Ly hôn 365 lần - Chương 26 + 27

Chương 26: Cắm
sừng

Mạc Lợi mặc chiếc váy màu đỏ vô cùng trẻ trung.

Cô ta xen vào đám đông một cách bất ngờ khiến cho không khí vốn dung hòa
bỗng có chút khó xử.

Mạc Lợi muốn giới thiệu Chu Thần với bác của cô ta, hy vọng ông sẽ giúp
cho anh ta. Chỗ này đều là những ông chủ thương nghiệp, có thể quen biết thì sẽ
rất có lợi.

- Tiểu Mạc, sao cháu không đi nói chuyện với những người trẻ tuổi? Lẽ nào
cháu vẫn nhớ đến ông già này ư? - Người mà Mạc Lợi gọi là bác khoảng 60 tuổi.
Ông ta gầy nhưng khá nhanh nhẹn, luôn nở nụ cười, thế nên các nếp nhăn lại càng
hằn sâu hơn. Tuy ông ta đang cười nhưng trong lòng không vui. Quan hệ của ông
với cô cháu gái rất bình thường. Khó khăn lắm ông mới có thể tiếp cận được với
tổng giám đốc Hách, đang nói chuyện rất vui vẻ thì cô ta lại xông tới làm hỏng
tất cả. Chỉ là ông là người lão luyện nên không hề để lộ ra ngoài.

- Bác, cháu nhớ bác nên mới tới chứ ạ. Đây là Chu Thần - bạn cháu. Anh ấy
biết bác ở đây nên muốn đến chào bác. - Mạc Lợi nũng nịu nói, rồi vội vàng kéo
Chu Thần đến trước mặt ông ta.

- Không tồi. Quả là một nhân tài. - Ông già gầy gò khen ngợi nhưng không
có hành động gì sau đó.

Chu Thần khá kích động. Mạc Lợi nói với anh ta, người bác này rất có
tiếng trong giới làm ăn. Nếu được bác cô ta coi trọng thì tương lai sẽ rất tốt.
Hơn nữa, quan hệ của ông rất rộng. Đi theo ông, chắc chắn sẽ quen biết với rất
nhiều người. Anh ta thận trọng gọi ông ta là bác như Mạc Lợi:

- Cháu chào bác!

Cách xưng hô thân mật này thật là mát mặt. Ông già này chỉ có hai đứa
cháu gái. Ông ta cũng có chút thiện cảm với những người trẻ tuổi chân thành.
Hơn nữa, một câu gọi bác chứng tỏ anh ta có quan hệ với cháu gái mình. Người
cháu gái này đúng là một nhân vật lợi hại. Nghĩ một chút, ông ta quyết định bán
chút tình người.

- Nào nào, ta giới thiệu với cháu một chút. - Ông già gầy gò nở nụ cười.

Chu Thần không ngờ anh ta vốn chỉ định thử mà lại có tác dụng, trong lòng
lại càng cảm thấy đắc ý. Anh ta cảm thấy mình thể hiện khá tốt: lễ phép, chân
thành. Một người có dã tâm, gặp được người có thể giúp mình thì chắc chắn sẽ tỏ
ra thân cận rồi, tuy nhiên trên mặt lại biểu lộ khiêm nhường.

Anh ta đi theo bác của Mạc Lợi làm quen với mọi người:

- Đây là tổng giám đốc Hách. Tiểu Chu, cháu nên học theo anh ta. - Ông
già gầy gò dẫn Chu Thần đến trước mặt Hách Kiến Hồng.

Chu Thần khá tinh nhanh. Ông bác giới thiệu mấy người nhưng lại muốn anh
ta học theo người này. Chắc chắn đây là một người rất quan trọng. Còn có Mạc
Lợi thì thầm phía sau nhắc nhở, vị này là tổng giám đốc của Gia Gia Phúc. Chu
Thần chấn động. Gia Gia Phúc không chỉ là siêu thị, đây là trung tâm thương
nghiệp của thành phố này. Không cần nói đến sản nghiệp của Gia Gia Phúc mà chỉ
riêng những tòa nhà này thì cũng đủ cho họ Hách ăn cả đời.

Con người ta sẽ ghen tị với những người mạnh hơn mình nhưng khi người đó
mạnh hơn quá nhiều thì lại khiến họ chỉ có thể ngước lên nhìn, chỉ có thể ngưỡng
mộ mà thôi.

