Xà quân Như Mặc - Chương 50

Chương 50

HỮU TÌNH HÒA HỢP

“Vô Ảnh, thật không dám
giấu, chân của ta đã không có việc gì nữa, hôm qua sau khi ngươi rời khỏi, Thanh
nhi đột nhiên nhớ tới tổ tiên có truyền lại một lọ thần dược, cực kỳ hữu dụng
với ngoại thương cho nên lấy ra dùng thử, không ngờ lại rất công hiệu, sáng nay
phát hiện vết thương trên lòng bàn chân đều đã tróc vảy, ngươi xem, ta đã mang
được giày, hơn nữa còn có thể đi lại, ta biết ngươi thật nhiệt tình nên thật
ngượng.”

Thấy trốn tránh không
được, Bắc Dao Quang đành trợn mắt nói dối, Thanh nhi thấy nàng nói dối như thật,
bộ dáng thành khẩn cũng không khỏi bội phục, nếu nói về gian trá và nói dối thì
xà loại của nó vẫn thua xa con người.

Phong Vô Ảnh đầu tiên
là ngẩn ra, nhìn ánh mắt thành khẩn lại có chút ăn năn của Bắc Dao Quang, mỉm
cười nói “Chữa bịnh là vốn mong người bịnh khỏi hẳn, vết thương của phu nhân
chỉ trong một đêm đã lành, thực sự là một chuyện tốt, Vô Ảnh hôm nay tới đây
cũng chỉ vì muốn thay thuốc cho phu nhân, hi vọng ngươi có thể nhanh chóng đi
lại, hiện tại phu nhân đã không chuyện gì, Vô Ảnh cao hứng còn không kịp, phu
nhân còn nói những lời ấy làm gì?”

“Vô Ảnh, thật sự thực
cám ơn ngươi!” Bắc Dao Quang trong lòng áy náy càng sâu vài phần, người ta đối
của nàng quan tâm là thật, nàng nói lý do cũng là giả, nhưng mà không nói như
vậy thì chẳng lẽ nàng nhờ xà tinh dùng pháp lực chữa trị cho?

“Phu nhân lại vậy nữa
rồi, phu nhân xem ra không xem Vô Ảnh là bằng hữu.”, Phong Vô Ảnh liền chậm rãi
đứng dậy.

“Vô Ảnh là bằng hữu đầu
tiên của ta ở Hiệp Khách thành, có thể cùng Vô Ảnh làm bằng hữu là vinh hạnh
của Dao Quang. Bởi vì quý trọng cho nên nói chuyện khách khí, đây là chỗ nông
cạn của ta, sau này ta còn ở lại đây lâu dài, còn cần nhờ bằng hữu hỗ trợ, Vô
Ảnh, chúng ta thoải mái với nhau nhé, đừng khách khí, câu nệ, nói chuyện khách
thực sự cũng là ta không được tự nhiên. Ngươi gọi ta là Dao Quang cũng được, hoặc
là Bắc Dao cũng tốt, tùy ý ngươi.” Bắc Dao Quang khôi phục cách nói chuyện
thường ngày, vì thấy Phong Vô Ảnh là người có thể kết giao, có thể làm bằng hữu,
nếu cứ nói chuyện khách khí thì không thể là bằng hữu chân chính.

“Dao Quang thật sự là
một nữ tử hào sảng, khí khái, Vô Ảnh cảm thấy không bằng. Được, hôm nay chúng
ta bắt đầu thoái mái đi.” Rất ít có nữ tử nói chuyện thẳng thắng như vậy, càng
đừng nói tới nàng nói với một nam tử không phải là trượng phu, đối với người
khác đây chính là một chuyện kinh hãi thế tục mà không biết thẹn, là biểu hiện
không tuân thủ nữ tắc nhưng Phong Vô Ảnh lại bị sự thoải mái, hào sảng của nàng
cuốn hút, cảm thấy cùng nàng làm bằng hữu thật là vinh dự, nàng xem như là một
sự tồn tại đặc biệt a.

