Một Mặt - Chương 10 - 11 - 12

Part 10

Xung quanh ồn ào vui vẻ, Lý Ý quả thực giống như
phát điên.

Phác Ngôn đỏ mặt, cả người như nhũn ra, ngay cả
ngón tay cũng không động đậy nổi, anh vẫn chưa hết hứng, cọ xát vào lưng cô, từ
từ đi lên, thở hổn hển cúi đầu cười, “Xem ra em cũng rất nhớ anh.”

Phác Ngôn yếu ớt hừ một tiếng, từ chối cho ý
kiến, anh lập tức đến gần hơn, “Chẳng lẽ không đúng?”

Vấn đề này, trả lời hay không trả lời đều có kết
cục như nhau, Phác Ngôn đóng chặt miệng lại, không cho anh có cơ hội lợi dụng.

Đáng tiếc, cô đã quá xem thường trình độ vô sỉ
của người này... “Phu nhân không trả lời, vi thần không còn cách nào khác hơn
là tự mình thăm dò.”

Anh nghiêm túc, nhưng lại đi làm chuyện không
đứng đắn

Phác Ngôn đẩy anh ra, anh lại càng mạnh mẽ hơn “Mấy
giờ rồi?” Trương Phác Ngôn gục mặt vào chiếc áo ngủ bằng gấm, khốn đốn hỏi
người rất ung dung, rất bình tĩnh kia.

Lý Ý đưa tay bật đèn, nhặt đồng hồ bị rơi xuống
đất lên đưa mắt nhìn, chạy đến ôm cô, vui vẻ nói, “Mười giờ bốn mươi.”

“…”

Phá phách đến gần mười giờ rồi ư?!

“Mau dậy đi!” Cô đẩy anh ra, lại bị anh đè xuống “Không!”

Vẻ mặt anh vô lại, cô vừa tức vừa thấy thú vị, bị
đè đến nỗi không thể động đậy, cô liền lấy chân đá anh, không ngờ cũng bị anh
cuốn lấy.

Hai người vật lộn với nhau như hai đứa con nít
vậy, trợ lí đứng bên ngoài thấy trong phòng sáng đèn, chạy đến như tìm được cứu
mạng, kiên trì gõ cửa.

Hai vợ chồng đùa giỡn cuốn lấy nhau trên giường
nhất thời im bặt, Phác Ngôn đẩy đẩy anh, Lý Ý mặc dù không muốn nhưng cũng biết
không có chuyện quan trọng thì cũng không ai đến quấy rầy, không thể làm gì
khác hơn là không cam lòng rời khỏi cô.

Mặc quần áo, anh hơi sửa sang lại, sau đó lưu
luyến cúi người hôn cô, “Chờ anh trở về.”

“Ừ” Cô nhẹ giọng chấp thuận, vẻ mặt mềm mại đáng
yêu rúc vào ngực Lý Ý, làm anh không nhịn nổi lại hôn cô. Hôn đến mức làm đầu
óc cô choáng váng, hai mắt mê ly, anh mới buông ra, quấn cô vào trong chăn.

“Đừng xuống giường, lát nữa anh lấy đồ ăn lên cho
em.”

Nhìn cô gật đầu, Lý Ý dịu dàng thấp giọng nói.

Nửa gương mặt của Phác Ngôn đều bị bọc vào trong
chăn, chỉ còn lại sống mũi cao cao và đôi mắt mê ly còn hiện ra bên ngoài, cô
quyến rũ gật đầu, từ dưới chăn vươn tay ra đón lấy anh, trẻ con nói: “Về sớm
một chút.”

Lý Ý lần đầu tiên nhìn thấy một mặt ngây thơ như
thế của cô, tinh thần trở nên hưng phấn, bước chân không muốn đi ra ngoài.

Vừa mở cửa ra, trợ lý đã xông vào, chào một cái,
lo lắng báo cáo: “Cựu chủ tịch muốn gặp ngài! Đã chờ rất lâu trong phòng sách
rồi ạ!”