Lúc này, anh ta giống như một tiểu bối cung kính đứng trước Hách Kiến
Hồng. Mạc Lợi là người phụ nữ khá bộp chộp, dễ buột miệng. Cô ta thấy người phụ
nữ đứng bên cạnh Hách Kiến Hồng mặc bộ váy liền màu vàng mới nhất của hãng
Dior, cổ đeo đồ trang sức, tay xách chiếc túi, lại còn đi giày đều là những thứ
mà cô ta chưa kịp mua, toàn thân đều là những đồ đắt tiền. Người có thể ăn mặc
như vậy chắc chắn là người phụ nữ của tổng giám đốc Hách rồi. Nghe nói vợ của
tổng giám đốc Hách đã qua đời nhiều năm trước, anh ta vẫn ở vậy. Thật không ngờ
tối nay, anh ta lại dẫn người phụ nữ của mình theo. Hơn nữa, vừa rồi cô ta còn
thấy họ nói chuyện rất thân mật. Chắc chắn là tổng giám đốc Hách rất thích
người phụ nữ này.

- Tổng giám đốc Hách, bạn gái Hách tổng thật là xinh đẹp. Hai người ở bên
nhau đúng là một đôi trai tài gái sắc. - Mạc Lợi mồm mép khen một câu thật ngọt
ngào.

Hách Kiến Hồng vừa đáp máy bay về nên rất mệt. Anh ta vốn chỉ định đến
gặp Chân Vượng một chút rồi đi. Thật không ngờ lại tình cờ gặp một người phụ nữ
ở đây.

Người phụ nữ này không dùng các chiêu tiếp cận anh ta như những người phụ
nữ khác. Đương nhiên cô cũng không tầm thường chút nào. Cách ăn mặc của cô
khiến cho người ta cảm thấy thoải mái, phóng khoáng. Cách cô uống rượu cũng rất
tao nhã, nhẹ nhàng. Cách nói chuyện của cô khiến anh ta cảm thấy rất vui. Cô
nói cô chỉ là một nhân viên bình thường của công ty. Mọi người đều không tin
nhưng vẫn nói chuyện một cách thoải mái.

Cứ như vậy, anh ta vốn định đi thì lại ở lại. Giọng nói dịu dàng của
người phụ nữ này đã làm anh tiêu tan hết những mệt mỏi của cả ngày hôm nay.
Thật khó giải thích một người phụ nữ hiền thục, có vóc dáng và cử chỉ giống như
một người phụ nữ của gia đình mà lại nói về cổ phiếu rất rành rọt.

Khi người phụ nữ mặc váy đỏ không được lịch sự lắm nói họ là đôi trai
tài, gái sắc thì trong lòng Hách Kiến Hồng vẫn chưa có chút sợi dây tình cảm gì
nhưng cũng có chút tự hào.

Khúc Phương đứng đó, mỉm cười. Cô cũng không giải thích gì chỉ nhìn Chu
Thần có chút thận trọng đứng trước mặt. Cô chưa bao giờ thấy bộ mặt anh ta như
vậy cả. Trước mặt cô, anh ta luôn rất kiêu ngạo. Anh ta giống như mẹ của mình,
luôn luôn đúng, luôn luôn áp đảo. Lúc này cô mới hiểu ra rằng, mình cũng không
hiểu rõ về anh ta lắm.

Chu Thần cũng nói theo Mạc Lợi muốn khen một câu nhưng những từ “đôi trai
tài, gái sắc” chưa kịp thốt lên thì anh ta đã im bặt.

Người phụ nữ tao nhã, xinh đẹp trước mặt giống hệt người vợ chỉ biết làm
việc nhà của anh ta. Anh ta vô cùng kinh ngạc. Sao thế giới này lại có thể có
hai người phụ nữ giống nhau đến như vậy? Nhưng phong thái của hai người thì lại
khác xa nhau.

Nhưng anh ta chỉ nhớ là Mạc Lợi nói với mình đến tham gia buổi tiệc chúc
mừng thu mua một công ty. Công ty đó không phải là công ty Khúc Phương làm việc
sao? Người phụ nữ này chính là Khúc Phương. Chết tiệt! Sao cô ta có thể đi cùng
người đàn ông khác chứ? Người phụ nữ này chắc không còn biết đến thể diện là gì
nữa. Cô dám lén lút qua lại với người khác sau lưng anh ta. Lúc này, trong lòng
Chu Thần rất tức giận nhưng kinh nghiệm bao nhiêu năm khiến cho anh ta nhẫn
nhịn. Chỉ là thái độ của anh ta đã có chút thay đổi.

