Những chuyện tình rắc rối - Chương 13 - 14
Chương 13. Tiếp tục rắc rối
Chiều chủ nhật, sau kì
nghỉ lễ dài ngày các con đường ở Hà Nội trở nên đông đúc và tắc nghẽn. Khó khăn
lắm Lâm mới chạy xe thoát khỏi nút thắt ở Pháp Vân để di chuyển vào nội thành.
Tiến đọc địa chỉ nhà cậu ấy ở gần Câu lạc bộ Karate 14 Trịnh Hoài Đức, Lâm dừng
xe lại để Tiến và tôi xuống xe. Mắt chạm mắt ngập ngừng vài giây, tôi không biết
nói gì với Lâm, chỉ biết chào Thi rồi đi vào trong nhà cùng Tiến. Thấy chúng
tôi, bố Tiến đồng thời cũng là sư phụ của tôi ngạc nhiên:
- Sao trò lúc đi là
Hùng mà lúc về lại là Nhung thế này? Dạo này trò xuất hiện lộn xộn quá thầy
không kịp nhận ra được.
- Dạ, có một vài lý do
nên trò mới phải thay đổi như vậy.
- Ơ… Nói vậy thằng Lâm
nó biết trò là con gái rồi à? Cái thằng, nó cũng là đệ tử của bạn thầy ở trung
tâm Karate Cầu Giấy từ hồi bé tí. Đã lên hạng Ngũ đẳng huyền đai rồi mới rút
lui về hoạt động nghệ thuật. Tự nhiên đùng đùng xuất hiện làm đệ tử của trò,
còn yêu cầu thầy giữ bí mật, thầy đoán ngay ra là nó biết trò là con gái mà…
Tôi và Tiến ngơ ngác
nhìn nhau trước những lời vừa nghe được từ bố Tiến. Nói như vậy hôm qua Lâm cố
tình để đánh bị thương và chờ tôi ra mặt. Cố tình bị đau để tôi áy náy, chăm
sóc. Cố tình giả vờ không biết võ lúc thi đấu, chấp nhận một cú đấm và giả vờ
làm đệ tử của tôi. Lâm thích tôi đến mức ấy ư?
Bố Tiến nói xong thì có
việc đi ra ngoài, chỉ còn lại tôi và Tiến. Cậu nhìn tôi rất buồn:
- Cậu và Lâm tối qua ở
chung với nhau đúng không? Hai người đã làm những gì? Anh ta và cậu rõ ràng là
có chuyện mờ ám. Nếu tôi không giải nguy thì Thi sẽ nghĩ gì?
- Giải nguy, sao cậu lại
giúp tôi bằng cách đó? Cậu có bị sao không mà nhận tôi là bạn gái cậu? - Tự
nhiên tôi gắt gỏng vô cớ.
- Cậu giận cái gì? Tôi
cố tình kéo cậu đi cùng để cậu nhìn thấy rõ tình cảm của Thi và Lâm mà từ bỏ. Cậu
tưởng tôi không nhận ra khi cậu và Lâm ở lớp học võ, hai người thân thiết và
vui vẻ ra sao ư? Cậu nghĩ là tôi không thấy cậu cười mỗi khi nhìn thấy Lâm khi
cậu còn là Hùng ư? Cậu nghĩ tôi mù không nhận ra là cậu thích anh ta mà cậu
không dám nhận ư? Nhưng anh ta có Thi rồi, sao cậu lại hành động thiếu suy nghĩ
như vậy?
- Cái gì mà thiếu suy
nghĩ? Cậu thôi đi. Đúng, tối qua tôi ở cùng Lâm, chúng tôi thực lòng yêu nhau đấy,
vậy thì thế nào?
- Cậu điên rồi, như thế
là cướp người yêu của Thi, như vậy là làm kẻ thứ ba…
- Anh ấy không yêu Thi.
- Tôi hét lên. - Cậu đừng nói nữa, tôi không cố ý và cũng chẳng cướp đi tình
yêu của ai cả.
Bỏ chạy là ý nghĩ duy
nhất trong đầu tôi bây giờ. Tôi không muốn nghe thêm bất cứ điều gì từ Tiến. Mặc
dù phủ nhận nhưng lí trí tôi lại gào thét rằng Tiến nói rất đúng, tôi là kẻ thứ
ba, tôi là kẻ cướp bạn trai của người khác. Thi sẽ hận tôi nếu biết chuyện, tôi
đã làm sai rồi. Tôi không nên dành tình cảm của mình cho Lâm nhiều như thế. Tiến
đột ngột không cho tôi đi, cậu giữ chặt tôi lại. Tôi vùng ra cách nào cũng
không được. Trong lúc nóng giận, tôi đã vô ý đưa tay tát vào mặt cậu.
