Bí mật tình yêu phố Angles - Tập 12 - Chương 02 - Phần 2

Hiểu Ảnh hết sức kéo Tô Cơ vào ngâm nước nóng nhưng Tô Cơ hoảng sợ giằng tay ra. Vì Bất ngờ quá nên Hiểu Ảnh bị mất thăng bằng, đổ cả người về phía trước.
‘’Hiểu Ảnh!’’ Tô Cơ lao về phía trước, muốn kéo Hiểu Ảnh lại, nhưng chân bị trượt, cùng rơi xuống suối nước nóng với Hiểu Ảnh.
‘’Tô Cơ! Hiểu Ảnh!’’ Tôi vội nhảy ra khỏi chỗ ngồi rồi lao về phía hai nhỏ bạn nhưng tên Huyền đã đến trước tôi.
‘’Hựu Tuệ, đừng lo!’’ Lý Triết Vũ vẫn ngời điềm tĩnh uống trà, mỉm cười nhẹ nhành với tôi, ‘’Suối nước nóng rất nông, họ sẽ không sao đâu, xuống đó một lát biết đâu đầu óc lại minh mẫn hơn.’’
‘’ Lý Triết Vũ…’’
Rào rào…
Lý Triết Vũ vừa dứt câu, Tô Cơ và Hiểu Ảnh ngóc cái đầu ướt như chuột lột khỏi mặt nước, sau đó lắc mạnh làm nước tung tóe khắp nơi.
‘’Woa! Nước suối thật ấm! Đã quá! Ha ha ha!’’
Hiểu Ảnh giống như đang nô đùa trong hồ bơi, vui vẻ vỗ nước. Nhưng đột nhiên nhỏ ta cau mày, môi mím chặt đau đớn, ‘’Hiểu Ảnh…’’
‘’Oái, chân tôi!’’ Hiểu Ảnh chưa nói hết câu thì Tô Cơ đã ngã nhào xuống nước lần hai, mặt có vẻ rất đau đớn, ‘’Hựu Tuệ, chân tôi bị trật khớp rồi.’’
‘’Tô Cơ,không sao chứ!’’ Tôi lo lắng lại gần và kéo Tô Cơ lên. Nhưng tôi kéo đến tê cả tay mà không thể kéo nổi nhỏ ta lên được.
‘’Tôi đến đây.’’ Huyền chạy đến bên tôi, thay tôi kéo tay Tô Cơ, Khuôn mặt hắn hơi khó hiểu.
Vừa nhìn thấy Tiểu Huyền Huyền, Tô Cơ cũng muốn làm cao một chút, nhưng Lăng Thần Huyền lại im lặng không nói lời nào khiến nhỏ ta cứng họng, đàng mặc cho Lăng Thần Huyền kéo nhỏ ta lên khỏi suối nước nóng và ôm vào long.
‘’Hiểu Ảnh, sao bà chưa lên?’’ Thấy Hiểu Ảnh vẫn đứng ngây người ra, tôi sốt ruột hỏi.
Nghe tôi nói vậy, Tiểu Huyền Huyền đang bế Tô Cơ đi bỗng dừng bước, quay đầu nhìn Hiểu Ảnh.
‘’A, Hiểu Ảnh không sao!’’ Hiểu Ảnh đứng trong suối nước nóng, đưa tay ra sau lưng, nhếch miệng cườ, ‘’Tiểu Huyền Huyền, phải chăm sóc tốt cho Tô Cơ đấy. Tô Cơ bình thường hay sợ đau nên bôi thước nhẹ tay chút nhé!’’
‘’…’’ Lăng Thần Huyền mắt sang long lanh nhìn Hiểu Ảnh, sau đó nhẹ gật đầu, ‘’Tôi biết rồi, không phải nhắc đâu.’’
Hiểu Ảnh mỉm cười, ngiêng đầu nhìn theo Lăn Thần Huyền cho đến khi hắn đã đi vào phòng spa.
Tôi quay đầu lại thì thấy Hiểu Ảnh đang mím chặt môi, rơm rớm nước mắt, dường như rất đau đớn. Tay Hiểu Ảnh còn nắm chặt lấy chân.
‘’Hiểu Ảnh, chân của bà…’’
‘’Không sao… không sao…’’ Hiểu Ảnh lẩm bẩm, nháy mắt ra hiệu với tôi không dượng nói nữa.
