Hỏa ngục - Chương 079

Chương 79

Chen qua đám đông khách du lịch trên cầu Rialto, Sienna Brooks bắt đầu
chạy, gấp gáp lao về phía tây dọc theo lối đi Fondamenta Vin Castello phía
trước con kênh.

Họ đã bắt được Robert.

Cô vẫn còn thấy ánh mắt tuyệt vọng của anh ngước nhìn lên chỗ mình khi
những người lính kéo tuột anh xuống khỏi giếng lấy sáng và lôi vào hầm mộ. Cô
biết chắc rằng những người bắt giữ anh sẽ nhanh chóng thuyết phục anh, bằng
cách này hay cách khác, tiết lộ mọi điều anh đã đoán ra.

Chúng ta ở nhầm quốc gia rồi.

Thế nhưng, tai hại hơn nữa là cô biết rõ những người bắt giữ anh sẽ không
phí thời gian tiết lộ cho Langdon biết bản chất thật sự của tình hình.

Em rất xin lỗi, Robert.

Vì mọi chuyện.

Xin hiểu cho, em không còn lựa chọn nào.

Thật lạ, Sienna đã thấy nhớ anh mất rồi. Ở đây, giữa đám đông người tại
Venice, cô vẫn cảm thấy sự cô độc quen thuộc.

Cái cảm giác ấy chẳng có gì mới cả.

Từ thời niên thiếu, Sienna Brooks đã luôn cảm thấy đơn độc.

Lớn lên với trí thông minh xuất chúng, Sienna có cả một thời tuổi trẻ luôn
cảm thấy mình là kẻ xa lạ ở một vùng đất xa lạ - một kẻ ngoại lai bị mắc kẹt
trong một thế giới đơn độc. Cô đã cố gắng kết bạn, nhưng bạn bè đồng trang lứa
đều chỉ biết đắm đuối với những thứ phù phiếm mà cô không hề quan tâm. Cô cố
gắng tôn trọng những người hơn tuổi, nhưng hầu hết người lớn dường như đếu
chẳng khác gì những đứa trẻ đang già đi, thiếu ngay cả kiến thức cơ bản nhất về
thế giới quanh họ, và tệ nhất là họ thiếu thái độ tò mò hay quan tâm đến thế
giới ấy.

Mình cảm thấy mình chẳng thuộc về nơi nào cả.

Và vì thế Sienna Brooks học cách trở thành một bóng ma. Vô hình. Cô học
cách làm một kẻ biết thích nghi, một diễn viên, phô bày một gương mặt khác hẳn
giữa đám đông. Niềm đam mê thời niên thiếu của cô dành cho sân khấu bắt nguồn
từ những gì sẽ trở thành giấc mơ suốt đời của cô, đó là biến thành một người
khác, cô biết rõ như vậy.

Một người bình thường.

Vai diễn trong vở Giấc mộng đêm hè của Shakespeare giúp cô cảm thấy hòa
nhập, bởi những diễn viên đã trưởng thành không hề tự phụ mà luôn ủng hộ, giúp
đỡ cô. Tuy nhiên, niềm vui thích của cô không kéo dài lâu, nó tan biến ngay khi
cô rời sân khấu vào đêm mở màn và đối diện với cả đám người của truyền thông
với những cặp mắt hiếu kỳ, trong khi các bạn diễn của cô lặng lẽ lẻn ra khỏi
cửa sau mà không bị chú ý.

Lên bảy tuổi, Sienna đã đọc sách đủ nhiều để có thể chẩn đoán được mình mắc
phải căn bệnh trầm cảm. Khi cô nói cho cha mẹ mình, họ dường như chết lặng, vì
họ luôn biết con gái mình không được bình thường. Tuy nhiên, họ vẫn gửi cô tới
một bác sĩ tâm thần. Bác sĩ hỏi cô rất nhiều câu hỏi mà chính Sienna đã tự hỏi
mình, và rồi ông ấy kê một đơn thuốc gồm amitrityline và chlordiazepoxide (52).

(52) Hai loại thuốc an thần, chống trầm cảm.

Sienna nổi khùng và nhảy khỏi ghế. “Amitrityline ư?!”, cô thách thức, “Cháu
muốn hạnh phúc hơn – không phải làm xác sống!”

