Ly hôn 365 lần - Chương 16

Chương 16: Đồ cổ

Khúc Phương hỏi mấy câu đều khiến cho Chân Vượng nghĩ rằng người phụ nữ
này thích mình.

Nhưng khi thấy cô lấy sổ ra ghi chép lại thì anh lại không ngừng nhắc nhở
mình, chỉ là trò chơi, chỉ là trò chơi. Đồng thời, anh ta cũng có cảm giác mình
đẹp trai phong độ thế này mà lại uổng phí sao? Rõ ràng có người chơi trò
chơi với mình ở quán bar, chỉ thuần túy là chơi…

Đương nhiên, thi thoảng Khúc Phương cũng nhường cho Chân Vượng thắng một
hai lần. Có thua có thắng thì trò chơi mới có thể tiếp tục. Bị hỏi rất nhiều
câu hỏi kỳ quái, Chân Vượng không hề do dự nói:

- Chứng minh thư của cô.

Anh cũng lấy giấy bút ra bộ ghi chép, Khúc Phương mỉm cười, không hề e
ngại đưa chứng minh thư cho xem.

Chân Vượng liếc nhìn, người phụ nữ này hơn anh ba tuổi.

Sau đó, anh bắt đầu gọi cô là chị, Khúc Phương cũng chẳng hề tức giận, cô
đã từng chứng kiến mồm miệng của anh.

Quán rượu sắp đóng cửa, Chân Vượng vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn. Anh ta
chưa bao giờ thoải mái như vậy, vui vẻ như vậy, qua một đêm mập mờ như vậy!

Anh còn nghĩ rằng sẽ xảy ra chuyện gì đó? Kết quả lại thấy người phụ nữ
cầm quyển sổ nhỏ đứng lên ra bắt taxi rời đi để lại một làn khói đen phụt vào
mặt anh. Anh như muốn nhảy dựng lên. Sao có thể như thế chứ? Lẽ nào lâu rồi đại
ca này không vào giang hồ thì giang hồ đã thay đổi rồi sao? Phụ nữ không còn
con mắt thẩm mỹ nữa hay sao? Người phụ nữ thà đi taxi chứ không thèm để anh lấy
xe đưa cô về sao?

Chân thiếu gia này là loại người chơi tình một đêm sao? Tuy anh thật sự
có chút động lòng, có chút mong muốn nhưng người phụ nữ này cũng không nên làm
cao như vậy chứ.

- Chân thiếu gia đừng nhìn nữa. Lần đầu tiên anh bị từ chối ư? Anh
không nghĩ rằng ngay cả việc đưa người ta về nhà mà còn bị từ chối đúng không?
– A Húc khóa cửa, ngoái đầu lại nhìn người anh em đang đứng ngây người trước
cửa, nét mặt hết sức tươi tỉnh không còn chút nào của vẻ mệt mỏi. Niềm vui luôn
được tạo ra trên nỗi buồn của người khác, anh ta bây giờ thật vui quá.

Khúc Phương lên xe taxi, cô nhìn ra cảnh đêm ngoài cửa xe, nhớ lại lúc
chia tay tạm biệt với Chân Vượng vừa rồi, kỳ thật có chút mập mờ. Tuy những lời
người đàn ông đó nói không dễ chịu nhưng vừa thấy nét mặt của anh ta là Khúc
Phương không thể không nhớ đến bộ dạng anh ta hôn mình tối qua nên vội vàng bắt
xe khác.

Trong mắt Chân Vượng, người phụ nữ này cho rằng anh ta có ý đồ gì nên vội
vàng bỏ chạy. Thật là bi kịch, anh có bộ dạng háo sắc sao? Điều này làm cho anh
thật sự sốc.

Một ngày mới bắt đầu, Khúc Phương không đến spa nữa mà đến chợ
đồ cổ nổi tiếng của thành phố.

Cô vốn chỉ là một nhân viên bán hàng bình thường nên đương nhiên không hề
tiếp xúc với những thứ này. Nhiều lắm cũng chỉ xem những thứ đồ bày trên đường,
mua những món đồ trị giá vài chục tệ mà thôi.

Nhưng khi chơi trò hỏi đáp tối đó, Chân Vượng nói anh ta rất thích sưu
tầm đồ cổ. Một câu nói của Chân Vượng đã khiến cho Khúc Phương quyết định đến
cửa hàng nhà họ Lâm tìm vận may. Một người phụ nữ luôn muốn thay đổi vì người
mình yêu, tìm hiểu những thứ người mình yêu thích.

Vẫn còn sớm! Khúc Phương luôn nghĩ rằng lúc này ở đây còn rất ít người.
Thật không ngờ cô đi vào thì thoáng cái như lạc vào một con phố thời xưa, hai
bên phố bày kín các loại sạp hàng, dường như một cái kê chân bằng đá cũng là đồ
cổ nghìn năm, toát ra mùi vị của lịch sử.