Khúc Phương lạnh lùng nhìn Chu Thần. Nhìn thấy vẻ biến hóa trên mặt anh
ta, cô có thể tưởng tượng ra người đàn ông này nhất định đang trách cô, chắc
chắn sẽ không hề nghĩ đến việc một người phụ nữ khác đang khoác tay anh ta, lại
còn gọi bác của người phụ nữ đó là bác nữa chứ.

- Tiếc quá! Cô Mạc, tôi cũng chỉ vừa mới quen tổng giám đốc Hách tối nay.
Nhưng tôi lại quen biết người đàn ông đi bên cạnh cô. - Khúc Phương mỉm cười
nói.

Hách Kiến Hồng là người đàn ông đứng tuổi. Đàn ông đứng tuổi không phải
là người có thể vì tình yêu mà bất chấp tất cả. Người đàn ông đứng tuổi, ngoài
người vợ anh ta yêu thương nhất thì anh ta còn thích rất nhiều các cô gái khác
nhau. Chỉ có điều có những thứ sẽ không bao giờ nói lại, có những việc sẽ không
bao giờ làm lại.

Anh ta nhìn Khúc Phương, rất tán thưởng. Anh ta sẽ dùng thủ đoạn của
chính mình để có được thứ mình muốn nhưng cũng không để mất phong thái, sẽ
không bất chấp tất cả vì anh ta không còn là chàng trai trẻ, cũng không điên
cuồng như những chàng trai trẻ.

Lúc này, Khúc Phương khiêu khích nhưng anh ta cũng không để ý. Nếu dựa
vào một câu nói của người khác mà bực mình thì anh ta không xứng. Nhưng anh ta
không thích người đàn ông trẻ tuổi trước mặt này.

Hách Kiến Hồng đi lên bằng thực lực của bản thân, tự mình đi từng bước
từng bước, có dã tâm, cũng có năng lực. Anh ta coi thường Chu Thần là vì họ
không cùng một loại người.

Bề ngoài có vẻ giống nhưng thực tế lại không. Người trẻ tuổi có tướng mạo
đẹp, sáng lạng hơn anh ta nhưng ánh mắt lại u ám. Anh ta quen biết nhiều người
như vậy nên sẽ không nhìn nhầm.

Thực ra, Chu Thần cũng vì nhìn thấy Khúc Phương lộ diện nên mới như vậy.
Nếu không sẽ khó có thể nhận ra bản tính của anh ta.

- Hóa ra hai người quen nhau ư? Thần Thần, sao anh không giới thiệu đi. -
Mạc Lợi nghe Khúc Phương nói như vậy thì lập tức cảm giác nguy cơ. Người đàn
ông này đã bên cô ta ba năm qua, có thể nắm được tay chứ không thể nắm từng ngõ
ngách.

Chu Thần lúng túng. Nếu bình thường chắc chắn anh ta sẽ kéo Khúc Phương
về nhà và chỉ trích cô chẳng ra sao, ăn mặc như vậy đứng giữa những người đàn
ông là thế nào? Nhưng lúc này anh ta nói những điều đó đâu có hợp chút nào. Lẽ
nào lại nói người phụ nữ trước mặt là vợ anh ta. Anh ta không thể nói như vậy
được. Đặc biệt là anh ta còn vừa gọi bác của Mạc Lợi là bác nữa. Nhưng nhìn
Khúc Phương mỉm cười như vậy thì anh ta lại cảm thấy không thoải mái chút nào.
Anh ta lầm bầm nói:

- Chỉ là có duyên gặp mặt một lần. Thật không ngờ lại tình cờ gặp ở đây.

Không khí lúc này có chút kì quái. Cách giới thiệu như vậy khiến cho
người khác không cảm thấy hài lòng. Người muốn làm quen với Hách Kiến Hồng và
muốn cùng làm ăn với anh ta không ít. Chặn như vậy thì có để cho người ta nói
chuyện không cơ chứ?

