khi nào đã túm
được thì nói cho mình biết. Mình sẽ đẩy cậu lên.”

Ingrid làm theo những gì cậu
bé hướng dẫn. Nhưng rồi cô bé thút thít và nói:

“Chân tôi đau ghê gớm.”

“Đừng có… yếu đuối như… đứa
trẻ thế...”

“Mình không phải là đứa trẻ…
Thôi được rồi, đã túm được.”

Barry cúi xuống:

“Cậu có thể đứng lên vai mình
chứ?”

Ingrid đặt một chân lên vai
Barry và túm chặt lấy một cái rễ to. Giờ thì đầu nó đã ngang tầm với miệng
hang, rồi sau đó thì đến vai. Chỉ một lát nó đã ở ngoài và để Barry lại một
mình.

Con sư tử càng lúc càng bồn
chồn sốt ruột. Nó đi đi lại lại ở cuối hang, cọ xát thân mình vào vách và nhìn
lối thoát ra bằng đôi mắt màu vàng. Bỗng nhiên con sư tử thu mình và nhảy vọt
lên. Barry nhìn thấy nó trong khoảng không phía trên đầu liền vung tay để bảo
vệ đầu. Động tác đột ngột đó khiến cho con thú giật mình, nó quay ngoắt lại một
cách dữ tợn rồi uốn cong người lên trong khi nhảy vọt rồi tấn công Barry bằng
đôi chân. Đó mới chỉ là một cú xượt qua nhưng cũng đủ xé rách toạc hết vai áo
rét của Barry và hất Barry ngã lồm cồm cả hai tay lẫn hai chân. Con sư tử trườn
một lúc gần khe hở thoát ra ngoài nhưng rồi lại rơi xuống hang, nó đứng yên
nhìn Barry và gầm to.

Chính vào lúc này, nghe có
những giọng nói từ bên ngoài hang. Con sư tử ngẩng đầu lên nghe ngóng rồi gầm
lên, dịch chuyển chậm dần vào phía trong hang. Khi nó chạm tới đáy hang nó úp
mình ở đó. Nó trề môi ra, đôi mắt màu vàng dán chặt vào cửa hang.

Barry nghe thấy giọng nói từ
bên ngoài. Giọng Ingrid the thé và có vẻ rất bị kích động:

“Ôi, nhanh lên, bác Matthews.
Barry ở trong ấy một mình với nó.”

Đầu ông Matthews hiện ra nơi
cửa hang. Ông nhìn quanh hang nhưng không thấy Barry đâu. Ông gọi:

“Barry! Con ở đó chứ?”

Con sư tử gầm gừ. Ông
Matthews giật mình lo lắng nhưng vẫn đứng nguyên không bỏ đi.

“Rồi sẽ đâu vào đấy thôi, bố
ạ.” – Barry nói. – “Con không sao.”

“Nào ra nhanh đi.” – Ông
matthews giục.

Barry không dám quay lưng lại
phía con sư tử để trèo ra. Nó cảm thấy an toàn hơn khi có thể nhìn thấy con
vật. Nó nhích một cách thận trọng và nắm lấy cái rễ cây nhưng khi nó bắt đầu
kéo người về phía cái hố thì con sư tử cũng bắt đầu động đậy thân mình không
ngừng. Barry nói:

“Con nghĩ là không nên trèo
ra. Con sẽ chờ, để cho nó nhảy ra trước. Các bác các chú cứ tránh xa miệng hang
ra.”

Ông Matthews không muốn bỏ
con trai lại trong lúc nguy hiểm, ông hỏi:

“Con có muốn bố xuống chỗ con
không?”

“Không, đừng làm thế.” –
Barry trả lời sau một vài giây suy nghĩ. – “Nó không biết bố. Làm vậy sẽ càng
khiến cho nó thêm tức giận.”

Ông Matthews có vẻ bớt căng
thẳng hơn nhưng vẫn còn nghi ngại. Ông dặn:

“Thôi được, bố sẽ không ở xa
đâu.”

Rồi cái đầu của ông biến mất
khỏi cửa hang và Barry có thể nghe thấy ông đang nói với John. Con sư tử không
muốn đi, nó thu mình ở nguyên một chỗ.

Bên ngoài ông Matthews giục
John chạy đi gọi ông Nelson, bố của Ingrid.

“Kể với ông ấy điều gì đã xảy
ra và nhắc ông ấy mang theo súng nhé.” – Ông thêm.

Ingrid nghe được lời dặn dò
đó và kêu lên:

“Không, không được bắn con sư
tử. Nó thực sự đã được thuần hóa rồi.”

“Bác không chắc là như thế.”
– Ông Matthews dứt khoát. – “Và có lẽ chúng ta không có sự lựa chọn nào khác.”

Một lúc không có điều gì xảy
ra. Không ai nói gì. Con sư tử ở trong hang và quan sát cái hố. Barry cũng ở
trong hang và quan sát con sư tử. Ba hay bốn phút sau John quay lại cùng với
ông Nelson. John thông báo:

“Ông ấy sắp đến rồi và mang
theo cả súng nữa.”

