Ly hôn 365 lần - Chương 10
Chương 10: Phiêu
lưu
Nghe Khúc Phương nói vậy, Chu Thần càng tức giận hơn, thấy như cô đang
bỡn cợt mình, rõ ràng hóa đơn thanh toán đều là ngày hôm nay. Lẽ nào, cô biết
trước việc anh ta muốn ly hôn. Không thể nào. Khúc Phương là vợ anh ta, anh là
người hiểu rõ nhất tính cách của cô. Nếu cô biết thì đã không giấu được đến tận
bây giờ.
- Chồng à, em xin lỗi. Tuy anh nói là anh yêu em nhưng em không thể ở bên
anh được. Em thật sự rất yêu trẻ con. Rất yêu! Nhưng chúng ta kết hôn năm năm
mà vẫn không có con. Em vốn nghĩ rằng là tại em nhưng lần trước đi làm xét
nghiệm, bác sĩ nói là anh không thể... - Khúc Phương chẳng quan tâm tới bộ dạng
tức giận của Chu Thần, ném ra một sự thật khác khiến anh ta càng tức giận hơn.
- Cô nói gì? - Chu Thần chưa kịp phản ứng, bàng hoàng nhận tờ kết quả xét
nghiệm mà Khúc Phương đưa.
Nhìn tay chồng run run lật xem kết quả xét nghiệm giống như hồi đầu cô
cầm tờ giấy ly hôn, Khúc Phương nói:
- Chồng à, anh là người tốt. Người ta không mang thai con của anh nhưng
anh vẫn tự nguyện gánh vác trách nhiệm. Anh thật là vĩ đại. Thế nên em sẽ giúp
hai người được toại nguyện. Em đồng ý ly hôn.
Chu Thần nhìn tờ hóa đơn thì lại tức giận nhưng không đến nỗi mất hết lý
trí vì anh ta còn có Mạc Lợi. Với tài chính của nhà Mạc Lợi thì một căn hộ nhỏ
như thế có là gì. Chỉ cần anh ta có thể leo lên ghế Tổng giám đốc thì mọi
chuyện đều dễ dàng. Nhưng khi Khúc Phương đưa tờ kết quả xét nghiệm ra thì anh
ta bỗng suy sụp. Vẻ mặt anh ta sững sờ. Sao có thể thế? Mạc Lợi không thể phản
bội anh ta được, tuyệt đối không thế.
Anh ta luôn rất tự tin, nghĩ rằng mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay của
mình. Cuộc sống lẫn sự nghiệp đều luôn thuận buồm xuôi gió. Cả chuyện muốn ly
hôn với vợ, anh ta cũng nghĩ mình làm chủ được chuyện đó. Nước chảy chỗ trũng,
người hướng chỗ cao. Anh ta chỉ có thể lựa chọn con đường tốt hơn cho mình mà
thôi.
Nhưng bây giờ, anh ta không ngờ Mạc Lợi cũng phản bội mình. Trong một
đêm, vợ anh ta bỗng trở nên xinh đẹp đến mức bản thân anh ta cũng không nhận
ra. Sau khi tiêu sạch tiền của anh ta thì cô lại chủ động đòi ly hôn.
Chu Thần cảm thấy tất cả đều nằm ngoài tầm kiểm soát của mình, bỗng rất
hoang mang, lo sợ, có cảm giác như mình đang mất tất cả. Anh ta ngẩng đầu nhìn
Khúc Phương, cô vẫn mỉm cười. Bỗng nhiên, anh ta cảm thấy không thể nào hiểu
nổi vợ mình. Cô giống như một người xa lạ.
Anh ta không thản nhiên đòi ly hôn, thản nhiên bỏ đi như trước đây. Lúc
này, một chiếc BMW màu xanh đỗ ngoài cửa bóp còi hai tiếng, Khúc Phương biết đó
là người phụ nữ đến đón anh ta thoát khỏi cuộc hôn nhân buồn tẻ năm năm qua.
Chu Thần mặc kệ đến việc giữ phong độ, hằm hằm chỉ vào mặt Khúc Phương:
- Cô đợi đấy. Lát nữa, tôi sẽ tìm cô để tính sổ.