“Tới lúc nào vậy?” Lý Ý cau mày “Xế… Xế chiều.”
Anh chàng trợ lý trẻ tuổi ngại ngùng đỏ mặt

Lý Ý thầm biết phiền toái đến, không phát hiện
được hành động đóng cửa của anh có chút vội vã, làm cho Phác Ngôn nửa mê nửa
tỉnh trên giường không yên tâm ngồi dậy

Part 11

“Ba, ba tìm con?” Vừa vào thư phòng, Lý Ý lập tức
cảm giác được không khí không được tốt cho lắm, mẹ cũng có mặt ở đây, lặng lẽ
khoát tay áo với anh, anh cẩn thận quan sát sắc mặt của ba, quả nhiên, điệu bộ
rất nghiêm trọng.

“Ba?”

Anh ngồi xuống.

“… Thắt lại nút áo cho nghiêm chỉnh rồi hãy nói
chuyện với ta.” Lý Kiến Nghiệp nghiến răng nghiến lợi nói, gân xanh trên mu bàn
tay cũng nổi hết lên.

Lý Ý tranh thủ thắt hết nút áo lại một cách
nghiêm chỉnh, che kín đi những vết đỏ mập mờ trên cổ.

Lý Kiến Nghiệp nhắm mắt lại, tận lực điều khiển
cơn tức giận, cố gắng ôn hòa hỏi: “Hôm nay con làm cái gì thế? Vừa rồi hội nghị
kết thúc, lão Vương lập tức gọi điện báo cho ta biết, nói mới nửa chừng con đã
rời tiệc, chẳng biết đi đâu.”

“Đích thật là có chuyện rất quan trọng.” Đáy mắt
Lý Ý nhảy lên, khẽ cúi đầu nói.

Lý Kiến Nghiệp nổi giận, nặng nề vỗ bàn một cái,
ngay cả nghiên mực trên bàn cũng run rẩy theo, “Đứa bất hiếu! Đó là hội nghị
cấp bậc nào! Con cũng dám khinh thường sao?! Đúng là đứa bất hiếu!”

Lý Ý yên lặng rồi lại yên lặng, “Ba, ba đừng kích
động quá, bảo trọng thân thể.”

“Bảo trọng thân thể cái gì?! Sớm muộn gì cũng bị
mày làm tức chết!”

Mẹ của Lý Ý thấy mọi chuyện bắt đầu diễn biến
xấu, lập tức trách móc ho khan một tiếng, Lý Kiến Nghiệp nhìn bà, rồi lại hừng
hực lửa giận nhìn con trai của mình, cuối cùng vẫn cố gắng bình tĩnh lại “Lúc
đầu ta đã nói với con, họ Trương có hai cô con gái, một kiêu ngạo, một đáng
yêu.” Yên lặng một lát, ông tiếp tục, “Phác Ngôn thật sự rất tốt, nhưng những
cô gái như vậy thường: cao ngạo, thích phá phách, trong mắt không có ai! Chúng
ta là người như vậy nha, với thân phận hôm nay của con, đáng nhẽ ra phải cưới
một cô vợ yên phận, biết nghe lời...”

“Ba!” Lý Ý lạnh lùng cắt đứt, sắc mặt không vui,
“Những lời này của ba có ý gì?”

Mẹ Lý Ý thấy hai bên lại bắt đầu căng thẳng, vội
vàng nói vài câu hòa hoãn không khí, “Cô gái ban đầu mà Lý Ý không nói tên rõ
ràng, chỉ nói là con gái của Trương gia thôi mà… Có lẽ là do cô bé ấy khẩn
trương, nói nhầm tên, không thể trách Lý Ý được.”

Lý Kiến Nghiệp tức giận hừ một tiếng.

Nói giúp Lý Ý, cũng phải chừa cho lão già này một
bậc thang để bước xuống, bà quay sang nói với Lý Ý: “Nhưng con cũng thật là,
chuyện chung thân đại sự, sao đâm lao cứ phải theo lao chứ? Khi ấy Tần gia vẫn
chưa chính thức tổ chức đám hỏi, chúng ta cứ vờ như không biết đoạt trước một
bước, người ta cũng đâu dám nói gì!”

Vì ba im lặng không nói nên mẹ anh vẫn tiếp tục
cố gắng quở trách Phác Ngôn không bằng Phác Ngọc “Đừng nói nữa.” Anh ngẩng đầu
lẳng lặng nhìn mẹ, mắt sáng như đuốc, “Con cảm thấy Phác Ngôn cô ấy rất tốt,
tốt vô cùng.”