Vị bác sĩ tâm thần, quả không hổ danh, vẫn rất bình tĩnh trước cơn giận dữ
của cô bé và lại nêu ra gợi ý thứ hai. “Sienna, nếu cháu không muốn dùng thuốc,
chúng ta có thể thử một phương pháp tổng quát hơn.” Ông ấy ngừng lại. “Có vẻ
như cháu đang bị kẹt trong vòng tròn luẩn quẩn với suy nghĩ về bản thân cũng
như cho rằng cháu không thuộc về thế giới này.”

“Đúng như vậy”, Sienna đáp. “Cháu đã cố không như vậy, nhưng cháu không
thể!”

Ông ấy mỉm cười bình tĩnh. “Dĩ nhiên cháu không thể ngừng được. Bộ óc con
người không thể thôi suy nghĩ. Tâm hồn luôn cần những cảm xúc, và nó sẽ tiếp
tục tìm kiếm liệu cho tình cảm đó – tốt hoặc xấu. Vấn đề là cháu đang cấp cho
nó không đúng nhiên liệu nó cần.”

Sienna chưa bao giờ nghe ai nói về tư duy với những thuật ngữ máy móc như
vậy, và cô lập tức thấy tò mò. “Làm thế nào cháu cấp cho nó một loại nhiên liệu
khác được?”

“Cháu cần thay đổi mối quan tâm của mình”, ông ấy nói. “Hiện tại, cháu chủ
yếu nghĩ về bản thân. Cháu tự hỏi tại sao cháu không thích hợp… và có chuyện gì
không ổn với cháu.”

“Đúng thế ạ”, Sienna lại nói, “nhưng cháu chỉ cố giải quyết vấn đề. Cháu cố
gắng thích nghi. Cháu không thể giải quyết vấn đè nếu cháu không nghĩ về nó”.

Ông ấy bật cười. “Bác tin rằng nghĩ về một vấn đề… chính là vấn đề của
cháu.” Ông bác sĩ gợi ý rằng cô thử thay đổi mối quan tâm khỏi bản thân mình và
các vấn đề của chính mình, hướng sự chú ý đến thế giới xung quanh và những vấn
đề của nó.

Đó chính là lúc mọi thứ thay đổi.

Cô bắt đầu dồn hết mọi năng lực, không phải vào nỗi chán nản bản thân, mà
vào việc thương cảm những người khác. Cô bắt đầu một sáng kiến mang tính bác
ái, phân phát súp tại các khu nhà tạm cho người vô gia cư, và đọc sách cho
người mù. Thật kỳ lạ, không ai trong số những người Sienna giúp đỡ có vẻ thấy
rằng cô khác thường cả. Họ chỉ tỏ lòng biết ơn người đã quan tâm họ.

Sienna làm việc chăm chỉ hơn mỗi tuần, gần như không ngủ vì nhận ra rằng có
rất nhiều người cần sự giúp đỡ của cô.

“Sienna, từ từ thôi!”, mọi người khuyên can cô. “Cô không thể cứu cả thế
giới được đâu!”

Nói ra điều ấy mới kinh khủng làm sao.

Qua những hành động vì cộng đồng, Sienna được tiếp xúc với vài thành viên
của một nhóm nhân đạo địa phương. Khi họ mời cô tham gia với họ trong một
chuyến đi dài cả tháng tới một trong những thành phố dông đúc nhất thế giới, cô
đã nắm lấy cơ hội ngay.

Sienna cứ ngỡ họ sẽ đi giúp những ngư dân hoặc nông dân nghèo ở thôn quê,
được thăm xứ sở có vẻ đẹp địa lý thần tiên, hay những vùng đáy biển rực rỡ và
những đồng bằng đẹp mê hồn. Nhưng khi tới nơi, Sienna chỉ biết há hốc miệng vì
hãi hùng. Cô chưa bao giờ thấy cảnh nghèo khó đến mức độ này.

Làm thế nào một người có thể làm ra sự khác biệt được?

