Bí mật tình yêu phố Angles - Tập 12 - Chương 06 - Phần 2

Nói đến đây, Lý Triết Vũ khẽ dừng lại,”Nói tóm lại, tôi thục sự không biết nếu ngày đó đến thì tôi sẽ phải lựa chọn thế nào …
Tô ngước đầu lên nhìn khuôn mặt đau khổ của Lý Triết Vũ, hình ảnh Kim Nguyệt Dạ tiều tụy với khuôn mặt trắng bệch hiện lên trong đầu tôi.
Lựa chọn ư? … Thực ra khi nhìn thấy cuốn sổ nhật kí của Kim Nguyệt Dạ, thấy kim Nguyệt Dạ lại một lần nữa xuất hiện trước mặt mình thì … thì sự đau khổ cứ giày vò tôi, khiến đêm nào tôi cũng không ngủ được
một bên là Kim Nguyệt Dạ- người tôi không nỡ rời bỏ, một bên là Lý Triết Vũ – Người tôi không thể thiếu. giữa 2 bên tôi nên lựa chọn sao đây?
Không biết … không biết … tôi thật sự không biết …
“Cháu luôn lưỡng lự đứng giữa thế giới thật và thê giới hư ảo … sẽ có 2 chân mệnh thiên tử cùng lúc xuất hiện trong cuộc đời cháu. một người sống trong thế giới thực, một người ở trong thế giới hư ảo. Chỉ cần cháu có quyết định dứt khoát, cháu sẽ vĩnh viễn ở thế giới mình đã chọn … ”
Đột nhiên, lời nói của người mặc áo tím kì bí lại dập dềnh trong biển hồi ức của tôi. Tim tôi nhói lên, lồng ngực bức bối.
Trong cuộc đời xuất hiện 2 chân mệnh thiên tử … có phải chính là Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ không?nhưng thế giới thật là thế giới hư ảo nghĩa là sao?
Không, tôi không muốn ngĩ nữa … Bây giờ việc duy nhất tôi cần làm là hỏi rõ Kim Nguyệt Dạ xem việc gì đã xảy ra …
Three
Sáng sớm hôm sau,trên bến xe bus tuyến đi thị trấn Star xuất hiện bóng dáng mệt mỏi của tôi.
Tôi lại nhìn thấy Kim Nguyệt Dạ ngồi trên bãi biển. Nhưng cậu ấy đã thực hiện lời hứa của mình,coi tôi như ko tồn tại, ko hề nói chuyện, thậm chí cũng chẳng hề nhìn tôi một cái … Khi mặt trời lên cao,bờ biển chỉ còn lại mình tôi đứng ngắm mặt biển lặng lẽ …
Tôi cũng muốn đi theo Kim Nguyệt Dạ,muốn xem cậu ấy ở đâu,sống như thế nào? … Nhưng ko biết tại sao,tôi hoàn toàn ko có dũng khí bước lên phía trước …
Tôi chỉ có thể đơn độc nghe tiếng sóng biển lúc dịu dàng xô bờ, lúc giận dữ gào thét, tất cả như bản hòa tấu của Mozat,chứa đựng toàn bộ âm thanh của cuộc sống …
Ngày thứ ba …
Ngày thứ tư …
Ngày thứ năm …
Mỗi ngày đều như thế,ngay cả bản thân tôi cũng ko biết tại sao ngày nào mình cũng xuất hiện ở đây, cùng Kim Nguyệt Dạ ngồi yên lặng ngắm cảnh biển, lắng nghe tiếng sóng biển xô bờ. Cho đến khi mặt trới lên cao, tôi lại thẫn thờ nhìn cậu ấy rời khỏi.