Lý Kiến Nghiệp cười lạnh cười lạnh, ánh mắt sắc
bén quét nhìn qua vết thương vẫn chưa khỏi của anh, “Con, cảm, thấy, nó, rất,
tốt?”

Mẹ anh cũng thở dài, “Khi Phác Ngôn mới vào nhà,
ba mẹ cũng rất thích nó. Chúng ta làm cha mẹ, chỉ hi vọng con mình được tốt, ba
mẹ cưới vợ là vì muốn thấy con hài lòng, sự nghiệp như ý, nhưng con xem, bây
giờ thì sao, con và nó, nếu hòa hảo thì không có chuyện gì, nhưng khi gây nhau
thì long trời lở đất, còn vung tay… Con trai, mẹ thật sự chưa thấy, cô con dâu
này có chỗ nào tốt.”

Người bọn họ cần là một cô con dâu xinh đẹp tựa
như búp bê, nhưng Phác Ngôn không chỉ có tính cách độc lập, mà bản thân cũng có
chủ kiến quá cao.

Lý Ý chậm rãi đứng lên “Mẹ, đầu tiên, có một
chuyện quan trọng nhất cũng là cơ bản nhất mà mẹ đã nói sai... cưới Phác Ngôn,
mẹ bảo đâm lao phải theo lao, nhưng con là tương kế tựu kế. Mẹ, cô ấy là phu
nhân nhà họ Lý được cưới hỏi đàng hoàng, cũng giống như mẹ.” Anh nói thật thong
thả, từng chữ từng chữ, làm cho gương mặt mẹ anh càng lúc càng tái nhợt.

Nhưng anh vẫn chưa dừng lại, “Hoặc ba mẹ coi
trọng giá trị và cống hiến của con với Phác Ngôn cho gia tộc, nhưng con và cô
ấy coi trọng nhất là đối phương, cho nên sau này con không muốn nghe thấy những
điều này nữa.”

Ông bà Lý nghe vậy, cả hai cùng thay đổi sắc mặt.

Lý Kiến Nghiệp nhất thời quên mất tức giận, ánh
mắt nhìn về phía con trai, trừ khiếp sợ và thất vọng ra là nỗi mất mát “Cuối
cùng ngày này cũng đến”.

Thật ra lúc này, bên ngoài nhìn Lý Ý rất ung dung
bình tĩnh, nhưng trong lòng cũng không hơn gì, ba mẹ anh thấy tiếp tục trách
móc cũng không được gì, đành rời khỏi, để anh lại một mình cô độc.

Một thời gian dài trước kia, anh toàn là giả dối,
phảng phất như cánh chim chưa đủ cứng, vẫn chưa đủ để chống lại ba mẹ. Biểu
hiện giả dối này đã gắn kết anh với ba mẹ, để anh có thể tạm thời chạm đến
quyền lợi và địa vị... mặc dù ba mẹ chưa bao giờ thật sự làm bạn cùng anh,
nhưng ở một mặt nào đó, có thể nói bọn họ cũng là bạn.

Mà bây giờ, nhờ có Phác Ngôn, anh mới phá vỡ được
mặt nạ giả dối đó “Thật xin lỗi.” Âm thanh lạnh lùng phá vỡ không khí yên lặng
bên trong phòng, Lý Ý kinh ngạc, quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy cô đứng
trước cửa phòng sách, dường như cô đã đứng ở đó rất lâu, bàn tay đỡ cửa phòng
cũng trở nên trắng bệch, vẻ mặt tái nhợt đi, yếu ớt “Đã làm phiền anh...” cô
đẩy cửa đi vào, đi tới trước mặt, đối diện cùng ba mẹ chồng, “Con không cố ý
nghe lén, nhưng đã nghe rồi thì không có cách nào vờ như không biết được. Làm
hại đến Lý Ý là con không đúng, tính tình cao ngạo cũng là con sai. Nhưng nếu
ba mẹ muốn toàn tâm toàn trợ Lý Ý, con nghĩ con đúng là không thích hợp.” Cô
chậm rãi nói, vợ chồng họ Lý á khẩu không trả lời được, Lý Ý lại rất muốn mở
miệng cắt đứt cô, nhưng nhìn thấy vẻ mặt lãnh đạm cùng cực của cô, anh lập tức
rút lui.