‘’Chân của bà bị thương, sao bà…’’ Tôi cúi xuống nắm lấy bàn chân Hiểu Ảnh, nhưng Hiểu Ảnh đẩy tôi ra, rưng rưng nước mắt, lát sau mới nhẹ nhàng rỉ tai tôi nói:
‘’Bởi vì Hiểu Ảnh thấy Tiểu Huyền Huyền và Tô Cơ dạo này toàn cãi nhau nên muốn họ hòa thuận chút! Hiue63 Ảnh bết, người Tô Cơ thích nhất là Huyền Huyền, người mà Tiểu Huyền Huyền thích cũng là Tô Cơ. Nhưng sao họ luôn cãi nhau?’’
‘’Hiểu Ảnh…’’ Tôi xoa đầu Hiểu Ảnh tôi nghiệp, cẩn thận kéo nhỏ ta lên, nhưng trái tim tôi như bị đè nặng, khó thở vô cùng.
Thân thế của Tô Cơ và Tiểu Huyền Huyền vẫn còn là một bí ẩn chưa có lời giải đáp. Tôi đã nhiều lần ám chì với cô Bạch và thầy Thôi, nhưng ha thầy cô rất kín tiếng, không chịu tiết lộ bất cứ thứ gì.
Chắc vì lo sợ chuyện đó nên Lăng Thần Huyền mới lạnh nhạt với Tô Cơ. Nhưng cứ tiếp tục thế này cũng không phải là một cách hay, vì tôi biết tính tình Tô Cơ rất ngang bướng và cứng đầu. Nếu một ngày nào đó, nhỏ ta biết Lăng Thần Huyền là… Ôi không, tôi không dám tưởng tượng thêm nữa…
‘’Hựu Tuệ, đừng lo lắng…’’ Thấy Tiểu Dực đỡ Hiểu Ảnh rời khỏi suối nước nóng rồi lấy thuốc đắp cho nhỏ ta, Lý Triết Vũ nhìn tôi và mỉm cười, ‘’Sớm muộn gì sự thật cũng phải phơi bày, có lẽ không đến nỗi tệ như chúng ta nghĩ đâu.’’
‘’Ừ… Hi vọng là vậy…’’
Three
Haiz… Lại là một đêm yên tĩnh, mọi chuyện xảy ra ban sáng đã ổn thỏa cả rồi. Tôi đến phòng Tô Cơ để xem vết thương của nhỏ ta thế nào. Nhỏ ta nằm cuộn mình trong chăn, hai má đỏ hồng, như thể đang mơ mộng viễn vông gì đó.
Hiểu Ảnh và Tô Cơ đều bị thương ở chân, xem ra tối nay tôi phải tự mình giết thời gian thôi.
Đúng rồi! Tốt nhất là đi ngâm mình trong suối nước nóng cho sảng khoái! Nhân lúc hai bà bạn rắc rối không có ở đây, tôi phải tranh thủ thường thức nguồn mai hồng thôi. Được thôi, cứ quyết định vậy đi!
Tôi đi về phía khu suối nước nóng. Ánh trăng dường như bị hơi nước của suối che phủ nên có cảm giác mơ hồ.
“Anh Vũ à, anh có tin vào truyền thuyết suối nguồn mai hồng không?”
Vừa bước vào cửa, tôi đã nghe thấy tiếng trò chuyện rôm rả.
“Tiểu Dực, sao đột nhiên em lại hỏi anh thế?”Lý Triết Vũ nói điềm đạm. Tôi nghe thấy tiếng đặt cốc trên bàn gỗ,”Câu chuyện đó rất cảm động,nhưng ở bên nhau chỉ có thể là hi vọng mà thôi”
“Chỉ có thể là hi vọng mà thôi á? Có nghĩa là sao?”Tiểu Dực tò mò, “Em tưởng anh đưa chị Hựu Tuệ đến suối nước nóng để thực hiện điều giống trong truyền thuyết?”
Tôi thở dốc. Lý Triết Vũ đưa tôi đến đây là để thực hiện lời nguyền trong truyền thuyết sao? Nhưng tại sao tôi không nghe thấy cậu ấy nhắc đến nhỉ. Tôi căng tai lắng nghe,cả khu suối nước nóng như chìm trong im lặng.
