Ly hôn 365 lần - Chương 20
Chương 20: Về nhà
Khúc Phương gõ cửa, không có ai cả, chắc mẹ cô đi chợ. Cô vén chiếc thảm
dưới chân lấy chiếc chìa khóa dự phòng của gia đình ra.
Cô mở cửa bước vào, mọi thứ trong nhà đều sạch sẽ. Căn hộ có hai phòng,
mẹ cô một phòng, cô và anh trai cô một phòng, ở giữa có ngăn bằng một tấm ri
đô. Hồi đi học, cô thấy rất bực mình, thấy mình lớn như vậy rồi mà còn phải ở
chung phòng với anh trai. Vì lý do này mà mỗi khi nghỉ đông, nghỉ hè, cô đều
không muốn về. Nhưng bây giờ nghĩ lại, ngủ và nói chuyện cách anh trai một tấm
ri đô có cảm giác thật yêu tâm.
Khúc Phương không mang theo nhiều thứ. Cô chỉ xách một chiếc túi nhỏ
giống như đi làm hàng ngày. Dù sao cũng chỉ là một ngày. Hôm sau, chắc chắn mọi
thứ sẽ quay trở lại như cũ, có muốn ở lại đây cũng chẳng được.
Cô bước vào bếp để rót cho mình một cốc nước. Tuy nhà nhỏ, đồ đạc đều đã
cũ nhưng chỗ nào cũng sạch sẽ gọn gàng. Cô nhìn thấy chiếc máy hút khói bếp đen
nhẻm nhưng vẫn sáng bóng ở trong bếp, nhớ lại cảnh cô đã cùng mẹ và anh trai đi
mua nó.
Mẹ và anh trai đi đằng trước, Khúc Phương nhảy lò cò chân sáo
đi đằng sau, cảm giác thật oai phong! Lúc đó, cô cười tít cả mắt, thật vui
vì trong nhà cũng đã mua được đồ điện mới.
Đó là thứ đồ điện đầu tiên gia đình họ mua sau khi bố cô mất. Khúc Phương
vui không chỉ vì gia đình có đồ điện mới mà còn vì cảm thấy gia đình vẫn có thể
sống tốt dù không có bố. Chỉ có điều lúc đó cô chưa hiểu cảm giác này mà chỉ
cảm thấy rất vui thôi.
- Cô bé, con về rồi. – Khi Khúc Phương đang nhìn chiếc máy hút khói
bếp gợi nhớ lại kỷ niệm trước kia thì một giọng nói đưa cô quay trở lại hiện
tại.
Khúc Phương quay người lại thì thấy một người phụ nữ gầy gò xách giỏ thức
ăn, tóc đã bạc quá nửa, khác hẳn với những quý bà cô gặp trong spa. Bà đã già
rồi, không chỉ đuôi mắt, trán mà cả cổ cũng có rất nhiều nếp nhăn.
Lúc này, Khúc Phương thấy mẹ hoàn toàn khác trước đây. Trong ấn tượng của
cô, mẹ cô luôn trắng trẻo, đầy đặn và dịu dàng.
- Mẹ, mẹ gầy quá! – Khúc Phương nói câu này mà không kìm được nước
mắt. Cô nhào đến ôm mẹ.
Vòng tay ấm áp đó đã từng là nơi che chở cho cô nhưng không biết đã đổi
sang cô ôm mẹ từ bao giờ. Mẹ cô rất gầy yếu, cô thì rất cao lớn nhưng lại không
trở thành nơi che chở cho mẹ.
- Mẹ già rồi, gầy một chút cũng tốt, bằng không lại lắm bệnh. Tiểu
Phương, sao con lại về thế? – Ngoài câu đầu tiên bà gọi cô là cô bé ra thì bà
đã gọi cô là Tiểu Phương vì bà nghĩ con gái mình đã lớn không còn thích bị gọi
là cô bé nữa.
Nhưng lúc này, Khúc Phương thật sự yêu cách gọi đó, giống như là báu vật
của mẹ vậy. Lúc trước cô còn không hiểu, chỉ cảm thấy gọi như vậy trước mặt Chu
Thần thì quá trẻ con.
- Mẹ! – Khúc Phương ôm mẹ thật chặt, nghẹn ngào không nói thành lời.
- Con gái ngốc! Sao con về mà không nói với mẹ một tiếng để mẹ chuẩn
bị đón con. Phòng chưa dọn dẹp, thức ăn cũng chưa chuẩn bị. – Mẹ cô xúc động
nhưng càng thêm bận rộn. Đó là niềm vui và sự bận rộn khi đứa con chờ lâu ngày
đã trở về.