Trương Phác Ngôn phát hiện, nghiêng đầu nhìn anh,
khẽ mỉm cười, “Đúng rồi, cám ơn anh vừa rồi bảo vệ em.”

Nói xong, cô không chút lưu luyến đi ra ngoài.

Sắc mặt Lý Ý khó coi vô cùng, yên lặng nhìn cha
mẹ một cái, đuổi theo.

Part 12

Chuyện Phác Ngôn trở về nhà mẹ đẻ, không lâu
sau cả thành phố đều biết.

Con gái mà họ Trương yêu thương nhất là Phác
Ngọc không sai, nhưng Phác Ngôn cũng là niềm kiêu ngạo của Trương gia, Lý gia
xem nhẹ cô như thế, chính là làm nhục Trương gia! Từ trước đến giờ, Trương Tư
Lệnh vốn rất dễ trong chuyện về con gái, nhưng một khi nhúng tay vào thì tuyệt
không khoan nhượng. Lần này ông thật sự giận dữ, ngày thứ hai rước Phác Ngôn về
đã nhanh chóng thông báo cho các bạn bè lúc đầu làm công chứng kết hôn rằng
Phác Ngôn và Lý Ý sẽ sớm hoàn thành thủ tục li hôn.

Hôm ấy, xe của Lý Ý vừa chạy vào biệt thự của Trương gia, bốn bánh
xe đồng loạt đều bị đánh bể. Lý Ý từ trên xe bước xuống đi bộ, đến trước cửa
lớn thì bị bảo vệ mời về, anh vừa xông vào phòng khách, lập tức bị bọn anh trai
của Phác Ngôn bao vây lại, đánh anh một trận.

Bọn anh trai của Phác Ngôn đều xuất thân từ quân
đội, đều căm tức thay cho em gái mình, dĩ nhiên Lý Ý bị đánh cũng thảm vô cùng.

Nhưng cho dù thảm cách mấy, anh cũng không oán
trách nửa lời.

Khi Phác Ngôn chạy từ trên lầu xuống, Lý Ý đang
dùng tay vịn vào thành ghế, từng quả đấm đấm vào người, chỉ nghe được một âm
thanh rầu rĩ vang lên. Thấy hình ảnh đó, dưới chân Trương Phác Ngôn lập tức mềm
nhũn, nhảy xuống từ trên cầu thang, lảo đảo chạy tới, cả người nhào vào anh,
lấy thân mình che chắn cho anh.

Nhìn em gái luôn luôn bình tĩnh của mình hành
động thất thố đến vậy, người nhà họ Trương dù tức giận thế nào cũng thấy không
ổn, mọi người ngượng ngùng buông người trong tay ra, vuốt lỗ mũi trốn ra ngoài
“Anh thế nào rồi?!” Cô dùng tay gạt đi vết máu trên mũi anh, ngón tay vừa run
vừa lạnh. Anh nằm trong lòng cô, hai mắt mở không ra, chỉ có cô nức nở khóc la,
“Lý Ý?!”

Lý Ý mở mắt ra, muốn nói với cô điều gì đó, nhưng
lại không nhịn được rên đau, trái tim cô cũng đau nhói theo, nước mắt tuôn như
mưa.

Lý Ý không để ý đến vết thương trên người, gắt
gao ôm cô “Phác Ngôn…” Anh quý trọng gọi tên cô, dừng lại một hồi lâu, chua
chát nói, “Đều do anh không tốt.”

Ngàn câu vạn chữ, cuối cùng anh chỉ có thể nói ra
được những từ này “Không phải là lỗi của một mình anh.” Trương Phác Ngôn nói.

Lúc này cô đã tỉnh táo hơn, dìu anh dựa vào ghế
sofa, bắt đầu kiểm tra vết thương giúp anh. Tay anh đã sưng lên, cô mở áo sơ
mi, mở từng nút áo giúp anh, vén ống tay áo lên nghe từng tiếng hít thở của
anh, tay cô run đến mức, cảm giác như thế nào cô cũng không rõ.

Lý Ý kéo cô qua, “Phác Ngôn,” giọng của anh cực
thấp, bất lực mà vội vàng, “Tin anh, người anh muốn cưới, từ đầu đến cuối chỉ
có em.”

