Mạnh hơn sợ hãi - Chương 10 - Phần 1

10.

Suzie vẫn đang ngủ,
co ro trên thảm sàn.

Andrew đi vào bếp,
mang theo những giấy tờ mà Ben Morton đã phó thác cho mình. Anh pha cà phê và
ngồi bên quầy. Bàn tay anh càng lúc càng run rẩy và phải cố gắng đến hai lần
anh mới đưa được cốc cà phê lên miệng. Khi chùi những giọt nước bắn lên túi hồ
sơ, anh có cảm giác phần miệng túi cồm cộm. Anh nhẹ nhàng mở nó ra thì thấy hai
trang đánh máy.

Morton đã đổ sức
vào cuộc điều tra nhiều hơn điều mà ông ta nói với Andrew vào cái hôm anh tới
thăm. Tay phóng viên ấy đã thu thập lời chứng của những người thân cận với
Liliane Walker. Chẳng có mấy người chịu chia sẻ với ông ta.

Giáo viên dạy dương cầm của
Liliane đã thông báo qua điện thoại là đang nắm giữ một số bí mật của cô học
viên. Cuộc gặp dự kiến giữa Ben Morton và thầy giáo Jacobson đã không bao giờ
xảy ra, vì ông này bị đột quỵ do một cơn đau tim ngay trước hôm diễn ra cuộc
hẹn.

Jeremiah Fishburn, người phụ
trách một quỹ từ thiện do dòng họ Walker thành lập, tỏ ra ngạc nhiên trước một
điều mâu thuẫn mà không một nhà báo nào làm sáng tỏ. Tại sao phải tốn chừng ấy
thời gian và tiền bạc để hỗ trợ các cựu binh rồi lại có động thái đưa những
người lính trẻ trung vào vòng nguy hiểm?

Một người quen thân với gia đình,
muốn giấu tên, đã bộc bạch với phóng viên rằng cuộc sống của Liliane không hẳn
êm ấm như những gì bà khiến người ngoài lầm tưởng. Người này đã nghe nói đến
một vụ dàn xếp nho nhỏ giữa bà Walker và một người bạn gái của bà, người khẳng
định đã ở cùng Liliane khi bà tới đảo Clarks.

Andrew ghi lại tên hòn đảo vào sổ
tay và đọc tiếp.

Anh nghe thấy tiếng nước từ vòi
sen, chờ thêm một lát, và khi vừa dứt tiếng nước chảy, anh rót đầy một tách cà
phê rồi mang sang phòng ngủ cho Suzie. Cô đã mượn tạm áo choàng tắm của anh.

- Cô biết bà cô chơi dương cầm
chứ?

- Tôi bắt đầu học về thang âm
trên chiếc đàn Steinway của bà. Dường như ngày ấy bà là một nhạc công điêu
luyện. Những khi ông tôi tổ chức tiệc, bà thường chơi jazz cho các quan khách
nghe.

- Đảo Clarks, cái tên này có gợi
nhắc điều gì với cô không?

- Phải như vậy sao?

Andrew mở tủ quần áo, lấy hai
chiếc quần, hai áo thun dày và một va li nhỏ.

- Lát nữa chúng ta sẽ ghé qua nhà
cô, để cô lấy ít đồ đạc. Cô thay đồ đi

*

Chiếc Pilatus của hãng hàng không
American Eagle hạ cánh xuống đường băng của sân bay thành phố Ticonderoga vào
đầu giờ chiều. Mùa đông đang ngự trị trên dãy Adirondacks và những cánh rừng
phủ trắng tuyết.

- Biên giới Canada cách đây cũng
không xa lắm, Andrew nói trong lúc ngồi vào chiếc xe thuê.

- Mất bao lâu? Suzie vừa bật hệ
thống sưởi vừa hỏi.

- Nửa giờ đường, có thể hơn một
chút với thời tiết như hôm nay. Tôi cảm giác sắp có bão.