Khúc Phương chưa từng đến nơi này bao giờ. Trước đây, cô dậy sớm là để
làm đồ ăn cho chồng hoặc đi chợ hay ở nhà dọn dẹp, giống như con quay chỉ xoay
trong gia đình. Không ngờ cuộc sống lại có nhiều thứ đến vậy.

Rảnh rỗi nên cô đi xem tất cả các cửa hàng. Cô như trở lại tuổi thơ, suốt
ngày lê la ở mấy mẹt bán hàng ven đường, cái gì cũng sờ sờ xem xem, cảm giác
mọi tinh hoa trên thế giới này đều có ở đây.

Hồi đại học cũng không có tiền. Khi cô và Chu Thần yêu nhau, hai người
cùng đi dạo phố. Khúc Phương cũng muốn vào xem các tiệm nhỏ hay sạp hàng bên
đường nhưng Chu Thần không thích như vậy, cảm thấy rất mất mặt. Mỗi lần như
thế, anh ta đều đứng từ rất xa. Thời gian dần qua, Khúc Phương cũng thôi không
vào những cửa tiệm đó nữa, dường như đã quên mất mình đã từng hiếu kỳ như thế.

Cô từng thích ngồi xổm bên lề đường, đảo tới đảo lui một sạp hàng nhỏ cho
đến lúc chân tê cứng vẫn chưa thỏa mãn, cảm giác chỉ gắng thêm một giây nữa
thôi sẽ vớ được một món đồ quý.

Thoáng cái đã nhiều năm, Khúc Phương đã quên mất cảm giác này.

Cô không còn tùy hứng sờ vào đồ người ta bán, chỉ nhìn chăm chăm, thấy
thật sự đẹp mới chạm nhẹ vào.

Thượng đế luôn đóng cửa chính nhưng rồi lại mở cửa sổ cho người ta.

Khúc Phương đến đây để tìm một người nhưng cô lại bị thu hút bởi những
món đồ ở đây.

Tiếp đó, dường như ngày nào cô cũng quanh quẩn ở đây. Cô không biết là
mình muốn tìm lại ký ức thời niên thiếu hay là níu giữ thứ gì đó. Tóm lại, cô
đã quên mất việc tìm Chân Vượng. Thực ra, chợ đồ cổ Lưu Gia Viên lớn như
vậy, muốn gặp cũng không dễ.

Đến tối, cô lại đến quán bar như thường lệ. Chỉ là bây giờ cô không đến
uống rượu như trước đây, trong đầu đang tràn ngập hình ảnh trong chuyến đi đến
chợ đồ cổ hôm nay.

Khi Chân Vượng đến, Khúc Phương phát hiện ra hai người đã tìm được chủ đề
nói chuyện. Cô hỏi rất nhiều về Lưu Gia Viên còn mới lạ.

Chân Vượng không ngờ người phụ nữ này lại thích chơi đồ cổ. Ban đầu, anh
chỉ cảm thấy dáng vẻ cô uống rượu rất đẹp, không kìm nén được nên đã mời cô một
ly rượu, thật không ngờ khi nói chuyện thì lại cảm giác sao mà gặp nhau quá
muộn. Lẽ nào là do ảnh hưởng của không khí quán bar, Chân đại thiếu gia chưa
từng cảm thấy bản thân là loại người mới chỉ tiếp xúc dăm ba câu đã bị người ta
lôi cuốn. Chỉ có thể nói là người phụ nữ này cho anh cảm giác rất tuyệt vời nên
anh mới như vậy. Dĩ nhiên, anh cũng chỉ thừa nhận là cảm thấy rất thân thuộc
chứ tuyệt đối không phải là tiếng sét ái tình.

Thực ra chơi đồ cổ chính là một trò chơi, trò chơi về tâm ý. Cô thường
xuyên đi dạo ở đó sẽ biết, có lúc không mua được một thứ gì đó nhưng nghe câu
chuyện về nó cũng rất thú vị. Chủ mỗi sạp hàng cơ bản đều kể những câu chuyện
thật hơn cả sự thật vốn có của nó, nghe rất hay. – Nét mặt Chân Vượng không còn
lạnh lùng như lúc vừa mới bước vào quán bar nữa. Nói đến sở thích của mình, anh
bắt đầu cảm thấy hứng thú.

- Vậy có mua được món đồ thật nào không? Tôi đã đến Lưu Gia Viên mà
chẳng thấy ai có ý định mua bán cả. – Khúc Phương cảm thấy hiếu kỳ hỏi, đúng là
cô đi cả một ngày, phát hiện ra có rất nhiều người đến xem nhưng số người mua
lại rất ít.