Lúc này, một anh béo đứng bên cạnh xen vào. Anh ta lớn tiếng nói:

- Nào nào, cô Khúc, cô vừa nói tương lai của dầu mỏ. Chúng tôi đều rất có
hứng. Chúng ta tiếp tục đi.

Mạc Lợi vốn thấy thái độ của Chu Thần có vẻ không bình thường nên cô ta đã
cảm thấy nghi ngờ chuyện không chỉ đơn giản như vậy. Giờ anh béo lại gọi một
câu cô Khúc thì cô ta lập tức nhớ tới vợ Chu Thần cũng họ Khúc. Nhìn họ vừa
nhìn nhau thì cô ta lập tức lên cơn thịnh nộ.

Tay cô ta bấm sâu vào lưng Chu Thần thì thầm nói:

- Không phải anh nói anh không đưa tiền cho cô ta sao? Sao cô ta có thể
mặc những đồ đắt tiền như vậy?

Mạc Lợi không nói còn ổn, cô ta nói như vậy khiến cho Chu Thần càng điên
tiết hơn. Anh ta cảm thấy mình chắc chắn đã bị cắm sừng. Nhưng hoàn cảnh bây
giờ không phải là lúc lên cơn thịnh nộ. Anh ta nắm tay Mạc Lợi khẽ an ủi:

- Mạc Mạc, đừng như vậy. Tối về anh sẽ giải thích cho em rõ.

Câu nói này đã thừa nhận người phụ nữ xinh đẹp hơn cô ta ở trước mặt và
người vợ trong bức ảnh cũ Chu Thần đưa cho cô ta xem là cùng một người. Mạc Lợi
vô cùng tức giận nhưng cô ta vẫn còn rất tỉnh táo. Làm vợ bé thì cũng phải đấu
trí tuệ, đấu lòng dũng cảm mới giành giật được vị trí của mình. Cô ta vốn không
hề để ý đến Khúc Phương vì cho rằng cô chỉ là một người vợ quê mùa. Thật không
ngờ những gì cô ta thấy lại hoàn toàn khác so với những gì cô ta tưởng tượng.
Cô ta không thể tấn công, nhìn thái độ của Chu Thần, rõ ràng anh ta cũng rất
bất ngờ. Chưa biết chừng lại có hiểu lầm nào đó.

Nghĩ đến việc người vợ của Chu Thần, vốn chỉ là một nhân viên bán hàng
bình thường, bọn họ đã kết hôn với nhau năm năm. Mạc Lợi biết rõ hoàn cảnh gia
đình Khúc Phương. Khúc Phương không có bố. Mẹ cô là công nhân bến cảng, anh
trai không có công việc gì chính thức. Người như vậy căn bản không phải là đối
thủ của Mạc Lợi. Cô ta nghĩ lại và cảm thấy có khả năng người phụ nữ làm nghề
bán hàng này chưa biết chừng là dựa vào bán thân xác. Đây là bữa tiệc của công
ty họ nên Khúc Phương đến cũng là điều rất bình thường.

Mạc Lợi chuyển hướng suy nghĩ rất nhanh. Thảo nào cô ta có thể hợp với
Chu Thần đến vậy. Hai người đúng là cặp bài trùng. Họ nhanh chóng điều chỉnh
lại thái độ hòa nhập tiếp tục nói chuyện cùng mọi người.

Anh béo đó là một người chơi cổ phiếu dầu mỏ. Bề ngoài anh ta tỏ ra là
muốn nghe Khúc Phương nói nhưng thực tế lại là để thể hiện tiềm lực của chính
mình.

- Haizzz! Năm nay, việc làm ăn không được tốt lắm. Việc giao dịch đều khó
khăn. Số cổ phiếu dầu mỏ tôi mua đều rớt giá. Tôi đã lỗ mấy chục triệu tệ rồi.
- Anh ta nói đến đây thì thấy mọi người xung quanh tỏ vẻ tiếc nuối. Anh ta lại
nói tiếp. - Nhưng tôi dự đoán hai ngày tới chắc chắn sẽ có thay đổi, thế nên
tôi đang định tiếp tục mua vào.

Anh béo nói xong, mọi người xung quanh xôn xao bàn tán.