- Buông tay ra khỏi người
tôi, tôi muốn về.
Tiến bàng hoàng nhìn
tôi, cậu buông tay và không thèm đụng vào vết tát rất mạnh trên má.
- Lần đầu tiên cậu nổi
giận đến mức đánh tôi là vì Lâm ư? Cậu nghĩ tôi có đau không? Không, chỗ bị đau
là trái tim tôi đây này. Chẳng nhẽ cậu không nhận ra bao nhiêu năm tôi ở bên cậu,
quan tâm cậu từng điều nhỏ nhặt là vì tôi yêu cậu hay sao? Cậu biết hay cố tình
không biết?
Tôi sững người nhìn Tiến.
Cậu yêu tôi ư? Đừng đùa như vậy chứ? Lúc thì không có một người bạn trai nào
bên cạnh. Lúc thì trong vài ngày thôi mà Quang xuất hiện muốn quay lại yêu tôi,
cả Lâm và Tiến cùng nói đã yêu tôi. Thật tôi không biết nghĩ gì nữa.
- Xin lỗi đã tát cậu.
Nhưng những gì vừa nói, cậu rút lại đi. Tôi muốn chúng ta vẫn là bạn tốt của
nhau như xưa. Tôi đi taxi, cậu không cần chở tôi về đâu.
Tôi cố gắng bước thật
nhanh để không phải quay lại nhìn vẻ mặt buồn bã của Tiến. Chỉ là yêu thôi, sao
lại rắc rối và khổ sở như vậy? Tại sao tôi lại yêu Lâm? Tại sao tôi lại không đồng
ý quay lại với Quang? Tại sao tôi lại không yêu Tiến? Rất nhiều câu hỏi cứ vọng
lên trong đầu tôi mà không tìm ra lời giải đáp.
Vừa vào nhà tôi bỗng giật
mình khi thấy bố đang ngồi trầm tư hút thuốc trong phòng khách. Bố ngẩng đầu
lên, nhìn thấy tôi nét mặt ông càng trở nên khổ sở. Sợ có chuyện gì nghiêm trọng
đã xảy ra trong mấy ngày vắng nhà, tôi vội chạy đến bên ông hỏi han:
- Bố, có chuyện gì mà bố
lại ngồi hút thuốc đăm chiêu như vậy?
Giọng ông run run, cố gắng
lên tiếng:
- Hôm nay bố nhìn thấy
một người rất giống bà ấy. Nhưng chiếc taxi đi nhanh quá, bố đuổi theo không kịp.
Mẹ con… hình như mẹ con đã trở về Việt Nam.
- Mẹ con ư? - Tôi sững
sờ kinh ngạc. - Bố có chắc là không nhìn nhầm không?
- Chắc chắn. Bố không
thể nhầm được. Dù đã hai mươi năm rồi, nhưng bố không bao giờ quên được gương mặt
bà ấy. Có phải bố con mình chuyển nhà, bà ấy không tìm được chúng ta không?
Nhìn bố đau khổ như vậy,
lần đầu tiên tôi cảm thấy giận và hận mẹ. Trước đây bố luôn nói đỡ cho mẹ, thường
nhận trách nhiệm về mình cho việc mẹ bỏ chồng con đi biệt tích. Nếu bà ấy không
trở lại và không phải chứng kiến cảnh bố tôi thế này, chắc tôi vẫn sẽ cứ vô cảm,
không yêu không ghét cho đỡ phải suy nghĩ.
- Bố đừng tự lừa dối
mình nữa. Đến con còn nhận ra sự thật. Mẹ thực sự muốn tìm chúng ta thì đã đi
tìm lâu rồi, không phải đợi đến bây giờ đâu. Bà ấy về thì đã sao? Chỉ cần bà ấy
đừng làm đảo lộn cuộc sống vốn bình yên của bố con mình là đủ rồi. Hai mươi năm
bên bố không thiếu các cô yêu thích, nhưng bố lại dửng dưng, nhiều lúc con còn
ước bố lấy đại một ai cũng được. Nhìn bố thế này con chỉ đau lòng và hận mẹ
thôi.