- Có chứ, sáng nay tôi cũng đi mà. Tôi nhìn trúng một chiếc bát vân
rồng vàng. Ngay lúc đó, tôi đã thấy nó rất được rồi. Nó được nung ở lò nung
cung đình, Trôn bát còn khắc chữ năm Càn long. Những tiệm nhỏ bên đường có rất
ít đồ thật, hơn nữa tôi cũng hay bị lừa nên do dự không mua. Kết quả một người
khác đã mua mất. Sau đó, tôi mới nghe nói nó là đồ thật. Người mua đó có con
mắt thật tinh tường. Thế là kiếm được rồi! – Chân Vượng nói với vẻ ngậm ngùi.
Chơi đồ cổ không chỉ là dám chi tiền mà còn phải có khả năng xem đồ cổ. Tiếc
thật!

Không biết A Húc cũng góp chuyện từ lúc nào. Anh ta nghe Chân Vượng nói
xong thì cười nói:

- Chân thiếu gia, cậu còn thiếu chút tiền đó sao? Cho người khác
kiếm một chút cũng coi như là tích đức mà.

- Không phải thế, mua đồ cổ thường xuyên bị lừa. Khó khăn lắm mới
gặp được một món đồ ưng ý. Thế nên để lỡ thì rất đáng tiếc! – Chân Vượng lắc
đầu, tiếp tục uống rượu.

Khúc Phương không đáp lại mà nghĩ người khác coi lỡ là lỡ thôi nhưng cô
thì có thể bắt đầu lại.

Người nói vô tình nhưng người nghe lại để ý. Ngày hôm sau, Khúc Phương
lại đến chợ đồ cổ Lưu Gia Viên. Lần này, cô không đi lung tung nữa mà tìm bóng
dáng đó trong đám đông.

Cuối cùng cô đã tìm thấy anh ta trong một đám đông. Xung quang có rất
nhiều người, rất náo nhiệt nhưng Khúc Phương chỉ liếc qua đã đi thẳng tới chỗ
anh ta.

Khi đến chợ đồ cổ, anh ta mặc rất thoải mái, tóc không chải nếp, mặc
chiếc áo thun body kiểu sơ mi lộ rõ nét khỏe mạnh, quần jeans và thắt lưng đều
màu đen. Trên tay anh ta còn cầm một chiếc túi lớn bằng vải jeans màu trắng,
nhìn rất trẻ trung.

Tâm trạng Khúc Phương rối bời hoặc có thể nói là rất phân vân. Cô nhìn
thấy anh ta ngẩng mặt đi đến nhưng cô không thể nào cất bước nổi. Lúc này, cô
cảm thấy mình rất tự ti. Anh ta trẻ trung, đẹp trai, lắm tiền còn cô chỉ
là một người phụ nữ đã ly hôn, cuộc sống đảo lộn, tuổi đã lớn, càng không nói
gì đến vẻ đẹp thanh xuân. Cô có dũng khí theo đuổi không?

Với Khúc Phương, đêm đó là điều mãi mãi không thể nào quên nhưng với Chân
Vượng thì nó không hề tồn tại.

Chân Vượng bước lại gần rồi như dừng lại trước mặt Khúc Phương. Tim cô
dập thình thịch, cố lấy hết dũng khí ngẩng đầu cười với anh ta nhưng vừa ngẩng
đầu lên thì người đã đi đâu mất rồi. Chân Vượng cầm túi đi qua cô, thực ra
không hề dừng lại. Anh ta không hề quen cô, chỉ vì phía sau có một đám đông
đang chen chúc nên mới dừng lại một chút.

Khúc Phương vội vàng ngoái đầu, xoay người lại, người kia cứ vậy lạnh
lùng đi qua, coi cô như người qua đường.

Khúc Phương đành phải ngán ngẩm đi theo sau anh ta, thấy anh ta dừng
lại trước một cửa hàng.

Xung quanh toàn là đồ cổ. Ánh nắng ban mai chiếu lên trên cái bát
nhỏ trên tay anh ta làm nó lóe sáng lên. Có vẻ anh ta đang quan sát rất kỹ.

Quả nhiên là ban ngày và ban đem không giống nhau. Lúc này, trên mặt anh
ta không còn nét già dặn trước tuổi nữa.

Thế nên, Khúc Phương không dám lại gần. Cô chỉ dám đứng từ xa mà thôi. Ở
quán bar có thể dễ dàng bắt truyện hơn nhiều nhưng ở đây, cô vẫn thiếu chút gì
đó.

- Cô có mua chiếc chậu này không? Tôi nói cho cô biết, cái chậu này
là Chân Hoàn truyền lại đấy. Cô xem đi, đây là chiếc chậu mà Chân Hoàn nương
nương đùng để rửa mặt. Tôi thấy cô thật thà như vậy nên cô cứ ra giá đi. – Khúc
Phương không biết mình đã đứng đó bao lâu, tay cô mân mê một chiếc chậu nên chủ
tiệm mới nói như vậy.