Suzie, vẻ tư lự, ngắm nhìn phong
cảnh. Gió bắt đầu táp mạnh từng cơn, khiến tuyết cuộn lên trên vùng đồng quê
thê lương, tiếng gió rít chói tai vọng cả vào trong xe. Suzie hạ cửa kính xuống
và thò đầu ra ngoài rồi vỗ vỗ vào đầu gối Andrew để bảo anh dừng lại.

Chiếc xe đỗ vào vệ đường và Suzie
cuồng cuồng lao ra phía mương nước để nôn thốc nôn háo chiếc sandwich mới ăn ở
sân bay.

Andrew ra chỗ cô và giữ hai vai
cô. Khi những cơn no thắt dạ dạy của cô ngưng lại, anh giúp cô vào trong xe còn
anh lại ngồi sau vô lăng.

- Tôi rất tiếc, xin lỗi, cô nói.

- Cái thứ đồ ăn gói kín trong ni
long ấy, ai mà biết họ cho gì vào bên trong.

- Ban đầu, Suzie thều thào đến
khó nghe, tôi tỉnh dậy mà nghĩ rằng đó chỉ là một cơn ác mộng, rằng anh ấy đã
thức dậy trước tôi, và tôi sẽ tìm thấy anh ấy trong bếp. Tôi luôn mở mắt trước
anh ấy, nhưng tôi cứ vờ như vẫn đang ngủ để chờ anh ấy làm bữa sáng cho mình.
Khi ấm nước réo lên, tôi biết mình chỉ còn việc ngồi vào bàn ăn. Tôi là người
lười biếng. Những tháng đầu tiên sau khi anh ấy mất, tôi thay đồ và suốt cả
ngày cứ đi lang thang mà chẳng có một ý niệm về nơi mình sẽ đến. Có khi tôi vào
siêu thị, đẩy xe đi hết các gian hàng mà chẳng mua gì. Tôi nhìn ngắm mọi người
và tôi ao ước như họ. Khi anh nhớ người anh yêu, ngày như dài vô tận.

Andrew mở hé cửa kính chỗ anh
ngồi và chỉnh gương chiếu hậu, cân nhắc điều muốn nói.

- Sau khi ra viện, rốt cuộc anh
cũng lên tiếng, tôi thường đến dưới cửa sổ nhà Valérie suốt cả buổi chiều. Tôi
cứ ở đó, ngồi trên ghế băng suốt hàng giờ đồng hồ, chằm chằm nhìn cánh cửa ra
vào tòa nhà ấy.

- Cô ấy chưa một lần bắt gặp anh
sao?

- Không, không có nguy cơ ấy đâu,
cô ấy chuyển nhà rồi. Hai chúng ta thành một đội hay ho đấy chứ.

Suzie vẫn lặng im, chăm chú quan
sát cơn bão đang tiến về phía họ. Chiếc xe trượt ngang khi bắt vào một ngã rẽ.
Andrew rời chân ga nhưng chiếc xe Ford vẫn tiếp tục trượt dài trước khi đâm sầm
vào một đống tuyết, khiến cú va chạm bớt nguy hiểm.

- Chỗ này không khác gì sân bay,
anh bật cười nói.

- Anh uống rượu đấy à?

- Một chút thôi, lúc trên máy
bay, nhưng thật sự là chỉ một chút thôi.

- Tắt ngay động cơ đi!

Và vì Andrew không làm theo,
Suzie bắt đầu đấm anh tới tấp lên cánh tay và ngực. Andrew tóm lấy tay cô rồi
giữ chặt chúng.

- Shamir chết rồi, Valérie rời bỏ
tôi rồi, chúng ta chỉ còn lại một mình và chúng ta chẳng thể làm gì, giờ thì cô
bình tĩnh lại đi! Tôi sẽ để cô lái nếu cô muốn, nhưng ngay cả khi không uống
một giọt nào thì chắc là tôi cũng chẳng thể làm gì được với lớp váng băng ở
đây.

Suzie giật tay ra khỏi tay anh
rồi quay ra phía cửa kính.