- Chắc chắn tổng giám đốc Nhiệm sẽ không nhầm đâu. Chu Thần nhà chúng tôi
cũng nói hai ngày tới có thể giá dầu mỏ sẽ tăng. - Mạc Lợi cũng không chịu lép
vế. Cô ta nhanh chóng góp chuyện, tiện thể cũng khen Chu Thần một câu. Vì bình
thường cô ta đặc biệt chú ý đến chuyện kinh doanh, thường cùng bàn bạc với Chu
Thần. Cô ta để ý đến người như Chu Thần cũng vì anh ta có con mắt nhanh nhạy
trong kinh doanh. Thế nên đến lúc này, cô ta cũng chẳng hề do dự mà đẩy Chu
Thần ra.

Khúc Phương vốn không muốn xen vào nhưng thấy Mạc Lợi nhìn mình đắc ý như
vậy thì cô chỉ mỉm cười, lạnh lùng buông một câu:

- Cổ phiếu dầu mỏ sẽ rớt giá ngay thôi.

Chương 27: Đừng sợ

Nếu là người khác nói như vậy thì Mạc Lợi cũng chẳng muốn phản đối nhưng
lúc này thấy Khúc Phương nói thì cô ta không thể để yên được.

Cô ta hiểu rất rõ, người phụ nữ này có trình độ đến thế nào. Đừng tưởng
mặc đồ hiệu vào là thành quý bà nhé. Mạc Lợi mỉa mai thẳng thừng:

- Sao có thể như vậy chứ? Cô Khúc, nếu tôi là cô, cái gì không hiểu thì
đừng nói lung tung.

Lúc này, Khúc Phương nhìn Mạc Lợi, nhìn rất chăm chú rồi mỉm cười.

Lần đầu Khúc Phương gặp Mạc Lợi, cô ta ngồi trên chiếc ghế tựa trong vườn
của ngôi biệt thự, trên cao nhìn xuống, sỉ nhục danh dự của cô. Cô ta đã bôi
nhọ những thứ mà cô hy sinh trong suốt năm năm kết hôn của mình, còn nói chồng
cô yêu cô ta thật lòng, mặt dày nói vì đứa con, cô ta không thể không cướp
chồng của cô.

Sau đó, cô ta tự lăn ra ngã khiến cho Chu Thần vội vàng lao đến xót xa.

Người phụ nữ này là một người thông minh. Nếu cô ta không cướp chồng Khúc
Phương thì chắc chắn cô sẽ rất kính phục cô ta. Trẻ trung, xinh đẹp, có tài, có
gia thế... Khúc Phương cảm thấy người phụ nữ này không phải là người phụ nữ tầm
thường. Thật không ngờ, cô ta lại để ý đến chồng cô.

Cô ta rất kiêu ngạo, đặc biệt là khi đứng trước Khúc Phương thì luôn tỏ
ra ưu việt hơn, khiến cho Khúc Phương cảm thấy tự ti. Sự tự ti thấm vào tận
xương cốt đó khiến cô rất khó chịu, hơn nữa cô lại còn phải đối diện với người
phụ nữ cướp người đàn ông của mình.

Hồi nhỏ, bạn và bạn học đều như nhau, lớn như nhau, nhưng sau này bạn mới
phát hiện ra rằng mình và bạn mình hoàn toàn không giống nhau. Cô ta giống như
viên kim cương tỏa sáng, còn bạn chỉ ở trong vũng bùn, năm tháng che lấp ánh
hào quang của bạn. Bạn luôn tự an ủi mình. Như vậy rất tốt. Phần lớn mọi người
đều như vậy. Bạn có gì mà không hài lòng chứ?

Rất tốt nếu như mọi thứ thuận lợi. Khúc Phương muốn cùng chồng sống đến
già. Cô hy vọng khi chồng về hưu, họ sẽ có tiền đi du lịch. Điều mong muốn bình
thường đó lại chính là hạnh phúc mà Khúc Phương luôn theo đuổi.

Khúc Phương nói như vậy, Mạc Lợi mỉa mai nhưng tổng giám đốc Nhiệm cũng
không thấy buồn. Phụ nữ xinh đẹp luôn được lợi mà. Tóm lại là anh ta có thể
khoan dung hơn.

Anh ta đứng ra lên tiếng:

- Cô Khúc cũng chỉ đoán thôi. Có vấn đề gì đâu.

