Xà quân Như Mặc - Chương 16 - 17

Chương 16

SĨ KHÍ HẠ

Không biết có phải do
tác dụng của kim đan hay vì tập trung nghĩ cách bắt cho được mĩ nam tử mà cả
đêm Bắc Dao Quang không ngủ được, hưng phấn vô cùng, nàng cứ nằm trên giường
cười ngây ngô suốt đêm.

Còn Như Mặc sau khi rời
khỏi phòng Bắc Dao Quang, không có quay trở về phòng hắn nghỉ ngơi như đã nói
mà hóa thành một đạo quang trở về huyệt động dưới lòng đất? Hắn cần một nơi yên
tĩnh để nghĩ lại chuyện sai lầm hắn đã làm hôm nay, cách xa Bắc Dao Quang một
chút thì đầu óc hắn càng được thanh tỉnh hơn, miễn cho lại bị nàng ảnh hưởng.

Phùng Tử Kiện cảm thấy
thụ sủng nhược kinh, đến sau nửa đêm mới miễn cưỡng đi vào giấc ngủ, ngày hôm
nay đối với một thư sinh thành thật như y mà nói là thật nhiều áp lực và khủng
hoảng. Đầu tiên là bị một mỹ nữ mới quen ôm lấy, thật vất vả mới vượt qua được
sự áy náy với vị hôn thê, chuẩn bị đối với nàng phụ trách thì phu quân chính
chủ của người ta trở về. Không trách bọn họ quần áo không chỉnh tề ở cùng một
chỗ, đã làm cho hắn cảm động lắm rồi, không ngờ nam chủ nhân còn ân cần chiêu
đãi hắn, nào là y phục hoa gấm, lại còn thức ăn ngon rượu ngon, làm cho hắn
hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào. Cảm động trong lòng lại tăng thêm
một bậc, quý lại càng thêm quý, cũng có vài phần mất mát.

Khi trời vừa sáng, Phùng
Tử Kiện đã tỉnh lại, hắn quyết định nhanh chóng gặp Như Mặc nói lời cảm tạ sau
đó rời đi.

Không mặc quần áo Như
Mặc đưa tới mà dùng lại bộ đồ trắng của mình, hắn sau khi đã chỉnh trang ngay
ngắn, liền lấy dũng khí mở cửa phòng, nhưng vừa mới bước ra thì thấy cửa phòng
của Bắc Dao Quang cũng mở.

Bắc Dao Quang tinh thần
phấn chấn vừa đi ra, nhìn thấy hắn liền nhiệt tình mỉm cười chào hỏi “Phùng thư
ngốc, ngươi cũng dậy sớm vậy a?”

Vẻ mặt tự nhiên, bộ
dáng không câu nệ, giống như chuyện ngày hôm qua lõa thân ở cùng hắn đối với
nàng không có gì, nhưng Phùng Tử Kiện khi chạm phải ánh mắt của nàng lại không
được tự nhiên, vội vàng nói “A, tiểu sinh chào tiểu thư, thân thể tiểu thư đã
khỏe hơn chưa?”

Phùng Tử Kiện vốn định
nói lời từ biệt nhưng nhìn thấy Bắc Dao Quang lộ ra nụ cười động lòng người, liền
quên hết ý định, chỉ cúi đầu lảng tránh, lắng nghe nhịp tim của mình đập mạnh
hơn.

“Là bệnh cũ, đã tốt hơn
nhiều. Đúng rồi, ta tên là Bắc Dao Quang, chuyện ngày hôm qua còn chưa cảm ơn
ngươi.”, Bắc Dao Quang nhớ tới lời của Như Mặc ngày hôm qua, thuận theo đó mà
trả lời, lập tức làm cho Phùng Tử Kiện tin sái cổ, trên mặt còn lộ ra sự thông
hiểu và lo lắng “Tiểu thư không cần khách, khách khí. Tiểu thư thân thể không khéo,
nên cố gắng giữ gìn, đêm qua may là Như Mặc công tử về kịp lúc, bằng không tiểu
sinh không biết nên làm thế nào mới tốt.”