- Con, con nói như vậy
là…
- Lâu nay cũng chỉ vì bố
yêu mẹ và tin mẹ như thế, nên con cũng miễn cưỡng tin bố. Nhưng giờ thì sao? Bố
con mình và mẹ vốn đã có hai cuộc sống riêng từ lâu rồi. Đến con gái đây mẹ còn
vứt bỏ, tình yêu của bố, mẹ càng không cần…
Đến nước này thì thôi
thà tôi cứ nói thẳng cho ông từ bỏ tình yêu mù quáng với mẹ đi. Tôi đã nhắm mắt
tin bố suốt hai mươi năm rồi. Tôi không cần một người mẹ như vậy. Chỉ cần bố khỏe
mạnh, sống vui vẻ là tôi mừng rồi. Thấy thái độ của tôi như vậy, bố cũng không
nhắc gì đến mẹ nữa. Bố hỏi tôi về chuyến du lịch có vui không. Tôi chỉ kể qua
loa với bố vài chi tiết không có gì phải giấu để bố nghe. Tôi biết, bố đang rất
đau buồn nên cũng chẳng muốn chuyện của mình làm ảnh hưởng thêm đến bố. Một
mình tôi sẽ tự giải quyết.
Hai bố con ăn cơm tối
xong là tôi về phòng riêng. Vừa nằm xuống giường được vài phút thì có điện thoại
của Thi gọi đến. Không biết con bé gọi cho tôi có chuyện gì, lẽ nào Lâm đã nói
ra sự thật. Tôi hơi lo lắng khi ấn nút nghe. Ngay lập tức đầu dây bên kia truyền
đến tiếng khóc nức nở của Thi.
- Chị Nhung. Anh Lâm vừa
nói với em… Anh ấy… anh ấy không yêu em. Anh ấy có người yêu khác… chỉ là em ngộ
nhận. Em tự mình nghĩ đó là tình yêu. Anh ấy chỉ quan tâm em như em gái… Anh ấy
không nói với em đó là ai. Nhưng từ giờ anh ấy muốn… muốn em tập trung học,
không tìm gặp anh ấy nữa. Muốn em quên anh ấy… Em phải làm sao đây chị. Hu… hu…
hu…
Vậy là điều tôi vừa
mong muốn vừa lo sợ đã đến. Lâm nói rõ tình cảm với Thi và anh không nhắc đến
tôi. Thi tin tôi là người yêu của Tiến, con bé rất tin tôi nên mới gọi cho tôi
để tâm sự về chuyện này. Biết nói gì bây giờ, nếu Thi biết người con gái Lâm
yêu là tôi liệu con bé có chấp nhận được không? Tôi cố gắng an ủi Thi nhưng
trong lòng lại bất an. Con bé khóc rất lâu rồi mới chịu dập máy. Ngay lập tức,
điện thoại lại đổ chuông, màn hình hiển thị số của Lâm. Giọng anh cuống quýt:
- Anh gọi cả hai số mãi
mới được. Em nói chuyện với ai lâu thế? Anh đang ở quán café đầu ngõ nhà em. Em
ra nhé, chúng ta cần nói chuyện.
Cũng vừa hay tôi muốn gặp
Lâm sau bao nhiêu chuyện đã diễn ra trong ngày, tôi bảo anh đợi tôi mười phút rồi
đứng dậy thay quần áo. Xin phép bố rồi chạy nhanh đến chỗ hẹn gặp Lâm.
Chúng tôi ngồi đối diện
với nhau ở một chiếc bàn kê sát trong cùng của quán. Lâm đưa tay nắm tay tôi rất
khẽ, giọng quan tâm:
- Ngày hôm nay có quá
nhiều chuyện xảy ra. Em vẫn ổn chứ?
- Em ổn. - Tôi cố gắng
nói bình thường. - Thi vừa gọi điện cho em. Con bé rất đau khổ vì anh đã nói ra
sự thật. Em thấy mình thật là trơ tráo và hèn nhát.
- Chưa đến lúc để con
bé biết người anh yêu là em. Anh xin lỗi đã đẩy em vào tình huống khó xử như vậy.
Nhưng dù thế nào việc chúng ta yêu nhau là sự thật. Anh không muốn mất em vì bất
cứ lý do gì?
Ánh mắt Lâm nhìn tôi nồng
nàn yêu thương hơn.
- Mặc dù cũng cảm thấy
áy náy với Thi. Nhưng bản thân anh chưa lúc nào thể hiện là yêu cô bé. Anh chỉ
có cảm giác đó với em thôi Nhung à. Đừng nghĩ ngợi nhiều được không?
- Em sợ… - Tôi thốt nên
câu nói đấy một cách nhanh gọn.