Thanh nhi thấy bọn họ
càng nói chuyện càng vui vẻ, thân mật lại âm thầm nhíu mày, tuy rằng chủ nhân
không dặn dò hắn phải phòng ngừa nam tử khác tiếp cận phu nhân nhưng trong mắt
hắn, Bắc Dao Quang đã là người của Như Mặc, nên hắn phải thay Như Mặc coi chừng
nàng, trong đầu Thanh nhi nổi lên ý nghĩ phải ngăn chặn Phong Vô Ảnh tiếp xúc
nhiều với phu nhân.

“Phu nhân, cơm chiều đã
chuẩn bị xong, người muốn dùng ở đâu?, Xuân Thủy đi vào hỏi ý kiến.

Bắc Dao Quang nhìn nhìn
đại sảnh, hiển nhiên là không thích hợp ăn cơm, Thanh nhi lúc này lập tức tiến
lên nói, “Phu nhân, dùng bữa ở Mặc Viện đi, nơi trang trí tao nhã, rất thích
hợp để vừa ăn cơm vừa ngắm cảnh.”

“Được, vậy dùng bữa ở
đó đi.” Mua cái phủ này hai ngày, Bắc Dao Quang ngoài trừ phòng mình và đại
sảnh thì nơi khác chưa có đi qua, cho nên Thanh nhi nói Mặc Viện, nàng tuy cũng
không biết đó là đâu nhưng tin tưởng Thanh nhi làm việc chu đáo, hắn nói thích
hợp thì nàng sẽ không hoài nghi.

“Dạ, phu nhân, nô tỳ đi
chuẩn bị.”, Xuân Thủy thi lễ xong liền đi ra ngoài.

“Thanh nhi, ngươi dẫn
đường đi! Vô Ảnh, chúng ta vừa đi vừa tán gẫu đi! Nói ra thật xấu hổ, phủ đệ
này tuy rằng đã mua nhưng ta vẫn còn chưa quen thuộc hệt, ngày mai nhất định
phải đi xem toàn bộ phủ một lượt mới được.” Bắc Dao Quang nói xong đứng lên, đem
lục thúy xà đặt lên vai, vật nhỏ cũng theo thói quen bám lên đó, im lặng nghe
bọn họ nói chuyện, thuận tiện ngủ một chút.

Phong Vô Ảnh vẫn có
chút khẩn trương nhìn động tác của nàng “Bắc Dao, ngươi mấy ngày nay dường như
rất mệt mỏi, ta đề nghị ngươi nên nghỉ ngơi vài ngày, dù sao phủ đệ là cố định,
sẽ không đột nhiên biến mất, chờ thân thể ngươi khỏe hơn thì khám phá cũng
không muộn, nơi này vốn là của Phương phú hào giàu có nhất Hiệp Khách thành, phủ
đệ này thực sự không nhỏ, ta cho rằng ngươi không cần vội vã trong một ngày mà
tìm hiểu hết.”

“Vô Ảnh, ngươi nói cũng
phải, vậy nghe lời ngươi, sau khi ăn xong ta còn nhiều chuyện phải thỉnh giáo
ngươi, là về cơ thể của ta cũng là về đứa nhỏ trong bụng ta, ngươi là đại phu, nhất
định sẽ có lời khuyên tốt cho ta, nhưng giờ chưa cần nói tới, chúng ta ăn cơm
trước đi, ta đói sắp chết rồi.” Bắc Dao Quang sảng khoái gật đầu đáp ứng đề
nghị của Phong Vô Ảnh làm cho Thanh nhi đi trước dẫn đường nhịn không được càng
thêm lo lắng, phu nhân xem ra rất nghe lời Phong Vô Ảnh. Chủ nhân vì sao ngươi
đêm qua chỉ lưu lại một chút rồi lại rời đi?

Đúng là hoàng đế không
vội, thái giám lại gấp mà? Hắn cuối cùng cũng hiểu vì sao nhân loại lại có câu
tục ngữ này.

