Mạnh hơn sợ hãi - Chương 05 - Phần 1
5.
Người đàn ông dựa lưng vào chiếc xe hơi, vừa
kiên nhận rình chờ vừa đọc một quyển cẩm nang du lịch. Khi người phụ nữ thuê
nhà trên tầng bốn ra ngoài đưa chó đi dạo, gã quảng quyển cẩm nang đi và lẻn
vào trong trước khi cánh cửa sập kín lại.
Lên đến tầng trên cùng, gã đợi cho tiếng bước
chân của mình hết vọng, và liếc mắt nhanh xuống khoang cầu thang để chắc chắn
không có ai dưới đó. Gã xác định cánh cửa phòng 6B, rút trong túi ra một chùm
móc rồi phá khóa.
Căn hộ ở góc tòa nhà có sáu cửa sổ. Các rèm
cửa đã được hạ, không có nguy cơ bị một hàng xóm phía bên kia phố phát hiện. Gã
nhìn giờ trên đồng hồ đeo tay rồi bắt đầu vào việc. Gã rạch nát đệm ngồi và tựa
lưng của xô pha, lật tung thảm trải sàn, các khung ảnh treo trên tường, mở
toang các ngăn kéo bàn làm việc và, sau khi đã đảo khắp căn hộ, tiếp tục màn
lục lọi trong phòng ngủ.
Bộ chăn ga cũng chịu chung số phận với xô pha, rồi đến lượt chiếc ghế bành ở
trước cửa phòng tắm, và toàn bộ những gì có trong tủ com mốt đều đã hạ cánh
xuống chiếc đệm bị rạch tan tành.
Khi nghe thấy tiếng bước chân trên thềm nghỉ cầu thang, gã
nhanh chóng trở ra phòng khách, nắm chặt chuôi chiếc dao giấu trong túi và nép
sát vào tường, nín thở. Sau cánh cửa, một tiếng gọi cất lên.
Gã từ từ rút vũ khí ra, và cố giữ bình tĩnh. Giọng nói đã
ngưng nhưng tiếng thở vẫn vọng vào từ bên kia cánh cửa. Cuối cùng, tiếng thở
cũng tắt và những bước chân xa dần.
Im lặng lại bao trùm, gã đàn ông cho rằng giờ mà đi theo
thang bộ bên trong tòa nhà sẽ quá nguy hiểm. Cái người nghi ngờ sự có mặt của
gã có thể đã gọi cảnh sát. Đồn cảnh sát nằm cách đây chỉ mấy con phố và thường
xuyên có cảnh sát đi tuần.
Gã đợi thêm một lúc nữa rồi mới quyết định ra khỏi căn hộ. Gã
nhận ra ô cửa sổ để hé ở cuối hành lang và ra chỗ cầu thang thoát hiểm chạy dọc
mặt tiền tòa nhà. Đang là tháng mười hai, dù mùa đông năm nay tới muộn, thì cảnh
cây cối sum suê cành lá cũng chỉ còn là một kỷ niệm xa xôi; nếu gã đi theo
đường này xuống tận dưới phố, biết đâu rốt cuộc lại có ai đó thấy gã mà mong
muốn của người đã thuê gã là không ai có thể đưa ra được dấu hiệu nhận dạng về
gã. Xuống đến tầng dưới, gã bước qua lan can và lẻn vào cầu thang toàn nhà liền
kề. Gã nhìn qua cửa sổ tầng sau, và, bằng một cú thúc khuỷu tay, đập vỡ ô cửa
kính. Chốt cửa chạy trơn tru, đẩy khung cửa sổ lên không còn là việc khó. Gã
oằn người chui vào trong tòa nhà bên cạnh và trở ra phố mà không gặp một ai.
Rồi gã rẽ sang phố khác khi đến góc giao và mất dạng.
*
Andrew cẩn trọng không bắt lời với cô gái cùng bàn từ khi cô
đến ngồi trước mặt anh. Thay cho lời chào, anh vui lòng với một tín hiệu mà cô
đã đáp lại khi ngồi xuống. Suốt hai tiếng qua, mỗi người đều chăm chú vào việc
đọc của mình.
Điện thoại di động của Suzie Baker rung rung trên bàn. Cô đọc
tin nhắn vừa hiện trên màn hình và lầm bầm một câu chửi thề.