“Tại sao anh không ngỏ lời với chị Hựu Tuệ? Sao anh không nói thẳng với chị ấy là anh thích chị ấy?” Tiểu Dực tò mò như một đứa trẻ, hỏi dồn dập, không để cho Lý Triết Vũ kịp trả lời,”Hay là…hay là chị ấy không nhận lời?”
“Tiểu Dực,không phải như em nghĩ đâu…”Tiếng Lý Triết Vũ vẫn điềm tĩnh nhưng thoáng có chút buồn rầu.
“Anh Vũ,chị Hựu Tuệ thích anh mà!” Tiểu Dực đột nhiên khẳng định một cách quả quyết, khiến tôi chỉ muốn nện cho thằng nhóc ấy một trận, “Anh Vũ, anh biết không, lúc anh mất tích, chị Hựu Tuệ giống như một kẻ mất trí vậy! Thậm chí vì anh mà chị ấy còn tuyệt giao với Kim Nguyệt Dạ.(ủa ủa? Có hả? Hồi nào nhỉ?) Sau khi anh trở lại, cả hai đã có những quãng thời gian vui vẻ. Em nghĩ anh chị rất xứng đôi.”
“…”
“Anh Vũ à, anh nên tận dụng cơ hội này để ngỏ lời với chị Hựu Tuệ. Học kì sau em sẽ chuyển trường không học ở trường Minh Dương nữa. Em rất mong trước khi em chuyển trường, anh sẽ ngỏ lời với chị ấy.”
Ngỏ lời… ngỏ lời với tôi ư?
Nghe thấy Tiểu Dực nói thế, trong lòng tôi thấy rối bời. Đầu tôi choáng váng đến mức đờ người ra.
“Tiểu Dực, thực ra… anh đang phân vân…” Lý Triết Vũ dừng lại, giọng nói như bị làn hơi nước mờ ảo bủa vây, “Hai lần đối mặt với sự sống và cái chết, anh đã biết vị trí vị trí của Hựu Tuệ trong trái tim anh, nhưng khi anh nhìn thấy ánh mắt bối rối, thất thần của cô ấy, anh lại trở nên do dự, không muốn trở thành gánh nặng của cô ấy…”
Không muốn trở thành gánh nặng của tôi ư? Tôi thấy đầu óc trống rỗng.
“Gánh nặng là sao?” Tiểu Dực ngạc nhiên hỏi, nói lên chính mối nghi hoặc trong lòng tôi.
Lý Triết Vũ hít một hơi sâu, tiếng nói trơn tru nhưng nhẹ nhàng.
“Mặc dù Dạ đã mất tích nửa năm qua, nhưng vết thương trong lòng Hựu Tuệ vẫn chưa lành. Nếu bây giờ anh ngỏ lời với Hựu Tuệ, thì e là sẽ không công bằng với Hựu Tuệ, với Dạ và với bản thân anh nữa…”
Kim Nguyệt Dạ…
Nghe thấy cái tên này, đầu tôi như bị búa nện vào đau điếng. Tâm trí tôi bỗng hỗn độn như một mớ bòng bong.
“Nhưng… Anh Vũ…”
“Tiểu Dực!” Lý Triết Vũ cắt ngang lời Tiểu Dực, “Bọn anh cần thời gian… Hơn nữa, bọn anh đều là học sinh cuối cấp rồi, việc học hành vẫn là quan trọng nhất! Nếu năm nay tại anh mà Hựu Tuệ không được đứng đầu bảng đỏ, có khi cô ấy lại đưa cho anh một tấm thẻ PK đen cũng nên! Ha ha ha ha!”( trước gjờ mk lun thắc mắc…pjt LTV là một hs ưu tú rùj mà cụ thể là LTV đứng hạng mấy nhỉ? Nhưng nói chung là vẫn kém hơn HT và KND…hjx)
Làm gì có chuyện đó…
“Ủa? Tô Hựu Tuệ, sao cô lại đứng ở đây? Mau vào đi!” Đúng lúc tâm trí tôi đang rối bời thì Lăng Thần Huyền đột nhiên xuất hiện phía sau lưng, trợn hỏa mắt lên nhìn tôi.
“Ơ, không có gì, tôi chợt nhớ…tôi chợt nhớ ra mình có chút việc…” Tôi giật bắn mình, đứng ngây ra như phỗng, đôi mắt hoảng hốt không biết nhìn đi đâu.