Khi Sienna cho một người ăn thì có hàng trăm người khác nhìn chòng chọc cô
với cặp mắt sầu não. Thành phố này có những vụ kẹt xe dài đén hàng tiếng, lại
bị ô nhiễm nặng, và tình trạng kinh doanh tình dục kinh khủng, với công nhân
tình dục chủ yếu là trẻ em, nhiều em bị chính bố mẹ bán vào các ổ chứa với niềm
an ủi rằng ít nhất con cái họ cũng sẽ được cho ăn uống.

Trong môi trường hỗn loạn của nạn mại dâm trẻ em, ăn mày, móc túi và tệ hơn
nữa, Sienna thấy mình đột nhiên như tê liệt. Tất cả mọi thứ xung quanh cô, cô
đều thấy nhân tính bị lấn át bời bản năng nguyên thủy trước sự tồn tại. Khi đối
diện với tuyệt vọng… con người trở thành loài vật.

Toàn bộ tâm trạng chán nản u uất lại ồ ạt tràn về với Sienna. Cô đột nhiên
hiểu ra nhân loại là thế nào – một giống loài bên bờ vực.

Mình nhầm rồi, cô nghĩ. Mình không thể cứu được thế giới.

Như hóa điên, cô vụt bỏ chạy qua các đường phố, len lách qua đám đông, xô
ngã họ, đạp lên họ, tìm kiếm một không gian thoáng đãng.

Mình đang chết ngạt vì thịt người!

Lúc bỏ chạy, cô lại cảm thấy những cặp mắt đang nhìn mình. Cô không còn hòa
nhập nữa. Cô cao ráo và có nước da trắng trẻo với mái tóc đuôi ngựa vàng óng ả
vung vẩy sau lưng. Những gã đàn ông chòng chọc nhìn cô như thể cô đang trần
truồng.

Cuối cùng, khi hai chân rã rời, cô không còn biết mình đã chạy được bao xa
hay đi đến đâu nữa. Sau khi lau sạch nước mắt và bụi bẩn, cô nhận ra mình đang
đứng ở một khu ổ chuột – một khu phố làm bằng những mảnh tôn lượn sóng, bìa
cứng dựng lên và buộc lại với nhau. Xung quanh cô, những tiếng khóc của trẻ nhỏ
và mùi hôi thối của chất thải người ngập ngụa không khí.

Mình vừa chạy qua cánh cổng địa ngục.

“Cô em”, một giọng nói bỉ ổi vang lên sau lưng cô. “Giá bao nhiêu?”

Sienna quay người lại, thấy ba gã thanh niên đang tiến lại, hau háu như lũ
sói. Cô lập tức hiểu rằng mình đang gặp nguy hiểm và cô cố gắng lùi lại, nhưng
chúng đã quây lấy cô, như những con thú săn mồi cùng đi săn theo đàn.

Sienna hét lên cầu cứu, nhưng chẳng có ai chú ý đến tiếng cô. Cách đó chỉ
hơn bốn mét, cô nhìn thấy một bà già đang ngồi trên một lốp xe, gọt một củ hành
già bằng con dao hoen gỉ. Bà già thậm chí không hề ngước lên khi Sienna kêu
cứu.

Khi lũ kia tóm và kéo cô vào một cái lán nhỏ, Sienna còn không biết chuyện
gì đang xảy ra, và hoàn toàn bị nỗi sợ hãi lấn át. Cô kháng cự bằng mọi khả
năng có thể, nhưng chúng rất khỏe, nhanh chóng vật cô xuống một tấm nệm bẩn
thỉu, cũ kỹ.

Chúng xé toang áo cô, cào cấu làn da mềm mại của cô. Khi cô kêu thét, chúng
nhét chiếc áo rách của cô vào sâu trong miệng cô đến mức cô nghĩ mình sẽ chết
nghẹn. Rồi chúng lật sấp cô xuống, ấn mặt cô vào tấm đệm hôi hám.

Sienna Brooks luôn cảm thấy thương xót những sinh linh ngu xuẩn cứ đi tin
vào Chúa trong cái thế giới đầy rẫy đau khổ này, nhưng khi ấy chính cô lại cầu
nguyện, cầu nguyện bằng tất cả trái tim mình.