Khúc Phương không chấp nhận câu nói đó của anh béo, chân thành nói:

- Tổng giám đốc Nhiệm, nếu tôi là anh thì bây giờ tôi sẽ không đứng ở đây
đâu. Mười lăm phút nữa, giá cổ phiếu dầu mỏ ở Luân Đôn sẽ giảm xuống ba đô la.

Hách Kiến Hồng đứng bên cạnh có vẻ rất vui. Anh ta đang ngắm người phụ nữ
này. Cô tự tin mà không hề ngạo mạn, không giống như người phụ nữ mặc váy đỏ
kia, luôn tìm cách dìm người ta xuống. Nhưng anh ta cũng không có ý định lên
tiếng nói giúp Khúc Phương. Hai người phụ nữ đấu với nhau, anh ta tham gia làm
gì? Huống hồ, còn chưa biết ai đúng ai sai.

Không biết từ khi nào mà Chân thiếu gia, trung tâm của buổi tiệc cũng đến
đó. Nghe Khúc Phương nói như vậy, anh ta lên tiếng:

- Tiểu Khúc, cô nói về tình hình giao dịch một chút đi. Mọi người sẽ cùng
xem. Tôi cũng rất có hứng thú.

Ở đây, anh ta là người ít tuổi nhất nhưng lại tỏ vẻ như là bậc tiền bối.
Anh ta gọi Khúc Phương là Tiểu Khúc, coi cô như người của mình. Khúc Phương vốn
đang chán ngán vì phải đối đầu với Mạc Lợi, thấy Chân Vượng đi đến thì cô bỗng
cảm thấy rất hứng thú. Nếu anh ta muốn chơi thì cô sẽ tiếp tục.

Cô gật đầu, thong thả bước ra khỏi đám đông khiến mọi người nhất thời đều
chú ý đến cái bóng màu vàng óng ả của cô. Thấy cô bước lên phía trước, mỗi
người đều nhường đường cho cô.

Chu Thần lúc này không biết nghĩ gì, chỉ cảm thấy vô cùng bực tức. Thật
không ngờ không những vợ anh ta mê hoặc Tổng giám đốc Hách mà còn mê hoặc cả
lãnh đạo mới của công ty cô. Thảo nào anh ta gọi điện mà cô cũng chẳng thèm
nghe.

Khúc Phương tìm một người phục vụ, đưa cho người đó khá nhiều tiền bo và
dặn dò vài câu. Sau đó, cô quay lại đám đông. Lần này, cô đứng bên cạnh Chân
Vượng.

Mạc Lợi vốn không lo Khúc Phương sẽ nói đúng. Cô ta nhìn bộ dạng không
vui của Chu Thần thì cảm thấy rất buồn. Không ngờ Chu Thần vẫn để ý đến người
phụ nữ đó. Không phải anh ta nói họ không còn tình cảm gì nữa sao? Nhưng nghĩ
lại, anh ta càng không vui thì cô ta mới càng được lợi.

Lúc này, trong phòng tiệc xuất hiện một chiếc màn hình lớn. Phía trên
đang chiếu bảng phân tích số liệu cổ phiếu. Bên cạnh còn có cả biểu đồ, là biểu
đồ giá cổ phiếu dầu mỏ. Có điều giá cả vẫn bình ổn.

Mạc Lợi nhìn biểu đồ đó đắc ý. Cổ phiếu làm sao có thể dựa vào một câu
nói của người phụ nữ đó mà thay đổi được chứ. Nếu thật sự là như vậy thì Khúc
Phương đã thành nhà tiên tri rồi.

Mạc Lợi vừa liếc nhìn Khúc Phương, vừa kéo anh béo tiếp tục nói:

- Con mắt của Tổng giám đốc Nhiệm thật tinh tường. Mong anh đừng tin ai
đó mà...

Nhưng khi Mạc Lợi vừa nói Tổng giám đốc Nhiệm có con mắt tinh tường thì
đường giá cổ phiếu dầu mỏ trên biểu đồ bắt đầu đi xuống. Mạc Lợi thấy Tổng giám
đốc Nhiệm không nói gì. Đường giá cổ phiếu dầu mỏ tiếp tục đi xuống, dường như
thật sự có thể đi xuống mức mà Khúc Phương nói. Nếu thật sự như vậy, đừng nói
là ba đô la mà ngay cả một đô la, anh béo cũng khó nắm giữ nổi. Mấy chục triệu
tệ của anh ta đều trôi đi hết.

