Sư Tử Xổng Chuồng - Chương 09

CHƯƠNG CHÍN

Kêu gọi mọi sự giúp
đỡ

Con sư tử nằm giữa bụi cây ở bìa rừng. Nó cảm thấy khỏe
lên rất nhiều và cực kì đói. Từ chỗ
nằm nó có thể nhìn thấy một khu vườn rộng. Vài người phụ nữ đang làm lụng ở đó.
Một người đàn ông tiến đến từ chiếc ô tô Land-Roven và đi xem xét công việc.
Người đàn ông đó có một con chó khoang trắng đen đi cùng và nó chạy rối rít
xung quanh, cái mũi thì đánh hơi trên nền đất. Bất chợt nó gặp mùi thoang
thoảng của con sư tử và bắt đầu sủa rất to.

“Lại đây, Jake!” – Người đàn
ông gọi.

Con chó sủa như hoá dại và
không chịu nghe lệnh ông chủ.

“Mày tìm thấy gì ở đấy thế?”
– Ông nói và nhìn về phía rừng.

Một trong những người phụ nữ
đó nhìn con chó khi đang lên đồi dẫn đến rừng, bà nói:

“Một con cáo đã chạy qua cánh
đồng cách đây khoảng một giờ trước. Tôi cho là nó đã đánh hơi thấy mùi con
cáo.”

“Một con cáo à?” – Người đàn
ông hỏi lại.

Ông ta quay đầu chiếc
Land-Roven và lấy ra khẩu súng. Sau đó đi lên đồi và con chó theo sau.

Bỗng một người phụ nữ gọi ông
và chỉ về tận cuối vườn. Người đàn ông quay lại ngay lập tức nhìn thấy con cáo
đang phi nhanh xuống đồi. Ông ta gọi con chó quay lại và khi nó không tuân lệnh
chủ thì ông liền nhấc nó, kẹp giữa cánh tay bên hông.

Con sư tử nằm dưới ánh mặt
trời thoáng đãng theo dõi người đàn ông và con chó vào trong xe ô tô và cho xe
chạy đi ra sao. Rồi nó vươn mình đứng dậy và chạy trở lại trong rừng. Nó chạy
thong thả dọc theo một con đường mòn hẹp và qua một cánh đồng có một bầy cừu
đang gặm cỏ. Chúng đang ở cuối cánh đồng. Con sư tử lại nằm xuống và quan sát
đàn cừu.

Đàn cừu gặm cỏ và dịch chuyển
rất chậm về phía rừng. Chúng phải mất đến một giờ đồng hồ mới tới giữa đồng.
Con sư tử tì cằm lên đôi chân và chăm chú quan sát chúng rất lâu không rời mắt
khỏi đàn cừu. Nó có thể ngửi thấy mùi cừu và biết rằng lũ cừu này có thể làm
thức ăn cho nó được lắm, mặc dù trông chúng không giống con mồi của nó hằng
ngày. Nó cảm thấy rất phấn khích tuy rằng không hiểu vì sao.

Ông chúa sơn lâm này được
sinh ra trong một vườn thú nhỏ và bị bán đi khi là một chú sư tử non cho một
người huấn luyện sư tử ở rạp xiếc Shipperton. Khi sống trong cũi nó được ăn đều
đặn. Chưa bao giờ nó biết săn đuổi và giết chóc như thế nào. Nhưng bây giờ nó
đang rất đói. Nó nằm đây và nhìn bầy cừu tiến về phía nó, cái đuôi ngoe nguẩy
từ bên này qua bên kia trong đám lá rụng phía đằng sau.

Trong lúc con sư tử nhìn đám
cừu thì Ingrid thức dậy sau cơn ngủ gà ngủ gật và uống chỗ sữa cuối cùng. Nó
nghĩ chắc cũng đã chiều rồi nhưng thật ra mới chỉ giữa trưa. Nó cố gắng đứng
lên bằng cái chân đau và cảm thấy đau lắm, mắt cá thì sưng phồng và hơi bị
xanh.

Từ chỗ đường tàu Ingrid có
thể nghe thấy tiếng người nói. Họ cười khi đi dọc theo lối mòn về phía đường
hầm. Một người trong đó là bác của Ingrid. Cô bé nghĩ: “Họ đang đi về chỗ ăn
bữa trưa.” Nó chăm chú lắng nghe giọng nói của bọn họ và tất nhiên nhận ra một
giọng nói quen thuộc trong số đó.