Andrew cho xe đi tiếp. Gió đang mạnh thêm, khiến chiếc Ford
hơi lảo đảo. Tầm nhìn giảm xuốn theo màn đêm đang dần buông. Họ đi qua một ngôi
làng đìu hiu và Andrew tự hỏi không biết những kẻ khốn cùng nào có thể sống ở
nơi này. Trong làn gió bão, anh nhìn thấy tấm biển sặc sỡ của một quán tên là
Dixie Lee và đỗ xe vào bãi.

- Tối nay, chúng ta sẽ không đi xa thêm, anh nói khi ngắt
công tắc.

Chỉ có hai thực khách trong cái quán ăn có lối bài trí có lẽ
sẽ gợi cảm hứng cho Hopper. Hai người ngồi vào một ngăn. Nhân viên của quán mời
họ uống cà phê và đưa thực đơn. Andrew gọi bánh kếp, Suzie đẩy thực đơn ra mà
không chọn gì.

- Cô nên ăn chút gì đó.

- Tôi không đói.

- Cô đã đoán ra bà mình có tội à?

- Không, không bao giờ.

- Tôi không nói là bà ấy có tội, nhưng bắt đầu một cuộc điều
tra mà trong đầu mang sẵn định kiến thường dẫn người ta đến nước lừa dối chính
mình.

Một tài xế xe tải ngồi bên quầy liếc nhìn Suzie với ánh mắt
không hề dễ chịu. Andrew không nao núng trước ánh mắt của hắn.

- Đừng có dây với lũ cao bồi. - Suzie nói.

- Tay này làm tôi lộn ruột.

Suzie đứng dậy và lại bắt chuyện với gã tài xế.

- Anh có muốn nhập bọn với chúng tôi không? Ngồi một mình sau
tay lái suốt cả ngày dài, rồi lại ngồi ăn một mình, tới đây tranh thủ chút
không khí bằng hữu đi, cô nói với anh ta bằng giọng không hề có gì mỉa mai.

Gã đàn ông ngẩn người ra,

- Điều duy nhất tôi yêu cầu anh, đó là hãy thôi nhìn vào ngực
tôi đi, điều đó khiến anh bạn tôi hơi khó chịu và tôi dám chắc rằng vợ anh cũng
không thích điều này đâu, cô vừa lướt tay trên nhẫn cưỡi của anh ta vừa nói
thêm.

Tay tài xế trả tiền hóa đơn rồi đi khỏi.

Suzie quay lại ngồi xuống trước mặt anh.

- Điều mà đàn ông các anh thiếu, chính là từ ngữ.

- Có một quán trọ ở phía bên kia đường, sẽ tốt hơn nếu chúng
ta quan đêm tại đó, Andrew đề xuất.

- Còn có một quán bar ngay cạnh quán trọ đó, không phải sao?
Suzie vừa ngoái nhìn ra cửa sổ vừa nói. Anh tính xuống lê la ở đó ngay khi tôi
ngủ chắc?

- Có thể, chuyện đó có giúp gì cho cô không?

- Chả giúp gì cho tôi hết, nhìn thấy hai tay anh run rẩy
khiến tôi thấy khó chịu, thế thôi.

Nhân viên phục vụ bàn mang món ăn ra cho Andrew. Anh đẩy đĩa
đồ ăn ra giữa bàn.

- Nếu cô ăn gì đó, tối nay tôi sẽ không uống giọt nào.

Suzie nhìn Andrew. Cô cầm đĩa lên, day chồng bánh kếp thành
hai phần bằng nhau rồi rưới xốt cây thích lên đó.

- Hồ Schroon cách đây ba mươi dặm, cô nói, tới đó rồi thì
chúng ta làm gì?

- Tôi không biết, mai đến đó xem sao đã.

Đến cuối bữa ăn, Andrew chuồn ra để đi toa lét. Anh vừa quay
lưng đi, Suzie đã chộp lấy điện thoại di động của mình.

- Mà cháu đang ở đâu đấy, ta đi tìm cháu hai hôm nay rồi?

- Tôi đi loanh quanh ấy mà. - Suzie đáp.

- Cháu có chuyện buồn à?

- Ông đã từng nghe chuyện bà tôi
thỉnh thoảng vẫn đến một hòn đảo nào đó chưa?