Ngày nào chúng tôi cũng vô hồn nhìn về phía biển,thi thoảng cậu ấy lại kéo đàn violin theo âm thanh của biển cả,dường như đang thì thầm gì đó với bầu trời và đại dương mênh mông …
Có lần tôi lén đi theo Kim Nguyệt Dạ,nhìn từ xa thấy cậu ấy bước vào một ngôi nhà màu trắng cách bãi biển ko xa. Nhưng tôi ko dám lại gần …
Tôi đã mấy lần lấy dũng khí để hỏi những điều cậu ấy ghi chép trong cuốn nhật kí nhưng ko biết phải hỏi thế nào. Kim Nguyệt Dạ hoàn toàn ko để ý đến sự tồn tại của tôi. Dường như trước mắt cậu ấy chỉ có biển cả rộng lớn,còn tôi chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi, có tồn tại hay ko cũng chẳng quan trọng …
Lại một buổi sáng nữa,tôi chầm chậm tới bãi biển,trong lòng như có một âm thanh càng lúc càng vang vọng:
Tô Hựu Tuệ, mày định cứ như thế này mãi sao? Ko làm bất cứ điều gì … Chẳng nhẽ mày ko cần câu trả lời sao? …
Nhưng kể cả mày có cố gắng gặng hỏi,liệu cậu ấy có chịu trả lời mày ko? Hay cậu ấy sẽ giống như trước đây, phẫn nộ đuổi mày đi, ko cho mày xích lại gần,thế thì tất cả các cố gắng trước đây sẽ đổ ra sông ra bể cả …
Tô Hựu Tuệ dám nghĩ dám làm trước đây đâu mất rồi? Sao mày lại biến thành kẻ nhút nhát,yếu hèn thế này? Kim Nguyệt Dạ chỉ sống mơ màng trong thế giới riêng của mình,ngày nào cũng tới đây ngắm biển.
Nhưng hôm nay tôi tìm kiếm khắp nơi trên bãi biển mà ko thấy bóng dáng Kim Nguyệt Dạ đâu, một dự cảm chẳng lành bỗng dấy lên trong lòng tôi,lẽ nào Kim Nguyệt Dạ … đã chuyển đi rồi? Sao lại thế được?
Cậu ấy … cậu ấy ko thể đi được. Khó khăn lắm tôi mới tìm thấy Kim Nguyệt Dạ,vẫn còn chưa kịp hỏi cậu ấy mọi việc thì cậu ấy đã mất tăm mất tích.
Tôi chạy như bay về phía căn nhà trắng bên bãi biển,cậu ấy nhất định đang ở đó … Cậu ấy ko thể chưa nói lời nào đã lẳng lặng rời đi như thế. Có thể cậu ấy ko thích bị tôi quấy rầy, nhưng … nhưng cậu ấy ko thể rời đi … Không thể! Tuyệt đối lo thể …
Tôi đập như điên vào cánh cửa gỗ màu trắng, nhưng cánh cửa ko hề bật mở. Bên trong nhà lạnh ngắt như tờ,tôi chỉ thấy lòng bàn tay mình đau rát:
” Kim Nguyệt Dạ,cậu ra đây, tôi biết cậu ở trong đó, cậu mau ra đây!”
Tôi gắng hết sức đập cửa,âm thanh ấy dường như át cả tiếng sóng biển rì rào,nhưng trong phòng vẫn ko có chút động tĩnh nào.
Kim Nguyệt Dạ đã đi thật rồi ư? Chẳng nhẽ cậu ấy ra đi mà ko một lời nhắn gửi sao? Cứ như thế biến mất khỏi thế giới của tôi …
Kim Nguyệt Dạ, hãy trả lời tôi … Cậu đang ở đâu?
Tôi mím chặt môi,lấy tay áo lau nước mắt trên mặt, nhưng nước mắt lại giống dòng nước chảy ko bao giờ cạn, quệt ngang quệt dọc mà vẫn ko hết …
” Cháu gái,có chuyện gì vậy?” Sau lưng có một giọng nói khàn khàn già nua vang lên.
Tôi khóc nức nở,quay đầu lại thì thấy một bà cụ lớn tuổi đang xách phích đỏ đứng sau lưng tôi.
“Ơ,cháu xin lỗi bà ạ … ” Thấy bà cụ ngạc nhiên nhìn tôi,tôi vội vàng lau nước mắt,” Bà ơi,cháu … cháu đến tìm bạn.”
“Tìm bạn?” Bà cụ chậm rãi bước đến trước mặt tôi,” Cháu quen chàng trai sống ở đây à?”