Đúng, tôi rất sợ. Sợ
mình đã làm tổn thương người khác, sợ tình yêu ích kỉ của mình sẽ làm Thi suy sụp.
Còn Tiến nữa, cậu cũng vì tôi mà buồn bã. Tôi thật xấu xa.
- Sáng nay Tiến hành động
như vậy không phải là đùa đúng không? Cậu ấy cũng yêu em? - Tay Lâm vẫn nắm nhẹ
tay tôi. Mắt nhìn tôi chăm chú đợi câu trả lời.
- Đúng là không có chuyện
gì qua mắt được anh. Đúng, Tiến có tình cảm với em, cậu ấy cũng đã thổ lộ nhưng
em từ chối. Em… em nghĩ là có lẽ em đã yêu anh nhiều hơn trí tưởng tượng của em
rồi. Em cũng không muốn mất anh!
- Đừng sợ. Để yên cho
anh nắm tay em thế này là đủ rồi. Anh sẽ không buông tay em đâu. Tin tưởng vào
tình yêu của chúng ta được không?
Từng giọt café tí tách
rơi xuống rất nhẹ nhàng và êm dịu. Tôi cảm thấy ở Lâm toát lên sự chân thành và
say đắm. Tôi cũng vậy, tôi yêu anh và rất muốn được ở bên cạnh anh như lúc này.
Chúng tôi đã ngồi cùng nhau, nói với nhau biết bao nhiêu chuyện. Bắt đầu chính
thức tìm hiểu nhau từ đây.
Lâm đi bộ cùng với tôi
vào con ngõ nhỏ, đứng trước cổng anh ngập ngừng không muốn chia tay. Lâm chủ động
ôm tôi, đã gần 10 giờ tối nên con ngõ càng vắng người và im ắng. Tôi nghe rõ tiếng
thở đều đều nóng rực của Lâm phả vào mặt.
- Cảm ơn em. Cảm ơn em
đã yêu anh và chấp nhận anh.
- Em nên cảm ơn anh mới
phải. - Tôi nhỏ nhẹ dụi đầu vào cổ Lâm.
Khẽ đẩy người tôi ra,
anh rất từ từ nâng cằm tôi lên. Tim tôi thổn thức đập nhanh trong lồng ngực. Dù
không phải là lần đầu hôn Lâm nhưng cảm giác hồi hộp trong tôi vẫn cứ thế tăng
lên. Môi anh chạm vào môi tôi, nồng ấm và mạnh mẽ. Đột nhiên bên tai tôi vang
lên một giọng nói quen thuộc, hoảng hốt và giận dữ:
- Hai người… hai người
đang làm gì vậy? Thì ra là chị…
Chúng tôi vội vàng rời
khỏi nhau quay lại nơi cô gái vừa cất lời nói kia. Là Thi ư? Sao con bé lại có
địa chỉ nhà tôi, sao lại xuất hiện ở đây vào lúc này…
- Chị… Chị… - Tôi không
thể cất lời giải thích.
Thi nhìn tôi, đôi mắt đỏ
hoe và tức tối.
- Chị thật bỉ ổi. Uổng
công tôi tin chị, xem chị như người bạn tốt. Còn gọi điện cho chị, xin cô tôi địa
chỉ nhà chị để đến tìm chị an ủi. Vậy mà, chính người cướp bạn trai tôi lại
đang ở đây, chị chị em em với tôi…
- Đủ rồi Thi, lỗi là
anh, anh giấu em. Nhung không liên quan.
- Các người bênh vực
cho nhau? - Thi quắc mắt với Lâm. - Hai người yêu nhau nhưng lại đóng kịch với
tôi, chẳng phải hai người bỉ ổi lắm sao?
Tôi đứng như chết trân,
ú ớ không nói được gì. Lâm cáu:
- Bọn anh không đóng kịch
gì cả. Mãi đến hôm qua mới chính thức yêu nhau. Bọn anh cũng không làm gì quá
đáng với em. Chỉ là muốn em bình tĩnh hơn mói nói hết sự thật… Anh yêu Nhung và
cô ấy cũng yêu anh. Em đừng như vậy được không Thi?
- Làm ơn, tha thứ cho
chị!
- Tôi sẽ chẳng bao giờ
tha thứ cho hai người đâu.