Knopf nín thinh.

- Tôi phải hiểu khoảng im lặng
này là có à?

- Đừng có tới đó, dù với bất cứ
lý do gì, rốt cuộc Knopf nói.

- Ông đã giấy tôi những chuyện
khác hệt như chuyện này hả?

- Chỉ những chuyện sẽ khiến cháu
đau khổ.

- Chuyện gì sẽ khiến tôi đau khổ
chứ, Knopf?

- Đánh mất ảo tưởng. Chúng đã xoa
dịu tuổi thơ cháu, nhưng làm sau cháu trách cứ chuyện đó được, hồi ấy cháu quá
cô đơn.

- Ông đang cố nói với tôi chuyện
gì à?

- Liliane là anh hùng trong lòng
cháu, cháu đã viết lại câu chuyện về bà ấy dựa vào những lời nói bâng quơ của
mẹ, nhưng ta xin lỗi, Suzie, bà ấy không phải là người như cháu vẫn nghĩ đâu.

- Giá như hồi ấy ông nói cho tôi
biết, Knopf ạ, giờ tôi đã là một phụ nữ trưởng thành.

- Liliane đã lừa dối ông ngoại
cháu, ông nói.

- Ông ngoại biết chuyện ư?

- Đương nhiên là ông ấy biết,
nhưng đã nhắm mắt làm ngơ. Ông ấy yêu Liliane quá đỗi nên không liều lĩnh để
mất bà ấy.

- Tôi không tin ông.

- Không có gì ép cháu phải tin.
Dù sao, tự cháu cũng sẽ sớm tìm ra sư thật thôi, vì ta cho là cháu đã lên đường
tới cái hồ đó rồi.

Giờ thì đến lượt Suzie nín thở.

- Khi tới hồ Schroon, cháu hãy
đến gặp ông chủ tiệm tạp hóa trong làng, chỉ có một tiệm tạp hóa ở đó thôi.
Phần tiếp theo thì tùy cháu, nhưng nếu ta được phép nhắc lại lời khuyên tự đáy
lòng mình, thì cháu hãy quay về đi.

- Tại sao tôi phải làm thế?

- Vì cháu vốn yếu đuối hơn những
gì cháu muốn thừa nhận, và cháu vẫn đang bấu víu vào những ảo ảnh.

- Người tình của bà tôi là ai?
Suzie nghiến răng hỏi ông.

Knopf gác máy mà không đáp.

Tì tay trên máy bán thuốc lá,
Andrew kiên nhẫn chờ đến khi Suzie cất điện thoại vào túi áo rồi mới tiến lại
phía cô.

*

Knopf đặt lại ống nghe xuống đế
điện thoại và đan hai tay ra sau gáy.

- Khi nào mới được ngủ trọn một
đêm mà không bị làm phiền? Bạn đời của ông gặng hỏi.

- Ngủ đi, Stan, muộn rồi.

- Và để mình lại đơn độc với
chứng mất ngủ à? Giá kể mình nhìn thấy mặt mình lúc này. Chuyện gì khiến mình
sầu não đến vậy?

- Chẳng có gì, tôi mệt thôi.

- Là còn bé à?

- Ừ.

- Mình giận con bé à?

- Tôi cũng chẳng biết nữa, lúc có
lúc không.

- Mình không biết điều gì nữa? Stan vừa hỏi vừa nắm tay Knopf.

- Rằng đâu là sự thật.

- Từ khi tôi quen biết mình, gia đình ấy đã hủy hoại cuộc đời
mình, và chúng ta đã sắp kỷ niệm bốn mươi năm chung sống. Dù kết cuộc có ra
sao, nếu chuyện này có thể chấm dứt, tôi sẽ cảm thấy nhẹ nhõm thực sự.

- Chính lời tôi từng hứa đã hủy hoại cuộc sống của hai ta.