Đi vào Xuân Mặc Viện, Bắc
Dao Quang có chút kinh ngạc và hoảng hốt, nơi này bố trí phi thường tao nhã
đúng theo lời Thanh nhi nói, chung quanh là rừng trúc tươi mát, màu xanh của
trúc làm cho khung cảnh nơi này an bình, thanh tĩnh, gia cụ cùng dụng cụ bài
trí chủ yếu đều làm từ trúc, ở nơi đây có cảm giác như mình đang lạc vào giữa
rừng trúc. Sở dĩ Bắc Dao Quang có cảm giác như vậy vì Xuân Mặc Viện làm cho
nàng nhớ tới Như Mặc, nhớ tới cái người so với trúc càng tuấn tú xuất trần hơn
kia.

Không riêng gì Bắc Dao
Quang có cảm giác này, khi tiến vào nơi này, trong đầu Phong Vô Ảnh cũng nhớ
tới nam tử tuấn mỹ mà hắn đã gặp ở y quán hôm nào, nếu nhớ không lầm thì nam tử
đó tên Như Mặc. Như vậy Xuân Mặc Viện này là vì hắn mà trang trí như vậy. Người
nọ cũng chính là tướng công của Bắc Dao. Cũng chỉ có nam tử như vậy mới xứng
đôi với nữ tử đặc biệt như nàng, nghĩ đến đây, tâm tình vui vẻ lúc trước của
Phong Vô Ảnh đột nhiên cảm thấy cô đơn, cố gắng cười hỏi “Bắc Dao, đến đây lâu
như vậy sao còn chưa thấy tướng công của ngươi?”

Bắc Dao Quang lấy lại
tinh thần, biết là Thanh nhi cố ý sắp xếp như vậy nên liếc hắn một cái, Thanh
nhi cúi đầu, làm bộ không nhìn thấy ánh mắt của Bắc Dao Quang làm cho nàng vừa
giận lại vừa buồn cười, Thanh nhi biết rõ nàng rời khỏi Như Mặc là muốn tốt cho
Như Mặc, hắn sao còn làm ngược lại ý của nàng?

Nghe Phong Vô Ảnh hỏi, Bắc
Dao Quang không chút suy nghĩ mà trả lời “Ta không có tướng công, ta còn chưa
thành thân.”

Đáp án này làm Phong Vô
Ảnh không khỏi giật mình “Chưa thành thân? Vậy vị công tử hôm trước, hắn, hắn….”
Phong Vô Ảnh biết nếu hắn còn tự nhận là quân tử thì không nên hỏi tiếp, không
nên làm tổn thương nàng nhưng lý trí hắn không kiềm chế được, cứ muốn hắn phải
hỏi cho rõ ràng./

“Ngươi nói Như Mặc sao?
Hắn không phải là tướng công của ta. Ta quả thực rất thích hắn, dây dưa bám
theo hắn nhưng từ hôm nay trở đi, ta với hắn không còn quan hệ gì nữa, ta quyết
định để hắn tự do, bởi vì làm như vậy thì đối với mọi người đều tốt. Cho nên ta
hiện tại là nữ tử vô đạo đức, không chồng mà có chửa, ngươi có hối hận làm bằng
hữu với ta không? Nếu có, ngươi có thể rời đi, ta tuyệt đối không trách ngươi.”
Bắc Dao Quang thể hiện như không có gì, nhưng thật ra trong lòng nàng không
nghĩ như thế, nàng nói ra miệng lần nữa là không còn quan hệ gì với Như Mặc là
muốn khẳng định, muốn củng cố tinh thần cho mình rằng nàng quyết định như vậy
là đúng, là cách tốt nhất cho cả hai.

“Bắc Dao, ngươi sao lại
nghĩ như vậy, ngươi nghĩ Phong Vô Ảnh ta là người thế nào? Trừ phi chính ngươi
không cần người bằng hữu này như ta, nếu không Phong Vô Ảnh ta nhất định làm
bằng hữu với ngươi.” Thần sắc Phong Vô Ảnh nghiêm trọng hẳn lên, giọng nói cũng
vừa vội lại mang theo sự tức giận, tuy rằng hắn thừa nhận lúc hắn mới nghe sự
việc, hắn có chút khiếp sợ nhưng hắn không hề coi thường nàng chút nào, ngược
lại, khi biết nàng chưa có thành thân, trong lòng hắn còn thấy vui mừng, làm
cho hắn cũng cảm thấy hổ thẹn với cảm xúc này của mình.

