Ly hôn 365 lần - Chương 35

Chương 35: Chờ đợi

Lúc tách đá, bà Chu đã một lần bị sốc. Bà ta hận là không thể
cướp lại tiền của ông chủ đó. Bốn mươi triệu đổi lấy một đống đá vụn… Nhưng có
bao nhiêu người ở đó, hơn nữa để giữ trật tự nên còn có cả nhân viên bảo vệ.
Từng viên đá to bị tách vụn dần khiến trái tim bà Chu tan nát. Không vui
thì đương nhiên nhưng bà cũng không dám làm gì mà chỉ có thể trút giận lên
người Khúc Phương.

Thật không ngờ vẫn còn một niềm vui bất ngờ, Tiểu Phương vẫn còn giữ lại
một chiếc vòng ngọc và một chiếc mặt dây chuyền. Nghe người bên cạnh nói nó trị
giá khoảng bốn mươi triệu tệ, bà Chu chuyển tức giận thành vui mừng.

Ánh mắt bà nhìn vào hòm công đức đầy căm hận. Nhìn lão hòa thượng ngồi đó
vô tình, lại còn nhắm mắt khiến cho bà có cảm giác như máu trong người mình
đang chảy ngược. Dù bà có tôn kính quan âm bồ tát thì cũng chưa từng nghĩ đến
việc quyên góp bốn mươi triệu tệ. Con dâu bà ngốc thật sao? Lại còn cầu xin
cuộc sống trở lại bình thường. Lẽ nào cuộc sống bây giờ của cô không bình
thường sao? Nhà họ Chu ngược đãi cô sao?

Nhưng đồ đã bỏ vào hòm công đức rồi. Bà Chu cực kỳ không muốn nhưng bà
cũng không có cách nào lấy ra được. Lỗ hổng nhỏ như vậy, hòm lại còn được khóa
cẩn thận nữa.

Lửa trong lòng bà bốc lên ngùn ngụt. Thật là tức chết đi được. Hôm nay,
nếu bà có thể nuốt cơn giận này xuống thì đã không phải là bà.

Vừa bước ra khỏi cửa chùa, bà Chu điên tiết lên nói:

- Đồ ăn tàn phá hại, nhà họ Chu tôi kiếp trước gây nên nghiệp
chướng gì mà lại có cô con dâu như cô chứ? Nhà có nhiều tiền hơn nữa thì cô
cũng tiêu sạch thôi. Cô đợi đấy. Tôi sẽ bảo con trai tôi bỏ loại người ăn tàn
phá hại như cô.

Bà Chu tức phát điên lên nhưng bà cũng không phải là kẻ ngốc. Con trai bà
đã có ý định ly hôn, nó có người khác bên ngoài thì tự mình lên tiếng là tốt
nhất.

Hôm nay, bà đã phải bực tức cả một ngày, chỉ muốn trút giận lên ai đó.
Nghĩ đến tính cách của con dâu, bình thường cô rất nghe lời, hôm nay không biết
vì lý do gì mà lại như vậy? Chuyện gì cũng tự cho mình là đúng, chuyện gì cũng
không theo ý bà. Cô không theo ý bà thì bà cũng không để cô yên.

Bà Chu đã có thể tưởng tượng ra mình nói câu này thì cô con dâu sẽ phải
kinh hoàng, đau khổ. Bà không tin là mình không trị nổi cô.

Khúc Phương nghe mẹ chồng nói như vậy quả thực có bàng hoàng trong nháy
mắt. Trước đây mẹ chồng chỉ trích thì chỉ trích nhưng cũng chưa từng nói những
lời như vậy. Thật không ngờ hôm nay bà lại chính miệng mình nói ra.

Cô vốn còn tưởng bà là người trên sẽ không muốn gây chuyện giữa phố. Nghe
mẹ chồng nói như vậy, cô có cảm giác như mình được giải thoát.