- Lời hứa đó, mình đã nói vì khi ấy mình còn trẻ và lại đang
si mê một thượng nghị sĩ. Cũng bởi vì chúng ta không có con và vì mình đã chọn
gánh vác một trọng trách không phải là của mình. Đã bao nhiêu lần tôi nhắc mình
cảnh giác với điều đó? Mình không thể cứ tiếp tục mãi trò chơi hai mặt này
được. Mình sẽ vì chuyện đó mà bỏ mạng mất thôi.

- Đến tuổi này rồi thì chuyện đó cũng đâu có sao? Mà đừng nói
linh tinh nữa, tôi luôn ngưỡng mộ Walker, ông ấy là quân sư của tôi.

- Với mình thì ông ấy còn hơn cả như thế. Mình tắt đèn nhé?
Stanley nói.

*

- Tôi không đi quá lâu đấy chứ, hy vọng thế, Andrew hỏi lúc
ngồi lại vào bàn.

- Không, tôi đang ngắm tuyết rơi, cũng như lúc ngắm những đốm
than, chẳng bao giờ ta thấy chán.

Người bồi bàn quay lại tiếp cà phê vào đầy tách của họ.
Andrew quan sát bảng tên cài trên áo khoác ngoài của bà ta.

- Anita, bà có thể cho tôi biết quán trọ bên đường kia có ổn
không?

Anita tuổi đã ngoài sáu mươi, bà ta đeo mi giả, những sợi
lông mì dài như mi búp bê sáp, đôi môi được tô quá tay với lớp son dày bự, và
lớp phấn trên gò má chỉ làm hằn sâu thêm những nếp nhăn của một cuộc đời buồn
tẻ làm bồi bàn cho một quán ăn ven đường ở phía Bắc bang.

- Cậu từ New York tới à? Bà vừa nhai kẹo cao su vừa hỏi. Tôi
tới đó một lần rồi. Quảng trường Thời Đại và Broadway, ở đó vui thật đấy, đến
giờ tôi vẫn còn nhớ. Chúng tôi đã đi bộ hàng giờ liền, tôi bị vẹo cả cổ vì mải
ngắm những tòa nhà chọc trời. Thật bất hạnh cho tòa tháp đôi, nói để biết là
tôi từng tham quan chúng, mỗi lần nghĩ đến tôi lại thấy đau lòng. Họa có điên
khi làm chuyện đó với chúng ta.

- Phải, đúng là họa có điên, Andrew đáp lại.

- Khi họ tiêu diệt được tên khốn đó, mọi người ở đây đã òa
khóc vì vui mừng. Tôi đoán ở Manhattan các cậu hẳn phải tổ chức cả tiệc tùng để
chúc mừng sự kiện đó nhỉ.

- Tôi đoán thế, Andrew thở dài, tôi không có mặt ở Manhattan
vào thời điểm ấy.

- Thật đáng tiếc khi bỏ lỡ chuyện đó. Tôi với chồng, chúng
tôi đã quyết định sẽ quay lại đó vào dịp sinh nhật bảy mươi tuổi của tôi. Cũng
may mà tôi chưa phải xách va li đi ngay ngày mai.

- Thế quán trọ kia thì thế nào, bà Anita?

- Nó sạch sẽ đấy chàng trai, cũng không tệ lắm. Với một
chuyến trăng mật cùng cô gái xinh đẹp nhường này thì chỗ đó không bằng
Copacabana được, bà bồi bàn nói thêm với giọng the thé cao vút như đôi giày cao
gót mà bà ta đang đi. Còn có một chỗ tên là Holiday Inn lịch sự hơn một chút
thì cách đây hai mươi dặm, nhưng với thời tiết này, tốt nhất là không nên ra
đường nữa. Dù gì thì khi con người ta yêu nhau, chỉ cần một chiếc gối êm đã là
đủ. Tôi phục vụ cô cậu chút gì nhé? Nhà bếp sắp nghỉ rồi.

Andrew chìa cho bà ta một tờ hai mươi đô la, cảm ơn vì thái
độ lịch sự, lời khen mà bà ta hiểu theo đúng nghĩa đen, và ra hiệu bà cứ giữ
lấy tiền thừa.