Khúc Phương không nhịn được phì cười. Chưa nói đến việc trong lịch sử
thật sự không có ai là Chân Hoàn, nếu là có thì quầy hàng nhỏ này mà có được
chiếc chậu rửa mặt của nàng cũng không dễ dàng.

Chủ tiệm thấy Khúc Phương cười thì nhấn giọng:

- 800 tệ. Cô thích thì trả một câu đi. 800 tệ cho một chiếc chậu
quý, không thiệt đâu.

- Cám ơn, ông chủ. Không cần đâu. Chiếc chậu của Chân Hoàn nương
nương này để dành cho quý nhân dùng đi. Thường dân chúng tôi không dùng nổi
đâu. – Khúc Phương biết những điều ông ta nói đều là lừa gạt nhưng vẫn mỉm cười
từ chối. Cô không việc gì phải bực mình. Chuyện mua bán ở đây vốn thuận mua vừa
bán mà.

Cô thấy Chân Vượng cầm chiếc bát do dự định đặt xuống, bên cạnh có một
ông già đang chú ý tới nó, Khúc Phương lập tức bước lên trước.

- Anh bạn thật có con mắt tinh tường. Đây là chiếc bát của lò gốm
cung đình chính hiệu, đồ cổ đấy. Anh xem con rồng vàng này sống động như thật
vậy. – Chủ tiệm vừa chỉ vào hoa văn trên chiếc bát đó. Dưới ánh mặt trời, chiếc
bát lấp lánh, hình con rồng vàng cũng cực kỳ tinh xảo.

Chân Vượng xem xét vị trí chủ tiệm chỉ rồi nghiêng đầu hỏi:

- Ông bán chiếc bát này bao nhiêu?

Chủ tiệm cười híp mắt giơ ngón tay út và ngón tay cái lên khua khua:

- Sáu mươi nghìn tệ. Không giấu gì anh, tiệm tôi vừa mới có nó. Nếu
không phải anh may mắn thì e là đã sớm có người mua mất rồi. Tôi mua lại của
một gia đình. Tổ tiên nhà họ là nhân vật không tầm thường đâu. Nếu gia đình họ
không sa cơ…

- Nếu thật sự là chiếc bát rồng vàng thời Càn Long thì sáu mươi
nghìn tệ cũng đáng. Chỉ có điều trông bộ dạng của chủ tiệm này thì tỉ lệ đây là
đồ thật rất thấp. Anh ta cười nói cắt ngang câu chuyện của người chủ tiệm:

- Chúng ta không nói về chuyện đó nữa. Ông nói giá thật đi.

Chủ tiệm ra vẻ cuống giá, giơ năm ngón tay lên nói:

- Thấy anh cũng có vẻ thích. Năm mươi nghìn tệ, thiếu một xu cũng
không được. Tôi đã mua với giá này rồi, coi như mở hàng.

Chân Vượng nghe chủ tiệm nói như vậy thì xem đi xem lại chiếc bát trên
tay. Nếu là đồ thật thì năm mươi nghìn tệ là hời rồi. Chiếc bát này rất đẹp, kể
cả chuyên gia cũng không phân biệt nổi thật giả. Nhưng chính vì điều này nên
anh ta mới do dự.

Lúc này, Khúc Phương rất sốt ruột, người đứng bên cạnh là ông già. Lẽ nào
Chân Vượng không cần nó sao? Thế này thì tối nay anh ta lại than ngắn thở dài
về nó mất, vì thế cô đứng bên lên tiếng:

- Chiếc bát đẹp quá! Chắc là đồ thật rồi.

Cô nói vậy không đúng với quy tắc mua bán, ông chủ nhìn thấy mặt cô lạ
hoắc, lời nói lẫn hành động đều như kẻ ngoài nghề.

Mua đồ ở chợ đồ cổ thì đều phải theo thứ tự người đến trước kẻ đến
sau. Bình thường khi có người đang xem, trừ khi người ta tỏ ý không muốn mua
nữa, nếu không thì không được phép xen vào, tốt nhất cũng đừng bình luận gì.

Chân Vượng vốn còn chút do dự nhưng thấy có người đến nói vậy thì anh
nghĩ chắc chắn là có vấn đề. Tuy hai năm nay, chợ đồ cổ Lưu Gia Viên đã quy củ
hơn rất nhiều, không còn nhiều kẻ lừa đảo nhưng cũng không phải là không có.

Thế nên anh cười cười, đặt chiếc bát xuống bỏ đi thẳng, để lại Khúc
Phương đứng đó choáng váng không hiểu gì.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.