- Có chuyện à? Rốt cục Andrew cũng cất lời hỏi.
- Vâng, tôi nghĩ thế. - Suzie Baker nhìn thẳng vào mắt anh
trả lời.
- Tôi có thể giúp gì không?
- Tôi nghi ngờ chuyện đó lắm, trừ phi anh đã nói dối tôi và
anh là cảnh sát. - Cô vừa đứng dậy vừa đáp lời.
- Tôi không biết nói dối, nếu không thì cũng nói dối rất kém.
Chuyện gì xảy ra với cô vậy?
- Cửa nhà tôi để mở, người quản lý chung cư tôi ở nghĩ rằng
có ai đó ở trong nhà, ông ấy không dám vào và muốn biết tôi có nhà không.
- Nhưng cô đang không ở nhà, Andrew nói, ngay lập tức tự
nguyền rủa mình sao có thể thốt ra một câu đối đáp ngớ ngẩn đến thế.
Suzie gật đầu và bước ra phía cửa, để quên cuốn sách.
Andrew chộp lấy cuốn sách và đi theo cô. Một cuốn sổ nhỏ
trượt giữa các trang sách rơi xuống đất. Andrew nhặt nó lên, đặt cuốn sách trên
quầy nước trước mặt Yacine, rảo bước và ra tới thềm trước tòa nhà thì vừa kịp
nhìn thấy Suzie Baker bước lên một chiếc taxi.
- Thế giờ mày định làm gì đây, đồ khôn dở? - Anh thầm rủa.
Xe cộ di chuyển dày đặc trên đại lộ Năm, ô tô nối đuôi nhau
san sát và Andrew chắc chắn rằng đại lộ Bảy và Chín khó có khả năng thông
thoáng hơn. Nếu đi tàu điện ngầm, anh sẽ tới nơi trước cô.
- Lại thêm một việc ngu xuẩn nữa! - Anh kết luận lúc lao
xuống bến tàu.
Khi anh từ bến tàu điện bước lên phố 4, anh không ngừng tự
hỏi làm thế nào giải thích cho cô gái cùng bàn hiểu chuyện anh biết địa chỉ nhà
cô. Đầu óc anh chẳng nảy ra được ý tưởng nào.
Trong khi anh đã đến rất gần tòa nhà cô ở, Suzie Baker từ
taxi bước xuống. Không suy nghĩ gì cả, anh gọi một câu “Cô gì ơi” khiến cô
ngoảnh lại.
- Anh làm gì ở đây vậy?
- Cô để quên sách, tôi đã thay cô trả lại cuốn sách rồi, và
lúc bước ra, tôi thấy cô lên taxi. Ý nghĩ một mình cô đối mặt với một kẻ đầu
trộm đuôi cướp khiến tôi bất an. Thật là ngốc nghếch, tôi công nhận như vậy.
Chắc chắn là cô đã gọi cảnh sát. Nhưng vì tôi không thấy có chiếc xe tuần tra
nào trước cửa nhà cô, tôi cho rằng đây là một vụ cảnh báo nhầm và cảnh sát đã
đi khỏi. Tôi cũng định làm việc tương tự. Tạm biệt cô. - Andrew vừa nói vừa
quay bước.
- Làm sao anh có địa chỉ nhà tôi? - Cô hét lên sau lưng anh.
Andrew quay người lại.
- Tôi đã bắt một chiếc taxi, tôi boa cho tài xế một khoản để
anh ta đuổi theo xe cô. Tôi đến cùng lúc với cô.
- Với tốc độ di chuyển của chúng ta, anh hẳn đã có thể xuống
khỏi xe đó và lên xe cùng tôi.
- Tôi đã nghĩ đến chuyện đó, Andrew đáp, tôi không dám.
Suzie Baker quan sát người đối thoại.
- Tôi không gọi cảnh sát, cô nói cụt lủn.
- Thế người quản lý tòa nhà?
- Tôi đã gửi tin nhắn nói với ông ấy rằng khi đó tôi ở trong
phòng tắm và tôi đã rất khổ sở mới đóng cửa lại được.
- Tại sao phải nói dối?