- Cứ nói với ông chủ quán trọ là cô cậu do tôi giới thiệu,
ông ấy sẽ giảm giá thêm cho một ít, và hãy yêu cầu phòng phía sau nhà, nếu
không thì đến sáng cô cậu sẽ bị đánh thức bởi tiếng ồn ào của những chiếc xe
tải đỗ lại tại đây, và tôi dám chắc với cậu rằng ông ấy sẽ bỏ qua chi tiết đó.

Andrew và Suzie sang bên kia đường. Andrew đặt hai phòng với
ông chủ quán trọ, nhưng Suzie phản đối, nói rằng chỉ một phòng là đủ.

Một chiếc giường lớn, một thảm trải sàn đã cũ, một ghế bành
còn cũ hơn nữa, một chiếc bàn từ những năm 1970 và một máy thu hình cùng niên
đại, đấy là tất cả những gì được gọi là nội thất của căn phòng này, trên tầng
hai của một tòa nhà xấu xí.

Phòng tắm chẳng có gì hấp dẫn hơn, nhưng nước nóng thì tràn
trề.

Andrew lấy từ trong tủ ra một chiếc chăn, một chiếc gối từ
trên giường, và sắp xếp một chỗ ngủ sát cửa sổ. Rồi, anh chui vào chăn và để
đèn đầu giường sáng nguyên trong khi Suzie đang tắm. Cô ra khỏi nhà tắm, một
chiếc khăn quấn quanh hông, ngực để trần, và đến nép sát vào anh.

- Đừng làm thế, anh nói.

- Tôi vẫn chưa làm gì mà.

- Đã lâu rồi tôi không nhìn thấy phụ nữ ở trần.

- Thế điều đó tác động tới anh à? Cô vừa thì thầm vừa luồn
tay vào trong chăn.

Bàn tay cô lên xuống chầm chậm, nắm chặt dương vật của
Andrew, cổ họng anh nghẹn lại không thốt ra được lời nào. Cô làm tiếp, cho đến
khi khoái lạc ập đến. Đến lượt mình, anh cũng muốn dâng tặng lạc thú cho cô và
quay sang hôn lên ngực cô, nhưng cô khẽ đẩy anh ra và tắt đèn ngủ.

- Tôi không thể, cô lẩm bẩm, vẫn chưa.

Rồi, cô nép sát vào anh và nhắm mắt lại.

Andrew vẫn mở to mắt, cái nhìn găm chặt lên trần nhà và nín
thở. Phần bụng dưới của anh dính chặt vào chăn khiến anh cảm giác khó chịu. Cảm
giác về một sai lầm mắc phải, về một tội lỗi nho nhỏ mà anh không biết cưỡng
lại cách nào và là thứ, sau khi hưng phấn qua đi, khiến anh lúc này có cảm giác
mình thật tồi tệ.

Hơi thở của Suzie dịu dần. Andrew đứng dậy và đi về phía
chiếc tủ nhỏ đặt dưới giá treo tivi. Anh mở tủ, nhìn những chai rượu lóe sáng
dưới ánh đèn với vẻ thèm thuồng rồi đóng cửa tủ lại.

Anh vào phòng tắm và dựa người vào cửa sổ. Cơn bão tuyết đang
quét qua các cánh đồng trải dài quá cả đường chân trời giờ đã không còn đoán
biết nổi. một đông cơ gió đã han gỉ quay cọt kẹt trên trục, phần mái của một
nhà kho kêu lạch xạch theo từng cơn gió táp, một con bù nhìn héo hắt với dáng
vẻ của một vũ công gầy đét dường như đang muốn kết lại một điệu lượn mà bất
thành. New York xa thật xa, Andrew tư lự, nhưng nước Mỹ của tuổi thơ anh vẫn
đó, nguyên vẹn trong những vùng hiu quạnh như thế này, và anh khao khát được
thấy lại, dù chỉ một khoảnh khắc, khuôn mặt đầy tin cậy của bố anh.

Khi anh trở vào phòng, Suzie đã xuống khỏi giường và ngủ tiếp
dưới sàn nhà.