Chàng trai ư? Bà cụ muốn nói đến Kim Nguyệt Dạ sao?
“Dạ … cháu … cháu … biết ạ … ” Tôi lẳng lặng gật đầu,niềm hi vọng trong lòng lại được thắp sáng một lần nữa,” Bà ơi, bà có biết cậu ấy ở đâu ko?”
“Ừm,cuối cùng cũng có người biết chàng trai ấy … ” Bà cụ nhíu mày,khẽ thở nặng nề,” Cháu gái à,bà là chủ căn nhà này. Thời gian trước,cậu ấy tìm đến bà,đưa một món tiền rồi nói muốn thuê ở đây 5 năm. Lúc đó bà cũng thấy rất ngạc nhiên,tại sao một đứa trẻ lại có nhiều tiền như thế? Hơn nữa từ ngày ở đây, ngoài việc mỗi ngày bà xách một phích nước nóng đến cho cậu ấy ra thì hầu như ko có ai tiếp xúc với cậu ấy cả, cậu ấy cũng rất ít khi đi ra ngoài. Bà đóan cậu ấy chỉ tầm một7,một8 tuổi thôi nhưng lại ko thấy đi học,cả ngày chỉ ở trong căn nhà gỗ này. Bà thật sự ko hiểu cậu ấy đang nghĩ gì nữa. Chẳng dám dấu cháu,bà thấy hơi lo vì lai lịch cậu ấy ko rõ ràng … ”
Bà cụ đặt phích nước xuống,lấy chìa khóa mở cái cửa ra,sau đó quay đầu lại nhìn tôi,nói luyên thuyên một hồi.
Thuê cả căn nhà gỗ này trong 5 năm ư? Ko thấy đi học mà chỉ lủi thủi trong căn nhà gỗ cả ngày? Tại sao Kim Nguyệt Dạ laị làm như thế?
“Cháu gái này,nếu cháu là bạn của cậu ấy thì vào nhà gặp cậu ấy xem sao.”
Bà cụ đẩy cửa bước vào,rồi quay người nhìn tôi,chỉ vào trong nhà,” Cậu ấy bị bệnh. Mỗi lần bị bệnh cậu ấy thường nằm trên giường,ko ăn gì hết,chỉ uống vài hớp nước lọc thôi … Đứa trẻ đang khỏe mạnh lại thành ra nông nỗi này!”
Mắc bệnh? Cậu ấy bị bệnh sao?
“Cháu xin lỗi,bà cho cháu đi nhờ chút!” Cửa vừa mở, tôi lao ngay vào trong, suýt nữa đâm sầm vào bà lão. Trong phòng khách trống trơn,tôi chưa kịp thở đã lao vào phía phòng ngủ.
“Kim Nguyệt Dạ! Kim …!” Tôi vừa gọi tên Kim Nguyệt Dạ,vừa mở cánh cửa phòng ngủ, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tôi giật mình …
Căng phòng ngủ chỉ rộng khoản 5,6 mét vuông trông lộn xộn như vừa trải qua chiến tranh thế giới. Người nằm trên giừơng mặt mày trắng bệch, thiếu sức sống …
Tôi từ từ đi lại gần giường,muốn giơ tay ra chạm vào Kim Nguyệt Dạ. Bỗng ánh mắt tôi bị thu hút bởi cái khung ảnh cậu ấy đang giữ khư khư trong tay. Cậu ấy dường như rất trân trọng cái khung ảnh ấy, ngay cả khi ngủ, tay cũng giữ chặt ko buông. Tôi muốn giúp cậu ấy lấy cái khung ảnh ra …
Nhưng khi tôi nhìn thấy bức hình trong khung,cả người tôi như bị điện giật,cứng đờ ra.
“Hựu Tuệ … Hựu Tuệ!”
Kim Nguyệt Dạ khẽ nghiêng người sang một bên,lông mày nhíu chặt lại,mũi tái nhợt đi.
Cậu ấy đang gọi tôi à? Mắt tôi bỗng nhạt nhoà bởi nứơc mắt. Bức hình trong khung ảnh đó là … là hình chụp tôi lúc tốt nghiệp cấp 2. Trông điệu bộ tôi lúc đó tràn đầy tự tin, khuôn mặt rạng ngời.