“Đây không phải là khẩu súng
tốt lắm.” – Ông Nelson lên tiếng. Ingrid bắt đầu khóc:

“Bố ơi, đừng bắn con sư tử.”
– Nó vừa khóc vừa nói đi nói lại.

Ông Nelson bước thận trọng
đến bên hố dưới gốc cây và nhìn vào, ông nói:

“Tôi không thể nhìn thấy nó.”

Ông Matthews nhắc:

“Nó ở trong cùng. Chỗ nào đó
trong hố. Nếu ông ngắm được vào giữa hai mắt…”

Ônh Nelson cằn nhằn. Ông
chống khuỷu tay lên rìa hố và tì súng lên vai. Chỉ cách chừng 3 mét, con sư tử
nhìn chằm chặp người đàn ông có khẩu súng và không nhúc nhích. Ông Nelson hài
hước:

“Như một vụ ám sát vậy.”

Vào lúc đó Barry nhìn lên và
thấy khẩu súng, nó kêu lên:

“Bác làm cái gì thế?”

Khi không thấy trả lời nó
bước ra giữa hang.

“Cậu điên à?” – Ông Nelson
kêu lên. – “Tôi có thể bắn vào cậu đấy.”

“Bác không được bắn nó.” –
Barry cảnh cáo.

Ông Nelson hạ thấp súng và
nhìn bố Barry. Đúng lúc đó bà Matthews chạy tới, bà nói:

“Người của Shipperton đang
tới. Họ đi một chiếc xe tải lớn và họ đang giăng lưới. Barry đâu rồi?”

“Nó vẫn ở trong hố, kia kìa.”
– Ông Matthews đáp.

“Cậu ấy đã cứu cháu đấy.” –
Ingrid nói.

“Thế còn con sư tử đâu?” – Bà
Matthews lai hỏi. – “Nó đã đi chưa?”

“Con sư tử cũng ở trong cái
hố.” – Ông Nelson giải thích.

Bà Matthews chạy đến lối vào
hang để nói với Barry và cũng lúc đó sáu người của rạp xiếc vừa mới xuyên qua
vườn cây tới. Năm người trong số họ mang theo tấm lưới nặng làm bằng dây thừng
còn người thứ sáu thì mang theo súng. Khi họ vừa tới chỗ cái hố thì bà Matthews
kêu thất thanh. Con sư tử đột nhiên hiện ra trên hố và nhảy qua bà Matthews
đồng thời cũng làm bà ngất luôn vì cú nhảy đó. Nó đứng một lúc ở lối ra và liều
lĩnh tìm kiếm một lối thoát. Hai người của rạp xiếc chớp lấy cơ hội. Họ quăng
lưới ra còn những người khác chạy ào tới và sau ít phút vùng vẫy ầm ĩ, con sư
tử bị bắt một cách an toàn. Khi sự náo động vừa hết thì bà Matthews la lên:

“Thế còn Barry đâu?”

Joh nhìn vào trong hố và đáp:

“Cậu bé ngốc nghếch của chúng
ta bị ngất xỉu rồi.”

Con sư tử nhảy ra khỏi hố và
đó là tất cả những gì nó nhớ được. Khi tỉnh lại nó thấy mình ở bên ngoài đang
nằm trên cỏ. Và nó nghe được đầu tiên là giọng Ingrid.

“…Barry thật là can đảm.” –
Cô bé kể. – “Ngay khi con sư tử định ăn thịt cháu thì Barry nhảy xuống ngay ở
giữa và đuổi con sư tử đi.”

“Sư tử rạp xiếc không ăn thịt
người.” – John ngắt lời. – “Nếu em vuốt ve nó, nó sẽ lăn tròn và gừ gừ như
những con mèo.”

“Con sư tử này nó không gừ
gừ.” – Ingrid tiếp. – “Nó gầm và nhe răng. Em cược rằng anh sẽ sợ chết khiếp
nếu như anh đã ở đây.”

“Anh cam đoan là anh không
thế. Tất cả trò gầm gào đó chỉ là trò bịp bợm mà những người huấn luyện dạy
nó.”

“Anh rất giống Barry. Anh cho
là anh biết hết mọi thứ.”

[Chúc
bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com -
gác nhỏ cho người yêu sách.]

Barry mỉm cười một mình và
nhận ra khuôn mặt mẹ cúi xuống, nó nói:

“Xin lỗi, con đã làm bẩn bộ
đồng phục rồi.”

Mẹ nó đáp:

“Mẹ xin lỗi, mẹ đã không phải
với con. Không phải bận tâm gì về bộ đồng phục của con đâu. Đáng lẽ mẹ đã phải
tin con ngay từ lần đầu tiên con kể với mẹ về con sư tử. Từ nay trở đi mẹ sẽ
tin bất cứ điều gì mà con nói.”

Barry nói giọng áy náy:

“Mẹ không cần phải làm thế
đấu. Mẹ biết đấy, đôi khi con cũng có nói quá đi một tí mà.”

Hết.

Thực hiện bởi

nhóm Biên tập viên Gác Sách:

Ariko Yuta – streetchick – Tiểu Bảo Bình

(Tìm - Chỉnh sửa – Đăng)

Báo cáo nội dung xấu