*

Phòng ăn của quán Dixie Lee không còn chút nào giống với căn
phòng họ mới ăn tối qua. Một bản tạp âm những giọng nói đang chào buổi sáng.
Tất cả các ô bàn và ghế, mới hôm qua còn trơ ra không ai ngồi, giờ đều đã kín
chỗ. Anita chạy từ bàn này qua bàn khác, bê những chồng đĩa cao ngất kín cả
cẳng tay phân chia cho các bàn với sự khéo léo chẳng khác nào những nghệ sĩ
xiếc thăng bằng.

Bà nháy mắt với Andrew và chỉ cho anh một bàn nhỏ nơi hai tài
xế đường dài sắp sửa đứng dậy.

Suzie và Andrew ngồi xuống.

- Thế nào, ngủ ngon chứ, đôi tình nhân? Đêm qua gió thổi
khiếp quá, chắc là cô cậu đã nhìn thấy mặt đường lúc sáng rồi nhỉ, tất cá đã
trắng xóa, nhưng lớp tuyết này sẽ chóng tan thôi. Dù độ dày có khi phải đến cả
tấc. Tôi mang cho cô cậu hamburger nhé? Đùa thôi, vì thấy tối qua hai người gọi
bánh kếp…

- Hai cà phê và hai trứng ốp lết đầy đủ, suất của tôi thì
không jambon. - Suzie đáp.

- Hóa ra cô ấy biết nói đấy, công chúa! Hôm qua, tôi cứ ngỡ
cô bị câm. Hai ốp lết, một không jambon, và hai cà phê, Anita nghêu ngao trong
lúc trở lại quầy bar.

- Sao có người đàn ông nào lại ngủ được trên giường nhà bà ta
chứ, Suzie thở dài.

- Tôi thấy bà ấy được mà, hẳn là bà ấy từng rất xinh đẹp.

- Broadway thật là vui! Suzie nói tiếp bằng một giọng chói
tai, phóng đại câu giễu nhại của cô bằng cách làm như vẻ đang nhai kẹo cao su.

- Tôi đã lớn lên từ một vùng quê như ở đây, Andrew nói. Những
người dân sống ở đó độ lượng hơn hàng xóm của tôi ở New York.

- Hãy chuyển nhà đi!

- Tôi có thể biết điều gì khiến cô có tâm trạng vui vẻ thế
này không?

- Tôi ngủ ít và tôi không thích tiếng réo khi dạ dạy rỗng
tuếch.

- Tối qua…

- Đó là chuyện tối qua, và tôi không muốn nhắc tới nữa.

Anita mang bữa sáng ra cho họ.

- Cơn gió nào đưa cô cậu tới đây thế? Bà ta vừa đặt hai suất
ăn xuống trước mặt họ vừa hỏi.

- Những kỳ nghỉ bõ công sức, Andrew đáp, chúng tôi đi thăm
thú dãy Adirondacks.

- Nhớ đến tham quan khu bảo tồn Tupper ấy. Giờ không phải mùa
đẹp nhất, nhưng ngay cả vào mùa đồng, nơi đó cũng tuyệt đẹp.

- Vâng, chúng tôi sẽ tới hồ Tupper, Andrew đáp.

- Hãy ghé lại bảo tàng Lịch sử tự nhiên, rất đáng xem đấy.

Suzie không chịu nổi nữa. Cô bảo Anita tính tiền, bà hiểu ra
rằng sự hiện diện của mình không hề được chào đón. Bà ta viết vội vào cuốn sổ,
xé tờ phiếu và đưa cho Suzie.

- Đã bao gồm phí phục vụ, bà ta đáp rồi đi khỏi, vẻ kiêu kỳ.

*

Nửa giờ sau, họ đi qua làng Schroon Lake.

Andrew dừng xe ở giữa đường lớn.

- Đỗ xe trước tiệm tạp hóa kia, Suzie bảo anh.

- Rồi sau đó?

- Ở cái chốn khỉ ho cò gáy thế này, chủ tiệm tạp hóa thường
có uy quyền đáng kể đấy, tôi biết mình đang nói gì.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.