Trương Phác Ngôn tay chân bận rộn, nhanh chóng
cắt đứt lời anh, “Lúc anh hỏi tên Phác Ngọc, em có nghe được... Lý Ý, chuyện
đến nước này, em cũng không định truy cứu gì nữa, anh cũng không cần phí sức
đến dỗ dành em.”

Lý Ý kinh ngạc trong chốc lát, nở nụ cười khổ,
“Cho nên em cũng nghĩ rằng cưới nhầm người ư? Phác Ngôn, em nghĩ rằng anh thật
sự bị Phác Ngọc lừa ư?”

Cô giống như không nghe được anh nói vậy, kiểm
tra xác định rõ không có vết thương nặng nào, cô cố gắng nâng anh lên, “Thử xem
anh có thể đứng lên không, anh phải vào bệnh viện thôi.”

Lý Ý không thèm để ý chút nào, cầm đôi tay của
cô, anh kéo cô lại gần, hỏi: “Phác Ngôn, ở trong lòng em, anh rốt cuộc là hạng
người gì? Có… vị trí như thế nào?”

Trương Phác Ngôn từng chút một rút tay ra, phòng
khách sáng ngời mà bừa bộn, tựa như trái tim cô lúc này vậy, cô ngẩng đầu nhìn
anh, lẳng lặng, “Lý Ý, em từng thích Tần Uẩn, đó là sự thật. Nhưng đừng nghĩ
rằng sau đó em gả cho anh để trả thù anh ta, trên thực tế, từ khi biết anh ta
thích Phác Ngọc, em đã không còn thích anh ta... anh nghĩ trên đời này còn có
ai giống như anh, có thể đả thương trái tim của Trương Phác Ngôn này sao? Anh
toàn tâm toàn ý để em gả cho anh, yêu anh, như vậy làm sao mà không thành công
chứ? Hôm nay, anh có vị trí gì trong lòng em, cần gì phải hỏi nữa?”

Đáy mắt của Lý Ý cay xè, anh kinh ngạc nhìn, nóng
bỏng nhìn cô, cổ họng đau xót. Tiếng nói như bị mất đi vậy, gọi tên cô cũng cảm
thấy khó khăn.

Từ lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã mong đợi câu
nói này của cô rất lâu rồi, rốt cuộc cũng đợi được đến hôm nay, nhưng không
ngờ, lại là trong hoàn cảnh này.

Trương Phác Ngôn đẩy tay anh ra, “Anh nói đó là
tương kế tựu kế, em cũng nguyện ý đâm lao phải theo lao. Ban đầu em đã sớm
không cần nữa, nhưng anh tính tính toán toán em như vậy, em không thích.”

Nói xong, cô không dìu anh nữa, kéo lấy điện
thoại trên bàn, chuẩn bị gọi điện đưa anh vào bệnh viện, ai ngờ điện thoại còn
chưa gọi đã bị kéo cổ tay xuống, anh đang gắng gượng đứng lên “Cho nên anh mới
nói, đều là anh không tốt.” Vừa dứt lời, anh nhịn không được ho một tiếng, lấy
lại điện thoại trong tay cô, anh nhìn cô thật sau, sau đó che vết thương dưới
xương sườn, khom người, chậm rãi, chậm rãi bước ra ngoài “Lý Ý!” Cô thất thanh
gọi anh lại, “Em không có ý đó! Em chỉ là... Em chưa từng có tình cảm với một
người như vậy, cho nên em…” Cô không nói được, hỗn loạn mà luống cuống

Lý Ý nghiêng nghiêng đầu, ấm giọng mở miệng, “Anh
biết, anh cũng như em.”

“Phác Ngôn, em nhất định không nhớ, lần đầu tiên
chúng ta gặp mặt như thế nào. Nhất định em cũng không biết, lần đầu tiên nhìn
thấy em, anh đã thấy xao xuyến cỡ nào… Phác Ngôn, anh làm sao có thể nhầm người
khác thành em chứ? Ai đã từng gặp Trương Phác Ngôn em mà có thể nhầm thành
người khác? Thật sự là anh tính toán em, anh trăm phương ngàn kế, anh thận
trọng, bởi vì anh… Anh đã nhất kiến chung tình với em.”

Âm thanh thấp mà khô khốc, theo bóng người dần
dần đi xa, Trương Phác Ngôn ở phía sau anh, đứng yên một chỗ, cắn mu bàn tay,
không nói gì mà khóc.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.