Tại sao cậu ấy có bức ảnh này? Tại sao cậu ấy luôn mang nó theo người?
“Hựu Tuệ đừng đi … nguy hiểm … ”
Thấy Kim Nguyệt Dạ lảm nhảm,tôi định thần lại. Hình như Kim Nguyệt Dạ đang gặp ác mộng … nhưng cậu ấy luôn gọi tên tôi.
“Ồ,lại bắt đầu rồi!” Bà cụ thở dài,”Mỗi lần phát bệnh,cậu ấy hôn mê mất mấy ngày liền,miệng toàn lẩm nhẩm gọi tên ai đó.”
Kim Nguyệt Dạ,cậu là đồ ngốc … Tại sao lần mào cũng như thế hả? Đúng là cái tên cứng đầu cứng cổ,rõ ràng lo lắng cho tôi mà lại giả vờ lạnh lùng,rõ ràng nhớ thương tôi mà lại luôn tìm cách đẩy tôi ra xa …
Nhìn khuôn mặt từng rạng ngời như thiên sứ trước mặt,nỗi đau tự lòng tôi như lan ra khắp cơ thể:”Bà ơi,bà có biết cậu ấy bị bệnh gì ko? Đã đi khám bác sĩ chưa ạ?”
“Cháu thử hỏi cậu ấy xem sao. Bà thấy bệnh của cậu ấy nặng lắm, lần trước bà có mời bác sĩ trong thị trấn về khám nhưng cậu ấy khóa kín cửa, ko chịu cho ai vào phòng. Nếu cháu là bạn cậu ấy,thì hãy khuyên cậu ấy vài câu. Nếu cứ để thế này thì có khoẻ mấy cũng ko trụ nổi lâu đâu!” Bà cụ thở dài nặng nề,đặt phích nước lên bàn rồi rời khỏi căn nhà gỗ.
Ánh sáng nhợt nhạt hắt qua khe cửa sổ khiến khuôn mặt Kim Nguyệt Dạ càng trắng bệch hơn,đôi môi hồng hào giờ đây như vỏ cây khô,đôi mắt sáng lấp lánh như sao trước đây bây giờ sâu hoắm vào …
Tách …
Đồ ngốc … Sao cậu lại phải tự dằn vặt mình như thế? Tại sao cậu lại lựa chọn cách này? Quãng thời gian qua,một mình cậu âm thầm chịu đựng tất cả, trong lòng chắc đau đớn lắm. Nhưng … kể cả có như vậy,cậu vẫn nghĩ cho tôi, còn tôi … tôi chỉ biết trách móc cậu, hiểu lầm cậu, thậm chí còn ko tin cậu … Đúng ko … Kim Nguyệt Dạ? Cậu mau trả lời tôi đi!
Tách … tách …
Nhớ lại tất cả chuyện trước đây của Kim Nguyệt Dạ,dường như tôi đã hiểu được sự tuyệt vọng và đau đớn của cậu ấy. Nước mắt tôi ko ngừng tuôn rơi. Nước mắt rơi xuống khuôm mặt,bàn tay và quần áo của Dạ …
“Ưm … ” Hình như tiếng khóc sụt sịt của tôi đánh thức Kim Nguyệt Dạ. Cậu ấy nhíu mày,gắng gượng mở mắt ra.
“Kim Nguyệt Dạ! Cậu dậy rồi ư? Thấy đỡ hơn chưa?” Thấy Kim Nguyệt Dạ tỉnh lại, tôi vừa mừng rỡ vừa ngạc nhiên,mau chóng đứng dậy định giúp cậu ấy làm việc gì đó … nhưng lại ko biết phải làm gì …
“Hựu Tuệ … Hựu Tuệ?” Kim Nguyệt Dạ nhìn tôi với ánh mắt mơ hồ, giọng nói khô khốc.