- Mẹ đừng vội. Con đi có việc của công ty nên tiện thể ghé qua nhà.
Chiều con còn phải đi. – Tuy vừa gặp mẹ nhưng Khúc Phương hận là không thể ở
mãi bên mẹ. Cô rất mong muốn mình không đến được ngày mai. Nếu cô ở đây thì
ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì. Mẹ cô bỗng nhiên thấy cô biến mất, hay là lý do
khác…
- Con chẳng nói trước gì cả. Vừa nhìn thấy con làm mẹ lo quá đi mất.
Mẹ còn tưởng con và Chu Thần cãi cọ nên con mới bỏ về. Con lớn rồi mà tính khí
vẫn còn nóng nảy, chẳng cẩn thận chút nào. – Mẹ Khúc Phương không thể ngờ rằng
con gái mình lại nói dối.
- Mẹ đi mua chút thức ăn. Trưa nay, chúng ta phải ăn một bữa thật
ngon mới được. Mấy năm rồi anh trai con không được gặp con. Trưa mẹ gọi điện
bảo anh con về. – Mẹ Khúc Phương vội vàng sắp xếp.
- Mẹ đừng vội, thật đấy, con đến là để gặp mẹ và anh. Mẹ cứ
nghỉ ngơi đi. Anh con làm cách đây có xa không? Để con đi gọi anh ấy cho, -
Khúc Phương nói với mẹ.
- Cũng không xa, ở ngay sau trường tiểu học con học hồi trước, gọi
điện là được rồi. Nơi đó là công trường, bụi bẩn lắm! – Mẹ cô nói xong liền
định đi gọi điện thoại.
- Mẹ, mẹ cứ nghỉ ngơi đi. Con đi gọi anh rồi tiện thể cùng anh đi
mua chút thức ăn. – Khúc Phương nói, ấn mẹ cô ngồi xuống ghế.
Mẹ Khúc Phương nghĩ con gái về, bà còn phải dọn phòng một chút nên đồng
ý:
- Phải rồi, con nói chuyện với anh con đi. Anh con đã ba mươi tuổi
đầu rồi mà còn không chịu tìm bạn gái làm mẹ buồn chết đi được.
Khúc Phương ra khỏi cửa, đi về hướng trường tiểu học cũ của mình. Quả
nhiên, công trường ở cách đó không xa, anh trai cô đang làm việc ở
đó. Anh cô cũng có thể coi là một chủ thầu nhưng chỉ làm những công trình nhỏ.
Có rất nhiều việc anh vẫn phải tự tay làm, công việc rất vất vả.
- Khúc Hạng, có người tìm anh đấy. – Khúc Hạng đang đứng trên dàn
giáo thì nghe có người gọi liền cứ thế nhảy từ trên xuống khiến cho Khúc Phương
đứng từ xa sợ hãi. Bây giờ trái tim cô rất dễ bị tổn thương, sợ người thân của
mình sẽ mất đi.
- Anh! – Khúc Phương nhìn thấy anh trai đang chạy liền bổ nhào vào
ôm, bất chấp quần áo anh trai đầy xi măng bùn đất.
Khúc Hạng thấy em gái cũng hết sức ngạc nhiên, cô vẫn nũng nịu với anh
như hồi nhỏ khiến anh rất vui. Lần trước, khi cãi nhau với em rể làm cô tức
giận, anh còn tưởng cô không thèm để ý đến anh nữa, lâu rồi cũng không thấy cô
gọi điện về.
- Bẩn đấy, em đừng ôm nữa. Lớn như vậy rồi mà chẳng khác gì trẻ con
cả. Sao em lại về thế? – Khúc Hạng vui mừng không nỡ đẩy em gái ra, nở nụ cười,
gạt những giọt mồ hôi trên trán ánh lên dưới ánh mặt trời.
- Em nhớ mẹ và anh nên quay về. – Khúc Phương cũng cười.
- Chu Thần cũng về cùng em chứ? Trưa nay, bọn anh phải uống với nhau
một chén mới được. – Khúc Hạng không thích cậu em rể lắm nhưng em gái anh thích
nên anh cũng đành phải theo thôi.
- Không ạ. Em đi công tác thiện thể ghé qua nhà. Chiều em phải đi
rồi nên anh ấy không đi cùng. Anh, chúng ta cùng đi mua chút đồ ăn đi. Lâu lắm
rồi em không được ăn món thịt kho tàu mẹ nấu. – Khúc Phương ngập ngừng nói.