“Vô Ảnh, thực xin lỗi, là
ta lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, ngồi đi.”, Bắc Dao Quang vội vàng nắm chặt
tay áo hắn, vẻ mặt hổ thẹn.

“Cũng là ta phản ứng
thái quá, ta nên nói xin lỗi ngươi mới phải.”, Phong Vô Ảnh thấy vậy lạ tự
trách mình, thuận thế ngồi xuống bên cạnh bàn.

Hai người đồng thời
trầm mặc, Xuân Thủy Cùng Xuân Hoa đi vào đi ra một lát đã bày đồ ăn đầy bàn, còn
có một bình rượu ngon.

“Ngươi...” Hai người
đồng thời ngẩng đầu, đồng thời mở miệng, sau đó lại cùng giật mình.

“Ngươi nói trước đi.”, lại
đồng thời lên tiếng cùng một lúc, Bắc Dao Quang nhịn không được mà bật cười “Được
rồi, Vô Ảnh, ngươi hỏi trước đi.”

“Ách, không có gì, cũng
là ngươi trước đi!” Phong Vô Ảnh cúi đầu, vốn muốn hỏi nhưng thấy nàng tươi
cười lại không thể mở miệng, sợ vừa hỏi sẽ lại làm cho nàng không vui.

“Được rồi, chúng ta
cũng đừng ngươi trước ta trước nữa, vẫn nên ăn cơm trước đã, dù sao ta hiện
đang có thai, phải ăn nhiều một chút mới đủ dinh dưỡng, có cái gì thì chờ ăn
cơm xong sẽ nói cũng không muộn, nhưng xin nói trước, ngươi cũng đừng bị tướng
ăn của ta làm cho sợ hãi đó nha.” Bắc Dao Quang có chút bướng bỉnh, cầm đôi đũa
trên bàn quơ qua quơ lại trước mặt Phong Vô Ảnh, làm bộ uy hiếp hắn.

“Dạ, dạ, tiểu sinh
không dám, xin nữ đại vương nhẹ tay, tiểu sinh nhất định sẽ không để cho mình
bị nữ đại vương dọa đến.” Phong Vô Ảnh cũng bị biểu tình của nàng làm lộ ra vài
phần tính trẻ con, lập tức làm bộ như một thư sinh đáng thương mà đùa giỡn, làm
cho hai nha hoàn Xuân Hoa, Xuân Thủy nhịn không được cũng bật cười, Bắc Dao
Quang càng cười lớn hơn, thiếu chút nữa làm rớt đũa xuống đất “Vô Ảnh, thực là
nhìn không ra ngươi lại có khiếu hài hước như vậy, quen biết ngươi thực sự là
rất tốt, không được, nếu không ăn cơm ta sẽ bị đói chết, ăn thôi.”

Bắc Dao Quang vừa cười
vừa bắt đầu ăn cơm, Phong Vô Ảnh thấy nàng cười thoải mái như vậy, tâm tình
cũng tốt đến cực điểm, mỉm cười cầm đũa.

Người duy nhất không
cười nổi chắc là Thanh nhi rồi, xem ra lúc này hắn lại lộng xảo thành chuyên
lần nữa, nghĩ bố trí ăn cơm trong này sẽ làm cho phu nhân nhớ tới chủ nhân một
chút, không ngờ lại làm bọn họ thêm hòa hợp, Thanh nhi thật muốn đánh lên đầu
mình một cái, vì sao chiêu thức sử dụng với người khác đều hữu dụng nhưng đối
với Bắc Dao Quang lại vô dụng chứ?

Bữa cơm này thực sự rất
vui, Bắc Dao Quang cũng không nhớ đã bao lâu rồi nàng không có cùng người khác
ăn cơm vui vẻ như vậy, trong lúc ăn cơm, Phong Vô Ảnh thỉnh thoảng kể vài câu
chuyện cười, đùa giỡn một chút làm cho Bắc Dao Quang tâm tình vui vẻ nên ăn
nhiều hơn, mà Phong Vô Ảnh rất ít khi uống rượu cũng đem toàn bộ bình hồ tuyết
thanh trút hết vào bụng. Đợi khi hai người no bụng thì nhìn lại trên bàn đều
trống trơn, giống như là có quỷ đói vừa tràn qua.