Bắc Dao Quang cảm thấy
mỗi lời hắn nói đều rất chân thành, lại tràn đầy quan tâm mà mình thì trái một
câu Phùng thư ngốc, phải một câu Phùng thư ngốc, đối với người ta không lễ phép
lắm, không khỏi có vài phần hổ thẹn “Ngươi đã ăn sáng chưa?”

Phùng tử kiện ngẩn
người, theo phản xạ tính lắc đầu, Bắc Dao Quang thấy hắn lắc đầu bộ dáng ngốc
có vài phần đáng yêu, không khỏi lại nhịn không được nở nụ cười, vừa định nói
chuyện, Thanh nhi đã không tiếng động xuất hiện ở cuối hành lang, đi tới, nhìn
thấy hai người, cung kính thi lễ “Tiểu thư, Phùng công tử, đồ ăn sáng đã chuẩn
bị xong, mời tiểu thư cùng công tử đến phòng khách dùng đồ ăn sáng.”

“Ngươi là?” Bắc Dao
Quang nhìn thấy một thân áo xanh Thanh nhi có chút giật mình, không biết mĩ
thiếu niên này xuất hiện từ lúc nào, nàng nhớ rõ ràng hôm qua nàng không có gặp
qua hắn.

“Tiểu nhân kêu Thanh
nhi, là thư đồng của chủ nhân, chủ nhân phân phó tiểu nhân tới nghe hậu tiểu
thư sai phái!” Thanh nhi có nề nếp cung kính nói.

“Ngươi nói chủ nhân là
Như Mặc sao?” Bắc Dao Quang nhịn không được hỏi.

“Đúng vậy, tiểu thư!” Thanh
nhi như trước là cúi đầu trả lời.

“Tiểu thư cùng Như Mặc
công tử không phải vợ chồng sao?” Phùng Tử Kiện cũng nhịn không được hỏi, hắn
nghĩ Bắc Dao Quang cùng tuấn mỹ công tử kia là vợ chồng, nhưng nghe khẩu khí
của nàng thì hình như nàng cũng chỉ mới vừa quen biết Như Mặc.

“A! Chúng ta không
phải! Chúng ta chỉ là lão bằng hữu lâu ngày không gặp.”, Bắc Dao Quang vội cười
nói, nhưng thực ra nàng rất hi vọng nàng với Như Mặc là vợ chồng, bất quá nàng
nhất định sẽ cố gắng biến hi vọng của nàng thành sự thật.

“Thì ra là thế!” Phùng
Tử Kiện tuy rằng vẫn cảm thấy có chút là lạ, nhưng vẫn chấp nhận giải thích của
Bắc Dao Quang bởi vì hắn cảm thấy nàng chắc sẽ không lừa hắn.

“Đúng vậy, chúng ta lâu
rồi không gặp, cho nên ta không biết hắn có một thư đồng mới, ha hả.”, Bắc Dao
Quang cười gượng hai tiếng, không biết nên nói tiếp thế nào.

Cũng may lúc này, Thanh
nhi lại tiếp một câu nói, “Tiểu thư, Phùng công tử, thỉnh! Trân Châu đã dọn
xong đồ ăn sáng ở phòng khách!”

“Ân, đúng vậy, ăn sáng
trước cái đã, ăn xong thì tán gẫu cũng không muộn.”, Bắc Dao Quang lập tức tiếp
lời, tuy rằng nàng cũng không biết Trân Châu là ai, tuy hiên tên tục khí như
vậy chắc cũng là nha hoàn hay tỳ nữ linh tinh gì đó thôi.

“Kia tiểu sinh sẽ không
khách khí, tiểu thư thỉnh!” Phùng Tử Kiện vội vàng thở dài nói.

Bắc Dao Quang cũng
không khách khí, gật gật đầu, Thanh nhi lập tức đi trước dẫn đường, Bắc Dao
Quang vốn muốn hỏi Thanh nhi chuyện có liên quan đến Như Mặc nhưng lại không
dám mở miệng, sợ Phùng Tử Kiện phát hiện thực ra nàng cũng chỉ mới gặp Như Mặc
vào ngày hôm qua, nàng cũng không quên con mọt sách này luôn miệng nói sẽ phụ
trách với nàng.