Vừa nói trong làn nước
mắt, Thi vừa bỏ chạy. Rồi tôi nghe thấy tiếng xe phanh gấp ngoài đầu ngõ. Tiếng
người la hét, tiếng còi ô tô, xe máy vọng vào inh ỏi. Linh cảm có điều chẳng
lành, cả tôi và Lâm chạy nhanh ra đầu ngõ. Một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước
mặt. Thi bị xe ô tô đâm, con bé nằm ngất lịm giữa đường… Tôi nhìn thấy máu, máu
loang lổ chảy trên đường và rồi tôi không biết gì nữa. Tôi ngất xỉu.
Chương 14. Diễn biến bất ngờ
Tôi từ từ mở mắt tỉnh dậy,
vội đưa tay lên ôm đầu và cảm thấy toàn thân đau nhức, đầu óc nặng trịch như có
tảng đá đè nặng lên. Nhớ lại chuyện tối qua, tôi hoảng hốt định ngồi dậy nhưng
không làm chủ được cơ thể nên lại ngã vật xuống giường. Tôi nghe thấy tiếng bước
chân vội vã chạy lại bên giường, mắt không nhìn rõ nhưng tôi nhận ra Tiến, giọng
cậu lo lắng:
- Cậu tỉnh rồi hả? Cả
đêm qua làm mình và bố cậu lo lắng. Bố cậu đang đi mua cháo, đợi một lúc nữa rồi
chịu khó ăn cho khỏe nhé!
Cố gắng lắm mới mở to
được mắt, tôi thều thào:
- Thi… chuyện hôm qua…
Con bé sao rồi?
Tiến ngập ngừng vài
giây rồi nói:
- Thi đang được cấp cứu
trong bệnh viện Việt Đức, mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.
- Sẽ ổn cả thôi, là như
thế nào? Anh Lâm đang ở trong viện với Thi đúng không? Con bé có bị làm sao
không? Nói cho mình nghe đi… Xin cậu! - Giọng tôi bắt đầu run rẩy và sợ hãi.
Trong lòng tôi cảm thấy
đau đớn và lo lắng cho Thi. Tôi cần phải đến viện để xem con bé như thế nào. Tất
cả là vì tôi, nếu tôi không gặp Lâm, không để tình cảm của mình đi quá xa, tôi
đã không hại con bé như thế này. Tôi cố gắng ăn hết bát cháo bố mua về rồi nhất
định đòi Tiến chở vào bệnh viện nơi Thi đang nằm. Bố tôi ngăn không cho đi
nhưng thấy thái độ quyết liệt của tôi, ông đành xuống nước và dặn Tiến đưa tôi
đi bằng taxi.
Chân tôi luống cuống,
toàn thân run rẩy bước những bước chân nặng nề vào bệnh viện. Đến khoa Thi đang
được điều trị, tôi nhận ra ngay Lâm đang ngồi trên chiếc ghế dài gục mặt xuống
và ôm đầu một cách khổ sở. Ngồi đối diện với Lâm là bố mẹ Thi, mẹ con bé đang
khóc gục đầu vào vai chồng nức nở. Tim tôi nghẹn lại, bước đi như sắp ngã khiến
Tiến phải lại gần đỡ tôi. Lâm ngẩng mặt lên và nhìn thấy tôi, ánh mắt anh dừng
lại mệt mỏi. Mới có một đêm mà nhìn mặt anh hốc hác, râu mọc dài lởm chởm trên
mặt và đầu tóc bù xù. Tôi tránh cái nhìn của anh, ngập ngừng chào bố mẹ Thi và
cất tiếng một cách khó nhọc:
- Cháu chào cô chú.
Tình hình Thi thế nào rồi?
- Con bé đã tạm ổn,
nhưng cô chú chưa được vào thăm. - Giọng bố Thi buồn bã.
Nghe thấy câu trả lời của
bố Thi, tôi thở phào nhẹ nhõm. Ơn trời, con bé không bị nguy hiểm đến tính mạng.
Nhưng chưa kịp hỏi thêm một câu nào nữa, đột nhiên mẹ Thi đứng bật dậy, bà lao
về phía Lâm, túm cổ áo Lâm và nói trong tiếng nấc nghẹn.
- Cậu, cút ngay đi. Tôi
đã bảo không muốn nhìn thấy mặt cậu từ tối qua. Tại sao cậu vẫn cứ ngồi ở đây?