“Ừ,tôi đây! Tôi ở đây!” Tôi vội vã gạt nước mắt rồi gật đầu,”Cậu ko sao chứ? Có thấy đau ở đâu ko? Hay là để tôi đi đến trạm y tế tìm bác sĩ về đây khám cho cậu nhé. Đúng rồi, cậu có khát nước ko? Tôi đi rót nước cho cậu nhé! Cậu đợi chút! … ”
“Đi … ”
“Hả?”
“Đi ngay!”
“Kim Nguyệt Dạ … ”
” Tại sao cô lại tự tiện vào đây? Cô ra ngay cho tôi! Khụ khụ khụ … ”
” … ”
Nhìn thấy khuôn mặt tức giận của Kim Nguyệt Dạ,tôi ko kịp phản ứng:” Kim Nguyệt Dạ,cậu đang bị bệnh,cậu cần có người chăm sóc!”
” Đi ngay … ” Kim Nguyệt Dạ nhấn mạnh từ “đi” một cách cương quyết. Cậu ấy gắng gượng ngồi dậy khỏi giường,thở hồng hộc như một con mãnh thú bị người ta chọc giận,trừng mắt nhìn tôi.
Tôi sợ hãi nuốt nước bọt,khẽ lùi xuống một bước.
Sao thế nhỉ? Tại sao Kim Nguyệt Dạ lại nhìn tôi bằng con mắt đó? Ánh mắt đó … rất đáng sợ!
“Đi ngay … ” Kim Nguyệt Dạ thở dốc,vì giận dữ nên khuôn mặt trắng bệch bỗng tím ngắt lại,”Tô Hựu Tuệ … Tôi ko muốn nhìn thấy cô nữa,đây là nơi nương tựa cuối cùng của tôi … Tôi đã đến tận nơi này mà cô vẫn muốn đi theo để hủy hoại nó ư? Cô mau … đi ngay! Cấm cô ko được bước chân vào đây nữa.”
” … ” Đôi môi khẽ run rẩy,nhưng ko nói được câu gì. Kim Nguyệt Dạ lảo đảo ra khỏi giừơng nắm lấy cổ tay tôi và kéo ra phía cửa.
“Kim Nguyệt Dạ,cậu làm gì vậy? Dừng lại ngay!” Cổ tay của tôi bị Kim Nguyệt Dạ nắm tới đau rát,tôi cố gắng vùng vẫy thóat khỏi cái tay như gọng kìm của cậu ấy,nhưng cuối cùng vẫn bị lôi xềnh xệch ra ngoài.
Đúng lúc này,tôi quay đầu lại,muốn nói lí với cậu ấy nhưng lại nhìn thấy Kim Nguyệt Dạ như phải chĩu đựng một cơn đau rất lớn, hai tay ôm chặt đầu,vì đau đớn mà mặt đỏ bừng lên …
“Kim Nguyệt Dạ,cậu làm sao thế?” Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Kim Nguyệt Dạ bị như thế. Thấy cậu ấy sắp sửa ngã nhào xuống đất,tôi hốt hoảng giơ tay đỡ nhưng bị cậu ấy gạt phăng tay ra.
“Tô Hựu Tuệ,tôi ko cần sự thương hại của cô. Cô đi ngay,đừng bao giờ tới tìm tôi nữa … Khụ khụ khụ!”
Rầm!
Nói xong, Kim Nguyệt Dạ dùng chút sức lực cuối cùng đóng mạnh cánh cửa bằng gỗ lại.
“Đợi đã … Đợi đã Kim Nguyệt Dạ! Kim Nguyệt Dạ! Mau mở cửa! Rốt cuộc cậu bị làm sao vậy?”
Tôi vừa sốt ruột vừa bực mình,đạp liên tục vào cửa gỗ và hét lên tuyệt vọng. Nhưng dù tôi có gào thét thế nào, Kim Nguyệt Dạ cũng ko đáp lại nửa câu. Tôi nghe thấy tiếng đổ vỡ và đập phá vọng từ trong nhà vọng ra …
Bang bang bang! Bốp bốp bốp!
Xoảng xoảng xoảng! Binh binh binh!
Tôi nín thở vẫn ngoan cố đập mạnh vào cửa gỗ. Tiếng đập cửa mạnh đến nỗi khiến lũ chim hải âu trong khu rừng chắn cát bên cạnh sợ hãi bay đi.