- Tôi mới sống ở đây chưa lâu, thuộc diện thuê lại nhà. Một
trò không được đúng luật cho lắm. Người thật sự thuê căn phòng ấy là một cô bạn
của tôi, cô ấy đang đi châu Âu vài tháng. Chỉ cần xảy ra chút chuyện là số tiền
mọn tôi dúi cho ông ta hằng tuần sẽ không còn đủ để mua sự im lặng của ông ta
nữa. Tôi không thể để mình bị tống cổ ra đường; anh có biết ở New York này tìm được một ngôi nhà thì khốn
khổ đến thế nào không?
- Đừng nói với tôi về chuyện đó!
Suzie Baker thoáng chần chừ.
- Anh có muốn đưa tôi lên nhà không? Sẽ là nói dối nếu bảo
anh rằng tôi thấy yên tâm. Nhưng anh đừng cho là bị ép buộc, tôi không muốn anh
gặp nguy cơ gì cả.
- Tôi không nghĩ có nhiều nguy cơ đâu. Nếu cửa nhà cô bị phá,
tên trộm hẳn đã cao chạy xa bay từ lâu rồi. Với lại tôi đang ở đây, vậy nên tôi
cũng sẽ hữu ích cho chuyện gì đó. Đi thôi, anh vừa nói vừa kéo cánh tay Suzie.
Tôi sẽ vào trước.
Khi nhìn cảnh tượng trong phòng khách, Andrew ra lệnh cho
Suzie đợi anh dưới thềm nghỉ. Anh nhìn xung quanh và rút khẩu Walther TPH cỡ
nhỏ mà anh đã trang bị cho mình sau khi xuất viện.
Năm tháng trước thôi, bất kể ai mang vũ khí theo người có lẽ
đều bị anh coi là đồ khùng. Nhưng sau vụ tấn công bằng dao, mất gần như hết máu
trên xe cứu thương, và phải nằm viện hai tháng trời, anh cho rằng thủ sẵn một
vũ khí trong túi áo vest là một việc hoàn toàn chính đáng. Kẻ sát hại anh vẫn
nhởn nhơ chạy.
Anh vào trong căn hộ, lấy bàn chân đẩy cánh cửa phòng ngủ và
quan sát hiện trường.
Anh nghĩ Suzie hẳn sẽ sốc khi thấy “nhà mình” lộn tùng phèo
như thế này, và cho rằng sẽ tốt nếu anh ở bên cô khi cô bước vào. Anh quay
người lại, và giật nảy mình khi thấy cô ngay sau lưng.
- Tôi đã bảo cô đợi bên ngoài rồi mà!
- Tôi không quen vâng lời. Anh có thể cất cái của nợ này đi
được không? - Cô vừa nhìn chằm chằm khẩu súng lục vừa nói.
- Được, tất nhiên rồi. - Andrew trả lời, cảm thấy ngượng với
thứ vũ khí cầm trên tay.
- Bọn chúng không nương tay cho lắm, Suzie thở dài. Như bãi
chiến trường!
Cô cúi xuống và bắt đầu thu nhặt đồ đạc tung tóe khắp phòng,
quay lưng lại với Andrew, anh bỗng cảm thấy lúng túng khi quan sát cô như vậy.
- Tôi có thể giúp chứ? Anh vừa nói vừa ngồi xuống nhặt một
chiếc áo chui đầu.
- Vâng, anh cứ để nó trên giường, tôi sẽ phân loại sau.
- Cô không kiểm tra xem bọn chúng cuỗm mất thứ gì của cô à?
- Ở đây làm gì có cái gì mà lấy. Không tiền không trang sức,
tôi có mang theo thứ gì đâu. Anh vào bếp lấy đồ uống cho chúng ta được không?
Tôi sẽ tranh thủ dọn dẹp những đồ hơi riêng tư một chút, cô vừa nói vừa ra hiệu
để Andrew nhận thấy anh đang giẫm chân lên một chiếc áo nịt ngực.
- Đương nhiên rồi, anh đáp.
Anh trở lại không lâu sau đó với một cốc nước, Suzie đón lấy
uống liền một hơi.
- Cái kẻ hoặc những kẻ đã tới thăm thú nhà cô không tìm tiền
bạc và nữ trang lại càng không.
- Điều gì khiến anh nói như vậy?
- Tên trộm nhà cô không hề đặt chân vào bếp. Đa số mọi người
thường giấu đồ quý giá trong một lon soda ngụy trang dưới đáy một hộp ngũ cốc
hoặc trong một túi ni lông giấu sau các khay nước đá.