- Mẹ không nói những câu đó thì con cũng vẫn làm như vậy. Con đã định ly
hôn với Chu Thần lâu rồi. Mẹ không biết sao? Chu Thần có người phụ nữ khác ở
bên ngoài. Con vẫn nghĩ bao nhiêu năm nay con không có con là do lỗi của con
nhưng bây giờ kết quả xét nghiệm đã khẳng định anh ấy có vấn đề. Không phải mẹ
vẫn thường nói trong ba tội bất hiếu thì tuyệt tự là tội bất hiếu lớn nhất sao?
Con đã nghĩ kỹ rồi. Chu Thần như vậy, mẹ lại cứ muốn con sinh con cho nhà
họ Chu thì con chỉ có thể cắm sừng anh ấy thôi. Con không làm được
việc đó. Thế nên ly hôn là giải pháp tốt nhất.

Bà Chu đã nghe con trai mình kể chuyện. Thật không ngờ Khúc Phương đã
biết chuyện Mạc Lợi. Cô lại nói con trai bà không có khả năng sinh con, rồi cắm
sừng… Chẳng phải là bảo con trai bà nuôi con của người khác sao? Tám mươi triệu
cũng đã mất rồi. Bà Chu cố trấn tĩnh nhưng càng nghĩ càng hoang mang.

- Tiểu Phương, chỉ vì mẹ quá nóng nên mới buột miệng nói vậy. Không nên
nhắc đến chuyện ly hôn. Con là phận gái, ly hôn thì người ta sẽ nghĩ con thế
nào? - Bà Chu nói có chút thiếu tự tin.

- Mẹ, con biết mẹ đối xử với con rất tốt, nhưng Chu Thần có người phụ nữ
khác ở bên ngoài. Không muốn ly hôn thì cũng phải ly hôn thôi. Con nghe nói
người phụ nữ đó còn làm cùng công ty với anh ấy. Loại đàn bà đó thật không biết
liêm sỉ là gì. Mai con sẽ đến công ty cô ta nói cho ra nhẽ. Dù có ly hôn thì
con cũng không để cô ta được yên. Giành giật chồng người khác không dễ như vậy
đâu. - Khúc Phương mặt đầy quyết tâm nói.

Bà Chu nghe mà hoang mang vô cùng. Khúc Phương thật sự muốn đến gây
chuyện, vậy thì sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của con trai bà. Dạo trước con bà có
nói, nó sắp lên chức Tổng giám đốc công ty. Nó có thể lên được vị trí đó, còn
đang cố gắng hết sức mình. Nếu Khúc Phương đến đó thì chẳng phải tiền đồ của
con trai bà sẽ bị hủy hoại hết sao? Không được, không được. Bà phải đi bàn bạc
với con trai một chút.

Nghĩ vậy, bà không còn thời gian để sửa trị Khúc Phương nữa, vội vàng
nói:

- Trời ơi, mẹ quên mất. Có người bạn mời mẹ đi ăn tối. Tiểu Phương, không
có chuyện gì đâu. Con về nhà trước đi. Yên tâm, mẹ sẽ nói chuyện với Chu Thần.
Đàn ông vui vẻ bên ngoài cũng là chuyện bình thường ấy mà. Con đừng nghe lời
đồn vớ vẩn bên ngoài. Nó vất vả kiếm tiền không phải là vì con sao?

Khúc Phương thấy mẹ chồng giống như cơn gió, loáng một cái là biến mất
thì bật cười cay đắng. Cô thật sự không thể đến tìm con trai bà và người đàn bà
đó vào ngày mai. Cô đâu đến được ngày mai, bà thật sự không cần phải vội như
vậy.

Ban đầu, Khúc Phương rất phẫn nộ. Thật vậy, ngày nào cũng nghĩ đến nỗi
nhục đó, cô hận mình không thể trừng trị họ nhưng như vậy cũng có ý nghĩa gì?
Cô dùng cuộc sống của bản thân vào việc trả thù người không yêu mình, đã không
còn quan trọng với mình nữa. Như vậy có đáng không?

Vòng luân hồi đã khiến cơn tức giận của cô nhạt dần, không phải là cô
không đấu tranh nữa mà là cô coi thường họ.