“Tôi… tôi đi đây…” Tôi luống cuống đến mức quên béng cả kiểu đi diều bay ó lượn của mình, lúng túng quay người đi về hướng ngược lại.
“Lạ thật…” Lăng Thần Huyền nói rồi mở cửa khu suối nước nóng ra.
Nghe thấy tiếng mở cửa, tim tôi đập mạnh, vội vã rảo bước nhanh ra khỏi hành lang dẫn đến khu suối nước nóng, rồi đi ra ngoài.
Ôi… Bên ngoài lạnh quá, nhưng đầu óc tôi tỉnh táo hơn rất nhiều. Tôi kéo kín chiếc áo khoác trên người mình, rồi đi đến một cây mai mọc bên cạnh ngôi biệt thự và khẽ thở dài.
Lời nói của Lý Triết Vũ như một dải lụa vô hình bó chặt lấy trái tim tôi, khiến tôi cảm thấy quặn đau…
“Hựu Tuệ, ở ngoài này lạnh lắm, đứng ở đây lâu sẽ bị cảm lạnh đấy. ” Đột nhiên, tôi cảm thấy vai mình nặng xuống, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên sau lưng.
“Lý… Lý Triết Vũ… ” Tôi quay lại và thấy hoang mang khi nhìn Lý Triết Vũ, nhưng sau đó tôi tự nhủ, tìm được người hiểu tôi như cậu ấy thì có gì mà phải né tránh? (Dạ hỉu HT hơn mà, lần nào cũng nói trúng phóc những j HT nghĩ… ai dà… mk thjêng vị Dạ wá, fan Vũ đừng chém mk nha…)
Tôi nhẹ nhàng kéo chiếc áo mà Lý Triết Vũ vừa choàng lên cho tôi, sau đó nhìn xuống mặt đất, “Cảm ơn cậu… Tôi chỉ muốn đi tản bộ nên…”
“Hựu Tuệ, tôi hiểu mà…” Lý Triết Vũ mỉm cười dịu dàng với tôi, “Huyền nói với tôi, ban nãy em đứng ngoài cửa…”
“…” Tôi cúi đầu xuống, một lúc sau mới gật đầu, “Xin lỗi… Tôi không cố ý nghe lén cuộc trò chuyện của hai người, tôi chỉ muốn đi ngâm suối nước nóng…”
“Không sao!” Lý Triết Vũ đưa mắt nhìn về phía suối nước nóng rồi nói, “Thực ra tôi muốn đưa em đến đây lâu rồi.”
Tôi cũng nhìn theo Vũ, dường như một dòng nước ấm áp đang chảy trong trái tim tôi. Hai tay tôi thọc vào túi, mắt nhìn xa xăm: “Ở đây… ở đây đẹp quá!”
“Ừ, giống y như truyền thuyết đó. “Lý Triết Vũ gật đầu, nhìn lên bầu trời màu xám với những làn sương trăng trắng, “Thực ra, tôi giống như em, không biết làm thế nào. Hay là…”
Hả? Lý Triết Vũ… muốn làm gì?
Lý Triết Vũ đi tới gần cây mai, nhìn lên cành mai, rồi quay sang dịu dàng nhìn tôi.
“Hựu Tuệ, dù gì em cũng đã nghe thấy hết rồi, vậy thì em hãy tự mình lựa chọn đi… Nếu em cầm vào cành mai có hoa, tôi sẽ nói những lời tận đáy lòng mình ra. Còn nếu như em nắm vào cành mai không có hoa, thì… tôi sẽ tiếp tục đợi, đợi đến bao giờ em bằng lòng.”
“Tôi…” Đầu tôi đột nhiên trở nên trống rỗng, trắng xóa như tuyết. Tuy Lý Triết Vũ vẫn nở nụ cười nhàn nhạt, nhưng khuôn mặt cậu ấy lại có vẻ hơi căng thẳng.
Tôi hoàn toàn không giám nghĩ chính miệng Lý Triết Vũ lại nói ra câu ấy, toàn thân tôi run lên bần bật. Nhìn cây mai tỏa ra nhiều nhánh, tôi không biết nên làm thế nào bây giờ, tôi bất giác đưa tay ra nắm lấy một càng cây mai như để giữ thăng bằng cho cơ thể. Cảm xúc xáo trộn khiến trái tim tôi như bị mây mưa bao phủ…
“Hựu Tuệ!”