“Ăn thật no.”, Phong Vô
Ảnh chưa từng có lần nào ăn nhiều như vậy, là đại phu hắn hiểu được phải giữ
gìn sức khỏe, cho nên mỗi bữa chỉ ăn rất ít, hôm nay là ngoại lệ, ăn đến không
còn chịu nổi nữa, thật sự là do không khí vui vẻ, cảm xúc hưng phấn mà ra.

“Ta cũng ăn rất no.”, Bắc
Dao Quang không để ý tới hình tượng, sờ sờ bụng nói.

“Phu nhân, Phong đại
phu, hai người ăn phần thức ăn dành cho năm người, không thấy no quá mức mới là
lạ.”, Xuân Hoa hảo tâm giải thích.

Nàng không giải thích
thì không sao, nói ra rồi làm cho Bắc Dao Quang và Phong Vô Ảnh xấu hổi đỏ mặt “Năm
người? Thượng đế ơi, ngươi sao không nói sớm, ăn như vậy ta nghĩ chẳng mấy chốc
ta sẽ mất dáng a.”

Phong Vô Ảnh tuy rằng
không biết Thượng đế mà nàng gọi là ai, nhưng nhìn biểu tình của nàng, không
nhịn được mà cười nói “Bắc Dao, ngươi hiện tại đang mang thai, ăn nhiều một
chút cũng là bình thường nhưng ta là đại phu lại không biết ăn uống hạn chế, thực
sự rất xấu hổ. Muốn trách thì chỉ có thể trách ăn cơm cùng ngươi rất vui.”

“Chúng ta như thế này
là sao chứ? Vì mình ăn nhiều mà xấu hổ sao? Ha ha, ăn nhiều thì ăn nhiều đi, dù
sao ta cũng chỉ có một mình, ai sẽ để ý ta biến thành con heo mập đâu? Nhưng
nếu ta hại ngươi từ một đại soái ca ngọc thụ lâm phong biến thành một con heo
mập ụt ịt thì thực sự rất có lỗi. Cho nên sau này ngươi có ăn cơm cùng ta thì
phải ăn ít thôi, ta cũng không phải là sợ hết thức ăn mà là vì tương lai của
ngươi a.” Bắc Dao Quang cười to, còn cố tình làm một bộ dáng nghiêm trang, bất
quá ý cười trong mắt nàng lại phản bội nàng.

Phong Vô Ảnh cũng hùa
theo “Dạ, dạ, nữ đại vương nói rất đúng, tiểu sinh sau này nhất định chú ý, nhưng
xin nữ đại vương cho biết cái gì gọi là đại soái ca?”

“A, đây là từ dùng ở
quê hương ta, miêu tả nam tử anh tuấn tiêu sái, dáng hình khôi ngô, to lớn….”
Bắc Dao Quang nhiệt tình giải thích, ngược lại Phong Vô Ảnh nghe nàng nói vừa
thấy xấu hổ lại có chút vui mừng, thì ra hắn ở trong mắt nàng là như vậy sao? Hắn
đâu biết rằng thời hiện đại, trai gái dễ nhìn một chút đều dễ dàng được khen
rặng là mỹ nhân, soái ca…có khi chỉ là gọi khách sáo mà thôi, nhưng trong mắt
Phong Vô Ảnh lúc này cho rằng Bắc Dao Quang ca ngợi hắn, tim không khỏi đập mạnh,
có chút ngượng ngùng “Bắc Dao, ngươi nói như vậy, ta thực có chút xấu hổ.

Bắc Dao Quang thấy mặt
hắn khó xử, hai tai lại đỏ lên, lúc đầu còn không biết nàng đã nói cái gì làm
cho hắn hiểu lầm, sau nghĩ lại thì không khỏi cười to “Vô Ảnh, ngươi thực sự là
đùa rất vui.”

Đáng thương cho Phong
Vô Ảnh không biết nàng vì sao lại cười to như vậy, nhưng thấy nàng cười vui vẻ
nên cũng vô phương.

Báo cáo nội dung xấu