“Kim Nguyệt Dạ … Mở cửa cho tôi … ” Tôi ko ngừng kêu la đập cửa,” Thế nào là hủy hoại nơi nương tựa cuối cùng của cậu? Cái gì gọi là ko cần sự thương hại của tôi? Bây giờ cậu mắc bệnh nặng chẳng lẽ tôi lại khoanh tay đứng nhìn ư? Còn nữa … Nếu cậu k muốn nhìn thấy tôi,tại sao còn cầm ảnh tôi trong tay? Nếu cậu thực sự ko muốn gặp tôi,tại sao khi mơ ngủ còn gọi tên tôi? … Tại sao cậu lại làm thế? Kim Nguyệt Dạ … Đồ ngốc … Đồ ngốc … ”

Dần dần,trong phòng ko còn nghe thấy động tĩnh gì nữa,chỉ có tiếng sóng biển vỗ mạnh vào bờ khiến đầu tôi đau buốt như sắp vỡ ra thành trăm mảnh.
Ko biết Kim Nguyệt Dạ sao rồi? Tôi nói với chính mình: Tô Hựu Tuệ,lần này mày ko thể thua Kim Nguyệt Dạ. Cậu ấy cần khám bác sĩ. Đúng thế,mày phải đưa cậu ấy đi khám!
Four
Tôi hớt hải chạy như bay về phía trạm xá thị trấn Star,chị y tá nói bác sĩ đi khám bệnh chưa về. Tôi đành ghi lại số điện thoại và điạ chỉ để nhờ chị y tá nhắn với bác sĩ đến ngôi nhà sơn trắng ven biển khám cho Kim Nguyệt Dạ. Tôi tới cửa hàng tạp hoá mua một đống thực phẩm,sau đó vội vàng quay về căn nhà gỗ nhỏ.
Cốc cốc cốc … Cốc cốc cốc …
Tôi đặt túi đựng đồ xuống,cả người đau nhức như bị ai đánh,khẽ gõ cửa nhưng phía trong cửa ko hề có động tĩnh gì.
Tôi lại thở dài, toàn thân nhũn ra, ngồi phịch xuống đất,đặt 2 túi nilông xuống,đầu tựa vào cửa nhà.
“Kim Nguyệt Dạ,tôi là Tô Hựu Tuệ,kì phùng địch thủ từ hồi cấp 2 của cậu. Cậu quên là tôi giỏi giang,kiên cường đến thế nào ư? Bây giờ kể cả cậu ko chịu mở cửa cho tôi,thì tôi vẫn ngồi lì trước cửa, đợi đến khi nào cậu mở cửa mới thôi. Lần này,tôi sẽ ko thua cậu đâu … ”
Im lặng … Im lặng …
Kim Nguyệt Dạ ko trả lời,tôi quay đầu nhìn cánh cửa gỗ,hít một hơi thật sâu,rồi ngồi bó gối ở cầu thang lên xuống trước cửa,lẩm nhẩm một mình:
“Tô Hựu Tuệ,xem ra tối nay mày phải ngồi ở đây một mình rồi … ”
Có lẽ bởi vì qúa mệt mỏi,đã thế tiếng sóng biển dội lại như bài hát ru, tôi dựa vào cánh cửa,ngủ thiếp đi lúc nào ko hay …
Sương … sương mù dày đặc … Đây là đâu? Sao tôi lại ở đây? …
“Bé Hựu Tuệ!”
Đúng lúc tôi đang ngẩn người đứng giữa sương mù âm u,hốt hoảng nhìn xung quanh tìm phương hứơng,thì đột nhiên một tiếng nói quen thuộc xuyên qua sương mù vang đến tai tôi. Sau đó,một bóng người dần dần bước ra khỏi màn sương mù dày đặc rồi tới gần tôi … mỗi lúc một gần …
“Kim Nguyệt Dạ … là cậu hả? Kim Nguyệt Dạ!” Thấy Kim Nguyệt Dạ bước khỏi màn sương,nở nụ cười ác ma quen thuộc. Hắn đứng ngay trước mặt tôi,tôi xúc động chạy đến tóm lấy cánh tay hắn, “Sao cậu lại ở đây? Đúng rồi, Kim Nguyệt Dạ! Đây là đâu?”