Chính cậu, cậu là người hại nó ra nông nỗi này. Nó yêu cậu như thế, vậy mà tối
qua nó vừa khóc vừa chạy ra ngoài. Nó chỉ kịp nói với tôi một câu là cậu có người
khác rồi, nó cần phải gặp ai đó để nói chuyện… Vậy mà vì cậu, cậu nhìn đi. Nó
đi còn khỏe mạnh như thế, lúc về cậu lại đưa nó vào viện cấp cứu và gọi điện
cho chúng tôi. Nếu Thi có mệnh hệ gì, tôi sẽ giết chết cậu…
Tôi sững người chết lặng,
Lâm đứng im mặc cho mẹ Thi đánh đấm vào người mình. Bố Thi bình tĩnh hơn nên chạy
lại cố gỡ tay mẹ Thi ra khỏi người Lâm và trấn an.
- Bà thôi đi, con gái của
chúng ta qua cơn nguy kịch rồi. Mặc kệ cậu ta đi… Chúng ta đừng vì cậu ta mà
làm ồn ào ảnh hưởng đến mọi người trong viện. Nào… Theo tôi về ghế ngồi.
Nói rồi bố Thi đỡ mẹ
Thi về ghế ngồi lại chỗ cũ, ông quay sang tôi nhỏ nhẹ:
- Xin lỗi Nhung, để
cháu chứng kiến cảnh này. Thi nó rất ít bạn, lâu nay chỉ nghe nó kể về cháu, nó
quý cháu như chị. Cảm ơn cháu đến đây thăm, bây giờ ở đây cũng không được vào,
cháu cứ về đi, có tin gì chú sẽ gọi điện báo cho cháu biết.
- Chú… Thực ra cháu… -
Tôi định nói gì đấy mà lại không thể nào nhớ ra điều mình đang nghĩ, tự nhiên
trở nên ấp úng và cảm thấy bản thân thật đáng trách trước mặt bố mẹ Thi. Người
mà mẹ Thi nên đấm đánh trút giận phải là tôi chứ không phải là Lâm. Tôi sai rồi.
Nhưng hình như bố Thi không nghe thấy lời tôi nói. Ông quay sang Lâm khó chịu:
- Cả cậu nữa, cũng về
đi. Có tin gì tôi sẽ báo.
- Cháu không về. - Lúc
này Lâm mới lên tiếng. - Cháu sẽ ở lại cho đến khi Thi tỉnh. Tất cả tại lỗi ở
cháu, cháu cần xin lỗi và xin Thi tha thứ…
Nhìn Lâm dằn vặt như vậy,
tôi không thể nào đứng im để mình anh chịu trách nhiệm được nữa, tôi vội lên tiếng:
- Chú ạ, thực ra chuyện
này cháu…
Chưa kịp nói hết câu
thì Lâm quay lại phía tôi, trừng mắt nói lớn:
- Tiến, cậu đưa bạn cậu
về đi. Ở đây có tôi và bố mẹ Thi rồi. Đi đi… Khi nào Thi tỉnh và muốn gặp mọi
người tôi sẽ báo.
- Được rồi! Chúng ta về
thôi, cậu yên tâm đợi mọi người gọi điện mà. Đi thôi…
Tiến dường như hiểu ý
Lâm, cậu chào mọi người rồi kéo nhanh tôi ra ngoài không để tôi nói thêm điều
gì. Tiến vẫy taxi đưa tôi về nhà. Ngồi trong xe, tôi không cầm lòng được òa lên
khóc nức nở.
- Tiến à. Lỗi tại mình,
không thể đổ cho anh Lâm hết được. Nếu mình không yêu Lâm, nếu mình nói thật với
Thi. Con bé đã không đến tìm gặp mình, không chứng kiến cảnh mình và Lâm thân mật,
sẽ không có vụ tai nạn nào cả. Mình sợ lắm…
- Chuyện ngoài ý muốn
thôi. Bây giờ cậu có trách bản thân cũng không làm được gì. Cậu còn có mình bên
cạnh, đừng khóc nữa.
- Cậu không giận mình về
chuyện hôm qua đấy chứ? Mình xin lỗi… Mình chỉ xem cậu như một người bạn.
Tôi ngước ánh mắt đỏ
hoe chờ đợi câu trả lời của Tiến. Nếu cậu ấy cũng giận tôi, bỏ rơi tôi thì tôi
sẽ không còn ai để chia sẻ nữa. Lúc này tôi cảm thấy mình thật yếu đuối. Tiến vội
kéo tôi sát lại gần, vỗ nhẹ vào vai tôi như trước đến giờ cậu vẫn thường an ủi
mỗi khi tôi có chuyện buồn.