Quả nhiên anh trai cô nhạy cảm hơn mẹ cô nhiều. Anh nhìn Khúc Phương, khẽ
nói:
- Có phải cậu ta bắt nạt em không? Em nói thật cho anh biết đi. Em
là em gái của anh. Nếu có ai bắt nạt em thì nhất định anh sẽ giúp em.
- Không có, không có thật mà. – Khúc Phương nhìn Khúc Hạng lớn hơn
mình hai tuổi, quần áo đầy xi măng, khuôn mặt chất phác. Cô nói giọng kiên
định, không muốn làm cho người nhà lo lắng.
- Vậy thì tốt. Em gái anh tốt như vậy, đàn ông không nỡ bắt nạt đâu.
– Khúc Hạng xoa đầu Khúc Phương dịu dàng như trước đây. Em gái không hề tránh
né nhưng anh phát hiện ra tay mình rất bẩn nên rụt lại lau lên người.
- Anh, anh có bạn gái chưa thế? Mẹ còn bảo em giục anh đấy. – Hai
anh em họ cùng đi chợ mua thức ăn. Trên đường đi, Khúc Phương hỏi.
- Chưa, vội gì. Chắc em biết, con gái bây giờ rất thực dụng. Yêu cầu
cơ bản của họ là phải có xe, có nhà. Anh không muốn tìm những cô gái như vậy.
Trai ba mươi hãy còn xuân. Em đừng lo cho anh. Phải rồi, anh muốn báo cho em
một tin vui. Đợi anh hoàn thành xong công trình này là có
thể đến thành phố Kinh Đô. Lúc đó, anh sẽ đón mẹ đi. Như vậy, chúng
ta có thể sống trong cùng một thành phố rồi. Nếu mẹ nhớ em thì có thể đến thăm
bất cứ lúc nào. – Khúc Hạng rất vui nói.
Khúc Phương không ngờ từ lúc mình lấy chồng ở thành phố đó, cô chưa từng
nhớ đến mẹ và anh trai nhưng anh trai lại luôn nhớ cô như vậy.
- Anh, mẹ đã biết chuyện này chưa? – Khúc Phương hỏi.
- Chưa, anh vẫn chưa nói với mẹ. Đợi công trình kết thúc, nhận được
tiền rồi anh mới nói. Chắc chắn mẹ sẽ rất vui. Em không biết đâu, ngày nào rảnh
rỗi là mẹ lại nhắc đến em. Mẹ nói em tính tình trẻ con lại còn lấy chồng xa,
không biết có người chăm sóc cho em không? Mẹ rất lo. – Anh trai thật thà.
Khúc Phương không kìm được lòng lại òa lên khóc.
- Anh, anh đừng nói nữa. Em xin lỗi. Em xin lỗi anh và mẹ.
Khúc Hạnh nhìn thấy em gái khóc thì luống cuống. Anh em họ sống dựa vào
nhau từ nhỏ, anh cũng như cha. Tuy Khúc Hạng chỉ hơn Khúc Phương hai tuổi nhưng
anh luôn chăm sóc cho em gái. Hồi nhỏ, hai người bị người ta chửi là đồ không
cha, anh luôn đứng trước mặt em gái, che chở cho em. Lớn lên, dường như
anh không còn thấy em gái khóc nữa. Đột nhiên thấy em gái về rồi lại khóc như
vậy khiến cho lòng Khúc Hạng rối bời.
- Phương Tử, em sao thế? Em nói đi. Có phải tên khốn Chu Thần
bắt nạt em không? Đừng khóc, hôm nay anh sẽ cùng em đến thành phố Kinh Đô. –
Khúc Hạng là người nóng tính nên anh không thể nào để yên được.
- Không phải. Anh, chỉ là em nhớ hai người thôi. Thật đấy! – Khúc
Phương thấy bộ dạng anh giống hệt như hồi nhỏ, chẳng thay đổi chút nào thì phì
cười.
Dường như hai anh em họ quay trở về hồi nhỏ. Khúc Phương chẳng hề để ý
đến việc tay anh trai mình rất bẩn. Bàn tay nhỏ bé của cô nắm lấy bàn tay lớn
của anh trai cô. Nó rất thô kệch nhưng lại rất ấm áp.
Mua thức ăn về tới nhà, mẹ Khúc Phương đã dọn dẹp xong phòng, còn thay bộ
quần áo hoa khác. Trông bà rất là vui!
Anh trai cũng nhanh chóng đi tắm, thay quần áo sơ mi, lại ra dáng đẹp
trai.