Anh béo ngẩng đầu liếc nhìn biểu đồ đó. Khuôn mặt vốn đang đắc ý vì được
Mạc Lợi khen ngợi bỗng biến sắc. Anh ta vội nói:

- Xin lỗi mọi người. Tôi có chút việc phải ra ngoài. - Nói xong, anh ta
vội đặt ly rượu trên tay xuống, lao thẳng ra ngoài.

Mạc Lợi còn chưa kịp phản ứng gì, nhìn Tổng giám đốc Mã đứng bên cạnh
Tổng giám đốc Nhiệm tiếp tục nói:

- Tổng giám đốc Mã thật có con mắt tinh tường, ông thử nói xem...

- Đừng, đừng, đừng. Mắt tôi kém lắm. Xin cô đừng nói tôi có con mắt tinh
tường. - Tổng giám đốc Mã sợ hãi nhìn người phụ nữ vừa nói anh béo có con mắt
tinh tường, kết quả là loại cổ phiếu anh ta mua đã rớt giá thảm hại. Nếu thật
sự rớt xuống ba đô la Mỹ thì chắc chắn là trong một thời gian dài nữa, họ sẽ
không thể gặp được anh béo. Nếu muốn gặp cũng không dễ chút nào.

Anh béo vừa đi đường vừa gọi điện thoại. Lúc này, anh ta vô cùng đau khổ.
Nếu vừa rồi anh ta nghe cô Khúc xinh đẹp đó thì còn có thể giảm bớt tổn thất.
Lần này thì hết thật rồi...

Mạc Lợi thấy Tổng giám đốc Mã sợ hãi tránh xa cô ta thì lúc này, cô ta
mới ngẩng đầu lên nhìn màn hình. Sao có thể như vậy chứ? Đường giá cổ phiếu đó
vẫn lao xuống. Nó cứ thế trượt dốc. Cô ta không tin. Lẽ nào thật sự giảm ba đô
la Mỹ như người phụ nữ đó nói. Thật đúng là kỳ tích. Bình thường, chỉ giảm một
chút thì mọi người đã kêu than rồi.

Cô ta lắc mạnh cánh tay Chu Thần hỏi:

- Thần Thần, không phải anh nói sẽ tăng sao? Rốt cuộc có tăng hay không?
Có tăng hay không?

Chu Thần cũng hết sức kinh ngạc. Anh ta không hiểu vợ mình trở nên lợi
hại như vậy từ bao giờ. Bị Mạc Lợi lay mạnh như vậy nên anh ta cũng chẳng còn
cách, đành phải nói:

- Tăng, tăng, tăng!

Nhưng lúc này, cổ phiếu đó vẫn tiếp tục rớt giá, trượt giá thảm hại.

Ban đầu, mọi người xung quanh còn chưa hiểu chuyện gì. Khi thấy chiếc màn
hình lớn xuất hiện, người nọ hỏi người kia, dần dần họ hiểu ra, hóa ra một
người phụ nữ đã dự đoán về giá cổ phiếu dầu mỏ. Cô nói cổ phiếu này giảm ít
nhất ba đô la. Quả nhiên nó giảm thật! Quả là thần kỳ! Người này còn lợi hại
hơn cả các chuyên gia về cổ phiếu ấy chứ.

Không biết ai đã vỗ tay đầu tiên. Mọi người cùng vỗ tay mang đến cao trào
của buổi tiệc.

Không ít người muốn làm quen với nhân vật thần kỳ này.

Có rất nhiều người vây quanh Khúc Phương.

Tổng giám đốc Mã vừa rồi còn sợ hãi né tránh Mạc Lợi thì lúc này anh
ta lại cầm ly rượu đến mời Khúc Phương, khen ngợi nói:

- Cô Khúc, người tài giỏi như cô mà không tham gia vào thị trường tiền tệ
thì thật là đáng tiếc!

Khúc Phương mỉm cười nâng ly rượu lên uống cùng Tổng giám đốc Mã.

Tiếp theo những người khác cũng đến mời rượu cô. Những người này đều là
những nhân vật có máu mặt. Bình thường họ sẽ không bao giờ mời rượu một người
phụ nữ xinh đẹp nhưng không có địa vị. Thật sự là họ đã bị bất ngờ trước dự
đoán vừa rồi của Khúc Phương. Nếu có thể làm quen với người như vậy thì việc gì
phải đau đầu vì nghĩ cách kiếm tiền nữa.