Sau đó, anh ta vội vàng bỏ đi. Vừa bước ra khỏi cửa, anh ta leo lên chiếc
BMW đó rồi hai người họ bắt đầu cãi nhau. Người phụ nữ muốn lái xe đi, người
đàn ông không cho, hai người giằng co khiến rất nhiều người đi đường vây xem.
Khúc Phương ngồi trong nhà hàng bít-tết, cách chỗ họ một bức tường nước
dày trên tấm pha lê nhưng vẫn có thể nhìn rõ cảnh tượng bên ngoài. Lúc này
người đàn ông đã từng lo lắng dìu người phụ nữ đó đang nổi giận, giống như lúc
anh ta đẩy ngã cô thì giờ đẩy người phụ nữ đang mang thai đó.
Có lẽ lần này là ngã thật, người phụ nữ ngã sõng soài xuống, máu loang
rất nhanh, mọi thứ đều trở nên vô cùng hỗn loạn.
Khúc Phương không xem tiếp nữa. Cô thanh toán rồi rời khỏi nơi náo nhiệt
đó.
Trả thù, vào thời khắc đó trong lòng cô sôi trào. Nhưng có vui không? Khi
đã rời xa khỏi đám đông, nhịp đập cô mới trở lại bình thường, nhưng mọi chuyện
không như cô nghĩ lúc trước.
Cô không hề cảm thấy vui. Thậm chí, trả thù xong mà cô còn cảm thấy rất
buồn. Ngày nào cũng như vậy, cô vẫn dồn mọi tâm trí lên người đàn ông đó. Như
vậy thì ngày hôm nay có khác gì năm năm trước chứ? Ngày nào cũng đi mua sắm,
làm đẹp khiến cho cô cảm thấy cuộc sống cũng rất thú vị nhưng chuyện lặp đi lặp
lại không bao giờ kết thúc khiến cho Khúc Phương bắt đầu cảm thấy chán ngán.
Cô nghĩ ra mọi cách để làm chồng mình tức giận nhưng thật ra trong lòng
vẫn còn người đàn ông này. vì để ý đến anh ta nên mới muốn làm cho anh ta nổi
giận.
Nhưng mỗi lần đạt được mục đích thì lại là một lần thất vọng. Chồng vẫn
muốn ly hôn với cô, lại còn muốn cô trở thành người tình của anh ta nữa chứ. Cô
đã trở nên buồn cười đến mức này sao? Khiến cho chồng cảm thấy cô chẳng có chút
tính cách nào, giống như một thứ đồ chơi thì chơi, không muốn thì vứt đi vậy.
Từ sau lần đánh cho giám đốc Vương một trận, Khúc Phương cũng không đến
công ty nữa. Dù sao, cô cũng không biết ngày mai sẽ thế nào, đến đó cũng chẳng
ích gì. Nếu đời người chỉ có một ngày thì cô việc gì phải nhường người để cầu
toàn như vậy.
Trong đầu cô hiện lên hình ảnh người phụ nữ đó ngồi trên vũng máu, máu
càng lúc càng chảy nhiều hơn, giống như vũng máu đó sắp nhấn chìm cô ta vậy.
Khúc Phương sợ hãi, tính cô vốn hiền lành, chưa từng mắng chửi ai bao
giờ. Nhưng giờ đây, cô lại gián tiếp hại chết một sinh mạng. Sao cô có thể biến
thành con người như vậy? Thế này thì có gì khác với người đàn bà và người đàn
ông kia chứ?
Cô đi lang thang trên phố không dám về nhà.
Đến cửa một quán bar, cô chần chừ một lát rồi bước vào. Cách ăn mặc đứng
đắn của cô không thích hợp với nơi này nhưng cô quá mệt! Mệt lắm rồi. Cô không
muốn tiếp tục nữa, chỉ muốn uống rượu, có say cũng không sao.
Tuy bây giờ Khúc Phương ăn mặc và khí chất đã khác trước rất nhiều nhưng
bản chất không hề thay đổi. Bên trong bộ trang phục cầu kỳ vẫn là một người phụ
nữ nhút nhát, hay xấu hổ nên vừa bước vào quán bar thì tính cách đó lập tức thể
hiện rõ.