Khúc Phương muốn vào bếp giúp nhưng bị mẹ cô đuổi ra ngoài. Từ nhỏ, bà đã
thương yêu cô, nói con gái cần được nâng niu. Nhà không có điều kiện cũng không
thể để con gái phải khổ.
Lâu lắm rồi không về nhà, Khúc Phương đã quên mất điều đó. Cô từng là một
cô bé được cưng chiều, chứ không phải một người phụ nữ cả ngày chỉ quanh quẩn
chuyện bếp núc.
Bữa cơm thật vui. Mẹ và anh trai liên tục gắp thức ăn cho Khúc Phương.
Bát cơm trước mặt cô, thức ăn chất thành núi.
- Ăn nhiều một chút. Cô bé của mẹ gầy quá đấy. – Mẹ Khúc Phương
vẫn không đổi được cách gọi. Nói ra thấy con gái không vui nhưng trong
lòng bà lại rất vui. Bà muốn gọi như vậy cả đời. Dù con gái có lớn khôn, cô lấy
chồng thì vẫn là cô bé của bà.
- Phải đấy. Phương Tử, đừng học các cô gái trẻ trên ti vi giảm béo
gì đấy nhé. Con gái phải mập một chút mới đẹp. – Anh trai vừa nói vừa gắp thức
ăn cho cô.
Khúc Phương cắm đầu, cúi gằm xuống bát cơm. Nước mắt nhỏ vào bát cơm
nhưng cô cảm thấy rất ngon. Lâu lắm rồi cô không được ăn những món ngon như
vậy.
Ăn cơm xong, anh trai không cho Khúc Phương rửa bát.
- Anh và mẹ đã thống nhất rồi, một người nấu cơm, một người rửa bát.
Em không thể để anh nói mà không làm được. – Khúc Hạnh cười tít mắt, đeo chiếc
tạp dề vào bếp dọn dẹp.
Khúc Phương nhớ lại hồi trước, cô và anh trai luôn đùn đẩy chuyện rửa
bát, đều phải quyết định việc đó bằng cách oẳn tù tì. Cuối cùng, anh trai luôn
là người thua cuộc, phải ngoan ngoãn vào bếp dọn dẹp.
Sau khi kết hôn, người đàn ông nói sẽ đem hạnh phúc đến cho cô, sẽ chăm
sóc cô cả đời lại chưa một lần vào bếp chứ đừng nói đến chuyện rửa bát.
Khúc Phương nhìn mẹ bận rộn rửa hoa quả cho mình ăn, thấy anh dọn dẹp, cô
càng hạ quyết tâm phải cố gắng. Nhất định, cô sẽ đến được ngày hôm sau. Cô muốn
anh trai lấy một người vợ thật xinh đẹp ngoan hiền để mẹ được sống những ngày
hạnh phúc cuối đời.
- Mẹ, anh, hai người đừng vất vả nữa. Công ty của con còn có việc.
Chiều con phải đi rồi. Hai người hứa với con, hai người phải sống thật vui vẻ
đấy. – Khúc Phương lưu luyến, không muốn rời xa cuộc sống gia đình ba người này
nhưng cô vẫn phải đi. Cô tự nhủ trong lòng:
- Hãy đợi con, mai con sẽ đến đón mẹ và anh.
Mẹ Khúc Phương nhìn bóng con gái đi xa mà không kìm được nước mắt. Một cô
con gái mấy năm không gặp mà ăn một bữa trưa đã phải đi. Con gái đã biến thành
một người khác rồi. Những năm qua, con gái bà đã phải chịu bao nhiêu đau khổ.
Khúc Hạng nhìn em gái rời đi. Anh biết tính cách của em gái, tuy yếu đuối
nhưng cô đã hạ quyết tâm chuyện gì sẽ cứng đấu hơn bất cứ ai. Cô đã lớn
rồi, anh không thể đứng chắn phía trước để bảo vệ cho cô như trước đây,
Anh vỗ vỗ tấm lưng nhỏ gầy của mẹ mình mà không nói gì. Trong lòng anh hạ
quyết tâm, một thời gian nữa sẽ đưa mẹ cùng đến thành phố Kinh Đô.
Trên máy bay, Khúc Phương nhắm chặt mắt, thôi không còn khóc nữa. Hôm
nay, nước mắt cô rơi qua nhiều, đã cạn khô. Sau này cô sẽ không khóc nữa, sẽ
không khóc vì người đàn ông không ra gì của mình, cũng không khóc vì tình yêu
không tồn tại. Cô phải kiên cường, nhất định phải kiên cường.