Tuy nàng hi vọng Như
Mặc bởi vì sự tồn tại của Phùng Tử Kiện mà ghen, nhưng nếu dấm chua này không
nằm trong phạm vi có thể không chế được thì sẽ lộng xảo thành chân, cho trước
hết phải làm cho con mọt sách này rời đi, chỉ có khi hắn rời đi, nàng cùng Như
Mặc mới có được thế giới của hai người.

Bắc Dao Quang vừa đi
vừa nghĩ cho đến khi tới một phòng khách trang trí tinh xảo, bên tai cũng vang
lên tiếng nói nũng nịu của một nữ nhân “Trân Châu thỉnh an tiểu thư, Phùng công
tử, đồ ăn sáng đã chuẩn bị thỏa đáng, thỉnh tiểu thư cùng Phùng công tử ngồi
xuống.”

Bắc Dao Quang ngẩng đầu
nhìn, vừa thấy, trong lòng đã không chút tư vị gì, nữ tử tên Trân Châu này quả
thật người xứng với tên, trắng nõn ngọc nhuận, xinh đẹp như hoa, càng hiếm thấy
là tên khuôn mặt đoan trang lại ẩn hiện nét phong tình, hấp dẫn, tùy thời đều
có thể câu dẫn người bình thường. Ngay cả Bắc Dao Quang cũng là nữ tử mà không
nhịn được sự xao động, huống chi là nam nhân, Như Mặc có bên người một nữ tử
phong tình, xinh đẹp như vậy thì nàng làm sao có phần thắng?

Nhất thời trong lòng
vang lên sự cảnh báo, Bắc Dao Quang liền nghĩ tới kế hoạch của mình, đêm qua
nàng đã suy nghĩ một đêm để lập ra kế hoạch nhưng vẫn không cảm thấy nắm chắc, con
người không phải động vật cho nên sẽ có suy nghĩ cùng tưởng tượng, vì vậy ngay
lập tức Bắc Dao Quang xếp Trân Châu vào dạng tình dịch kiêm đối thủ nguy hiểm.

Mà nàng thậm chí không
cần chờ Trân Châu nói cái gì đả kích nàng, chỉ cần Trân Châu đứng trước mặt thì
cũng đủ đả kích tới tự tin của Bắc Dao Quang. Nàng tuy rằng tự tin có thừa, nhưng
so với vẻ ngoài xinh đẹp như thiên tiên của Trân Châu thì nàng một chút phần
thắng cũng không có, duy chỉ có thể dựa vào nội tại toát ra khí chất dịu dàng
mà thủ thắng. Nhưng đối mặt với lực hấp dẫn cùng phong tình của Trân Châu, nàng
hiển nhiên cũng không thể so sánh, lực hấp dẫn của nàng đều là nhìn vào gương
luyện tập mà thành, còn Trân Châu thì là bẩm sinh. Như vậy nàng còn lại cái gì?

Bắc Dao Quang cố gắng
suy nghĩ đã lâu, không nói gì ngồi vào bên cạnh bàn, không nói tiếng nào, chỉ
im lặng ăn sáng nhưng đồ ăn có hương vị gì nàng cũng không biết, cho đến khi
cái bát đã trống không nàng vẫn không tìm ra được mình có điểm nào hơn được
Trân Châu, vì thế sĩ khí bị hạ thấp thê thảm.

Phùng Tử Kiện cùng
Thanh nhi thấy nàng có tâm sự, bộ dáng còn như cha mẹ chết, tuy rằng muốn mở
miệng hỏi thăm nhưng vẫn có điều cố kỵ nên nhịn xuống, dù sao thân phận hai bọn
họ cũng khác biệt, một người là khách, một người là hạ nhân, không thể hỏi
chuyện riêng tư của người khác.