” Hựu Tuệ!”
Í? Tiếng nói này là …
Tôi đang cảm thấy vui mừng và ngạc nhiên vì sự xuất hiện của Kim Nguyệt Dạ thì phía sau lại vẳng lên một tiếng nói quen thuộc khiến tim tôi run lên.
“Là … Lý Triết Vũ!” Tôi quay đầu lại,ngạc nhiên nhìn Lý Triết Vũ cũng bước ra từ màn sương mù tịt. Đột nhiên tôi cảm thấy hoảng loạn vô cùng.
“Hựu Tuệ!” Lý Triết Vũ vẫn mỉm cười,dường như cậu ấy k nhìn thấy Kim Nguyệt Dạ, ánh mắt dịu dàng chăm chú hứơng theo tôi,” Sắp vào học rồi, chúng ta đi thôi … ”
“Ơ! Tôi … ”
Tôi lặng người đi,đần dần buông tay Kim Nguyệt Dạ ra. Đột nhiên Kim Nguyệt Dạ tóm lấy tay tôi,”Hựu Tuệ,đừng đi,hãy ở lại bên tôi,đừng đi … ”
“Kim Nguyệt Dạ,tôi … tôi … ”
Tôi ko biết phải làm như thế nào, khuôn mặt chân thành của Kim Nguyệt Dạ khiến tôi ko thể thở nổi. Nụ cười của Lý Triết Vũ vừa dịu dàng lại vừa phảng phất chút đau thương. Đầu óc tôi giống như chiếc máy tính vận hành hai hệ thống một lúc,loạn cào cào cả lên,khiến tôi gần như phát điên.
“Đừng … đừng ép tôi! Đừng ép tôi mà!” Tôi đứng ở giữa Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ,đau đớn ôm đầu hét to, nhưng đột nhiên tôi thấy đầu mình nặng trĩu,cả người ngã uỵch ra phía trước.
“Ối,đau qúa! … ” Cảm giác đau nhói phía sau đầu khiến tôi bừng tỉnh. Tôi nhíu mày mở mắt ra,phát hiện cánh cửa gỗ sau lưng mình đã mở ra từ lúc nào. Bà cụ đứng ngay bên cạnh tôi, ngạc nhiên cúi đầu nhìn tôi.
“Sao … sao cháu lại ngủ ở đây?”
Ngẩng đầu nhìn bầu trời sáng trưng, tôi mới biết mình đã ngồi ở đây cả một đêm. Ko để ý đến ánh mắt ngạc nhiên của bà cụ,tôi vội ngồi dậy,nhấc 2 cái túi ni lông lên,rồi bước vào trong nhà.
Trong phòng bừa bộn hơn lúc trứơc,trên giường ko có ai.
Tôi tìm kiếm Kim Nguyệt Dạ khắp nhà,cuối cùng thấy cậu ấy ngồi co ro ở một góc phòng,giấu mặt vào trog 2 cánh tay,cả người như một bức phù điêu bằng sáp thiếu sức sống. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt,tôi cố nén đau thương,đi lại đỡ cậu ấy lên. Khi tay tôi vừa chạm vào vai cậu ấy,tôi thấy tim mình quặn đau.
Đây là chàng hoàng tử với trí thông minh xuất chúng,tài năng thiên bẩm sao? Sao giờ đây lại quá mong manh yếu đuối?
Suy nghĩ cứ đan xen trong đầu tôi,tôi ngồi thụp xuống,dìu Kim Nguyệt Dạ đứng lên.
“Ai … ai cho cô vào đây?” Kim Nguyệt Dạ đang im lặng,nhưng vừa nghe thấy tiếng tôi nói,cậu ấy khẽ ngước đầu lên,mở mắt ra,yếu ớt nhìn tôi. Dạ lại định hẩy tôi ra,nhưng người yếu qúa nên ko đủ sức.
Tôi quệt nước mắt ứa ra,trừng mắt với cậu ấy:” Cậu bệnh đến mức này,tại sao ko lên giường nằm nghỉ hả?