Thấy tôi đờ đẫn chìa tay ra, Lý Triết Vũ đột nhiên gọi tên tôi.
Tôi quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt hụt hẫng của Lý Triết Vũ.
Vũ vẫn mỉm cười ấm áp, nhưng nụ cười đó dường như pha chút cay đắng: “Xin lỗi em, Hựu Tuệ! Sao tôi lại ích kỉ bắt em phải lựa chọn như thế?… Tôi… tôi đã chờ đợi bao nhiêu lâu rồi, vậy mà bây giờ lại hồ đồ như vậy…”
“Lý Triết Vũ, tôi…” Tôi ngây người ra nhìn biểu hiện của Lý Triết Vũ, trái tim đầy mâu thuẫn.
“Hựu Tuệ, tôi sẽ tiếp tục đợi em, cho dù một, hai, hoặc ba năm, hoặc lâu hơn nữa… Tôi sẽ mãi mãi đợi em, đợi cho đến khi nào tôi hoàn toàn có thể chữa lành vết thương trong trái tim em.”
“Lý Triết Vũ…” Tôi khe khẽ gọi tên cậu ấy, sau đó chợt phát hiện ra bàn tay mình đã với lấy một nhánh cây.
Tôi bối rối rụt tay lại, mới phát hiện ra rằng tôi đã vô tình nắm lấy một nhành cây không có hoa. Nhành cây trần trụi, màu nâu u ám…
Tôi quay đầu lại, thấy Lý Triết Vũ vẫn mỉm cười với tôi.
Cậu ấy lúc nào cũng thế, tròng mắt màu cà phê luôn tràn đầy sự thấu hiểu và khoan dung. Sự khó xử và lúng túng của tôi dường như bị tan chảy trong ánh mắt ấy. Nụ cười của cậu ấy như một dòng suối nhỏ mùa xuân, từ từ chảy qua những mạch nước đóng băng trong tuyết trắng…
Tôi nhìn cậu ấy, rồi cũng mỉm cười theo. Lý Triết Vũ đã cảm hóa được trái tim tôi, khiến nó tĩnh lặng như lúc đầu.
“Hựu Tuệ, em thử nói xem, Kim Nguyệt Dạ đang làm gì?” Lý Triết Vũ kéo tôi ngồi xuống dưới gốc cây mai, tay chống cằm rồi nhẹ nhàng hỏi tôi.
“… Chắc cậu ta đang cầm trái tim thiên sứ mà vui vẻ mỉm cười…” Mặc dù vẫn còn u uất, nhưng tâm trạng của tôi đã khá hơn nhiều.
“Còn tôi đoán cậu ấy đang ngủ. Em xem mấy giờ rồi?” Lý Triết Vũ mỉm cười phản bác lại tôi.
“Mấy giờ rồi á?” Tôi đờ người ra, thấy xung quanh tối om. Đã muộn rồi, Kim Nguyệt Dạ nhất định đang nằm ngủ ngon làn trên chiếc nệm ấm áp.
Liệu hắn có mơ thấy tôi không? Còn cả Lý Triết Vũ nữa? Hay hắn… chỉ nghĩ đến trái tim thiên sứ mà chúng tôi đang tìm kiếm.
Tôi nhìn chằm chằm về phía trước và suy nghĩ mông lung, đột nhiên bên tai vang lên tiếng nói vui vẻ của Lý Triết Vũ:
“Hựu Tuệ, tuyết rơi kìa!”
Tuyết ư? Tôi ngước đầu lên, nhìn theo tay Lý Triết Vũ chỉ. Bầu trời tối om bỗng sáng bừng lên nhờ những bông tuyết trắng lấp lánh.
Một… hai… ba… bốn…
Tôi đưa tay ra, để bông tuyết rơi vào lòng bàn tay, sau đó nắm chặt lại. Lý Triết Vũ quay lại mỉm cười với tôi.
Tuyết nhẹ nhàng bay bay trong gió. Trước đây tôi đã từng nhìn thấy cảnh này… (là káj lần đón Giáng sinh vs Dạ đó,hjx hjx nghĩ tới pùn ghê)
Lý Triết Vũ và tôi nhìn nhau mỉm cười. Sau đó, chúng tôi cùng ngẩng mặt lên, lặng lẽ ngắm tuyết rơi.

Báo cáo nội dung xấu