“Bác Sandy.” – Cô bé gọi và
mong đợi câu trả lời. Rồi nó lại gọi to lên hết mức có thể. – “Bác Sandy! Cháu
ở trên này, hãy giúp cháu!”

Nhưng những người đàn ông
không nghe thấy gì. Nó cứ gọi mãi, gọi mãi nhưng tiếng nó bị những chiếc rễ cây
phía trên làm nghẹt lại. Rồi họ đi vào trong đường hầm và tất cả trở lại im
lặng.

“Cái con bé Ingrid này chắc
là lại nghỉ ở nhà vì bị cảm lạnh rồi.” – Barry nghĩ như vậy khi không thấy
Ingrid tới trường. “Không biết sáng nay nó đã cố gắng đến hang để đem sữa cho
sư tử chưa?” – Nó tự hỏi. Rồi tự trả lời luôn: “Chắc là không. Nếu nó ốm.”

Có mỗi việc tốt duy nhất xảy
ra đó là Smallbone trả nốt nửa curon. Giờ thì Barry có 3 siling để mua thịt cho
sư tử. Nó ngẫm nghĩ không biết có nên mua nhiều thịt như vậy ở cùng một hàng
thịt hay không và rồi đi xuống đường tới một hàng thịt khác.

Vào buổi chiều bọn con trai
có giờ thủ công, đó là bài học hay nhất trong tuần, Barry quên mất con sư tử và
quên luôn cả Ingrid.

Con sư tử nằm nguyên một chỗ
không nhúc nhích trong suốt ba giờ đồng hồ. Bầy cừu giờ chỉ còn cách xa không
quá 20 mét. Đột nhiên sư tử vươn đầu dậy. Phía xa xa dưới kia, trên con đường
mòn, nó chợt nhìn thấy con chó nhỏ màu đen trắng. Sư tử nhìn con chó một chút,
nhưng rồi lại hướng sự chú ý vào bầy cừu. Cả bầy cừu giờ đã ngoảnh đầu lại phía
nó, phía có sự nguy hiểm. Chúng rất cảnh giác và đầy vẻ nghi ngờ. Sư tử bò ra
từ phía dưới bụi cây và đứng trong khoảng trống, đuôi nó vẫy lia lịa từ trước
ra sau. Nó nhìn lũ cừu và quyết định tiến về phía chúng. Nhưng ngay khi nó dịch
chuyển về phía đàn cừu thì lũ cừu đã quay đầu đi và chạy ra cánh đồng rời xa
con sư tử. Cùng lúc đó con chó màu trắng đen từ trong rừng vọt ra, chạy ngang
qua cánh đồng về phía sư tử và sủa lên giữ dội.

Đầu tiên sư tử dõi theo đám
cừu rồi sau đó là con chó đang lao đến. Vào giây phút cuối cùng nó tát con chó
bằng chân trước nhưng không có ý định giết chết con cún đó. Sư tử không biết
phải xử sự thế nào trong tình huống kiểu này. Nó lùi chầm chậm trong khi con
chó cứ cuống cuồng, sủa ing ỏi và nhảy bổ vào nó. Con sư tử lắc cái đầu như thể
bị ong đốt và lùi lại từ từ. Đám cừu lùi lại và quan sát chúng.

Ông chúa sơn lâm nhàm chán
việc đó trước tiên. Nó đột ngột quay lại và chạy thong thả theo bìa rừng. Con
chó chạy lẽo đẽo theo sau cách một quãng ngắn nhưng nó không thể chạy nhanh
bằng con sư tử, cho nên dừng lại và sủa oang oang như một người đắc thắng. Sư
tử tiếp tục chạy cho đến khi tiếng chó sủa nhỏ dần phía sau. Rồi nó chạy nước
kiệu vào rừng và chạy khoan thai chậm chậm. Bây giờ thì nó thấy đói khủng
khiếp. Sư tử nhớ lơ mơ trong đầu một hình ảnh không rõ ràng về cái hang dưới
gốc cây, đó là chỗ cuối cùng nó được nhìn thấy và được cho thức ăn. Nó hít hít
không khí, rồi quay lại đi qua rừng về phía cái hang.

Báo cáo nội dung xấu