Có những người không đáng để cho mình dốc hết tâm trí cho họ. Dù là trả
thù hay níu kéo. Cô đã lãng phí năm năm, bây giờ cô không muốn lãng phí thêm
phút giây nào nữa.

Chỉ là buột miệng nói ra nhưng mẹ chồng đã lo lắng. Có thể khiến họ lo
lắng, sợ hãi cũng rất thú vị!

- Mẹ nói gì cơ? Tám mươi triệu tệ mất sạch rồi ư? Sao lại như vậy? - Đầu
bên kia, Chu Thần không thể tin nổi hỏi lại.

Bà Chu cũng vô cùng ngạc nhiên:

- Thần Thần, chuyện này nói trên điện thoại không rõ. Con đang ở đâu. Mẹ
có chuyện khác rất quan trọng cần nói với con.

- Mẹ, tối nay con còn có việc. Hay là mẹ về nhà trước đi. Để mai rồi mẹ
con mình nói chuyện với nhau. – Bữa tiệc tối nay rất quan trọng, Mạc Lợi nói
muốn dẫn anh ta đi làm quen với vài người. Đây là cách đưa anh ta bước vào tầng
lớp trên của xã hội. Anh ta không thể bỏ lỡ cơ hội này được, nhất định phải nắm
bắt lấy nó.

- Không được, mẹ nói rất quan trọng. Mẹ cũng không muốn về nhà đối diện
với vợ con. Như vậy sẽ càng khiến cho mẹ cảm thấy khó chịu. Không phải con đang
ở nhà Mạc Lợi sao? Nghe nói nhà cô ấy là một biệt thự có rất nhiều phòng. Hay
là mẹ đến đó nhé. - Nghĩ đến việc đối diện với Khúc Phương là
bà Chu lại sống chết không muốn quay về nữa.

- Không được. Mẹ, nhà Mạc Lợi có rất nhiều quy tắc, không tiện đâu. Hay
là mẹ vào khách sạn ở tạm. Tối xong việc, con sẽ đến tìm mẹ. - Chu Thần từ chối
ngay.

Bà Chu rất nghe lời con trai. Bà ngoan ngoãn tự mình đi tìm khách sạn,
nhưng tuổi đã cao, bà cũng không quen thuộc nơi này, lại không muốn tiêu tiền
của mình nên mới thuê một phòng ở khách sạn nhỏ ở tạm.

Người khốn khổ ắt ở nơi tồi tàn. Nằm trên cái giường nhỏ của khách sạn,
bà Chu nhớ lại lúc mình ở nhà con trai. Con dâu chăm sóc tận tình,
việc gì cũng lo chu tất cho bà. Bây giờ thì đến cơm tối cũng chẳng có mà ăn.

Mạc Lợi vẫn chưa bước vào nhà họ Chu mà đã ra vẻ, không cho bà
bước vào cửa. Điều buồn cười là bà Chu vẫn còn nghĩ rằng mình nắm
được điểm yếu của Mạc Lợi để tối nay bà sẽ nói chuyện với con trai mình.

Trời đã tối, Khúc Phương ngoái đầu lại nhìn ngôi chùa cách đó không xa.
Một tiểu hòa thượng đang đóng cửa. Cái đầu trọc nhỏ cũng giống như mặt trời
đang xuống núi, khuất dần, khuất dần. Cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại, cái đầu trọc
biến mất, chỉ còn lại cánh cửa lớn nặng trịch. Màn đêm buông xuống, mọi thứ đều
chìm trong bóng tối.

Cô đi dọc theo phố Lưu Gia Viên. Buổi tối nơi này thật yên tĩnh. Khúc
Phương không hề cảm thấy sợ mà có cảm giác như được giải thoát. Trước đây, khi
cô làm việc gì, cô cũng đều sợ mẹ chồng không vui. Mẹ chồng không vui thì chồng
cũng không vui. Cô luôn phải chịu ấm ức để làm vừa lòng người khác.