Xin Chúa hãy giải thoát con khỏi lũ quỷ này.

Thậm chí khi cầu nguyện, cô vẫn nghe thấy lũ đàn ông cười, chọc ghẹo trong
lúc những bàn tay nhớp nhúa kéo tuột chiếc quần bò của cô xuống đôi chân đang
cố vùng vẫy. Một gã trong số đó leo lên lưng cô, mồ hôi nhoe nhoét và nặng ghê
gớm, hơi thở của hắn như thấm vào da thịt cô.

Mình là trinh nữ, Sienna nghĩ. Đây là chuyện sẽ xảy ra với mình sao.

Đột nhiên gã đàn ông trên lưng cô tuột xuống, những tiếng cười cợt chọc
ghẹo biến thành những tiếng rú giận dữ và khiếp hãi. Thứ mồ hôi nóng hổi lăn
trên lưng Sienna đột nhiên phun mạnh lên tấm đệm thành những giọt đỏ rực.

Khi Sienna lật người lại để xêm chuyện gì xảy ra, cô thấy bà già với củ
hành gọt dở và con dao gỉ đang đứng phía trên kẻ tấn công cô, lúc này máu me
đầm đìa phun ra từ sau lưng.

Bà già trừng mắt đầy hăm dọa với hai gã còn lại, tay vung vẩy con dao đẩm
máu trong không khí cho đến khi ba gã vội vàng bỏ chạy.

Không nói một lời, bà già giúp Sienna lấy lại quần áo và mặc vào.

“Salamat”, Sienna nói khẽ trong nước mắt. “Cám ơn bà.”

Bà già vỗ vào tai, ra ý bà bị điếc.

Sienna chắp hai tay, nhắm mắt, và cúi đầu kính cẩn. Khi cô mở mắt ra, bà
già đã đi mất.

Sienna rời khỏi đất nước ấy ngay lập tức, thậm chí còn không chào tạm biệt
những thành viên khác của nhóm. Cô không bao giờ nói đến chuyện đã xảy ra với
mình. Cô hy vọng răng việc lờ đi sự cố đó sẽ khiến nó chóng phai nhạt, nhưng
điều đó dường như chỉ càng thêm tệ hại. Nhiều tháng sau, cô vẫn bị những cơn
hoảng hốt ám ảnh về đêm, và cô không còn cảm thấy an toàn ở bất kỳ nơi nào nữa.
Cô học võ, và mặc dù nhanh chóng thành thạo lỹ năng điểm mạch (53) chết người,
cô vẫn cảm thấy đầy rủi ro ở mọi nơi mình đến.

(53) Nguyên văn: “Dim Mak”, hay
tiếng Anh “Touch of Death” (điểm mạch), là một kỹ thuật trong võ thuật được cho
là có thể giết người nhằm vào một số khu vực đặc biệt của cơ thể mà không phải
dùng lực quá nhiều. Điểm mạch được mô tả là một bí kíp với những kỹ thuật tấn
công vào các huyệt vị và kinh mạch, làm đối thủ mất năng lực hoặc gây chết
người ngay lập tức hoặc từ từ.

Cảm giác chán nản trở lại, còn tăng lên gấp bội, và cuối cùng cô không ngủ
được nữa. Mỗi lần chải đầu, cô lại nhận thấy từng mảng tóc rụng xuống, ngày một
nhiều thêm. Cô vô cùng sợ hãi khi thấy chỉ trong vòng vài tuần, cô đã trọc nửa
đầu, có những triệu chứng mà cô tự chẩn đoán là telegenic effluvium – hiện
tượng rụng tóc liên quan đến căng thẳng và không có cách chữa trị nào khác
ngoài việc xử lý chính tình trạng đó. Mỗi lần ngắm mình trong gương, cô lại
nhìn cái đầu đang hói dần và cảm thấy tim mình đập loạn lên.

Mình trông như một mụ già!

Cuối cùng, cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc cạo trọc đầu. Ít nhất
trông cô cũng không còn già nữa. Đơn giản là trông cô ốm yếu thôi. Không muốn
giống như một bệnh nhân ung thư, cô mua một bộ tóc giả, vấn thành kiểu tóc đuôi
ngựa, và ít nhất trông giống như cô khi trước.