- Đêm qua nhìn cậu như
vậy mình nghĩ thông mọi chuyện rồi. Mình không giận, chỉ cần cậu vui vẻ và hạnh
phúc, chúng ta vẫn luôn là bạn tốt. Thôi, đừng nghĩ ngợi gì nhiều nữa. Về nhà
nghỉ ngơi và đợi điện thoại báo tin về Thi.
Sau khi về đến nhà, Tiến
cũng rời khỏi vì buổi chiều còn có tiết học trên trường. Tôi vẫn còn mệt mỏi
nên gọi điện xin phép cô giáo nghỉ học thêm một ngày nữa. Tôi không làm được việc
gì cho ra hồn, cứ đi ra đi vào cầm điện thoại trên tay đợi tin từ bố Thi hoặc từ
Lâm mà không thấy. Không biết bao nhiêu lần tôi bấm số cho Lâm rồi lại xóa đi.
Nghĩ lại vẻ mặt đau khổ và hối hận của Lâm lúc ở bệnh viện, lòng tôi lại thấy
xót xa. Đêm hôm đó tôi mơ thấy Thi, con bé nằm bên vũng máu và nhìn tôi với đôi
mắt căm thù, giận dữ. Tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa và nỗi sợ hãi bao quanh tôi. Đưa
mắt nhìn đồng hồ mới có 4 giờ sáng, tôi cứ trở mình không ngủ được cho đến 6 giờ
thì nhận được điện thoại của Lâm. Giọng anh vẫn còn mệt nhưng có một chút gì đó
vui vẻ:
- Nhung! Thi không sao
rồi. Cô bé đã tỉnh táo, đã yêu cầu gặp anh. Anh cứ nghĩ Thi sẽ đánh mắng, chửi
rủa anh nhưng cô bé lại tỏ ra bình thường, tha lỗi cho anh và dặn anh phải chăm
sóc, yêu thương em… Anh rất bất ngờ, mọi chuyện ngoài sức tưởng tượng của anh.
Có lời nói này của Thi, anh như trút được một gánh nặng ngàn cân. Em yên tâm rồi
nhé!
- Thật… thật không? -
Tôi không thể tin vào những gì vừa nghe thấy được.
Sao Thi lại thay đổi
thái độ nhanh như vậy? Liệu có ẩn tình nào khác không hay đơn giản chỉ là sau
khi bị tai nạn còn bé có suy nghĩ khác, buông bỏ người không yêu mình? Lâm nói
với tôi thêm vài câu nữa về Thi, tôi mừng rỡ trong lòng nhắc anh về nhà ăn uống
nghỉ ngơi cho lại sức. Buổi chiều mới có tiết học, tôi phải vào thăm Thi và cảm
ơn con bé đã chúc phúc cho tôi và Lâm. Con bé thật là người lớn, chín chắn và
không hề trẻ con như tôi nghĩ. Tôi mua một bó hoa và đến viện vào giữa trưa là
lúc người nhà được vào thăm bệnh nhân. Nhìn quanh không biết Thi ở phòng nào,
tôi liền hỏi một chị y tá đang đẩy xe thuốc đi ra khỏi khoa:
- Chị ơi, chị cho em hỏi
chị có biết bệnh nhân Thi mới vào cấp cứu từ đêm hôm kia do bị tai nạn ô tô nằm
ở phòng nào không? Em chưa tìm được người quen.
Chị y tá nhìn tôi, nhìu
mày nhớ lại một chút rồi trả lời:
- À, cô bé Thi học múa
hả? Sáng nay gia đình cô bé xin làm thủ tục ra viện rồi. Hình như họ muốn đưa
cô bé ra nước ngoài trị liệu cho tốt hơn.
- Ra nước ngoài? - Tôi
ngạc nhiên. - Vậy Thi có bị nặng không chị?
- Tình hình của bệnh
nhân chúng tôi không thể tiết lộ cho người khác khi chưa có sự đồng ý của gia
đình. Em có thể gọi điện cho người quen để hỏi nhé.
Vừa mới vui vẻ được một
lúc tâm trí tôi lại dự cảm đến một điều không hay sắp xảy ra. Tôi gọi điện cho
Lâm, sáng nay anh không hề nghe bố mẹ Thi hay Thi nhắc đến chuyện ra nước ngoài
điều trị. Họ cũng không cho Lâm biết tình hình của cô bé thế nào nên anh không
dám hỏi nhiều. Sau cuộc gọi điện của tôi, Lâm vội phóng xe đến nhà Thi nghe
ngóng tình hình nhưng cũng nhận được lời từ hàng xóm là sáng nay bố Thi mới gửi
nhà nhờ mọi người trông nom hộ, họ sẽ đi vắng một thời gian dài mà không ai biết
lý do chính xác. Lâm đã gọi điện cho tôi báo tin như vậy. Khi chúng tôi đang lo
lắng không hiểu Thi có xảy ra chuyện gì nghiêm trọng không mà họ lại bỏ đi đột
ngột thì tôi nhận được một lá thư của Thi được bưu điện chuyển đến trường, dấu
đóng trên bao thư là ngày con bé rời bệnh viện.