Nếu là trước đây, cả đời này Khúc Phương cũng không bước vào quán bar lấy
một lần. Thế giới của cô luôn trong sáng, không có những điều đen tối, không mờ
ảo như quán bar này.
Khúc Phương rất lo lắng nhưng không hiểu sao chỗ này lại khiến cô cảm
giác thoải mái, dễ chịu. Ánh đèn mờ mờ khiến bạn không nhìn rõ những người xung
quanh. Bạn cũng không cần biết những người đó thấy bạn thế nào?
Cô tìm một chỗ ngồi, gọi một ly rượu, uống một hớp, chân tay lập tức nóng
bừng nhưng thôi không còn cảm thấy căng thẳng. Nghĩ lại mà thấy thật buồn cười,
lớn tuổi rồi mà còn học mấy cô bé học sinh chạy đến nơi này.
Có điều ai biết được số phận thế nào chứ? Hôm qua, bạn không thể nào biết
được ngày hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì? Khúc Phương uống một ly rượu, cảm thấy
nó không khó uống như trong tưởng tượng, hương vị ngọt ngào cũng ổn. Cô
lại gọi thêm một ly nữa, hết ly này đến ly khác, như uống nước lã vậy.
Khúc Phương uống cực kỳ sảng khoái.
Cuối cùng, cô không biết mình đã về nhà như thế nào. Tóm lại, khi thức
dậy, cô lại nằm trên chiếc giường trong nhà mình và thấy đồng hồ báo thức đổ
chuông lúc sáu giờ sáng.
Khúc Phương bắt đầu một cách sống mới. Việc đầu tiên cô làm khi thức dậy
là đập tan chiếc điện thoại di động cũ nát. Chẳng ai có thể tìm thấy cô. Sau
đó, cô đến spa Hải Dương, dịch vụ ở đây rất tốt. Khúc Phương có thể chọn tắm
hơi, mát-xa, làm mặt, ăn thực phẩm chức năng.
Cô đã trở thành khách quen của nơi này, dù đối với người khác thì Khúc
Phương mãi mãi là vị khách lần đầu tiên đến đây.
Có điều dường như vị khách này rất chuyên nghiệp, cái gì cũng biết, quen
đường quen lối khiến nhân viên phục vụ không dám coi thường, cho rằng cô từ một
câu lạc bộ quý tộc nào đó đến.
Hơn nữa, dường như cô biết tất cả các vị khách ở đây. Cô có thể nói
chuyện với bất cứ ai.
Thực tế là ngày nào Khúc Phương cũng đến, mỗi ngày cô lại nói chuyện vài
câu với ai đó. Cô quen họ nhưng đến ngày hôm sau thì họ lại không quen cô. Cô
bắt đầu chào hỏi khiến họ rất bất ngờ.
Cũng chẳng biết làm thế nào, người hôm nay nhiệt tình nói chuyện với cô
thì ngày mai lại thành không quen biết. Khúc Phương cũng dần dần quen, dù sao
cô cũng biết đối phương thích gì, dễ bắt chuyện từ đầu.
Bà Vương thích đánh mạt chược, bà Lý thích sưu tầm kính, bà Vương là
người ăn chay, thích những món ăn chay... Mỗi ngày Khúc Phương lại lựa chọn các
phương thức làm đẹp khác nhau, quen một số những phụ nữ khác nhau. Họ có chung
một điểm đó là đều có rất nhiều tiền, cơ bản là chồng họ có tiền nên họ thành
những quý bà giàu có. Đương nhiên cũng có những người phụ nữ có thể tự gây dựng
sự nghiệp, có điều số lượng đó rất ít.
Ở spa mất nửa ngày, Khúc Phương ra phố mua sắm. Có lúc cô còn đi cùng mấy
quý bà mà cô quen trong spa.
Trong spa, cô nói chuyện với bà Vương nhiều nhất. Ở đây, Khúc Phương coi
như còn khá trẻ, gọi bà Vương là chị Vương. Chị Vương rất thích ăn chay, thường
cùng Khúc Phương làm đẹp xong thì dạo phố, thưởng thức những món ăn chay. Bà
rất thích cách lựa chọn trang phục của Khúc Phương, rất hợp ý bà. Hơn nữa, Khúc
Phương cũng thích những món ăn chay, thế nên sở thích của hai người khá giống
nhau.