- Có thể hắn bị người quản lý tòa nhà phá ngang.
- Lẽ ra hắn phải bắt đầu từ đó, và tại sao hắn lại rạch tung
xô pha và nệm nhà cô? Cái thời người ta khâu vàng trong đệm đã qua lâu rồi,
bây giờ đó không phải là nơi phụ nữ giấu nhẫn vàng hay bông tai. Như thế sẽ hơi
bất tiện nếu muốn lấy chúng trước lúc ra ngoài hẹn hò buổi tối.
- Anh định làm trộm khi gặp thời à?
- Tôi là phóng viên, trong nghề của tôi cần phải tò mò với
mọi thứ. Nhưng tôi gần như dám chắc về điều mình dự đoán. Cảnh tượng mà tôi
đang nhìn thấy xung quanh không giống với một vụ trộm. Kẻ đã gây ra cảnh lộn
xộn này đang tìm kiếm một thứ cụ thể nào đó.
- Vậy là hắn vào nhầm căn hộ, hoặc nhầm tòa nhà rồi. Cả phố
này các tòa nhà đều trông na ná như nhau.
- Cô sẽ phải mua lại giường và xô pha đền cho bạn cô.
- May mà cô ấy chưa về ngay. Cứ nhìn hầu bao của tôi thì
chuyện mua bán này còn phải chờ thêm chút nữa.
- Tôi biết một chỗ ở khu phố Tàu có thể tìm được những món đồ
cũ giá hời lắm, tôi có thể đưa cô tới đó, nếu cô muốn.
- Anh thật là tốt bụng, Suzie vừa đáp vừa tiếp tục dọn dẹp.
Giờ anh có thể để tôi lại một mình được rồi, tôi đồ rằng anh còn nhiều việc
phải làm.
- Không có gì khẩn cấp cả.
Suzie vẫn quay lưng lại với anh từ nãy đến giờ, sự bình tĩnh
và nhẫn nại của cô khiến Andrew thấy hiếu kỳ, nhưng cũng có thể cô cố giấu cảm
xúc của mình. Làm sao biết được niềm kiêu hãnh trú ngụ chốn nào. Andrew hẳn
cũng sẽ xử sự tương tự.
Anh ra phòng khách, nhặt các khung ảnh lên và bắt đầu trả
chúng về lại chỗ cũ, cố gắng nhận biết nơi chúng đã được treo dựa vào dấu vết
để lại trên tường.
- Những bức ảnh này là của cô hay của bạn cô?
- Của tôi, Suzie hét lên từ phòng bên cạnh.
- Cô leo núi à? Anh hỏi trong lúc ngắm một bức ảnh đen trắng.
Đúng là cô đang treo mình trên ngọn núi này sao?
- Vẫn là tôi đấy, Suzie trả lời.
- Dũng cảm thật, tôi mới leo lên
thang đã thấy chóng mặt rồi.
- Độ cao thì tập là quen thôi,
vấn đề là phải rèn luyện.
Andrew cầm một khung ảnh khác và
ngắm bức ảnh chụp Suzie và Shamir dưới chân một núi đá.
- Thế người đàn ông đứng cạnh cô
thì sao?
- Hướng dẫn viên của tôi.
Nhưng Andrew đã nhìn thấy, trên
một bức ảnh khác, anh chàng hướng dẫn viên đang ôm ghì Suzie.
Trong lúc cô dọn dẹp phòng ngủ,
Andrew cố gắng hết sức để trả lại chút trật tự cho phòng khách. Anh quay trở
vào bếp, mở các ngăn tủ bếp và tìm thấy một cuộn băng dính, loại dùng để đóng
thùng các tông. Anh dán đè băng dính lên các chỗ bị rạch trên xô pha và chiêm
ngưỡng thành quả công việc của mình.
Suzie xuất hiện sau lưng anh.
- Không được hoàn hảo, nhưng cô
có thể ngồi xuống ghế mà không phải né tránh gì nữa.
- Tôi có thể mời anh bữa trưa
thay cho lời cảm ơn chứ?
- Thế còn hầu bao của cô?
- Tôi hẳn vẫn còn có thể đãi anh
một đĩa xa lát.