Tuy nhiên, trong lòng Sienna
Brooks đã thay đổi hẳn.

Mình đã bị hủy hoại.

Với cố gắng tuyệt vọng nhằm
bỏ lại cuộc đời mình phía sau, cô tới Mỹ và học trường y. Cô luôn thích ngành y
khoa, và hy vọng rằng làm một bác sĩ sẽ khiến cô cảm thấy mình đang cống hiến,
như vậy ít nhất cô cũng có thể làm việc gì đó để làm dịu nỗi đau của cơ thế
giới nhiễu nhương này.

Mặc dù học dài nhưng Sienna
có thể thiếp thu mọi kiến thức rất dễ dàng, do đó khi các bạn cùng lớp bận học
thì cô tìm một việc làm bán thời gian để kiếm thêm chút tiền. Tuy không phải
trong kịch Shakespeare, nhưng những kỹ năng và ngôn ngữ và ghi nhớ giúp cô trút
bỏ cảm giác mình đang làm việc, mà thay vào đó là đang diễn xuất, việc này giống
như một nơi ẩn náu giúp Sienna có thể quên đi mình là ai và trở thành một người
khác.

Là bất cứ ai khác.

Sienna đã cố gắng lẩn tránh nhân dạng của mình kể từ lần đầu tiên biết nói.
Khi cò bé, cô đã né tránh không dùng tên thật, Felicity, mà dùng tên đệm,
Sienna. Felicity nghĩa là “vận may”, và cô biết mình chẳng hề được như vậy.

Hãy dừng tập trung vào những vấn đề của chính mình, cô tự nhắc nhở. Hãy tập
trung vào vấn đề của thế giới.

Những gì Sienna từng chứng kiến trong chuyến đi vừa qua đã khơi dậy trong cô
một mối lo về tình trạng quá đông đúc và vấn dề dân số thế giới. Chính khi đó
cô phát hiện rằng bài viết của Bertrand Zobrist, một chuyên gia di truyền học
đã đề xuất một số lý thuyết rất tiến bộ về dân số thế giới.

Anh ấy là một thiên tài, cô nhận ra như vậy khi đọc các tác phẩm của ông
ta. Sienna chưa bao giờ có cảm giác như vậy về người khác, và càng đọc Zobrist,
cô càng cảm thấy như thể mình đang nhìn thấu trái tim của một con người chung
trí hướng. Bài viết “Bạn không thể cứu thế giới” của ông khiến Sienna nhớ về
những gì mọi người thường nói với cô lúc bé, nhưng Zobrist tin vào điều ngược
lại.

Bạn CÓ THỂ cứu được thế giới, Zobrist viết. Nếu không phải là bạn, thì là
ai? Nếu không phải lúc này thì là khi nào?

Sienna nghiên cứu kỹ những phương trình toán học của Zobrist, tìm hiểu
những dự đoán của ông ta về một thảm họa theo thuyết Malthus cùng sự diệt vong
sắp tới của loài người. Đầu óc cô ham thích những phỏng đoán trù vận, nhưng cô
cảm thấy mức độ căng thẳng của mình tăng lên khi nhìn thấy toàn bộ tương lai
trước mắt được dảm bảo bằng những phép toán, rõ ràng là không thể tránh khỏi.

Tại sao không ai khác nhìn thấy điều này đang xảy đến?

Mặc dù thấy kinh sợ trước những ý tưởng của ông ta, Sienna vẫn bị ám ảnh
bởi Zobrist, xem video những bài diễn giải của ông ta, đọc mọi thứ ông ta viết.
Khi Sienna nghe tin ông ta có một Chương trình nói chuyện ở Hoa Kỳ, cô biết
mình phải tới gặp ông ta. Và đó là đêm toàn bộ thế giới của cô thay đổi.

Một nụ cười nở trên gương mặt cô, một khoảnh khắc hạnh phúc hiếm hoi, và cô
lại hình dung ra cái buổi tối kỳ diệu – một buổi tối cô còn nhớ rõ cách đây chỉ
vài giờ lúc đang ngồi trên tàu hỏa cùng Langdon và Ferris.

Chicago. Trận bão tuyết.