Trong bốn người, người
vui vẻ, đắc ý nhất chính là Trân Châu, nàng vốn đang nghĩ phải tìm cơ hội để
trấn áp nhuệ khí của nữ nhân kia, không ngờ vừa nhìn thấy mình, nàng ta đã
không còn chút sĩ khí nào, hại nàng còn xem nàng ta là kình địch. Thật đúng là
đã quá xem trọng nàng ta.

Hừ! Bất quá cũng coi
như nữ nhân này có chút tự hiểu lấy, tự biết dung mạo mình bình thường không
thể so sánh với nàng, càng không xứng đôi với xà quân tuấn mỹ vô trù của xà tộc,
xem ra chính mình đã quá đề cao rồi, nữ tử nhân loại này căn bản không đủ để
trở thành tình địch của nàng. Nhưng điều làm cho Trân Châu thấy khó hiểu là một
nữ tử bình thường như vậy sao có thể làm cho xà quân phá giới mà không phải là
nàng?

Thanh nhi tuy rằng thờ
ơ lạnh nhạt, không nhìn ra tâm tư của phụ nữ, mà Phùng Tử Kiện lại là người
thành thật, chất phác nên càng không hiểu được, chỉ có Trân Châu là người duy
nhất hiểu rõ nguyên nhân trầm mặc của Bắc Dao Quang, nhưng trong lòng nàng vẫn
còn ảo não và khó hiểu, vì sao Bắc Dao Quang lại nhận được sủng hạnh của Như
Mặc?

Mà Như Mặc, thần tượng
được hai nữ nhân tranh đoạt lúc này lại đang thư thái ngâm mình trong ao nước
lạnh lẽo ở huyệt động tối om sâu dưới lòng đất.

Chương 17

LẠI ĐÂY MỘT CÁI

Không khí lúc ăn sáng
thật nặng nề, vừa ăn xong thì bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa, còn có âm
thanh “Xin hỏi bên trong có người không?’

Bắc Dao Quang từ trong
hối hận ngẩng đầu lên, đầu tiên là nhìn Phùng Tử Kiện, bởi vì hôm qua nàng nghe
được tiếng hắn kêu cửa nên mới mời hắn vào, Phùng Tử Kiện thấy Bắc Dao Quang
nhìn hắn, vội vàng gật đầu thi lễ, không nói gì.

Bắc Dao Quang thấy hắn
không hé răng, lúc này mới nhìn về phía Thanh nhi, “Không nghĩ tới địa phương
hẻo lánh như vậy liên hai ngày đều có khách đến thăm, Thanh nhi, ngươi có thể
đi mở cửa không?”

“Tiểu thư ngài khách
khí, ngài là chủ, Thanh nhi là nô, Thanh nhi sẽ đi mở cửa!” Thanh nhi cung kính
thi lễ, khiêm tốn nói rồi đi nhanh về phía cửa lớn. Trân Châu nhìn Thanh nhi
thực xem Bắc Dao Quang là tiểu thư mà hầu hạ, trong lòng cảm thấy không thoải
mái, ánh mắt nhìn Bắc Dao Quang càng thêm khinh thường như vì nàng đứng phía
sau cho nên Bắc Dao Quang không nhìn thấy.

Thanh nhi trên đường đi
đến cửa lớn là nhìn thấy rõ hai nam tử đứng ở bên ngoài, một người tầm vóc cao
to, trên người còn gùi một cái sọt đựng linh tinh gì đó, người còn lại là một
công tử tuấn tú mặc nho sam, trong tay còn cầm một cái quạt, nhìn bề ngoài thì
giống như hai chủ tớ nhà giàu mới đi đạp thanh về. Thanh nhi cẩn thận nhìn bọn
họ, một hồi lâu cũng không phát hiện có điều dị thường gì thì người cũng đã đến
trước cửa lớn.

Chậm rãi mở cửa ra, mỉm
cười hỏi “Xin hỏi các ngươi tìm ai?”