Khúc Phương cũng chẳng hề nói bất cứ điều gì. Người khác mời rượu thì cô
đều uống mà vẫn tỉnh táo. Một lần nữa mọi người lại kinh ngạc trước tửu lượng
của Khúc Phương. Cô quả là một hào kiệt trong giới nữ nhi.

Mọi người đều không hề để ý đến việc một người phụ nữ mặc váy đỏ bực tức
lôi một người đàn ông tránh vào góc.

Người phục vụ mà Khúc Phương vừa nhờ đưa màn hình lớn ra đã được Khúc
Phương bo cho khá nhiều tiền. Cô đã nhờ anh ta hai việc.

Người phục vụ nhìn thấy quả nhiên người phụ nữ mặc váy đỏ kéo một người
đàn ông vào một góc. Anh ta bê hai ly rượu và đồ ăn đi đến. Bên dưới khay đồ ăn
còn đặt một chiếc mi-cờ-rô nhỏ. Người phục vụ đặt khay đồ ăn xuống rồi bỏ đi.

Buổi tiệc đang náo nhiệt, mọi người chúc tụng lẫn nhau, cảm thấy không
uổng công vô ích đến buổi tiệc này. Bỗng nhiên từ chiếc loa của phòng lớn vang
lên cuộc đối thoại của một nam, một nữ.

- Chu Thần, anh là đồ khốn. Không phải anh nói anh không yêu vợ anh nữa
sao? Cô ta vừa già, vừa xấu. Vậy trang phục cô ta mặc hôm nay ở đâu ra chứ?

- Mạc Mạc em nghe anh giải thích đã. Anh thật lòng yêu em. Anh cũng không
biết làm thế nào mà cô ấy lại được như thế? Anh thề anh chưa từng đưa cho cô ấy
một đồng nào.

- Anh nói dối. Anh nói cô ta chỉ biết cơm nước bếp núc chợ búa, không có
gia thế, không hiểu gì cả. Thế sao hôm nay cô ta lại biết cổ phiếu dầu mỏ?

- Mạc Mạc, em phải tin anh. Sao anh có thể lừa em chứ? Không phải chúng
ta đã thống nhất rồi sao? Hết ngày hôm nay, anh sẽ ly hôn với cô ấy. Chúng ta ở
bên nhau ba năm rồi mà em còn lo lắng điều gì chứ?

- Em không cần biết. Em chỉ cần thấy người phụ nữ đó là đã ghét rồi. Cô
ta còn hại em đắc tội với Tổng giám đốc Nhiệm.

- Mạc Mạc, em đừng gây chuyện vô lý như vậy. Chúng ta ra ngoài đi. Anh
nhất định sẽ nói chuyện ly hôn với cô ấy. Bác em vẫn còn ở đây. Em đừng để mất
hình tượng. Đừng to tiếng như vậy kẻo người khác nghe thấy sẽ không hay...

Người đàn ông vừa nói người khác nghe thấy sẽ không hay thì tất cả mọi
người trong bữa tiệc đều phá lên cười.

Người bác của họ thì tái mét mặt.

Lúc này càng có nhiều người đồng tình với người phụ nữ mặc chiếc váy liền
màu vàng. Trên tay cô cầm ly rượu, mặt ửng hồng. Cô rất đẹp! Cô đứng ở đó luôn
nở nụ cười trên môi cứ như người mà đôi nam nữ kia nói không phải là cô vậy.

Hách Kiến Hồng vốn đã có thiện cảm với Khúc Phương. Thấy cô phán đoán giá
cổ phiếu như vậy thì anh ta càng cảm thấy cô xinh đẹp hơn. Tuy cô không giống
người vợ đã mất của anh ta chút nào nhưng lúc này, cô đã thật sự khiến anh ta
rung động.

Cô đứng đó mỉm cười càng khiến cho người đàn ông trung niên này cảm thấy
trái tim mình đau nhói. Anh ta muốn bảo vệ cô, muốn chăm sóc cô.

Lúc này, Chân Vượng đứng bên Khúc Phương, bỗng anh ta giơ tay nắm lấy tay
cô mà nói:

- Đừng sợ. Có tôi ở đây.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.