Tháng Giêng, sáu năm về trước… nhưng vẫn có cảm giác như mới hôm qua. Mình
đang lê bước trên những đống tuyết trăng dọc đại lộ Magnifcent Mile hút gió, cổ
áo dựng đứng lên trong cơn nhòa trắng chói mắt. Dù lạnh, mình vẫn tự nhủ rằng
chẳng có gì ngăn mình đi tới đích đến. Tối nay là cơ hội mình được nghe
Bertrand vĩ đại nói chuyện riêng.

Hội trường gần như vắng tanh khi Bertrand lên sân khấu, và anh ấy cao… rất
cao… với đôi mắt màu lục lanh lợi sâu thẳm như nắm bắt toàn bộ bí mật của thế
giới.

“Vứt cha cái khán phòng trống trơn này đi thôi”, anh ấy nói. “Chúng ta tới
quán rượu nào!”

Và rồi bọn mình đến đó, chỉ có một nhúm, trong một không gian buồng yên
tĩnh, trong khi anh ấy nói về di truyền học, về dân số, về niềm say mệ mới nhất
của anh ấy – Siêu nhân học.

Càng uống, mình càng cảm thấy như thể mình đang được gặp gỡ riêng một ngôi
sao nhạc rock vậy. Mỗi lần Zobrist liếc nhìn mình, đôi mắt xan lục của anh ấy
lại làm dấy lên trong mình một cảm giác hoàn toàn khác lạ -một ham muốn nhục
dục sâu thẳm.

Đó là một cảm giác hoàn toàn mới mẻ với mình.

Rồi chỉ còn lại chúng mình.

“Cảm ơn anh vì buổi tối nay”, mình nói với anh ấy, hơi ngà ngà vì quá chén.
“Anh đúng là một giáo viên tuyệt vời.”

“Lại tâng bốc phải không?”, Zobrist mỉm cười và ghé lại gần hơn, giờ chân
bọn mình đã chạm nhau. “Điều đó sẽ đưa em đi tới mọi nơi đấy.”

Chuyện tán tỉnh rõ ràng không thích hợp tí nào nhưng đó là một đêm gió
tuyết tại một khách sạn vắng vẻ ở Chicago, và có cảm giác như cả thế giới ngừng
lại.

“Vậy em nghĩ gì nào?”, Zobrist nói. “Uống với anh vài ly tại phòng anh
nhé?”

Mình như đông cứng lại, biết rõ chắc chắn mình trông giống như một con hươu
trước ánh đèn pha. Mình không biết làm việc này như thế nào!

Đôi mắt của Zobrist hấp háy ân cần. “Để anh đoán nhé”, anh ấy thì thào. “Em
chưa bao giờ ở cùng với một người đàn ông nổi tiếng.”

Mình cảm thấy máu dồn lên mặt, cố gắng dấu đi những cảm xúc dâng trào – xấu
hổ, phấn khích, sợ hãi. “Thực ra, nói rất thật”, mình nói với anh ấy, “em chưa
bao giờ ở cùng bất kỳ người đàn ông nào”.

Zobrist mỉm cười và nhích lại sát hơn. “Anh không biết chắc em đang chờ đợi
điều gì, nhưng hãy để anh là người đầu tiên của em.”

Khoảnh khắc ấy, mọi nỗi sợ hãi và thất vọng nhục dục quái lạ từ thời niên
thiếu của mình biến mất, như bốc hơi vào màn đêm gió tuyết.

Thế rồi, mình trần truồng trong vòng tay anh ấy.

“Thư giãn đi, Sienna”, anh ấy thì thầm, và sau đó, với đôi bàn tay kiên
nhẫn, anh ấy mơn trớn cơ thể ngây dại của mình và mang lại những cảm xúc mình
chưa bao giờ hình dung chúng có thể tồn tại.

Trong vòng tay ôm ấp của Zobrist, mình cảm thấy như thể mọi thứ trên thế
giới đều đâu vào đấy, và mình biết cuộc đời mình có mục đích.

Mình đã tìm thấy Tình yêu.

Và mình sẽ đi theo nó tới bất kỳ đâu.

Báo cáo nội dung xấu