- Tôi ghét mọi thứ màu xanh, đi
thôi, tôi đưa cô đi ăn bít tết. Cô cần phải có sức.
- Tôi ăn chay.
- Không có gì là hoàn hảo, Andrew
tuyên bố. Tôi biết một quán Ý rất gần đây. Các món mì đều là đồ chay, được chứ?
Cô phục vụ của quán Frankie’s
chào Andrew và để anh chọn bàn.
- Anh là khách quen à?
- Cô làm nghề gì vậy, cô Baker?
- Nghiên cứu.
- Nghiên cứu gì?
- Thứ có lẽ sẽ khiến anh chán
ngấy đến tận cổ. Thế anh là phóng viên gì?
- Kiểu phóng viên luôn thích chõ
mũi vào chuyện người khác.
- Bài báo gần đây mà tôi có thể
đọc được?
- Ba tháng nay tôi chưa viết bài
nào.
- Vì sao?
- Đó là một câu chuyện dài hẳn
cũng sẽ khiến cô chán ngấy. Anh chàng trong ảnh không chỉ là hướng dẫn viên của
cô, phải không?
Suzie quan sát Andrew, cố đoán
định đường nét khuôn mặt anh dưới bộ râu rậm rì.
- Anh trông như thế nào trước khi
bị bộ râu này che lấp hết?
- Trông khác. Cô không thích à?
- Tôi không biết, tôi không tự
đặt cho mình câu hỏi ấy.
- Như thế này cũng hơi ngứa ngáy,
nhưng tiết kiệm được vô khối thời gian buổi sáng, Andrew vừa nói vừa lấy tay
xoa mặt.
- Shamir là chồng tôi.
- Đã ly hôn, cô cũng vậy sao?
- Ở góa.
- Tôi xin lỗi, tôi hay xía vào
chuyện không liên quan đến mình quá.
- Câu hỏi của anh không phải là
thiếu tế nhị.
- Không, nó thiếu tế nhị mà.
Chuyện đó xảy ra như thế nào? Ý tôi là cái chết của anh ấy.
Andrew ngạc nhiên khi thấy Suzie
bật cười.
- Cái chết của Shamir chẳng có gì
buồn cười, và tôi vẫn chưa hết thời gian để tang anh ấy, nhưng cái người cứ sợ
mình thiếu tế nhị thì mới buồn cười! Anh rất vụng về, tôi thích điều đó, tôi
nghĩ vậy. Thế anh thì sao, điều gì không suôn sẻ trong chuyện vợ chồng anh?
- Tôi á? Cuộc hôn nhân của tôi
chắc phải thuộc hàng ngắn ngủi nhất. Kết hôn vào 12 giờ trưa và chia tay vào 8
giờ tối.
- Tôi thắng anh rồi. Cuộc hôn
nhân của tôi còn kéo dài chưa tới một phút.
Vẻ khó hiểu hiện trong mắt Andrew.
- Shamir mất ngay sau cái phút chúng tôi trao lời thề nguyền.
- Anh ấy bị bệnh hiểm nghèo à?
- Khi ấy chúng tôi đang treo mình trong khoảng không. Anh ấy
đã cắt dây leo nối tôi với anh ấy để cứu mạng tôi. Nhưng nếu anh không thấy bất
tiện, tôi muốn chuyển chủ đề.
Ánh mắt Andrew chìm đắm vào đĩa thức ăn. Anh im lặng một lúc
rồi ngẩng lên.
- Cô đừng nghĩ tôi có ý gì không đúng đắn trong điều mà tôi
sắp đề nghị với cô đây. Cô không thể ngủ ở nhà tối nay. Trước khi chi tiền thay
ổ khóa mới. Tên trộm đột nhập nhà cô có thể sẽ quay lại. Tôi có một căn hộ nhỏ
mà tôi không ở, rất gần đây. Tôi có thể giao chìa khóa cho cô. Ba tháng nay tôi
ngủ ở nhà một anh bạn. Thêm một vài đêm nữa cũng không có gì to tát cả.
- Vì sao anh không ngủ ở nhà mình nữa?
- Tôi sợ ma.
- Anh mời tôi ở lại một căn hộ bị ma ám sao?
- Bóng ma của vợ cũ tôi chỉ ám ảnh trong đầu tôi thôi, cô
không phải sợ gì đâu.
- Tại sao anh lại làm như thế với tôi?