“Ko cần … ” Đến lúc này mà Dạ vẫn thân lừa ưa nặng,cố chấp đến cùng,” Tô Hựu Tuệ,cô mau ra ngoài cho tôi”
“Kim Nguyệt Dạ! Cậu bị bệnh nặng qúa nên đầu óc bấn loạn rồi hả? Cậu tửơng cậu còn đủ sức đuổi tôi ra ngoài chắc?” Tiếng kêu gào của tôi khiến Kim Nguyệt Dạ đứng sững lại. Dạ mở to mắt nhìn tôi như ko thể tin vào tai mình. Cuối cùng cậu ấy chỉ cúi đầu xuống,ko nói lời nào. Tôi gắng gượng gạt nước mắt,đỡ Kim Nguyệt Dạ vào giường.
Cốc cốc cốc! Cốc cốc cốc!
Lúc này,đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
Tôi nhìn Dạ,rồi vội quay người đi ra phía cửa.
“Xin chào,tôi là bác sĩ Hà của trạm xá thị trấn Star. Xin hỏi cô có phải là cô Tô Hựu Tuệ để lại giấy nhắn ko?” Vừa mở cửa ra,tôi thấy một bác sĩ trung tuổi mặc áo blu trắng,tay xách thùng thuốc,thở hổn hển đứn bên ngoài.
“Vâng! Đúng rồi ạ!” Tôi vui vẻ gật đầu,” Cháu đợi bác mãi.”
Bác sĩ Hà mỉm cười,rồi nhìn xung quanh căn phòng nhỏ,”Xin hỏi bệnh nhân nằm ở đâu?”
” Ở đây,ở đây!” Tôi vừa lau nước mắt,vừa dẫn bác sĩ Hà vào phòng ngủ,đến bên cạnh Kim Nguyệt Dạ.
“Sao cô lại gọi bác sĩ đến,tôi ko khám,ra ngoài ngay.”
Kim Nguyệt Dạ kiên quyết ko khám,thậm chí còn quay ngoắt lại. Bác sĩ Hà có vẻ khó xử nhìn tôi. Tôi hít một hơi sâu,nói với Kim Nguyệt Dạ:” Nếu cậu ko muốn nhìn thấy tôi nữa thì phải chữa bệnh. Nếu cậu khỏi bệnh,tôi hứa sẽ rời khỏi đây.”
Dường như lời nói của tôi đã có đôi chút tác dụng, Dạ ko nói lời nào nữa.
“Bác sĩ,cứ chốc chốc cậu ấy lại tái phát bệnh một lần,bác giúp cháu khám xem,rốt cuộc cậu ấy bị làm sao?” Tôi sốt ruột nhìn bác sĩ.
“Được,để tôi xem.” Bác sĩ Hà đến gần Kim Nguyệt Dạ,bắt đầu kiểm tra toàn thân.
Thấy Dạ ko phản đối,ngoan ngoãn để bác sĩ khám,tôi như trút được gánh nặng,thở phào nhẹ nhõ.
“Tôi thấy … ” Sau khi kiểm tra xong,bác sĩ Hà quay lại nhìn tôi,vẻ mặt rất nghiêm trọng nói,” Chúng ta ra ngoài rồi nói!”
“Bác sĩ,cậu ấy ko sao chứ? Rốt cuộc là bị bệnh gì? San lại bị như thế?” Chỉ cần nhìn vẻ mặt của bác sĩ,tôi cũng đoán được bệnh của Dạ nặng hơn tôi tưởng. Tim tôi đập rộn lên,suýt nữa thì nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Cái này … ” Bác sĩ Hà gượng gạo” Đầu của bạn cô có thể đã bị đánh một cú rất mạnh,nên tụ máu trong não,nếu máu tụ ko được hút ra,thì cứ dăm ba bữa cậu ấy lại bị đau đầu. Tôi nghĩ cô hãy đưa cậu ấy lên bệnh viện thành phố Milan để khám kĩ hơn. Nếu máu tụ não để càng lâu thì sẽ càng nghiêm trọng đấy … ”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.