Tư Đồ Y cũng không mở
cửa lại là một gã sai vặt tuấn mỹ xuất sắc như vậy, cũng vội vàng mỉm cười “Là
như vậy, chủ tới chúng ta vì mải ngắm cảnh xuân mà bỏ lỡ thời cơ xuống núi, hiện
giờ nước và thức ăn cũng đã hết, muốn xin nghỉ nhờ ở quý trang một lát, lại xin
chén nước uống cho đỡ khát, không biết tiểu ca có nguyện ý giúp đỡ?”

Thanh nhi cố ý làm bộ
như đánh giá cùng lo lắng, cao thấp nhìn bọn họ hai người hồi lâu, một hồi lâu
mới tránh ra một bên nói “Hai vị khách nhân xin mời vào, thỉnh đi theo tiểu
nhân.”

“Làm phiền Tiểu ca!” Tư
Đồ Y nắm chiết phiến tiêu sái thi lễ, phong thái thong dong, cũng không có bộ
dáng câu nệ, ngược lại người cao lớn phía sau nhìn tòa nhà kinh ngạc không thôi,
vài lần muốn mở miệng đều bị Tư Đồ Y trừng mắt nhìn làm hắn ngậm miệng luôn.

Đưa bọn họ đến phòng
khách, Thanh nhi cung kính đứng ở cửa nói “Tiểu thư, hai vị khác nhân này đến
xin nghỉ nhờ một lát.”

Bắc Dao Quang kỳ thật
đã sớm nhìn thấy Tư Đồ Y, ánh mắt có chút kinh diễm, cổ đại quả nhiên toàn là
mĩ nam tử, từ khi nàng đến đây tới giờ, chỉ mới hai ngày ngắn ngủi thôi mà đã
gặp được ba mĩ nam tử, cộng thêm một thư sinh chính phái, mặc dù Phùng Tử Kiện
so với dung mạo của bọn họ thì không bằng nhưng cũng không phải là xấu.

Thanh nhi là bề ngoài
tuấn tú đáng yêu, tính cách cũng rất trầm ổn, tuy là cái gã sai vặt, nhưng
không hiện đắc kém một bậc, ngược lại nơi chốn lộ ra mấy phần cao quý.

Nam tử trước mắt lại
tiêu sái, có vài phần khó hiểu, tuy rằng hiện tại tươi cười ấm áp nhưng Bắc Dao
Quang lại cảm thất có phần trong trẻo, lạnh lùng, thậm chí còn điều nàng nhìn
không ra, làm cho người ta nhịn không được muốn tìm hiểu xem rốt cuộc trong
lòng hắn đang nghĩ gì.

Nếu Thanh nhi cùng nam
nhân này được xem là cực phẩm trong nam nhân thì không thể nghi ngờ gì, Như Mặc
chính là cực phẩm trong cực phẩm, Bắc Dao Quang không thể hình dung hay xác
định Như Mặc rốt cuộc hấp dẫn nàng như thế nào, nàng chỉ biết nếu nàng có được
Như Mặc thì nàng nguyện ý dùng bất kỳ cái gì để đổi lấy, trong lòng đã có Như
Mặc nên Bắc Dao Quang tuy rằng đối với Tư Đồ Y thực thưởng thức, nhưng cũng chỉ
có thưởng thức mà thôi.

“Thanh nhi, vậy ngươi
an bài một gian phòng cho hai vị khách nhân nghỉ ngơi một chút đi.”, Bắc Dao
Quang đoan trang mỉm cười, sau lại nghiêng đầu nói với Trân Châu “Trân Châu, trong
phòng bếp đồ ăn còn nóng, lấy cho hai vị khách nhân một ít đi.”

“Dạ! Tiểu thư!” Thanh
nhi lập tức khom người nói, Trân Châu vốn rất muốn phát tác, nhưng vừa nhìn
thấy ánh mắt cảnh cáo của Thanh nhi, ý muốn nàng an phận một chút liền lập tức
tươi cười, phúc thân đáp “Dạ, tiểu thư, Trân Châu sẽ đi làm ngay.”