Nhưng hôm nay, cô bỗng cảm thấy mẹ chồng cũng không đáng sợ như vậy. Cô
căn bản không cần phải chịu ấm ức như thế. Bước ra khỏi thói quen đáng sợ đó,
cô cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Lúc này, cô mới cảm thấy mình có
thể thật sự nói lời tạm biệt với quá khứ. Dù mẹ chồng hay chồng có đến thì bây
giờ cô cũng không sợ nữa. Cô không sợ đến mai cô không có đồng nào trên người.
Cô cũng không sợ ly hôn mà có thể sẽ chủ động đòi ly hôn.

Khúc Phương quyết định, hôm nay mình sẽ đến quán bar uống một ly. Phải
chúc mừng một chút, chúc mừng cô đã được giải thoát…

Bữa tiệc rất náo nhiệt!

Có điều hôm nay Chân Vượng không hề có tâm trạng nào tham gia. Thi thoảng
anh lại lấy điện thoại ra xem.

Việc này khiến cho người khác nghĩ rằng anh còn có việc gì đó rất quan
trọng nên mới chẳng có tâm trạng gì tham gia vào buổi tiệc quan trọng thế này.

Nhưng bản thân Chân Vượng cũng không hiểu nổi tại sao anh lại cứ lôi điện
thoại ra liên tục như vậy. Từ lúc ở chợ đồ cổ về, anh luôn đợi người phụ nữ đó
gọi điện cho mình.

Ngay cả ngày đầu tiên đến công ty mới thị sát mà anh cũng không có tâm
trạng.

Ban đầu, Chân Vượng nghĩ việc tách đá chắc không thực hiện nhanh như vậy.
Một đống đá lớn như vậy tách ra chắc chắn sẽ mất rất nhiều thời gian. Thế nên
cô không gọi điện cho anh ta cũng là chuyện bình thường.

Sau khi về đến công ty mới, anh lại phải nghe tổng giám đốc Lưu lải nhải
mà đau hết cả đầu. Thậm chí anh còn lo ầm ĩ như vậy thì mình sẽ không nghe thấy
tiếng chuông điện thoại nhưng dù anh cau có thế nào thì người đàn ông đó vẫn cứ
luôn mồm luôn miệng nói, càng lúc càng hưng phấn hơn.

Khó khăn lắm mới đi thị sát xong được một lượt. Chân Vượng bước vào văn
phòng chuẩn bị cho mình, ngồi xuống nhìn điện thoại. May là không có cuộc gọi
nhỡ nào nhưng anh cảm thấy hơi buồn buồn. Sao cô không gọi điện cho anh ta chứ?
Lẽ nào cô quên rồi sao?

Không thể nào, Chân Vượng rất ít khi đưa danh thiếp cá nhân của mình cho
người khác. Hơn nữa, anh đã chân thành bảo cô gọi điện mà. Thực ra Chân Vượng
không dám chắc thái độ của anh có chân thành hay là thuận miệng. Tuy anh chân
thành nhưng anh cảm giác có thể người phụ nữ đó không nghĩ như vậy mà coi là
anh nói xã giao mà thôi. Thực sự là anh ta rất chân thành.

Chân Vượng khẳng định với chính mình. Người phụ nữ đó sẽ gọi điện cho
anh, cứ tiếp tục đợi đi.

Chân Vượng có chút sốt ruột, gõ gõ vào đầu mình, ghét cảm giác phải chờ
đợi này. Hôm nay, anh làm sao vậy? Sao lại vô duyên vô cớ đợi điện thoại của
một người phụ nữ chứ. Mà lại không phải là một người phụ nữ thật sự trẻ trung
xinh đẹp.

Nhưng sau đó anh lại hận chính mình. Sao anh không xin số điện thoại của
đối phương chứ? Nhỡ đâu cô không cẩn thận làm rơi mất danh thiếp của anh rồi
nên mới không gọi điện…

Rất nhanh sau đó đến giờ tham gia buổi dạ tiệc.