“Hà
Nội, Ngày… tháng… năm…
Chị
Nhung!
Khi
chị nhận được lá thư này thì em đã theo bố mẹ ra nước ngoài chữa trị một thời
gian. Sức khỏe của em không có vấn đề gì đáng lo ngại, chỉ là bố mẹ muốn em được
chữa trị tốt nhất để không ảnh hưởng đến khả năng múa của mình nên mới đưa em
đi đột xuất như vậy.
Có
lẽ anh Lâm cũng đã nói với chị em đã gặp và tha thứ cho anh ấy. Nằm trên giường
bất tỉnh gần một ngày đêm em tỉnh dậy và cảm thấy hiểu ra rất nhiều chuyện. Là
em cố chấp, là em biết anh ấy không yêu mình nhưng vẫn cố gắng theo đuổi, bám
víu. Là em không nên quá xúc động khi nhìn thấy hai người ở con ngõ nhỏ hôm đó.
Chị
cũng đừng áy náy về chuyện của em. Đó là việc xảy ra ngoài ý muốn. Nếu chị thấy
có lỗi với em, hãy dành tình yêu của chị yêu thương và ở bên cạnh anh Lâm. Anh ấy
thực sự yêu chị… rất yêu chị. Khi em hỏi anh ấy, nếu như tai nạn này em xảy ra
chuyện gì không hay, anh có thể chịu trách nhiệm cả đời với em không? Anh ấy đã
trả lời em rằng: anh ấy có thể chịu trách nhiệm với em, nhưng để yêu em, cưới
em là điều không thể, người anh ấy muốn cưới làm vợ trên đời này chỉ là chị…
Tuy em rất đau lòng nhưng em đã mỉm cười và cầu chúc hai người hạnh phúc. Vì thế,
đừng phụ lòng em.
Hy
vọng khi em quay trở về, hai người là một đôi hạnh phúc. Em thực sự rất yêu quý
hai người.
Em
gái: Bảo Thi. ”
Nước mắt tôi cứ thế
không tự chủ được chảy tràn xuống mặt và chạm bờ môi mặn đắng. Lâm cũng đọc
xong lá thư, nét mặt anh không rõ là vui hay buồn nhưng tôi nhìn thấy rõ sự
căng thẳng thể hiện qua ánh mắt anh. Sau một hồi im lặng, Lâm gấp lá thư lại cẩn
thận rồi đặt xuống bàn, xoay người về phía tôi, kéo tôi lại gần và thủ thỉ:
- Nếu Thi đã nói vậy em
cũng đừng dằn vặt bản thân mình làm gì. Thi nói đúng, cả đời này anh chỉ yêu và
muốn cưới em làm vợ thôi. Chúng ta hãy sống thật tốt đợi ngày Thi về được không
em?
Tôi vẫn thút thít trong
lòng Lâm, hình như đây là lần đầu tiên tôi khóc như vậy trước mặt anh. Bao
nhiêu lạnh lùng, tự tin, kiêu ngạo đã không còn nữa. Trước mặt người mình yêu
tôi trở nên thành thật hơn với bản thân mình. Tôi đã mất Quang một lần vì Tình
cũng yêu Quang, quả thật lần này tôi ích kỉ không muốn mất Lâm vì Thi cũng yêu
anh. Thật may Thi là cô bé hiểu chuyện hơn lứa tuổi của nó. Tôi rất bất ngờ và
xúc động.
- Được! Em và anh nhất
định phải hạnh phúc, vui vẻ. Để khi Thi trở về cô bé sẽ thực sự mừng cho chúng
ta. Em cũng yêu anh! Em không muốn mất anh đâu.
Lâm cứ thế ngồi ôm chặt
lấy tôi, mặc ngoài kia đêm đen gió bấc đang thổi rít qua từng tán cây, kẽ lá.
Bóng đêm bao phủ một màu tăm tối. Chỉ cần chúng tôi còn nắm tay nhau, tôi tin rồi
mọi rắc rối cũng sẽ được tháo gỡ.