“Đa tạ tiểu thư! Tại hạ
là Tư Đồ Y, đây là tiểu phó Hắc Nô của tại hạ, xin hỏi tiểu thư xưng hô thế nào?”,
Tư Đồ Y có chút đăm chiêu nhìn Bắc Dao Quang, lại nhìn nha hoàn cười xinh đẹp ở
sau lưng nàng, mỉm cười hỏi.

“Tư Đồ công tử không
cần khách khí, nơi này là‘ Như Trang’! Tiểu nữ tử họ kép Bắc Dao, công tử leo
núi chắc cũng đã rất mệt mỏi, trước nên nghỉ ngơi một chút đi.”, Bắc Dao Quang
khẽ gật đầu đáp.

“Vậy tại hạ cung kính
không bằng tuân mệnh.”, Tư Đồ Y lập tức hơi hạ thấp người, cười, Thanh nhi cũng
kịp thời lên tiếng “Thỉnh hai vị đi theo tiểu nhân.”

Nhìn Thanh nhi đưa
người rời khỏi một lúc, Phùng Tử Kiện lúc này mới có vài phần xấu hổ hỏi “Tiểu
đúng là mang họ kép?”

“Đúng vậy, có cái gì
vấn đề sao?” Bắc Dao Quang gật gật đầu, chăm chú nhìn hắn “Chẳng lẽ Phùng công
tử nghĩ Bắc là họ, còn Dao Quang là tên?”

“Đúng vậy, là tiểu sinh
kiến thức hạn hẹp, xém chút nữa đã gọi sai họ của tiểu thư.”, Phùng Tử Kiện
thành thật gật đầu.

“Ha hả, vô phương! Gọi
sai cũng không chỉ một mình người, nhiều bằng hữu quen biết ta nhiều năm cũng
tưởng ta họ Bắc, ta cũng đã quen, cho dù ngươi gọi ta là Bắc tiểu thư hay là
Bắc Dao tiểu thư thì đều không phải là ta sao?”, Bắc Dao Quang nhịn không được
muốn cười, con mọt sách đúng là con mọt sách, chỉ một chút chuyện nhỏ như vậy
cũng làm cho hắn áy náy, giải thích.

“Dạ, là tiểu sinh bảo
thủ không chịu thay đổi, tiểu thư nói rất đúng.”, Phùng Tử Kiện mặt đỏ lên, lại
bắt đầu thở dài.

Bắc Dao Quang lắc lắc
tay, bất đắc dĩ nói, “Phùng công tử, chỉ là một chuyện nhỏ, ngươi không cần lại
thở dài hành lễ, ta rất có áp lực, ngươi cũng đừng gọi ta là tiểu thư, ngày hôm
qua ngươi đã cứu ta cũng xem như là bằng hữu, về sau ngươi gọi ta là Bắc Dao
thì được rồi hoặc là kêu Dao Quang cũng được.”

“Vậy làm sao được? Tiểu
thư là tiểu thư khuê các, tiểu sinh lại là người thô lậu làm sao dám gọi thẳng
khuê danh của tiểu thư?”, Phùng Tử Kiện cảm thấy thụ sủng nhược kinh, lại thủ
lễ thật dài, lần này thắt lưng cũng muốn loan ra.

Bắc Dao Quang quyết
định buông tha cho ngốc thư sinh này, văn nhân Trung Quốc đều có tật xấu như
vậy, cho dù là xưa hay nay thì đều thích khiêm tốn quá mức, lại bảo thủ, cố
chấp đến cực điểm, thực tuân thủ cái gọi là “Đạo quân tử.” Giống như lúc này, người
sáng suốt đều biết trong hai người, ai mới là người thô lậu, mà ngốc tử này còn
nói với vẻ mặt rất đứng đáng, làm như nàng thực sự đúng là tiểu thư khuê các.

“Vậy tùy Phùng công tử
đi.”, Bắc Dao Quang cũng không muốn dây dưa chỉ vì cách xưng hô, mặc kệ hắn
thích kêu thế nào thì kêu đi, nàng hiện tại đang nghĩ trang viện này bắt đầu
náo nhiệt hơn rồi, còn chưa đuổi được tên mọt sách này đi thì đã xuất hiện thêm
Tư Đồ Y.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.