Chân Vượng về chung cư thay quần áo để đi dự tiệc, kết quả là nửa đường
quay lại vì phát hiện ra mình để quên điện thoại di động trong chiếc áo vừa
mặc. Về đến nơi thì thấy điện thoại có một tin nhắn. Anh thật sự hồi hộp, chắc
chắn là cô rồi. Không gọi điện thì nhắn tin cũng được.

Thật không ngờ vừa mở tin nhắn ra thì đó lại là tin nhắn rác. Người trái
đất đã không thể ngăn chặn nổi tin nhắn rác nữa rồi. Dù có là tỉ phú đi chăng
nữa thì vẫn có lúc nhận phải tin nhắn rác.

Niềm vui của Chân Vượng nhanh chóng tắt ngấm, vội vã lái xe đến bữa tiệc.

Lại bắt đầu một buổi tiệc tùng.

Anh có cảm giác mình như bị ma ám, chẳng phải là một chiếc bát bỏ đi thôi
sao. Tuy anh đã kiếm được một khoản tiền lớn nhưng không phải chưa từng thấy
người có tiền. Tại sao anh lại có ấn tượng sâu sắc về người phụ nữ đó như thế?

Chân Vượng cảm thấy mình không như mọi khi. Chắc chắn là vì anh muốn biết
trong những viên đá mình chọn có tìm được viên đá quý nào không, chỉ là tò mò
mà thôi.

Hết người này đến người khác tới mời Tổng giám đốc uống rượu. Họ nói anh
tuổi trẻ tài cao, nói anh còn trẻ mà đã gây dựng nên sự nghiệp lớn, nói anh tài
giỏi, nói anh có tiền đồ. Những lời khen đó như gió thoảng vào tai. Anh chẳng
hề để ý gì đến chúng.

Đó chỉ là những lời khen tẻ nhạt. Bình thường đấu với những kẻ xảo quyệt
rất vui, quan sát thái độ của họ thay đổi rất thú vị. Nhưng hôm nay, anh chẳng
cảm thấy có gì thú vị cả. Mua lại công ty này, anh đã đánh bại được khá nhiều
đối thủ cạnh tranh. Cuối cùng thì anh đã chiếm ưu thế. Bữa tiệc hôm nay giống
như một bữa tiệc mừng công. Không biết vì sao, Chân Vượng không hề cảm thấy vui
chút nào.

Anh ra nhà vệ sinh rửa tay, chết tiệt, lại nhìn điện thoại di động, vẫn
không hề có động tĩnh gì. Anh bắt đầu hối hận, sao mình không xin số điện thoại
di động của người phụ nữ đó chứ? Người phụ nữ đó rất lịch sự, phóng khoáng. Sao
cô không hiểu rằng nên đưa số điện thoại cho anh ta chứ? Anh đã đưa danh thiếp
cho cô rồi mà.

Chân Vượng thực sự sốt ruột. Anh đang đợi điện thoại của Khúc Phương.
Không nhận được điện thoại của cô, cảm giác chờ đợi thật là khó chịu.

Chân Vượng lắc đầu, thôi bỏ đi, có lẽ dạo này xử lý dự án thu mua công ty
quá căng thẳng nên cảm xúc cũng trở nên khó hiểu. Anh hơi mệt, nửa thất vọng,
nửa cảm thấy mình có gì đó hơi thái quá. Nghĩ vậy, anh không vội về nhà mà lái
xe thẳng đến quán bar.

Trước khi bước vào quán bar, Chân Vượng liếc nhìn điện thoại di động của mình
lần cuối, lại thất vọng. Anh quyết định tắt điện thoại đi, cũng tắt hẳn phút
giây nhớ nhung cuối cùng.

Anh bước vào quán bar. Dưới ánh đèn mờ mờ, anh thấy A Húc đang nói chuyện
với một người phụ nữ. Người phụ nữ bỗng ngoái đầu lại, mỉm cười nhìn anh. Anh
sững sờ. Phút giây này, trái tim anh như muốn nói:

Tìm cô trong mơ, tìm mãi không gặp. Tình cờ ngoảnh lại, người đã ở đây.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.