- Tôi làm điều này chính là cho tôi, cô chấp nhận đã là giúp
tôi rồi. Vả lại chuyện này cũng chỉ kéo dài vài bữa thôi, thời gian…
- Để tôi cho thay ổ khóa và mua một chiếc đệm khác. Tôi đồng
ý. - Suzie nói. - Tôi đã không nghĩ đến điều đó, nhưng bây giờ, khi anh nhắc
đến, ý nghĩ phải ngủ ở nhà anh đêm nay khiến tôi hơi hoảng. Tôi xin nhận tấm
lòng hiếu khách của anh, hai đêm thôi, không hơn, tôi hứa với anh điều đó. Ngày
mai tôi sẽ làm việc cần làm. Và tôi sẽ mời anh bữa trưa nay, đấy là điều tối
thiểu tôi làm được.
- Nếu cô muốn như vậy, Andrew đáp.
Sau bữa trưa, anh đưa Suzie về tận chân tòa nhà anh ở và giao
chìa khóa cho cô.
- Nhà tôi trên tầng 4. Chắc là vẫn sạch sẽ thôi, người giúp
việc vẫn đến đều đặn, và vì đã lâu tôi không bước chân về nhà nên bà ấy cũng
không vất vả lắm. Nước nóng chảy không đều, nhưng một khi đã chảy thì cô nên
cẩn thận, nóng lắm đó. Cô sẽ tìm thấy khăn tắm trong chiếc tủ ở cửa vào. Cứ tự
nhiên như ở nhà.
- Anh không giúp tôi tham quan nhà cửa sao?
- Không, tôi không thích.
Andrew chào Suzie.
- Tôi có thể xin số điện thoại của anh được chứ? Để còn trả
chìa khóa cho anh…
- Cô cứ mang trả tôi ở thư viện. Ngày nào tôi cũng tới đó.
*
Suzie xem xét kỹ căn hộ của Andrew, thấy nó khá xinh xắn. Cô
thấy bức ảnh chụp Valérie, lồng trong khung đặt trên lò sưởi.
- Chính là cô đã làm trái tim anh ta tan nát sao? Ngốc nghếch
quá, tôi những muốn chúng ta đổi vai cho nhau đấy. Tôi sẽ trả lại anh ta cho
cô, có thể, nhưng sau này nhé, giờ tôi đang cần anh ta.
Và Suzie lật ngược khung ảnh úp vào tường rồi đi xem phòng
ngủ.
Đến giữa buổi chiều, cô ghé qua nhà lấy ít đồ dùng.
Bước vào nhà, cô cởi áo khoác, bật đèn và giật này mình khi
thấy người đàn ông ngồi bên bàn làm việc của cô.
- Tôi đã nói “lật tung lên” chứ không phải là phá nát mọi
thứ! - Cô vừa nói vừa khép cửa lại.
- Anh ta đã giao chìa khóa nhà cho cháu. Với mục đích thu hút
sự chú ý của anh ta, như thế khá thành công đấy chứ. Cháu nên cảm ơn ta mới
phải.
- Giờ ông đang theo dõi tôi đấy à?
- Tò mò thuần túy. Hiếm khi nào có người nhờ vả ta đi trộm
chính nhà họ, thế nên đương nhiên ta phải tự đặt nghi vấn.
Suzie vào trong bếp, mở tủ tường, lấy một hộp ngũ cốc trên
ngăn tủ, rút ra một tập tiền mặt giấu dưới đáy hộp và quay trở lại phòng khách.
- Sáu nghìn, thù lao cho việc ông đã giúp, ông cứ đếm đi, cô
nói trong lúc đưa tiền cho ông.
- Cháu muốn gì ở gã đó chứ? - Arnold Knopf gặng hỏi.
- Nói với ông chuyện đó không nằm trong vụ dàn xếp giữa chúng
ta.
- Vụ dàn xếp của chúng ta sắp xong rồi. Ta đã làm điều cháu
yêu cầu. Và mấy ngày qua, ta đã tới thư viện nhiều hơn toàn bộ thời gian tới
thư viện của cả đời ta cộng lại, ngay cả khi ta cũng thích đọc một cuốn sách
hay. Nếu không vì lòng kính trọng dành cho ông ngoại cháu, có lẽ ta sẽ chẳng
bao giờ rời khỏi nơi dưỡng già của mình.