Sự thực là hôm nay Khúc Phương cùng chị Vương đi dạo phố, cô thấy chị
Vương chọn mãi mới được một bộ ưng ý. Ngày hôm sau, Khúc Phương nhớ bộ đồ đó và
trực tiếp chọn cho chị Vương khiến chị ra rất vui.
Ăn đồ ăn chay cũng vậy. Ban đầu là chị Vương gọi món, gọi những món mình
thích ăn. Lần sau, chị Vương để Khúc Phương gọi món, Khúc Phương cũng không từ
chối. Cô gọi những món mà chị Vương đã gọi lúc trước khiến chị Vương rất vui mà
thốt lên rằng:
- Nếu con trai tôi cũng quan tâm đến tôi như cô thì tốt biết mấy.
Khúc Phương cứ vậy làm quen với các quý bà trong thẩm mỹ viện, cuộc sống
dường như cũng rất sôi động. Chỉ có điều đến tối, đêm rất dài. Cô đã trở thành
khách quen của quán bar.
Tóm lại, cô luôn là người đầu tiên bước vào và là người cuối cùng ra về.
Ngày nào cô cũng gọi một loại rượu, một mình uống. Cách ăn mặc của cô
không phù hợp với quán bar lắm. Ban đầu nhân viên pha rượu thấy cô quá lạ như
chưa từng đến quán bar bao giờ.
Sau này, vẫn là cách ăn mặc như vậy nhưng nhân viên pha rượu không dám
coi thường người phụ nữ này nữa. Họ cảm thấy cô biết mọi loại rượu, hiểu rõ
chúng như lòng bàn tay mình.
Với nhân viên pha rượu mà nói, Khúc Phương là một người xa lạ nhưng với
Khúc Phương mà nói, tối này cô cũng nói chuyện với nhân viên đó, xem nhân viên
đó pha rượu nên đã quá quen rồi.
Cô sống rất tiêu cực, gần như sống nửa say nửa tỉnh. Một người phụ nữ mất
đi trụ cột, mất đi hy vọng vào cuộc sống nhưng cuộc sống lại cứ lặp đi lặp lại.
Thực sự cô phải làm gì đây?
Nếu là trước đây, chắc chắn Khúc Phương không dám tưởng tượng mình lại
trở thành một người phụ nữ nghiền rượu như bây giờ, ngày nào cũng uống rượu,
uống đủ loại rượu khác nhau. Có một làn, cô cảm thấy mình say đến mức ngã vật
ra đường nhưng hôm sau, cô lại thức dậy trên chiếc giường trong nhà mình, vừa
cảm thấy may mắn lẫn tuyệt vọng. Cô không biết đến bao giờ thì chuyện này mới
kết thúc.
Đến một ngày, Khúc Phương không uống say nữa, cô nửa say, nửa tỉnh. Cô bò
soài ra quầy rượu. Cô không uống nữa mà nhìn những người xung quanh.
Lúc này, một người trẻ tuổi nói chuyện với nhân viên pha rượu:
- Cho tôi một ly Bloody Mary.
Người phục vụ thực hiện những động tác lắc rượu thật thuần thục. Dưới ánh
đèn, trong ly rượu thật là đẹp.
Người trẻ tuổi đó đẩy ly rượu đến trước mặt Khúc Phương.
Khúc Phương hết sức kinh ngạc. Cô không biết mình đã đến đây bao nhiêu
lần. Đây là lần đầu tiên có người mời cô uống rượu.
Tác giả muốn
nói, muốn giải thích mấy vấn đề:
1, Số 365 trong tiêu đề “Ly hôn 365 lần” là một khái niệm, không phải
thật sự lặp lại 365 lần. Giả định của tác giả là khi nhân vật nữ chính có được
tình yêu thật sự chính là lúc quay về hiện thực, kết thúc việc lặp đi lặp lại
một ngày này.
2, Với nhân vật nữ chính, ngày này nằm trong ký ức của cô trước đây. Cuộc
sống của cô lặp đi lặp lại một ngày. Những người khác cũng vậy. Trừ khi nhân
vật nữ chính tự thay đổi.