- Đây không phải là vấn đề về lòng kính trọng, mà là chuyện
ân huệ. Đã bao nhiêu lần ông ngoại tôi cứu ông?
- Baker, cháu còn không biết nhiều chuyện.
- Hồi tôi còn nhỏ, ông gọi tôi là Suzie.
- Nhưng giờ cháu đã lớn.
- Tôi xin ông đấy Arnold,
từ khi nào người làm nghề như ông được dưỡng già vậy? Và đừng nói với tôi rằng
nhờ làm vườn mà một người ở độ tuổi như ông giữ được sức vóc thế này nhé.
Arnold Knopf tỏ vẻ bực bội.
- Tại sao lại chọn anh ta chứ không phải một gã nào khác?
- Gương mặt anh ta trên báo khiến tôi có cảm tình, tôi luôn
tin tưởng vào linh cảm của bản thân.
- Cháu mưu mẹo hơn thế. Chính bởi vì anh ta sém chết, cháu
tưởng rằng điều đó khiến trí óc anh ta trở nên nông nổi đến mức cháu có thể
điều khiển theo ý mình sao.
- Không, không hẳn như thế. Là vì anh ta đã sém chết để có
thể đi đến cùng cuộc điều tra của mình và vì chẳng điều gì có thể khiến anh ta
chùn bước. Anh ta sẽ lại như thế, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Tìm cho ra
sự thật giống như ma túy đối với anh ta, chúng tôi giống nhau.
- Về chuyện đó thì ta chẳng biết gì, có thể cháu nói đúng,
nhưng cháu tự đánh giá mình cao quá đấy, Suzie. Và cuộc tìm kiếm ám ảnh tâm trí
cháu đã khiến cháu tốn kém quá nhiều. Có lẽ cháu cũng nên bỏ qua thôi. Cháu
chưa quên chuyện xảy ra với người mà cháu đã kéo vào kế hoạch của mình chứ?
- Ông về đi, Arnold.
Ông cầm tiền rồi, chúng ta xong nợ.
- Ta đã hứa với ông ngoại cháu là sẽ để mắt tới cháu. Chúng
ta sẽ chỉ xong nợ vào ngày mà ta từ giã cõi đời. Tạm biệt, Suzie.
Và Arnold Knopf đi khỏi.
*
Sáng hôm sau, Andrew đến dự cuộc họp ban biên tập đúng giờ.
Thậm chí anh còn ghi chép một chút, điều đó không thoát khỏi mắt cô tổng biên
tập.
Ra khỏi phòng họp, cô thu xếp để đi chung thang máy với anh.
- Anh có kế hoạch gì à, Stilman?
- Xin lỗi, ý cô là?
- Buổi họp sáng nay, tôi bắt gặp
ánh mắt của người mà đã lâu lắm rồi tôi không còn thấy.
- Tôi mừng cho cô vì điều đó, là
ai vậy?
- Anh đang điều tra vụ gì đấy? Và
đừng có nói lại với tôi về Nam Phi, tôi không tin chuyện đó lấy một giây.
- Tôi sẽ nói với cô vào lúc thích
hợp. - Andrew trả lời.
Cánh cửa thang máy mở ra. Andrew đi về hướng có phòng làm
việc của anh, chờ cho Olivia Stern đi khỏi rồi quay ngược lại để xuống tầng hầm
theo lối cầu thang thoát hiểm.
Anh dành cả buổi sáng trong phòng lưu trữ. Anh tìm thấy dấu
vết của một Suzie Baker, công chứng viên ở Dexter, một Suzie Baker giáo sư tâm
lý học tại đại học James Madison bang Virginia, một Suzie Baker nhân viên hành
chính tại đại học Warwick, và hai chục Suzie Baker khác. Nhưng sau khi sử dụng
các công cụ tìm kiếm có thể nghĩ tới, anh vẫn không nhặt được một mẩu thông tin
nào về cô gái Suzie Baker mà anh đã gặp tại thư viện. Và điều đó khiến trí tò
mò của anh trỗi dậy hơn cả khi tìm được gì đó liên quan đến cô. Ở thời đại mạng
xã hội tràn ngập như vây giờ, không thể có chuyện một người hoàn toàn không để
lại dấu vết nào trên mạng Internet.

